[Trans/Lang Đồ] Người Khẩu Thị Tâm Phi Rồi Cũng Sẽ Phải Chịu Trừng Phạt Thôi – Chương 18 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Trans/Lang Đồ] Người Khẩu Thị Tâm Phi Rồi Cũng Sẽ Phải Chịu Trừng Phạt Thôi - Chương 18

Array
(
[text] =>

Buổi tối, Thẩm Văn Lang và Cao Đồ vẫn cãi nhau một trận.

Hai người ngồi ở hai bên giường lớn, bốn mắt nhìn nhau rất kiên quyết.

“Vậy tại sao em không chịu nhận?”

“Vô công bất thụ lộc (không có công thì không nhận lộc), tôi không thể nhận.”

“Chiều nay tôi đã gửi thông báo chính thức bằng văn bản, thông báo cho tất cả các cổ đông quan trọng rồi. Không ai phản đối. Bây giờ chỉ còn thiếu văn bản cuối cùng thôi, em ký đi!”

“Chuyện này căn bản không phải là việc người khác có phản đối hay không. Tôi không tốn một xu, công sức đóng góp cho công ty cũng không đến mức được chia cổ phần. Tôi không có lập trường gì để nhận cái này từ cậu cả.”

Thẩm Văn Lang đấm vào đầu giường thể hiện sự bất mãn. “Hừ, em đúng là cứng đầu, nói không thông! Ngủ!” Nói rồi vén chăn chui vào, quay lưng lại với Cao Đồ.

Cao Đồ thấy Thẩm Văn Lang không vui, tiến đến ôm lấy anh, bắt đầu dùng biện pháp mềm dẻo. “Đừng giận nữa, tôi biết cậu đang tốt với tôi. Nhưng tôi thực sự không cần gì hết, được ở bên cậu là tôi rất vui rồi.”

Bị dỗ dành nhẹ nhàng như vậy, trong lòng Thẩm Văn Lang dễ chịu hơn nhiều, nhưng anh vẫn cố tình giả vờ tức tối, không nhúc nhích, muốn Cao Đồ nói thêm vài lời ngọt ngào nữa.

Cảm nhận được hơi ấm trên má, Thẩm Văn Lang quay đầu lại, hôn lên đôi môi gần kề của Cao Đồ. Môi hai người quấn quýt vào nhau, không muốn rời xa, tin tức tố cũng dần tràn ngập mọi ngóc ngách trong phòng ngủ.

Thẩm Văn Lang trừng phạt cắn nhẹ môi dưới của Cao Đồ. “Hôm nay không được nhắc lại chuyện đó với tôi nữa.”

“Không nhắc, không nhắc. Đừng giận nữa, được không?” Cao Đồ cọ cọ vào mặt anh.

Thật ra là không giận nữa. Nhưng tư thế này thực sự khiến người ta xao xuyến—

Không hiểu sao, hai người hôn nhau một hồi, Cao Đồ đã ngồi vắt qua eo Thẩm Văn Lang.

Thẩm Văn Lang liên tục hét lên trong lòng, phải tiết chế, phải tự chủ. Đã liên tục bao nhiêu ngày rồi, tối nay tha cho thỏ con này trước đi.

“Gọi tôi một tiếng ông xã, tôi sẽ tha thứ cho em.”

“Ông xã.” Cao Đồ mỗi lần gọi cái danh xưng này đều ngại ngùng, đỏ bừng từ cổ đến vành tai, âm lượng nói cũng nhỏ đi một nửa. Cậu chớp chớp đôi mắt ngây thơ, nghiêm chỉnh gọi ra danh xưng mờ ám đó.

Thẩm Văn Lang cảm nhận được phân thân của mình hưng phấn lên. Tốt, xem ra hôm nay không thể tha được rồi.

Cái Thẩm Văn Lang thường ngày rất có tự chủ đã bị quăng đi xa ngàn dặm rồi.

Ai bảo tin tức tố của hai người họ quá hợp nhau, giờ lại có thêm đánh dấu vĩnh viễn, chỉ cần một chút hành động thân mật là đã sẵn sàng bùng cháy.

“Tự mình ngồi lên?”

Thẩm Văn Lang kéo tay Cao Đồ, trượt qua trượt lại trên bộ phận nào đó.

Toàn thân Cao Đồ lại đỏ hơn. “Cậu đừng có mà được voi đòi tiên!”

“Sao, em không muốn à?” Thẩm Văn Lang hỏi câu này bằng giọng điệu nghiêm túc và ánh mắt cầu thị.

Cao Đồ bị anh trêu chọc đến phồng má, mặt đỏ bừng, nắm chặt lấy mệnh căn của Thẩm Văn Lang, không chịu trả lời.

