Trò Chơi Sa Đọa Của Người Chồng (Song tính) – Chương X5: – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

Trò Chơi Sa Đọa Của Người Chồng (Song tính) - Chương X5:

Array
(
[text] =>

Mãnh nam cơ bắp đột nhập cưỡng hiếp, thúc lồn múp bạo hành vú ép vào tường chịch sập giường sắt / Truy thê phòng tập cuồng giao.

Văn Nhược thực sự đã yêu vị huấn luyện viên Hạ cao lớn mạnh mẽ kia, từ một tình cảm đơn phương hèn mọn xa vời, đã biến thành sự… yêu thích lẫn nhau? Mặc dù mỗi ngày huấn luyện viên Hạ chỉ ấn cậu xuống đủ mọi chỗ để chịch, bắn tinh không dùng bao, nhưng Văn Nhược vẫn cảm nhận được một loại hạnh phúc chưa từng có.

Khóa học bơi nhanh chóng kết thúc, Văn Nhược đang lúc túng quẫn lại muốn gia hạn thêm buổi học. Để có thể tiếp tục được nhìn thấy huấn luyện viên, cậu thậm chí đã bán đi một con ngựa nhỏ bằng đồ cổ mà cha mẹ nuôi để lại cho mình. Sau khi bán xong, Văn Nhược đã khóc nức nở vì tội lỗi, còn tự lừa mình dối người mà lầm bầm: “Đợi tôi… đợi tôi trở thành nam nhi đại trượng phu… tìm được người mình thích rồi… tôi nhất định sẽ chuộc nó về…”

Thế nhưng, ngay khi Văn Nhược ôm số tiền ít ỏi còn lại của mình đến văn phòng quản lý, cậu lại vô tình nghe được một sự thật tàn nhẫn.

Hóa ra người đàn ông đó những ngày qua vẫn luôn ở bên tập luyện cùng cậu, làm tình với cậu, chỉ là để câu nhử cậu… để cậu tiếp tục đăng ký học, để cậu không ngừng nộp thêm tiền, để hoàn toàn vét sạch một thằng ngu như cậu.

Đôi mắt Văn Nhược trống rỗng đầy lệ, thực ra… cậu đã bị vét sạch rồi, sau khi bán đi con ngựa cổ, cậu chẳng còn thứ gì đáng giá để bán nữa… kể cả chính bản thân mình. Ngay lúc gã quản lý cùng đám đàn em đang không kiêng nể gì mà hạ thấp, chế giễu Văn Nhược, thì một bóng hình đang bịt mặt khóc nức nở phía sau cửa đã va phải tay nắm cửa.

Sắc mặt quản lý hơi biến đổi, khi đẩy cửa bước ra thì thấy bóng dáng Văn Nhược đang khóc lóc chạy mất. Khi chạy đến cổng, cậu ngã một cú thật đau, nhưng lại lồm cồm bò dậy đầy chật vật, mặc kệ đầu gối bị trầy xước máu me, tập tễnh biến mất trong dòng xe cộ tấp nập.

Tim gã quản lý hẫng một nhịp, thấy đàn em đang nhìn mình, gã liền chột dạ cười xòa: “Tao cứ tưởng là ai, cái… cái thằng tiểu nương pháo này chắc chắn là không nghe thấy gì đâu… Mà dĩ nhiên, dù có nghe thấy thì cũng chẳng sao, cái loại phế vật ái nam ái nữ này không có chủ kiến đâu, vài câu là bảo đảm nó lại quay về ngay!! Huống hồ còn có đại ca nữa mà!!”

Thế nhưng ngoài dự đoán của gã quản lý, Văn Nhược – cái thằng tiểu nương pháo đó – không bao giờ xuất hiện nữa.

Quản lý còn bất ngờ nhận được một khoản phí khác, bên trên dùng bút chì viết từng chữ một rằng đây là tiền thù lao cho huấn luyện viên dạy bơi… không ngờ lại là dành cho người đàn ông kia.

Gã quản lý chột dạ tột độ, vội vàng giấu kỹ số tiền đó đi. Chẳng hiểu sao, dù gã cảm thấy đây chỉ là chuyện nhỏ, nhưng cảm giác bất an trong lòng cứ không ngừng lớn dần, khiến gã suốt ngày sống trong lo sợ.

