Yeonbin | Odour – 4. Thích không? – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

Yeonbin | Odour - 4. Thích không?

Ngày hôm sau, Yeonjun đến từ sớm.
Minhyun vừa ăn sáng vừa hí hửng kể chuyện về sở thú với Soobin, đôi mắt bé long lanh như muốn đi thêm lần nữa. Khi Yeonjun gõ cửa, Minhyun lập tức nhảy xuống ghế, chạy lon ton ra mở cửa.

“Daddy!!”

Yeonjun cúi xuống, giơ tay đón bé vào lòng. “Minhyun, hôm nay muốn đi đâu nè?”
Minhyun lập tức reo lên: “Công viên nước!”
Yeonjun cười lớn. “Ý hay đó!”

Soobin đứng ở cửa bếp, khoanh tay nhìn hai người họ. “Daddy con không có quần áo để đi bơi đâu.”
Yeonjun nhướng mày. “Ý em là anh nên ở lại nhà em để thay đồ hả?”

Soobin liếc anh. “Ý tôi là anh có thể mua bộ mới trên đường đi.”
Yeonjun bật cười. “Sao cũng được.” Anh cúi xuống chạm vào mũi Minhyun. “Vậy mình đi thôi?”
Minhyun gật đầu, nắm chặt tay Yeonjun. “Đi liền đi liền!”

Soobin lặng lẽ nhìn theo.
Lúc này đây, hình ảnh Yeonjun và Minhyun đứng cạnh nhau trông thật tự nhiên.
Giống như… một gia đình.

Cậu chớp mắt, vội quay đi.

Mình không được suy nghĩ lung tung.

_________________________

Yeonjun chở Minhyun đến công viên nước.
Minhyun chưa bao giờ hào hứng đến thế. Bé nhảy nhót liên tục, kéo tay Yeonjun hết chỗ này đến chỗ khác. Khuôn mặt bé rạng rỡ, ánh mắt tròn xoe đầy háo hức.

Yeonjun để mặc bé lôi kéo, cười cười. “Từ từ thôi, coi chừng té.”
Minhyun quay lại lè lưỡi. “Con không té đâu. Daddy chậm quá à!”
Yeonjun bật cười. “Được rồi, được rồi, Minhyun muốn chơi gì trước?”

Bé chỉ ngay vào máng trượt nước cao nhất.

Yeonjun nhìn theo, khẽ nhướn mày. “Gan dạ vậy?”

Minhyun gật đầu. “Daddy có dám chơi với con không?”
Yeonjun nhếch môi, cúi xuống bế bổng bé lên. “Có gì mà không dám. Đi thôi!”

Tiếng cười khanh khách của Minhyun vang vọng giữa không gian rộng lớn.

_____________________________

Trong khi đó, Soobin ngồi ở nhà, lòng có chút bồn chồn.
Thật ra từ sáng đến giờ, cậu không thể tập trung làm gì.
Mỗi lần cầm điện thoại lên, cậu lại vô thức muốn nhắn tin cho Yeonjun.
Nhưng rồi cậu lại đặt xuống.
Không cần đâu. Minhyun có Yeonjun chăm sóc, chắc chắn sẽ ổn.

Vậy mà nửa tiếng sau, điện thoại của cậu rung lên.

Yeonjun: Em đoán xem ai đang cười như điên đây?

Soobin nhíu mày, nhưng vẫn trả lời.

Soobin: Minhyun.

Yeonjun: Sai rồi.
Soobin dừng 1s. Một giây sau, tin nhắn tiếp theo hiện lên.

Yeonjun: Là anh.

Soobin bật cười một tiếng, không nhịn được mà nhắn lại.

Soobin: Lớn rồi mà còn ham chơi.

Yeonjun dường như đang rất vui, tin nhắn gửi đến nhanh hơn bình thường.

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.