Array
(
[text] =>
Sức khỏe của Cao Tình hồi phục khá tốt. Tháng sau sẽ làm phẫu thuật lần cuối, nếu mọi việc thuận lợi, cô bé có thể chính thức xuất viện, sau đó chỉ cần uống thuốc là được.
Nghe bác sĩ nói vậy, trên mặt Cao Đồ là niềm vui không thể che giấu. “Tiểu Tình, mau cảm ơn anh Văn Lang đi. Nhờ có anh ấy giúp đỡ liên tục, bệnh của em mới có thể khỏi được.”
Cô bé nhỏ nhắn dùng đôi mắt đẹp hệt như Cao Đồ nhìn Thẩm Văn Lang. “Cảm ơn anh Văn Lang.”
Thẩm Văn Lang cũng vui mừng vì tình trạng sức khỏe sắp hồi phục của Cao Tình. “Tất cả là người một nhà, khách sáo làm gì.”
Cao Đồ liếc mắt sang một bên, không tiếp lời.
Cao Tình đương nhiên biết mình có được sự điều trị kịp thời là nhờ Thẩm Văn Lang. Hơn nữa, hiện tại Thẩm Văn Lang còn là bạn trai của anh trai mình, cô bé tự nhiên có ấn tượng khá tốt về anh, nên cũng kéo anh nói chuyện đông tây đủ thứ.
“Anh, anh Văn Lang, em sẽ nhanh chóng khỏe lại. Đến lúc hai người kết hôn, em cũng có thể tham gia đám cưới của hai người rồi.” Cao Tình gần đây mê xem phim truyền hình, khi các cặp đôi yêu nhau đến hồi kết, luôn có một đám cưới linh đình. Cô bé nhìn anh trai và Thẩm Văn Lang, thấy họ cũng xứng đôi như vậy.
Vừa nghe lời này, Cao Đồ không kìm được mà nhắc khẽ. “Tiểu Tình!”
Thẩm Văn Lang thấy phản ứng của Cao Đồ, còn tưởng người này đang ngại. Anh thấy lời của Cao Tình cực kỳ dễ nghe, anh sắp bắt đầu tưởng tượng ra khung cảnh đó rồi. “Đó là điều chắc chắn, nên Tiểu Tình phải mau chóng khỏe lại nhé.”
Cao Đồ âm thầm liếc anh một cái, chỉ xem đây là lời nói đùa.
Ra khỏi phòng bệnh, Cao Đồ đột nhiên nhắc đến: “Chi phí phẫu thuật lần trước, tôi sẽ tiếp tục từ từ trả lại cho cậu.”
Thẩm Văn Lang lặng lẽ trợn mắt. Thật sự là không nói rõ được với đồ ngốc này mà. “Đã bảo không cần em trả rồi! Em là người yêu tôi, em gái em chính là em gái tôi. Haiz, tôi nói thẳng với em nhé, số tiền đó không phải tôi trả.”
Cao Đồ không hiểu. “Không phải cậu? Vậy thì…”
Thẩm Văn Lang nói lấp lửng. “Tóm lại em đừng hỏi nữa, là không được trả tiền lại cho tôi!”
Anh thực ra muốn giải thích tất cả mọi chuyện của Hoa Vịnh với Cao Đồ một lần. Nhưng anh đã hứa với Hoa Vịnh là giữ bí mật toàn bộ kế hoạch, không tiện thất hứa với người ta như vậy. Hơn nữa, nếu nói về mối quan hệ của anh và Hoa Vịnh, sẽ liên quan đến những vùng xám không sạch sẽ ở nước P. Anh không muốn Cao Đồ biết những thứ lộn xộn đó.
Chỉ cần Cao Đồ bình yên ở bên cạnh anh như bây giờ là đủ rồi.
“Được rồi, dù sao đi nữa, vẫn cảm ơn cậu.” Cao Đồ rất biết chừng mực, không truy hỏi thêm, tự nhiên khoác tay Thẩm Văn Lang.
Khóe môi Thẩm Văn Lang vô thức cong lên, sánh vai cùng Cao Đồ bước ra khỏi bệnh viện.
Cùng Cao Đồ trải qua thêm mấy ngày vô liêm sỉ ở biệt thự, Thẩm Văn Lang cuối cùng cũng vượt qua kỳ mẫn cảm này.
Thứ Hai đến, hai người cùng nhau đến công ty làm việc. Qua thời gian quan sát và những ví dụ khác nhau này, toàn bộ nhân viên HS đều mặc định rằng chuyện Thẩm tổng và Thư ký Cao ở bên nhau, chắc chắn như đinh đóng cột rồi.
