Array
(
[text] =>
Aiko đang ngồi đó, dáng vẻ vẫn thanh tú nhưng đôi môi khẽ cong thành một nụ cười khó đoán. Yamiki, không nhận thấy dòng căng thẳng ngấm ngầm đang lan ra, chỉ vui vẻ đứng dậy, giọng đầy phấn khích:
“Đây, Ngày mai chúng ta sẽ xuất phát cùng nhau.” Yamiki quay nhìn Kazuko, ánh mắt long lanh đầy nhiệt tình. “Cả hai người… đều quen nhau sao?”
Aiko khẽ nhếch môi, một nụ cười nhạt thoảng qua, đôi mắt liếc nhanh về phía Kazuko. “Ừm,” nàng trả lời, giọng nhẹ nhưng có chút gì đó sâu xa “là chỗ quen biết.”
Kazuko không đáp. Ánh nhìn của nàng dừng lại nơi khóe môi Aiko, rồi thoáng lướt xuống nền gạch. Bàn tay mảnh khảnh của nàng nắm chặt vạt áo hơn một chút. Không khí giữa hai người trong thoáng chốc như đông cứng lại, chỉ có tiếng cười vô tư của Yamiki phá tan khoảng lặng.
Yamiki nghiêng đầu, như chưa nhận thấy điều gì khác thường, lại nhanh chóng tiếp lời, giọng đầy tò mò:
“Phu nhân, người… có mang theo công tử không?”
Kazuko khẽ chớp mắt, rồi gật đầu, giọng nàng nhỏ nhưng chắc: “Ừm… tất nhiên.”
Aiko nghe đến đây, nét mặt nàng thoáng biến đổi. Đôi mắt hơi mở lớn hơn một nhịp, rồi lại cụp xuống như thể cố che giấu sự dao động. Một thoáng thất thần lướt qua, khó mà nhận ra. Nắng ban trưa chiếu lên gương mặt nàng, càng làm nổi bật vẻ phức tạp trong đôi mắt ấy, một chút hoang mang, một chút đau đớn không tên.
Yamiki, vẫn chưa để ý đến sự thay đổi tinh tế đó, bật cười tươi rói, hai tay đan vào nhau đầy phấn khích:
“Cậu bé như nhân bản thứ hai của cha nó, đáng yêu thật sự.”
Lời nói vô tình của Yamiki vang lên, nhẹ nhàng mà như một mũi kim nhỏ chạm vào lòng Aiko. Nụ cười nhạt trên môi Aiko thoáng run rẩy, nhưng nàng nhanh chóng lấy lại vẻ bình thản, chỉ khẽ nghiêng đầu.
Kazuko nghe câu nói ấy, trái tim cũng nhói lên một chút. Nàng liếc Aiko, thấy trong đáy mắt người phụ nữ kia vụt qua một tia cảm xúc khó nắm bắt không phải ghen tuông lộ liễu, nhưng cũng chẳng phải vô cảm.
Căn phòng như lắng xuống trong giây lát. Ánh sáng lọt qua cửa sổ vẽ thành những vệt dài trên nền gỗ. Tiếng gió ngoài xa khẽ rì rào, nhưng bên trong, ba người phụ nữ mỗi người một dòng suy nghĩ: Yamiki hồn nhiên, Aiko giữ nụ cười mỏng manh nhưng tâm trí dao động, còn Kazuko thì bình thản bên ngoài nhưng bên trong lại gợn sóng, như thể nhìn thấy một phần ký ức cũ đang trở về.
Aiko khẽ điều chỉnh lại tay áo, lấy lại giọng điệu trầm ổn: ” chúc mừng phu nhân.”
Kazuko chỉ mỉm cười nhạt, ánh mắt nàng dịu lại nhưng vẫn giữ một khoảng cách vô hình. Trong lòng nàng, những câu hỏi chưa kịp thốt ra vẫn xoay vòng. Yamiki, dường như cảm nhận được phần nào bầu không khí lạ lẫm, nhưng vẫn giữ nụ cười tươi, phá tan sự căng thẳng:
” chúng ta sẽ bàn một chút về chuyến đi.”
Gian phòng sách yên tĩnh, hương trà còn vương vất, bàn lớn nơi trải đầy thư tịch và vài tấm bản đồ thô sơ. Giyuu ngồi phía chủ vị, vai thẳng, ánh mắt xanh thẫm chăm chú nhìn về phía người khách được mời đến. Bên cạnh anh, Tanjirou cũng ngồi ngay ngắn, tay chắp lại, gương mặt trẻ trung nhưng ánh mắt toát ra sự cẩn trọng.
