[ZSWW/Trans] Hướng dương (Hoàn) – Phiên ngoại 3: Mời phụ huynh? – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[ZSWW/Trans] Hướng dương (Hoàn) - Phiên ngoại 3: Mời phụ huynh?

Array
(
[text] =>

Vương Nhất Bác nhận ra dường như mình được Tiêu Chiến nuông chiều thành quen. Khoảnh khắc người bạn cuối cùng chuẩn bị tắt đèn lên giường, trong nháy mắt cậu đã muốn bảo đối phương để lại một bóng đèn hành lang. Bất quá miệng nhỏ vừa hé mở liền khép lại, nuốt ngược lời vào, vạn nhất ánh sáng chói đến mọi người không ngủ được cũng không tốt.

Thiếu niên cảm giác bản thân có chút yếu ớt, dưới thân là mấy lớp nệm êm được Tiêu Chiến đặc biệt chuẩn bị, nhưng có xoay qua xoay lại thế nào, Vương Nhất Bác vẫn không thoải mái. Cậu luôn thấy giường không đủ rộng, đặc biệt lúc trở người cũng không rơi vào cái ôm ấm áp của ca ca mà phải đối mặt với bức tường trắng lạnh như băng.

Sân trường buổi tối vô cùng yên tĩnh, giường bên cạnh ngẫu nhiên còn vang lên tiếng ngáy nho nhỏ. Nam sinh hút thuốc chiều nay đã bị chuyển đi, người vào sau tính cách khá tùy tiện, dáng ngủ cũng không thành thật, một lúc lại xoay người khiến thành giường lắc lư kêu lạch cạch.

Nhân sinh lần đầu ở ký túc xá trường học, Vương Nhất Bác thành công mất ngủ.

Trong lòng nhớ Tiêu Chiến, bàn tay cũng không tự chủ lôi điện thoại dưới gối ra, nam hài lặng lẽ ấn mở khung chat được ghim lên đầu. Cậu vốn muốn hỏi anh ngủ chưa, cuối cùng xóa xóa sửa sửa một hồi mới gửi đi.

『Ca, ngày mai em muốn ăn dưa hấu.』

Hiện tại chính là hai giờ sáng, dựa theo thói quen sinh hoạt của Tiêu Chiến hai năm trước thì khẳng định lúc này vẫn còn đang chơi game. Sau khi hai người ở cùng nhau, ngẫu nhiên cũng sẽ thức đêm xem phim, nhưng kỳ thực công ty anh rất nhiều việc, để đảm bảo tinh thần minh mẫn vào sáng hôm sau, đại đa số đều đi ngủ trước mười hai giờ.

Vương Nhất Bác vốn nghĩ để sáng mai Tiêu Chiến dậy đọc tin nhắn cũng được, không ngờ bên kia lại lập tức trả lời.

『Được.』

『Bảo bảo ngoan, làm sao muộn như vậy còn chưa ngủ nha?』

Không thể không nói tin nhắn trả lời của Tiêu Chiến trong nháy mắt đã trấn an tâm tình nôn nóng vì mất ngủ của Vương Nhất Bác, cậu vui vẻ nhắn lại.

『Không phải anh cũng chưa ngủ sao?』

Chỉ thấy trên màn hình hiện “đối phương đang nhập…” rất lâu, không biết là do dự điều gì hay bận sửa đổi câu từ, một lúc sau tin nhắn mới gửi đến.

『Mặc dù rất không muốn thừa nhận, nhưng mà, bạn nhỏ Vương Nhất Bác, ca ca thực sự nhớ em đến mất ngủ.』

Chỉ mấy chữ đơn giản, thiếu niên cũng không phát hiện ý cười trên mặt khi nhìn vào màn hình. Ngón tay thon dài nhanh chóng gõ mấy cái, sau đó liền cất điện thoại về lại dưới gối, hệt như thứ đang cầm là một củ khoai nóng phát bỏng.

Vương Nhất Bác cứ như vậy nhắm mắt chuẩn bị ngủ, hoàn toàn không quan tâm Tiêu Chiến bên kia có vì câu trả lời của mình mà càng thêm mất ngủ hay không.

Cậu chỉ đáp lại ba chữ đơn giản: Em cũng vậy.

