[Tokyo Revengers] [Hoàn] Khi Não Tàn Cứu Vớt Thế Giới – Chương 118_Về Nhà – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Tokyo Revengers] [Hoàn] Khi Não Tàn Cứu Vớt Thế Giới - Chương 118_Về Nhà

Array
(
[text] =>

Quay lại một tiếng trước…

[Tất cả mọi chuyện đều là xuất phát từ lòng nghi ngờ của Hoàng Thượng. Hai chữ trong sạch, thần thiếp nói cũng chán rồi.]

“Nói chán rồi thì mình nói cái gì khác thú vị hơn đi chị, chớ mặt ông này có ném cái giẻ sạch vào mặt chắc cũng nghĩ là dơ đấy.”

[Hừ! Nàng còn dám nhắc lại chuyện đó. Ta không lấy mạng của tên đó, giữ lại ngôi vị Hoàng hậu cho nàng, là giữ thể diện cho nàng lắm rồi!]

“Trời trời, coi ai nói kìa, phun nước miếng vô mặt người ta thế kia mà giữ thể diện gì không biết.”

[Hoàng Thượng giữ thể diện cho thần thiếp sao? Hoàng Thượng chỉ đang giữ thể diện cho bản thân mình thôi.]

“Mà cái thể diện có gì ngon mà ai cũng tranh giành dữ vậy. Giữ mì ly với yaourt đá không phải tốt hơn à?”

[Người luôn có nhiều lời biện bạch nhưng thật ra chỉ là để bảo vệ cho sự bạc tình, tính ích kỷ giả dối của mình! Người có lòng nghi ngờ nặng nề cũng chính là Người-!]

[Chát!]

[Hỗn láo!]

“Trời mẹ ơi! Tát muốn văng luôn cái lớp trang điểm của con người ta! Té đành đạch ra sàn luôn rồi kìa! Có cần phải vậy không má!!”

“Chậc chậc, đúng là toàn mọc râu xong mới lộ bản chất thật, tra nam!”

Chidori nằm dài trên sàn, vừa ăn bim bim vừa dõi theo bộ phim đang trên đà kịch tính chiếu trên ti vi. Taiju ngồi một góc bếp lột củ tỏi lắng nghe con nhỏ đầu xám kia cứ luôn miệng bình luận nhân vật trong phim, riết lại làm gã tưởng nó đang xem phim hài không đấy. Ryutaro ngồi hút thuốc bên cửa sổ, hết đưa mắt nhìn con gái còn đang đắm chìm trong bộ phim cung đấu nó ưa thích rồi lại lén xem đồng hồ. Đám nhóc kia cũng chậm chạp quá rồi, còn muốn chuẩn bị đến bao lâu nữa chứ, đợi đến khi Chidori xem đến tập cuối thì đừng mong nó rời mắt khỏi cái ti vi này.

Ryutaro vừa mới nghĩ xong, điện thoại đặt trên bàn đã reo lên tiếng đổ chuông ầm ĩ khiến cho Chidori đang chăm chú xem phim cũng phải cộc cằn ngóc đầu dậy. Giờ này mà ai còn nữa vậy trời? Nó chán ngán lăn tới bàn, tay mò lên bàn lấy điện thoại, thậm chí còn chẳng thèm xem người gọi tới là ai, cứ vậy mà bắt máy, bằng chất giọng lười chảy thây nói:

“Vì lý do bất khả kháng nên Biệt Đội Chống Đói Thèm Mì Ly hôm nay không hoạt động, nếu đằng ấy có nhã ý quyên tặng mì ly thì xin hãy chờ đến sáng mai nhé. Cúp nhé-“

[Chidori, là tôi đây.]

“Tôi đây? Tên gì lạ vậy? Xin lỗi nhưng đằng này không quen ai tên ‘tôi đây’ hết nhé.” Chidori móc mũi cợt nhả đáp, mắt vẫn còn dõi theo tình tiết trên phim, dường như không hề để tâm đến cuộc gọi mình đang nghe.

Đầu dây bên kia dường như cũng chẳng quan tâm đến câu đùa cợt của Chidori, im lặng một lúc mới cất giọng nỉ non.

[Chidori, tôi thật sự không biết phải làm sao nữa… Cậu có thể đến giúp tôi không?]

Đến lúc này Chidori mới chú ý đến thanh âm quen thuộc của người kia, nó chống tay ngồi dậy, rũ bỏ dáng vẻ lười nhác mà nghiêm túc trở lại, thấp giọng hỏi: “Hime-chan?”

[Chidori, chúng ta có thể gặp nhau không? Tôi muốn nói chuyện với cậu…]

“A, được rồi! Cậu gửi địa chỉ đi, tớ đến liền!”

Chidori lần này chả có chút do dự nào mà tắt ngang ti vi, vội vàng đứng dậy cầm lấy áo khoác rồi đi ra ngoài mang giày, điệu bộ như có việc quan trọng chẳng kịp thưa gửi ai, chỉ có thể vừa đi giày, vừa cất cao giọng:

“Bố ơi! Con ra ngoài gặp bạn một lát nhé!”

