Nhìn Thấy Anh Đào Trên Nước – Chương 51: Cách Xa.. – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

Nhìn Thấy Anh Đào Trên Nước - Chương 51: Cách Xa..

Array
(
[text] =>

Ánh đuốc lập lòe như những đốm sao rơi xuống rừng. Trăng khuyết treo lơ lửng trên cao

Okura đứng trước, vai ông vác một cây đuốc lớn, bóng ông đổ dài trên nền đất ẩm.

Giyuu đi sát ngay phía sau Kazuko, tay khẽ đặt nơi eo nàng, như muốn vừa bảo vệ vừa trấn an. Kazuko từng bước dè dặt theo nhịp đuốc chập chờn. Gió rừng mơn man qua vai, nhưng trong lòng nàng lại thấy nặng trĩu: hi vọng và sợ hãi cùng lúc quấn chặt lấy nhau.

Tanjirou và Zenitsu  thấp giọng bàn tán:
“Tanjirou, đó là để nướng gà hả.” Zenitsu mắt híp lại, ôm chặt tay.

” không phải đâu, gà đó là để thực hiện nghi lễ.”  giọng anh vẫn nhẹ nhàng.

” thực hiện xong cũng để ăn thôi, có lửa sẵn ở đây rồi “
Inosuke hào hứng với đến vai Tanjirou.

Nezuko, Inosuke và Yamiki theo sau, riêng Aiko thì im lặng, đôi mắt cô đôi khi liếc nhanh về phía Giyuu và Kazuko. Trong ánh đuốc mờ ảo, ánh nhìn ấy ánh lên một thoáng gì đó khó đoán, không hẳn oán giận, nhưng rõ ràng không phải niềm vui.

Aran, vị trưởng làng trẻ tuổi bước ra từ bóng tối. Anh ta khoác một tấm áo choàng dài màu xám bạc, tóc buộc cao, khuôn mặt sáng sủa nhưng có nét nghiêm nghị. Mắt anh dừng lại một thoáng trên Kazuko, nhưng anh nhanh chóng che giấu cảm xúc, quay sang chào đoàn khách. Giọng anh vang trầm, rành rọt:

“Đêm nay, thần linh của núi cao sẽ nghe thấy chúng ta. Nghi thức này đã tồn tại hơn trăm năm. Người tham gia xin hãy bước về phía trước.”

Dân làng vây thành một vòng tròn lớn, ánh lửa từ những đuốc dài hắt lên khuôn mặt họ, hiện ra những đường nét đầy tin tưởng và trang nghiêm.

Yamiki đứng cạnh Kazuko, đôi mắt tròn xoe ngắm nhìn từng chi tiết, vẻ tò mò. Ngược lại, Aiko trong bộ kimono màu tím nhạt đứng hơi chếch về phía sau, đôi môi khẽ mím, mắt liếc sang Giyuu. Ánh nhìn của cô thoáng ghen tị khi thấy Giyuu nhẹ kéo Kazuko lại gần, như để che gió cho nàng.

Zenitsu run rẩy.
” cái không gian đáng sợ gì thế này.”

Inosuke hất cằm cười khẩy:
” nhát gan quá. Ta chỉ thấy phấn khích thôi!”

Tanjirou nở nụ cười dịu dàng, ánh mắt bình tĩnh nhưng cũng không giấu được sự tò mò. Nezuko đứng bên cạnh tò mò, đôi mắt to của cô ánh lên tia ấm áp khi nhìn hai vợ chồng đứnng bên nhau.

Okura lão dẫn đường lớn tuổi  bước tới gần Giyuu, hạ giọng:
“Thần linh ở đây không dễ bị thuyết phục. Nhưng sự thành tâm sẽ mở đường. Xin bình tĩnh, đừng để lòng nghi ngờ làm dao động nghi lễ. Mời mọi người tiến lên cầm lấy gà.”

Giyuu gật nhẹ, ánh mắt vẫn hướng về Kazuko. Anh nhận ra nàng đang khẽ run, bàn tay lạnh ngắt trong tay anh. Anh nghiêng người thì thầm:
“Đừng sợ.