Đối diện họ là một người đàn ông tầm trung niên, mái tóc điểm bạc, nước da sạm nắng như đã trải qua nhiều năm tháng đi rừng. Ông ta tự giới thiệu là Okura, một người từng nhiều lần ra vào khu vực gần núi thần, Giyuu cất công mời.
Giọng ông khàn khàn, nhưng mỗi lời đều chắc nịch:
Okura:
“Ngài Tomioka, tôi đã đi qua vùng ấy nhiều lần. Thực ra muốn vào làng thì dễ, đường đi có hơi gập ghềnh nhưng không phải hiểm trở. Tôi biết một lối tắt men theo bìa rừng, chỉ mất chưa tới nửa ngày đường là đến nơi. Nhưng…muốn cầu thần linh thì lại khác.”
Ông dừng lại, đưa mắt nhìn Giyuu, rồi sang Tanjirou như muốn chắc chắn cả hai đều đang lắng nghe.
Tanjirou hơi nghiêng người:
“thưa ngài? Có nguy hiểm gì sao?”
Okura lắc đầu, môi hơi nhếch thành nụ cười gượng:
“Không hẳn là nguy hiểm, ít nhất… chưa ai nói gặp thú dữ hay quái vật. Nhưng muốn được thần linh cho vào núi, thì phải qua một nghi thức. Người trong làng kể lại, đó là cách duy nhất.”
Ông kéo ra từ túi vải một cuộn giấy cũ, mở ra cho họ thấy. Những nét vẽ nguệch ngoạc mô tả cảnh một nhóm người đang cúng tế trước một thân cây to.
“Phải nhảy múa cúng bái trước thần, sau đó lấy một con gà mái, xiên qua thân cây búa, đào một hố đất rồi dâng lên. Nếu thần nhận, họ nói con gà đó sẽ biến mất… hay đúng hơn, sẽ bị ‘nuốt’. Chỉ khi ấy, người đó mới được xem là có duyên bước vào núi. Nếu không… thì phải quay về ngay. Không được phép tiến sâu hơn.”
Tanjirou khẽ chau mày, trong mắt ánh lên một tia ngạc nhiên lẫn băn khoăn.
Tanjirou:
“Nuốt… một con gà? ngay trước mắt mọi người, nó sẽ biến mất sao ngài?”
Okura gật gù:
“Đúng vậy. Người trong làng kể rằng thần linh dùng cách đó để cho biết mình đã chọn ai. Nghe có vẻ hoang đường, nhưng nhiều năm nay, nghi thức ấy được truyền lại. Họ tin không sai.”
Không khí trong phòng thoáng chốc nặng nề. Giyuu im lặng từ đầu đến giờ, ánh mắt anh lạnh và sâu thẳm, từng lời nói của Okura như được anh cân nhắc kỹ lưỡng.
Giyuu trầm giọng, đôi mày nhíu lại:
“Chẳng khác nào một cách thử lòng. Nhưng nếu không ai được chọn thì sao?”
Okura:
“Thì phải quay về. Núi ấy… không thể vào bằng sức người thường. Hoặc nói đúng hơn, chỉ những ai thần cho phép mới bước qua được. Người trong làng tin, ai cố chấp lén lút đi vào sẽ không bao giờ thấy trở ra.”
Tanjirou khẽ nghiêng đầu, giọng chân thành:
” vậy thì tụi con sẽ cầu may.”
“Người ta nói, có vài kẻ ngoại lai không nghe lời, muốn vào để tìm điều lạ nhưng chẳng ai còn thấy họ trở về. Dân làng xem đó là lời cảnh báo. Cho nên, dù ngài Tomioka có dẫn bao nhiêu người đi, nếu thần không chọn, cũng chỉ có thể dừng ở chân núi.”
Ông ngừng một lát, rồi giọng thấp xuống, kể lại câu chuyện mà tài liệu đã ghi:
Okura:
“Ngày ấy, khi ngôi làng còn nhỏ bé, thường xuyên bị bọn cướp nhắm đến. Đàn ông đi làm, chỉ còn người già và phụ nữ trong làng. Một lần bọn cướp kéo đến, tàn sát dã man. Trưởng làng khi ấy bị thương nặng, liều mình chạy vào rừng sâu để thoát thân. Ông kể rằng trong khoảnh khắc sinh tử, một cô gái xuất hiện. Cô ấy tóc trắng như tuyết, mắt đỏ như máu, mạnh mẽ đến mức một mình giết sạch đám cướp.”
