Nhìn Thấy Anh Đào Trên Nước – END – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

Nhìn Thấy Anh Đào Trên Nước - END

Array
(
[text] =>

Kazuko chớp mắt, đôi má bừng đỏ. Nàng nghe rõ tiếng tim đập của cậu bên tai mình, và cũng cảm nhận được nhịp tim mình bỗng loạn. Vội vàng ngồi thẳng dậy, nàng lúng túng sửa lại khăn quấn vai:
“Xin… xin lỗi… tôi… không kịp phản ứng.”

Giyuu nhìn nàng, môi khẽ nhếch thành một nụ cười khó kìm, giọng trầm nhưng dịu dàng:
“Không sao. Ít nhất… cũng không để cậu bị đau.”

Nàng cúi gằm mặt, không dám nhìn sâu vào đôi mắt xanh kia. Nhưng một cánh hoa anh đào lạc lõng theo gió, rơi xuống vai Giyuu rồi trượt nhẹ xuống cánh tay Kazuko, như một lời nhắc vô hình rằng khoảnh khắc này không phải chỉ là tình cờ.

Trong phút chốc, trái tim Giyuu run rẩy. Cảm giác quen thuộc như đã từng đánh mất và nay tìm lại khiến cậu phải nuốt khẽ một hơi. Bên ngoài, Tanaka bật cười nhẹ từ ghế lái, nhưng không nói gì. Anh hiểu rằng đôi trẻ phía sau vừa trải qua một khoảnh khắc mà thời gian dường như đã dừng lại.

Tanaka dẫn cả hai vào nhà, vỗ vai Giyuu:
“Phòng tắm ở đây cậu vào tắm trước đi.”

Giyuu gật đầu, gương mặt vẫn còn phảng phất chút đỏ hồng sau vụ thắng xe. Anh bước vào phòng tắm, cánh cửa khép lại, tiếng nước xối vang lên đều đặn.

Tanaka quay lại tủ quần áo, lật qua mấy bộ đồ rồi lấy ra một chiếc sơ mi xanh, giơ lên trước ánh sáng:
“Chiếc này hợp mắt thật…” Anh mỉm cười, treo nó ngay ngắn lên giá ngoài cửa phòng tắm và gọi nhẹ:

“Giyuu, tôi để áo quần ngoài này nhé, lát tắm xong cậu ra lấy!”

Từ bên trong phòng tắm, tiếng Giyuu trầm trầm vọng ra qua hơi nước mờ:
“Ừ, cảm ơn cậu.”

Tanaka gật đầu, quay ra phòng khách gặp Kazuko, nở một nụ cười trêu chọc:
“Đến lượt em rồi đó, qua phòng mẹ anh thôi. Để anh tìm cho em cái váy.”

Anh mở tủ đồ của mẹ, lấy ra một chiếc váy trắng mềm mại:
“Váy này dài, được đó..”

Kazuko cầm váy, mím môi rồi lắc đầu nhẹ, đôi mắt đen ánh lên chút bối rối:
“Em không thích màu trắng… có màu đỏ hay vàng gì không, anh họ?”

Tanaka bật cười, tiếp tục lục lọi, cuối cùng rút ra một chiếc váy đỏ:
“Cũng kén chọn ghê. Thôi, đây này màu đỏ, hợp với em đấy.”

Kazuko khẽ cười, nhận lấy váy.

Tanaka ngồi một lúc trên ghế phòng khách, ngón tay gõ nhẹ lên bàn như đang suy nghĩ. Mùi thơm của món lẩu bốc lên từ cửa hàng dưới tầng len lỏi qua khe cửa. Cái bụng đói réo lên, anh khẽ bật cười, khoác vội áo khoác rồi ra khỏi nhà.

Cửa vừa khép lại, căn hộ trở nên yên tĩnh, chỉ còn tiếng nước chảy róc rách từ phòng tắm. Một lát sau, tiếng nước dừng lại. Cánh cửa phòng tắm mở ra, hơi nước ấm theo anh tràn ra ngoài. Giyuu bước ra, mái tóc đen ướt sũng, một tay cầm khăn lau, tay kia xốc nhẹ chiếc túi đồ. Anh mặc chiếc quần thể thao đơn giản mà Tanaka đưa lúc nãy, vai rộng và dáng người cao càng thêm nổi bật trong căn phòng sáng đèn vàng.

Anh thở dài, đôi mắt xanh ngước nhìn lên trần, rồi rút điện thoại. Bấm số chị gái, giọng anh trầm, nhẹ:
“Chị, em ổn rồi. Cô gái em giúp là em họ của Tanaka, hiện giờ đang ở căn hộ của cậu ấy

Đầu dây bên kia vang lên tiếng chị gái đầy lo lắng nhưng có chút nhẹ nhõm:
” vậy sao, nè mà cậu ấy lớn tuổi hơn em đó đừng có xưng hô ngang như vậy.”

” chỉ là cậu ấy muốn em gọi như thế mà, sau này cậu ấy cưới chị rồi em sẽ gọi là anh.”

Giyuu nói trong giọng là vài phần trêu chọc làm chị gái nói một tràng trong điện thoại một tràng dài.