Ở chung hai năm, Tiêu Chiến không ít lần nói lời tâm tình, nhưng Vương Nhất Bác rất hiếm khi đáp lại, đại đa số thời điểm thấy lỗ tai cậu ửng đỏ, anh liền xem đó như câu trả lời. Khó có lúc bạn nhỏ chủ động thừa nhận đang nhớ mình, người lớn hơn chỉ hận không thể lập tức bay đến trường, ôm đối phương vào trong ngực, dỗ cho cậu ngủ.

Hậu quả của việc mất ngủ chính là lúc tiếng chuông báo thức vang lên vào buổi sáng hôm sau, Vương Nhất Bác hoàn toàn không có chút dấu hiệu tỉnh giấc. Chí ít cậu vẫn nhớ mình đang ở ký túc xá, tự thân giãy dụa ngồi dậy.

Hạ Chi Quang vừa chuyển tới giường bên cạnh cũng ôm mền bật lên, một mặt gắt ngủ vô thức nhìn chằm chằm vào chăn gối ngẩn người, mấy giây sau lại nằm rạp xuống, hai tay che kín lỗ tai phàn nàn: “A! Tại sao phải tập huấn quân sự chứ, chết tiệt!”

Trong lúc người nọ còn đang càu nhàu, Vương Nhất Bác đã lưu loát leo xuống giường, không chút lưu tình kéo rèm cửa, phòng ngủ lập tức sáng choang.

“A, mù mắt rồi! Vương Nhất Bác! Chúng ta đã gây thù chuốc oán gì hả!”

Hạ Chi Quang che mắt la làng, tựa hồ sáng sớm đã thừa năng lượng, đây cũng là người duy nhất ở ký túc xá dám nói chuyện với Vương Nhất Bác. Có điều mặc kệ cậu ta ríu rít thế nào, nam hài ngoại trừ đôi lúc thấy ồn ào mà nhíu mày, còn lại cũng không làm ra phản ứng gì khác.

Hai nam sinh còn lại dần dần cũng biết người bạn cùng phòng cao lãnh này dường như tính tình không tệ, thật sự chỉ là không thích nói nhiều thôi.

Mặt trời tháng chín vẫn nóng như lửa, mặc dù đại bộ phận đều là sinh viên thể thao, nhưng suy cho cùng vẫn chỉ là những thiếu niên mới được thả ra khỏi lồng giam mang tên cao trung, phần lớn thời gian đều ngồi trong lớp giải đề, đọc sách. Hiện tại tập trung ngoài sân, đứng nghiêm tư thế quân đội dưới ánh nắng hết nửa tiếng, đã có người bắt đầu chịu không nổi.

Tiểu đội Vương Nhất Bác chỉ có ba nữ sinh, lúc này đã tìm đủ mọi lý do xin phép sĩ quan huấn luyện được ngồi nghỉ dưới bóng cây. Chỉ còn một đám nam tử thô, huấn luyện càng xuống tay liều mạng giày vò.

Trên đầu bọn họ không phải bóng cây um tùm, chỉ có một chiếc nón rằn ri quân đội, Hạ Chi Quang đã sớm bị phơi đến thất điên bát đảo, rất hận hiện tại không thể nhắm mắt ngã rạp xuống đất, có thể đến phòng y tế ngủ một giấc. Dư quang liếc thấy Vương Nhất Bác bên cạnh vẫn đứng yên không nhúc nhích, đáy lòng cậu ta có chút tò mò, tiểu tử này trông có vẻ gầy yếu, không ngờ vẫn chịu đựng được?

Kỳ thực thiếu niên cũng không tốt hơn Hạ Chi Quang bao nhiêu, mồ hôi không ngừng xuôi theo một bên mặt chảy xuống, cần cổ trắng nõn xuất hiện mảng ửng đỏ như bị cào gãi, ngược lại trông càng giống dị ứng.

Hạ Chi Quang vừa lệch đầu sang phải một chút, sĩ quan huấn luyện lập tức phát hiện.

“Cậu nam xếp thứ hai từ dưới lên, hàng ngoài cùng bên trái, tôi bảo đứng tư thế quân đội, ai cho cậu nhúc nhích đầu!”

Thanh âm tức giận của sĩ quan vừa vang lên, Hạ Chi Quang lập tức đứng nghiêm trở lại, nhưng quả nhiên là trễ. Huấn luyện viên dáng người thấp hơn nửa cái đầu đã đến trước mặt cậu ta, trực tiếp nhìn thẳng vào mắt đối phương: “Có cái gì tốt mà nhìn, để tôi cũng xem thử xem!”

