Array
(
[text] =>
Phản cốt mãnh nô hằng ngày cuồng chịch tướng quân cao ngạo, truy thê hôn lưỡi nữ tướng mặt siêu dâm nhiệt lạt tạc tinh, Đại kết cục.
Tiêu Dực gượng dậy dù vết thương còn đau nhức, đi tới trước mặt tên nô lệ, nhìn vào đôi chân mày đậm như kiếm, đôi mắt đen sâu thẳm và gương mặt nam tính tuấn tú mang nét dị tộc kia. Tất cả những thứ này từng là điều hắn cố chấp mê luyến, thậm chí vô số lần xuất hiện trong giấc mộng.
Nhưng hiện tại, hắn chỉ thấy bản thân mình vô cùng ngu xuẩn và nực cười.
Trước khi rơi xuống vực, Tiêu Dực đã đoán được mối quan hệ giữa tên nô lệ và hoàng đế, chỉ là không ngờ rằng, tên nô lệ không tiếc lấy thân làm mồi nhử để lừa hắn mắc bẫy.
Tiêu Dực không kìm được mà bật cười, tiếng cười đầy bi lương: “Ngươi còn muốn thế nào nữa? Cứu sống bản vương rồi mang tới chỗ tiểu hoàng đế lãnh thưởng? Hay là… mang tới trước mặt người phụ nữ ngươi yêu để lập công? Khụ khụ khụ!!”
Tên nô lệ thấy Tiêu Dực ho rũ rượi đầy đau đớn, liền đưa tay đỡ lấy thân thể lảo đảo của hắn: “Tôi… sẽ không giao ngài cho kẻ khác…”
Tiêu Dực hất mạnh tay gã ra, đôi môi tái nhợt khô nẻ giễu cợt: “Ồ? Vậy thì ngươi tự mình thượng? Muốn hành hạ bản vương thế nào? Chịch trước giết sau, hay là từ từ chơi cho đến chết?” Tiêu Dực nói đầy độc địa, hốc mắt cũng đỏ bừng lên.
Tên nô lệ nhìn một Tiêu Dực đầy phiến diện và kiêu ngạo như thế, rũ mắt nói: “Trị thương trước đã.”
Nói đoạn, gã định cởi lớp y phục đẫm máu của Tiêu Dực ra, nhưng Tiêu Dực vẫn cường thế hung hãn, vung tay định móc mắt gã.
Khi còn ở vương phủ, tên nô lệ nội liễm lầm lì, ai đánh ai phạt cũng chịu, nào ngờ lại là một cao thủ thâm tàng bất lộ. Gã chộp chặt lấy cổ tay hắn, nhìn gương mặt tuấn tú trắng bệch của Tiêu Dực, dứt khoát điểm huyệt đạo của hắn. Trong ánh mắt kinh ngạc của Tiêu Dực, gã bế thốc hắn lên, đặt lại bên cạnh đống lửa.
Tên nô lệ xé nát xiêm y của hắn, lấy thảo dược từ trong túi ra nhai nát rồi đắp lên vết thương cho Tiêu Dực.
Suốt quá trình đó, Tiêu Dực lộ rõ vẻ âm hiểm, ánh mắt tràn đầy sát ý.
Tên nô lệ thừa hiểu, với tính cách có thù tất báo của Tiêu Dực, nếu để hắn lấy lại thế thượng phong, mình chắc chắn sẽ chết không có chỗ chôn.
Nhưng tên nô lệ vẫn mặt không đổi sắc tiếp tục bôi thuốc, còn nói một câu: “Đắc tội rồi.”
Dứt lời, gã ngậm lấy một nhành thảo dược, cúi xuống chặn đứng đôi môi mỏng của Tiêu Dực. Đôi mắt Tiêu Dực trợn trừng, bi phẫn định cắn gã, nhưng chưa kịp cắn xuống, tên nô lệ đã nhẹ nhàng tháo khớp hàm của hắn. Không để hắn kịp phản ứng, gã đã đưa thảo dược vào trong miệng hắn, bàn tay to lớn ấn chặt sau gáy, dùng chiếc lưỡi lớn đẩy thuốc sâu vào cổ họng.
