Array
(
[text] =>
Cậu càng quật cường, Naravit lại càng thấy hưng phấn. Đối với một kẻ săn mồi ở đỉnh cao quyền lực như hắn, việc khuất phục một con thú hoang có tính khiêu khích cao luôn mang lại sự kích thích tột độ hơn bất kỳ chiến thắng chính trị nào.
“Không, mèo hoang. Em nghĩ sai rồi. Tôi không có ý định lấy đi đôi mắt của em.”
Hắn nở một nụ cười nửa miệng đầy tà khí, vươn cánh tay cường tráng ôm lấy eo cậu, kéo sầm cơ thể mảnh mai ấy vào sát lồng ngực mình.
“Tôi chỉ muốn ‘chơi’ cùng em thôi, bé cưng à.”
Phuwin nóng giận đến mức toàn thân run lên, đôi mắt mèo mở to trừng trừng nhìn hắn không chút kiêng dè. Trong cơn uất hận, cậu rít qua kẽ răng:
“Đồ bệnh hoạn… Anh đúng là tên thần kinh!”
Pond Naravit khựng lại một nhịp vì kinh ngạc. Trong đời hắn, chưa một ai dám dùng những từ ngữ đó để lăng mạ mình. Hắn không nổi trận lôi đình, mà ngược lại, sự thích thú trong mắt hắn càng đậm đặc hơn. Hai tay hắn nắm chặt lấy bả vai Phuwin, khóa cứng cậu tại chỗ khiến ngay cả một centimet nhúc nhích cũng trở nên xa xỉ. Cậu không thể làm gì khác ngoài việc dùng đôi mắt sắc lẻm để liếc nhìn hắn với tất cả sự khinh bỉ. Pond bỗng nhếch môi cười, hắn thong thả đưa ngón tay trỏ điểm nhẹ lên đôi môi đang mím chặt của cậu.
“Một con mèo hoang dã thực thụ.”
Lời nói của hắn mang theo hàm ý trêu chọc rõ rệt. Giọng nói trầm thấp, vang vọng như tiếng chuông từ vực sâu, vừa có vị nồng nàn của rượu vang lâu năm, vừa đầy rẫy sự độc hại có thể khiến người nghe tê liệt.
“Bộ anh bị nghiện làm tình đến mức ấm đầu rồi hả?” Phuwin quát lên.
Cậu thà gặp một kẻ biến thái thông thường, cùng lắm là bỏ mạng, còn hơn phải đối đầu với tên “đại cầm thú” này. Đối với cậu, ở bên cạnh hắn, sống còn khó hơn chết, mà chết có khi lại là một sự giải thoát xa xỉ.
Trong cơn thịnh nộ không thể kiểm soát, Phuwin tuôn ra những câu chửi rủa bằng tiếng Anh đầy gay gắt. Nhưng cậu đã lầm. Pond Naravit không chỉ là kẻ nắm binh quyền, bộ não của hắn là một bộ máy tinh vi đã được rèn giũa qua hàng thập kỷ chính trường. Hắn hiểu từng chữ, từng ý nghĩa lăng mạ mà cậu đang ném vào mặt mình.
Hàm răng Phuwin cắn chặt môi dưới đến bật máu, hai tay cuộn lại thành nắm đấm. Bất ngờ, cậu lấy đà nâng đầu gối lên, tung một cú dứt điểm vào hạ bộ của hắn. Cậu định liều chết một là hắn phế, hai là cậu bị hắn bóp cổ chết ngay tại đây.
Nhưng đời không như là mơ. Đầu gối cậu chỉ vừa kịp chạm vào lớp vải quân phục đắt tiền của hắn thì đã bị chặn đứng hoàn toàn. Sức mạnh từ đôi tay của Pond thật kinh khủng, nó cứng như đá tảng, khiến phần chân của Phuwin như bị đóng băng ngay tại chỗ. Hắn có phải người không? Hay là một con quái vật khoác áo sĩ quan? Chỉ cần một tay, hắn đã khiến mọi nỗ lực phản kháng của cậu trở nên nực cười.
Không để cậu kịp định thần, Pond đột ngột nhấc bổng chân cậu lên cao. Bàn tay thô ráp của hắn lần mò đến phần khóa quần của Phuwin. Một tiếng “xoạt” vang lên khô khốc, hắn dùng lực mạnh bạo kéo tuột chiếc quần tây của cậu xuống.
Sự lạnh lẽo ập đến đột ngột khiến Phuwin há hốc mồm thét lên một tiếng nức nở. Ánh mắt cậu long lanh, nước mắt uất ức chực trào ra. Một luồng cảm xúc phức tạp, giữa sự nhục nhã, ấm ức và giận dữ, dồn dập tấn công tâm trí cậu.
“Aaaaa! You fucker! Buông tôi ra!”
Ngay khi Phuwin đang cố gắng chửi bới, Pond Naravit đã dùng đầu gối mình chen vào giữa hai chân cậu, chiếm lấy vị trí trung tâm. Tay hắn thong thả sờ mó dọc theo bắp đùi trắng ngần của cậu, một hành động sỉ nhục đầy công khai.
