[Trans/Lang Đồ] Người Khẩu Thị Tâm Phi Rồi Cũng Sẽ Phải Chịu Trừng Phạt Thôi – Chương 16 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Trans/Lang Đồ] Người Khẩu Thị Tâm Phi Rồi Cũng Sẽ Phải Chịu Trừng Phạt Thôi - Chương 16

Array
(
[text] =>

Đánh dấu vĩnh viễn đã tiêu hao rất nhiều thể lực của Cao Đồ, rất nhanh cậu đã gục xuống giường ngủ say.

Thẩm Văn Lang ngồi bên giường, chăm chú nhìn khuôn mặt Cao Đồ, ánh mắt tràn ngập yêu thương. Việc Cao Đồ cuối cùng đã đồng ý để anh đánh dấu vĩnh viễn có nghĩa là cậu đã sẵn lòng sống với anh trọn đời rồi.

Anh sẽ sớm cầu hôn Cao Đồ. Chỉ có nhanh chóng kết hôn, giữ người này lại bên mình, anh mới có thể hoàn toàn yên tâm.

Một tiếng chuông điện thoại vang lên, làm xáo trộn suy nghĩ của anh.

Sợ làm thỏ con đang ngủ say tỉnh giấc, Thẩm Văn Lang nhanh chóng ấn nút im lặng, nhưng lại nhận ra đó là điện thoại của Cao Đồ.

Màn hình hiển thị người gọi là “Cao Minh”. Thẩm Văn Lang nhớ, đây là tên cha của Cao Đồ.

Sau một hồi do dự, Thẩm Văn Lang vẫn quyết định không tự ý nghe điện thoại của Cao Đồ, đợi cậu tỉnh dậy rồi tính.

Không lâu sau, điện thoại lại rung lên lần nữa. Tay Thẩm Văn Lang vài lần nhấc lên rồi hạ xuống, nhưng vẫn không nghe máy.

Đến lần thứ ba điện thoại gọi đến, Thẩm Văn Lang bắt đầu lo lắng liệu cha của Cao Đồ có chuyện gì gấp không. Anh quay đầu nhìn Cao Đồ vẫn chưa tỉnh, cẩn thận rời khỏi phòng ngủ, ra phòng khách nghe máy.

Chưa kịp mở lời, đầu dây bên kia đã vang lên một trận chửi rủa giận dữ.

“Cao Đồ, thằng khốn mày bị làm sao thế, dám không nghe điện thoại của tao? Tiền mày hứa đưa cho tao đâu? Bảo là mười vạn tệ, nhưng mẹ kiếp mày chỉ đưa cho tao tổng cộng một vạn thôi! Mày còn coi tao là bố mày không hả? Mẹ nó, sao tao lại sinh ra cái thằng vô dụng như mày chứ! Nếu mày là Omega, tao đã bán mày đi để trừ nợ cờ bạc trước đó rồi! Tao cảnh cáo mày, nếu không đưa tiền cho tao nữa, tao thật sự sẽ đến công ty mày làm loạn đấy, cha con mình chết chung luôn! Con Cao Tình bệnh tật kia mày cũng đừng hòng chữa trị cho nó nữa, cả ba cha con mình chết chung quách cho rồi!”

Thẩm Văn Lang nghe những lời khó nghe tuôn ra từ miệng cha Cao Đồ, đầu óc trống rỗng.

Cha Cao Đồ là người như thế này sao?

Vậy trước đây cậu ấy đã lớn lên trong hoàn cảnh nào…

Kinh hoàng, tức giận, đau lòng, hối hận… Nhiều cảm xúc cuộn trào trong tim Thẩm Văn Lang.

“Này! Mày nói gì đi Cao Đồ, mày bị điếc à!”

“Câm miệng! Ông không xứng đáng làm cha Cao Đồ!” Dù sao cũng là người nhà của Cao Đồ, Thẩm Văn Lang cuối cùng cũng nhịn được không mắng chửi đối phương một trận. “Dùng cách này để đe dọa con trai mình, ông có còn là con người nữa không?”

