Trò Chơi Sa Đọa Của Người Chồng (Song tính) – Chương 1.11: – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

Trò Chơi Sa Đọa Của Người Chồng (Song tính) - Chương 1.11:

Array
(
[text] =>

Tên nô lệ thấy hắn khóc, đưa tay lau nước mắt cho hắn.

Nào ngờ Tiêu Dực vừa thở dốc được một lát, vung tay tát thẳng một cái: “Súc sinh… đừng chạm vào ta… đồ khốn kiếp nhà ngươi —— A!! Không! ~~~ Đừng đâm nữa!! Không a á á á á á á!!!”

Tên nô lệ không hề buông tha Tiêu Dực, gã giống như một con bò tót phát điên mà húc mạnh vào vị Bắc Đường Vương bướng bỉnh lại dâm đãng. Cũng nhờ trước kia Tiêu Dực trăm phương nghìn kế quyến rũ, khiến tên nô lệ vốn là trai tân hiểu ra không ít chuyện phòng trung, lại càng có thể lúc này đây dốc hết sức bình sinh để chinh phục Tiêu Dực, chịch cho Tiêu Dực bướng bỉnh đạt tới đỉnh cao nhục dục hết lần này đến lần khác!

“A!! Không a á á! Đau quá!! Buông bản vương ra!! Không muốn nữa đâu a á á á á á á á á!!!”

Tên nô lệ cuồng bạo hung mãnh càng chịch càng ác, Tiêu Dực thê lương mê loạn ngửa đầu, hứng chịu từng đợt cuồng chịch vô tận, đợt sau còn mạnh hơn đợt trước.

Chẳng mấy chốc, đôi bàn tay đen thô ráp của tên nô lệ tóm chặt lấy đôi chân trắng trẻo thon dài đầy sức sống của Tiêu Dực, hạ bộ đen thui mạnh mẽ va chạm vào khe lồn của Tiêu Dực, đâm vào nghe tiếng “bạch bạch” vang lên liên hồi. Tiêu Dực bị đâm đến mức tóc tai vung vẩy, mông thịt bị va chạm đến mức đỏ rực, biến dạng!

Theo hàng nghìn hàng vạn cú đâm thúc điên cuồng, thân thể Tiêu Dực run rẩy, sóng mông cuộn trào, làn da trắng ngần in đầy những dấu tay đỏ chót. Từng giọt mồ hôi lăn dài, trượt xuống theo cái cổ đang ngửa ra sau, vừa ẩn nhẫn lại vừa dâm đãng đến thế.

Tên nô lệ cũng bắt đầu mất kiểm soát, nhất là khi Tiêu Dực không hề ngất đi, còn giận dữ mắng “tiện nô, bản vương kẹp chết ngươi”.

Tên nô lệ hưng phấn đến mức toàn thân chấn động, không những không dừng lại mà ngược lại còn tăng tốc mãnh liệt. Giữa những cú thúc húc loạn xạ, gã chịch cho Tiêu Dực trợn trắng cả mắt, thất thần thét lên thảm thiết.

Nhưng bất kể Tiêu Dực gào khóc cái gì, cự căn thô kệch vẫn đâm sâu vào thịt, cuồng chọc tử cung, húc mạnh vào hoa tâm. Chịch đến mức bụng dưới của Tiêu Dực liên tục lồi lên. Tên nô lệ dị tộc cường tráng hệt như muốn đập nát, vò nát hoàn toàn người đẹp bướng bỉnh này vậy. Mỗi một cú cuồng bạo thô lỗ đều khiến Tiêu Dực mất hồn, hoa tâm mút chặt, thân thể run rẩy như cầy sấy!

“Không! A á!! Sâu quá! ~~~ Không!! Đừng chịch nữa!! Đừng ~~~ đừng chịch nữa mà a á á á á á á á á á á!!!”

Tiêu Dực càng kêu càng thảm, tên nô lệ lại càng đánh càng hăng, sức lực cuồng mãnh suýt chút nữa làm Tiêu Dực hỏng người. Sau một cú thúc chọc phát điên cuối cùng, tên nô lệ gầm nhẹ rút cặc lớn ra. Trong tiếng rên lẳng lơ mất hồn của Tiêu Dực, tên nô lệ cuồng sục hùng căn, bắn từng luồng từng luồng tinh dịch trắng đặc nóng bỏng lên vùng bụng dưới, trước ngực đang phập phồng dữ dội của Tiêu Dực. Thậm chí có một phát vì lực bắn quá mạnh mà bắn thẳng lên đôi môi đang run rẩy của hắn.

“Ưm…”

Tiêu Dực trợn trắng mắt đẫm lệ rên rỉ, đầu lưỡi dường như liếm liếm chỗ tinh dịch tanh nồng. Nhìn thấy cảnh này, gân xanh trên người tên nô lệ nổi lên vì hưng phấn tột độ, cự căn đang cuồng bắn lại phun càng xa càng mạnh, thế mà phun đầy lên gương mặt đỏ bừng của Tiêu Dực.

