Array
(
[text] =>
Thẩm Từ Âm rã rời nằm đó.
Lý trí sớm đã bị dục vọng ban nãy bào mòn đi quá nửa, cả người cô mềm nhũn, trong mắt cũng là một màn mông lung.
Ngôn Chiêu cởi áo, đường nét cơ bắp nửa thân trên hiện lên rõ mồn một dưới ánh đèn, anh giữ gáy cô, cúi người hôn cô.
Anh hôn rất chậm rãi, nhẹ nhàng mút lấy cánh môi cô, đầu lưỡi luồn qua kẽ môi, quấn lấy đầu lưỡi mềm mại đang ẩn náu bên trong, liếm láp trêu đùa từng chút một.
Tiếng mút ướt át vang lên khe khẽ, Thẩm Từ Âm được hôn đến mức sung sướng thở dốc, cô khẽ ngẩng đầu, ý thức có chút mơ màng.
Chỉ là dục vọng trong cơ thể không được xoa dịu mà ngược lại càng lúc càng nóng bỏng. Cô vô thức muốn kẹp chân nhưng lại bị anh dùng tay mạnh mẽ ngăn cản, cả người anh chen vào giữa hai chân cô.
Côn thịt của Ngôn Chiêu từ lúc xem cô tự an ủi đã cương cứng đến trướng đau, giờ phút này cả cây gậy chen vào giữa hai đùi mềm mại ướt át của cô, chậm rãi va chạm, cọ xát qua lại, nóng đến mức cô phải vặn eo rụt người về sau, khẽ rên lên.
Ngôn Chiêu nắm côn thịt tuốt mấy cái, không nhanh không chậm dùng đầu khấc mài mòn lên kẽ thịt ướt át kia, tách nhẹ hai cánh môi, lướt nhẹ lên xuống, liên tục thúc vào âm đế nhỏ bé trên đỉnh.
Âm đế bị đồ chơi mút đến sưng đỏ đang vô cùng mẫn cảm mà dựng thẳng, chỉ một cái chạm nhẹ cũng khiến cô run rẩy, hít hà thở dốc. Tiểu huyệt tham lam co thắt lại nhưng chỉ “ăn” được khoảng không lạnh lẽo khiến cô càng thêm khó chịu.
Anh vẫn chưa tiến vào, rõ ràng là muốn trêu chọc cô trên giường. Đồ chơi nhỏ được đặt cạnh gối, Thẩm Từ Âm liếc thấy, liền dứt khoát đưa tay với lấy.
Ngôn Chiêu nhìn thấy liền giữ chặt cánh tay đang đưa ra giữa chừng của cô xuống ga giường, giọng điệu không vui: “Có anh ở đây rồi, em còn nghĩ đến nó?”
Thẩm Từ Âm quay đầu đi: “… Ai bảo anh cố ý hành hạ em.”
Ngôn Chiêu tiến lại gần, thân mật cọ mũi vào mũi cô: “Anh hành hạ em thế nào?”
Ở trên giường cô vẫn luôn dè dặt, mấy lời dung tục đều phải để Ngôn Chiêu nửa dỗ dành nửa ép buộc mới chịu nói. Nghe vậy, cô mím môi, không thể nói ra những lời quá trần trụi: “… Anh cố tình không cho em.”
Anh cười: “Anh không cho cái gì?”
Thấy tai cô đỏ bừng không nói tiếng nào, Ngôn Chiêu cũng không ép nữa, anh cầm lấy côn thịt khẽ vỗ lên miệng huyệt, ép ra một dòng dịch lỏng sền sệt: “Được rồi, vậy nói cho chồng nghe, có muốn không?”
Dục vọng của Thẩm Từ Âm bị treo lơ lửng, nơi giữa hai chân trống rỗng không được thỏa mãn, thực sự khó chịu không chịu nổi, cuối cùng cô cũng thừa nhận: “… Muốn.”
Anh hỏi dồn: “Muốn cái gì?”
Cô thở gấp, một lúc sau mới khẽ nói: “… Muốn anh.”
Hai tiếng rất nhẹ nhàng, nhưng lại lấp đầy lồng ngực anh bằng một cảm xúc dâng trào.
“Ngoan lắm.” Ngôn Chiêu hôn lên má cô một cái, “Đi lấy bao.”