“Mày là ai? Cao Đồ đâu, bảo nó nghe điện thoại!”

“Ông quản tôi là ai! Cao Đồ thật xui xẻo, sao lại có người cha ghê tởm như ông. Sau này mà còn quấy rối Cao Đồ nữa, dù ông có là cha của cậu ấy, tôi cũng sẽ không để ông yên đâu!”

Bị ảnh hưởng từ gia đình gốc của mình, Thẩm Văn Lang vốn đã căm ghét những bậc cha mẹ vô trách nhiệm. Những lời nói của cha Cao Đồ đã hoàn toàn chọc giận anh.

“Ồ, thảo nào, nghe có vẻ là người tình của thằng Cao Đồ à, vậy ra mày thích nó lắm nhỉ. Hừ, cái thằng ăn cháo đá bát Cao Đồ này, đưa tiền cho tao thì keo kiệt bủn xỉn, giờ xem ra, đã đem hết đi nuôi người ngoài rồi. Này, cậu nhóc, nếu mày biết điều thì hiếu kính cho chú một ít tiền, chú sẽ miễn cưỡng đồng ý cho hai đứa mày ở bên nhau!”

“Cút đi! Bị bệnh à. Chuyện của tôi và Cao Đồ không cần ông đồng ý!” Thẩm Văn Lang giận dữ cúp điện thoại, không chút do dự kéo cái thứ ghê tởm này vào danh sách đen giúp Cao Đồ.

Sau đó, Thẩm Văn Lang bắt đầu tự vấn trong đau khổ, tại sao anh không sớm phát hiện ra cha Cao Đồ là người như vậy.

Chỉ biết mẹ Cao Đồ qua đời sớm, cậu rất vất vả chăm sóc em gái bị bệnh; nhưng không hề nghĩ rằng cha cậu không những không giúp đỡ, mà còn là một con bạc làm gánh nặng cho cậu, đe dọa cậu phải đưa tiền bằng thái độ tồi tệ như vậy.

Còn nói muốn bán Cao Đồ! Thẩm Văn Lang nổi cơn tam bành, giận không thể tả. Nếu không phải vì tên khốn này có quan hệ huyết thống với Cao Đồ, e rằng hắn sẽ không thấy được mặt trời ngày mai.

Giọng nói ấm áp dịu dàng từ phía sau làm cơn giận của Thẩm Văn Lang giảm bớt đôi chút. “Thẩm Văn Lang, sao cậu lại ra ngoài? Vừa nãy cậu gọi điện cho ai vậy?”

Anh quay người lại, thấy Cao Đồ vẫn còn ngái ngủ, mơ hồ nhìn anh.

“Làm em tỉnh giấc à?” Thẩm Văn Lang không trả lời câu hỏi của cậu, mà chuyển hướng đề tài. “Có đói không? Tôi bảo đầu bếp làm bữa trưa, lát nữa mang qua cho chúng ta.”

Cao Đồ gật đầu. “Được.” Cậu ngập ngừng nhìn chằm chằm chiếc điện thoại trong tay Thẩm Văn Lang. “… Hình như cậu đang cầm điện thoại của tôi.”

Thẩm Văn Lang thấy không thể giấu được nữa, im lặng một lúc mới mở lời. “Vừa nãy, cha em gọi điện đến, tôi thấy ông ta gọi nhiều lần nên đã nghe thay em. Ông ta… bảo em đưa tiền cho ông ta, nói những lời rất khó nghe.”

Ngay lập tức, sắc mặt Cao Đồ trở nên tái nhợt, sự hoảng loạn và bất lực trong mắt là điều Thẩm Văn Lang chưa từng thấy bao giờ.