Ánh mắt Okura sáng rực khi nhắc đến chi tiết này, như chính ông cũng tin tưởng tuyệt đối.
Okura:
“Nhưng rồi, cô ấy biến mất. Vài tuần sau, một ngọn núi trên cao bỗng bốc cháy. Khi dân làng lên chữa, họ phát hiện một chiếc bậc thang bằng đá, đẽo thô sơ, dẫn lên tận đỉnh. Trên đỉnh là một pho tượng đá khắc hình người con gái, cạnh đó là chiếc áo mà trưởng làng từng nói chính cô đã mặc khi cứu ông. Từ đó, họ lập đền thờ, gọi cô là thần hộ mệnh.”
Ông ngừng, hít sâu, giọng trở nên chậm rãi:
“Kể từ khi thờ cúng, làng đó liên tục gặp nhiều điềm may. Mùa màng tốt tươi, ít bệnh tật, có người thậm chí thoát chết sau khi cầu nguyện. Người ta tin rằng nữ thần tóc trắng đã ban phước cho họ. Nhưng không phải ai cũng có thể vào núi dâng lễ. Người được chọn thường báo mộng trước khi đi, còn kẻ khác… đành đứng ngoài.”
Trong căn phòng, không khí càng trở nên đặc quánh. Tanjirou siết nhẹ tay, đôi mắt đỏ nâu ánh lên sự quyết tâm nhưng cũng lo âu.
” có phải còn có vụ án lớn như nữ thần đã cứu các chiến binh khi bị truy sât không? Thưa ngài”
Tanjirou thắc mắc.
” đúng, đó cũng chính là vụ lớn nhất gây ra tiếng vang cho làng, sau đó nhiều người biết đến giúp làng mở rộng việc làm ăn hơn.”
“một thử thách thật sự… Nhưng nếu đó là con đường duy nhất để cầu xin, thì chúng ta phải thử.”
Giyuu chậm rãi đặt tay trái lên bàn, ngón tay gõ nhè nhẹ, ánh mắt anh sắc lạnh nhưng sâu xa:
Giyuu:
“Không nguy hiểm về thú dữ hay bẫy rừng… nhưng nguy hiểm ở chỗ khác. Dù gì thì xin hãy bảo vệ phu nhân của tôi, nếu thấy nguy hiểm, với một người có kinh nghiệm như oing khuyên răn, nàng ấy sẽ hiểu.”
Ánh mắt xanh thẫm của anh nhìn thẳng Okura, giọng trầm hẳn xuống:
Giyuu:
” ông nói đã nhiều lần đến đó, nhưng ngươi có tận mắt chứng kiến nghi thức ấy rồi chứ?
Okura thoáng khựng, rồi khẽ gật đầu:
Okura:
“Có. Tôi từng thấy… Dù thế nào, ngài Tomioka, đó là sự thật mà tôi không thể phủ nhận.”
Tanjirou nhìn sang Giyuu, định nói gì đó, nhưng rồi lại thôi. Anh biết Giyuu là người luôn nghi ngờ và thận trọng.
Giyuu im lặng hồi lâu, cuối cùng chỉ khẽ gật đầu, giọng anh như lời kết thúc:
Trở về phòng riêng, Giyuu khẽ đẩy cửa trượt, âm thanh gỗ và giấy vang nhẹ. Ánh sáng ngoài hiên lọt qua khe cửa chiếu lên dáng Kazuko đang ngồi trên sàn tatami, đôi tay mảnh khảnh của nàng đang xếp gọn vài món đồ nhỏ vào chiếc tay nải. Mỗi động tác của nàng đều cẩn trọng và trầm lặng, tựa như nỗi lo đang thấm vào từng nếp gấp vải.
Giyuu bước đến sau lưng nàng, không nói gì, chỉ cúi người ôm lấy nàng từ phía sau. Hơi ấm của anh bao trọn lưng nàng, hương thơm nam tính trên áo anh hòa với hương tóc Kazuko khiến nàng khẽ rùng mình.
“Chàng đi như thế này…” giọng nàng nhẹ như sương, nhưng ẩn chứa sự lo lắng “Chỉ tốn thêm bạc, thêm nhân sự quản lý. Em đi là được rồi.”
Giyuu im lặng một nhịp, siết vòng tay chặt hơn, rồi đáp, giọng trầm và ấm:
“Nàng muốn gì…ta đều có thể làm.”