Trong cuộc họp thường kỳ quý, Thẩm Văn Lang nhìn bóng dáng Cao Đồ đang phát biểu, trong mắt lặng lẽ lộ ra ánh sáng vui mừng và tự hào.
Ánh nắng ấm áp xuyên qua cửa sổ kính từ trần đến sàn, chiếu lên khuôn mặt mỉm cười nhẹ của Cao Đồ, hòa làm một với cậu, giống như bản thân Cao Đồ đang tự phát sáng.
Thẩm Văn Lang luôn cảm thấy vẻ ngoài nghiêm túc làm việc của Cao Đồ rất cuốn hút. Hồi đi học và làm thêm là vậy, bây giờ đi làm lại càng như thế. Mỗi lần nhìn ngắm khuôn mặt yên tĩnh đeo kính suy tư của cậu, giống như tình cờ gặp một cây đại thụ xanh tốt và tích cực duy nhất trong một vườn thực vật vào mùa đông.
Tính cách Cao Đồ trầm ổn, dù gặp bất cứ chuyện gì cũng có thể bình tĩnh đối mặt, đôi mắt bình lặng như hồ nước chỉ cần nhìn vào là đã khiến người ta cảm thấy an tâm.
Bản tính thuần lương và ngoan ngoãn lại khiến cậu đối với ai cũng ôn hòa lễ độ, nụ cười chừng mực và tử tế khiến ai gặp cũng đều yêu thích, đương nhiên, điểm này khiến Thẩm Văn Lang vừa yêu vừa hận, nhưng biết làm sao được khi người anh yêu lại là một người tốt đẹp như thế.
Đây là người yêu của ai? Là của mình đó, thật là quá may mắn rồi.
Thẩm Văn Lang nghĩ vậy, cố gắng lắm mới không bật cười trong cuộc họp. Anh vốn cúi đầu định tập trung vào tài liệu, nhưng lại không nỡ bớt nhìn Cao Đồ một cái, nên đành mím chặt môi nhìn đối phương, để kìm nén khóe miệng đang đắc ý của mình.
Cuộc họp kết thúc, vài đồng nghiệp lại vây quanh Cao Đồ, không hề tiếc lời khen ngợi cậu. Thẩm Văn Lang thấy vậy, mặt mày đen sạm đứng một bên, im lặng.
Mấy nhân viên đó cảm nhận được ánh mắt âm u lạnh lẽo của Tổng giám đốc, rùng mình một cái, vội vàng nói xong với Cao Đồ rồi tản đi.
“Sao cậu không về văn phòng?” Cao Đồ dở khóc dở cười. “Đứng ở đây làm người khác sợ hết rồi.”
“Thì đợi em, sao nào, có ý kiến à?” Thẩm Văn Lang cãi lại Cao Đồ bằng giọng nũng nịu.
Cao Đồ chọc chọc vai Thẩm Văn Lang. “Không có. Nhưng cậu còn chuyện gì không? Nếu không thì tôi quay lại làm việc đây, còn một đống việc phải làm nữa.”
Thẩm Văn Lang bất đắc dĩ gật đầu. “Ồ, được rồi. Vậy trưa nay em qua tìm tôi, cùng nhau ra ngoài ăn cơm.”
“Vâng, là bữa trưa công việc hay là…?”
“Bữa trưa công việc cái đầu em ấy! Cao Đồ em bị ám ảnh bởi công việc rồi à! Tôi đợi từ sáng đến giờ, em không nhớ hôm nay là sinh nhật mình sao?”
Thẩm Văn Lang nhe răng múa vuốt giả vờ hung dữ với Cao Đồ, dùng sức véo má cậu mấy cái.
Cao Đồ sững sờ, giơ tay nhìn đồng hồ, đúng là ngày mười chín tháng năm. “À, đúng vậy, tôi bận quá nên quên mất.”
“Đồ ngốc chết tiệt, cả ngày chẳng biết nghĩ gì, mau đi làm việc đi! Sinh nhật vui vẻ, lát nữa tôi sẽ qua tìm em.”
Cao Đồ lúc thông minh thì thật đáng yêu, lúc ngốc nghếch cũng thật đáng yêu. Thẩm Văn Lang cảm thán như vậy. Anh hít sâu một hơi, ba bước ngoái đầu lại một lần rồi trở về văn phòng.
Chưa đến giờ nghỉ trưa, Thẩm Văn Lang đã đứng gần bàn làm việc của Cao Đồ chờ đợi.