Tất nhiên, khi Tiêu Dực cao ngạo biết được tên nô lệ dám bắn lên mặt mình, hắn tức giận đấm đá tên nô lệ, kết quả là vết thương nứt ra. Vết thương vừa nứt, lại phải đắp cái loại thảo dược chết tiệt kia, mà cứ đắp thuốc là lại động tình, lại bị tên nô lệ cao to như gấu ép trên đống cỏ khô mà chịch không ngừng nghỉ.

Cứ lặp đi lặp lại như thế, vị Bắc Đường Vương dù cao ngạo đến đâu cũng biết điều mà ngồi yên một chút.

May mà Tiêu Dực vốn có căn cơ tốt, ngày thường ăn nhiều canh sâm đại bổ, lại thường xuyên cưỡi ngựa luyện kiếm nên xương cốt cứng cáp. Một tháng sau, Tiêu Dực coi như đã bình phục được sáu bảy phần.

Dần dần hồi phục sức khỏe, hắn lại bị tên nô lệ nham hiểm đáng sợ này bắn vào trong đến năm sáu lần. Mấy lần đầu là do Tiêu Dực lún sâu vào tình dục, nhất thời mất đi lý trí, quấn lấy tên nô lệ như con bạch tuộc, cầu xin gã bắn vào trong để giải tỏa cơn ngứa ngáy nơi hoa tâm.

Nhưng lần cuối cùng lại là bị tên nô lệ chết tiệt này ép vào tường cưỡng ép bắn vào. Bắn xong, tên nô lệ dường như cũng thấy áy náy, banh chân hắn ra bảo để gã mút ra cho, liền bị Tiêu Dực thẹn quá hóa giận tát cho một cái nảy lửa.

Đúng là hổ xuống đồng bằng bị chó khinh, con chó đen ngoại tộc chết tiệt này còn nói: “Tôi có thể đưa ngài rời đi, nhưng có một điều kiện.”

“Điều kiện?” Hề hề! Thế mà lại có kẻ dám bàn điều kiện với Bắc Đường Vương hắn!!

Tên nô lệ nói: “Làm người của tôi.”

“Ngươi!!!” Tiêu Dực nhìn vẻ mặt thản nhiên của tên nô lệ, hận đến nghiến răng nghiến lợi.

Hắn biết tên nô lệ vẫn luôn báo thù hắn, báo thù những hành vi ác độc trước kia của hắn. Ước chừng khi trở về, hắn cũng sẽ bị trói trên cột đá dùng roi quất cho đến chết.

Nhưng nghĩ đến những tướng lĩnh thuộc hạ còn sống chết chưa rõ, Tiêu Dực vẫn nhẫn nhịn.

Lại qua một ngày, tên nô lệ dùng những sợi dây mềm dẻo đã thu thập sẵn làm thành thừng, buộc Tiêu Dực gầy gò lên người mình, sau đó vận dụng thể lực cường hãn và sức cánh tay mạnh mẽ, từng chút một leo lên vách núi nhỏ bên cạnh, đưa Tiêu Dực rời khỏi nơi đây.

Trạm dừng chân đầu tiên của họ là Bắc Đường Vương phủ. Vương phủ đã bị tịch thu tài sản. Trước cửa dán giấy niêm phong, còn có không ít nha hoàn, hạ nhân bị trói tay chân đem bán đi như nô lệ.

Sắc mặt Tiêu Dực xanh mét, trong vương phủ còn có những tâm phúc của hắn, ví dụ như nữ tướng quản sự.

Tiêu Dực muốn bắt lấy một nô tỳ để hỏi cho rõ, nào ngờ tên nô lệ lại ngăn hắn lại. Tiêu Dực không nghe, tên nô lệ liền chộp lấy cổ tay hắn, ấn vào gân mềm, Tiêu Dực lập tức mất hết sức lực.

Trên quãng đường này, Tiêu Dực đã bị tên tiện nô thâm trầm ít nói nhưng tâm cơ đáng sợ này bắt nạt đến phát điên, nhưng trong quân và trong phủ còn bao nhiêu tâm phúc, không biết tiểu hoàng đế sẽ đối xử với họ thế nào.

Tiêu Dực lòng nóng như lửa đốt, thế mà lại vứt bỏ tôn nghiêm cầu xin gã: “Tiện… cầu xin ngươi… giúp bản vương cứu họ ra… họ đều là những huynh đệ cùng ta vào sinh ra tử…”

Nói đoạn, hốc mắt Tiêu Dực đỏ hoe, thế mà định quỳ xuống trước mặt tên nô lệ.

