Array
(
[text] =>
Kazuko nghe tiếng người hầu vang lên bên ngoài cửa:
“Phu nhân, tiểu thư Yamiki đã đến, muốn gặp người.”
Nàng hơi khựng lại một chút, ánh mắt thoáng chút do dự rồi nhẹ nhàng đặt quyển sổ đang cầm xuống bàn. Cảm giác như tim nàng lỡ một nhịp. Kazuko vuốt lại mái tóc dài đen mượt của mình, khẽ hít một hơi sâu để lấy lại bình tĩnh.
“Được, mời cô ấy vào sảnh chờ. Ta sẽ ra ngay.”
Giọng nàng nhẹ nhưng vẫn giữ sự trang nhã vốn có.
Nàng quay sang nhìn Giyuu.
” em đi một lát.”
Kazuko quay lưng nhanh chóng đóng cửa lại..
Khi bước qua hành lang dẫn ra sảnh, Kazuko cố gắng điều chỉnh nét mặt của mình. Mỗi bước chân nàng đều vang lên khẽ khàng, nhưng trong lòng lại gợn lên bao cảm xúc.
Trong đại sảnh, Yamiki đã đứng đợi, mái tóc của cô ta như ánh lên sắc nâu ấm. Khi thấy Kazuko, Yamiki đứng dậy, đôi mắt cô thoáng nét lo lắng nhưng vẫn mỉm cười chào:
“Phu nhân.”
Kazuko gật đầu, tiến đến ngồi xuống ghế đối diện. Một lát im lặng trôi qua, chỉ còn nghe thấy tiếng gió lùa qua khung cửa. Yamiki nhìn thẳng vào nàng, dường như đã chuẩn bị trước những lời cần nói.
“Phu nhân cũng đã đọc những tài liệu ta gửi, người quyết định sẽ đi chứ?.”
Kazuko đặt bàn tay mảnh khảnh lên đùi, nhẹ gật đầu. Ánh mắt nàng thoáng nhìn xuống nền gạch rồi lại ngẩng lên:
“Ta đã đọc. Có lẽ cần thêm một chút thời gian để chuẩn bị.”
” Phu nhân, chúng ta có thể đi cùng nhau không?.”
Kazuko khẽ nhướng mày, nhưng giọng nàng vẫn mềm mại:
“Có thể. Nhưng… không biết cô có việc gì mà phải đến tận nơi đó.”
Yamiki mím môi, thoáng một tia buồn trong ánh nhìn. Cô cúi đầu một thoáng, ngón tay vô thức xoắn vào vạt áo:
“Một chút chuyện…. Nhưng… không sao đâu. Chúng ta đã có người hiểu rõ về nơi đó. Nghe nói trước kia cô ấy có người quen từng ở đó. Tài liệu này… cũng là nhờ cô ấy nỗ lực mang về.”
Kazuko gật đầu, vẻ mặt dịu lại:
“Tốt rồi. Vậy ít nhất chúng ta cũng không hoàn toàn mù mờ về nơi ấy.”
Yamiki chần chừ một lát, rồi hỏi khẽ, giọng mang chút tò mò lẫn quan tâm:
“Phu nhân… làm sao mà người lại muốn đến đó?”
Kazuko im lặng rất lâu. Ánh sáng ngoài hiên rọi qua tấm bình phong, vẽ những vệt sáng nhạt trên sàn. Nàng nhìn những cái cây trong sân, như nhìn thấy điều gì sâu trong lòng mình. Hơi thở nàng khẽ run:
“Một chuyện… quan trọng.”
Nàng không nói thêm, và Yamiki cũng không dám hỏi tiếp.
Hai người phụ nữ tiếp tục bàn bạc về chuyện đi lại: thời gian khởi hành, những thứ cần mang theo. Họ trao đổi cẩn thận về thời tiết, về những người dẫn đường, và cả những tín vật mà trưởng làng nơi đó thường dùng để xác nhận “duyên” của người cầu xin. Qua từng câu nói, Kazuko càng nhận ra sự nghiêm túc của Yamiki, còn Yamiki thì cảm nhận rõ sự quyết tâm âm thầm của phu nhân Tomioka.
Khi mọi thứ đã thống nhất, họ hẹn lại thời gian cụ thể cho chuyến đi. Yamiki tạm biệt, để lại Kazuko đứng trong sảnh, ánh mắt nàng dõi theo bóng dáng người kia khuất sau khung cửa. Một cơn gió nhẹ lùa qua, lay động mái tóc dài đen mượt của nàng, vài sợi vướng vào môi khiến nàng bất giác khẽ cười, nụ cười ấy mỏng manh nhưng đầy suy tư.
