Array
(
[text] =>
“Nếu Hana chết, thì các người cũng nên chuẩn bị tinh thần đi theo Hana luôn đi.”
Câu nói của hắn phát ra nhẹ tênh nhưng lại mang sức nặng của một lời định đoạt từ Ngài Diêm Vương. Giữa bầu không khí đặc quánh mùi thuốc súng và khói thuốc, bọn bác sĩ không ngừng nhấc tay lên lau mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán, chân tay ai nấy đều run rẩy không thôi. Đại Đô Đốc Naravit người nắm toàn quyền quyết định trong tay quả thật không hề tầm thường. Hắn chẳng cần đao to búa lớn, chỉ với lời nói cũng đủ sức đe dọa đến tính mạng của bất kỳ ai. Chỉ một câu nói nhẹ như mây bay thế thôi cũng đủ khiến người ta biết rằng hắn thật sự rất khó hầu hạ, và tuyệt đối không biết đùa một chút nào.
“Ngài Pond xin hãy bình tĩnh, chúng tôi sẽ cố gắng hết sức có thể, chỉ mong bé mèo dũng cảm cùng vượt qua. Chỉ cần còn một tia hy vọng, bác sĩ chúng tôi cũng sẽ cố gắng nhất định giữ được tính mạng của bé.”
Vị bác sĩ cố gắng dùng giọng điệu bình tĩnh nhất có thể để xoa dịu ngọn lửa giận dữ đang rừng rực trong mắt hắn. Ông ta căng thẳng đến mức thở cũng không dám thở mạnh, dồn hết tâm trí để trấn an gã ma vương đang đứng trước mặt.
“Làm việc của mấy người đi, không cần nói nhiều.”
Bàn tay lớn vung lên một cách dứt khoát. Naravit thực sự đang nóng giận đến mức phát điên, bàn tay hắn khum lại thành quyền, đấm thật mạnh vào bức tường đá lạnh lẽo. Lực đấm mạnh đến nỗi các đốt ngón tay đều chảy máu đỏ thẫm, nhưng nỗi đau thể xác đó có thấm tháp gì so với sự hỗn loạn trong lòng hắn lúc này.
Ở một góc khuất nào đó của hành lang bệnh viện, giờ đây đã không còn bóng dáng của một ai. Sự tĩnh lặng bao trùm như chưa từng có ai đứng đó, chưa từng có ai nghe thấy lời định đoạt nghiệt ngã vừa rồi. Không ai biết người đó đã nghe được những gì, và đã rời đi từ bao giờ giữa bóng đêm mịt mùng.
Tại phòng bệnh dành riêng cho Phuwin, không gian trống trải đến lạnh người. Trên giường, bóng dáng thiếu niên đã biến mất, chỉ còn lại một chiếc gối ôm được đặt khéo léo bên dưới lớp chăn mỏng để đánh lừa thị giác. Đây rõ ràng là một kế hoạch qua mặt đám cảnh vệ, thực hiện một cuộc tẩu thoát thành công ngoài dự tính của tất cả.
“Tôi hỏi mấy cậu, Phuwin đâu?” Giọng Naravit vang lên như sấm sét giữa phòng bệnh.
“Thưa… thưa ngài, lúc nãy cậu ấy vẫn còn nằm ở đây…” Đám vệ binh lắp bắp, mặt cắt không còn giọt máu.
“À tôi nhớ rồi, anh quên rồi hả, hồi nãy cậu ấy nói muốn đi gặp Hana!”
Naravit nghe xong mà lòng như lửa đốt. Hắn bây giờ thật sự rất nóng giận, chỉ muốn giết người ngay lập tức. Lòng hắn nôn nóng, sợ hãi đến mức một chút cũng không thể chịu đựng nổi nữa. Những kẻ ăn hại, bọn vô dụng này tới việc canh gác một người bé nhỏ cũng không xong thì sao có thể làm được việc lớn?