“Ưm!!!”
Tên tiện nô đáng chết này!!
Tiêu Dực nhục nhã đến đỏ hoe mắt, toàn thân không thể động đậy, chỉ có thể “ưm ưm” để mặc cho tên ác đồ phản bội mình bón thuốc.
Đợi đến khi hắn bất đắc dĩ nuốt trọn thảo dược, chiếc lưỡi lớn của tên nô lệ mới chậm rãi rút ra. Gã nắn lại khớp hàm cho Tiêu Dực, nhìn gương mặt bi phẫn đỏ bừng của hắn mà nói: “Lát nữa sẽ rất khó chịu, tôi giúp ngài giải dược.”
“?” Tiêu Dực mù tịt không hiểu gì, nhưng bản tính cố chấp khiến hắn chỉ cười lạnh, trong đầu chỉ muốn băm vằn đối phương.
Tên nô lệ xé nát mảnh y phục cuối cùng, làm thành băng gạc để băng bó cho Tiêu Dực.
Lúc này, tên nô lệ cao lớn trước mặt đang trần truồng ngồi xếp bằng. Thân hình màu đồng cổ cường tráng như cây tùng già, cơ bắp cuồn cuộn như đao khắc búa bổ, khắp người tỏa ra hơi thở nam tính khác hẳn với những nam nhân bình thường. Thứ từng khiến Tiêu Dực mê đắm rung động, giờ đây chỉ khiến hắn cảm thấy sỉ nhục và căm hận.
Tên nô lệ thấy Tiêu Dực đỏ hoe mắt, dứt khoát giải huyệt đạo cho hắn. Lần này Tiêu Dực đã có thể nói chuyện, nhưng hắn không mở miệng, mà đỏ rực mắt, ngoạm một cái thật mạnh vào lồng ngực tên nô lệ. Hắn dùng gần như toàn bộ sức bình sinh, dồn hết yêu và hận đối với gã nô lệ vào cú cắn này!
Da thịt bị cắn rách một cách tàn nhẫn, răng của Tiêu Dực cắm sâu vào da thịt. Hốc mắt hắn đỏ hoe, trong lòng đau đớn nghĩ: Tại sao lại hãm hại hắn! Rõ ràng hắn thích gã như thế, tại sao lại phản bội hắn!!
Tiêu Dực hung hãn cắn xuống, nhìn lồng ngực màu đồng bị cắn nát một mảng thương tích, thậm chí rỉ ra máu tươi. Tiêu Dực nếm lấy dòng máu nóng đó, nghĩ đến thái độ lạnh lùng trước đây của tên nô lệ, thực chất đối phương đã sớm thấu hiểu điểm yếu của hắn, hết lần này đến lần khác dùng nhà họ Triệu để khích tướng, khiến hắn bạo nộ, khiến hắn phát cuồng, khiến hắn cắn câu. Cuối cùng, dồn hắn vào chỗ chết…
Tiêu Dực cắn đến mức lòng đau như cắt, khi kiệt sức buông môi ra, trên mặt đã đầy máu và nước mắt.
“Ha ha ha ha ha… Đau không? Có muốn giết chết bản vương không!!!”
Tên nô lệ vẫn im hơi lặng tiếng, gã dường như không hề có cảm giác đau đớn, đôi mắt đen láy nhìn chằm chằm vào một Tiêu Dực đang hệt như phát điên!
Tiêu Dực đỏ rực mắt, còn muốn chọc giận tên tiện nô này, nhưng chẳng hiểu sao, một luồng nóng nảy vô danh bỗng vọt lên bụng dưới, mị huyệt co thắt một trận, thế mà lại rỉ ra một giọt nước dâm rơi xuống đất.
