Yeonjun dẫn Minhyun đến sở thú.
Hai bố con-chưa hẳn là hai bố con-sánh bước bên nhau, một người đàn ông cao lớn với dáng đi lười biếng, và một cậu nhóc lon ton chạy trước chạy sau đầy hứng khởi.
\”Daddy ơi, coi kìa, hươu cao cổ kìa!\”
Minhyun phấn khích kéo tay Yeonjun về phía khu chuồng hươu. Bé ngửa cổ lên, mắt sáng rỡ khi nhìn thấy con vật cao lớn đang cúi xuống ăn lá cây.
Yeonjun cúi xuống, cười cười. \”Con muốn lại gần hơn không?\”
Minhyun gật đầu như trống bỏi.
Yeonjun bế bổng bé lên, khiến Minhyun bật cười khanh khách. Bé vươn tay về phía con hươu nhưng không với tới, chỉ có thể thích thú nhìn nó từ xa.
Yeonjun im lặng nhìn nụ cười rạng rỡ của Minhyun. Trong một khoảnh khắc, trái tim anh chùng xuống. Nhóc có cái gì đó rất giống Soobin. Đôi mắt tròn, chiếc mũi nhỏ, cả cách bĩu môi khi không hài lòng…
Anh hắng giọng, kéo mình ra khỏi suy nghĩ. \”Minhyun này.\”
\”Dạ?\”
Yeonjun nhìn quanh, giọng đầy bí ẩn. \”Con có muốn ăn kem không?\”
Minhyun mở to mắt. \”Nhưng papa nói không được ăn đồ ngọt quá nhiều…\”
Yeonjun nháy mắt. \”Chỉ là một chút xíu thôi. Chúng ta sẽ không nói cho papa biết, được chứ?\”
Minhyun bật cười, đặt ngón tay lên môi. \”Bí mật nha!\”
Yeonjun cũng cười theo. \”Bí mật.\”
Sau khi ăn kem xong, Yeonjun dắt Minhyun đến khu nuôi thỏ. Bé ngồi xổm xuống, đưa tay chạm nhẹ vào bộ lông mềm mại của một con thỏ trắng.
\”Papa thích thỏ lắm.\” Minhyun lẩm bẩm, đôi mắt tròn xoe nhìn con vật nhỏ.
Yeonjun ngồi xuống bên cạnh bé. \”Vậy hả? Papa con thích gì nữa?\”
Minhyun suy nghĩ một lát rồi bắt đầu đếm trên đầu ngón tay. \”Papa thích màu xanh nè. Papa thích ăn bánh sữa trứng nhưng mà lại hay nói là không thích, nhưng mà ăn xong rồi thì lại muốn ăn nữa.\”
Yeonjun khẽ bật cười. \”Ừ, đúng là rất Soobin.\”
Minhyun ngẩng lên, nghiêng đầu. \”Daddy cũng biết hả?\”
Yeonjun chớp mắt, thoáng khựng lại. \”À… ừm… tại vì…\”
Minhyun chờ đợi.
Yeonjun nhìn khuôn mặt nhỏ bé ấy, đột nhiên không biết phải trả lời thế nào. Nhóc vẫn chưa biết chuyện giữa anh và Soobin trước đây. Cũng không cần phải biết quá sớm.
Anh chỉ xoa đầu bé, mỉm cười. \”Tại vì papa con rất dễ thương mà.\”
Minhyun gật gù như thể hoàn toàn đồng ý với điều đó.
Chiều xuống, Yeonjun đưa Minhyun về nhà.
Soobin đã đứng chờ sẵn ở cửa, khoanh tay trước ngực. Khi Minhyun lon ton chạy vào nhà, cậu cúi xuống, hạ giọng. \”Đã ăn gì rồi?\”
Minhyun cười hì hì. \”Papa ơi, hôm nay con được chơi với thỏ đó! Lông của nó mềm lắm á!\”
Soobin nhìn bé một lúc, rồi quay sang Yeonjun.