Array
(
[text] =>
Khi bị hôn, não bộ Văn Nhược hoàn toàn trống rỗng, cái lồn nhỏ co thắt một trận, nhưng rất nhanh sau đó cậu lại khóc lóc đẩy người đàn ông ra: “Ưm ưm ưm!! ~~ Không… ưm ưm ưm!!”
Người đàn ông thấy cậu kháng cự thì trong lòng vừa hận vừa giận, anh túm lấy mái đầu đẫm mồ hôi của cậu, vừa cưỡng hôn vừa ép thân thể dâm đãng của cậu va mạnh vào tường, va đến mức món đồ nội thất cũ kỹ dùng để gác chân kia kêu “két két” điên cuồng, chịch đến mức vôi tường rơi xuống “lả tả”.
Văn Nhược vừa phải chịu đựng trận bạo dâm, vừa lo lắng cho đồ đạc, khóc lóc thoát khỏi chiếc lưỡi lớn của người đàn ông, hức hức rên rỉ cầu xin anh đừng~~ đừng chịch ở đây!~~ Người đàn ông khuôn mặt dữ tợn nói: “Được! Vậy thì đổi chỗ!”
Nói đoạn, anh bế cậu chàng tiểu nương pháo lên chiếc bàn ăn cũ kỹ, tàn nhẫn thao từ phía sau. Chịch đến mức Văn Nhược ngửa cổ, ánh mắt rã rời, đâm cho cả chiếc bàn chấn động từ giữa ra đến rìa, bốn chân bàn lung lay sắp đổ kêu “két két”, Văn Nhược tội nghiệp bị chịch đến chết đi sống lại, lại sợ làm hỏng đồ nên sắp phát điên đến nơi, khóc lóc cầu xin người đàn ông uy mãnh đáng sợ. Nhưng cậu càng xin thì anh lại càng chịch hăng, đến cuối cùng, anh thúc một nhát cực mạnh đẩy cả cái bàn ra sát cửa, để Văn Nhược vừa nghe tiếng cãi vã bên ngoài vừa sụp đổ bịt chặt miệng nhỏ, còn người đàn ông thì cuồng bạo lấp đầy lồn dâm của cậu. Thậm chí khi nhà bên cạnh có người gõ cửa, anh vẫn tàn nhẫn bắn tinh vào trong cậu, bắn đến mức Văn Nhược như bị trúng đạn mà quằn quại mê loạn, thân hình dang rộng tứ chi trong phút chốc đỏ rực lên, hệt như phát điên mà vểnh hai bầu vú nhỏ lắc lư loạn xạ.
“Hộc hộc hộc hộc!! Không~~~ hức hức hức!!”
Người đàn ông nhìn cậu chàng đang phát điên, thở hồng hộc rút con cặc lớn ra. Ngay khoảnh khắc cái bàn lật nhào, anh kịp ôm lấy Văn Nhược. Cái lồn dâm của cậu chàng tội nghiệp như mất đi tính đàn hồi mà phun dịch “phập phập”, khuôn mặt nhỏ đẫm lệ méo mó kịch liệt, khi bị người đàn ông ôm lấy vẫn còn vô thức đẩy anh ra, khóc lóc: “Buông… ưm… buông tôi ra… hức hức hức…”
Người đàn ông vừa giận vừa hận, bế cậu chàng vào phòng ngủ, quăng lên giường sắt rồi hung hãn đè lên, khàn giọng giận dữ: “Rốt cuộc mày muốn cái đéo gì! Có phải mày có thằng khác rồi không? Mẹ kiếp? Cái loại nương pháo nát như mày, thằng đàn ông nào mù mắt mới thèm lấy mày?!”
“Tôi… hức… tôi là loại nát… vậy tại sao anh… lại tìm tôi…”
Người đàn ông nghe vậy cười lạnh: “Vì lão tử chỉ muốn chịch lồn thôi, hiểu chưa! Chịch mày vừa không tốn tiền vừa không phải đeo bao!!”