Giyuu khẽ cười, một nụ cười hiếm hoi:
“Vâng, em đã biết rồi mà, sẽ về nhanh mà. Chị đừng phàn nàn trước mặt thầy nữa mà, em biết thiếu điểm rồi, biết sai rồi, quay về sẽ cùng chị đi mua thật nhiều quần áo.”

Lời nói trong điện thoại khiến Giyuu bật cười.

” em biết mà chị gái của em luôn bảo vệ em mà, em tin chị sẽ không để ba mẹ biêys việc này đâu, chị à có đúng không.”

” cái miệng của em ngày càng lẽo mép rồi.”

” em chắc chắn dẫn chị đi mua thật nhiều đồ…hmm đương nhiên là tiền tiết kiệm của em rồi.”

Giyuu quay đầu nhìn thấy kệ trưng bày thanh kiếm, đó cũng là sở thích của anh, điểm chung của anh và Tanaka cũng là thích nhữbg thanh kiếm này. Vừa nói chuyện điện thoại vừa đứng dậy, đi về phía kệ trưng bày thì… cánh cửa phòng bên mở ra.

Kazuko bước ra, mái tóc đen dài đã được chải mượt, để lộ phần mái ngố mềm mại khẽ che bớt trán. Nước da nàng có chút nhợt nhạt sau biến cố vừa rồi, nhưng điều đó chỉ càng làm đôi mắt to đen của nàng trở nên nổi bật. Trong khoảnh khắc ấy, Giyuu đứng sững. Trái tim anh như bị bóp nghẹt, một cơn co thắt lạ lùng lan ra khắp lồng ngực. Anh quên cả việc đang nghe điện thoại, quên cả hơi thở của mình.

“Giyuu? Em nghe không đấy?” tiếng chị gái đột ngột vang to hơn, kéo anh về hiện thực. Anh giật mình, quay đi để giấu vẻ mặt bối rối.

“Dạ, Lát nữa em gọi lại sau chị nhé.” Anh cúp máy vội vã.

Kazuko nhẹ nhàng tiến đến, ngồi xuống sofa, nghiêng đầu nhìn anh.
“Nghe bảo Giyuu có cuộc thi bơi? Cậu học trường bơi sao?”

Nghe cô gọi tên, tim Giyuu bập bềnh như bị ai khuấy động. Anh cố giữ giọng bình thản:
“Ừ… đã thi xong rồi mới quay về. Chiều nay chỉ cần nhận giải xong sẽ về Fujjin.”

” xa vậy sao à?.” Kazuko cười hiền hòa “nhưng, Cảm ơn Giyuu rất nhiều… tớ muốn xin liên lạc của cậu.”

Anh gật nhẹ. “Ừm, có đây.”

Kazuko bật dậy, chạy đến chỗ anh, mái tóc đen khẽ bay. Nàng đưa điện thoại của mình ra

“Quét nhé.”

Giyuu cũng đưa điện thoại ra, hai chiếc màn hình sáng ánh xanh chạm vào nhau. Khoảnh khắc ấy, ánh mắt họ chạm nhau. Cận cảnh đôi mắt xanh sâu của anh và đôi mắt đen to của nàng khiến không gian như đông cứng lại. Tim Giyuu đập dồn dập, trong khi Kazuko cảm giác má mình ấm lên.

Anh chậm rãi hỏi, giọng trầm mà dịu:
“Tay của cậu… vẫn ổn chứ?”

Kazuko mím môi, gật: “Ừm, không sao ha. May là túi đồ không rơi xuống nước.”

Anh nhíu mày tò mò

” nhưng tại sao cậu lại rơi xuống nước.”

Kazuko bẽn lẽn, mắt nhìn xuống: “Chỉ là… các nhánh đào chìa ra phía ngoài đẹp quá, tớ định nhìn gần một chút. Không ngờ rêu xanh chỗ đó trơn, tớ trượt, đập tay vào đá rồi rơi xuống… chỉ có một tay chống nên hoảng loạn..”

Giyuu nhìn cử chỉ thái độ của Kazuko, anh mím môi nhìn nàng say đắm. Khi định mở lời nhưng chưa kịp nói thêm thì cửa mở, Tanaka bước vào, tay bưng đồ ăn. Anh nhìn hai người đang ngồi sát nhau trên sofa, ánh mắt tinh nghịch.

“Đang nói gì đó mà thân thiết vậy? Nào, ăn thôi. Anh đi lấy chén đũa.”

Kazuko bật dậy, có phần vội vàng. Giyuu cũng đứng lên theo, vóc dáng cao hơn nàng một chút. Họ đứng gần đến mức vai gần như chạm vai.

“Tay cậu đau mà… tớ sẽ làm,” Giyuu khẽ nói, bước nhanh đến giúp Tanaka.

Bữa ăn lẩu diễn ra ấm cúng. Tiếng nước lẩu sôi lách tách, mùi thơm lan khắp phòng. Kazuko cười
“A, thì ra Giyuu cùng anh học chung trường với anh Tanaka trước kia.”

“Đúng vậy,” Tanaka gật gù, “người bạn mà anh hay kể chính là cậu ta. Và cả chị gái của cậu ấy nữa.”