Còn người đàn ông kia, dĩ nhiên cũng biết Văn Nhược đã biến mất. Ban đầu anh cứ ngỡ cái thằng tiểu nương pháo đó bị mình chịch cho sợ rồi, nên trốn ở nhà khóc lóc vài ngày, nhưng nào ngờ sáu ngày đã trôi qua, trong bể bơi, trong phòng tập đều không thấy bóng dáng cậu mặc những bộ đồ bơi hàng bán chạy trên Pinduoduo đâu nữa…

Lúc này, trong văn phòng quản lý.

Gã quản lý với vẻ mặt đầy chột dạ và hoảng loạn đang gọi điện thoại, đối diện bàn làm việc là người đàn ông cao lớn vạm vỡ, toàn thân tỏa ra sát khí.

Sắc mặt người đàn ông âm trầm đến đáng sợ. Sau khi quản lý lại một lần nữa đặt điện thoại xuống, gã lắp bắp nói: “Đại ca, cái thằng đó chắc dạo này công việc bận, nó vẫn thường như vậy mà. Dĩ nhiên… cũng có thể là nó không muốn đến nữa, dù sao trình độ dạy của anh cũng quá cao, có mười mấy buổi mà đã dạy xong bơi lội rồi, người ta muốn tiết kiệm tiền nên không đến nữa thôi.”

Quản lý lại nói tiếp: “Biết đâu chừng… cái thằng này cảm thấy mình nam tính rồi… lại nhìn trúng người đàn ông hay phụ nữ nào đó, nên đi xem mắt kết hôn rồi cũng nên…”

Nói xong mới thấy sắc mặt người đàn ông càng thêm khó coi.

Đúng lúc này, nhân viên kế toán đi vào nói là thu nhập của tháng này. Biểu cảm căng thẳng của quản lý đông cứng lại, nhưng người đàn ông không hề hỏi han gì, chỉ lạnh mặt đòi thông tin địa chỉ mà Văn Nhược đã đăng ký lúc đầu rồi lầm lỳ bỏ đi.

Người đàn ông tìm đến nơi ở mà Văn Nhược đã đăng ký. Anh không ngờ nó lại nằm trong một khu tái định cư, cách phòng tập gym những tận 20 cây số.

Hóa ra Văn Nhược mỗi ngày đều phải chạy đi chạy lại 40 cây số để đến cho anh chịch.

Người đàn ông đi đến tòa nhà số 4 nơi Văn Nhược ở, lối đi đầy quần áo, chăn màn đang phơi, còn có cả những chiếc xe điện sạc dây lôi thôi vi phạm quy định.

Bước lên tầng 4, mỗi tầng có 4 hộ, cách âm rất kém, có thể nghe thấy cả tiếng đàn ông đàn bà cãi lộn nhà bên cạnh. Người đàn ông mặt không cảm xúc gõ cửa phòng 404, một con số thật “may mắn”. Phải mất một lúc lâu, cửa mới hé mở ra một khe nhỏ, truyền ra một giọng nói nũng nịu nhưng có vẻ ốm yếu: “Ai… ai đấy…”

Khi nhìn thấy người đàn ông mặc đồ thể thao với khuôn mặt đầy hung tợn, đồng tử của Văn Nhược lập tức giãn to!!

“Ưm!!” Cậu theo phản xạ định đóng cửa lại, nhưng lại bị bàn tay thô bạo của người đàn ông giữ chặt lấy cánh cửa sắt rách nát.

Sức lực của Văn Nhược căn bản không thể đấu lại anh, cậu rưng rưng nước mắt buông tay, cuống cuồng bỏ chạy vào trong nhà.

“Không hức hức…”

Người đàn ông mặt mày âm trầm, mang theo áp lực đen tối bước vào, rồi sập mạnh cánh cửa sắt rách nát đó lại.

