Ánh đèn huỳnh quang trắng xóa trong phòng họp chiến lược của Vance Corp hắt lên những gương mặt căng thẳng. Màn hình lớn chiếm trọn một bức tường hiển thị những biểu đồ phức tạp, những con số nhảy múa liên tục và tin tức cập nhật về động thái mới nhất của Phoenix Group. Không khí đặc quánh mùi cà phê đậm đặc và áp lực vô hình từ người đàn ông đang ngồi ở đầu bàn – Drevin Vance.
Hắn lắng nghe các trưởng bộ phận trình bày báo cáo, đôi mắt xanh băng lướt qua từng chi tiết trên màn hình, thỉnh thoảng đặt ra những câu hỏi sắc như dao cạo, đi thẳng vào vấn đề, không chừa một kẽ hở nào cho sự mơ hồ hay thiếu chuẩn bị. Sự hiện diện của hắn, dù phần lớn thời gian là im lặng, cũng đủ khiến những Alpha và Beta ưu tú nhất của tập đoàn phải tập trung cao độ, mồ hôi lạnh túa ra trên thái dương. Cuộc khủng hoảng mang tên Phoenix đòi hỏi sự tập trung tuyệt đối, và Drevin không cho phép bất kỳ sự xao lãng nào.
Giữa cuộc họp căng thẳng, Marcus lặng lẽ tiến đến, đặt một chiếc máy tính bảng thứ hai xuống bên cạnh Kael, màn hình hiển thị một email mới với tiêu đề \”Cập nhật Kế hoạch Hôn lễ Vance-Moreau\”. Drevin liếc nhanh qua, đôi mày hơi nhíu lại khi thấy một lịch trình dày đặc các buổi gặp gỡ nhà thiết kế, thử lễ phục, chụp ảnh cưới, các buổi tiệc xã giao bắt buộc phải có mặt cả hai người. Một sự phiền phức không cần thiết vào thời điểm này.
\”Marcus,\” Drevin nói khẽ, đủ để chỉ trợ lý của mình nghe thấy, trong khi vẫn không rời mắt khỏi cuộc thảo luận về chiến lược phản công Phoenix. \”Tôi ủy quyền cho cậu xử lý toàn bộ việc này. Chỉ báo cáo lại những gì bắt buộc tôi phải có mặt.\”
\”Vâng, thưa Chủ tịch,\” Marcus đáp gọn, nhưng anh không thể không liếc nhìn sếp mình. Anh đã làm việc với Drevin đủ lâu để nhận ra những dao động cảm xúc cực nhỏ ẩn sau lớp mặt nạ băng giá kia. Cái nhíu mày vừa rồi không chỉ đơn thuần là sự khó chịu vì bị làm phiền. Có gì đó khác. Có lẽ là dư âm từ cuộc gặp mặt ban chiều?
Marcus nhớ lại ánh mắt đầy thách thức của Omega Moreau kia, một Omega hoàn toàn khác biệt so với những gì người ta hình dung. \”Về việc chuẩn bị nơi ở tại Vance Villa cho cậu Moreau, đội ngũ quản gia đã bắt đầu. Họ cần một số thông tin về sở thích cá nhân, thói quen sinh hoạt…\”
\”Dùng thông tin tiêu chuẩn cho một Omega,\” Drevin cắt ngang, giọng hơi thiếu kiên nhẫn. \”Màu sắc trung tính, tiện nghi đầy đủ. Đừng làm phiền tôi vì những chuyện nhỏ nhặt này nữa.\” Hắn vẫy tay ra hiệu cho Marcus lui ra, hoàn toàn quay lại với cuộc chiến thương trường.
Nhưng một hình ảnh thoáng qua trong tâm trí hắn, đôi mắt màu hổ phách không hề sợ hãi, giọng nói trong trẻo mà gai góc, và mùi hương cam bergamot kỳ lạ kia, vừa thanh khiết vừa như có gai nhọn. Một biến số không mong muốn trong một kế hoạch được tính toán hoàn hảo. Hắn nhanh chóng gạt bỏ hình ảnh đó đi. Elian Moreau chỉ là một công cụ, một quân cờ. Và quân cờ thì phải nằm yên ở vị trí được đặt. Hắn sẽ đảm bảo điều đó. Sự tập trung của hắn phải dành cho Phoenix, cho việc củng cố quyền lực trong Vance Corp trước những ánh mắt dò xét của các anh chị mình. Mọi thứ khác đều là thứ yếu.