“Nè, cậu đã trốn tiết để tham gia cuộc thi bơi tài năng, giờ tính sao đây? Thiếu điểm rồi đấy, phải đi khảo cổ học hỏi, tích thêm thành tích nghiên cứu các thứ rồi.”
Tanaka nhìn vào Giyuu.

Giyuu nhìn Tanaka nhướn mày: “Cậu đã chuyển đi tận đây từ lâu rồi mà sao biết rõ vậy?”

“Tsutaya kể hết rồi,” Tanaka đáp, đôi môi cong lên tinh nghịch.

Tanaka cười lớn, lôi điện thoại gọi cho chị gái Giyuu:
“Chị à, em trai chị đang ở nhà em rồi.”

Đầu dây bên kia vang tiếng chị gái, vừa vui vừa lo:
“Tanaka, mấy đứa ổn chứ?”

“Ổn cả, nhưng em lái xe rồi đi mua lẩu nên mệt lắm, chắc sắp bệnh rồi,” Tanaka ra vẻ mệt mỏi.

“Tanaka, em uống thuốc chưa đấy?” giọng chị gái vang lên, khiến Giyuu và Kazuko nhìn nhau rồi bật cười.

Kazuko lén liếc sang Giyuu. Ánh mắt anh chợt dừng lại trên gương mặt nàng, đôi đồng tử xanh sâu dần như chứa ký ức xa xăm. Không kiềm được, anh buột miệng:
“Cậu… có cảm giác như đã gặp tớ ở đâu rồi không?”

Kazuko ngẩng lên, ngạc nhiên, rồi mỉm cười, nhai nhai miếng thịt:
“Cậu cũng cảm giác vậy sao?”

Giyuu thoáng sững sờ đó là điều anh chưa từng xảy ra trước đây, vậy mà lúc này lại bật ra tự nhiên như thế.

Chiều hôm đó, khi ánh nắng nghiêng dài trên con phố, Kazuko tiễn Giyuu ra xe.

“Tạm biệt cậu, hẹn gặp lại… tớ sẽ nhắn tin,” Kazuko khẽ cười, nhưng trong đáy mắt là niềm vui.

“Về đến tớ sẽ nhắn cậu,” như thể một lời hứa không chỉ cho hôm nay.

Chiếc xe lăn bánh, bỏ lại con phố phủ đầy hoa. Giyuu nhìn qua cửa kính, hình bóng Kazuko thu nhỏ dần rồi tan vào ánh chiều vàng, nhưng trái tim anh dường như đã ở lại nơi nàng đứng nơi những cánh hoa anh đào vẫn rơi, và định mệnh vẫn tiếp tục.

Nhìn Thấy Anh Đào Trên Nước - END

Ngày 1
” Tớ về đến rồi.”

💙” Cảm ơn cậu rất nhiều.”

💗” Giyuu, cậu đã ăn gì chưa?”

💙” Tớ chuẩn bị đi ăn cá hồi hầm củ cải.”

💗” Cậu có ăn được cay không?”

💙” Có, tớ đi ăn đây.”

Kazuko gửi một bức ảnh hoa anh đào, những cánh mỏng hồng phấn rung rinh trước gió.

💗” Đẹp quá.” tin nhắngửi  đến Giyuu nhanh chóng.

💙” Tay còn đau không?”

💗” Đã đỡ hơn rồi.”

Kazuko khẽ chạm ngón tay lên màn hình, đọc lại từng chữ, lòng bỗng thấy ấm.

Ngày thứ 10
” Giyuu à… tớ đến chơi cùng cậu nhé.”

” Tớ sắp đi luyện tập khảo cổ rồi.”

” Tớ muốn đi cùng.”

” Nguy hiểm lắm.”

” Anh Tanaka sẽ đi cùng.”

” Ừm.”

Kazuko nhìn trân trân vào tin nhắn vừa hiện, tay mím môi, không biết nên gõ gì tiếp. Một lát sau, cô định cắn quả táo trên tay để ngụy che cảm giác hồi hộp. Nhưng màn hình điện thoại lại sáng lên:

” Tớ đến đón cậu.”

Cô sững lại, tim như khựng một nhịp. Trong khoảnh khắc ấy, Kazuko có cảm giác mình vừa chạm đến một khoảng trời xa xăm  thứ cảm giác ngọt ngào đến mức muốn bật cười, muốn chạy ra ngoài và bay lên không trung.

Nhìn Thấy Anh Đào Trên Nước - END

Đêm hôm sau, căn hộ của Tanaka sáng đèn muộn hơn thường lệ. Ngoài khung cửa sổ, thành phố đã ngủ yên, nhưng trong phòng khách, hai chàng trai vẫn còn ngồi trên thảm, lon nước ngọt lăn lóc trên bàn. Tanaka khoanh tay, ánh mắt mang chút trêu chọc nhưng cũng nghiêm túc.

“Này, đổ em họ tôi rồi sao?” Anh bật cười khẽ, giọng như thể đang dò xét.

Giyuu thoáng khựng lại, đưa mắt nhìn xuống, ngón tay vô thức xoay chiếc lon rỗng. “Nói gì vậy…” Anh cố giữ vẻ bình thản, nhưng vành tai lại đỏ lên.