Cao Đồ bị tuyệt vọng vô tận kéo lùi lại, xung quanh là những lời chế giễu đắc thắng của lũ quỷ đến từ vực sâu, cười nhạo sự không tự lượng sức của cậu. Cậu muốn nói gì đó, nhưng miệng mặc dù đã mở, lại không phát ra được bất kỳ âm thanh nào.

Tại sao Cao Minh lại gọi điện vào lúc này?

Giờ đây Thẩm Văn Lang đã biết tất cả. Biết cậu có một gia đình đáng xấu hổ đến nhường nào, có một người cha cờ bạc như hố sâu không đáy.

Khó khăn lắm mới có thể trải qua những ngày tháng lãng mạn mà có lẽ sau này không bao giờ có lại với người mình thích, nhưng giờ đây, Thẩm Văn Lang sắp bị loại người hèn hạ như cha cậu hù dọa bỏ chạy rồi. Vốn dĩ, người sa lầy như cậu, không nên có quá nhiều vướng bận vô ích với Thẩm Văn Lang gia thế hiển hách và tỏa sáng như vậy.

Thẩm Văn Lang, đánh dấu vĩnh viễn tôi, cậu cũng rất hối hận đúng không.

Tuy nhiên, Cao Đồ và Thẩm Văn Lang im lặng nhìn nhau rất lâu, cậu không hề bắt gặp một chút ác cảm nào như cậu dự đoán trên khuôn mặt anh.

“Em hận ông ta không?” Cao Đồ nghe Thẩm Văn Lang hỏi.

Cậu cúi xuống, che giấu ngàn vạn cảm xúc trong mắt, thở dài khe khẽ. “Hận hay không hận, tôi còn có thể làm gì?”

“Đừng sợ, sau này tôi sẽ không để tên khốn đó tìm em nữa. Nếu em hận ông ta, tôi sẽ đánh ông ta một trận rồi quăng ra nước ngoài. Nếu em không đành lòng, tôi sẽ không đánh ông ta, trực tiếp đưa cho ông ta một khoản tiền rồi bảo ông ta cút, dù sao cũng sẽ không bao giờ cho phép ông ta quay lại tìm em và Tiểu Tình.” Thẩm Văn Lang vừa nói vừa tiến lên ôm chặt Cao Đồ. “Là lỗi của tôi, là tôi đã không sớm biết những chuyện này. Nhiều năm qua, em đã sống như thế này sao?”

Cao Đồ cắn môi, cố nén nước mắt. “Thực ra, ban đầu giả làm Beta, cũng là vì chuyện này. Nếu để ông ta biết tôi là Omega, tôi đã sớm bị ông ta bán cho người khác rồi.”

Thẩm Văn Lang vừa bực mình vừa đau lòng, vuốt ve lưng Cao Đồ vỗ nhẹ. “Hừ, cái tên cặn bã đó! Được rồi, tôi biết rồi, tôi sẽ không tha cho ông ta đâu.”

Đối với người cha này, Cao Đồ không thể nói là hận nhiều lắm, đương nhiên cũng không có yêu, mà chai sạn thì nhiều hơn. Nhưng Thẩm Văn Lang thực sự không bận tâm về việc cậu có một người cha như vậy sao?

Cậu cứ nghĩ Thẩm Văn Lang sẽ không muốn có bất kỳ dây dưa nào với một gia đình như của cậu.

Cao Đồ vẫn chưa yên tâm, thăm dò hỏi: “Nhưng, cậu không bận tâm sao? Gia đình của tôi-“

“Cao Đồ! Tôi là bạn trai em, ở nhà đừng dùng cái giọng điệu này nói chuyện với tôi nữa, tôi không thích nghe đâu!” Thẩm Văn Lang buông tay đang ôm Cao Đồ ra để bày tỏ sự bất mãn.

