Array
(
[text] =>
[Thông báo: Kế hoạch trừ khử các xuyên không giả đã được tiến hành. Theo mệnh lệnh của Thần, bắt đầu thiết lập thế giới trở về như cũ.]
[Xin nhắc lại: Kế hoạch trừ khử các xuyên không giả đã được tiến hành. Theo mệnh lệnh của Thần, bắt đầu thiết lập thế giới trở về như cũ.]
Thân ảnh như bóng ma lẫn vào trong đám đông, hòa với màn đêm tanh mùi máu, ánh nhìn chết chóc không ngừng dõi theo hỗn loạn ở bên kia đường, khoé miệng nhếch lên tạo thành một nụ cười máy móc lạnh lẽo.
Những đứa con bị Thần vứt bỏ không thể quyết định số mệnh của mình, đúng là đáng thương quá rồi…
. . .
Mọi thứ diễn ra quá nhanh đến mức Emma dù bị đẩy ngã ra đường cũng chẳng thể làm được gì ngoài việc trơ mắt nhìn người bạn của mình bị chiếc xe ô tô đâm sầm vào, cơ thể bé nhỏ ấy bị hất tung lên, sau đó nặng nề rơi xuống mui xe rồi ngã lăn xuống nền đất xi măng lạnh toát. Âm thanh va chạm chói tai như một đòn búa nặng đánh thẳng vào đại não Emma, em trợn to mắt, cơ thể không ngừng run lên, tâm trí bị nhấn chìm trong khủng hoảng, chết lặng nhìn Chidori nằm bất động bên đường.
“A, a… Chi-chan, Chi-chan…”
Emma chẳng còn chút sức lực nào, hai bàn chân em lạnh toát, không thể cử động được, cô gái nhỏ đáng thương chỉ có thể bò đến bên cạnh Chidori, khuôn mặt càng thêm trắng bệch khi em nhìn thấy máu tươi đang không ngừng tuôn ra, nhuộm đỏ đôi bàn tay đang không ngừng run rẩy của em.
Emma không sợ máu, từ nhỏ đã là một cô bé dũng cảm, không dễ khóc nhè, dù cho có té khỏi Monkey Bar, em cũng chẳng oà khóc nức nở như bây giờ. Tiếng gào thét đau đớn muốn tước cả cuống họng nhỏ bé của em, xé toạc cả màn đêm tĩnh lặng, át đi cả những tiếng xì xầm của những người xung quanh. Emma gấp gáp nắm lấy bàn tay đầy máu của Chidori, cố gắng níu lấy một chút hơi ấm sót lại cho cô bạn yếu ớt, giữ thật chặt như sợ ai đó sẽ cướp nó đi, giữa những tiếng nức nở đau đớn mà tuyệt vọng cầu cứu.
“Ai đó, ai đó làm ơn giúp cháu với!! Làm ơn cứu bạn cháu với!! Cậu ấy không cử động nữa rồi, làm ơn, làm ơn giúp chúng cháu với-!!!”
“Emma?”
Nghe tiếng gọi, Emma ngẩng đầu lên, nước mắt vụn vỡ ướt nhòa làn mi của em, khuôn mặt không giấu nổi sự sợ hãi mà lại càng khóc tợn hơn.
“Anh, anh ơi! Chi-chan, Chi-chan cậu ấy…”
Mikey đứng sững người, máy móc hỏi: “Đã có chuyện gì xảy ra?”
Emma cúi đầu, bàn tay vẫn chưa hết run rẩy chỉ có thể đặt hờ trên vầng trán đầy máu của Chidori, khóc nghẹn đáp: “Em, em không biết. Một chiếc ô tô đột nhiên lao đến rất nhanh, Chi-chan đã cứu em. Cậu ấy, cậu ấy… Chuyện này là lỗi của em-!”
