TRỐN CHẠY KHỎI NARAVIT – chap30 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

TRỐN CHẠY KHỎI NARAVIT - chap30

Array
(
[text] =>

Ở bên kia, Fourth đang dơ roi muốn đánh về phía Naravit với tất cả sự bồng bột của tuổi trẻ. Phía bên đây, Naravit lại lạnh lùng dơ súng hướng về phía Fourth. Một người đứng giữa như Phuwin, đối mặt với tình cảnh ý tình thể như thế này, cậu biết phải làm sao?

Cậu không muốn Fourth mất mạng, càng không muốn Naravit bị thương nghiêm trọng. Con ngươi đen láy của cậu trừng thật lớn đầy kinh hoàng, cậu hét lên một tiếng nhằm ngăn cản cả hai người. Đồng thời, cả cơ thể cậu không tự chủ được mà theo bản năng muốn chạy đến giữa vòng vây ấy. Đầu óc thật sự không thể nghĩ gì thêm, trong đầu chỉ luôn vang lên một ý nghĩ duy nhất:
Không thể để ai bị thương, tuyệt đối không thể!

Người con trai với thân hình nhỏ nhắn, mềm mỏng ấy đã liều lĩnh chạy về phía hắn để che chở cho Naravit, đồng thời cậu còn muốn cản cả đường đi của họng súng. Hành động của cậu quá đột ngột và liều mạng, hoàn toàn nằm ngoài dự tính của hắn. Naravit hắn không thể tin được rằng cậu lại to gan lớn mật, dám xem thường tính mạng của chính mình đến thế.

“Ngừng lại đi mà!”

Cậu không thấy đau gì mấy, nhưng đột nhiên Fourth lại la lớn. Không kịp nhìn thấy gì cả, cậu không xác định rõ được đôi mắt của mình đang thấy điều gì. Không phải chứ, làm sao có thể như thế? Cậu không tin vào đôi mắt của mình, hình như đó là một hình ảnh của Hanabi đã xẹt qua đôi mắt cậu trong gang tấc.

“Không! Hana!”

Dù thân thủ có nhanh nhẹn đến mấy, Naravit cũng khó lòng mà kịp dời đi đường đạn trong một giây ngắn ngủi. Vì thế, đường đạn đã bay thẳng đến bên vai Phuwin làm cho cậu bị thương nhẹ. Nhưng một người như Fourth chưa bao giờ qua lớp huấn luyện quân đội nên đã không thể ngăn được đường roi đang đà lao tới. Em không đánh trúng anh Phuwin, nhưng em đã đánh trúng vào bé Hanabi.

“Meo… meo!”

“Không, làm ơn!”

Tiếng Hana kêu vang vọng cả không gian, khiến cả thế giới của Phuwin như ngưng đọng lại tại giây phút đó. Đau đớn hô lên một tiếng, hai chân cậu mềm nhũn khụy xuống, ôm chầm lấy con gái Hana vào lòng. Cậu không còn cảm nhận được sự đau đớn ở bên cánh tay nhờ vào kỹ thuật tài giỏi của Naravit nên cậu chỉ bị sướt nhẹ. Còn Hana, vết thương không hề nhẹ chút nào. Con gái Hana dũng cảm đã lao ra bảo vệ cho Baba của nó dù cho nó chẳng biết chuyện gì đang xảy ra.

“Aaa… Hana đừng có bị gì nhé, mất Hana thì Phuwin sẽ sống không nổi đâu!”

Phuwin khóc. Cậu lúc đầu chỉ khóc nhỏ, sau đó là nức nở rồi gào lớn lên. Từng tiếng “meo, meo” yếu ớt như xé rách trái tim cậu. Cùng lúc này, một đôi tay cường tráng có chút run rẩy vươn đến, nhanh chóng ôm lấy cả Phuwin và Hana vào lòng. Ở giây phút này, người như Naravit trên gương mặt chỉ toàn nổi khiếp sợ. Là hắn đáng chết vì đã không suy xét tình hình, bản thân lại phạm phải sai lầm làm cậu trúng đạn, lại còn không bảo vệ được Hana. Naravit hắn hiểu được và cảm nhận được sự suy sụp, bất lực đến tận cùng cực.
Cả cơ thể cậu run rẩy, ôm chặt cứng lấy cánh tay hắn không buông ra. Sự lo sợ của Phuwin tất cả hắn đều cảm nhận rõ ràng, thậm chí điều đó còn làm cho hắn đau xé lòng.

“Naravit, anh cứu Hana… hức… phải cứu sống con gái…”

“Tôi… mo… ng anh… ngừ… ng lại đi… th… tha cho em Fourth, làm ơn.”

“Em câm miệng, ôm Hana chúng ta đi bệnh viện!” Naravit gầm lên.