Chiếc xe chở Elian Moreau về đến dinh thự trong sự im lặng nặng nề. Anh bước xuống xe, ngẩng đầu nhìn ngôi nhà lớn quen thuộc mà giờ đây cảm giác như một chiếc lồng mạ vàng càng thêm phần ngột ngạt. Ánh đèn từ bên trong hắt ra, ấm áp giả tạo.
Vừa bước vào sảnh chính, anh đã thấy cha mẹ mình ngồi đợi ở phòng khách, vẻ mặt họ đã giãn ra đôi chút so với lúc ở văn phòng luật sư, nhưng vẫn còn đó sự căng thẳng.
\”Elian, con về rồi,\” Ông Moreau lên tiếng trước, cố gắng tỏ ra ôn hòa. \”Mọi chuyện… ổn thỏa cả chứ?\”
\”Như ba thấy đấy,\” Elian đáp cộc lốc, ném chiếc cặp tài liệu mỏng chứa bản sao hợp đồng lên chiếc bàn nhỏ gần cửa. \”Con đã ký. Nhiệm vụ hoàn thành.\”
\”Thái độ gì vậy Elian?\” Bà Moreau lập tức nhíu mày. \”Con nên biết ơn vì cơ hội này. Nhà Vance…\”
\”Đủ rồi mẹ,\” Elian ngắt lời, sự mệt mỏi và phẫn uất khiến anh không còn sức để tranh cãi. \”Con mệt rồi. Con muốn về phòng.\”
Đúng lúc đó, một giọng nói khác vang lên từ cầu thang. \”Ồ, anh hai về rồi đấy à? Nghe nói hôm nay anh có buổi \’ra mắt\’ quan trọng lắm.\”
Liam Moreau – em trai Alpha của Elian – bước xuống, dáng vẻ cao ráo, khỏe mạnh, gương mặt có nhiều nét giống Elian nhưng lại thiếu đi sự sắc sảo, thay vào đó là vẻ tự tin có phần ngạo mạn của một Alpha trẻ tuổi được nuông chiều. Liam vừa đi tập thể thao về, trên người vẫn còn mặc bộ đồ tập đắt tiền, mồ hôi lấm tấm trên trán.
\”Sao rồi anh? Alpha nhà Vance có làm khó anh không?\” Liam hỏi, giọng điệu nửa đùa nửa thật, nhưng ánh mắt lại ánh lên sự tò mò không mấy thiện chí. Cậu ta luôn có chút ganh tị ngầm với người anh Omega dù được cha mẹ thiên vị hơn. Elian thông minh hơn, sắc sảo hơn, và dù là Omega, đôi khi lại thu hút sự chú ý theo cách mà Liam không có được.
Elian chỉ liếc nhìn em trai mình một cái lạnh lùng. \”Không phải việc của em.\”
\”Thôi nào, Liam,\” Bà Moreau vội nói, quay sang con trai út với nụ cười dịu dàng hơn hẳn. \”Để anh con nghỉ ngơi. Con đi tắm đi rồi xuống ăn tối.\” Bà hoàn toàn không để ý đến sự căng thẳng giữa hai anh em.
Elian không nói thêm lời nào, quay người bước nhanh lên cầu thang, bỏ lại sau lưng ánh mắt khó chịu của Liam và sự thờ ơ của cha mẹ. Anh đóng sập cửa phòng lại, dựa lưng vào cánh cửa gỗ dày, cuối cùng cũng có thể thở ra một hơi nặng nhọc.
Căn phòng của Elian rộng rãi, được bài trí trang nhã nhưng lại có phần hơi lạnh lẽo, thiếu đi dấu ấn cá nhân thực sự. Mọi thứ đều do mẹ anh sắp đặt theo \”gu thẩm mỹ phù hợp với Omega\”. Anh tiến đến bàn làm việc, mở máy tính xách tay. Ngón tay lướt trên bàn phím, gõ vào thanh tìm kiếm: \”Drevin Vance\”.
Hàng loạt kết quả hiện ra. Hình ảnh Driven trong các sự kiện kinh doanh, các bài báo phân tích về chiến lược của Vance Corp, những bài phỏng vấn ngắn gọn với câu trả lời được tính toán kỹ lưỡng. Tất cả đều khắc họa một hình ảnh nhất quán: một Alpha lạnh lùng, tài giỏi, tham vọng và gần như hoàn hảo. Không một kẽ hở, không một dấu hiệu của cảm xúc cá nhân.
Elian nhìn chằm chằm vào đôi mắt xanh băng trên màn hình, cố gắng tìm kiếm điều gì đó đằng sau lớp mặt nạ hoàn hảo kia, nhưng vô ích. Người đàn ông này là một pháo đài bất khả xâm phạm. Và anh sắp phải sống trong pháo đài đó.