Người đàn ông đã từng tưởng tượng ra vô số thân phận của Văn Nhược, nhưng anh không ngờ cậu lại sống trong một ngôi nhà rách nát mà sạch sẽ như thế này. Trong nhà toàn là loại đồ nội thất cũ kỹ rẻ tiền, sơn bong tróc, da sờn rách, nhưng đều được lau chùi vô cùng sạch sẽ. Hiện tại đang là mùa hè oi bức, nhà Văn Nhược không có điều hòa, chỉ có một chiếc quạt bàn đời cũ kỹ, lắc qua lắc lại kêu lạch cạch.

Văn Nhược nhục nhã chạy trốn vào phòng ngủ, nơi này xem chừng còn tồi tàn hơn. Trong căn phòng nhỏ chỉ có một chiếc giường sắt hẹp, các cạnh giường đều bong sơn, thậm chí còn lộ ra màu gỉ sắt.

Văn Nhược ở nhà không mặc quần áo, chỉ mặc một chiếc áo may ô cũ kỹ sờn lông, cậu run cầm cập, hai bầu vú nhỏ lộ ra một nửa, chỉ vừa vặn che được đầu vú. Mẹ kiếp! Cái điệu bộ này mà đi mở cửa, không sợ bị người ta chịch chết à?

Người đàn ông cau chặt mày, ngọn lửa giận dữ lại bùng lên lần nữa.

“Tại sao không đi học?!”

Văn Nhược run bắn người, sợ hãi vừa định trả lời thì lại nhớ đến lời của gã quản lý.

Đôi mắt Văn Nhược đỏ hoe, lần đầu tiên trong đời cậu trở nên vô cùng quật cường mà nói: “Không… liên quan gì đến anh… mời anh ra ngoài.”

Văn Nhược lấy hết can đảm ra lệnh đuổi khách, khi đi ngang qua người đàn ông, cậu liền bị anh thô bạo tóm chặt lấy cổ tay: “Mày có ý gì hả?!”

Sức tay người đàn ông rất lớn, Văn Nhược gầy gò đau đến run rẩy, cậu trào nước mắt giãy giụa: “Anh… anh buông tôi ra… anh buông tôi ra đi mà…”

Người đàn ông đột ngột buông cậu ra, Văn Nhược loạng choạng va phải chiếc bàn gỗ, nhưng cậu chỉ kịp xoa xoa góc bàn loang lổ, sợ làm hỏng bàn.

Nhìn thấy cảnh này, ngọn lửa giận trong lòng người đàn ông càng cháy mạnh hơn, anh túm lấy Văn Nhược, nghiến răng nghiến lợi nói: “Rốt cuộc mày bị làm sao thế? Mấy hôm trước vẫn còn tốt cơ mà! Lão tử đối xử với mày cũng đủ tốt rồi! Mày còn muốn cái đéo gì nữa!!”

Văn Nhược nhìn người đàn ông, nghẹn ngào nói: “Tôi… tôi chẳng còn cái gì nữa cả… nhà của tôi… chính là như thế này đây… mỗi bộ đồ tập của tôi đều là… mua trên Pinduoduo đấy… Anh… anh còn muốn cái gì nữa?”

“Cái gì?” Người đàn ông nhíu mày, dường như không hiểu cậu đang nói gì.

Văn Nhược cuối cùng không nhịn được mà khóc rống lên, dù cậu biết rõ anh ghét nhất là cậu khóc: “Tôi hết tiền rồi… tôi chẳng còn cái gì nữa… anh còn muốn gì nữa đây… tiền cần đưa tôi cũng đã đưa hết rồi… tôi chẳng nợ gì anh nữa… tôi không nợ anh cái gì hết!! Anh đi đi! Anh đi đi mà!!”

Sắc mặt người đàn ông đột nhiên xanh mét, gân xanh trên trán nổi cuồn cuộn, anh túm lấy cậu chàng tiểu nương pháo đang khóc lóc thảm thiết, nhìn khuôn mặt trắng bệch đầy nước mắt của cậu, anh phát độc nói: “Ai bảo mày không nợ tao! Mày đã trộm của lão tử biết bao nhiêu tinh dịch, vắt kiệt xong là muốn chạy hả?!!”