Mỗi khi Cao Đồ dùng giọng điệu kính cẩn như vậy, Thẩm Văn Lang lại cảm thấy bực bội, sợ giây tiếp theo cậu sẽ đề nghị chia tay, từ đó về sau hai người chỉ còn là quan hệ trên dưới. “Tôi bận tâm cái gì? Tôi giận vì em không nói cho tôi biết sớm! Em nói sớm, tôi chẳng phải đã giúp em đuổi ông ta ra nước ngoài sớm rồi sao?”

Nghe những lời của Thẩm Văn Lang, Cao Đồ bình tĩnh suy nghĩ, và nghĩ ra một lời giải thích hợp lý. Phải rồi, Thẩm Văn Lang chỉ tạm thời hẹn hò với cậu, chứ không phải là muốn kết hôn, quả thực không cần phải suy nghĩ phức tạp đến thế.

Thẩm Văn Lang sẵn lòng giúp cậu giải quyết chuyện này trong thời gian họ yêu nhau, cậu đã rất biết ơn rồi.

“… Cảm ơn cậu, Thẩm Văn Lang.”

Lúc này, có tiếng gõ cửa bên ngoài. “Tổng giám đốc Thẩm, bữa ăn ngài yêu cầu tôi đã mang đến.”

Ánh mắt Thẩm Văn Lang quét qua người Cao Đồ vài lần. “Em vào phòng trước đã.”

Cao Đồ vừa được đánh dấu vĩnh viễn xong, toàn thân tỏa ra vẻ quyến rũ vô tình, anh không muốn người khác nhìn thấy.

Ăn trưa xong, Cao Đồ thận trọng hỏi: “Chiều nay tôi có thể đến bệnh viện thăm Tiểu Tình được không?”

Khoảng thời gian trước đến kỳ phát tình, từ hôm đi khám bác sĩ ở Hoà Từ và nhìn Cao Tình ở dưới lầu, Cao Đồ đã không đến bệnh viện nữa, chỉ nhắn tin trò chuyện với Cao Tình qua điện thoại.

Đáng lẽ cậu định tan làm hôm nay sẽ đi, nhưng không ngờ Thẩm Văn Lang lại đến, khiến cậu không đi làm được.

“Được thôi, tôi đi cùng em.”

Cao Đồ lại căng thẳng. “Không cần đâu-“

“Không cần gì mà không cần, tôi nói đi cùng là đi cùng!” Thẩm Văn Lang không vui. Có lẽ kỳ mẫn cảm của anh quá lý trí, khiến Cao Đồ gần như đã quên mất một Alpha trong kỳ mẫn cảm cần Omega của mình đến mức nào.

Nếu không phải sợ Cao Đồ quá mệt, Thẩm Văn Lang đã muốn ở trên giường với cậu cả ngày rồi.

“Lát nữa dọn dẹp một chút, chiều đi bệnh viện xong thì về chỗ tôi ở đi. Chỗ em chật chội quá.”

Thẩm Văn Lang trước đây chưa từng sống trong căn nhà chật chội như vậy. Nếu không có Cao Đồ bên cạnh, anh thật sự không thể ở lại nơi này dù chỉ một khắc.

“Vâng.” Cao Đồ vẫn rất nghe lời anh, nói gì nghe nấy.

Thẩm Văn Lang đôi khi cảm thấy Cao Đồ quá ngoan. Người mình thích nghe lời mình, điều này dường như không phải là chuyện xấu, nhưng lại luôn khiến anh cảm thấy có gì đó không ổn.

Suy nghĩ một hồi, anh cũng không tìm ra được nguyên nhân nào. Thôi kệ, Cao Đồ trước mặt anh luôn là người như thế. Hơn nữa, hai người họ đã đánh dấu vĩnh viễn rồi, sẽ không bao giờ chia xa nữa.

Thẩm Văn Lang định chuẩn bị thêm một chút rồi sẽ cầu hôn Cao Đồ. Chỉ là trước đó, anh còn phải làm một chuyện nữa.

[text_hash] => eea0487c
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.