“Nhìn cậu là hiểu rồi. Đời nào cậu lại chịu đến đây chỉ để đi cùng tôi? Đừng tưởng tôi không nhận ra.”

Giyuu im lặng một lúc lâu. Anh không chối cãi, cũng không tìm cớ biện minh. Chỉ có một điều, khi nghĩ về Kazuko, trái tim anh lại co thắt một cách khác lạ.

“Chỉ là… đối với cô ấy, mọi thứ rất khác lạ.” Giọng Giyuu trầm xuống, có chút bối rối hiếm thấy.

Tanaka nghiêng đầu, mỉm cười nhưng giọng nghiêm hơn: “Cảm giác đó chẳng phải là yêu sao?”

“Yêu?” Giyuu lặp lại, như đang thử nếm một từ ngữ xa lạ. Anh chưa từng gắn nó với mình, càng chưa từng để một ai có thể khiến anh dao động như vậy.

“Cậu lúc nào cũng điềm tĩnh, ít nói, khó mở lòng. Thế nhưng với con bé… chỉ cần một lần gặp, cậu đã khác. Chẳng phải quá dị sao?”

Giyuu hạ mắt, ký ức về cái lần Kazuko ngã vào lòng anh trong khoảnh khắc xe thắng gấp vụt qua. Hơi ấm của cô, mùi tóc phảng phất mùi gió sông, và ánh mắt ngượng ngùng ấy tất cả như đã từng xảy ra từ một kiếp nào đó.

Anh khẽ lắc đầu, giọng nhỏ nhưng chắc chắn: “Cậu không hiểu đâu… cảm giác ấy quen thuộc đến mức kỳ lạ.”

Tanaka nhìn Giyuu thêm một lúc, rồi mỉm cười.

Nhìn Thấy Anh Đào Trên Nước - END

cửa kính hạ xuống để lộ nụ cười hiền của anh. Bên cạnh ghế lái, Giyuu ngồi im lặng, ánh mắt khẽ liếc ra ngoài. Anh mặc áo khoác thể thao màu xanh dương tay dáng ngồi điềm tĩnh như thể mọi thứ đều nằm trong tầm kiểm soát.

Kazuko vội chạy đến, hơi thở gấp nhưng nụ cười tươi rạng rỡ. “Xin lỗi, đã để mọi người chờ lâu.”

“Không sao,” Tanaka xua tay, ánh mắt anh hơi lướt qua Giyuu, mỉm cười bí ẩn. “Lên xe đi, hôm nay chúng ta có một đoạn đường khá dài.”

Kazuko kéo cửa sau, nhưng trước khi ngồi xuống, cô thoáng chạm mắt Giyuu. Cái nhìn chỉ kéo dài một khoảnh khắc nhưng khiến tim cô đập mạnh. Giyuu vẫn giữ vẻ mặt bình thản, chỉ gật nhẹ đầu, nhưng trong lòng anh thoáng một cảm giác quen thuộc, như từng nắm lấy bàn tay này từ rất lâu.

Con đường dẫn ra ngoại ô trải dài với những dãy núi mờ xa. Trong xe, Tanaka thao thao kể về khu khảo cổ mới phát hiện, những mảnh gốm cổ và câu chuyện lịch sử thú vị. Kazuko lắng nghe, thỉnh thoảng đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nhưng mỗi khi bóng Giyuu phản chiếu trên kính, tim cô lại xao động.

Ở ghế trước, Giyuu liếc qua kính chiếu hậu. Anh bắt gặp hình ảnh Kazuko tựa đầu vào khung cửa sổ, ánh sáng lướt qua gương mặt cô, mái tóc đen lay động.

Nhìn Thấy Anh Đào Trên Nước - END

Khu khảo cổ nằm sâu trong rừng, nơi ánh sáng mặt trời chỉ len được từng vệt nhỏ qua tán lá dày. Tiếng ve rền rĩ hòa cùng mùi đất ẩm và lá mục tạo nên một bầu không khí vừa huyền bí vừa mát rượi. Chiếc xe dừng lại trên con đường đất gồ ghề, bánh xe nghiền qua vài cành khô phát ra âm thanh giòn gãy.

Kazuko nhảy xuống trước, cô mặc áo sơ mi trắngquần nâu dài trên tay cầm một chiếc áo khoác màu đỏ.mắt cô sáng long lanh khi nhìn cảnh tượng trước mặt. Những tảng đá phủ rêu, vài cột gỗ cũ kỹ gãy đổ, những phần đất đã được đào xới, xa xa là một lối mòn dẫn sâu vào, có vẻ mọi người đều ở trong đó.

“Trời ơiii, kiểu này như mấy cái truyện linh dị mình hay đọc ấy!” Giọng cô hào hứng đến mức Tanaka bật cười.

Giyuu bước xuống sau cùng. Tiếng đóng cửa xe khẽ vang trong không gian vắng lặng. Anh nhìn bóng dáng Kazuko, tim đột nhiên đập thình thịch, một nhịp lạc lõng đến mức khiến anh thoáng bối rối. Chẳng hiểu sao chân anh lại tự động bước đến gần cô, như thể sợ rằng nếu không kịp tiến tới, cô sẽ tan biến vào cảnh sắc mơ hồ này.