Văn Nhược sững sờ trước sự hạ lưu vô sỉ của người đàn ông: “Anh… anh…”

Người đàn ông trong căn nhà rách nát oi bức này tức giận đến mức gần như nổ tung, anh dứt khoát vác cậu chàng tiểu nương pháo yếu ớt lên rồi quăng mạnh xuống chiếc giường sắt cũ kỹ. Lần này Văn Nhược phản kháng đặc biệt quyết liệt, cậu dùng hết sức bình sinh, vừa khóc vừa giãy giụa, còn cào xước cả cánh tay người đàn ông. Nhưng người đàn ông lại trưng ra bộ mặt dữ tợn, sắt đá quyết tâm cưỡng hiếp cậu. Anh thô bạo xé toạc chiếc áo lót của Văn Nhược, nhìn thân hình gầy yếu vô cùng kia, nhìn hai bầu vú nõn nà đang phập phồng run rẩy, anh thở hồng hộc cúi đầu, há to miệng tàn nhẫn cắn chặt lấy, như để trừng phạt mà ngậm lấy cả bầu vú nhỏ rồi mút mạnh!!

“Ưm ưm ưm ưm!!!”

Văn Nhược vốn đang giãy giụa bỗng trợn tròn đôi mắt đẫm lệ, đôi chân nõn nà cũng khựng lại.

Người đàn ông biết cơ thể cậu rất nhạy cảm, anh đột ngột khép răng lại, tàn nhẫn cắn xé lôi kéo, thô bạo chà đạp đầu vú non nớt. Cả bầu vú nhỏ lúc thì bị kéo dài ra như thạch nhũ, lúc lại bật ngược trở lại hình quả đào. Người đàn ông còn giữ chặt hai tay Văn Nhược cố định trên đỉnh đầu, hạ bộ trướng to ép chặt lấy khe đùi nõn nà. Cậu chàng nương pháo yếu ớt bị đè đến mức không thể cử động, hệt như một nô lệ tình dục, nhục nhã rên rỉ: “Buông tôi ra, buông tôi ra!”

Ánh mắt người đàn ông tối sầm lại, anh đột nhiên kéo đầu vú lên cao nhất rồi mút mạnh hạt thịt đỏ hỏn bị hành hạ đó. Văn Nhược á á thét lên thảm thiết, thân thể trắng nõn quằn quại. Người đàn ông lại đột ngột buông ra, khiến cái đầu vú in hằn dấu răng sâu hoắm bật mạnh về lại bầu ngực!

“Á á á á á! Đau quá hức hức!!”

Cái kiểu chơi đùa biến thái đó còn chưa đủ, người đàn ông còn dùng đũng quần đang cương cứng thúc mở đôi chân Văn Nhược ra, đối diện với cái lồn múp nõn nà mà thúc mạnh như đang giao cấu qua lớp quần, đâm cho hạ bộ Văn Nhược vang lên những tiếng “bạch bạch bạch” liên hồi, đôi chân run rẩy loạn xạ. Văn Nhược liều mạng muốn thoát khỏi cú thúc nhưng thế nào cũng không trốn thoát được!!

Đối mặt với sự hành hạ vú biến thái và những cú tấn công thúc mạnh điên cuồng này, rất nhanh Văn Nhược đã không thể chống đỡ nổi. Cậu hức hức khóc lóc, nước mắt lăn dài trên khuôn mặt xinh đẹp thê lương, đôi chân cũng mất sạch sức lực, đành bất lực dang rộng ra, mặc cho người đàn ông càng thúc càng mạnh. Đâm cho cái lồn múp của cậu đóng mở liên hồi, tuôn ra không ít mật dịch, dính đầy lên quần người đàn ông.

Người đàn ông dừng thúc, bàn tay lớn vuốt qua cái lồn múp đó, dính đầy một tay dâm dịch, anh giễu cợt: “Chẳng phải mày không muốn sao? Cái này là cái gì đây?! Đồ tiện chủng!!”

“Hức hức hức…” Văn Nhược nhục nhã muốn chết, cậu khóc lóc cắn chặt môi.

Người đàn ông thấy cậu quật cường như vậy, dứt khoát kéo khóa quần, giải phóng món “hình cụ” siêu lớn vẫn luôn hành hạ cậu chàng tiểu nương pháo đến chết đi sống lại, liên tục làm cậu vãi đái ra giường. Văn Nhược vừa nhìn thấy cái cặc lớn là đã không tự chủ được mà run rẩy toàn thân.