Chuyện này khiến cơn giận của Tiêu Dực xì hơi ngay lập tức. Hắn khó xử kẹp chặt chân lại, đột nhiên hệt như nhận ra điều gì đó!
Chẳng lẽ những giấc xuân mộng nồng cháy khi hắn trọng thương đều là thật sao?!
“Ngươi! Có phải ngươi đã chạm vào bản vương lúc ta trọng thương không! Nói đi!! Đồ súc sinh nhà ngươi!!!”
Tên nô lệ mặc kệ hắn mắng chửi, không nói lời nào bế thốc hắn lên, thành thục đặt vị Vương gia đang bạo nộ lên đùi mình. Tiêu Dực không thể tin nổi, càng mắng gã là hạng heo chó không bằng, nhưng tên nô lệ đột nhiên ngước mắt, ánh mắt đen kịt thâm trầm lộ ra vẻ xâm lược thú tính chưa từng có, hệt như một mãnh thú đang rình rập cuối cùng đã tìm thấy con mồi của mình!
Ánh mắt này khiến Tiêu Dực run bắn cả người.
“Ngươi… ngươi…”
Tên nô lệ banh hai chân hắn ra, nhìn ngọc trụ trắng ngần đang dựng đứng vì tác dụng phụ của thuốc, nơi bí mật giữa kẽ chân từ lâu đã ướt đẫm một mảng.
Tiêu Dực thẹn quá hóa giận, muốn leo xuống khỏi người tên nô lệ nhưng căn bản không thể động đậy.
Trong lúc túng quẫn, Tiêu Dực thét lên: “Ngươi… sao không đi tìm Triệu tiểu thư của ngươi đi! Con khốn Triệu Anh đó ngày nào cũng nhớ nhung ngươi đấy!”
Nào ngờ, tên nô lệ chỉ coi như không nghe thấy, thúc con rồng thịt cao ngất, tự ý đâm mở hang thịt của Tiêu Dực.
Con ngươi Tiêu Dực đỏ bừng, trong lúc chân khí dâng trào đã phá được huyệt đạo ở cánh tay, vung tay định đấm gã.
Tên nô lệ lại chộp lấy, mạnh bạo kéo sát Tiêu Dực lại, nhìn đôi môi mỏng dính máu của hắn, gã thế mà lại cường thế vô cùng mà hôn lên.
Khác hẳn với lúc bón thuốc khi nãy, nụ hôn lần này hung hãn dị thường, chiếc lưỡi lớn xông vào khoang miệng Tiêu Dực càn quấy tung hoành, dù bị cắn rách cũng hung hãn quét sạch mọi ngóc ngách, hệt như muốn cướp đi cả mạng sống của Tiêu Dực vậy!
Tiêu Dực vốn đã yếu ớt, giờ dược tính phát tác, dục hỏa bùng phát, nhất thời tình không tự chủ được, trong tiếng thở dốc nóng bỏng, sức lực vùng vẫy dần yếu đi.
Tên nô lệ cuồng hôn Tiêu Dực, râu quai nón dưới cằm cọ vào khiến Tiêu Dực đau rát. Hắn vừa thẹn vừa hận, nhưng không thể quát tháo phản kháng thêm được nữa, chỉ có thể mặc cho một tên tiện nô hôn mình.
Hôn đến nồng cháy, con cặc lớn vạm vỡ của tên nô lệ thế mà đã sớm đâm mở dâm huyệt đang động tình của Tiêu Dực.
Điều khiến Tiêu Dực tuyệt vọng nhất là, dù hắn hận thấu xương tên nô lệ đã hại mình, nhưng cơ thể hắn vẫn đang khao khát tên nô lệ đó, thậm chí còn rỉ ra nhiều nước dâm hơn, thấm ướt cả con cặc lớn.
Cự long dài cả gang tay được nước dâm tưới tắm trở nên bóng loáng, tên nô lệ siết lấy eo hắn, mạnh mẽ thúc vào, từng tấc từng tấc lấp đầy đường hầm đẫm nước của hắn.