“Hự— Sao lại nhẫn tâm thế, Cao Đồ, em dùng sức nữa đi, nửa đời sau phải thủ tiết đấy, lúc đó người khổ là em thôi.”

“Thẩm Văn Lang!!! Cậu đừng nói nữa được không!”

Cao Đồ giận dỗi nho nhỏ, trừng Thẩm Văn Lang một cái không có chút uy lực nào. Cậu thỉnh thoảng cũng chủ động trên giường, nhưng mỗi lần Thẩm Văn Lang nói vài lời tục tĩu, cậu lại xấu hổ đến bối rối, đôi tai thỏ vô hình như dựng đứng lên.

Tuy nhiên, bị Thẩm Văn Lang trêu chọc như vậy, cậu quả thực cũng dấy lên ham muốn, bên dưới ẩm ướt hẳn.

Dưới ánh mắt kỳ vọng sáng rực của Thẩm Văn Lang, Cao Đồ chậm rãi cởi quần mình, rồi kéo quần Thẩm Văn Lang xuống một đoạn. Nửa thân dưới của hai người cọ xát vào nhau một cách vụng về qua lớp vải quần lót mỏng manh.

“Cao Đồ, em mau ngồi lên đi, tôi thật sự chịu không nổi nữa rồi.” Thẩm Văn Lang nuốt nước bọt điên cuồng, dục vọng bên dưới nóng rực và cương cứng, mấy lần thúc hông lên đụng vào mông Cao Đồ.

Cao Đồ gật đầu, định từ từ cởi quần lót, Thẩm Văn Lang đã không chờ đợi được nữa, trực tiếp dùng tay gạt lớp vải sang một bên mông, rồi lôi cự vật đã dựng đứng của mình ra. “Em mau ngồi xuống đi!”

Dương vật dọc theo đường trơn trượt của đường nhỏ đi vào tận cùng. Lúc này Thẩm Văn Lang mới thở phào một hơi, véo eo Cao Đồ, để lại những vết đỏ thuộc về mình trên cơ bắp thon gọn của cậu.

Cao Đồ quờ quạng khắp ngực và eo Thẩm Văn Lang, cố gắng tìm một điểm tựa cho tay mình.

“Vợ ơi, tốt nhất đừng sờ loạn, sẽ khiến tôi cương cứng và lớn hơn đấy.”

“Cậu đừng nói chuyện!” Cao Đồ dứt khoát đặt tay lên miệng Thẩm Văn Lang, bịt những lời vô liêm sỉ mà anh còn muốn nói tiếp.

Cậu xấu hổ đến mức toàn thân gần như chín đỏ. Thẩm Văn Lang vẫn còn trêu chọc cậu ở đó, chỉ riêng sự kích thích bằng lời nói này đã sắp khiến cậu xuất tinh sớm và ra nước rồi.

Thẩm Văn Lang nhìn vẻ mặt ngây thơ ngốc nghếch và gợi cảm cùng tồn tại của Cao Đồ, đắc ý véo eo cậu. “Vậy em nhúc nhích đi.”

Cao Đồ rất nghe lời, thử bắt đầu uốn éo eo mình lên xuống, cây thịt nóng bỏng khẽ di chuyển trong cơ thể cậu.

Bàn tay không yên phận của Thẩm Văn Lang di chuyển đến phần đầu của Cao Đồ, giúp cậu giải tỏa dục vọng của dương vật. Tận hưởng khoái cảm được vuốt ve đồng thời cả trước và sau, Cao Đồ vô thức nhắm mắt lại, cắn chặt môi, trông có vẻ mê man sắp bị Thẩm Văn Lang làm cho ngất đi.

Mặc dù không nói một lời, nhưng nụ cười ở khóe mắt vẫn tố cáo rằng cậu rất thích như vậy.

Rất thích cảm giác được Thẩm Văn Lang lấp đầy.

Vẻ ngoài rõ ràng là thích nhưng vẫn cố giữ ý tứ của Cao Đồ càng khiến Thẩm Văn Lang thấy thú vị, miệng bắt đầu điên cuồng phát ngôn.

“Vợ ơi, em có biết mình quyến rũ đến mức nào không, tôi nhìn mà sắp xuất rồi.”

“Vợ ơi, bên trong em khít quá, có phải siêu thích tôi không, nên cái miệng nhỏ bên dưới cứ cắn chặt lấy tôi không buông.”

“Thỏ con, sao lại chảy nhiều nước thế.”

“Cao Đồ, sinh nhật vui vẻ, em đáng yêu thật.”

Miệng Thẩm Văn Lang không hề ngơi nghỉ, nghĩ gì nói nấy. Về sau, Cao Đồ thậm chí không còn sức để bảo anh câm miệng nữa, chỉ đành khẽ nheo mắt, lườm một cái sắc lạnh.