Con cặc của người đàn ông quả thực rất lớn, to như cổ tay, đen bóng, gân xanh nổi cuồn cuộn. Cái quy đầu khổng lồ đầy những nốt thịt quái dị tì vào cái lồn múp của Văn Nhược, thô bạo nghiền nát cửa lồn ướt nhẹp của cậu, khiến môi lồn bị lộn ra lộn vào.

“Á… không… á… đừng mà…”

“Đừng? Thật sự không muốn à?” Người đàn ông đột nhiên nắm lấy con cặc lớn như quất một cây roi khổng lồ, “bạch bạch bạch bạch” thô bạo quất thẳng vào cái lồn múp, lỗ lồn và cả hột lẹ nhỏ của cậu!!

“Á!! Đừng mà!! Á á!! Buông tôi ra! Ư á á~~~”

“Còn muốn hay không hả! Con đĩ tiện nhân! Đã bị lão tử chịch nát mẹ nó rồi còn dám bảo không muốn!!”

Đối mặt với cơn thịnh nộ tà ác của người đàn ông mạnh mẽ, Văn Nhược thế mà lại thà chết không chịu khuất phục. Dù cái lồn nhỏ bị quất đến mức phun nước sưng múp, cậu vẫn gồng chặt vòng eo mảnh khảnh, khóc lóc điên cuồng lắc đầu: “Không muốn… hức hức hức! Tôi không cần anh… hức hức hức…”

Người đàn ông phẫn nộ tột độ, nắm chặt con cặc lớn dữ tợn, nhắm thẳng vào cửa lỗ dâm ướt mềm mà bạo liệt thúc mạnh vào trong! Chỉ nghe một tiếng “phập” thật lớn, đôi mắt đầy lệ của Văn Nhược trợn to, “ư á á á” một tiếng thét dài thảm thiết!

Thế nhưng giây tiếp theo, con cặc lừa của người đàn ông hất ngược lên trên, tàn nhẫn quét qua vách thịt đang co giật nhạy cảm, cái cặc lớn lại “phập” một tiếng rút ra. Văn Nhược rên rỉ thất thần, người đàn ông lại tiếp tục trừng phạt bằng cách quất vào cánh môi lồn đã sưng chín của cậu!

“Hức hức hức… không…”

Người đàn ông đáng sợ cứ như vậy, lúc thì quất mạnh vào lồn dâm, lúc lại nắm lấy con cặc lớn đâm một nhát đến tận đáy. Khi Văn Nhược khóc lóc tiết ra dâm thủy, anh lại “póc” một tiếng rút ra, khiến lồn dâm lại rơi vào cảnh trống rỗng.

Cứ lặp đi lặp lại sự hành hạ như thế, Văn Nhược yếu ớt nhạy cảm sao mà chịu đựng nổi. Rất nhanh sau đó, lồng ngực và bầu vú cậu đã nhuốm màu hồng phấn tình dục, khuôn mặt nhỏ nhắn lộ vẻ mê loạn và bi thương. Khi cái cặc lớn thúc mạnh vào, lỗ dâm của Văn Nhược không tự chủ được mà siết chặt lấy, thậm chí không muốn để cái cặc lớn rút ra.

Nhưng người đàn ông cứ thúc vài cái là lại rút ra tận gốc, kéo theo một dòng nước dâm, cũng khiến Văn Nhược rơi những giọt nước mắt khổ sở.

“Không… hức hức…”

“Có muốn cặc của lão tử không? Nói mau!!”

Người đàn ông vừa bóp cằm cậu, vừa dùng con cặc lớn tàn nhẫn quất vào cái lồn dâm đang ướt nhẹp như lụt lội của cậu. Nào ngờ Văn Nhược lại cắn chặt môi, đôi mắt đẫm lệ quật cường nhìn người đàn ông, thà chết cũng không nói!