Văn Nhược tội nghiệp nghe xong thì lòng nguội lạnh hoàn toàn: “Hóa ra… tôi chỉ là công cụ xả dục thôi sao…”
Người đàn ông phát độc nói: “Mẹ kiếp giờ mày mới biết à? Mày tưởng mày là tiên giáng trần chắc mà đòi lão tử phải nâng như nâng trứng hứng như hứng hoa?! Mày chẳng qua chỉ là một món hàng nát vừa ngu vừa ái nam ái nữ mà thôi!!”
Khuôn mặt Văn Nhược trắng bệch, khóc nói: “Tôi… biết rồi… tôi biết rồi…”
Người đàn ông thấy cậu chàng khóc đến mức cả người co rút lại thì trong lòng bỗng nhói đau một trận khó hiểu, nhưng anh vẫn trợn mắt dữ tợn nhìn cậu, nghĩ bụng chỉ cần chịch cho cậu phục thì cậu sẽ lại ngoan ngoãn như trước.
Thế là khi con cặc lớn một lần nữa đâm vào lồn dâm của Văn Nhược, cậu dứt khoát không giãy giụa nữa, nhắm mắt lại với khuôn mặt trắng bệch đẫm lệ. Nhưng Văn Nhược càng nhịn thì người đàn ông lại càng chịch cuồng bạo hơn. Lúc này chiếc giường sắt bên dưới như sắp bị chịch sập đến nơi, kêu “két két” điên cuồng. Văn Nhược tội nghiệp từ cắn môi rên rỉ đến cuối cùng là gào khóc không kiểm soát. Khóc đến đoạn sau, người đàn ông bóp lấy cằm cậu, thô bạo mất kiểm soát lấp kín khuôn miệng nhỏ, dù Văn Nhược có khóc lóc cắn anh thì anh cũng chẳng thèm quan tâm, chiếc lưỡi lớn phóng túng tàn nhẫn khuấy đảo từng tấc niêm mạc của cậu!
Vậy là, Văn Nhược tội nghiệp dù đau lòng đến chết đi sống lại nhưng vẫn bị gã huấn luyện viên cặc lớn chịch cho lên đỉnh hết lần này đến lần khác. Cả hai cái miệng trên dưới của cậu đều bị người đàn ông cặc khủng tàn nhẫn lấp đầy. Anh vừa chịch cậu vừa thay đổi đủ mọi tư thế, phô diễn khả năng tình dục cường hãn đáng sợ.
Cậu chàng nương pháo tội nghiệp khóc lóc lên đỉnh lần này đến lần khác, cậu bị vị huấn luyện viên cơ bắp vạm vỡ ôm chặt trong lòng, hệt như một con chó cái phát tình không ngừng run rẩy, bọt trắng liên tục phun ra từ kẽ lồn đã bị đâm nổ tung!
Khi con cặc lớn trướng to của người đàn ông một lần nữa thao vào tận sâu trong tử cung, Văn Nhược đã sắp bị chịch hỏng đến nơi rồi, vậy mà vẫn còn khóc lóc nói “đừng mà… đừng mà…”
Người đàn ông hung tợn lấp kín miệng cậu, đồng thời cơ bắp toàn thân đột ngột nổi cuộn, che phủ lấy thân thể trắng nõn của Văn Nhược một cách đầy cường hãn. Văn Nhược cảm nhận được con cặc lớn thô tráng chưa từng thấy, chỉ biết rên rỉ ngửa đầu, khi người đàn ông thô bạo cắn lấy lưỡi cậu, Văn Nhược đột nhiên run bắn, một lượng lớn dâm dịch lại phun ra xối xả. Người đàn ông mượn luồng nước dâm đó, mạnh mẽ nhấn xuống, một lần nữa đóng đinh Văn Nhược lên giường sắt. Chịch cho đôi chân nhỏ của cậu vểnh cao lên, bụng nhỏ nhô cao một cách khoa trương, và cái gốc cự vật thô kệch cũng mạnh mẽ bắn ra một luồng bọt trắng lớn, xối thẳng vào vách thịt tử cung của Văn Nhược. Bắn đến mức cậu co giật toàn thân, ngón chân quắp lại, trào nước mắt ngửa đầu rên rỉ, mà người đàn ông thế mà lại vừa bắn vừa bịt chặt miệng cậu, không ngừng tăng thêm khoái cảm méo mó điên cuồng, khiến cái tử cung nhỏ dâm đãng phải hứng chịu dòng tinh dịch nóng hổi nồng đậm tuôn ra không dứt. Đợi đến khi người đàn ông buông Văn Nhược ra, tử cung nhỏ “póc” một tiếng nhả vật khổng lồ ra nhưng lại dâm đãng co thắt lại, thế mà lại khóa chặt toàn bộ tinh dịch của người đàn ông ở bên trong.