“Còn không biết sợ sao…” Anh nói, giọng thấp và hơi khàn.

Kazuko quay đầu lại, mái tóc đen dài khẽ hất về phía sau.

“Có gì phải sợ chứ.” Cô mỉm cười tinh nghịch, tiếng cười khẽ khàng như một làn gió mỏng: “Hí hí.”

Khoảnh khắc ấy, Giyuu sững lại. Anh chưa hề định hỏi câu đó. Hành động ấy không phải của lý trí, mà là của một phần ký ức mơ hồ nào đó thứ đã bám theo anh suốt những giấc mơ không tên. Từ khi còn nhỏ, anh vẫn mơ thấy một người chị dịu dàng, hiền lành, đó cũng chính là chị hai hiện tại nhưng giấc mơ lại luôn chồng lấn: ngoài chị gái, còn một người khác…

Người đó, mỗi lần anh mơ đến, trái tim lại như bốc cháy. Nỗi lo lắng vô cớ len lỏi: không biết cô ấy giờ đang ở đâu, có bình an không. Dáng người mảnh mai, cao ráo mái tóc dài và cảm giác quen thuộc khi cô nép vào lòng anh tất cả khiến anh tin rằng mình đã biết cô từ rất lâu..

Anh khẽ nắm chặt tay, cố giấu sự xao động đang lan tràn khắp lồng ngực, nhưng ánh mắt xanh của anh đã vô tình phản chiếu tất cả: một sự ấm áp lẫn băn khoăn, như thể ký ức và hiện thực đang đan xen ngay trước mắt.

Kazuko nghiêng đầu, đôi môi khẽ chu lại, ánh mắt đầy thắc mắc.
“Giyuu, sao thế?” Giọng cô vừa mang chút trêu chọc vừa lo lắng.

Anh vẫn đứng bất động, đôi mắt xanh cứ dán chặt vào Kazuko, đến mức Tanaka từ trên xe nhìn xuống cũng thấy lạ. Anh họ vội bước nhanh đến, khom lưng quan sát.

“Ơ kìa, chắc là dính bẫy tình rồi.” Tanaka nở nụ cười gian, giọng đầy ẩn ý.

“Giyuu à… Giyuu…” Anh vỗ tay một cái bốp ngay bên cạnh tai Giyuu.

“Ha… hả?” Giyuu giật mình, thoáng đỏ mặt vì nhận ra mình vừa thất thần.

Tanaka khoanh tay, ánh nhìn đầy chế nhạo:
“Nè, đừng có mến mộ em họ tôi mà lộ rõ thế chứ.”

Kazuko nghe vậy, hai má ửng hồng, vội quay mặt đi, nhưng khóe môi lại cong lên như không kìm nổi nụ cười.

“Gì hả…” Giyuu cố trấn tĩnh, khoé môi mím lại, “Tôi chỉ đang suy nghĩ cách để vượt qua bài kiểm tra này thôi.”

Tanaka nhướng mày:
“Chẳng phải ở đây ba ngày là đủ rồi sao? Về nhà có kiến thức, bài tập, chỉ cần cái con dấu là được, có gì mà suy nghĩ chứ.”

Giyuu khẽ liếc Tanaka, ánh mắt nghiêm túc hơn hẳn:
“Ai như cậu chứ. Đã đến tận nơi này, không lẽ không nghiêm túc tham gia?”

Bầu không khí nơi khảo cổ nhộn nhịp nhưng vẫn mang chút u tịch của khu rừng sâu. Mùi đất ẩm và cỏ non hòa quyện trong gió. Giyuu vừa đưa thẻ xác nhận, ánh nhìn lặng lẽ dõi theo Kazuko đi cùng ông lão mua vé. Trong ngực anh, một cảm giác khó gọi tên cứ âm ỉ dâng lên vừa ấm áp vừa bất an, như thể thứ gì đó đang dần thay đổi mà anh không thể kiểm soát.

Tiếng gọi vang lên từ hố khảo cổ:
“A, Tachibana đến rồi kìa!”

Giyuu khẽ quay đầu, bạn bè đang vẫy tay gọi. Anh thấy Kazuko khựng lại, nhìn anh bằng ánh mắt vừa kiêu hãnh vừa bối rối.

“Cậu làm nhiệm vụ đi, tớ đi đây.” Cô cất giọng nhẹ nhàng, như cố che giấu điều gì.

“Sau khi xong nhiệm vụ, tớ sẽ đến chỗ cậu.”

Kazuko vội lắc đầu, tránh ánh mắt anh:
“Không cần đâu…”

Giyuu dừng lại, giọng trầm hơn, có chút do dự:
“Tớ… có vài điều muốn hỏi cậu.”

Kazuko thoáng giật mình, sau đó mỉm cười gượng gạo:
“Ừm… được rồi. Lát gặp.”

Cô nhanh chân rời đi, để lại Giyuu đứng đó, lòng bồn chồn.

Khi Kazuko vừa hòa vào nhóm Tanaka, một cô gái tóc ngắn bước đến. Mồ hôi lấm tấm trên trán, nhưng ánh mắt cô sáng lên khi nhìn Giyuu:
“Tachibana… bạn gái của cậu sao?”