Anh hạ môi xuống gáy nàng, đặt một nụ hôn nhẹ, hơi thở anh phả lên làn da nàng khiến nàng khẽ nghiêng đầu, để mặc cho sự dịu dàng ấy lan ra.
“Chúng ta sẽ ở đó cầu nguyện.” – anh nói, ngữ điệu như một lời hứa.
Kazuko dừng tay, khẽ quay mặt nhìn anh. Đôi mắt nàng ánh lên vẻ kiên định, nhưng cũng mang chút mệt mỏi khó giấu. Giyuu nhìn sâu vào ánh mắt ấy, và anh hiểu. Anh hiểu rõ vì sao nàng phải làm vậy, dù sức khỏe chưa hẳn tốt, dù đứa bé vẫn còn nhỏ. Nàng chỉ muốn một điều giản đơn: để anh được nhìn thấy con lớn lên, để cả gia đình được sống bình yên. Nhận thức đó len lỏi vào tim Giyuu, khiến một góc sâu trong lòng anh như tan chảy. Một cảm giác ấm áp lan tràn, nhói lên và vỡ ra thành dòng xúc cảm mềm mại.
Kazuko khẽ vuốt tóc anh, chậm rãi nói:
“Người mà Yamiki giới thiệu… chính là Aiko.”
Giyuu thoáng bất ngờ, lông mày anh hơi nhíu lại. Ánh mắt anh dao động, rồi hạ xuống, giọng anh dịu nhưng vẫn giữ sự nghiêm nghị thường thấy:
“Nàng… chấp nhận đi chung sao?”
Kazuko mím môi, rồi khẽ cười, nụ cười mỏng như sương:
“Em không sao. Chàng sợ sao?”
Anh lắc đầu chậm rãi, đưa tay khẽ chạm má nàng, ánh mắt nghiêm nhưng ẩn chứa yêu thương:
“Mọi quyết định nằm ở ta, không phải ở ai khác… nên ta không sợ. Chỉ là… ta sợ nàng sẽ suy nghĩ.”
Kazuko nhìn thẳng vào mắt anh, đôi đồng tử đen lay động ánh sáng buổi sớm. Nàng lắc đầu, giọng nhẹ nhưng chắc chắn:
“Em không đâu.”
Buổi sáng, Kazuko đang bế đứa bé trên tay thì nghe bên ngoài vang lên tiếng bước chân, tiếng trò chuyện rộn rã. Nàng khẽ mỉm cười, cảm nhận bầu không khí đang thay đổi. Vừa bước ra cửa, nàng đã thấy Tanjirou cùng Nezuko đang dắt tay nhau đi vào sân. Phía sau là Zenitsu, gương mặt vẫn còn hơi nhăn nhó ngái ngủ, và Inosuke hừng hực khí thế.
” Chị Miharu.” Tanjirou cúi đầu lễ phép, đôi mắt cậu ánh lên sự nhiệt tình.
” chị ơi em muốn bồng Giiro.” Nezuko mỉm cười, cúi người nhẹ chào, tay khẽ chạm đứa bé trong tay Kazuko.
Đứa bé khẽ cười khanh khách, vẫy tay. Kazuko nhìn con, lòng ấm áp lạ thường.
Zenitsu lầm bầm:
“Trời ạ… mới sáng mà mấy người đã hừng hực dị sao, chưa kịp ăn no đã bị kéo đi rồi…”
Inosuke cười phá lên:
“Đồ nhát gan! Được đi vào rừng để thư giãn gân cốt rồi hâhhaa.”
Zenitsu đỏ mặt:
“Này! Cậu có biết bao nhiêu lời đồn về rừng đó không? Ai dám chắc chúng ta sẽ an toàn?”
Tanjirou xen vào, cười nhẹ:
” ông Okura đã nói không nguy hiểm đâu, đây là cơ hội tốt để luyện tập đó zenitsu.”
Giyuu bước ra hiên, đã mặc bộ trang phục gọn gàng, mái tóc ngắn của anh khẽ lay động trong gió. Ánh mắt xanh thẳm quét qua cả nhóm, bình thản nhưng toát lên sự quyết tâm.
“Đã chuẩn bị xong chưa?” Anh hỏi ngắn gọn.
Yamiki nhanh chóng tiến lên, vẻ mặt hân hoan:
“Tất cả đều đã sẵn sàng, phu nhân. Chúng ta có thể xuất phát bất cứ lúc nào.”