Văn Nhược chìm đắm trong khoái cảm cực hạn nhưng vẫn quật cường đẩy người đàn ông ra, khóc lóc run rẩy: “Không… hức hức… đừng mà…”
Người đàn ông nhìn cậu chàng đã ngất lịm đi, hồi lâu sau mới âm trầm buông cậu ra. Đợi đến khi Văn Nhược tỉnh dậy thì đã là đêm khuya, trời tối mịt.
Cậu run rẩy bò dậy, chỉ thấy bụng trướng vô cùng, lồn cũng đau nhức. Cậu vừa định xuống giường, chiếc giường sắt cũ kỹ kêu “két két” vài tiếng rồi cuối cùng cũng không chịu nổi gánh nặng mà sập mất một nửa.
Văn Nhược nén đau bò dậy, nhìn chiếc giường sắt đã hỏng hoàn toàn, rồi tập tễnh bước ra phòng khách. Quả nhiên, trong phòng khách tối om chẳng còn gì cả, chỉ còn sót lại hơi hướm của người đàn ông đã đi xa từ lâu.
Văn Nhược đờ đẫn một hồi, chậm rãi sờ đến bàn ăn, nào ngờ cái bàn cũng kêu “két két” vài tiếng, có vẻ đã hỏng một chân, thế rồi cũng lung lay đổ xuống. Khoảnh khắc đó, Văn Nhược cuối cùng cũng sụp đổ mà khóc rống lên thành tiếng.
Cậu cũng không biết mình đang khóc vì cái gì, khóc đến xé lòng xé dạ, hệt như đã mất đi tất cả. Nào ngờ đang khóc, một tấm thẻ cứng rơi trúng đầu cậu.
Văn Nhược khóc lóc nhặt tấm thẻ lên, dưới ánh trăng, cậu phát hiện đó dường như là một… thẻ ngân hàng?
Gã quản lý có đánh chết cũng không ngờ rằng Văn Nhược lại xuất hiện một lần nữa, vẫn là bộ sơ mi quần jean giản dị đó, thần sắc tiều tụy, khuôn mặt trắng bệch. Khi nhìn thấy quản lý, cậu ngượng ngùng mấp máy môi, muốn nói lại thôi: “Tôi… tôi tìm…”
Quản lý sợ nhất là Văn Nhược tìm người đàn ông kia, nếu gặp anh ta, việc gã nói xấu sau lưng Văn Nhược và lấy của cậu một khoản tiền chẳng phải sẽ bị lộ sạch sao!
Quản lý ho vài tiếng nói: “À! Văn lão đệ phải không, ê? Tôi nhớ buổi học của cậu hết rồi mà, học xong rồi mà cậu không muốn nộp thêm tiền thì chỗ chúng tôi thực sự không có lớp miễn phí đâu.”
Văn Nhược nhục nhã vô cùng, thế là cũng không tìm người đàn ông kia nữa, chỉ đưa một cái phong bì cho quản lý, nói: “Đây là… huấn luyện viên Hạ… đánh rơi ở nhà tôi… à không! Vô tình đánh rơi… xin anh đưa lại cho anh ấy.”
Nói xong, cậu lủi thủi cúi đầu bỏ đi.
Quản lý nhận lấy phong bì, mở ra xem thì thấy là một chiếc thẻ ngân hàng. Nếu là thẻ chính chủ thì không nói, nhưng tại sao lại viết mật khẩu ở mặt sau. Quản lý cầm thẻ, càng thấy chột dạ hơn.