Giọng anh rất trầm, nén lại dục vọng nặng nề, là khúc dạo đầu của một cơn bão sắp đến. Thẩm Từ Âm nghe thấy, có dự cảm trận giày vò tối nay chắc chắn không hề nhẹ nhàng. Cô bất giác cắn môi, cơ thể đã cảm nhận được tín hiệu của ái tình trước một bước, nơi giữa hai chân nóng lên, một luồng cảm giác tê dại lan dần lên trên, cửa mình không kìm được lại rỉ ra thêm mật ngọt.
Cô với lên đầu giường lấy bao, được anh dỗ dành đeo vào cho anh. Ngón tay cô giữ vành bao trong suốt, vòng chặt quanh gốc dương vật đang cương cứng, nhìn kích cỡ đó mà có chút choáng váng đầu óc.
Giọng Ngôn Chiêu khàn đặc: “Tự mình mở chân ra.”
Bắp đùi trong của cô trắng nõn, điểm xuyết một nốt ruồi rất nhỏ. Sau khi được món đồ chơi nhỏ ghé thăm, huyệt mềm ở giữa đã ướt đẫm, cửa huyệt như đang khao khát mà hé mở, một màu đỏ thắm ánh lên vẻ ẩm ướt, hoàn toàn không cần màn dạo đầu nữa.
Ngôn Chiêu giữ chặt eo cô, đặt quy đầu ngay lối vào rồi từ từ tiến vào trong, tách mở đường hang ẩm ướt. Thẩm Từ Âm khẽ rên lên, cả người ép sát xuống ga giường, cảm giác vừa căng cứng vừa tê dại khi bị lấp đầy lẫn thỏa mãn xâm chiếm cô, khiến cô chỉ có thể bật ra những tiếng rên rỉ vụn vỡ.
“To… cứng quá… ư!”
Cây gậy thô dài cắm lút cán, quy đầu chạm đến tận cùng tạo ra một tiếng “bang” dính nhớp. Thẩm Từ Âm bị thúc một cú mạnh điếng người, không kìm được rên lên, hang động đang cắn chặt lấy vật nóng bỏng của anh bỗng co thắt dữ dội, đầu ngón chân cô căng cứng, bị cú va chạm này trực tiếp đưa lên đỉnh.
Trước mắt cô trắng xóa, cô ưỡn thẳng lưng, một lúc lâu sau mới mềm nhũn ra, bất lực ngã xuống tấm nệm êm ái, hơi thở vừa gấp gáp vừa mãnh liệt.
Dòng nước đầm đìa trào ra từ bên trong, chảy xuống men theo thân gậy của anh. Sau cơn cao trào, lối vào vừa nóng rực vừa run rẩy siết chặt, kẹp đến mức khiến sống lưng anh tê dại. Ngôn Chiêu thở hắt ra hai tiếng, đầu ngón tay khẽ véo vào bắp đùi trong của cô, sau đó hướng lên trên nắm eo cô bắt đầu dùng sức vận động.
Thẩm Từ Âm vẫn chưa hoàn hồn sau cơn cao trào, đầu óc trống rỗng. Cả người cô lún sâu vào ga giường, cơ thể run rẩy nhấp nhô theo từng nhịp thúc, hai bầu ngực no tròn cũng theo đó mà rung lắc. Thấy cảnh đó, mắt anh nóng ran, liền đưa tay lên vừa mạnh mẽ xoa nắn bộ ngực căng đầy, vừa ưỡn hông thúc vào nơi sâu thẳm.
“… Ưm… đừng…”
Hai chân cô co lại, vô thức đạp loạn bên hông anh, đầu gối chạm vào eo anh. Ngôn Chiêu vớt chân cô lên gác lên vai mình, nghiêng đầu hôn lên mắt cá chân cô.
Gậy thịt ngập sâu trong huyệt mềm, mỗi lần ra vào đều tạo ra những tiếng nước nhóp nhép đầy khêu gợi, cửa huyệt bị căng rộng, đáng thương nuốt trọn lấy thứ cứng rắn to lớn. Động tác của anh quá mạnh, chiếc giường nhỏ của Thẩm Từ Âm không chịu nổi phát ra tiếng “kẽo kẹt” nặng nề, âm ỉ, liên hồi không dứt, hòa cùng tiếng ra vào ướt át, vang dội trong không gian phòng ngủ nhỏ bé.
“Nhẹ thôi…” Cô thút thít đứt quãng, “Giường, cái giường…”
“Không hỏng được đâu.” Sức lực của anh không hề giảm, vốn định nói hỏng rồi mua cái khác, nhưng đến môi lại đổi lời: “Hỏng thì chuyển qua nhà anh ở.”