Kazuko nhìn anh, ánh lửa phản chiếu trong đôi mắt nàng, khiến nó long lanh như muốn vỡ ra. Một tia hy vọng mỏng manh len vào tim nàng, nhưng cũng xen lẫn nỗi sợ: nếu thần linh từ chối, tất cả hy vọng của nàng sẽ tan biến.

Aran giơ tay ra hiệu. Dân làng đồng loạt cúi đầu, bắt đầu hát khẽ một bài ca cổ xưa, âm điệu trầm bổng vang lên giữa rừng sâu, vang vọng như từ lòng đất dội về. Âm thanh đó khiến Yamiki ngẩn người, Zenitsu nổi cả da gà, còn Aiko lại liếc nhanh về phía Giyuu, bắt gặp ánh mắt anh đang dán chặt vào Kazuko, đôi môi anh mím thành đường mảnh một biểu hiện chỉ có người thật sự lo lắng mới có.

Aran cất giọng, lần này hướng về Kazuko và Giyuu:
“Chúng ta sẽ bắt đầu phần nghi thức kiểm chứng. Một trong xiên gà mái qua cây búa. Nếu thần nhận lễ, gà sẽ biến mất. Nếu không, các người phải quay về và không được phép tiến thêm bước nào.”

Kazuko nuốt khan. Nàng nhìn năm con gà trắng đang run rẩy trên bàn, ánh lửa hắt lên những chiếc lông mịn như bạc. Ngón tay nàng siết chặt vạt áo.
Giyuu nghiêng người hỏi nhỏ:
“Nàng có muốn thử không?”

Kazuko thoáng lắc đầu, rồi lại nhìn về phía đỉnh núi. Ánh mắt nàng ánh lên tia do dự và mong mỏi. Cổ họng nàng nghẹn lại, nhưng rồi nàng thở ra thật khẽ, giọng run run:
“Em… em không được.”

Lão Okura bước lên, cầm nhẹ cây búa và gật đầu ra hiệu:
“Để tôi làm thay. Thành tâm quan trọng hơn sức lực. Phu nhân chỉ cần đứng gần bàn tế, đặt tay lên búa khi tôi xiên. Như vậy thần linh vẫn thấy được tấm lòng của phu nhân”

Kazuko gật đầu, nhẹ nhõm nhưng vẫn lo sợ. Nàng tiến lên, Giyuu đi theo sau sát sao, tay anh vẫn không buông eo nàng. Yamiki khẽ reo lên khích lệ:
“Phu nhân, đừng lo, mọi thứ sẽ ổn thôi!”
Aiko đứng xa hơn, nụ cười của cô ta nhạt đi, ánh mắt phức tạp nhìn theo từng cử động của Giyuu và Kazuko.

Khói hương dày đặc như một bức màn mỏng bồng bềnh, quấn quanh những thân cây cao thẳng tắp. Tiếng hát của dân làng vẫn vang đều, từng tiếng trống gõ chậm rãi, mỗi nhịp như dội vào lòng người. lửa đuốc phản chiếu lên những khuôn mặt nghiêm trang, khiến cả khu rừng như bị bao phủ bởi thứ ánh sáng siêu thực.

Okura đứng bên bàn tế, bàn tay gân guốc cầm chặt cây búa. Ông quay sang Kazuko, giọng trầm ấm nhưng kiên định:
“Phu nhân, xin hãy đặt tay lên búa, để thần linh cảm nhận được tâm ý của người.”

Kazuko hít sâu một hơi, bước lên một bước. Làn váy của nàng quệt nhẹ qua nền đất, phát ra âm thanh rất nhỏ. Nàng đưa bàn tay mảnh khảnh, hơi run, đặt lên cán búa lạnh buốt. Giyuu đứng sát phía sau, anh nghiêng người một chút, thì thầm bên tai nàng:
” đừng sợ.”