Phải chăng đây là duyên phận do ông trời sắp đặt, người tốt như Giyuu chắc chắn được điều tốt lành…dù là mượn ấn, nhưng chẳng phải anh ấy là người thường mượn sức của thần để cứu độ chúng sinh sao…
Kazuko quay người, từng bước chậm rãi trở về phòng. Hành lang dài dường như yên tĩnh hơn mọi khi, chỉ còn tiếng bước chân nàng vang vọng. Mỗi bước đi, trái tim nàng thêm thật nhiều tia hi vọng…
Khi nàng đẩy cửa phòng, ánh sáng ấm áp bên trong đón nàng. Giyuu đang đứng đó, bóng anh cao lớn nghiêng bên cửa sổ, đôi mắt xanh thẫm nhìn ra khoảng trời xa. nét cứng cáp nhưng cũng đầy dịu dàng. Anh quay lại khi nghe tiếng cửa, đôi mắt ấy lập tức mềm đi khi bắt gặp nàng.
Kazuko không nói gì ngay. Nàng bước đến, bế con trai đang chơi lên, ôm vào lòng. Nụ cười của đứa trẻ như xoa dịu tâm trí nàng. Nàng hít một hơi, áp má vào tóc con, rồi ngẩng lên nhìn Giyuu.
“Giyuu…” Nàng khẽ gọi.
Anh bước lại, ánh nhìn nghiêm nhưng ấm áp:
“Ừm? Nàng và cô ta có bí mật gì?.”
Kazuko ngập ngừng, rồi dồn hết can đảm:
“Em muốn… cùng con rời đi một thời gian. Chỉ một thời gian thôi.”
Giyuu khựng lại. Trong khoảnh khắc, đôi mắt anh tối lại, như hồ nước bị gió khuấy động. Anh đưa tay đỡ lưng nàng, giọng anh trầm nhưng kiềm chế:
“Không rõ ràng một chút nào, nàng đã làm mẹ của một con rồi, nào bình tĩnh giải thích.”
Kazuko cúi mặt, nhìn vào đứa trẻ trong tay, như thể ánh mắt non nớt kia có thể che giấu ý định của nàng. Nhưng Giyuu không bỏ qua. Anh siết nhẹ vai nàng, giọng anh nghiêm hơn, nhưng trong đó có nỗi lo lắng sâu sắc:
” việc nàng muốn đến nơi đó ta biết rồi, nhưng tại sao phải đến đó gấp như vậy chứ?.”
Nàng im lặng, bàn tay run run vuốt tóc con. Rồi, như không thể chịu đựng thêm, nàng thở dài, đôi vai nhỏ nhắn khẽ run:
“Em… muốn đến đó. Em muốn… cầu xin về tuổi thọ của chàng.”
Không khí như đông cứng lại. Giyuu đứng im, ánh mắt anh bỗng trở nên mờ đục. Anh chớp mắt một lần, hai lần, rồi nhắm mắt lại, hơi thở khựng lại nơi cổ họng. Khi anh mở mắt ra, trong ánh nhìn ấy là nỗi đau âm ỉ mà anh cố giấu.
“Chỉ sợ… là gieo thêm hi vọng cho nàng thôi…” Anh nói khẽ, giọng nghẹn lại.
Kazuko ngồi yên, đôi mắt cụp xuống, giả vờ bận rộn chỉnh lại vạt áo của con để tránh ánh mắt anh. Nhưng nàng cảm nhận được từng chút đau đớn trong giọng nói của chồng.
Giyuu nhìn nàng thật lâu. Đôi mắt xanh thẫm ấy giờ đây như chất chứa cả bầu trời nặng nề, đầy yêu thương nhưng cũng đầy bất lực. Anh không thể làm gì, cũng không nỡ dập tắt hi vọng của nàng vì chính anh, sâu thẳm trong lòng, cũng khao khát được ở lại bên nàng và con thêm nhiều năm nữa.
Kazuko hít một hơi thật sâu. Nàng ngẩng lên, ánh mắt long lanh nước nhưng kiên định:
“Em muốn đi. Em muốn… có được không, Giyuu?”
Anh nhìn nàng, hàng mi anh khẽ run, như thể đang đấu tranh giữa lý trí và tình cảm. Ánh mắt anh ươn ướt, rồi anh gật đầu rất chậm:
“Nhưng… chúng ta không đi đơn chiếc. Ta sẽ mang theo người. Được không?”