Con mèo nhỏ của hắn có thể đi đâu được giữa thành phố rộng lớn này? Trong khi tình hình chính trị và công việc của hắn đang gặp phải vô vàn bất lợi, kẻ thù rình rập khắp nơi. Em quả là ngu ngốc, ở bên cạnh tôi lúc này mới là an toàn nhất, em rời xa Naravit này chả khác nào tự nhảy vào hố đen của quỷ dữ! Cho tới tận bây giờ, Naravit mới thực sự nếm trải cảm giác lo sợ làm mất đi đối phương. Nó khiến tim hắn nhói đau đến mức không thể thở nổi. Một người cường đại, hô mưa gọi gió như hắn cũng có lúc cảm thấy bất lực nhường này. Tại sao em lại bỏ đi ngay lúc này?
Con mẹ nó, Phuwin Tangsakyuen! Cậu dám dùng Hanabi để lừa dối tôi, dùng nó làm mồi nhử để trốn thoát! Đừng để tôi bắt được cậu thêm một lần nữa, nếu không… cậu đừng hòng sống dễ dàng với tôi.
Hàng ngàn câu hỏi xoáy sâu trong tâm trí hắn, tạo nên một thứ cảm giác đáng sợ đang bóp nghẹt cảm xúc của Naravit. Cảm giác sợ hãi vì sắp mất đi thứ quan trọng nhất thuộc về mình, sự ra đi không lời từ biệt của cậu như một liều thuốc nổ ăn mòn từng thớ thịt tim gan hắn. Mạch máu hắn như muốn ngừng đập, hoang mang tột độ rằng cậu sẽ thực sự biến mất vĩnh viễn khỏi tầm mắt mình.
“Chết tiệt! Truyền lệnh cử quân truy tìm Phuwin Tangsakyuen ngay lập tức. Dù có phải lật tung cái thành phố này lên cũng phải tìm cho ra cậu ta!”
Trong lúc đó, Phuwin đang yên lặng ngắm nhìn bầu trời tối đen trên chuyến tàu điện ngầm. Đáy mắt cậu khẽ đọng lại tia sáng lẻ loi từ ánh trăng tròn, rồi thứ ánh sáng đó dần dần lụi tàn, chỉ để lại một đôi mắt u uất, tối tăm. Phuwin cảm thấy như mình đã mất đi nửa linh hồn. Màn đêm buông xuống, nghĩa là đã một ngày một đêm cậu chạy trốn khỏi vòng tay của Naravit.
Cậu đã để lại Hana tại nơi mà bé được tìm thấy. Cậu rất muốn đem Hana đi cùng, nhưng không thể. Đến lúc yên nghỉ mà bé mèo vẫn không được yên thân thì cậu thật sự còn thua cả cầm thú. Nếu Hana ngay từ đầu đã được hắn cho phép nuôi, đến lúc mất đi cũng là do hắn quyết định, thì cứ tùy hắn vậy. Cũng phải thôi, đó là quyền hạn của một vị chủ nhà, một vị lãnh tụ tối cao. Để đưa ra quyết định đấu tranh giữa việc đi hay ở lại, Phuwin đã dằn vặt bản thân suốt một tiếng đồng hồ trong đau đớn.
Tiếng tàu điện ngầm vang lên ầm ầm, nhịp sống hối hả xung quanh làm lòng cậu thêm trầm lặng. Từ khi rời khỏi anh ấy, cậu mới biết lòng mình có những vết nứt chẳng thể chữa lành. Cậu cần bình tĩnh lại để nhận ra mọi tội lỗi với Hana, cậu xin giữ kín trong lòng và dùng cả phần đời còn lại để sám hối. Còn đối với Naravit, rời khỏi hắn cũng là lúc trái tim cậu vỡ vụn thành trăm mảnh.
Thì ra yêu một người là khi nhận ra cả hai là hai đường thẳng song song, không thể giao nhau. Nếu cố đâm vào nhau thì chỉ có sự đổ máu và ngõ cụt. Mới xa hắn chưa đầy hai ngày mà cậu đã đau đến thế này, cảm giác nhớ nhung như thể đã cách biệt mấy kiếp người. Ở phía bên kia, người có nhớ tôi không?
Nhưng rồi đột nhiên, sự tĩnh lặng ngắn ngủi ấy bị đánh vỡ hoàn toàn.