Nàng liếc nhìn anh qua khóe mắt, ánh nhìn ấy vừa như cầu cứu vừa như tin tưởng. Trái tim nàng đập thình thịch, một phần vì sợ hãi, một phần vì hơi ấm của bàn tay anh đang đặt lên lưng nàng.

Okura ra hiệu cho Aran, vị trưởng làng,  đứng bên hố đất. Aran nghiêm nghị, ánh mắt thoáng chốc lại lướt qua gương mặt Kazuko một lần nữa, dường như điều gì đó trong nàng đã thu hút anh ta một cách kỳ lạ. Aiko, đứng lùi về phía sau, nhìn thấy ánh nhìn ấy, trong lòng dấy lên một sự khó chịu mơ hồ.

Tiếng trống dừng lại đột ngột. Mọi người nín thở.

“Bắt đầu.” Aran nói ngắn gọn.

Okura dồn lực, cây búa xuyên qua thân gà mái, tiếng kêu thất thanh vang lên giữa đêm khuya rồi tắt lịm. Con gà được nâng lên, máu đỏ nhỏ xuống đất. Aran nhanh chóng đặt nó trên miệng hố đất, nơi sương mù mỏng manh như đang chuyển động.

Trong khoảnh khắc im lặng, Kazuko nắm chặt tay Giyuu. Nàng không dám chớp mắt. Một luồng gió lạnh lướt qua, thổi rung các ngọn đuốc. Khói hương xoắn lại thành những vòng kỳ lạ, rồi một tiếng rào rào vọng từ trên cao xuống. Tanjirou khẽ nghiêng đầu, tai anh dường như nghe thấy một âm thanh rất nhanh như tiếng bước chân trên lá khô, nhưng không nhìn thấy ai.

Zenitsu run bắn, thì thào:
“C..c-cái đó… có phải… thần linh không?”
Inosuke lại phấn khích:
“Đúng rồi! Có gì đó đang tới!”

Một tiếng gầm gừ lớn phát ra sau lưng dồn mọi sự chú ý của mọi người ở phía sau.

Bất ngờ, con gà bị xiên dường như… biến mất. Không một âm thanh, không dấu vết, chỉ còn lại cây búa rơi xuống hố khi mọi người quay lại. Dân làng đồng loạt reo lên kinh ngạc, rồi quỳ xuống, dập đầu cảm tạ. Tiếng trống lại vang lên, lần này dồn dập và hoành tráng hơn. Yamiki nhảy cẫng lên vui mừng, gương mặt cô bừng sáng trong ánh lửa:
“Thần linh đã nhận rồi!”

“Thần linh chỉ nhận lễ vật của phu nhân Tomioka, những người còn lại xin lui ra để phu nhân tiến vào khu vực nghỉ ngơi trong rừng.”

Giọng Aran vang lên trầm ấm nhưng dứt khoát giữa đêm rừng. Ánh lửa từ hàng đuốc xếp vòng quanh bãi đất nghi lễ hắt lên gương mặt anh, soi rõ nét nghiêm trang. Mọi người xung quanh lập tức lặng im, chỉ còn nghe tiếng gió luồn qua những tán cây rậm rạp và tiếng dế kêu rả rích.

Giyuu đứng cạnh Kazuko, bàn tay anh vô thức siết chặt tay nàng. Trong ánh sáng mờ nhạt, gương mặt Giyuu bình tĩnh nhưng đôi mắt anh ánh lên sự căng thẳng sâu kín. Anh nghiêng đầu nhìn Aran, rồi quay lại nhìn Kazuko.

Giyuu hạ giọng, nhưng từng chữ đều như một lời khẩn thiết:
“Cầu xin là ở tấm lòng… Sáng mai hãy vào cầu xin, rồi rời khỏi rừng. Giờ cũng đã tối, sức khoẻ của phu nhân ta không tốt.”

Kazuko thoáng lắc đầu, ánh mắt nàng sáng lên một tia kiên định. Nàng nhẹ nhàng gạt tay Giyuu ra, giọng nàng hơi run nhưng vẫn cứng cỏi:
“Em sẽ đi, Giyuu.”