Trong lúc chờ, anh đi đi lại lại trong hành lang, giả vờ vô tình xem bảng thông báo trên tường, khiến một vài nhân viên vốn định chuồn sớm xuống nhà ăn buộc phải từ bỏ ý định.
Vừa đến giờ nghỉ trưa, Cao Đồ đúng giờ đặt công việc xuống, đi theo Thẩm Văn Lang ra khỏi công ty.
Thẩm Văn Lang đã lén đặt trước một phòng riêng ở nhà hàng Tây, và chọn một chiếc bánh kem nhỏ xinh.
Trừ năm họ mất liên lạc sau khi tốt nghiệp đại học, Thẩm Văn Lang hàng năm đều tổ chức sinh nhật cho Cao Đồ.
Không phải Thẩm Văn Lang cố tình như vậy. Chủ yếu là vì Cao Đồ quá ngốc, năm nào cũng phải anh nhắc mới nhớ ra sinh nhật mình.
Nhưng năm nay có điều hơi khác. Hai người không còn kỷ niệm với tư cách bạn bè nữa, mà đã trở thành tình nhân.
“Sinh nhật vui vẻ, Cao Đồ.”
“Cảm ơn cậu.”
Ánh lửa nến sinh nhật cháy rực, chiếu lên khuôn mặt Cao Đồ cũng ấm áp theo. Cậu nhắm mắt lại, chắp tay, thầm thì ước nguyện.
Hy vọng Thẩm Văn Lang mãi mãi vui vẻ, cũng hy vọng hai người có thể ở bên nhau lâu hơn một chút. Nếu có thể, hy vọng Thẩm Văn Lang năm sau vẫn có thể cùng mình đón sinh nhật.
“À đúng rồi, tôi có một món quà sinh nhật muốn tặng em.” Thẩm Văn Lang bí mật nói. “Em nhắm mắt lại trước đi, tuyệt đối không được mở cho đến khi tôi nói.”
Cao Đồ ngoan ngoãn làm theo. Cậu cảm thấy Thẩm Văn Lang đặt một cây bút vào tay mình.
“Em ký tên mình vào chỗ này.” Thẩm Văn Lang giữ cổ tay cậu nói.
Bàn tay cầm bút do dự một chút, như đang suy nghĩ.
Thẩm Văn Lang cau mày thúc giục: “Ký nhanh đi, tôi sẽ không hại em đâu.”
Cưỡng chế bắt Cao Đồ ký xong, Thẩm Văn Lang lại nắm ngón trỏ của cậu, quẹt vào một thứ gì đó, rồi ấn lên giấy.
Cao Đồ đoán mò, chẳng lẽ Thẩm Văn Lang mua nhà hay xe gì đó cho mình sao. Như vậy thì quá đắt giá, cậu phải tìm lý do, tuyệt đối không được nhận.
“Được rồi, mở mắt ra đi.”
Cao Đồ nhìn kỹ vào tờ giấy, cả người hoảng sợ.
Đó là một hợp đồng.
Trên đó không viết nhà, cũng không viết xe.
Mà là 5% cổ phần của Tập đoàn HS.
Đây là điều cuối cùng Thẩm Văn Lang muốn làm trước khi cầu hôn Cao Đồ. Anh không biết làm cách nào để bày tỏ sự chân thành của mình với Cao Đồ, suy đi nghĩ lại, anh thấy chỉ có cách này là phù hợp nhất.
Không phải sự chân thành khi ở bên Cao Đồ, mà là sự chân thành khi yêu Cao Đồ.
Dù sao thì trong toàn bộ tập đoàn, người có tiếng nói nhất chỉ có anh và Hoa Vịnh. Hoa Vịnh không phản đối, các cổ đông nhỏ còn lại trong hội đồng quản trị tự nhiên không dám nói gì.
Ban đầu Thẩm Văn Lang còn muốn cho nhiều hơn, nhưng Hoa Vịnh đã nhắc nhở anh rằng cho quá nhiều sẽ quá phô trương, không có lợi cho Cao Đồ. Sau khi cân nhắc, anh quyết định chia 5% từ 39% cổ phần của mình, không ảnh hưởng lớn đến tập đoàn.
“Không được, tôi không thể nhận!” Cao Đồ hoàn hồn, phản đối kịch liệt.
Thẩm Văn Lang biết Cao Đồ sẽ từ chối, nếu không anh đã không bắt cậu nhắm mắt ký trước rồi. Anh nhanh chóng giật lấy hợp đồng từ tay Cao Đồ. “Có hiệu lực rồi, không được hối hận.”