Tên nô lệ lại đỡ lấy hắn, nói: “Tôi có thể giúp ngài, nhưng có một điều kiện.”

Lại là điều kiện!!!

Tiêu Dực nhục nhã nhìn gã.

“Ngài không được giết hoàng đế.”

Tiêu Dực nghe vậy, chua xót nói: “Bản vương… chưa từng nghĩ đến chuyện soán quyền.”

Trên triều đình luôn nói Bắc Đường Vương công cao át chủ, nói hắn kiêu ngạo bất tuân, trăm phương nghìn kế bất kính với tiểu hoàng đế, nhưng hắn cảm niệm ơn tri ngộ của tiên đế, từng hứa trước lăng tiên đế rằng nhất định sẽ bảo vệ giang sơn Đại Đường, vì tiểu hoàng đế mà dẹp tan mọi ngoại địch họa loạn.

Chỉ tiếc thay, thỏ chết thì chó bị nấu, hắn rốt cuộc cũng không chống lại được sự nghi kỵ và lạnh lùng của đế vương.

Tiêu Dực rũ mắt nói: “Ta dùng danh dự của Bắc Đường Vương thề rằng, tuyệt đối không giết tiểu hoàng đế… chỉ cầu xin ngươi có thể giúp ta cứu người.”

Tên nô lệ nhìn đôi mắt u ám không chút ánh sáng của Tiêu Dực, nhất thời im lặng, một lát sau nói: “Được, tôi giúp ngài.”

Tiêu Dực chưa khỏi hẳn đang ngồi trong căn nhà củi bẩn thỉu đợi tên nô lệ, nhưng hắn đã phát sốt. Đêm qua vì nôn nóng luyện công nên vết thương nứt ra, nhưng hắn không nói cho tên nô lệ biết, âm thầm chịu đựng, còn nhét ít vải vào vết thương, nào ngờ lại sốt cao.

Lúc Tiêu Dực sốt đến mụ mị, cửa nhà củi bị đẩy ra.

Sau đó, liền nhìn thấy vị nữ tướng tâm phúc ăn mặc rách rưới nhưng vẫn rạng rỡ động lòng người.

Nữ tướng nhìn thấy vị Đại tướng quân gầy gò tiều tụy, xúc động đến mức nước mắt giàn giụa, quỳ xuống trước mặt Tiêu Dực, khóc nói mạt tướng cứ ngỡ ngài không còn nữa.

Tiêu Dực gượng sức đỡ nữ tướng dậy, thấp giọng dặn dò điều gì đó. Nữ tướng vừa khóc vừa gật đầu lia lịa. Đến đoạn quan trọng, đôi mắt đỏ hoe của Tiêu Dực liếc nhìn tên nô lệ, tên nô lệ lẳng lặng bước ra ngoài, để lại không gian cho họ nói chuyện.

Tiêu Dực vốn không phải hạng nhi nữ thường tình, hắn buông bàn tay búp măng của nữ tướng ra, dặn dò: “Sau này, ngươi cần phải thay tên đổi họ mà sống… Là Tiêu Dực ta đã liên lụy đến ngươi.”

Nữ tướng vội vàng nắm lấy tay Tiêu Dực: “Nếu không có Đại tướng quân, mạt tướng phận nữ nhi làm sao có thể làm tướng lĩnh. Mạt tướng đối với Đại tướng quân chỉ có ơn đức sâu nặng, tuyệt không có nửa điểm oán hận.”

Nói xong chính sự, nữ tướng lại bắt đầu tò mò, nàng ẩn ý hỏi Tiêu Dực: Tên nô lệ cứu nàng ra không phải là người của Triệu phủ sao? Còn nữa, lúc bị tịch thu gia sản, tại sao Trắc Vương phi lại biến mất không dấu vết.

Tiêu Dực vốn đang sốt cao khó chịu, nghe nữ tướng nhắc đến Trắc Vương phi, đầu óc hắn choáng váng, loạng choạng vài bước suýt chút nữa ngã quỵ.

Nữ tướng kinh hãi kêu lên: “Đại tướng quân, ngài làm sao vậy!”

Tên nô lệ bên ngoài lập tức xông vào, chẳng màng đến nữ tướng đang có mặt ở đó, bế thốc Tiêu Dực đang yếu ớt sốt cao ra khỏi nhà củi.

Nữ tướng chỉ còn biết ngơ ngác đuổi theo sau.

Tên nô lệ bế Tiêu Dực đến một y quán nhỏ bí mật, gõ cửa vài cái, khi cánh cửa mở ra là một lão đại phu tuổi đã cao.

Tên nô lệ bế Tiêu Dực vào trong y quán, nghe hắn vì sốt cao mà nói mê nói sảng, thậm chí còn gọi tên Triệu Anh.

Sắc mặt tên nô lệ tối sầm lại, gã nắm chặt lấy bàn tay lúc nóng lúc lạnh của Tiêu Dực.