Dù Tiêu Dực đã từng nuốt trọn cự căn vô số lần, nhưng lần này vì nhục nhã và đau đớn, hang thịt thắt chặt cứng ngắc, ra vẻ kiên quyết không cho tên nô lệ tiến vào!
Tên nô lệ bị kẹp đến mức gầm nhẹ, miệng rộng càng hôn sâu hơn, hôn đến mức Tiêu Dực muốn chết vì nhục nhã, mút đến mức toàn thân kích động run rẩy. Con cặc lớn bên dưới ngày càng trướng căng thô kệch, nong đến mức hồn siêu phách lạc, một Tiêu Dực đang trọng thương căn bản không có sức chống đỡ, chốc lát đã nhũn ra, đôi mắt dài đỏ lựng đẫm lệ, thêm vài phần yếu ớt hiếm thấy.
Sau đó, tên nô lệ mạnh bạo phát lực, trong tiếng kêu rên thảm thiết của Tiêu Dực, cự căn cắm sâu vào tận cùng, nong đến mức Tiêu Dực co giật một hồi, gương mặt tuấn tú lộ ra thần sắc nhục nhã mê loạn: “Ưm… ưm ưm!!”
Tên nô lệ thì chậm rãi dập dình, dưới ánh mắt đẫm lệ hận không thể giết người của Tiêu Dực, hạ bộ tráng kiện mạnh mẽ phập phồng. Ban đầu còn khó ra vào, về sau nước dâm ngày càng nhiều, tiếng pít-tông dập dình phát ra âm thanh “pụp pụp” nhớp nháp, nghe mà Tiêu Dực xấu hổ muốn chết, đôi mắt đỏ lựng chẳng biết phải nhìn đi đâu.
Tên nô lệ chẳng biết bị làm sao, nhìn dáng vẻ chật vật đáng thương này của Tiêu Dực, trong lòng hệt như bị lửa đốt, đốt đến mức gã không còn kiểm soát nổi lý trí nữa!
Biết rõ không nên dây dưa với Tiêu Dực, biết rõ Tiêu Dực là kẻ nguy hiểm, nhưng tên nô lệ vẫn không kìm lòng được mà đâm vào dâm huyệt của hắn, cưỡng hôn đôi môi hắn. Con cặc lớn hệt như máy đóng cọc, “pầm pập” cuồng đâm, đâm đến mức mặt Tiêu Dực đỏ bừng, tai đỏ như máu, toàn thân không tự chủ được mà vặn vẹo theo!
“Ưm… ưm ưm… ư!”
Cọc chọc lồn cường hãn càng chọc càng sâu, càng đâm càng nhanh. Nơi giao hợp gắn chặt vào nhau nước dâm bắn tung tóe. Tiêu Dực vốn dĩ đang gồng mình chống chọi tình dục nay không thể chịu đựng thêm được nữa, thế mà lại mất kiểm soát mà co giật liên hồi.
“Ưm ưm!!~~~”
Tên nô lệ thân hình vạm vỡ, cơ bắp phát đạt, vòng eo chó đực dũng mãnh đâm cho Tiêu Dực chết đi sống lại, kêu rên thảm thiết. Hắn vốn dĩ vừa yêu vừa hận tên nô lệ, lúc này bị gã vừa cưỡng hôn vừa cuồng chịch như thế, dục hỏa càng thiêu đốt, mặt đỏ gay gắt.
Trong lúc hôn hít giao cấu, gương mặt hai bên sát rạt. Hơi thở nặng nề của tên nô lệ phả vào mặt Tiêu Dực khiến hắn nhục nhã né tránh, nhưng bàn tay to lớn của tên nô lệ nâng sau gáy Tiêu Dực, miệng rộng hôn càng sâu càng mạnh, hôn đến mức đại não Tiêu Dực trống rỗng. Tiếng va chạm “bạch bạch” bên dưới không dứt, dần dần khí thế của Tiêu Dực giảm xuống, nhịp thở ngày càng loạn. Cuối cùng, hắn không dám nhìn vào đôi mắt đen của tên nô lệ nữa, nhục nhã nhắm nghiền mắt lại.