Ryutaro cứ nghĩ là con gái muốn đến gặp đám bạn đang muốn tổ chức sinh nhật bất ngờ cho nó nên cũng không níu kéo gì, bước ra đến cửa tiễn Chidori với nụ cười xán lạn.

“Cứ thoải mái đi chơi đi con! Nhớ kéo khóa áo khoác lên, cẩn thận cảm lạnh nghe chưa?”

“A, con biết rồi mà, với lại con đâu có đi chơi đâu, bố cứ khéo lo!” Chidori phồng má tỏ vẻ giận dỗi đáp lại, thế nhưng vẫn rất hưởng thụ cái xoa đầu dịu dàng của bố.

Hai người hiếm khi lại biểu lộ tình cảm sến lụa như thế này, thậm chí Ryutaro còn chủ động hôn trán con gái như một lời tạm biệt khiến cho Chidori cũng chỉ biết xấu hổ vùng vẫy trong bất lực. Nó vuốt nhẹ trán, hai má ửng đỏ, mắt cá chết nhìn người bố đang mỉm cười thần bí trước mặt mình, nhỏ giọng:

“Con đi đây ạ.”

“Con đi cẩn thận!”

Ryutaro tựa vai vào tường, vẫy tay chào tạm biệt con gái với nụ cười nở hoa bay tá lả muốn chọc mù mắt Taiju. Cửa nhà đóng lại, ông mới trút một tiếng thở dài quay vào trong nhà, hai mắt khép lại, tay ôm ngực tự lẩm bẩm:

“Con gái tôi từ khi lại lớn nhanh đến như vậy chứ? Thời gian đúng là đáng sợ mà…”

Taiju đã chuyển sang lột vỏ khoai lang nhâm nhi: “Thứ đáng sợ là bệnh lẩm cẩm của ông đang dần trở nên nghiêm trọng đấy ông già…”

. . .

Chidori chạy nhanh đến địa chỉ mà Himeko đã để lại qua tin nhắn. Đó là một trạm xe buýt ở tuyến đường gần với tiệm bánh mà nó vẫn hay ghé qua cùng với Ema và Hinata. Nơi này về đêm khá vắng người, cũng ít có ánh sáng, không khí lạnh ngắt càng làm cho người ta có cảm giác không yên. Chidori đứng ở trước băng ghế đợi xe buýt, hơi thở có phần gấp rút, ngó nghiêng nhìn xung quanh tìm bóng dáng của Himeko nhưng lạ thay lại không thấy ai hết, điện thoại cũng không trả lời. Bối rối chẳng biết nên làm gì, Chidori quyết định ngồi xuống ghế chờ đợi một lát, mắt vẫn không ngừng nhìn ngó xung quanh tìm người.

Trời về đêm rất lạnh, từng đợt gió ngày thu cứ lần lượt thổi đến khiến Chidori mấy lần lại bất giác co rúm người lại, rụt cổ vào áo khoác, hai tay cứng đờ chà xát vào nhau tạo hơi ấm. Cũng đã gần nửa tiếng đồng hồ trôi qua nhưng vẫn chẳng thấy Himeko đâu, Chidori khịt mũi mấy cái, nằm vật ra hàng ghế chờ, lẩm bẩm than thở:

“Vừa đói vừa lạnh, tự nhiên lại bị cho leo cây, đau đớn quá mì ly ơi~”

Chợt điện thoại cầm trên tay lại reo lên, Chidori ngồi bật dậy xem thử, nhưng đáng tiếc người gọi đến không phải là Himeko, nó chán nản đến mức hai vai đều rũ xuống, khịt mũi mấy cái rồi mới bắt máy cuộc điện thoại kia.

“Alo, Emma-chan, cậu gọi giờ này có gì không?”

[Alo Chi-chan, cậu bây giờ đang làm gì vậy? Có thể nói chuyện với tớ chút không?]

Chidori ngả nghiêng người, bân quơ đáp: “Bây giờ sao? Tớ đang ở ngoài đường, cũng có thể tính là đang rảnh đấy…”

[Cái gì!? Cậu đang ở ngoài đường ư!? Tại sao?]

Nghe thấy Emma đột nhiên lại hét toáng lên như thế, Chidori cũng không khỏi hoang mang, căng thẳng ngập ngừng hỏi: “Sao vậy? Có vấn đề gì à? Tớ làm gì sai rồi sao?”

[Không phải không phải! Tại tớ thấy trễ rồi mà Chi-chan còn đi đâu, nguy hiểm lắm!]

“À, thì ra là vậy.” Chidori thở ra một tiếng, sau đó liền cười: “Không sao đâu Emma-chan! Cậu biết tớ mạnh lắm mà, gặp tên nào khả nghi là tớ sẽ đấm hết!”

[Ha ha, tớ hiểu rồi, quả là Chi-chan.]

[Vậy Chi-chan… Bây giờ cậu bận hả?]