Giyuu cau mày, giọng anh trở nên nghiêm nghị, như muốn dùng mệnh lệnh để giữ nàng lại:
“Không. Phải nghe lời ta.”

Kazuko hít sâu một hơi, cắn nhẹ môi dưới, rồi nhìn thẳng vào mắt anh. Một chút van nài len vào giọng nàng, nhưng ánh nhìn không hề dao động:
“Giyuu… chỉ một lần thôi.”

Giyuu lắc đầu, đôi vai anh căng cứng:
“Không có ai được chọn ngoài nàng… không thể mạo hiểm như vậy.”

Bên cạnh, Yamiki và Tanjirou nhìn nhau, cả hai đều hiểu bầu không khí đang căng thẳng. Zenitsu nắm chặt tay Inosuke, mặt cậu ta nhăn nhó nhưng không dám chen vào.

Một giọng nhẹ nhàng vang lên dân nữ Miharu, người sẽ theo chân Kazuko, bước đến cúi đầu:
“Xin ngài Tomioka yên tâm. Phu nhân sẽ không đi một mình… thần sẽ cho phép dân nữ hộ tống đến khu nghỉ.”

Aran cũng tiến lên một bước, đặt bàn tay vững vàng lên vai Giyuu, trấn an:
“Ngài Tomioka, đây là truyền thống của làng tôi. Bao đời nay chưa từng xảy ra tai hoạ trong khu vực nghi lễ. Phu nhân của ngài sẽ an toàn.”

Ánh lửa soi rõ nét bối rối trong mắt Giyuu. Anh quay sang nhìn Kazuko. Ánh mắt hai người chạm nhau, ánh mắt ấy chứa đựng cả sự lo lắng, cả tình yêu, và một niềm tin mong manh.

Kazuko đặt nhẹ tay mình lên bàn tay Giyuu, giọng nàng mềm như gió đêm:
” tin em…anh đã nói sẽ cho em hi vọng mà.”

Giyuu im lặng hồi lâu, rồi thở ra một hơi thật dài, ánh mắt anh dịu lại nhưng vẫn phảng phất lo âu. Anh vuốt một lọn tóc nàng sang bên tai, động tác ấy vừa như một cái vuốt ve, vừa như một lời dặn dò không lời.

Kazuko khẽ mỉm cười, ánh mắt nàng long lanh trong ánh lửa. Nàng xoay người, bước về phía nhóm dân nữ đang chờ. Váy nàng khẽ quét qua nền đất ẩm, tiếng lá rừng xào xạc như khẽ tiễn.

Aiko đứng cách đó không xa, ánh mắt cô dõi theo bóng Kazuko. Khi thấy Giyuu vẫn còn nhìn theo bóng nàng không rời, trong lòng Aiko dâng lên một nỗi buồn lặng. Yamiki thì hồn nhiên, quay sang Aiko thầm thì:
“Phu nhân Tomioka thật mạnh mẽ ha… em mà là chị ấy chắc đã sợ không dám bước đi rồi, dù rất muốn xin thần nhưng đến đây rồi mới thấy cuộc sống cùng dân làng là tuyệt nhất.”

Trong ánh sáng đuốc chập chờn, Kazuko ngoái lại một lần, ánh mắt nàng tìm Giyuu. Khoảnh khắc ấy như ngưng đọng, một ánh nhìn vừa như lời chào tạm biệt, vừa như hứa hẹn trở về. Giyuu gật đầu khẽ, bàn tay anh siết lại bên hông, như gom hết dũng khí.

Từng bước chân của Kazuko mang theo sự quyết tâm, sau thời tuổi trẻ đầy khói lửa, anh ấy có thể sống cuộc đời hạnh phúc xứng đáng, già đi trong tình yêu…

Giyuu xứng đáng những điều tốt hơn như vậy. Kazuko cảm nhận như mình muốn ho vì gió lạnh ngấm vào, đúng vậy bản thân thật yếu đuối nên cho dù phải hi sinh tuổi thọ này cũng sẽ làm, Giyuu mạnh mẽ, tốt bụng xứng đáng được nhìn thấy con trai của mình khôn lớn, xứng đáng với cuộc sống tốt đẹp.

bước theo dân nữ vào sâu trong rừng. Những ngọn đuốc dần thưa thớt, chỉ còn ánh trăng len lỏi qua tán cây già. Tiếng côn trùng và tiếng gió thổi qua những nhánh lá tạo nên một khúc nhạc rì rầm, như thể rừng đang thì thầm những bí mật mà con người không thể hiểu.

