Array
(
[text] =>
Thẩm Từ Âm thở dốc kịch liệt, cà vạt trượt khỏi mắt cô, ngay sau đó là những giọt mồ hôi rơi xuống, thấm thành một vệt mờ trên lớp vải.
Cô vùi trong lòng anh, cả người mềm nhũn vì dư âm của cơn cao trào, nhưng thứ đang chôn sâu trong cơ thể cô vẫn còn cứng nóng. Cảm thấy đôi chân hơi tê dại, cô vô thức cựa quậy để điều chỉnh tư thế, kết quả lại kéo theo sự ma sát ở nơi đang bao bọc lấy phân thân của anh khiến cả hai cùng khựng lại.
Ngôn Chiêu bóp mạnh mông cô một cái, bàn tay ấn chặt eo cô như muốn tiếp tục hành sự.
Cô chống tay lên ngực anh, khẽ khàng thở dốc trong sự yếu ớt sau cơn cực khoái: “Ngôn Chiêu… chân em hơi tê.”
Anh dừng lại, xoa bóp đôi chân cho cô: “Đổi tư thế nhé.”
Thẩm Từ Âm được anh dìu ngồi dậy. Trong không gian chật hẹp của ghế lái, cô khó nhọc xoay người, quay lưng lại ngồi lên đùi anh.
Cô lí nhí: “Không thể –“
Về nhà rồi mới làm tiếp sao?
Lời còn chưa dứt, vật cứng kia đã từ phía sau một lần nữa đâm xuyên qua, anh bóp chặt eo cô ấn mạnh xuống. Thẩm Từ Âm thở gấp, tiếng rên nghẹn lại nơi cổ họng khi cô lại một lần nữa nuốt trọn toàn bộ chiều dài của anh vào sâu trong cơ thể.
Cô gập người trên vô lăng, quay lưng về phía anh, hoàn toàn không thấy được gương mặt anh lúc này, chỉ cảm nhận được sự nóng bỏng đang lấp đầy cơ thể. Theo mỗi cú thúc của anh, thứ đó nện thẳng vào vùng thịt mềm sâu nhất, lần nào cũng vừa nhanh vừa mạnh,.
“Ư… em…”
Vạt váy mỏng manh rủ xuống nơi hai cơ thể giao hòa che đi cảnh xuân tình nồng cháy. Cô bị những cú thúc của anh làm cho không ngừng nhấp nhô, bờ mông căng tròn ép chặt vào cơ bụng săn chắc của anh, những thớ thịt mềm mại rung động, bị anh hết nhào nặn lại banh rộng để đưa đẩy sâu hơn vào bên trong.
Quy đầu thúc mạnh vào cổ tử cung không chút khoan nhượng, thân gậy nghiền qua những nếp gấp nhạy cảm nơi thành âm đạo, cọ xát vào điểm nhạy cảm gợi lên những đợt sóng tình, ép ra tiếng nước lõm bõm. Anh đẩy vào nhanh và mạnh, nơi giao hợp ướt át liên tục bị va đập khiến mật dịch bắn tung tóe.
Thẩm Từ Âm không ngừng thở dốc, đường cong tuyệt mỹ nơi sống lưng lúc căng cứng lúc lại mềm nhũn. Tiếng nước từ những cú ra vào vang lên rõ mồn một hòa cùng tiếng nức nở tràn ngập không gian kín mít của xe, đẩy bầu không khí ái muội lên đến đỉnh điểm.
“Sâu quá… đừng… ư… chậm lại một chút…”
Vì không nhìn thấy anh, cô chỉ biết gọi tên anh như một cách cầu xin chút thời gian để thở.
“Ngôn Chiêu…”
“Ở trên giường, anh thích nghe em gọi bằng cái tên khác hơn.”
Thẩm Từ Âm chống hai tay lên đầu gối anh, cúi đầu, tầm mắt đã nhòe đi vì hơi nước. Đôi bàn chân trần vắt vẻo trên thảm xe, ngón chân co rụt lại vì bị hành hạ bởi khoái cảm.
Cơ thể giờ đây hoàn toàn nằm ngoài tầm kiểm soát, cô thực sự không chịu nổi nữa, cô cần một điểm tựa để chống đỡ, cần nắm lấy thứ gì đó để chống lại cơn sóng khoái cảm đang càn quét này. Theo bản năng, cô nhấc đôi chân lên, quấn chặt lấy bắp chân anh rồi căng cứng người.
“Chồng ơi…” Tiếng thở của cô vỡ vụn, “Chậm, chậm một chút… được không anh…”
Ngôn Chiêu khẽ cười một tiếng, thong thả đáp lại: “Không được.”
Anh siết chặt eo cô, trái lại còn thúc mạnh mẽ và hung bạo hơn.
Cơ thể cô bị đẩy về phía trước, ép sát vào vô lăng, đỉnh ngực bị ép đến biến dạng, sự cọ xát với bề mặt thô ráp mang đến cảm giác vừa lạnh vừa ngứa, khó chịu vô cùng. Cô chỉ biết mê man gọi tên anh.