Giyuu hơi sững lại, nhìn theo hướng ánh mắt cô gái Kazuko đang cùng Tanaka tiến về phía con đường mòn dẫn lên núi. Anh không trả lời ngay, chỉ khẽ nhếch môi cười nhẹ, như thể trốn tránh.

Cô gái tiếp tục, giọng vừa trêu chọc vừa buồn bã:
“Vài bữa nay cậu lạ lắm… chắc chắn là vì cô ấy.”

Giyuu lặng im. Trong khoảnh khắc ấy, mái tóc ướt vì mồ hôi khiến Giyuu thêm quyến rũ. Anh không xác nhận, cũng không phủ nhận nhưng tim anh đã lỡ rung động, và cô gái kia nhận ra điều đó qua ánh mắt anh không kịp che giấu.

Nhìn Thấy Anh Đào Trên Nước - END

con đường mòn dẫn lên đỉnh núi ngoằn ngoèo như dải lụa. Nắng lấp lóa len qua kẽ lá, tạo nên những vệt vàng ấm áp trên vai Kazuko. Cô mang vẻ mặt hào hứng như một đứa trẻ lần đầu đi hội, từng bước nhảy nhót trên phiến đá ẩm.

” Anh ơi, nhìn kìa!” cô reo lên, chỉ vào những khối đá phủ đầy rêu xanh, mắt long lanh.  “Cái này trông giống mấy thứ thần bí em hay xem.”

Tanaka bật cười, hai tay đút túi quần, thong thả đi sau: “Ngây thơ vừa thôi. Đây là khảo cổ, không phải phim ma đâu. Nhìn em như thể chỉ chờ một bóng ma xuất hiện để hét lên vậy.”

Kazuko giả vờ chu môi, xoay người lại: “Ai hét chứ? Em ghê gớm lắm đó.” Cô cố làm mặt nghiêm nhưng đôi mắt vẫn ánh lên vẻ tinh nghịch. Một con sóc bất ngờ chạy ngang, Kazuko giật mình kêu khẽ. Tanaka bật cười lớn: ” vẫn nghịch ngợm.”

Kazuko đứng nép bên một tảng đá phủ rêu, đưa mắt nhìn những cánh rừng trúc xanh mướt. Gió lùa qua kẽ lá rì rào. Một bóng người xuất hiện cạnh cô, giọng nữ trong trẻo vang lên:
“À… chào cậu.”

Kazuko quay lại, thấy cô gái tóc ngắn, đeo balo gọn gàng, gương mặt hồng lên vì leo núi.
“À, chào cậu.” Kazuko đáp lễ, hơi mỉm cười.

“Ban nãy, tớ thấy cậu đi cùng Tachibana.” Giọng cô gái đầy vẻ tò mò.

“Đúng rồi.” Kazuko gật đầu.

“Tớ là bạn của cậu ấy.” Cô gái kia mỉm cười, nụ cười tươi nhưng trong mắt ẩn chút gì đó lấp lánh.

“Vậy à? Cậu cũng lên đây tham quan khảo cổ à?” Kazuko nghiêng đầu, giọng nhẹ nhàng.

“Đúng. Tớ đăng ký nhóm khảo cổ này từ lâu, nghe nói khu vực này từng có những phát hiện thú vị.”

Tanaka lúc ấy đang đứng gần đó, lẳng lặng nhét tay vào túi quần, mắt liếc qua như thể muốn nghe ngóng.

Hai cô gái bắt đầu trò chuyện rôm rả. Họ kể nhau nghe về đoạn đường leo núi, về khung cảnh tuyệt đẹp trên cao, rồi bất giác chuyển sang chuyện nhỏ nhặt trong trường. Cô gái tóc ngắn hỏi dò một cách tự nhiên, nhưng rõ ràng là muốn tìm hiểu:
“Cậu và Tachibana… thân nhau lắm nhỉ?”

Kazuko cười nhẹ, giữ thái độ bình thản: “Cũng bình thường thôi, bọn tớ chỉ là bạn.”

“Chỉ là bạn thôi sao?” Ánh mắt kia chớp nhẹ, như đang dò xét. “Vậy mà ánh mắt cậu ấy nhìn cậu… không giống bình thường chút nào.”

Kazuko không nói, chỉ khẽ bật cười, nụ cười mơ hồ khiến cô gái kia càng nghi hoặc. Cả hai tiếp tục đi dọc theo lối mòn, thi thoảng lại dừng để chỉ một bông hoa dại hay một vệt sáng xuyên qua tán lá. Không khí giữa họ ban đầu còn dè dặt, giờ đã rôm rả, thỉnh thoảng vang lên tiếng cười khúc khích. Tanaka đi phía sau nghe lỏm được vài câu, chỉ biết thở dài, thầm nghĩ mấy cô gái này vừa đi vừa tám chuyện, chắc quên mất mình đang trên núi rồi.

Đang trò chuyện, cô gái tóc ngắn bỗng kêu khẽ:
“Á!”

Cô vừa dẫm phải rêu trơn, trượt chân trên phiến đá. Kazuko hốt hoảng đưa tay ra nhưng không kịp, Tanaka phản ứng nhanh hơn, lao tới đỡ lấy cô gái. Cả ba suýt nữa thì ngã dúi dụi vào nhau.