Ngôn Chiêu lại cầm món đồ chơi nhỏ bên cạnh lên, áp vào giữa hai chân cô rồi ấn nút khởi động.
Thẩm Từ Âm rùng mình một cái, sau đó tiếng thở dốc càng trở nên gấp gáp.
Món đồ chơi nhỏ phát ra tiếng động cơ ù ù, hút lấy nụ hoa trên đỉnh với tần suất cực nhanh. Trong khi đó, côn thịt vừa to vừa dài chen vào giữa những lớp thịt mềm ẩm ướt, mỗi lần ra vào, quy đầu đều nghiền qua điểm nhạy cảm nhất của cô, cố tình day đi day lại nơi đó. Thẩm Từ Âm bị thúc đến mức không phát ra tiếng nổi, mọi âm thanh đều tắc nghẹn trong cổ họng, cơ thể run lên theo từng chuyển động của anh, mỗi một cú thúc lại khiến cô trào ra một dòng nước ấm nóng, hốc mắt cô đỏ hoe, sướng đến mức run rẩy bật khóc.
Đúng nghĩa là bị làm đến phát khóc.
Ngôn Chiêu ôm chặt cô vào lòng, hoàn toàn đè lên người cô, côn thịt rút ra rồi lại vào, phối hợp với sự rung động của đồ chơi. Xương hông anh va vào cặp mông trắng mịn no tròn của cô, thúc vào thật mạnh từng cú một, tạo nên chuỗi âm thanh “bạch bạch bạch” giòn giã dồn dập không ngớt.
Quá hung hãn.
“Đừng… chậm lại… ưm… Ngôn Chiêu… Em thật sự… thật sự không chịu nổi… Anh tắt nó đi được… ưm… được không…”
Giọng cô đứt quãng, khoái cảm tấn công cả trong lẫn ngoài khiến cô không sao chống đỡ nổi, ý thức sắp bị kéo căng đến mức mơ hồ, chỉ có những giọt nước mắt là chân thật.
“Được.” Ngôn Chiêu nói khẽ, “Nhưng em phải nói cái gì đó dễ nghe hơn.”
Thẩm Từ Âm biết anh muốn nghe gì, sớm đã bị anh dạy cho cách cầu xin trên giường. Hàng mi dài của cô cụp xuống, hơi thở hổn hển: “… Chồng ơi… ư… tắt nó đi…”
“Ngoan lắm.” Ngôn Chiêu vứt món đồ chơi nhỏ đi, bàn tay luồn xuống nơi ướt át giữa hai chân cô, dùng ngón tay thay thế, xoa nắn nụ hoa nhạy cảm. Anh cúi đầu hôn lên môi cô, “Có sướng không?”
Khoái cảm quá mãnh liệt liên tục giày vò thần kinh của cô. Thẩm Từ Âm cảm giác như có một giới hạn nào đó trong cơ thể đang bị phá vỡ, bụng dưới vừa căng tức vừa nhức mỏi, có thứ gì đó sắp không kìm được nữa.
Cảm giác mất khống chế mãnh liệt đột ngột ập tới, cô phản ứng dữ dội, nức nở: “… Anh thả em ra… Em… em muốn đi vệ sinh…”
Cô hít sâu một hơi để nén chịu, cơ thể không kìm được mà run rẩy, vách thịt bên trong cũng theo đó co thắt chặt chẽ. Ngôn Chiêu thở dốc, hôn lên má cô, thì thầm dỗ dành: “Muốn đi tiểu sao? Không sao đâu, đằng nào cũng phải thay ga giường mà.”
Thẩm Từ Âm lắc đầu, nhất quyết không chịu, giữ lại chút kiên trì cuối cùng.
Ngôn Chiêu rủ lòng từ bi bế bổng cô lên, đỡ lấy mông cô nhấc khỏi tấm ga trải giường, một mảng lớn vết ướt loang lổ phơi bày trong không khí.
Làm tình quá dữ dội, ga giường đã ướt sũng.thật sự không chịu nổi…
Ngôn Chiêu bế cô bước xuống giường.
Nơi tư mật vẫn duy trì trạng thái kết hợp, vật cứng nóng hổi khảm chặt vào bên trong, thân gậy và những nếp thịt mềm mại cắn chặt lấy nhau, theo từng bước chân di chuyển của anh, thứ đó lại thúc thẳng lên trên, đâm rút tán loạn chẳng theo quy luật nào.