Anh vòng tay từ phía sau lên, bao trọn đôi gò bồng đảo mềm mại vào lòng bàn tay, tiện đà kéo cô sát vào lòng mình. Lồng ngực anh dán chặt vào tấm lưng trần của cô, vừa ôm chặt lấy cô vừa không ngừng thúc mạnh từ phía dưới.
Cuộc mây mưa kéo dài khá lâu, không khí tình tứ trong xe ngày càng nồng đậm, sự rung lắc dữ dội của thân xe cũng đạt đến đỉnh điểm.
Nhịp tim của cả hai đập loạn xạ, cùng lúc chạm đến đỉnh cao của sự khoái cảm.
Đầu óc Thẩm Từ Âm trống rỗng, cô chẳng còn nhớ nổi mình đã lên đỉnh bao nhiêu lần. Cô lại làm ướt quần anh thêm lần nữa, suýt chút nữa đã bị anh làm đến mức mất kiểm soát ngay trên xe. Cô ngồi trên đùi anh, toàn thân vẫn còn run rẩy nhẹ.
Tinh dịch lấp đầy bao cao su, mang theo cảm giác nặng nề đè ép bên trong hang động. Ngôn Chiêu dần bình phục sau khoái cảm tột độ, anh hôn lên tai, má và hõm cổ cô, giọng nói khàn đục nhuốm đầy dục vọng, anh thở dốc đầy thỏa mãn: “Vợ ngoan.”
Mọi thứ dần lắng xuống, hai người nấn ná âu yếm nhau thêm một lúc.
Khi Thẩm Từ Âm rời khỏi người Ngôn Chiêu, chiếc váy lễ phục đã nhăn nhúm chẳng ra hình thù gì, lớp vải thân trên bị kéo rách xộc xệch, chỉ còn hai sợi dây quai mỏng manh hờ hững vắt trên vai.
Chiếc váy đẹp như vậy, mới mặc lần đầu mà đã bị Ngôn Chiêu phá hỏng gần hết.
Anh lấy áo vest của mình khoác lên người cô, cài kỹ từng chiếc cúc, che chắn kín kẽ phần trước ngực. Thẩm Từ Âm vuốt lại chân váy, sắc hồng tình dục trên mặt vẫn chưa tan, lan rộng đến tận vành tai, đôi mắt cô vẫn còn vương chút hơi nước ẩm ướt.
Cô cúi đầu tìm hồi lâu, nhặt lấy một mảnh vải nhỏ ướt sũng bị vứt sang một bên. Cô vừa định rút khăn giấy lau sơ qua để mặc lại thì đã bị Ngôn Chiêu đoạt lấy, thản nhiên nhét vào túi áo vest của mình.
Cô nói: “Anh làm vậy thì em mặc cái gì bây giờ.”
Ngôn Chiêu mở cửa xe, giọng điệu rất thản nhiên: “Mặc vào không thấy khó chịu sao? Sắp về đến nhà rồi, cũng chẳng có ai khác đâu.”
Thẩm Từ Âm: “…”
Bước xuống xe, tà váy dài rủ xuống bắp chân, trông mọi thứ có vẻ bình thường, nhưng giữa hai chân lại trống rỗng. Nơi bẹn đùi ẩm ướt vừa bị giày vò hồi lâu giờ đây tiếp xúc trực tiếp với không khí, những cơn gió đêm mát lạnh thổi qua mang lại một cảm giác kỳ lạ đến khó tả.
Cách chỗ đỗ xe không xa chính là cửa vào, Ngôn Chiêu dẫn cô bước vào trong rồi nhấn thang máy.
Thang máy nhanh chóng tới tầng, cửa nhà đã ở ngay trước mắt. Quãng đường ngắn ngủi chưa đầy một phút mà Thẩm Từ Âm lại bước đi vô cùng khó khăn.
Mở cửa vào nhà, Ngôn Chiêu nhận thấy dáng đi khép nép của cô, liền hỏi: “Sao vậy?”
Thẩm Từ Âm đáp: “Không có gì.”
“Lúc nãy làm em bị thương à?” Ngôn Chiêu nhướng mày, quỳ một chân xuống, vén váy cô lên: “Để anh xem nào.”
“Không có, đừng ở đây…”
Chiếc váy dài bị vén lên, anh tách hai chân cô ra, ghé sát vào nhìn ngắm khe thịt ướt át, vờ như đang quan sát kỹ lưỡng, chăm chú nhìn thật lâu.
“Đã bảo là không sao rồi mà… ưm…”
Ngôn Chiêu ngẩng đầu, ngậm lấy nơi tư mật. Cảm giác liếm láp ướt át truyền đến, Thẩm Từ Âm không kịp đề phòng, sống lưng run rẩy.
“Ngôn, Ngôn Chiêu!”
Cô gần như đứng không vững, cắn ngón tay nức nở, đôi chân bủn rủn ngã sang một bên, buộc phải vịn vào chiếc tủ bên cạnh, thân trên gần như đổ gục xuống.