“Báo cáo giáo quan, không có gì hết!”

Hạ Chi Quang vốn tính tình bướng bỉnh, ngoài miệng trung thực đáp, trong lòng đã sớm mắng người này cả trăm lần.

Giáo quan vẫn không bỏ qua, ông nhìn sang bên phải Hạ Chi Quang, đập vào mắt là Vương Nhất Bác với làn da trắng vô cùng dễ gây chú ý. Mồ hôi thấm ướt vài sợi tóc lòa xòa trên trán, hai gò má bị nóng đến ửng hồng càng làm nổi bật khuôn mặt nhỏ trắng nõn. Cặp phượng nhãn lạnh lùng tựa hồ cũng đẫm mồ hôi, xinh đẹp như cánh hoa đào ướt mưa. Đúng là so với mấy nữ sinh ngồi nghỉ bên gốc cây, cậu còn có sức hút hơn nhiều.

Sĩ quan huấn luyện hiển nhiên không biết thương hương tiếc ngọc, tiểu bạch kiểm thế này trong quân đội rất dễ bị bắt nạt, ông lạnh giọng: “Khó trách bạn học bên cạnh đều không rời mắt nổi, dáng dấp hệt như mấy tiểu cô nương.”

Theo sau câu nói của giáo quan, đội ngũ vang lên từng trận tiếng cười thưa thớt. Vương Nhất Bác hoàn toàn không có chút động tĩnh, ngoại trừ giữa hai đầu lông mày càng nhiều thêm mấy phần lãnh ý, ngược lại là Hạ Chi Quang bên cạnh tức giận đến siết chặt nắm đấm.

“Cười cái gì.”

Sĩ quan huấn luyện hai tay chống hông, tựa như muốn chỉnh đốn đội ngũ, mọi người hoảng sợ lập tức ngậm miệng. Không ngờ giây tiếp theo ông lại nói thêm một câu, cố ý kéo dài âm cuối: “Huấn luyện xong các cậu có thể nhìn!”

“Ngoại trừ hai người bọn họ, tất cả nghỉ ngơi tại chỗ!”

Từ sáng đến giờ đã đứng tư thế quân đội suốt hai tiếng, trong lúc đó còn học thêm nhiều bài khác, dù là người đã quen vận động như Vương Nhất Bác cũng thấy hai chân muốn nhũn ra. Cộng thêm hôm trước vừa phóng túng cùng Tiêu Chiến, thân thể vẫn chưa khôi phục hoàn toàn, phần eo đã sớm đau nhức.

Hạ Chi Quang bên cạnh vốn muốn phát tác một bụng tức giận, nhưng lại thấy Vương Nhất Bác bị mình liên lụy, gặp thiếu niên đứng vững như núi, dáng vẻ tựa hồ không muốn nói nhiều, cậu ta cũng cắn răn nuốt cơn giận, trung thực đứng im.

May mắn hình thức “cho người khác ngắm nghía” này không kéo dài bao lâu đã đến giờ học môn tiếp theo. Cả đội theo chỉ huy của giáo quan di chuyển đến sân khác, mặc dù đoạn đường rất ngắn nhưng tốt xấu vẫn có thể đi được mấy bước, ngược lại giúp Vương Nhất Bác cùng Hạ Chi Quang thở phào một hơi.

Nhìn dây thép gai giăng thành lưới kéo căng trên đất, một đám nhóc cơ bản cũng biết hiện tại sắp làm gì. Chưa ăn thịt heo cũng từng thấy heo chạy, giáo quan không chớp mắt vừa nằm xuống đất theo tư thế chuẩn vừa giảng giải yếu lĩnh về động tác cho mọi người.

“Luyện tập kỹ năng trườn sấp vượt chướng ngại vật có thể bí mật vượt qua tầm mắt kẻ địch, tiếp cận mục tiêu, thực hiện chiến thuật. Các cao thủ sau khi trườn xong đều không làm bẩn quần áo phần bụng và lưng.”

Lòng bàn chân chạm vào đất cát phơi nắng một ngày bỏng rát, đám tân sinh chỉ dám oán không dám nói, từng người đều thành thật nằm xuống học động tác.

