Chiếc xe Bentley sang trọng màu đen quen thuộc của gia tộc Moreau lăn bánh chậm rãi trên con đường nhựa phẳng lì, uốn lượn qua một khu vực biệt lập và xanh mướt ở ngoại ô thành phố S. Không khí ở đây dường như trong lành và tĩnh lặng hơn hẳn so với trung tâm đô thị ồn ào. Elian ngồi ở băng ghế sau, mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nhưng tâm trí lại không hề yên bình. Càng đến gần đích, lồng ngực anh càng nặng trĩu.
Cuối cùng, chiếc xe cũng dừng lại trước một cánh cổng sắt khổng lồ, được chế tác tinh xảo với hoa văn hình chữ V cách điệu lồng vào nhau, biểu tượng của gia tộc Vance. Cánh cổng đen bóng đồ sộ, cao sừng sững như tường thành, ngăn cách thế giới bên ngoài với lãnh địa riêng của Drevin Vance. Không có biển tên, không có số nhà, chỉ có sự uy nghiêm và kín đáo tuyệt đối. Sau khi tài xế xác nhận danh tính qua hệ thống liên lạc, cánh cổng từ từ mở ra, để lộ con đường trải đá cuội dẫn vào bên trong.
Xe tiếp tục đi thêm một đoạn khá xa, xuyên qua một khu vườn được chăm sóc tỉ mỉ với những hàng cây cổ thụ và thảm cỏ xanh mướt, trước khi dừng lại trước sảnh chính của Vance Villa.
Elian hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh nhịp tim đang đập nhanh hơn bình thường. Biệt thự hiện ra trước mắt anh không giống bất kỳ ngôi nhà nào cậu từng thấy. Nó không mang vẻ cổ kính kiểu châu Âu như dinh thự Moreau, cũng không phải kiểu hiện đại hào nhoáng thường thấy ở giới nhà giàu mới nổi. Vance Villa là một tuyệt tác kiến trúc đương đại, một khối công trình đồ sộ kết hợp giữa đá granite xám lạnh, kính cường lực và những đường nét tối giản nhưng mạnh mẽ, sắc bén. Nó toát lên vẻ đẹp hùng vĩ, quyền lực, nhưng cũng thật lạnh lẽo và xa cách, giống hệt chủ nhân của nó.
Trước khi bước xuống xe, Elian kiểm tra lại trang phục của mình, một áo sơ mi màu xanh da trời nhạt, quần tây màu be ôm vòng eo thon gọn, thanh lịch nhưng không quá mềm yếu, mái tóc được vuốt gọn gàng.
Anh sờ lên gáy, nơi miếng dán khử mùi vẫn nằm yên dưới lớp áo sơ mi. Hôm nay, anh chọn loại gần như không mùi, một sự trống rỗng có chủ đích. Anh tự nhủ phải giữ vững tinh thần.
Cánh cửa xe vừa mở, một người đàn ông trung niên mặc bộ lễ phục quản gia màu xám tro chuẩn mực đã đứng chờ sẵn. Ông ta có vóc người cao gầy, mái tóc hoa râm được chải chuốt cẩn thận, gương mặt nghiêm nghị với cặp kính gọng mảnh. Dáng vẻ ông toát lên sự chuyên nghiệp và một chút cứng nhắc của người Anh điển hình.
\”Chào mừng cậu Moreau đến Vance Villa,\” người đàn ông cất giọng trầm, chuẩn xác, không chút biểu cảm thừa thãi. \”Tôi là Harrison, quản gia trưởng ở đây. Mời cậu đi theo tôi. Chủ tịch Vance hiện không có ở nhà, nhưng ngài ấy đã chỉ thị tôi dẫn cậu làm quen sơ bộ với nơi này.\”
Elian gật đầu, không nói gì, chỉ khẽ siết chặt chiếc túi xách nhỏ đang cầm trong tay. Anh bước theo Harrison vào bên trong. Sảnh chính của biệt thự cao vút, với trần nhà bằng kính cho phép ánh sáng tự nhiên tràn vào, nhưng không khí vẫn mang một vẻ lạnh lẽo khó tả. Sàn nhà lát đá cẩm thạch trắng vân xám, những bức tường lớn được trang trí bằng các tác phẩm nghệ thuật trừu tượng khổ lớn với tông màu lạnh. Mọi thứ đều rộng lớn, sang trọng và hoàn hảo đến mức vô trùng. Tiếng bước chân của họ vang vọng trong không gian tĩnh lặng gần như tuyệt đối. Một vài người giúp việc mặc đồng phục gọn gàng lặng lẽ xuất hiện rồi lại biến mất ở các hành lang, họ chỉ cúi đầu chào mà không hề gây ra tiếng động nào đáng kể. Hầu hết đều là Beta, Elian nhận thấy. Có lẽ Drevin Vance thích sự trung tính, không bị ảnh hưởng bởi pheromone.