Khi ánh trăng chiếu xuống một khoảng đất rộng, Kazuko khựng lại. Trước mắt nàng, giữa rừng thiêng, hiện ra một ngôi nhà gỗ khổng lồ lớn hơn hẳn những căn nhà gỗ ở làng. Mái ngói lợp bằng ván gỗ sẫm màu, những cột trụ bằng thân cây to lớn như ôm trọn cả không gian. Cửa lớn khắc hoa văn lạ mắt, giống như sóng nước cuộn xoáy, ánh trăng chiếu lên làm những đường khắc lấp lánh.

Miharu đẩy nhẹ cánh cửa, khẽ mỉm cười:
“Phu nhân, mời người vào. Đây là nơi thần linh đã chuẩn bị.”

Kazuko bước vào, và tim nàng thắt lại bởi cảnh tượng trước mắt. Bên trong được trang trí như một lễ cưới, những dải lụa trắng và đỏ treo khắp các xà ngang, những bó hoa rừng dại cài thành vòng đặt trên bàn dài.

Ở chính giữa gian phòng, một bàn thờ nhỏ dựng lên, trên đó có một bức tượng đá nhỏ được quấn vải trắng, phía trước là hai chén rượu và vài bông hoa. Ánh lửa từ những đèn dầu hắt bóng lung linh khắp bức tường gỗ, khiến toàn bộ khung cảnh vừa đẹp đẽ vừa u ám.

Kazuko khẽ cau mày, giọng nàng thấp thoáng sự ngạc nhiên:
“Đây… là nghi thức cầu thần linh sao? Sao trông giống…”

Một trong những dân nữ đặt một hộp gỗ nhỏ trước mặt nàng, giọng nhỏ nhẹ nhưng rành rọt:
“Phu nhân, xin người thay bộ lễ phục này. “

Kazuko bối rối nhận lấy hộp, mở ra thấy bên trong là một bộ kimono lộng lẫy màu trắng pha hoa văn xanh lam, kèm theo dải obi đỏ thẫm và vài món trang sức bạc. Nàng siết nhẹ ngón tay, lòng dấy lên nghi ngờ.

Khi các dân nữ lui ra, Kazuko đặt bộ đồ xuống, suy nghĩ rối loạn. Không thể dứt khỏi cảm giác bất an, nàng nhẹ nhàng mở cửa phòng, bước ra hành lang. Ánh đèn dầu dọc hành lang hắt ánh sáng mờ, chiếu ra những bóng dài đung đưa.

Nàng men theo hành lang cho tới một cánh cửa lớn khép hờ. Nàng do dự một chút, rồi nhẹ nhàng đẩy cửa.

Bên trong là một căn phòng rộng với trần nhà cao, xung quanh treo nhiều bức tranh vẽ tay. Nhưng một bức tranh ở chính giữa đã khiến nàng sững sờ, đó là chân dung một người phụ nữ trong bộ trang phục của tộc này, gương mặt và dáng hình giống hệt nàng. Từng đường nét, từ đôi mắt dài hơi cụp xuống, sống mũi thanh tú, đến khóe môi cong nhẹ, như thể nàng đang nhìn thấy chính mình trong tấm vải.

Kazuko nuốt khan, bước lùi lại nửa bước. Trái tim nàng đập dồn dập.

Một giọng trầm vang lên phía sau:
“Em thấy rồi sao… Umi.”