Nhìn qua cửa sổ, thấy Văn Nhược ở dưới lầu ngày càng gầy gò, vì gầy nên đôi mắt trông to mà trống rỗng, cậu đang nhìn về phía tòa nhà này với thần sắc thẫn thờ, dường như đang hồi tưởng lại cảnh tượng lần đầu mình đến đây.
Cậu vẫn còn nhớ lần đầu mình đến đây, chính là đã hạ quyết tâm muốn trở thành nam nhi đại trượng phu, muốn trở thành một “người bình thường” mà ai cũng yêu thích.
Thế nhưng Văn Nhược từ nhỏ đã là trẻ mồ côi, từ nhỏ đã không bình thường. Cậu thích quần áo con gái, thích búp bê, thích bịt mặt khóc, nhưng một người như cậu lại bị bạn bè bắt nạt và các dì ghét bỏ. Thế là cậu dần hiểu ra, cậu phải làm người bình thường, chỉ có như vậy cậu mới xứng đáng được yêu thương. Vì vậy khi lớn lên cậu bắt đầu che giấu bản thân, nhưng dù có che giấu thế nào thì giọng nói của cậu cũng không thay đổi được, vẫn cứ ái nam ái nữ, nũng nịu nùng nịu khiến người ta ghét bỏ.
Sau này cậu biết mình không sửa được, cả đời này cũng không sửa được, không sửa được cái tính hay khóc, không sửa được bản tính nhu nhược. Bao gồm cả việc đến giờ cậu mới hiểu ra, thực chất người cậu thích là nam giới, chính xác hơn là cậu thích huấn luyện viên Hạ.
Chỉ tiếc là đối phương căn bản không thích cậu, chỉ coi cậu là món đồ chơi, coi cậu là máy rút tiền.
Văn Nhược chậm rãi cúi đầu, từng bước từng bước rời đi. Khác với sự lo lắng mong chờ khi lần đầu đến đây, lúc này cậu đã nhận rõ bản thân nhưng lại chẳng còn gì cả. Gã quản lý ngậm thuốc nhìn ra cửa sổ, lần đầu tiên cảm thấy chột dạ và áy náy tột độ.
Gã nắm chặt chiếc thẻ ngân hàng, cuối cùng cũng đánh liều đi tìm người đàn ông kia.
Người đàn ông đang ở trong phòng tập điên cuồng luyện cơ bắp, tạ sắt được nâng lên hạ xuống phát ra tiếng “rầm rầm”, quản lý sợ đến mức muốn đi tiểu nhưng vẫn đưa thẻ ngân hàng cho anh. Nhìn thấy chiếc thẻ, sắc mặt người đàn ông biến đổi dữ dội, anh quăng tạ xuống gấp giọng hỏi: “Cậu ta đâu?”
“Ơ… Văn tiên sinh cậu ấy vừa… vừa đi…”
Sau đó quản lý thấy người đàn ông trực tiếp lao vút ra ngoài. Tiếp đó, quản lý cũng chột dạ chạy theo. Ra đến đường lớn, người đàn ông như phát điên chạy khắp nơi tìm Văn Nhược, gào thét tên cậu nhưng thế nào cũng không thấy.
Người đàn ông không hề do dự, trực tiếp bắt taxi đến nhà Văn Nhược, quản lý cũng bám theo.
Đến nơi mới phát hiện căn nhà đó căn bản không phải của Văn Nhược, là cậu thuê. Thảo nào cậu sợ làm hỏng đồ đạc đến thế. Chủ nhà còn mặt mày hầm hầm nói Văn Nhược làm hỏng cái giường sắt và cái bàn ăn gia bảo, còn làm bẩn cả vôi tường, thế nên bà ta đã trừ sạch toàn bộ tiền đặt cọc của cậu.
Sắc mặt người đàn ông biến đổi, xanh mét đến đáng sợ, nếu không có quản lý cản lại thì anh chắc chắn đã đánh chết mụ chủ nhà đó rồi.
Người đàn ông nghiến răng hỏi Văn Nhược đi đâu, chủ nhà vẻ mặt khinh khỉnh nói không biết, nghe đâu bị sa thải mất việc rồi, chắc là đi làm “trai bao” rồi cũng nên. Đôi mắt người đàn ông vằn lên những tia máu dữ tợn, anh túm lấy cổ mụ chủ nhà, nhìn mụ trân trân.