Khuôn mặt điển trai của người đàn ông lại trở nên dữ tợn, anh thực tâm muốn bắt Văn Nhược phải phục tùng, càng thô bạo cuồng bạo quất vào lồn dâm, đánh nát thịt lồn của cậu. Cái miệng rộng còn cắn mạnh lên đầu vú và quầng vú cậu, cắn đến mức đầu vú lớn sung máu sưng to, cắn đến mức Văn Nhược thét lên khóc lóc. Rất nhanh, cậu chàng tiểu nương pháo tội nghiệp đã ngửa cổ co giật, cái lồn dâm bị quất đến mức nước bắn tung tóe mở ra mê loạn. Khi con cặc lớn của người đàn ông tàn nhẫn cắm vào sâu nhất, Văn Nhược đột nhiên cong vòng eo nhỏ, rên rỉ như một con thú cái bị hành hạ. Người đàn ông cảm nhận được lồn dâm siết chặt chưa từng có, biết cậu sắp ra, nhưng lại tàn nhẫn nghiền nát điểm G vài cái rồi đột ngột rút con cặc khổng lồ ra, ngay khoảnh khắc Văn Nhược gần như chạm tới đỉnh cao, anh lại cứng rắn lôi cậu trở về địa ngục!!

“Không hức hức hức!!!”

Văn Nhược tội nghiệp sắp phát điên rồi, đôi chân cậu không tự chủ được mà dang rộng, cái lồn múp cận kề cao trào vểnh cao lên, khao khát cái cặc lớn đâm vào một cách điên cuồng.

Nhưng người đàn ông tàn nhẫn chỉ đứng từ trên cao nhìn xuống, vểnh con cặc lừa ra, tiếp tục dùng cái quy đầu đầy nốt thịt mài lên môi lồn của cậu. Mài đến mức Văn Nhược mồ hôi đầm đìa, miệng há hốc, cái lồn nhỏ không tự chủ được mà ưỡn lên trên, muốn nuốt trọn con cặc thô dày. Người đàn ông lại lạnh lùng né tránh, còn gằn giọng: “Mày chẳng phải quật cường lắm sao? Chẳng phải không cần lão tử chịch sao? Bây giờ vểnh cái lồn nát lên làm gì?!”

Văn Nhược nghe vậy thì khóc rống lên, nhục nhã đến mức gần chết.

“Hức… hức hức hức…”

Người đàn ông tức đến nghiến răng, nhưng vẫn không tha cho cậu, cứ tiếp tục kiểu đâm nửa vời để trêu đùa cậu, hành hạ cậu. Anh còn trói hai tay cậu vào đầu giường, bàn tay lớn banh mông cậu ra, thô bạo hơn mà mài lên cái lồn múp, lỗ đít, thỉnh thoảng lại quất mạnh vào cái mông thịt thèm chịch của cậu, miệng mắng “đồ tiện chủng!”, “đồ đĩ!”. Quất cho mông thịt vang lên “bạch bạch bạch”, tâm tâm niệm niệm muốn làm cậu chàng nương pháo này phải khuất phục.

Văn Nhược bị trêu đùa sắp phát điên, thân thể đỏ rực quằn quại không ngừng, đôi môi bị cắn đến chảy máu, cái lồn nhỏ dâm đến mức phun cả dịch mà vẫn không mở miệng cầu xin người đàn ông.

Thấy cậu chàng tiểu nương pháo quật cường chưa từng thấy, sắc mặt người đàn ông khó coi tột độ. Cuối cùng, anh bóp cằm Văn Nhược, giận dữ nhìn khuôn mặt đẫm lệ của cậu, vòng eo vạm vỡ đột ngột nhấn xuống. Trong sự run rẩy thỏa mãn mê loạn của Văn Nhược, người đàn ông không rút ra nữa mà dùng cái quy đầu khổng lồ va chạm vô cùng thô bạo vào cái lỗ thịt mênh mông nước kia. Con cặc khổng lồ gân guốc hệt như thanh sắt thô bạo nong rộng những thớ thịt dâm non nớt, giống như một bàn là khổng lồ, là phẳng và nghiền nát từng nếp nhăn bên trong âm đạo, cường hãn vô cùng mà đâm nát từng tấc lỗ thịt của cậu!!

Văn Nhược toại nguyện khi bị con cặc siêu lớn tàn nhẫn chịch vào, khuôn mặt dâm mị méo mó ngửa cao, cái miệng nhỏ không ngừng há ra, hai bầu vú cũng nhảy nhót vui sướng.