Không biết vì sao, vị sĩ quan này giống như vô cùng chú ý Vương Nhất Bác cùng Hạ Chi Quang, thỉnh thoảng lại đi đến chỗ hai người, vừa bước vừa hô khẩu lệnh, thấy động tác bọn họ có chút sai liền đưa chân nhắc nhở.

Bài tập huấn này tựa hồ cũng muốn đối nghịch với Vương Nhất Bác. Thiếu niên nghiêng người nằm xuống, mặt ngoài đùi trái chạm đất, tay trái chống đỡ cơ thể, chân trái cong lên, chân phải duỗi thẳng. Mỗi lần trườn một đoạn, phía sau liền bị kéo căng đến phát đau, chỉ qua một lúc, quân phục trên người nam hài đã thấm đẫm mồ hôi lạnh.

Bắp chân đau nhức vì không được nghỉ ngơi mất khống chế run rẩy, Vương Nhất Bác vô thức cắn răng chịu đựng, trên đầu đột nhiên bị một bóng đen bao trùm. Thiếu niên theo phản xạ chống tay muốn quay người nhìn, giây tiếp theo bắp chân liền bị một chiếc ủng quân đội hung hăng đạp lên, đau đến mức toàn thân cậu như nhũn ra, nằm rạp xuống đất.

Lần này thật sự khiến Hạ Chi Quang phát bực, cả người đứng bật dậy trừng mắt chỉ thẳng mặt giáo quan hét lớn: “Ông đừng có khinh người quá đáng!”

“Cậu tên gì? Tôi đang chỉnh lại tư thế cho bạn học làm không đúng, cậu phản ứng dữ dội như vậy làm gì!”

“Có phải thật sự là sửa động tác không tự trong lòng ông hiểu rõ!”

Hạ Chi Quang còn muốn nói tiếp, Vương Nhất Bác không biết từ lúc nào đã đứng bên cạnh can ngăn, tách nam sinh ra khỏi giáo quan.

“Muốn làm phản rồi! Hai người các cậu chạy quanh sân cho tôi, mười vòng!”

Hạ Chi Quang quay sang nhìn Vương Nhất Bác, thiếu niên cũng không nói gì, dáng vẻ chính là chuẩn bị chịu phạt. Nam sinh vô cùng tức giận thở phì phò đi theo cậu, nhỏ giọng nói: “Cậu sợ ông ta làm gì!”

Nào ngờ lúc hai người đi ngang qua sĩ quan huấn luyện lại nghe đối phương không mặn không nhạt buông một câu: “Nam hài tử xinh đẹp cũng thật có lợi.”

Lời này triệt để thổi bùng ngọn lửa trong Hạ Chi Quang, vừa xoay lại liền đấm thẳng vào mặt giáo quan. Người đối diện tựa hồ không nghĩ sinh viên dám động thủ, vừa rồi không kịp chuẩn bị đã nhận một quyền, hiện tại lập tức phản kích.

Điều không ngờ chính là Vương Nhất Bác vốn một mực im lặng cũng ra tay, thiếu niên nhấc chân đạp lên ngực sĩ quan huấn luyện. Tràng cảnh đột ngột này phút chốc kinh động đến giáo quan chi đội khác, cuống quýt giữ đồng đội của mình lại.

Có thể xem đây là vận khí của bọn họ, giáo quan dù sao cũng là quân nhân, nếu thật sự muốn động thủ, cho dù Vương Nhất Bác cùng Hạ Chi Quang có hai người, nhất định sẽ không tránh khỏi việc chịu thiệt một chút.

Một trận chiến này, cả hai không muốn thành danh cũng khó.

Nảy sinh xung đột với sĩ quan huấn luyện, thậm chí còn động thủ, vấn đề này thật sự không nhỏ. Giáo viên chủ nhiệm cùng phụ đạo viên đều có mặt đầy đủ, nhân tiện còn gọi phụ huynh.

Cuộc họp diễn ra tại văn phòng, hai kẻ cầm đầu đứng chờ trước cửa. Hạ Chi Quang vốn nghĩ thoáng, tuyệt không sợ gì, nhưng Vương Nhất Bác chính là mặt không đổi sắc tựa lưng vào tường, dáng vẻ hệt như bị phạt.