Chủ nhà lúc này sợ xanh mặt, mãi mới lắp bắp: “Cậu… cậu ta hình như đã tiêu sạch tiền ở phòng gym rồi… vừa khóc vừa hỏi xem có chỗ nào được ở miễn phí không.”
Người đàn ông buông mụ chủ nhà ra, quay đầu lại, đôi mắt đỏ rực nhìn gã quản lý.
Quản lý cũng sợ phát khiếp, thuốc cũng chẳng buồn ngậm nữa, thế mà khai sạch sành sanh: “Em… em chỉ… thu của cậu ta mười vạn… thật đấy!! Em thề!! Á!!! ——”
Lúc này, gã quản lý bị đánh cho không còn hình người đang cúi đầu, dùng ngón tay gãy run rẩy viết lại toàn bộ số tiền mà Văn Nhược đã nộp.
Năm vạn tệ phí thành viên VVVIP, sau đó là một vạn tệ lớp văn hóa nam tính, hai vạn tệ phương thuốc dân gian chữa giọng nói, và cuối cùng là hai vạn tệ, Văn Nhược đưa riêng cho người đàn ông tiền thù lao dạy bơi…
Gã quản lý nhìn thấy đồng tử người đàn ông vằn lên tia máu đầy sát khí thì sợ đến mức gào khóc thảm thiết: “Là nó nhất quyết đòi đưa mà!! Nó bảo không muốn nợ anh cái gì hết!!”
Người đàn ông hận đến mức nắm đấm kêu răng rắc, lần này anh không đấm gã quản lý nữa mà xoay người giáng một cú đấm cực mạnh vào tường! Một hồi lâu sau, máu từ kẽ tay nhỏ xuống đất, nhưng người đàn ông vẫn giữ khuôn mặt xanh mét, từng bước từng bước bước ra khỏi căn phòng.
Gã quản lý cũng run rẩy bò dậy, gã thực sự có chết cũng không hiểu nổi, một người đàn ông vốn dĩ ghét bỏ và khinh bỉ loại nương pháo như vậy, tại sao đột nhiên lại để tâm đến đối phương đến thế.
Mãi cho đến khi quản lý không ăn không ngủ mất ba ngày, huy động đủ mọi mối quan hệ, mới phát hiện ra cậu chàng tiểu nương pháo đang ở dưới một gầm cầu rách nát, người gầy đến mức không còn hình thù, thậm chí tinh thần còn có chút lờ đờ, lảm nhảm một mình.
Lúc này quản lý mới nhận ra những trò lừa đảo và những lời khẩu nghiệp, hóng hớt của mình đã gây ra tổn thương lớn đến mức nào cho Văn Nhược.
Gã thừa biết gia cảnh Văn Nhược không khá giả, tính cách lại hướng nội yếu đuối, vậy mà vẫn từng bước lừa gạt tiền của cậu. Quản lý nhìn ngón tay và cánh tay bị gãy của mình, thầm nghĩ, đây chính là quả báo.
Dĩ nhiên, khi người đàn ông xuất hiện với vẻ ngoài râu ria lởm chởm, cậu chàng tiểu nương pháo dường như vẫn còn nhớ anh, vừa nhìn thấy anh là òa lên khóc nức nở. Người đàn ông vốn ghét nhất tiếng khóc, nhưng khoảnh khắc đó, dưới ánh mắt kinh ngạc của quản lý, người đàn ông xưa nay vốn cương nghị lạnh lùng thế mà lại ôm chặt lấy cậu, đôi mắt đỏ rực vì đau đớn tột cùng.
Và người đàn ông chưa bao giờ biết xin lỗi, luôn hành xử bạo ngược ấy, thế mà lại khàn giọng nói lời xin lỗi với cậu, lặp đi lặp lại mãi không thôi.