“Réttttt!” Tiếng còi cảnh sát vang lên chói tai hòa cùng tiếng phanh gấp của tàu điện ngầm. Con tàu bị buộc dừng lại đột ngột khiến Phuwin phải đưa tay tìm chỗ dựa để giữ thăng bằng. Hành khách hoang mang nháo nhác, nhưng chẳng hiểu sao, trực giác báo cho cậu biết chuyện này chắc chắn có liên quan đến mình. Tim cậu đập thình thịch liên hồi không dứt. Cậu không ngừng cầu nguyện, cố kiềm chế nỗi sợ hãi đang dâng trào.
“Kiểm tra! Ai cũng phải xuất trình giấy tờ, chúng tôi đang truy tìm người!”
Một đám nhân viên bắt tay vào soát giấy tờ, đằng sau là đội vệ quân với khuôn mặt hung hăng, dữ tợn. Tất cả đều tỏa ra luồng sát khí như đang truy lùng trọng phạm. Cậu nghe loáng thoáng tiếng bác tài xế trấn an hành khách: “Mới nhận được quân lệnh của ngài Thủ trưởng muốn tìm người, các vị này chỉ đang làm theo lệnh, mọi người hợp tác một chút sẽ không có chuyện gì đâu.”
Cảm thấy nhẹ nhõm một chút vì nghĩ không phải người của Naravit, cậu đưa thông tin của mình cho người cảnh vệ. Đột nhiên, hắn nhìn cậu chằm chằm, khiến hồi chuông cảnh báo trong lòng Phuwin dấy lên mãnh liệt. Quả nhiên, bọn họ đang tìm cậu.
“Cậu này, nhanh đi theo chúng tôi đến gặp Ngài Thủ trưởng!”
“Vì sao lại là tôi?”
“Làm sao tôi biết ngài ấy muốn gặp cậu để làm gì? Đến đó thì biết, đừng có nhiều lời!”
Khi đến nơi, Phuwin nhận ra đây là một bến tàu thuyền heo hút. Cậu không biết vì sao họ lại đưa mình đến đây, nhưng linh tính mách bảo sẽ chẳng có điều gì tốt đẹp chờ đợi phía trước.
“Quả như lời đồn, người bên cạnh Ngài Naravit nhan sắc tuyệt trần, đẹp hơn cả nữ nhân.” Một giọng nói già nua, đầy mưu mô vang lên.
“Chào ngài, tôi là Phuwin Tangsakyuen. Ngài có gì cần tìm, xin cứ nói.”
“Đúng là người kề bên gối của Đô đốc Pond, ngay cả tác phong cũng thật thẳng thắn.”
Lão ta đột ngột vỗ tay rất lớn, tiếng động chát chúa như muốn dồn cậu vào thế bị động, dùng uy lực để truy tìm những sơ hở trong lòng cậu. Lão đang dò xét, muốn tìm ra manh mối để nắm thóp thiếu niên trước mặt.
“Nếu đã như vậy, ta sẽ nói thẳng. Tên Pond đang phạm phải sai lầm lớn, chính quyền cần thêm thông tin để lật tẩy tội ác của hắn. Cậu hãy phối hợp cung cấp thông tin cho chúng tôi.”
Naravit thì làm gì có tội ác? Nếu nói về sự tàn nhẫn, hắn chỉ tàn nhẫn với mỗi mình cậu mà thôi. Xưa nay hắn làm việc luôn nghiêm minh, chính trực. Chẳng qua là bọn lão già này đang cố gắng đẩy Naravit khỏi chiếc ghế Đô đốc quyền lực. Vì bọn chúng biết hắn quá hùng mạnh, nếu cứ để hắn tung hoành, sớm muộn gì những tội ác giấu kín trong bóng tối của bọn chúng cũng bị hắn vạch trần.
“Tôi không biết gì về hắn cả.”
“Cậu không muốn được sống bình yên sao? Nếu cậu bao che, cậu sẽ bị buộc tội đồng phạm. Đừng vì những ngày đầu ấp tay gối mà động tâm, khiến bản thân sa vào cạm bẫy. Nguy hiểm lắm đấy!”
_________________
Nay có thời gian nên lên được 1chap sẵn tiện chúc mừng fic được hơn 10N, không còn lời gì diễn tả được vui quá. Bình luận nhớ nhung fic của mọi người sốp đọc hết, cảm ơn các tình iu đã yêu quý fic chèn ơi 😭 🫶🥰😘🤭💓💓💓💓❤️🔥❤️🔥🫦
[text_hash] => e76de1d0
)