“Tôi nói này, cậu bày ra khuôn mặt đau khổ như vậy làm gì, trong kia là anh cậu phải không? Tôi thấy anh cậu rất tốt nha, cũng không tới mức đánh cậu một trận đi?”

“Yên tâm, có đánh thì tôi cản giúp cậu, cậu cứ việc chạy đi, chuyện này cũng có thể coi là từ tôi mà ra. Nếu tôi không nhìn thì cha nội giáo quan kia đã không chú ý đến cậu rồi.”

Hạ Chi Quang đi tới đi lui trước mặt Vương Nhất Bác, ra sức an ủi: “Thật đó, đừng sợ, chắc không đến mức đuổi học đâu?”

Cậu ta cũng không nghĩ ra tại sao từ sau khi chuyển phòng ký túc xá liền đặc biệt thích thiếu niên kiệm lời này. Mặc dù nói chuyện nửa ngày đối phương mới có khả năng đáp lại một câu, nhưng chính là vẫn thích, muốn kết bạn với Vương Nhất Bác.

Sự thật chứng minh mắt nhìn của Hạ Chi Quang không sai: “Tôi còn tưởng cậu không dám phản kháng đây, wow, vừa nãy tôi một quyền cậu một cước, phối hợp quả thực là thiên y vô phùng, cực soái…”

Vương Nhất Bác một mực cúi đầu không biết đang nghĩ gì đột nhiên giương mắt, ánh nhìn lạnh băng vừa quét tới, toàn bộ lời nói tiếp theo của Hạ Chi Quang đều bị nuốt ngược vào.

Tập huấn tới trưa, Hạ Chi Quang dù có thừa năng lượng đến đâu cũng dần ỉu xìu, đặt mông tựa vào tường kế bên Vương Nhất Bác, miệng vẫn hoạt động hết công suất: “Từ nhỏ đến lớn, số lần tôi bị mời phụ huynh có đếm hai tay hai chân cũng không đủ, chỉ là không ngờ lên đại học vẫn còn bị mời.”

Hạ Chi Quang thao thao bất tuyệt không chú ý đến thiếu niên bên cạnh vì câu nói vừa rồi mà thân thể cứng đờ. Ngoại trừ lần trước ở cục cảnh sát, đây là lần đầu trong đời cậu bị nhà trường mời phụ huynh. Thời điểm Tiêu Chiến đến, cậu và bạn cùng phòng đang bị phụ đạo viên giữ lại hỏi chuyện, hai người vẫn chưa gặp mặt, không biết hiện tại ca ca có suy nghĩ gì.

Lúc nhận được cuộc gọi từ trường học, Tiêu Chiến đang mở họp, vừa nghe nói bạn nhỏ đánh nhau với giáo quan, anh cả kinh làm rơi cây bút máy trên tay. Không để ý đến đám người trong phòng họp, thanh niên vội vàng chạy đến trường, kết quả còn chưa gặp Vương Nhất Bác, bản thân đã bị dắt đến văn phòng.

Đổi lại bất cứ sinh viên nào, đánh sĩ quan huấn luyện đều sẽ bị đuổi học, nhưng chỉ cần một cuộc điện thoại của Tiêu lão gia, cuộc họp riêng kéo dài một tiếng cũng bị rút ngắn lại còn mười phút, xem đây là một việc nhỏ mà giải quyết.

Tiêu Chiến là người đầu tiên mở cửa văn phòng, ngẩng đầu đã thấy Vương Nhất Bác sớm đứng chờ ở đó. Một thân quân phục còn chưa thay, cả người đầy cát bụi lẫn mồ hôi vô cùng lem luốc, nguyên bản cặp mắt lạnh như băng lập tức ửng đỏ.

Còn chưa kịp mở miệng liền bị người chặn đường, xem ra đây là vị dũng sĩ còn lại đã cùng bạn nhỏ đánh giáo quan kia.

“Cái đó, chuyện là do em bắt đầu, Nhất Bác vì giúp em mới ra tay. Ca, anh đừng mắng cậu ấy.”

Người này ngược lại làm như thân thuộc, còn chưa quen biết Tiêu Chiến, vừa mở miệng đã gọi ca trước rồi.

Có điều giây tiếp theo, mẹ của Hạ Chi Quang đã bước ra, bà hét lớn: “Hạ Chi Quang, ranh con, mau lại đây!”