Ngay sau đó, Aiko bước đến từ phía sân sau. Nàng mặc áo khoác dài màu xám tro, tóc buộc gọn sau gáy. Ánh mắt nàng thoáng giao động khi bắt gặp Kazuko đang bế con. Cái cách Kazuko khẽ đung đưa đứa bé trên tay, dáng vẻ thanh tao mà vững vàng, khiến Aiko trong thoáng chốc thất thần.
Yamiki không nhận ra sự căng thẳng nhỏ này, nàng tươi cười giới thiệu:
“Đây là Aiko, người mà em từng nhắc. Cô ấy hiểu rất rõ đường đi và đã từng nghe nhiều về vùng núi đó.”
Aiko mỉm cười nhạt:
” Ngài Tomioka.”
Giyuu gật đầu chào hỏi, Kazuko quay về phía Nezuko cho cô bé sờ con trai yêu.
Mặt zenitsu đần ra, nhìn chằm chằm như nghi ngờ điều gì đó, Nezuko nhẹ kéo tay Zenitsu, bảo cậu hãy chú ý đến đứa bé dễ thương.
Trong khi đó, Tanjirou nhìn thoáng qua Giyuu anh im lặng, nhưng bàn tay trái khẽ siết lại. Tanjirou hiểu anh: Giyuu không để lộ cảm xúc, nhưng ánh mắt xanh của anh, khi nhìn Aiko rồi lại nhìn Kazuko, đã hé ra chút lo lắng và bảo vệ.
Kazuko nhẹ nhàng đặt con vào vòng tay Giyuu. Bé lập tức vươn tay bám vào vạt áo cha, đôi mắt trong veo nhìn quanh, không hề khóc. Giyuu đón lấy con một cách tự nhiên, bàn tay anh thô ráp vì tập luyện, nhưng lúc này dịu dàng khẽ vỗ lưng con. Hành động ấy khiến Nezuko bật cười:
“Công tử nhỏ trông như bản sao của anh Giyuu vậy.”
Yamiki đồng tình, ánh mắt sáng lên:
“Đúng đó, như nhân bản thứ hai của cha nó.”
Aiko nghe thế, tim nàng chùng xuống trong khoảnh khắc. Nàng không nói gì, nhưng bàn tay trong tay áo khẽ siết lại.
Kazuko cảm nhận điều đó, song nàng vẫn giữ vẻ mặt bình thản. Nàng chỉ mỉm cười dịu dàng, ngẩng lên nhìn Giyuu. Nắng sớm làm nổi bật đường nét kiên nghị của anh và trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, hai ánh mắt gặp nhau. Không cần lời nào, Kazuko biết: anh sẽ ở đó, để bảo vệ cả nàng lẫn con.
Không khí ngoài sân như sáng bừng thêm, những giọt sương sớm vẫn còn đọng trên lá cây, lấp lánh như những viên ngọc nhỏ. Tanjirou hít một hơi thật sâu, giọng tràn đầy quyết tâm:
“Vậy thì… chúng ta xuất phát thôi.”
Giyuu khẽ gật đầu, bế con trả lại cho Kazuko, rồi xoay người về phía cổng lớn. Bóng lưng anh bóng lưng của một người đàn ông đã trải qua mất mát và lựa chọn giờ đây vững vàng hơn bao giờ hết. Kazuko nhìn theo, trong lòng dâng lên một cảm giác vừa bình yên vừa day dứt.
Nezuko, Zenitsu, Inosuke, Tanjirou cùng đi một xe người lái xe chính là Murata. Aiko cùng xe của Yamiki.
Gia đình Giyuu đi xe riêng cùng bà vú vì cần không gian yên tĩnh để em bé nghỉ ngơi theo sau chính là xe của ong okura cùng vài nguoi.
Cửa sổ xe mở hé, gió mát lùa vào khiến tóc Nezuko bay nhẹ. Cô khẽ nghiêng đầu ra ngoài, đôi mắt sáng trong, say mê nhìn những thân cây cao vút như chạm đến trời.
“Đẹp quá…” Nezuko thốt lên.
Tanjirou gật đầu đồng tình, ánh nhìn của cậu luôn tràn đầy hi vọng:
“Đúng thật. Cây cối ở đây dường như khỏe mạnh hơn hẳn những nơi khác. Mùi không khí cũng tinh khiết hơn.”