Mikey cố gắng điều chỉnh lại nhịp thở gấp gáp của mình, nắm tay siết chặt gần như muốn bật máu, hít một hơi thật sâu trấn tĩnh lại bản thân. Hắn nhìn xung quanh hỏi xem đã có ai gọi xe cấp cứu chưa, nhận được vài cái gật đầu từ người đi đường mới trút một tiếng thở nhẹ, bản thân làm ra dáng vẻ bình tĩnh nhất mà đi đến chỗ em gái, lấy áo khoác trên người ra phủ lên cơ thể của Chidori, nhẹ giọng trấn an:
“Không sao đâu Emma, xe cấp cứu sẽ sớm đến thôi. Chúng ta chỉ cần ở đây với Chichin là được rồi. Chuyện này không phải lỗi của em đâu”
“Nhưng, nhưng mà…”
Emma vẫn chưa hết hoảng loạn, hai vai không ngừng run lên vì sợ hãi. Chợt, cảm nhận được bàn tay lạnh ngắt mình nắm lấy có hơi chút cử động, em nhìn xuống, vừa vặn thấy được đôi mắt màu biển đang mở hờ ngập ngừng nhìn xung quanh, khuôn mặt lại một lần nữa ướt đẫm nước mắt.
“Chi-chan!!”
Đến lúc này Chidori mới lấy lại được chút nhận thức, phát hiện bản thân nằm trong lòng Mikey, bên cạnh còn Emma đang khóc lóc rất thảm thiết liền không khỏi yếu ớt cười đùa. Nhưng lần này hoàn toàn không giống với hồi bị đâm ở bãi phế liệu, nó hoàn toàn không có chút sức nào để cử động, đến cả việc hít thở bình thường dường như cũng trở nên rất khó khăn với nó. Mikey cảm nhận được điều đó, vội vàng mỉm cười gượng gạo đáp lại:
“Đừng có cố cử động đồ ngốc. Nếu vết thương nặng hơn thì biết làm sao đây?”
“A, không sao… đâu.”
Chidori cười đáp lại, nhưng dáng vẻ yếu ớt hiện tại của nó lại hoàn toàn phản lại lời nói ấy. Máu vẫn không ngừng ồ ạt chảy ra, chớp mắt đã thấm một mảng lớn trên chiếc áo khoác sáng màu của Mikey. Emma thì càng lúc càng lâm vào khủng hoảng, không thể làm được gì ngoài việc nắm chặt lấy tay Chidori, mắt đẫm lệ nhìn xung quanh.
“Xe cấp cứu đâu rồi!!? Tại sao lại lâu như vậy chứ!!?”
Mikey bên cạnh cũng bắt đầu luyên thuyên nói không ngừng, chỉ sợ đôi mắt kia sẽ lại một lần nữa khép lại. Hắn kể rất nhiều chuyện, chẳng cái nào là ăn khớp với cái nào, chỉ mong là có thể gợi chút hứng thú hay tò mò gì đó cho nó thôi. Nhìn thấy bánh kem dập nát dưới bánh xe ô tô, Mikey giọng có hơi run, tuy vậy vẫn gắng gượng mỉm cười, từ tốn cất giọng:
“Chichin, thật ra bọn tao đã tổ chức sinh nhật bất ngờ cho mày ở nhà đấy. Ý tưởng ban đầu là của Emma, sau đó mọi người cùng giúp đỡ.”
“Mọi thứ đều được trang trí rất đẹp, là do Mitsuya chỉ đạo, đám kia chỉ việc làm theo thôi nhưng kết quả vẫn tạo ra một đống lộn xộn.”
“Bọn tao đã chuẩn bị rất nhiều quà cho mày, chỉ sợ mày xé quà đến mỏi tay luôn đấy Chichin.”
“Với cả Emma và Hina-chan cũng nấu rất nhiều đồ ăn ngon, toàn là món mày thích không, nhiều đến mức cả cái bàn dài mới chưa được hết. Tao nhìn mà muốn choáng váng luôn.”
“Mày mà thấy chắc chắn sẽ phải sốc một trận cho xem Chichin. Ai cũng mong ngóng biểu cảm đó của mày đấy.”
Chidori yên lặng lắng nghe, trên môi không khỏi cong lên tạo thành một nụ cười mãn nguyện, vậy mà không hiểu sao khóe mắt nó lại đau xót không thôi. Nó chầm chậm đưa tay lên muốn chạm vào gương mặt đầy vẻ gượng ép của thiếu niên, nhưng chợt nhận ra bàn tay này của mình cũng dính đầy máu rồi, lỡ như làm bẩn mặt của hắn thì sao…
Nhưng Chidori còn chưa kịp buông xuống, Mikey đã nắm lấy tay nó, áp thẳng vào má hắn, giọng nói một lúc càng run rẩy, cúi đầu nỉ non:
“Chichin, bọn tao đã rất vất vả để chuẩn bị sinh nhật cho mày. Vì thế nên, vì thế nên tuyệt đối không được có mệnh hệ gì đâu đấy.”