“Á~~~ hức hức~~~ á á á á~~~”

Người đàn ông nhìn dáng vẻ dâm đãng quật cường của cậu, lại càng nghiến răng nghiến lợi mà dập một trận tơi bời. Chịch đến mức trong lồn dâm của cậu phát ra tiếng “phập phập” phun nước. Cái lồn dâm nhỏ đó hệt như đang đói khát tột độ mà siết chặt lấy con cặc lớn, siết đến mức người đàn ông phải gầm gừ thành tiếng. Cái lồn múp của Văn Nhược cũng khao khát nuốt nhả cột thịt thô, từng tấc vách thịt đều mút chặt lấy con cặc lớn. Rất nhanh sau đó, chính cậu chàng tiểu nương pháo đã không chịu nổi nữa, ú ớ khóc gọi điên cuồng lắc đầu.

Người đàn ông biết cậu sắp ra, con cặc lớn cuồng bạo thúc mạnh vài cái, thúc cho Văn Nhược trợn tròn đôi mắt đầy lệ. Sau đó con cặc lớn của người đàn ông đột ngột rút ra, cửa lỗ dâm đang lỏng lẻo trong phút chốc phun ra một luồng dâm dịch lớn hệt như triều cường, bắn tung tóe lên cơ bụng của người đàn ông!!

“Ư á á á á á!! ~~~”

Người đàn ông mắng “đồ lồn nát ái nam ái nữ!”, con cặc lớn lại nhắm thẳng vào cái lồn dâm đang điên cuồng co thắt mà nhấn mạnh vào trong. Nhấn đến mức Văn Nhược run rẩy một cách kiều diễm, thét lên thất thanh. Người đàn ông giã mạnh vài nhát rồi lại đột ngột rút ra, chỉ nghe một tiếng “ào”, càng nhiều dâm dịch phun ra từ cái lồn múp!!

Lúc này, dịch thể triều cường dưới ánh nắng ban trưa phản chiếu thành một dòng suối trong trẻo tuyệt đẹp, rồi nhanh chóng rơi rụng xuống…

Người đàn ông nhìn đến mức đôi mắt đỏ rực, bàn tay lớn lại banh đôi chân thon nõn của cậu ra, con cặc lừa lớn lại nhấn mạnh vào. Theo nhịp đâm rút bạo liệt, những thớ thịt âm đạo lộ ra cả một mảng niêm mạc đỏ hồng, nhanh chóng bị con cặc lớn mạnh mẽ đập thành những đợt sóng trắng xóa, bắn tung tóe nơi hai người giao hợp!

Văn Nhược tội nghiệp ánh mắt rã rời, co giật cong người run rẩy không ngừng, cái miệng nhỏ đứt quãng rên rỉ gì đó, dường như đang cầu xin đừng chịch nữa, lại giống như đang cầu xin con cặc lớn hãy dùng sức chịch mình đi.

Người đàn ông cũng bị món đồ dâm đãng này làm cho mê muội, vòng eo vạm vỡ vểnh cao rồi lại nhấn mạnh xuống. Chỉ thấy con cặc lớn vốn dĩ luôn không thể vào hết, thế mà lại hung hãn vô cùng lấp đầy toàn bộ cơ thể Văn Nhược!

Bụng dưới của Văn Nhược đột ngột nhô lên, đôi mắt đẫm lệ trợn to, cả người hệt như bị thao nát mà đạp đôi bàn chân nõn nà một cách thê thảm. Người đàn ông mạnh mẽ lại cúi xuống, mang theo sự trừng phạt và tình dục liên tục đâm sâu vào cậu chàng tiểu nương pháo. Chịch đến mức cậu chàng hệt như một dải lụa bay trong gió, từ sợi tóc đến đầu ngón chân đều run rẩy loạn xạ. Khuôn mặt cậu đầy rẫy những giọt nước mắt mê loạn sụp đổ. Trước đây cậu biết người đàn ông không thích cậu khóc, nên dù bị bắt nạt thảm đến đâu cũng đều nhịn nước mắt, nhưng lần này, cậu lại khóc đến xé lòng xé dạ, chết đi sống lại.