“Cậu ổn chứ?” Tanaka hỏi, giọng pha chút trách móc.

Cô gái kia cắn môi, gương mặt đỏ bừng: “Tớ… tớ không sao, chỉ hơi đau mắt cá thôi.”

Kazuko lo lắng nhìn quanh: “Có lẽ nên đưa cậu ấy xuống khu hỗ trợ y tế.”

Tanaka gật đầu ngay: “Được, để anh đưa cậu ấy đi. Em cùng anh quay lại nơi của hướng dẫn viên đi.”

” em sẽ ở đây, trạm hỗ trợ y tế cũng đâu có xa, biết đâu đoàn hướng dẫn viên cũng sắp đến đây rồi.”

” nhưng mà.”

” em không sao, anh đi đi.”

” ở yên đây đợi đó.” Tanaka dìu cô gái bị trật chân, hai người vừa đi vừa cười xòa xua tan bối rối.

Kazuko đứng nhìn theo, nụ cười mơ hồ trên môi. Tiếng cười của hai người kia xa dần trong gió. Bất chợt, một bóng trắng nhỏ nhảy ngang qua tảng đá phía trước. Kazuko ngạc nhiên nhận ra đó là một con thỏ trắng, lông nó mềm như bông và đôi mắt hồng như hạt ngọc.

“Ồ… dễ thương quá.” Cô khẽ thốt, quên mất mọi thứ xung quanh. Con thỏ dừng lại một nhịp, rồi nhảy tiếp, để lại những dấu chân nhỏ xíu trên lớp lá khô. Kazuko, như bị mê hoặc, liền bước theo, tiếng bước chân cô khẽ khàng trên nền đất rừng…

Nhìn Thấy Anh Đào Trên Nước - END

Tanaka dìu cô gái tóc ngắn từng bước xuống con dốc đầy lá mục. Mặt đất trơn trượt, mỗi bước đi đều phải dò dẫm, cơn đau ở mắt cá chân khiến cô gái nhăn nhó, còn Tanaka thì cố tỏ ra bình thản nhưng trong lòng hơi lo lắng.

“Ơ… đây là đâu vậy?” cô gái ngập ngừng hỏi, ánh mắt đảo quanh những tán cây tối sầm.

Tanaka cũng dừng lại, đưa mắt nhìn xung quanh. Con đường mòn ban nãy giờ chẳng thấy đâu, chỉ có những tảng đá phủ rêu và rễ cây chằng chịt. Anh nuốt khan:
“Ờ… lạc rồi.”

Cả hai im lặng một lúc, chỉ nghe tiếng nước nhỏ giọt đâu đó trong rừng. Tanaka gãi đầu, cố nở nụ cười trấn an:
“Thôi, cứ từ từ tìm đường. Không xa trạm kiểm soát lắm đâu.”

Nhìn Thấy Anh Đào Trên Nước - END

Ở một khoảng rừng khác, Giyuu đã hoàn thành xong công việc cùng nhóm khảo cổ. Anh thả bước một mình, để tiếng gió và mùi đất ẩm dẫn đường. Anh theo chỉ đườbg của hướng dẫn viên rằng Kazuko đã đi đâu, rồi đôi chân cứ đưa anh đi sâu hơn, thro con tim cho đến khi anh nhìn thấy một dáng người quen thuộc thấp thoáng sau bụi cây.

Kazuko đang quỳ xuống, hai tay nhẹ nhàng nâng một chú thỏ trắng. Mái tóc đen của cô ướt sương, gương mặt rạng rỡ như trẻ nhỏ vừa tìm được kho báu. Khi cô quay đầu lại, bắt gặp ánh mắt Giyuu, cô mỉm cười vẫy tay:
“À, cậu đến rồi sao!”

Giyuu định đáp lại thì bầu trời bất ngờ xám lại, một cơn mưa rừng đổ xuống ào ạt.

“A, mưa!” Kazuko bật kêu, vội đưa tay che cho thỏ con, ôm nó sát vào ngực để tránh nước.

Giyuu thấy cô lúng túng liền vội tiến đến, nhưng Kazuko đã chạy vụt vào trong rừng, hối hả tìm chỗ trú.

“Đi đâu thế!” Anh gọi lớn, rồi lao theo.

Bóng dáng mảnh khảnh của Kazuko dừng lại gần một khoảng đất trống, cô quay đầu nhìn thoáng qua rồi tiếp tục chạy. Giyuu rút ngắn khoảng cách, cuối cùng vươn tay nắm lấy cánh tay cô.

“Trong này có một ngôi nhà!” cô nói nhanh, hơi thở dồn dập.

Họ chạy thêm vài bước thì thấy một căn nhà gỗ cũ kỹ, cửa chính khóa chặt, rêu xanh bám đầy khung. Kazuko nép sát dưới mái hiên, ôm chặt con thỏ trong lòng, đôi vai run nhẹ vì lạnh. Cô dựa người vào cánh cửa để tránh mưa, bất ngờ nghe một tiếng tách.

“À… bung ra rồi!” Kazuko ngạc nhiên thốt lên. Ổ khóa đã tự rơi xuống nền gỗ, như thể căn nhà cũng đang mời gọi họ.