Cú đóng cọc dưới hạ bộ của tên nô lệ vẫn tiếp tục. Mỗi cú đâm xuyên mạnh mẽ đều khiến thân hình thon dài đẫm mồ hôi của Tiêu Dực kích động run rẩy. Chẳng biết từ khi nào, tên nô lệ đã buông đôi môi bị hôn đến sưng đỏ của hắn ra, những sợi chỉ bạc vương vít cũng bị tên nô lệ liếm sạch.
Tiêu Dực thì cắn chặt môi, nhịn đi tiếng rên lẳng lơ chực chờ thốt ra.
Tên nô lệ thấy hắn ẩn nhẫn, trong lòng càng bùng lên một ngọn lửa vô danh, hệt như đang chinh phục, hạ bộ dập dình dữ dội. Con cặc lớn cường hãn mãnh liệt đâm vào, rồi lại mạnh bạo rút ra, rồi lại hung hãn chịch vào. Giữa những lần đâm rút, nước dâm phun trào, bọt trắng đọng đầy nơi giao hợp!
Chỉ thấy bên đống lửa là hai bóng hình quấn quýt đầy ái muội, một kẻ cao lớn vạm vỡ hệt như mãnh nam dị tộc, một kẻ thanh mảnh trắng ngần, cao quý tuấn dật. Hai thân hình đen trắng rõ rệt dán chặt lấy nhau. Trong cuộc vận động mạnh mẽ đó, người đẹp tuấn tú dưới thân bị chịch đến mức tóc tai rũ rượi, mắt lệ nhạt nhòa. Hắn cũng thật bướng bỉnh, cắn chặt môi, liều mạng nhịn cơn cao trào.
Nhưng hắn càng nhịn, tên nô lệ chịch càng hung bạo. Chịch đến cuối cùng, trong một trận đâm rút điên cuồng mất kiểm soát, Tiêu Dực bị tên nô lệ đang đè trên người chịch đến mức đôi mắt lệ trợn trừng, hồn xiêu phách lạc. Những ngón tay thon dài của hắn quào quạng loạn xạ, bị những ngón tay thô ráp của tên nô lệ chộp lấy, nhục nhã đè xuống đất.
“Không ưm ưm ưm!!!”
Tiêu Dực suy sụp muốn chết mà ngửa đầu run rẩy, hang thịt liều mạng thắt chặt, trong miệng “ưm ưm” ẩn nhẫn, ngay cả môi cũng cắn rách rồi.
Tên nô lệ thấy vậy, cúi đầu xuống, miệng rộng một lần nữa chặn kín môi hắn. Cùng lúc đó, con cặc lớn vạm vỡ cũng đâm vào sâu hơn, hung hãn tách mở tử cung, trực tiếp làm trướng căng bụng dưới trắng ngần của Tiêu Dực.
Trong phút chốc, Tiêu Dực hệt như bị chịch xuyên thấu linh hồn, mắt lệ dại đi. Do cao trào đến quá mãnh liệt, gương mặt tuấn tú nhất thời vặn vẹo, nước mắt và dịch vị cùng chảy ròng ròng. Dâm huyệt bên dưới hệt như phát điên mà siết chặt lấy cự vật của tên nô lệ, cửa tử cung phun ra từng luồng nước dâm, phun hết lên đầu khấc!
Tiêu Dực sướng đến cực điểm mà toàn thân co giật, dịch vị hắn chảy ra đều bị tên nô lệ mút liếm sạch sẽ.
Còn chiếc lưỡi lớn và con cặc lớn của tên nô lệ đã bịt kín cả hai cái lỗ nhỏ đang cao trào trên dưới của Bắc Đường Vương.
Đợi chừng một nén nhang trôi qua, Tiêu Dực mới đẫm lệ mà nhũn người ra.