“Mikey…”
Chidori thều thào dưới hơi thở yếu ớt, sắc mặt tái nhợt càng ngày càng trở nên thiếu sức sống, mỗi từng giây từng phút đều vẫn đang cố gắng hít thở dành lại chút sự sống nhỏ nhoi về phía mình. Nó cười, nhưng ý cười chẳng được bao nhiêu lại bị nước mắt bi thương che lấp mất. Ai mà vui cho nỗi khi biết bản thân sắp chết chứ, lại còn trước mặt bạn bè quan trọng như thế này, Chidori thật sự không thể yên tâm mà rời đi như thế được.
“Mikey… Nếu có gì bất trắc… có thể nói với bố tao rằng… tao rất mãn nguyện khi được làm con ông ấy không?”
Mikey cố gượng cười, lau đi nước mắt ướt nhòe khóe mi nó, thấp giọng mắng: “Bất trắc cái gì không biết, chuyện đó mày phải tự mình đi nói với Ryu-san chứ Chichin.”
“Ha ha, đúng nhỉ…”
Khó thở quá…
Chidori thực sự chẳng thể gắng gượng được nữa rồi, nó đau đến mức không thở nổi, cảm giác khi cái chết cận kề là đây sao? Nó sợ chết đi mất thôi, đến mức dù môi có đang gượng cười thế nào cũng không thể nhịn xuống được từng những giọt nước mắt mặn chát của mình.
“Sẽ sống tốt chứ? Nếu không có tao… tụi mày vẫn sẽ hạnh phúc… đúng không?”
“Chichin?”
Mikey run rẩy, nét cười trên gương mặt tan vỡ, đôi mắt đen láy tựa như chứa cả một bầu trời đầy giông, không giấu nổi sự sợ hãi của mình.
“Đừng đùa nữa, mày sẽ không sao đâu! Xe cấp cứu tới rồi Chichan, họ sẽ cứu mày!”
Chidori tựa như không nghe thấy bất cứ thứ gì, đôi mắt mờ đục nhìn vào vô định, vẫn chầm chậm cất giọng nỉ non.
“Tao… chỉ mong mỗi điều đó thôi… Ngoài ra, không còn luyến tiếc gì nữa…”
“Đừng mà Chi-chan!! Làm ơn, cố gắng thêm chút nữa!! Tớ xin cậu đấy!!” Emma khóc nghẹn, không ngừng gào lên bên tai nó, nhưng cũng vô dụng.
Chidori thở dốc, hai tai bắt đầu ù đi chẳng thể nghe được điều gì nữa, tầm nhìn như bị bao phủ bởi một tầng sương mù. Nó mơ mơ hồ hồ nhìn thấy khuôn mặt hiền từ quen thuộc của ai đó. Mái tóc màu xám bạc uốn lượn như những gợn sóng êm đềm, đôi mắt màu biển dịu dàng bảo bọc lấy nó, khiến cơn đau từ khắp cơ thể dần vơi đi, nó dần chẳng còn cảm thấy được gì nữa.
Chidori nghĩ mình đúng là sắp không xong rồi, bởi vì thế nên mới nhìn thấy ảo giác. Hay phải gọi là ma nhỉ? Nếu đúng thật là vậy thì chắc có lẽ người kia là con ma xinh đẹp nhất mà nó từng thấy rồi, khiến nó thổn thức xúc động như thế này, có lẽ chỉ có mỗi mình người đó là làm được thôi…
“Mẹ đến đón con đó sao… Mẹ ơi?”
. . .
Góc tác giả:
Từ giờ ai muốn gửi ảnh hay tranh vẽ gì đó thì có thể gửi qua tài khoản instagram của toi nhaa =D Và nếu mn có hứng thú với những mẩu chuyện ngắn linh tinh thì cũng thể lên instagram của toi đọc xả trét nhá =Đ
[text_hash] => aa4eef46
)