Căn nhà gỗ im ắng đến mức tiếng mưa rừng bên ngoài nghe như trút xuống mái hiên cũng thành một bản nhạc đều đặn. Họ bước vào, bụi phủ mờ trên bàn ghế, không khí mang theo chút mùi ẩm mốc của thời gian. Kazuko khom người đặt chú thỏ trắng lên chiếc bàn cũ, nhẹ nhàng vuốt ve nó, như sợ chỉ cần mạnh tay một chút thôi nó sẽ tan biến.

Giyuu bước sâu hơn vài bước, ánh mắt dừng lại nơi một mảnh gỗ ở góc tường. Những ký tự mờ nhạt được khắc vào gỗ như tiếng gọi của ký ức: “Giyuu cùng Miharu.” Anh sững lại, đầu ngón tay run rẩy chạm vào vết khắc thô ráp.

Kazuko tò mò chạy đến, mái tóc dài ướt sũng lay động theo từng bước. Cô nghiêng người nhìn rồi mỉm cười:
“Woa… đây hình như là kiểu mà những đôi yêu nhau hay khắc tên để lại. Nhưng thường người ta ghi cả họ và tên mà, nhỉ?”

Giyuu chớp mắt, cổ họng nghẹn lại, rồi khẽ đáp, giọng anh trầm và dịu:
“Có lẽ… anh ta muốn khẳng định. Ghi tên thôi cũng đủ rồi… chỉ Giyuu mới biết Giyuu yêu Miharu đến mức nào.”

Hai đôi mắt một xanh sâu lắng, một đen sáng như ngọc ngặp nhau. Thời gian như dừng lại.

Một tiếng sét bất ngờ xé toang bầu trời, ánh chớp lóe sáng soi rõ từng đường nét trên gương mặt họ. Kazuko giật mình quay lại tìm chú thỏ, nhưng trên bàn giờ đây trống trơn. Con thỏ biến mất, như chưa từng tồn tại. Trong căn nhà ẩm lạnh, chỉ còn lại hai người.

Kazuko siết chặt tay áo mình, giọng run nhẹ:
“Trước đây… tớ hay mơ. Một giấc mơ lặp đi lặp lại. Trong mơ có một cô gái đứng bên bờ hồ hoa anh đào…”

Giyuu lặng người, khẽ thở ra:
“Cậu cũng vậy sao… Tớ mơ thấy mình đứng cùng một cô gái bên hồ đó. Nhưng… tớ chưa từng biết cô ấy là ai.”

Tiếng mưa vẫn dội ngoài kia, nhưng trong căn nhà, mọi âm thanh như chìm xuống. Hình ảnh hồ hoa anh đào, gió xuân, và hai bóng người năm xưa như hiện về, rõ rệt đến mức trái tim cả hai cùng thắt lại.

Kazuko ngước mắt lên, ánh nhìn như vừa sợ hãi, vừa rưng rưng hy vọng. Cô chưa kịp nói thì Giyuu đã lên tiếng, giọng anh thấp nhưng chắc nịch:
“Cậu… có thể cho tớ cơ hội ở bên cậu không?”

Kazuko cắn nhẹ môi, một thoáng bối rối vụt qua, rồi cô khẽ nghiêng người, hôn lên má Giyuu. Nụ hôn nhẹ như cánh hoa rơi, nhưng đủ để ngọn lửa trong lòng họ bùng cháy.

“Cậu thật sự… rất quen thuộc với tớ.” Kazuko thầm thì.

Giyuu siết nhẹ tay cô trong tay mình, ánh mắt kiên định:
“Tớ hứa… sẽ thật tốt với cậu.”

Bên ngoài, tiếng mưa dần nhẹ đi..Giyuu ôm lấy nàng bằng hai tay..

Kiếp trước, nàng đã dập đầu hơn ngàn lần trước Phật, chỉ mong kiếp này được tương phùng. Chỉ mong một lần nữa được bên chàng, nắm tay đi hết đời, đầu bạc răng long. Dẫu cho hóa tro tàn giữa khói lửa, nàng vẫn mãn nguyện, bởi đã từng yêu và được yêu.

Ost Ngàn Năm: Nếu ký ức kiếp trước không bị vùi lấp sợ gì luân hồi qua mấy kiếp. ngàn năm đợi chờ chẳng uổng phí nếu thấy lạ nụ cười của nàng. Chàng là nhịp tim kiếp trước chưa ngừng đập chàng là ký hiệu rrong tim ở kiếp sau chẳng thể nhìn rõ, làm sao có thể quên.

—–

Kazuko không thích màu trắng vì là màu tang thương màu mà nàng phải rời xa Giyuu ở kiếp trc, màu đỏ là màu nàng mặc khi gả cho chàng.

Kiếp trc nàng tích đức lậy phật kiếp này cả hai được mãn nguyện.

Con thỏ đó là thần linh dẫn lối.

END.

Sẽ coa ngoại truyện 2 bé cưới nhau và H+ hiện đại.

Từ mai mình sẽ viết bộ Chạm Đến Nét Mực Sống nhé. Mong mng ủng hộ.

[text_hash] => a18c5924
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.