Kazuko khẽ gật, đôi mắt ươn ướt ánh lên một tia sáng nhỏ bé. Trong khoảnh khắc ấy, cả hai không cần nói thêm. Họ hiểu rõ suy nghĩ của nhau, và cũng hiểu rằng ẩn sau quyết định này là nỗi đau mà cả hai đều đang cố giấu. Nàng siết con chặt hơn trong vòng tay, còn anh lặng lẽ đưa tay vuốt mái tóc nàng, một động tác dịu dàng nhưng chứa đựng biết bao thương yêu và lo lắng áy náy..tội lỗi…
Kazuko xoay người tay của Giyuu đang ôm trọn lấy nàng. Tiếng thở của cả hai hòa vào nhau, đều đặn, ấm áp. Bên ngoài, gió lùa qua tạo nên âm thanh xào xạc như lời thì thầm của đêm.
Kazuko đặt tay lên ngực anh, lòng bàn tay nàng cảm nhận rõ từng nhịp tim của Giyuu. Nàng hơi ngước mặt, ánh mắt dõi theo đường viền quai hàm anh dưới ánh trăng. Giyuu vẫn mở mắt, ánh nhìn xanh thẫm ánh lên những suy tư khó giấu.
“Ngày mai… chúng ta sẽ quyết định.” giọng nàng như hòa vào hơi thở đêm.
Giyuu đáp nhẹ, giọng anh trầm ấm:
“Tanjirou sẽ đến.”
Kazuko xoay người lại, để mặt mình gần hơn với anh. ” hửm? Tanjirou?..hả.”
Anh khẽ gật đầu, ánh mắt nhuộm chút ấm áp xen lo lắng. “Anh đã sắp xếp rồi. Đi cùng nàng.”
Nàng chu môi, ánh nhìn nghiêm nghị: “Giyuu, em là nghiêm túc đi nguyện cầu, chàng..”
“Ừm… nghiêm túc mà,” anh dịu dàng, “nên mới cần nhiều người theo cùng.”
Kazuko thở dài, liếc anh một cái sắc lẹm: “Chàng là muốn đi du lịch thì có.”
“Ừm… không hẳn…” Giyuu nghiêng môi cười, nụ cười nhẹ nhưng đủ làm tim nàng run rẩy.
Kazuko quay mặt đi, nhưng khóe môi lại khẽ cong. Nàng đột nhiên cảm thấy giận giả vờ: “Thật… cáu kỉnh.”
Anh khẽ cười, tiếng cười trầm ấm vang lên trong đêm. Tay anh dừng lại trên phần bụng nàng, nhẹ nhàng trượt xuống như sợ làm nàng tổn thương. Kazuko hơi giật mình, đưa tay chặn lại.
“Buổi chiều… đã…” Nàng đỏ mặt. “Chàng làm sao vậy?”
Giyuu áp trán vào vai nàng, giọng khàn khàn nhưng mềm mỏng: “Anh chỉ… muốn chạm một chút.”
“Giyuu… hoan ái quá độ có thể chết người đó.” Nàng rít qua kẽ răng, nhưng giọng run và nhỏ dần.
Anh bật cười khẽ, âm thanh thấp thoáng như gió: “Chỉ là… anh thấy rõ nàng vì ta sinh con mà da thịt tổn thương. Hôm nay đã lành rồi. Ta sẽ nhờ người kê thêm vài loại thảo dược… nàng đừng lo nữa.”
Kazuko mím môi, ánh mắt dịu xuống. “Biết rồi… nhưng chúng ta đang nói về chuyến đi mà, chàng…”
“Ừ… hợp phòng thôi.” Anh ngắt lời, đôi mắt xanh thẫm ánh lên chút nghịch ngợm. Anh cúi xuống, khẽ hôn lên cổ nàng, một cái hôn rất nhẹ, không vượt giới hạn, nhưng đủ khiến tim nàng đập rộn ràng.
“Giyuu… chàng…” Nàng khẽ gọi, giọng nàng lạc đi.
Anh chỉ “hửm” một tiếng, như thể vừa nũng nịu vừa cưng chiều.
” em ngủ đây, ngày mai có việc .”
Kazuko nhanh chóng nhắm mắt, anh lại hôn lên tóc nàng, rồi thì thầm: “Ta vỗ lưng cho nàng.”
Nàng không đáp, chỉ khẽ nghiêng người, tựa lưng vào anh. Hơi ấm lan tỏa, trộn lẫn hương gỗ và mùi cỏ dại từ mái tóc anh. Cả hai chìm dần vào giấc ngủ, trái tim vẫn vương chút bồn chồn.