Con gái Hana là do thằng khốn đó đánh mà em còn không oán giận, lại còn xin tha mạng cho nó. Em vị tha quá mức rồi Phuwin! Càng nghĩ đến, hắn lại càng thêm tức giận.

Cậu bây giờ không muốn gì hết, chỉ mong mau mau đưa Hana đi trị thương. Bé mèo vẫn ngoan ngoãn không hề nháo nhào, chỉ lẳng lặng kêu “meo… meo” đầy đau đớn. Bé mèo bị roi đánh vào da thịt, vì lực không kiểm soát nên rất mạnh, làm rướm cả máu ra ngoài. Nhìn thấy Hanabi thoi thóp thở từng ngụm không khí mà tim cậu dường như muốn ngừng đập, cậu cũng không hít thở nổi nữa. Lấy tay đỡ lấy cơ thể Hana, cậu ôm bé vào lòng, vì đứng không vững nên cậu dính sát lên người Naravit.

“Anh lại như thế tôi hận anh, tôi ghét anh Naravit! Tôi nói cho anh nghe, Phuwin tôi và Fourth không có gì cả, chúng tôi xem nhau như anh em. Chỉ có anh, chính anh là người sai… anh đáng ghét… hức… Hanabi mà có mệnh hệ gì tôi liền chết cho anh vừa lòng!”

Loại cảm giác đau đớn đến bóp nghẹn cả tim gan khiến cho Phuwin người luôn mạnh mẽ, ương bướng dám đương đầu với tất cả cũng không khỏi giật mình sợ hãi. Hoang mang cùng với hoảng loạn, cậu không ngờ tình huống này sẽ xảy ra, rõ ràng cậu đã thả Hana ra xa cho nhóc chạy đi chỗ khác chơi để không bị tổn hại đến thân thể.

Dồn hết sức lực còn lại để oán trách Naravit, cậu đã hoàn toàn kiệt sức. Vì cơ thể phải chịu quá nhiều sự đả kích trong một khoảng thời gian ngắn, mi mắt không còn cầm cự nổi nữa nên hoàn toàn nhắm chặt, sau đó rơi vào bất tỉnh.

Hắn phát hiện ra Phuwin đã ngất, hàng chân mày của người đàn ông lập tức nhăn lại, đáy mắt lóe lên tia thương xót, đau lòng. Hắn sốt sắng bế cậu cùng với Hanabi nhanh chóng chạy đến chiếc xe đã đợi sẵn. Bước chân vội vàng, gấp gáp không giống với sự bình tĩnh thường ngày của ngài Pond.

“Bác sĩ đâu? Chữa trị cho Hanabi nhanh lên!”

Hắn giao phó cho bác sĩ chuyên khoa thú y giúp chữa trị cho Hana, còn mình thì đang ôm lấy Phuwin. Cánh tay tráng kiệt mạnh mẽ nổi đầy gân xanh nhanh chóng đưa cậu đến phòng khám bệnh. Đi ngang qua lính gác, hắn để lại mệnh lệnh lãnh lẽo: “Ở đây xem tình hình của Hana, có gì báo cho tôi ngay lập tức!”

Sau đó hắn tiếp tục sải bước nhanh chóng ôm lấy Phuwin vào phòng. Động tác của người đàn ông lúc này nhẹ nhàng hơn hẳn mọi ngày, có thể nói là ở mức nâng niu và dịu dàng đối với cậu. Tất cả tâm trí cùng thần hồn của hắn đều đặt ở chỗ của Phuwin và con gái Hanabi. Điều hắn mong muốn nhất bây giờ là cậu không bị thương nặng, và cứu sống được Hana bé mèo có vẻ bị thương khá nặng nề.

Ngay khi đến bệnh viện, hắn lập tức ra lệnh khẩn cấp cho bác sĩ, chỉ mong đòn roi đó không ảnh hưởng nặng đến tính mạng của Hana.

Nhưng hắn làm sao không biết được, với thể chất của một con vật nhỏ, làm sao chịu nổi một đòn roi thẳng tay của con người, lại còn là sức lực của một cậu thanh niên khỏe mạnh. Khi sắp xếp xong tất cả, Phuwin được bác sĩ khám và băng bó vết thương. Cậu được truyền nước thì không sao nữa, chỉ là cơ thể mệt mỏi quá độ nên rơi vào hôn mê sâu. Cậu có vẻ như đang ngủ để phục hồi sức lực, không còn gì đáng lo ngại. Còn phần Hana thì có vẻ không mấy khả quan, phòng cấp cứu dành cho động vật vẫn luôn sáng đèn báo hiệu bé vẫn đang chống chọi với tử thần.