Sau đó, người đàn ông bế Văn Nhược về lại trung tâm huấn luyện, nhường phòng nghỉ trên tầng thượng của mình cho cậu ở. Tình trạng tinh thần của Văn Nhược cũng dần tốt lên, nhưng cậu vẫn không muốn gặp anh, hễ cứ thấy anh là lại khóc. Người đàn ông mãi không hiểu tại sao Văn Nhược lại hận mình đến thế.
Cho đến khi gã quản lý đã lành vết thương run rẩy khai ra tất cả những lời mình đã nói trong văn phòng hôm đó. Sắc mặt người đàn ông trở nên dữ tợn thấy rõ, nhưng lần này anh không đánh quản lý, vì anh biết thái độ trước đây của chính mình mới là nguyên nhân khiến quản lý dám sỉ nhục Văn Nhược như vậy.
Người đàn ông đi đến trước cửa phòng trên tầng thượng, gõ cửa, một lúc lâu sau mới có tiếng nói nũng nịu run rẩy truyền ra: “Mời vào…”
Người đàn ông đi đến trước mặt Văn Nhược, người vốn dĩ không có kiên nhẫn, tính tình nóng nảy này thế mà lại chậm rãi cúi người, nghiêm túc nói bằng giọng trầm đục: “Văn Nhược, tôi vì những lời nói trước đây mà… xin lỗi em. Thực ra từ rất sớm… tôi đã thích em rồi, chỉ là tôi không biết cách để yêu một người thôi.”
Văn Nhược trợn tròn mắt, nhưng như không thể tin nổi mà rơi nước mắt.
Tim người đàn ông nhói đau, bàn tay lớn vuốt ve khuôn mặt đẫm lệ của cậu: “Xin lỗi, tôi không muốn làm tổn thương em… chiếc thẻ ngân hàng tôi để lại trước đó là tiền cho em.” Nói đoạn, anh đưa thẻ ngân hàng cho Văn Nhược.
Nhưng Văn Nhược không nhận, thực ra cậu biết trong đó có rất nhiều rất nhiều tiền, nhưng cậu vẫn trả lại cho anh: “Không… thực ra… cảm ơn anh đã dạy tôi tập gym… dạy bơi… cảm ơn anh đã… ở bên tôi…”
Người đàn ông liền ngắt lời: “Tôi muốn tiếp tục dạy em.”
“Ưm…”
Văn Nhược sụt sùi: “Tôi… tôi rất ngốc… cũng không có tiền…”
“Tôi có tiền, nhưng tính khí không tốt, tôi hy vọng… em có thể chấp nhận cái tính xấu của tôi.”
Gã quản lý đứng ngoài nghe lén mà mặt đầy kinh ngạc, đây có còn là Hạ Thành trước đây không, mẹ kiếp đúng là biến thành người khác rồi.
Cậu chàng tiểu nương pháo cũng vừa thẹn vừa kinh ngạc, người đàn ông chậm rãi tiến sát lại khuôn mặt nhỏ nhắn kia, lần này Văn Nhược không đẩy anh ra nữa mà nhắm mắt lại, để mặc anh chậm rãi hôn lên môi mình. Nào ngờ vừa mới chạm môi, người đàn ông đã như một con thú mất kiểm soát mà hôn điên cuồng, hôn đến mức cậu chàng nín thở rên rỉ, giãy giụa vài cái đã bị ấn nhào xuống giường.
Cứ ngỡ người đàn ông đã thay đổi, biến thành “ông chồng quốc dân” rồi, nào ngờ một ngày nọ, quản lý đi ngang qua phòng gym thì thấy anh đang ngồi trên máy đẩy tạ, đặt cậu chàng tiểu nương pháo đã được nuôi cho tròn trịa hơn một chút lên trên hạ bộ mình. Cậu chàng vẫn mặc bộ đồ hiệu Pinduoduo, nhưng chiếc quần bên dưới dường như bị cắt một đường thật lớn, lúc này hình như đang nuốt trọn thứ gì đó, khuôn mặt nhỏ đỏ bừng thê lương, vì sợ người khác nghe thấy nên vẫn cắn chặt môi.