Zenitsu, dù vẫn còn vẻ ngái ngủ, cũng không kiềm được mà nhìn ra ngoài cửa kính:
“Ừ thì… cũng đẹp thật đấy. Nhưng rừng đẹp quá thường lại có thứ gì đó đáng sợ bên trong…”
Inosuke bật cười lớn, vỗ mạnh vào vai Zenitsu:
“Haha! Nhát gan. Ta mà thấy thứ đáng sợ, ta sẽ cho nó biết tay, đang ngứa tay quá đây.”
Bên trong xe Giyuu đứa bé nằm ngủ ngoan trong vòng tay bà vú, Kazuko ngồi cạnh khẽ chỉnh lại chăn cho con. Giyuu, ngồi phía trước cạnh lái xe, thỉnh thoảng lại ngoái nhìn ra sau để chắc rằng Kazuko và con đều ổn.
Xe chạy cũng đã đến giờ chiều, dừng lại ở bìa rừng. Chú Okura, một người đàn ông trung niên rắn rỏi, từ trên xe bước xuống trước. Ông đội chiếc mũ rơm cũ kỹ, tay cầm một cây gậy dài. Đôi mắt ông, dù có những nếp nhăn nơi khóe mắt, vẫn ánh lên vẻ lanh lợi của một người từng thuộc lòng từng gốc cây, tảng đá nơi đây.
Okura vẫy tay:
“Đến rồi đấy. Từ đây trở vào, xe không đi được cùng đi bộ chúng ta sẽ vào làng.”
Dưới chân họ, thảm lá khô xào xạc. Khi cả nhóm bắt đầu đi, mùi hương của đất ẩm và nhựa cây lan tỏa, khiến bầu không khí trở nên trong trẻo và mát lành. Những cành cây giao nhau thành vòm, thi thoảng để lộ những mảng trời xanh biếc. Tiếng suối chảy xa xa hòa cùng tiếng chim, như một bản nhạc dịu dàng của rừng.
Zenitsu hít một hơi thật sâu, đôi mắt hơi mở to:
” cảnh đẹp dữ thấy .”
Nezuko khẽ cười, bàn tay mảnh khảnh lướt nhẹ trên thân cây gần đó.
Inosuke thì không kìm được, bắt đầu leo lên một gốc cây lớn để nhìn xa hơn:
“Ha! Nhìn kìa! Đường vào sâu hơn còn đẹp hơn nữa!”
Aiko đi phía sau, ánh nhìn nàng quét qua những bóng người phía trước Giyuu đang bước cạnh Kazuko, thi thoảng cúi xuống hỏi bà vú về đứa bé. Nỗi buồn âm ỉ trong lòng Aiko lại trỗi dậy. Nàng nhớ về những tháng ngày cũ, về cái tên mà mình từng gọi, và cả những hy vọng mà giờ đây nàng không dám nắm lại. Nhưng Aiko vẫn mỉm cười nhạt khi Yamiki quay đầu hỏi:
“Aiko, cảnh ở đây có đẹp không?”
Aiko khẽ gật, mắt hướng về Giyuu đang cười, giọng nàng mềm như gió thoảng:
“Đẹp thật.”
Càng tiến sâu, họ bắt gặp những dấu hiệu của dân làng quanh vùng: những bẫy thú bằng tre đơn sơ, những hàng rào đá đánh dấu ranh giới, và vài chiếc bàn thờ nhỏ bên lối đi, trên đó đặt hoa dại hoặc quả rừng. Okura dừng lại trước một gốc cây to, bàn tay chai sạn của ông vuốt nhẹ lên lớp vỏ xù xì:
“Dân làng ở đây vẫn tin rằng thần linh từng bước đi giữa rừng này. Những bàn thờ này là cách họ gửi lời cầu nguyện mỗi khi vào rừng săn bắn hay tìm gỗ. Họ tin… nếu không cúi đầu trước rừng, rừng sẽ không bao giờ cho họ thứ gì.”
Tanjirou lắng nghe, ánh mắt trở nên nghiêm trang:
“Cháu hiểu rồi. Nơi này thật sự rất đặc biệt.”
Giyuu đứng im lặng cạnh Kazuko, ánh mắt anh khẽ nheo lại, quan sát những dấu vết trên đất và cách mà rừng dường như ôm trọn mọi thứ. Anh cảm nhận được một thứ gì đó; không hẳn là nguy hiểm, nhưng là một sự hiện diện ẩn sâu trong từng tiếng gió và ánh sáng mờ ảo giữa các tán cây.
