Soobin nắm chặt bàn tay bé con, bước đi nhanh hơn trên vỉa hè lát gạch. Cậu không quay đầu lại, nhưng vẫn có cảm giác ánh mắt của Yeonjun như một bóng ma đuổi theo sau lưng.
\”Papa?\” Giọng con trai cậu vang lên, nhỏ và trong veo. \”Người lúc nãy là ai vậy?\”
Soobin mím môi, cố giữ giọng bình tĩnh.
\”Không ai cả, Minhyun à.\”
Minhyun chớp mắt, nhưng không hỏi thêm. Bé chỉ lẳng lặng siết tay Soobin chặt hơn, như thể cảm nhận được điều gì đó trong bầu không khí.
Về đến nhà, Soobin đóng cửa lại và thở ra thật khẽ.
Cậu ngồi xuống, đặt Minhyun vào lòng và vuốt mái tóc mềm của bé. \”Con có đói không? Papa làm đồ ăn cho con nhé?\”
Minhyun lắc đầu, tựa vào ngực Soobin.
\”Papa… Người đó có phải là \’Daddy\’ không?\”
Soobin cứng đờ.
Cậu kéo Minhyun ra, nhìn vào đôi mắt tròn xoe của bé. \”Sao con lại nghĩ vậy?\”
Minhyun bĩu môi. \”Bởi vì con có bạn trong lớp cũng có Daddy mà. Bạn ấy nói Daddy là người rất thương bạn ấy…\”
Giọng trẻ con ngây thơ, nhưng lại đâm vào tim Soobin như một nhát dao.
Minhyun biết mình không có \”Daddy\”. Bé chưa từng hỏi nhiều, chỉ biết rằng mình có \”Papa\” yêu thương mình rất nhiều. Nhưng hôm nay, bé đã gặp người đàn ông có mùi hương quen thuộc. Và trong khoảnh khắc đó, bản năng của một đứa trẻ đã mách bảo bé điều gì đó.
Soobin nuốt khan. Cậu ép mình mỉm cười, xoa đầu Minhyun.
\”Minhyun à, con chỉ cần có Papa là đủ rồi, đúng không?\”
Minhyun suy nghĩ một lúc, rồi chậm rãi gật đầu. \”Dạ. Nhưng nếu con có Daddy nữa thì Papa sẽ vui hơn đúng không?\”
Soobin cứng họng.
Bé con dụi đầu vào ngực cậu, thủ thỉ: \”Nếu đó là Daddy của con, vậy thì Daddy có thương con không, Papa?\”
Soobin cảm thấy cổ họng mình nghẹn lại.
Cậu ôm chặt Minhyun, thì thầm:
\”Papa yêu con nhiều lắm… Dù có chuyện gì xảy ra, con vẫn là điều quý giá nhất của Papa, hiểu không?\”
Minhyun không hiểu hết ý nghĩa trong lời nói của Soobin, nhưng bé gật đầu, hai cánh tay nhỏ bé vòng quanh cổ cậu.
Soobin nhắm mắt lại, ôm con chặt hơn.
Yeonjun… Tại sao anh lại quay về?
___________________________
Cùng lúc đó.
Yeonjun lái xe về nhà, nhưng tâm trí anh vẫn kẹt lại trong quán cà phê.
Soobin.
Và… đứa trẻ đó.
Không ai cần phải nói với anh cả. Chỉ cần một ánh nhìn, một chút pheromone còn vương lại trong không khí—anh đã biết.
Đó là con của anh.
Soobin đã giấu anh.
Yeonjun siết chặt tay lái, đôi mắt ánh lên cơn giận dữ xen lẫn tổn thương.