Cánh tay thô tráng của người đàn ông một bên dùng sức đẩy máy, một bên thở hồng hộc liếm hôn lên mặt Văn Nhược, hạ bộ vạm vỡ điên cuồng thúc mạnh, đâm cho cậu chàng run bần bật, đôi tay cũng buộc phải nắm chặt lấy tay cầm của máy.
“Á~~~ ông xã~~~ đừng mà~~~ ư á á~~~”
“Đừng? Thế sao cái lồn múp của em lại mút chặt thế? Chê ăn chưa đủ no à?”
Nói đoạn, hạ bộ đột ngột thúc điên cuồng, chịch cho cậu chàng suýt nhảy dựng lên, thét lên thảm thiết: “Á á!! Đừng mà!! Xin anh!! Cặc lớn quá!! Á á á!!”
“Mẹ kiếp! Con đĩ nhỏ! Kêu nghe sướng tai thật! Lại đây! Quay người lại! Vừa ngoáy mông vừa hôn lưỡi với ông xã! Mau lên!!”
“Hức hức hức!!”
Cậu chàng tội nghiệp không còn cách nào khác, chỉ biết chổng cái mông lớn bọc trong bộ đồ yoga Pinduoduo lên, ôm chặt lấy cổ người đàn ông, nhìn khuôn mặt điển trai đầy tà ác của anh, thẹn thùng ghé sát lại, miệng nhỏ mở ra, chẳng mấy chốc đã quấn lấy chiếc lưỡi lớn một cách đầy tình tứ.
Người đàn ông càng trở nên hưng phấn, một bên đẩy máy tạ điên cuồng làm nổi cuộn cơ ngực và cơ tay đầu, một bên điên cuồng thúc mạnh vòng eo vạm vỡ, đồng thời cúi đầu hôn ngấu nghiến con hàng dâm đãng trong lòng. Hôn đến độ không thể nhẫn nhịn thêm được nữa, anh liền túm chặt lấy thân thể Văn Nhược, như muốn đóng đinh cậu lên con cặc lớn mà thúc mạnh, chịch đến mức cậu chàng ngửa đầu thè lưỡi “ư á á”, chẳng mấy chốc đã bị vắt ra một dòng mật dịch tươi rói.
Người đàn ông vắt xong, lại bế Văn Nhược ra bóng yoga, chịch cho cậu lắc lư trái phải, sợ đến mức khóc thút thít. Anh còn khàn giọng ra lệnh cho cậu phải giữ thăng bằng, cuối cùng cậu chàng khóc lóc gào lên: “Tha cho em!! Hức hức! Tha cho người ta đi mà!! Ngã xuống mất thôi á á á á!!”
Người đàn ông túm chặt lấy eo cậu, gằn giọng: “Mới thế đã không xong rồi! Em tập gym kiểu gì đấy?!”
“Hức hức hức!! Em~~ sau này em sẽ cố gắng! Hức hức~~ cố gắng tập yoga! ~~ ư á á á!!”
Người đàn ông nhìn cậu chàng vừa đáng yêu vừa đáng thương, lửa dục bùng phát, thế là bế thốc cậu từ trên bóng yoga sang bàn tập cơ bụng để chịch. Cơ bụng anh cực khỏe, thế mà lại chống đỡ thân thể cậu lơ lửng giữa không trung, vừa thúc mạnh vừa nhìn chằm chằm vào cậu.
Văn Nhược bị thể lực cường hãn của anh làm cho kinh hãi, xấu hổ đến mức thân thể run rẩy loạn xạ, cái lồn nhỏ siết chặt lấy. Người đàn ông vừa chịch vừa khàn giọng hỏi: “Thế nào? Cặc lớn có mạnh không? Có thích ông xã không?!”
“Á~~~ mạnh lắm! Hức hức hức~~~ ông xã mạnh lắm! Em thích lắm~~~ hức hức thích ông xã nhất~~~”
Văn Nhược áp hai bầu vú nhỏ vào cơ ngực của chồng mình, xấu hổ ôm chặtanh. Chẳng mấy chốc, cái mông múp míp tự giác ngoáy tít lên, còn thè chiếc lưỡinon nớt ra hôn môi nồng cháy với người đàn ông cặc khủng.
[text_hash] => 1ee0e072
)