Hạ Chi Quang vừa thấy mẹ liền nhanh chân bỏ chạy, mắt thấy bóng đèn đã đi xa, Tiêu Chiến băng qua một đoạn hành lang, bước đến trước mặt Vương Nhất Bác, không ngừng hỏi: “Có chỗ nào bị thương không đây? Có phải chịu thiệt thòi gì không?”

Thanh niên vừa hỏi vài câu, chút ủy khuất dưới đáy lòng tiểu bằng hữu liền không giấu được, cậu mím môi lắc đầu.

Mắt thấy dáng vẻ tủi thân của nam hài, sự nghiêm túc trên mặt Tiêu Chiến lập tức không giữ nổi, anh bật cười khen: “Bạn nhỏ Vương Nhất Bác nhà anh thật lợi hại nha.”

Vốn tưởng anh sẽ trách mình dám ra tay đánh giáo quan, không ngờ câu tiếp theo lại để Vương Nhất Bác ngây người, Tiêu Chiến nói: “Nhanh như vậy đã kết bạn rồi, thật giỏi!”

Không nhắc đến chuyện cậu động thủ với giáo quan, không nói đến công việc bị gián đoạn, càng không có chút nổi giận vì cậu gây phiền phức cho anh. Ngược lại giống như đang khen bạn nhỏ lần đầu đến nhà trẻ, khen cậu kết bạn thật giỏi.

Vương Nhất Bác khẽ hít mũi một cái, thanh âm có chút rầu rĩ: “Anh không giận hả?”

Nghe được câu hỏi của tiểu bằng hữu, Tiêu Chiến bất đắc dĩ xoa xoa mái tóc mềm, ngữ khí tựa như dỗ dành một đứa nhỏ: “Ửm, không những không giận mà còn thấy có chút mới lạ.”

“Mới lạ?”

“Đúng, giống như… anh thật sự đang nuôi một bạn nhỏ chưa trưởng thành.”

Một câu nói ngắn ngủi, tựa hồ ẩn giấu vô số yêu thích, nhiều đến mức sắp tràn khỏi đáy lòng.

Tiêu Chiến như thế này, Vương Nhất Bác càng cảm thấy ủy khuất. Hơi nước lặng im tràn đầy hốc mắt, tiểu bằng hữu không nhịn được nhào thẳng vào ngực anh, nhỏ giọng cáo trạng hết từng chuyện xảy ra hôm nay cho anh nghe.

Mỗi một câu chữ tựa hồ cất giấu biết bao tủi thân, muốn được vuốt lông dỗ dành.

“Đêm qua em không ngủ được.”

“Ừm, ca ca cũng không ngủ, rất muốn ôm em một cái nha.”

Vương Nhất Bác nói thêm một câu, thanh âm đáp lại của Tiêu Chiến càng thêm dịu dàng.

“Hôm nay phơi nắng thật lâu, em không biết tại sao cổ rất ngứa.”

Vừa dứt lời, Tiêu Chiến khẩn trương lập tức kéo cổ áo Vương Nhất Bác kiểm tra, quả nhiên phần gáy đỏ ửng một mảng. Đầu ngón tay lành lạnh của anh chạm vào, tiểu bằng hữu bất ngờ run lên, khó nhịn khẽ kêu một tiếng, đầu nhỏ cọ cọ vào ngực thanh niên, ủy khuất nói: “Ca, ngứa.”

Hẳn là dị ứng, hiện tại chỉ mới có một ngày không xuất hiện trong tầm mắt anh mà thôi, Tiêu Chiến vô cùng đau lòng: “Được được được, ca ca không chạm, không chạm nữa. Còn khó chịu ở đâu không?”

“Chỗ nào cũng không thoải mái. Eo vẫn còn nhức, bắp chân cũng đau, còn có… còn có…”

Vương Nhất Bác muốn nói phía sau cũng đau, nhưng ấp úng nửa ngày vẫn không thốt nên lời. Tiêu Chiến sợ cậu thật sự còn chỗ nào khó chịu, vô cùng nghiêm túc chú ý, nghe đến đây tâm đều muốn tan thành nước, anh nhẹ giọng thì thầm vào tai nam hài.

“Ca ca biết nha, hiện tại ca ca đến dẫn bạn nhỏ Vương Nhất Bác của chúng ta về nhà đây.”

[text_hash] => 5737a383
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.