Ánh sáng buổi sớm len qua tấm rèm giấy shōji, vẽ lên sàn những vệt nắng dài. Tiếng chim rừng xa xa hòa cùng tiếng suối róc rách bên ngoài tạo nên bầu không khí yên bình. Kazuko bế con trong tay, bàn tay mảnh mai khẽ vỗ lưng bé, cảm giác nhỏ bé ấy khiến lòng nàng chùng xuống một chút, như thể mọi lo âu của đêm qua vẫn còn vương vất.
Ngoài hiên, âm thanh ồn ào vang lên. Trước cổng phủ, Tanjirou, Zenitsu, Inosuke và Nezuko đã đến. Tiếng Zenitsu than vãn lẫn với tiếng Inosuke quát tháo hào hứng vang vọng khắp sân.
Kazuko nhướng mày, môi khẽ cong lên khi nghe giọng Zenitsu kêu:
“Trời ơi, mệt muốn xỉu… còn phải trèo dốc nữa chứ!”
Inosuke cười hô hố:
“Đừng than nữa! Ta còn chưa dùng hết một nửa sức!”
Nezuko im lặng nhưng ánh mắt đầy thích thú, còn Tanjirou thì gõ nhẹ lên vai Zenitsu:
” lâu rồi không vận động, đây là cơ hội để cậu thể hiện đó Zenitsu à.”
không khí náo nhiệt như một ngày hội. Chỉ một lát sau, bốn người đã ào vào, thay phiên nhau nựng em bé. Tiếng cười vang khắp gian nhà.
Giyuu bước ra từ gian phòng trong, khoác thêm áo ngoài. Kazuko nhìn anh, hơi nghiêng đầu: “Giyuu, mấy đứa nhỏ cùng đi sao?”
Anh gật nhẹ. “Tanjirou đã nói với ta về việc ở đó có thứ mà ta muốn tìm. Ba người kia là em ấy muốn dẫn theo.”
Kazuko mỉm cười, nhưng ánh mắt vẫn ẩn chút lo lắng. “Chàng gọi người chuẩn bị nước cho bọn nhỏ. Hôm nay em còn đón một vị khách giúp chúng ta hiểu nơi đó dễ dàng hơn.”
“Ta cũng hiểu mà.” Giyuu vuốt một lọn tóc của nàng ra sau tai. “Ta học nhanh lắm. Nhưng nếu nàng muốn người kia, thì cứ theo ý nàng.”
Anh cười, ánh mắt si tình trong buổi sáng vàng nhạt. Ánh nắng chiếu lên gương mặt anh, khung cảnh ấy khiến cả bốn đứa trẻ kia khựng lại như đang xem một thước phim ngôn tình.
Zenitsu gắt gỏng, giọng hầm hầm: “Trời ơi, đến đây chưa ăn đã no rồi.”
Kazuko nhẹ nhàng rời khỏi gian chính, bước ra sảnh. Ở đó, Yamiki đã ngồi cùng một người phụ nữ. Cánh cửa mở ra, ánh sáng ngoài trời hắt vào, Kazuko vừa bước vào vừa cất giọng chào, nhưng rồi nàng khựng lại. Ánh mắt nàng đơ ra, trái tim bất giác thắt lại.
“Aiko…” Tên gọi khẽ thoát khỏi môi nàng, như một cơn gió lạnh bất ngờ.
Yamiki vui vẻ đứng dậy, chạy đến phía Kazuko, đôi mắt long lanh: “A, phu nhân quen cô ấy sao? Cô ấy chính là người tôi đã kể người được một quen biết của ngài Giyuu giới thiệu. Cô ấy cũng sẽ đồng hành cùng chúng ta trong chuyến đi này.”
Kazuko đứng lặng, hơi thở nàng ngắt quãng. Ánh mắt sâu xa nhìn Aiko, trong khoảnh khắc, ký ức xưa cũ ùa về.
Aiko ngẩng đầu, đôi môi cong lên một nụ cười vừa ngọt ngào vừa khó đoán. “Giờ người đã là phu nhân rồi. Đã lâu không gặp.”
Trong giây phút ấy, căn phòng như lặng đi. Kazuko cố giấu cảm xúc, nhưng trong lòng nàng cuộn lên vô số câu hỏi. Bên ngoài, tiếng cười của Tanjirou và những người khác vẫn vang, nhưng giữa Kazuko và Aiko, một sợi dây quá khứ vừa được khơi lại.
_____________________
Chào mng, mng nhớ Mị hem, mng thấy truyện dài quá có chán hem. Tính mị hơi dài dòng cảm ơn mng đã theo dõi nhó.
[text_hash] => 65021039
)