Thẩm Văn Lang bị ánh mắt cảnh cáo nhưng không hề kiềm chế, nén cười đỡ eo Cao Đồ, thúc đẩy nhanh chóng.

“A— ha a, không, nhanh quá! Không, không, không chịu nổi nữa rồi!” Tiếng kêu của Cao Đồ mang theo cả tiếng khóc. Khoái cảm mãnh liệt nhấn chìm hậu huyệt, tin tức tố xô thơm được giải phóng cũng thêm vài phần ngọt ngào.

Tất cả nước chảy ra đều tưới lên cây thịt nóng bỏng bên trong, Thẩm Văn Lang hài lòng phóng thích tinh dịch bị dồn nén bấy lâu vào bên trong, và thắt nút lại.

“Kẹp chặt lấy, không được để rò ra một giọt nào.”

Cao Đồ sau khi lên đỉnh xong vẫn còn mê man, Thẩm Văn Lang nói gì cậu nghe nấy, nên muốn ngoan ngoãn làm theo, nhưng lại phát hiện không thể kẹp được. Dịch trắng từ từ trượt xuống giữa hai chân, rơi xuống bụng dưới của Thẩm Văn Lang, cảnh tượng dâm đãng.

Cao Đồ uất ức nhìn Thẩm Văn Lang. “Không kẹp được…”

Thẩm Văn Lang nhìn bộ dạng này của cậu, dục vọng vốn đã được giải tỏa lại muốn trỗi dậy lần nữa.

“Cao Đồ, tôi thật sự muốn em soi gương xem, cái bộ dạng này của em quyến rũ đến mức nào.”

Thẩm Văn Lang nghiến răng vỗ vào cặp mông đầy đặn của cậu mấy cái, lưu luyến rút phân thân của mình ra, lật người đẩy Cao Đồ nằm xuống giường.

Anh đưa ba ngón tay vào tiểu huyệt của Cao Đồ, tùy ý hoạt động.

“Ưm? Sao lại còn…” Cao Đồ lẩm bẩm trong miệng, nhưng bên dưới lại rất hợp tác tiết ra nước bôi trơn.

Thẩm Văn Lang chẳng hề biết xấu hổ giải thích rất thẳng thắn: “Bộ dạng em lên đỉnh quá gợi tình, tôi muốn xem lại lần nữa.”

“… Đồ hạ lưu.” Cao Đồ yếu ớt ném một cái gối về phía Thẩm Văn Lang.

Thẩm Văn Lang dùng tay rảnh rỗi bắt lấy, tiện tay nhét vào dưới eo Cao Đồ. “Đệm lưng cho vợ.”

Cao Đồ bị Thẩm Văn Lang vô liêm sỉ này làm cho xấu hổ không nói nên lời, chỉ đành để mặc anh tùy ý chà đạp mình.

Thẩm Văn Lang đã rất quen thuộc với điểm mẫn cảm của Cao Đồ, ngón tay có mục đích tìm thấy khối thịt mềm đó, ấn mạnh vào.

“Thẩm Văn Lang! Cậu— ưm ưm ưm—” Dưới sự ấn mạnh hết mình của Thẩm Văn Lang, Cao Đồ rất nhanh lại trải qua một vòng cao trào cực độ. Mặt cậu đỏ bừng, mím môi cực lực kiềm chế biểu cảm của mình, nhưng vẫn buộc phải phát ra âm thanh; hai tay run rẩy, nắm chặt ga giường không buông; hai chân mở rộng, nước từ huyệt chảy ra ướt đẫm cả tay Thẩm Văn Lang và cả giường.

Cao Đồ không dám nhìn những dấu vết mình để lại, xấu hổ nâng người dậy ôm lấy Thẩm Văn Lang, nhắm mắt vùi đầu vào lòng anh, ý bảo anh bế mình đi rửa. “Đồ xấu xa, chỉ biết bắt nạt tôi.”

“Được được được, tôi là đồ xấu xa, đồ xấu xa chỉ bắt nạt một mình em thôi.”

Thẩm Văn Lang sau khi ăn no có vẻ mặt thỏa mãn, ôm lấy bảo bối trong lòng vào bồn tắm trong phòng vệ sinh, tỉ mỉ rửa sạch toàn thân cho cậu. Anh lại nhìn bãi chiến trường trên giường, vừa hồi tưởng lại cảnh tượng vừa rồi, vừa lấy ga trải giường dự phòng ra thay.

Dọn dẹp xong, Thẩm Văn Lang bế Cao Đồ về giường, hôn cậu một cái. “Ngủ ngon vợ yêu, sinh nhật vui vẻ, mơ đẹp nhé.”

“Ngủ ngon.”

[text_hash] => 58c8f95d
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.