Kazuko giật mình, quay phắt lại. Aran đứng đó, bộ dáng điềm tĩnh nhưng ánh mắt rực lên thứ cảm xúc mãnh liệt, như thể đã đợi khoảnh khắc này rất lâu. Anh ta tiến lại gần một bước, giọng nói run nhẹ:
“Em hãy mau thay đồ… để thành thân với anh.”

Kazuko bàng hoàng:
“Anh… nói gì vậy? Tôi đến đây là để gặp thần linh, không phải để…”

Aran nhìn nàng, ánh mắt anh ta như chứa đựng cả niềm vui lẫn nỗi đau:
“Em chính là món quà mà thần linh ban cho anh. Anh đã cầu xin suốt bao năm… cuối cùng thần đã cho anh gặp lại em. Em là chuyển kiếp của Umi, cô gái đã cứu mạng cha ông chúng tôi và biến mất trên núi thiêng. Giờ thì… không còn gì chia cắt chúng ta nữa.”

Kazuko lùi lại, bàn tay siết chặt vạt áo, trong lòng hỗn loạn.
“Chuyển kiếp… Umi? Không… Tôi không phải người đó. Tôi đến đây chỉ để cầu xin thần linh”

Aran bước thêm một bước, giọng anh ta trầm xuống nhưng ánh mắt tha thiết:

“Không, em chính là cô ấy. Thần linh đã gửi dấu hiệu từ lâu. Bức chân dung kia đã tồn tại hơn một trăm năm, nhưng gương mặt ấy… chính là em. Anh đã xin được gặp lại em, Umi. Hãy ở lại bên anh.”

Kazuko hoảng loạn, tim nàng đập dồn dập, hơi thở trở nên gấp gáp. Nàng xoay người định bỏ chạy ra ngoài, nhưng lòng đầy mâu thuẫn: hình ảnh bức tranh kia, những lời nói của Aran, và cả ánh mắt dường như thật sự tin tưởng của anh ta khiến nàng choáng váng.

Nhìn Thấy Anh Đào Trên Nước - Chương 51: Cách Xa..

lửa từ những chiếc đèn dầu treo dọc hành lang hắt bóng lên vách gỗ, tạo thành những vệt sáng rung rinh như đang nhảy múa. Mọi người đã trở lại làng sau nghi lễ, khắp nơi vang lên tiếng chuyện trò rì rầm xen lẫn tiếng côn trùng ngoài rừng. Trên chiếc bàn dài, thức ăn nóng hổi vừa được dọn ra, bát cơm trắng, rau rừng luộc, thịt nướng thơm phức và vài món canh đơn giản. Nhưng bầu không khí xung quanh bàn ăn lại dường như bị phủ một lớp sương mỏng.

Giyuu ngồi ở cuối bàn, tay nâng chén trà nóng, mắt nhìn vào khoảng không mờ tối ngoài cửa sổ. Ánh trăng mảnh treo lơ lửng giữa bầu trời, nhưng trong lòng anh, bóng tối dường như dày đặc hơn. Hình ảnh Kazuko bước theo dân làng vào khu rừng thiêng cứ lặp lại trong tâm trí anh, như một vết xước không ngừng cọ vào trái tim. Anh cố giữ bình thản, nhưng những ngón tay khẽ run khi cầm chén trà đã tố cáo sự lo âu.

Tanjirou, vốn nhạy bén với cảm xúc, thoáng liếc sang nhưng không lên tiếng. Nezuko cũng im lặng, chỉ nhẹ nhàng đặt thêm thức ăn vào bát của Zenitsu để lấp khoảng trống. Yamiki, hồn nhiên như mọi khi, cười to một cách vô tư:

“Họ bảo Kazuko phu nhân sẽ được thần linh ban phước. Chắc chắn mai chúng ta sẽ nghe tin tốt thôi!”

Tiếng cười của anh vang lên, nhưng lại nhanh chóng chìm vào im lặng. Không ai hưởng ứng, bởi sự vắng mặt của Kazuko đang phủ bóng lên tất cả.