Chidori im lặng một chút, lại đưa mắt nhìn xung quanh, có chút do dự đáp: “Hiện tại thì không… Tớ nghĩ vậy.”

[Vậy bây giờ cậu rảnh đúng không? Chúng ta gặp nhau đi! Tớ và anh Mikey cũng đang ở ngoài. Cậu đang ở đâu, tớ tới gặp cậu!]

Nghe thấy Emma vui sướng reo lên như thế, Chidori cũng có chút ngờ ngợ không biết cô bạn này hôm nay lại muốn nói chuyện gì với nó mà lại hào hứng đến thế này.

“Cậu đang ở chỗ nào đấy Emma-chan? Tớ sẽ đến chỗ cậu.”

[À để xem nào, tớ đang ở gần tiệm bánh chúng ta hay đến đó Chi-chan.]

“Tiệm bánh? Tớ thì đang ở trạm xe buýt gần đó…”

[Hể!? Thật sao? Thì ra là ở gần như vậy! Chi-chan chờ một chút, bọn tớ tới liền đây!]

“Không, chờ một chút Emma-chan, tớ sẽ đến-“

Chidori còn chưa nói xong thì đầu dây bên kia đã tắt máy, nó ngớ người nhìn vào màn hình điện thoại thật lâu, băn khoăn không biết điều gì có thể khiến cô bạn này trở nên khẩn trương hơn cả thường ngày như thế. Nó đứng dậy, bước ra mép lề đường người đi bộ, hai tay đút vào túi áo, chờ đợi Emma cùng Mikey đến rước mình đi.

Thời tiết se se lạnh cùng với bệnh cảm mạo vẫn chưa khỏi cứ khiến đầu nó lâng lâng không thể tập trung được, trong người cũng cảm thấy khá là khó chịu. Phải nói đây là lần đầu tiên nó bệnh lâu như thế này, cảm giác chẳng được tốt lắm.

Chidori kéo khẩu trang lên chóp mũi đỏ hoe, thấp giọng ho khù khục mấy tiếng, cúi đầu nhìn mũi giày cũ kỹ của mình, bắt đầu suy nghĩ vẩn vơ.

Nó nhớ hình như bố cũng chẳng có đôi giày đàng hoàng nào, toàn là dép hay sandal cũ, lần tới phải nghiêm túc lựa một đôi mới cho ông ấy mới được.

“Chi-chan!!”

Nghe gọi, Chidori ngẩng đầu, bắt gặp Emma đứng bên kia đường đang vẫy tay với nó, khuôn mặt rạng rỡ như ánh mặt trời muốn xua tan đi cái lạnh trong màn đêm này. Nó bước xuống đường, tay kéo khẩu trang xuống, sải chân đi đến, muốn lớn giọng nhắc cô bạn kia đừng chạy vội qua đường như thế. Nhưng lời còn chưa kịp cất ra, tiếng bánh xe rít dài trên mặt đường đã chói tai vang lên, cả cơ thể nhỏ bé ấy bỗng chốc bị nhấn chìm trong ánh đèn pha chói mắt của ô tô.

Chidori chẳng thể nhớ rõ mình đã làm gì nữa, đầu óc nó trống rỗng, tay chân dù căng cứng nhưng vẫn hoạt động hết mức có thể, tựa như nó đang vét hết toàn bộ năng lượng còn sót lại của mình mà chạy đến vậy.

Sẽ ổn thôi.

Bởi vì nó vốn đã đứng cách Emma rất gần rồi, chân chạy cũng rất nhanh, cánh tay không dài nhưng cũng đủ để đẩy cô bạn kia ra.

Một khắc sao lại dài như vậy nhỉ?

Chidori có cảm giác ngay khi tầm nhìn bị phủ lấy một màu vàng chói mắt, trong đầu nó đã lướt qua rất nhiều hình bóng khác nhau, cứ như là một đoạn phim cũ kỹ đang tua ngược về quá khứ vậy, khiến nó không khỏi cảm thấy bồi hồi…

“Rầm!!!”

Cơ thể nó bay lên, tầm mắt nhìn thoáng qua bầu trời đầy sao rồi nặng nề rơi xuống, mọi thứ đều trở nên rất lộn xộn. Tiếng kính vỡ, kim loại dập nát, cũng có âm thanh la hét đến chói tai nữa, Chidori từ trên mui xe lăn xuống nền đất, lạnh lẽo cứ như bão tuyết ập đến xâm chiếm lấy từng tế bào nó, sau đó chỉ còn lại là một màn sương mù không lối thoát. Điện thoại trong tay cũng bị hất văng ra đất, màn hình chờ sáng lên, nó mờ mịt nhìn thấy gương mặt tươi cười bố…

A, đáng lẽ khi nãy… phải dặn bố đừng đợi nó về nhà.

Bởi vì đêm nay… nó không về được rồi.

. . .

Can

You

Hear

Me?

I’m not coming home.. (*)

. . .

(*) My future – Billie Eilish

[text_hash] => 51b4dfa1
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.