“To gan thật. Vừa muốn ám sát Đô đốc, lại còn dám lớn tiếng chửi rủa?”
“Đô đốc cái con khỉ nhà ngươi! Phuwin tôi hận anh! Tôi hận anh!”
Hắn bật cười thành tiếng. Đó là một tiếng cười vụn vặt nhưng tràn đầy sự đắc thắng. Đã lâu lắm rồi đại Đô đốc mới cảm thấy hứng thú như vậy. Cảm giác trêu đùa một con mồi ngoan cường này quả thật không tệ chút nào.
Vì chiếc quần tây đã bị vứt bỏ, chỉ còn lại chiếc áo sơ mi trắng dài quá mông, vẻ ngoài của Phuwin lúc này càng thêm phần mê hoặc. Chiếc sơ mi trắng kết hợp với dây thắt eo tinh tế, phần dưới áo xòe rộng che đi những nơi cần che nhưng lại phơi bày đôi chân thon dài, mướt mát dưới ánh đèn.
Cậu đẹp đến mức khiến người ta chỉ muốn lao vào ức hiếp để phá hủy vẻ hoàn hảo đó. Bàn tay Pond dời lên cao dần, chạm vào vùng đùi trong nhạy cảm.
“Tiện thể nói cho em biết… da thịt em thật sự rất mềm.”
Hắn nhìn chằm chằm vào khuôn mặt đang biến sắc của cậu, ngón tay miết mạnh vào vùng thịt mềm ở đùi trong. Nơi hắn đi qua đều để lại những vết ửng đỏ nổi bật trên làn da trắng sứ như muỗi cắn. Phuwin nổi da gà khắp người, một cảm giác rùng rợn và nhục nhã bao trùm. Cậu hối hận vì đã dại dột khiêu khích núi lửa, để rồi giờ đây phải nếm trải sự cay đắng này.
“Còn dám nữa không?”
Hắn gằn giọng, ghìm chặt thân thể cậu vào người mình.
Tại nơi giao nhau giữa đầu gối hắn và hạ bộ của cậu, một luồng xúc cảm kỳ lạ bùng lên. Một sự chèn ép mãnh liệt, khiến Phuwin cảm thấy cơ thể mình như muốn tan chảy, muốn hòa làm một nhịp với sự thô bạo của hắn.
“Ư… ưm… buô… buông ra…”
Phuwin ngửa cổ ra sau, lồng ngực phập phồng đứt quãng như đang cố đớp lấy từng ngụm không khí để duy trì sự sống. Đôi mắt Pond Naravit bỗng trở nên sắc lạnh và đục ngầu, chính hắn cũng đang cảm thấy một ngọn lửa ham muốn thiêu đốt trong huyết quản.
Cậu liên tục lắc đầu, thở gấp gáp. Hành động của hắn càng lúc càng biến thái hơn. Bàn tay hắn dời đến lớp vải mỏng manh cuối cùng trên người cậu, không cởi ra mà lại dùng sức dày vò, như muốn xé rách nó ngay tức khắc.
Đây là lần đầu tiên trong đời Phuwin phải chịu đựng nỗi nhục nhã lớn đến thế. Chân hắn cứ liên tục cọ xát vào nơi cấm địa của cậu, những cú chạm hời hợt nhưng đầy dụng ý, như trêu ngươi, như mời gọi.
“Bây giờ… trò chơi mới thật sự bắt đầu, bé con à.”
Hắn phả hơi thở nồng đậm vào mặt cậu, rồi áp đôi môi mình lên môi Phuwin. Ban đầu là một nụ hôn nhẹ nhàng đầy giả tạo, nhưng ngay sau đó là màn mút mát điên cuồng. Hắn cắn mạnh vào cánh môi hồng hào của cậu, như một con chó hoang tìm thấy miếng thịt thượng hạng, muốn xé toạc và để lại dấu ấn của riêng mình.
Đầu óc Phuwin vang lên tiếng “ong ong” đau đớn. Cậu sợ hãi, thực sự sợ hãi. Cảm giác bị chế giễu như một món đồ chơi trên kệ hàng, một sản phẩm chỉ để thỏa mãn dục vọng cho kẻ khác khiến cậu sụp đổ.
Tại sao lại là cậu? Nếu cậu cũng như những kẻ khác, tỏ ra mừng rỡ khi được hắn chọn, dùng thân xác đổi lấy tiền tài danh vọng, có lẽ mọi chuyện đã đơn giản hơn.
Nhưng không. Sự tự tôn và thanh cao trong huyết quản không cho phép Phuwin hạ thấp bản thân.
Chính cái sự “trong sạch” đó lại là thứ mà Pond Naravit muốn tiêu hủy nhất. Hắn đã trải qua quá nhiều sự thối nát, nên hắn căm ghét bất cứ thứ gì thanh thuần. Hắn muốn thấy cậu bị vấy bẩn, muốn thấy sự kiên cường đó tan biến trong dục vọng tàn độc của mình.
[text_hash] => 1fae8abd
)