Ngôn Chiêu đi rất chậm, lại còn cố tình đi đường vòng, cứ đi được hai bước anh lại dừng, xốc nảy cô lên hai cái thật mạnh. Bên trong huyệt mềm nước nôi tràn trề không sao ngăn lại được, cứ thế trào ra chảy dọc theo bắp đùi, nhỏ tong tỏng xuống sàn nhà tạo thành những vệt nước ướt át.
Thẩm Từ Âm ôm cổ anh, nước mắt nhòe nhoẹt trên hõm vai anh. Cô cắn lên vai anh nức nở, ngón tay quờ quạng không chạm được vào tai anh, bèn không chịu nổi mà túm chặt lấy đuôi tóc anh giật mạnh.
“… Em tự đi…”
“Anh không được… Đừng, đừng…”
“… Ngôn Chiêu!”
Anh dừng lại, cười khẽ một tiếng: “Rốt cuộc là muốn anh đi tiếp hay là không cho anh đi?”
Đáp lại anh là một cú cắn thật mạnh của Thẩm Từ Âm.
Cuối cùng cũng nhích được đến phòng tắm, Ngôn Chiêu bật đèn, rút côn thịt ra rồi đặt cô xuống. Thẩm Từ Âm vịn vào tường, còn chưa kịp đi về phía bồn cầu thì đã bị anh xoay người đè chặt lên tường, cô cong lưng xuống, bị anh cắm vào từ phía sau.
Cô rên lên một tiếng gấp gáp, tên anh còn chưa kịp thốt ra khỏi miệng thì hang động ướt mềm đã lại bị lấp đầy. Những đường gân guốc trên thân gậy cọ xát vào từng nếp uốn nhạy cảm bên trong vách thịt, quy đầu hung hăng thúc mạnh vào phần thịt mềm nơi miệng tử cung.
Chỉ mới nhấp được hai ba cái, ngón tay cô đã co quắp lại, sức chịu đựng vốn đã chạm đáy nay hoàn toàn sụp đổ. Khoái cảm ập tới như sóng trào, cô không thể kìm nén được nữa, hai chân run rẩy, hoàn toàn mất đi quyền kiểm soát van chắn dục vọng.
Cơ thể đột ngột căng cứng, cô sướng đến mức không thể phát ra tiếng, viên trân châu mẫn cảm bị anh dùng lực day nắn, khoái cảm từ giữa hai chân xộc thẳng lên đỉnh đầu, kịch liệt như muốn rút cạn cả linh hồn cô.
Chất lỏng ấm nóng phun ra từ lỗ niệu đạo xối thẳng lên nơi giao hợp của hai người, hòa lẫn với mật dịch cao trào tí tách chảy xuống.
Hoàn toàn mất kiểm soát, cô lên đỉnh.
Ngôn Chiêu cũng đồng thời bắn ra, ôm cô từ phía sau, hôn lên tai cô, vừa thở dốc vừa thân mật khen ngợi: “Vợ giỏi lắm.”
Thẩm Từ Âm cuối cùng cũng hoàn hồn, Ngôn Chiêu đang cầm vòi hoa sen tỉ mỉ rửa sạch nơi giữa hai chân cho cô. Phần thịt mềm bị “bắt nạt” đến mức sưng đỏ, dòng nước ấm áp xối qua rửa trôi toàn bộ những chất lỏng còn vương lại.
Tắt nước, anh kéo khăn tắm bọc lấy người cô rồi bế trở lại giường. Dư âm khoái cảm trong người Thẩm Từ Âm vẫn chưa tan hết, cả cơ thể chìm trong cảm giác tê dại, cô nằm xụi lơ mềm nhũn, đến một ngón tay cũng chẳng muốn động đậy.
Ngôn Chiêu tách hai chân cô ra, đầu ngón tay chầm chậm miết nhẹ, trêu chọc nơi tư mật, tiếng nước lép nhép vang lên, hơi thở của cô lại một lần nữa trở nên dồn dập. Anh cúi đầu, vùi mặt vào giữa hai chân cô, áp má sát vào để liếm láp.
Đầu lưỡi nóng hổi cuốn lấy nụ hoa dùng sức mút mát, mặt lưỡi cọ xát vào khe thịt rồi trượt xuống liếm cửa mình, khi nhẹ khi mạnh, tiếng nước vang lên không dứt.
Thẩm Từ Âm cắn chặt ngón tay, bàn tay kia luồn vào mái tóc anh, bụng dưới cong lên, run rẩy không ngừng.
“…… Ưm……”
Đêm nay, xem ra cô không thể ngủ được.
[text_hash] => cd7eac55
)