“… Thẩm Văn Lang, tại sao?”
Tại sao lại tặng cho cậu một thứ quá đắt giá như vậy?
Chẳng lẽ, anh thực sự muốn có tương lai với cậu sao?
“Không có tại sao hết, dù sao thì tôi muốn cho thì tôi cho.” Thẩm Văn Lang không kịp chuẩn bị, không thể nói ra những lời tình cảm sến sẩm, chỉ có thể giải thích khô khan, nói cũng như không nói.
Thái độ của Cao Đồ vẫn rất kiên quyết: “Dù sao tôi cũng không thể nhận.”
Đây không phải là thứ thuộc về mình, dù có hấp dẫn đến đâu, cậu cũng không thể vui vẻ chấp nhận.
Thấy dùng tình cảm không ổn, Thẩm Văn Lang lại bắt đầu dùng lý lẽ: “Cao Đồ, nói về công việc, em đã làm việc chăm chỉ cho tập đoàn suốt bao nhiêu năm, năm nào cũng là nhân viên xuất sắc. Thậm chí tập đoàn vài lần vượt qua khủng hoảng lớn, em cũng có công, không có gì là không thể nhận.”
… Cao Đồ nhất thời không nghĩ ra được chỗ nào để phản bác.
“Vậy, vậy cũng không được, không hợp quy tắc.”
Thẩm Văn Lang đút một miếng bánh kem cho Cao Đồ, bịt miệng cậu lại. “Được rồi, nghe tôi, cứ quyết định như vậy đi. Không cần bàn bạc gì nữa.”
“Ưm—” Cao Đồ chỉ có thể nuốt bánh kem rồi tiếp tục nói. “Hội đồng quản trị cũng không thể đồng ý đâu.”
“Họ đồng ý cả rồi, tôi đã hỏi hết.” Dù sao thì Hoa Vịnh đồng ý cũng tương đương với tất cả mọi người đồng ý.
Lần này Cao Đồ thực sự không biết phải nói gì. Sau một hồi im lặng, cậu hỏi: “Thẩm Văn Lang, có phải cậu có chuyện gì khó nói muốn nhờ tôi không?”
Theo một góc độ nào đó, Thẩm Văn Lang quả thực có điều muốn nhờ Cao Đồ. Anh muốn cầu hôn.
Nhưng nghe nói khâu này phải giữ bí mật, nên anh vẫn chưa thể nói.
Thẩm Văn Lang lại đút cho Cao Đồ một miếng bánh kem. “Em nghĩ đi đâu thế? Tôi muốn cho thì tôi cho. Yên tâm đi, tôi không phải hôn quân, cho em cổ phần, tập đoàn cũng không sụp đổ đâu. Không phải là tiền lớn gì, em đừng có áp lực, nghe rõ chưa?”
Cao Đồ khẽ nhếch mép. 5% cổ phần, hiện tại trị giá 2,5 tỷ tệ, Thẩm Văn Lang lại gọi đó là “không phải tiền lớn gì”.
“Thôi, đừng nhắc đến chủ đề này nữa. Mau ăn hết bánh kem, chúng ta quay lại làm việc.” Thẩm Văn Lang cố ý ra vẻ nghiêm nghị hù dọa cậu, cất hợp đồng đã ký đi, không cho Cao Đồ đụng vào nữa.
Nhưng nội tâm Cao Đồ lại không hề bình tĩnh lại.
Cậu thực sự không hiểu, Thẩm Văn Lang rốt cuộc có ý gì. Cổ phần của HS không chỉ đơn giản là bao nhiêu tiền. Đây là doanh nghiệp đầu ngành về dược phẩm sinh học, nắm giữ một tỷ lệ cổ phần nhất định, tương đương với việc có tiếng nói trong toàn bộ tập đoàn.
Nhưng cậu chỉ là một nhân viên bình thường. Dù bây giờ là bạn đời của Thẩm Văn Lang, nhưng điều này cũng chỉ là tạm thời.
Trừ khi Thẩm Văn Lang có lẽ, có thể trong một khoảnh khắc nào đó, thực sự nghiêm túc muốn cùng cậu đi tiếp.
Cao Đồ lắc đầu, xua đi những suy nghĩ lung tung này. Lại bắt đầu nghĩ vẩn vơ rồi, quả nhiên con người nhận được nhiều thì sẽ trở nên tham lam vô độ.
Thôi thì tối nay rảnh rỗi sẽ khuyên Thẩm Văn Lang rút lại ý định này vậy.
[text_hash] => f74dc994
)