Đứng bên cạnh cửa sổ của bệnh viện, bóng người cao lớn của người đàn ông phản chiếu dưới ánh trăng chiếu rọi cả thâm tâm người. Cả gương mặt của Naravit chìm trong làn khói trắng mờ ảo, xung quanh hắn khói thuốc dày đặc. Vẫn là gương mặt trầm ổn bình tĩnh đón nhận mọi thứ, gương mặt xưa nay luôn nghiêm nghị nay đã hiện lên tia âu sầu. Hắn thấy được cứ cách vài lúc lại có bác sĩ ra ra vào vào phòng của Hana. Nghĩ cũng thật nực cười, vì cái cớ gì mà hắn lại lo lắng và đau lòng vì một con mèo, chỉ là một con động vật thôi mà?

Có phải vì là thú cưng của người kia mà Naravit hắn cũng xem trọng? Đây có gọi là “yêu ai yêu cả đường đi lối về” không?

Là yêu sao? Từ bao giờ hắn đã chấp nhận thừa nhận là cậu quan trọng với hắn, còn có cả Hanabi  con mèo được quyền sống trong nhà của hắn, được cái đặc quyền làm con gái của ngài Pond.

Bác sĩ khuyên hắn nên đi nghỉ ngơi, nhưng không hiểu sao hắn vẫn không muốn rời đi. Hắn ghét cái cảm giác đợi chờ này, cảm giác từ tận đáy lòng cảm thấy một sự mất mát nào đó sắp xảy ra. Khi chưa xác định được sinh mạng của Hana có an toàn hay không, hắn nhất quyết không muốn rời đi vì lời nói của cậu. Phuwin nói rằng cậu không muốn mất Hanabi vì nó là con của cậu và hắn mà. Nếu đã là con, làm sao hắn có thể bỏ mặc con của mình đây?

Nếu mất Hana, đồng nghĩa với việc mất đi phân nửa linh hồn của Phuwin. Hắn hiểu điều đó. Cậu rất yêu quý con mèo nhỏ này, còn xem nó quan trọng hơn cả bản thân, luôn cưng chiều đặt lên hàng đầu. Có nhiều lúc Hana mãi theo làm cái đuôi của hắn cũng làm cho cậu ganh tị với hắn, trông rất đáng yêu. Hay mấy khi hắn dở trò lưu manh lấy Hana uy hiếp cậu phải làm chuyện xấu với hắn… Nhiêu đó thôi đã đủ cho hắn cảm nhận được sự hạnh phúc khi có một gia đình. Từ khi Phuwin lọt vào tầm ngắm của hắn, bước vào cuộc sống lặng lẽ đầy đen tối và lạnh lẽo này, hắn đã thay đổi, cảm nhận được đủ mọi cung bậc cảm xúc. Cậu thành công làm cho trái tim nguội lạnh của hắn giờ đây biết tan chảy và nổi đầy những đợt sóng dồn dập.

Tiếng đồng hồ tí tách cứ thế trôi qua, không gian bên ngoài vẫn duy trì trạng thái yên tĩnh khiến lòng người cũng phải trầm xuống. Không biết thời gian trôi qua bao lâu, trong bầu không khí yên tĩnh cuối cùng cũng có tiếng cửa phòng mở ra.

“Thưa ngài, xin hãy bình tĩnh lắng nghe tôi nói. Vết thương khá nghiêm trọng vì bé mèo còn khá nhỏ, đòn roi dùng lực quá mạnh làm ảnh hưởng đến lục phủ ngũ tạng. Chúng tôi đã cố gắng giữ được hơi thở của bé, phần còn lại… chỉ e là…”

“Là thế nào?” Gương mặt hắn không để lộ cảm xúc, hơi thở mang đầy mùi khói thuốc dày đặc. Hắn chậm rãi cong môi với ý cười khinh miệt hỏi lại, Naravit có chút khó chịu trong lòng.

“À… th… thưa ngài, chỉ e là không giữ được tính mạng.”

Bác sĩ nói chuyện một cách khó khăn, ánh mắt của ngài Pond quá mức lãnh đạm. Dù bọn họ có tài giỏi, tay nghề lâu năm đi nữa, nhưng đối với tình trạng quá nghiêm trọng này cũng không thể cướp lại được từ tay tử thần, thật quá khó lòng.

“Nếu đã không giữ được… cứ để Hana đi đi.”

Ở một góc khuất nào đó, đối với câu nói nhẹ nhàng của Naravit, một câu nói tuy nhẹ nhưng lực sát thương với người đang đứng đó không hề nhẹ chút nào, đau đớn đến mức không thể diễn tả thành lời.

________________

Đoán xem ai đã đứng ở góc khuất, nghe được những gì nè🤧??

[text_hash] => af4e5fe9
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.