Mọi người dần dần di chuyển theo lối mòn, mái nhà gỗ thấp thoáng hiện ra giữa rừng, khói bếp mỏng manh vờn lên từ vài ống khói. Không khí mang mùi ẩm của đất, mùi mơ đã phơi khô, và thoảng đâu đó là tiếng suối róc rách ẩn sâu sau lùm cây. Khi đoàn người vừa bước qua lối vào làng, tiếng chó sủa lan ra, tiếp nối là tiếng trẻ con reo vui.
Vài cụ già tóc đã bạc chống gậy đi ra trước, trên tay họ còn cầm những bó cỏ khô vừa phơi. Phụ nữ trẻ ôm con nhỏ đứng nép bên hiên nhà, khuôn mặt nhuốm vẻ tò mò lẫn chào đón. Một cậu bé lén chạy lên phía trước, rồi lại rụt rè trốn sau váy mẹ khi gặp ánh mắt của Murata. Không khí bỗng trở nên ấm áp, như thể đoàn người đã về một ngôi nhà quen cũ chứ không phải đang bước vào vùng đất xa lạ.
Chú Okura đưa tay chỉ về dãy nhà gỗ phía tây, giọng khàn nhưng đầy thân thiện:
“Chúng ta sẽ nghỉ tạm ở khu này. Nơi đây còn cách chân núi Thần Linh khá xa phải đi thêm một ngày đường rừng nữa mới tới khu vực cúng bái. chúng ta có thể ở đây vui chơi trong lúc chờ nghi thức diễn ra.”
Ông dừng lại một chút, rồi đưa tay ra hiệu. Từ phía cuối con đường đất, một bóng người bước ra. Anh mặc áo choàng vải thô màu xanh sẫm, vai vác cung gỗ. Bước chân anh vững vàng, nhưng có gì đó giản dị và không xa cách. Khi anh đến gần, ánh mắt mọi người bắt đầu tập trung vào anh.
Chú Okura nhanh nhẹn bước tới, bắt tay người mới đến, giọng đầy kính trọng:
“Đây là trưởng làng của vùng này Aran. Đêm nay chúng ta sẽ thực hiện nghi thức do ngài ấy chỉ trì.”
Kazuko lọ mọ lấy chai nước. Nàng vốn tưởng người đứng đầu một ngôi làng sâu trong rừng sẽ là một lão già tóc bạc, nên khi ngẩng đầu và nhìn thấy Aran, nàng thoáng sững người: trẻ hơn cô tưởng rất nhiều. Nàng vặn nắp bình, định rót ra một ít nước nhưng không cẩn thận làm trượt nắp, tiếng va chạm nhỏ vang lên.
Âm thanh ấy lập tức kéo ánh nhìn của Arata. Ánh mắt anh dừng lại nơi Kazuko đầu tiên là sự chú ý đơn thuần, nhưng trong khoảnh khắc sau đó, nét mặt anh bỗng dại đi. Ánh nhìn trở nên xa xăm, như thể anh vừa nhìn thấy một người quen cũ, hoặc một hình ảnh chỉ từng tồn tại trong ký ức mờ nhạt…không thể rời mắt.
Kazuko hơi bối rối, cúi xuống nhặt lại nắp bình, tay khẽ run. Tanjirou và Yamiki lập tức bước lại gần, lo lắng:
“Chị có sao không, chị mệt sao.”
“Không sao… ta chỉ sơ ý thôi,” Kazuko đáp khẽ, cố gắng bình thản.
Giyuu đang đút nước cho con trai cùng bà vú liền chạy đến.
” nàng mệt hãy để ta cõng nàng.”
” đã đến rồi mà, em không sao.”
Mọi người bận quan tâm xem nàng có bị ướt hay bị đứt tay không nên chẳng ai để ý thêm. Nhưng Aiko, đang đứng hơi chếch về phía sau, đã thấy rõ khoảnh khắc ấy. Cô liếc qua Aran bắt gặp đôi mắt anh vẫn dõi theo Kazuko không chớp. Trong lòng Aiko dấy lên một cảm giác lạ lùng không hẳn là ghen tuông, mà giống một nỗi nghi hoặc âm thầm. Cô im lặng, nhưng ánh nhìn thì trở nên sắc bén hơn.
Xung quanh, dân làng bắt đầu bận rộn sắp xếp chỗ ở vài người đàn ông trẻ mang hành lý vào các căn phòng gỗ, trẻ con chạy vòng quanh cười đùa, còn những bà mẹ gọi nhau chuẩn bị bữa tối. Không khí tiếp tục rộn ràng, nhưng trong khoảnh khắc thoáng qua ấy, giữa đám đông huyên náo, một sự im lặng kỳ lạ dường như chỉ tồn tại giữa ánh nhìn của Aran.