Người đàn ông với khuôn mặt âm hiểm bế bổng Văn Nhược lên, khi cậu chàng khóc lóc đẩy anh ra, anh cưỡng chế ôm chặt cậu vào lòng, rồi dùng con cặc lớn tì vào cái lồn múp của cậu, vừa chịch vừa bước ra khỏi phòng.

“Á! Không~~ đừng mà~~~ ra ngoài mất!!”

Người đàn ông lại bế cậu ra phòng khách, rồi bắt cậu đứng giữa hai món đồ nội thất cũ kỹ, ép cậu phải dang chân xoạc thẳng vểnh lồn dâm ra. Người đàn ông nhìn chằm chằm vào đôi mắt to khóc sưng húp của cậu, khuôn mặt âm hiểm hung hãn, thế mà lại vểnh con cặc khổng lồ dài gần 30 phân đó, thúc một nhát xuyên thấu tận đáy!

“Oa á á á á á á!!”

Văn Nhược tội nghiệp lại bị con cặc lớn của người đàn ông đâm nổ tung rồi. Tư thế giao phối lần này dường như càng dâm dục hơn, đâm cũng sâu hơn. Văn Nhược bị con cặc lớn đâm cho chết đi sống lại, lại sợ làm hỏng đồ đạc nên chỉ biết trào nước mắt thê thảm chịu đựng trận bạo dâm.

Người đàn ông đầy dục vọng cuồng bạo nhấp từng nhịp, vừa chịch cậu vừa nhìn cậu chằm chằm đầy hổ báo. Một bàn tay lớn xoa nắn bầu vú nõn nà, bàn tay kia quất vào mông thịt non nớt. Theo những tiếng chát chát của cái tát mông, bầu vú nõn nà trên ngực Văn Nhược dập dềnh từng lớp sóng, cùng với tiếng thét theo nhịp đâm rút của người đàn ông trở nên càng nũng nịu động lòng người.

“Á~~~ ưm~~~ á~~~ không~~~ đừng mà~~~ ư á á á!!~~~”

“Con đĩ nhỏ! Kêu dâm hơn nữa xem nào! Kêu đi!!”

“Á á á~~~ không~~~” Văn Nhược lại khóc lóc, lắc đầu thê lương.

Người đàn ông với khuôn mặt lạnh lùng dữ tợn càng thêm cuồng bạo không ngừng tăng tốc, thực hiện những chuyển động piston phóng đại vô cùng trong âm đạo nhỏ của Văn Nhược, chịch nhát nào thấu thịt nhát đó, nhịp nào cũng đâm tận đáy, làm cho Văn Nhược đang xoạc chân bị chấn đến mức nẩy lên loạn xạ, phát ra những tiếng kêu “oa á á á á”. Tiếng va chạm nơi giao hợp vang lên “bạch bạch bạch bạch” hòa lẫn tiếng “phập phập” dâm mị không dứt, dâm thủy trong lồn bị ép ra điên cuồng. Văn Nhược tội nghiệp rũ tóc gào khóc thảm thiết, bị người đàn ông nhân đà đè nghiến xuống, con cặc lớn tàn nhẫn nhét vào sâu nhất. Cơ ngực cường tráng ép chặt lấy đôi vú nhỏ đang run rẩy đẫm mồ hôi, Văn Nhược bị đè đến mức sụp đổ muốn chết, cảm nhận làn da nóng bỏng vạm vỡ của anh, cậu trào nước mắt, yếu ớt đấm vào người anh những tiếng “hộc hộc”, nhưng rất nhanh đã bị gã huấn luyện viên cao lớn đè chặt lên tường mà thúc đến tận cao trào. Nước dâm bị con cặc lớn chặn chặt lại, cứ thế “phụt phụt phụt” bắn ra, bắn đầy xuống đất. Âm đạo dâm đãng cũng hệt như bị chuột rút mà siết chặt lấy tận mạng, mút chặt lấy con cặc lớn của người đàn ông. Người đàn ông thở hồng hộc, cúi đầu nhìn cậu chàng tiểu nương pháo đang bị chịch đến mức trợn ngược mắt vì sung sướng, chẳng hiểu sao anh lại cúi xuống, tàn nhẫn lấp kín cái miệng nhỏ của cậu.

[text_hash] => 49cb3e6e
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.