Nữ tướng đứng bên cạnh nhìn mà thấy kỳ quặc, luôn cảm thấy quan hệ giữa hai người này không hề đơn giản.

Lát sau, lão đại phu nói phải dùng rượu thuốc lau người để phát hãn, nữ tướng định làm thay nhưng nào ngờ tên nô lệ đã sớm xé nát y phục của Tiêu Dực, thuần thục dùng vải bông thấm rượu thuốc lau chùi khắp thân thể hắn.

Nữ tướng là nữ nhi, chỉ có thể lánh mặt ở gian bên cạnh, tai nghe thấy tiếng rên rỉ mê sảng của Tiêu Dực: “Ư… buông ra… tiện nô… a… không… chỗ đó… ha…”

Một lát sau lại nghe thấy tiếng lật người, chắc là đang lau lưng cho Tiêu Dực.

Thêm một lúc nữa, lão đại phu cũng bước ra ngoài, vẻ mặt đầy kỳ quái như vừa thấy chuyện bại hoại phong tục.

Quả nhiên, bên trong truyền đến tiếng xé rách sột soạt, một giọng nói trầm đục vang lên: “Đừng cử động loạn, tôi sẽ cứu ngài.”

“Ưm… tiện nô… bản vương… thà chết cũng không cần ngươi ưm ưm!!…”

Nữ tướng càng nghe càng sốt ruột, chỉ sợ tên gia nô họ Triệu kia bắt nạt Đại tướng quân.

Nghĩ đoạn, nàng vội vàng chọc thủng giấy dán cửa nhìn vào trong, thế mà lại thấy Đại tướng quân đang trần trụi, thân thể đỏ rực vì sốt nằm trong lòng tên nô lệ dị tộc kia, tên nô lệ thế mà đang cúi đầu hôn Đại tướng quân!!

Nữ tướng trợn tròn mắt.

Cứ ngỡ tên nô lệ tráng kiện kia đang cưỡng bức Đại tướng quân.

Nào ngờ, Đại tướng quân dường như cũng động tình, hôn đáp trả lại, còn khàn giọng nói: “Coi như báo đáp việc cứu Thiền Nhi, ngươi có thể đâm vào.”

Nói xong, hắn thế mà chủ động dang rộng đôi chân thon dài.

Tên nô lệ lại nhíu mày: “Thiền Nhi?”

Tiêu Dực cũng khựng lại, sắc mặt lạnh lùng nói: “Sao? Ngươi muốn nàng ta?”

Nữ tướng đang quay lén mặt đầy ngơ ngác, liên quan gì đến nàng đâu!!

Tiêu Dực vốn tính tình nóng nảy, hiểu lầm tên nô lệ nên túm chặt lấy cổ áo gã: “Có một Triệu Anh còn chưa đủ sao! Ngươi còn muốn dòm ngó người của bản vương!!”

“Người của ngài?” Sắc mặt tên nô lệ càng thêm khó coi.

Tiêu Dực giận không nhịn nổi, hắn vốn đang phát sốt, thế mà gượng dậy định xuống giường, tên nô lệ định đỡ bị hắn hận thù hất văng ra, nào ngờ đụng đến vết thương, đau đến mức co rúm trên mặt đất.

Tên nô lệ vội vàng ôm lấy hắn, giận dữ nói: “Ngài… đang làm loạn cái gì vậy!!”

“Ta làm loạn?” Gương mặt tuấn tú của Tiêu Dực vặn vẹo, vung nắm đấm định đánh, ai ngờ vết thương bên vai kia nứt ra, đau đến mức thét lên thảm thiết. Sắc mặt tên nô lệ xanh mét, dường như thực sự nổi giận, gã bế xốc Tiêu Dực lên, định cưỡng ép đặt hắn lên giường.

Tiêu Dực là hạng người nào, sao có thể để tên nô lệ toại nguyện, lập tức vung thêm một đấm, tên nô lệ nghiêng đầu né được, điểm luôn huyệt đạo của hắn, mặc cho Tiêu Dực có chửi bới thế nào gã cũng không thèm đếm xỉa.

Tiêu Dực càng chửi càng thô tục, cuối cùng để chọc giận tên nô lệ, hắn đại nhục mạ Triệu Anh là loại lẳng lơ chẳng khác gì kỹ nữ, khi xưa còn muốn quyến rũ hắn!

Câu nói này đã thành công chọc giận tên nô lệ, đôi mắt gã đỏ rực, cúi đầu chặn đứng đôi môi không ngừng lải nhải của Tiêu Dực, hôn cho hắn rùng mình một cái, thân thể lập tức nhũn ra.

Nữ tướng đứng xem mà sững sờ, mặt cũng đỏ bừng.

Hóa ra… lại là loại quan hệ này.

[text_hash] => 90696522
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.