Mọi người được dặn dò về giờ cử hành nghi lễ. Những cô gái trẻ trong làng nhẹ nhàng hướng dẫn, phân chia từng phòng nghỉ. Họ mặc những chiếc áo riênh giản dị nhưng sạch sẽ, tay cầm đèn giấy, dẫn khách đi dọc theo những lối mòn lát gỗ.
Bên trong ngôi nhà gỗ mới, Kazuko đứng gần khung cửa sổ nhỏ, ngẩng đầu nhìn về hướng ngọn núi cao sừng sững. Bầu trời dần nhuộm màu chạng vạng, mây mỏng vắt ngang đỉnh núi, tựa như một dải lụa xám bạc. Trong lòng nàng thoáng dấy lên một tia hi vọng mong manh nhưng cháy bỏng hi vọng rằng thần linh kia thật sự tồn tại, hi vọng Giyuu có thể sống lâu hơn, để cùng nàng nhìn con khôn lớn.
Tối đến, không khí trong làng thay đổi hẳn. Khi trăng nhô cao, ánh sáng xanh nhạt rải xuống những lối đi quanh co, Kazuko cùng Zenitsu, Tanjirou, Inosuke, Yamiki và Aiko theo tiếng trống lễ mà tiến về nơi cử hành nghi thức. Giyuu lặng lẽ vòng tay ôm eo Kazuko từ phía sau, dẫn bước theo ông Okura.
Khi họ bước qua rặng tre dày, không gian mở ra thành một bãi đất rộng, được bao bọc bởi những cây cổ thụ to lớn. Ngọn đuốc được cắm thành hàng, ánh lửa run rẩy phản chiếu trên các thân cây như những bóng ma vờn quanh. Trên cao, các tán lá ken đặc, chỉ để lại vài khe hở cho ánh trăng len xuống, tạo những vệt sáng đan xen trên mặt đất.
Ngay giữa bãi đất là một bàn thờ dựng bằng gỗ thô, được bài trí công phu: trên đó xếp ngay ngắn chín con gà mái trắng đã được chọn kỹ lông mượt, mắt sáng. Dưới ánh đuốc, bộ lông trắng tinh của chúng càng trở nên nổi bật, như những đốm sáng giữa màn đêm. Bên cạnh bàn thờ, một phiến đá lớn khắc những ký tự cổ, rêu phủ mờ mịt, được đặt nghiêng nghiêng như đang canh giữ. Vài bó hoa dại màu tím và vàng được đặt quanh chân bàn, hương hoa trộn với mùi gỗ cháy tạo nên một mùi ngai ngái, bí ẩn.
Xung quanh, dân làng đứng thành vòng cung, trên tay mỗi người là một chiếc đèn lồng bằng giấy. Ánh sáng của hàng chục chiếc đèn tạo nên một quầng sáng ấm áp nhưng cũng mang nét huyền hoặc. Những cành cây xung quanh được cắm thêm bùa giấy và dải ruy băng đỏ, bay phấp phới trong gió đêm, vừa trang nghiêm vừa có gì đó rờn rợn.
Tiếng trống cúng bái vang lên chậm rãi, dội vào vách núi rồi vọng lại, như tiếng tim đập của rừng già. Tanjirou và Zenitsu bất giác im lặng, nhìn quanh với vẻ mặt vừa hứng thú vừa căng thẳng. Inosuke thì khẽ hít hà, đôi mắt sáng rực vì phấn khích, trong khi Yamiki đứng gần Kazuko, vẻ mặt giữ bình tĩnh nhưng đôi tay hơi siết lại.
Aiko, đứng hơi chếch về một bên, liếc nhìn Kazuko và Giyuu đang đứng gần nhau. Trong ánh lửa chập chờn, nét buồn thoáng qua trong đôi mắt cô, nhưng nhanh chóng biến mất sau nụ cười mờ nhạt.
Không gian rừng đêm dường như cũng nín thở. Từng tiếng côn trùng vang lên xa xa, gió khẽ xào xạc trên những tán cây cao. Mọi ánh nhìn đều đổ dồn về bàn thờ với chín con gà mái trắng đang khẽ động đậy dưới ánh lửa bập bùng khung cảnh vừa thiêng liêng, vừa mang chút dự cảm khó gọi tên.
[text_hash] => e8c5e3b4
)