Tên nô lệ chậm rãi rút con cặc siêu to khổng lồ đẫm nước dâm ra, nhìn Tiêu Dực, nhìn người đẹp cao ngạo tóc tai rũ rượi mặt đầy triều hồng, thế mà lại sục con cặc lớn, vừa nhìn Tiêu Dực vừa tự sướng.
Thế là, đợi đến khi Tiêu Dực hoàn hồn, hắn liền nhìn thấy cảnh tượng quỷ dị và hạ lưu này. Tên nô lệ dùng đôi mắt đen thâm trầm chằm chằm nhìn hắn, con mãng xà khổng lồ bên dưới cũng chĩa thẳng về phía hắn. Hắn tức đến mức thẹn quá hóa giận quát: “Ngươi! Ngươi làm cái gì thế!!”
Tên nô lệ thấy Tiêu Dực nổi giận, lẳng lặng quay người đi, quay lưng về phía Tiêu Dực tiếp tục sục cặc.
Nhìn cái bóng lưng cường tráng màu đồng cổ như gấu đen to lớn kia, nghe tiếng sục cặc trơn tuột dùng chính nước dâm của mình làm chất bôi trơn, tai Tiêu Dực đỏ bừng, hai đùi kẹp chặt. Hắn vốn định mắng nhiếc, nhưng nghĩ đến việc mình đang thất thế lại trọng thương, chỉ đành ngậm đắng nuốt cay co rùm bên đống lửa, ôm hận tìm cách thoát thân.
Từ đó về sau, tên nô lệ vẫn luôn chăm sóc Tiêu Dực đang trọng thương, nhưng cứ hễ Tiêu Dực được bôi thảo dược là cơ thể lại có phản ứng tình dục.
Ban đầu Tiêu Dực còn nhẫn nhịn, nhưng càng nhịn phản ứng càng dữ dội, ngược lại càng thêm mất mặt trước tên nô lệ.
“Không… ha… buông bản vương ra… tiện nô… tiện nô!! —— A~~~”
Hai vai quấn băng gạc, tóc mây xõa tung một mảng, vị Bắc Đường Vương tuấn mỹ vô song đang nằm trong lòng tên nô lệ ra sức phản kháng. Bàn tay to của tên nô lệ siết chặt cổ tay hắn khiến hắn không thể động đậy, vật hùng dũng dưới háng “pầm pập” cuồng nhiệt thúc mạnh, chịch đến mức Tiêu Dực thét lên lạc cả giọng. Chịch đến cuối cùng, con mãng xà béo múp nhét trọn vào trong đường hầm, lấp đầy hoàn toàn mật động của Tiêu Dực.
Tiêu Dực kêu rên thảm thiết, liều mạng muốn rút cự căn ra, nhưng tên nô lệ lại ngoặt cổ tay hắn ra sau lưng, mạnh bạo ấn xuống, ép hắn phải cưỡi trên điểm sâu nhất. Tiêu Dực thảm hại gào lên, thế mà bị chịch xuyên cả người, nhất thời run rẩy loạn xạ, bắn tinh loang lổ cả một vùng!
Tiêu Dực nhục nhã muốn chết, vừa khóc vừa mắng “Buông bản vương ra, buông ta ra!!”. Tên nô lệ lại càng thêm điên cuồng, hệt như một luồng khoái cảm vặn vẹo chưa từng có tuôn ra từ đáy lòng. Gã không những không dừng lại, ngược lại càng thúc càng hăng!
Sau một trận đâm sâu điên cuồng gần như muốn đập nát linh hồn, Tiêu Dực co giật hét lên thê lương, thế mà đến cả nước tiểu cũng bắn vọt ra ngoài!
Bị chà đạp đến thế này mà vẫn có thể cao trào, hắn không kìm được mà nhục nhã rơi lệ, cảm thấy mặt mũi Bắc Đường Vương của mình đã mất sạch sành sanh.
[text_hash] => 4aa6207a
)