Ngôn Chiêu giữ chặt lấy chân cô, vùi đầu vào giữa hai đùi, tiếp tục mút mát nơi nhạy cảm.
“Ưm…”
Hai chân cô kẹp đầu anh, cảm nhận được từng sợi tóc của anh cọ xát vào phần thịt mềm nơi đùi trong, mang đến cảm giác tê dại len lỏi. Đầu lưỡi linh hoạt ướt mềm lướt dọc theo khe thịt, liếm láp không ngừng, từ trên xuống dưới, khi thì hút khi thì mút, một luồng khoái cảm mãnh liệt ập đến như muốn rút cạn cả tủy sống, khiến những giọt nước mắt vừa mới ngừng rơi của Thẩm Từ Âm lại chực trào ra.
“Ưm… anh… đừng, đừng mà… đừng liếm chỗ đó… hức…”
“… Không được, em thực sự sắp…”
Nơi tư mật vốn đã nhạy cảm rã rời sau mấy lần cao trào trước đó nay lại bị anh dùng đủ chiêu trò để mơn trớn, hút liếm, cô hoàn toàn không thể chống đỡ nổi. Cô tựa sát vào tủ muốn chạy trốn, nhưng lại bị anh giữ chặt không thể nhúc nhích, tư thế này chẳng khác nào cô đang ngồi trên mặt anh để đón nhận từng cơn khoái lạc.
Tiếng thở dốc của Thẩm Từ Âm run rẩy: “Ngôn Chiêu…”
Ngôn Chiêu vùi mặt giữa hai chân cô, khẽ cười một tiếng mơ hồ. Anh lùi ra, đứng dậy, thò tay bóp mạnh vào hạt đậu nhỏ nhạy cảm.
Ngọn lửa dục vọng tích tụ bấy lâu cứ thế bị thổi bùng lên.
Cánh cửa ngăn cách cuối cùng hoàn toàn bị phá vỡ, cô không nhịn được mà cứng đờ người, cả cơ thể lún sâu vào trong khoái cảm, cắn môi khóc thành tiếng.
Một dòng chất lỏng ấm nóng khác từ sâu trong cơ thể chảy ra, như thể rút cạn sức lực của cô, róc rách tuôn xuống.
Bước cuối cùng còn dang dở ở trong xe ban nãy, giờ phút này đã bị Ngôn Chiêu ép ra bằng sạch.
“Sướng không?”
Anh nâng mặt cô lên, vờ vịt hỏi một câu dù đã biết rõ câu trả lời, nhẹ nhàng bế bổng cô lên, để cô dang rộng hai chân, ép sát vào sau cánh cửa.
Thẩm Từ Âm vẫn còn đang đắm chìm trong dư chấn của cơn cao trào, cô vắt vẻo trên người anh, thất thần thở dốc, ngay cả khi bị vật cứng kia đâm vào toàn bộ cũng không chút phản kháng.
Côn thịt nóng bỏng đâm thẳng vào hoa huyệt chật hẹp đẫm nước, ép ra những tiếng nước nhớp nháp, âm thanh òm ọp vang lên theo từng nhịp ra vào.
Ngôn Chiêu thở dốc cúi đầu hôn cô, đầu lưỡi quấn quýt lấy lưỡi cô: “Ngoan, há miệng ra.”
Cô chẳng còn hơi sức đâu mà nghe anh đang nói gì, chỉ thấy mình bị ép trên cửa, hết lần này đến lần khác đón nhận những cú thúc mạnh mẽ vào sâu bên trong. Cơ thể hai người dán chặt lấy nhau, nhịp thở và nhịp tim như hòa làm một, cộng hưởng cùng tần số. Cô hoàn toàn đắm chìm trong hơi thở của anh, bị nhịp điệu của anh cuốn đi, vô thức cắn lấy đôi môi anh vừa kề sát tới để cùng anh nụ hôn nồng cháy.
“Ưm…”
Tiếng rên rỉ bị chặn lại trong cổ họng, đôi chân cô vắt trên khuỷu tay anh, bắp chân trắng nõn buông thõng sau lưng anh, bị va chạm đến mức rung động không ngừng, đầu ngón chân liên tục co rút.
Ngôn Chiêu bế cô ép vào cửa, thắt lưng dùng lực đâm mạnh vào nơi lụt lội, động tác vừa nhanh vừa nặng nề. Dòng nước nhầy nhụa liên tục chảy xuống từ nơi giao hợp, nhỏ giọt trên đôi giày da của anh, phát ra âm thanh trong trẻo, rồi nhanh chóng bị vùi lấp trong tiếng nước va chạm kịch liệt cùng tiếng thở dốc và khóc lóc nỉ non.
Cách đó không xa, phòng khách vẫn còn chìm trong bóng tối tĩnh mịch.
Tiếng thở dốc dồn dập đan xen vào nhau, đến giây phút cuối cùng, Ngôn Chiêu rút ra, bắn sạch lên vòng eo của cô.
[text_hash] => 112cefff
)