Aiko, ngồi chếch bên kia bàn, kín đáo quan sát Giyuu. Đôi mắt nàng ánh lên vẻ phức tạp: một chút lo lắng, nhưng nhiều hơn là khao khát. Khi nhìn thấy bàn tay Giyuu khẽ siết lấy chén trà, nàng chợt nhận ra một cơ hội mong manh, khoảnh khắc mà trái tim anh đang lung lay.

Bữa ăn trôi qua nặng nề. Giyuu chỉ nhấp vài ngụm trà, không đụng đũa đến thức ăn. Khi mọi người dọn dẹp, anh đứng dậy sớm, bước ra hiên và nhìn vào bóng đêm rừng núi. Những cây cao vươn mình che khuất bầu trời, và ở đâu đó, tiếng chim đêm vang lên rời rạc. Giyuu lặng lẽ siết chặt nắm tay,  “ta sẽ không kiềm được mà đến đó tìm nàng mất..”

Aiko theo dõi anh từ xa. Bóng lưng anh dưới ánh trăng khiến trái tim nàng vừa đau nhói vừa khao khát. Nàng biết đây là cơ hội hiếm hoi, khi Kazuko không ở bên anh, khi anh đang yếu đuối và cô độc. ” anh ấy đã uống trà, tôt rồi.”

đèn dầu trong gian nhà gỗ dần mờ đi, chỉ còn vài ngọn vẫn cháy leo lét trên tường. Bữa tối đã kết thúc, nhưng dư vị lo âu vẫn còn đọng lại. Tiếng trò chuyện ngoài hành lang đã tắt, chỉ còn tiếng côn trùng rả rích vọng về từ khu rừng sâu.

Giyuu chỉ thấy cơ thể mình nặng dần, do mệt mỏi sau chuyến đi dài, nên không để tâm.

Anh về đến phòng riêng, cơn choáng váng trở nên dữ dội hơn. Mọi thứ trước mắt anh như bị bẻ cong, ánh đèn vàng vọt trên bàn chập chờn rồi nhòe đi thành những dải sáng bất định. Anh vịn tay vào bàn gỗ, cảm giác khó chịu dâng lên trong lồng ngực.

Giyuu nhắm mắt một thoáng, nhưng hình bóng Kazuko lập tức tràn ngập tâm trí anh: nụ cười dịu dàng của nàng, ánh mắt lo lắng trước khi rời đi. Anh thấy nàng bước qua khu rừng mịt mù sương, mái tóc đen bay trong gió, chiếc váy lướt qua cỏ ướt. Kazuko… nàng đang ở đâu rồi?

Anh lảo đảo tìm đường đến giường, nhưng chưa kịp nằm xuống thì cửa phòng khẽ kêu “cọt kẹt”. Đầu óc quay cuồng.

Không lâu sautừng bước chân nhẹ như sợ phá vỡ giấc ngủ của đêm. Trong lòng nàng rộn ràng như trống trận. Từng chút mở cánh cửa phòng Giyuu bước vào.

Khi nhìn thấy Giyuu nằm trên giường người như đã mất hết sức lực, khuôn mặt anh phảng phất mệt mỏi, ánh mắt mơ hồ, trái tim nàng bỗng thắt lại vì một niềm thương cảm giả tạo.

Aiko dần bước đến, đúng lúc này Giyuu quay sang, hai hàng chân mày anh nhíu lại ” Miharu..” . Aiko không nói gì chỉ bước đến chạm vào mặt anh. Nàng còn cố tình xoã tóc, ăn mặc mỏng manh một chút mong rằng giống người anh cần..

Giyuu giơ tay run rẩy, đặt lên eo Aiko. Hành động ấy khiến nàng nghẹn thở. Hơi ấm từ bàn tay anh lan qua lớp vải mỏng, làm trái tim nàng đập dồn dập. Trong khoảnh khắc ấy, Aiko không thấy tội lỗi, chỉ thấy một cơ hội:
“Ta chỉ muốn làm thiếp của ngài. Cô ta sẽ không sao đâu… nhưng đêm nay, chúng ta phải thành.”

Nàng khẽ nhắm mắt, ngả vào vòng tay anh.

[text_hash] => 65acc5f1
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.