Nhìn Thấy Anh Đào Trên Nước – Chap 46: tuổi thọ – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

Nhìn Thấy Anh Đào Trên Nước - Chap 46: tuổi thọ

Array
(
[text] =>

Kazuko thẫn thờ ngồi rất lâu, ánh nắng dần nghiêng, nắng động phủ xuống gương mặt nàng, nhưng nàng không hề để tâm. Tiếng khóc non nớt bất chợt vang lên từ trong phòng, kéo nàng thoát khỏi mớ suy nghĩ rối ren. Kazuko bừng tỉnh, Đứa bé với đôi mắt trong veo đang vươn tay đòi mẹ. Nàng ôm con vào lòng, áp má bé vào ngực mình, dỗ dành bằng giọng thì thầm đầy dịu dàng.

Cánh cửa khẽ mở.

Một luồng khí nóng theo gió ùa vào. Giyuu bước vào, trên người vẫn còn vương mùi mồ hôi và bụi đường từ buổi họp. Y phục giản đơn nhưng dáng điệu lại toát ra sự vững chãi quen thuộc. Đôi mắt anh, như thường lệ, chăm chăm nhìn về phía Kazuko cùng đứa trẻ. Ánh mắt ấy vừa nghiêm nghị vừa chứa chan lo lắng.

Anh tiến lại gần, giọng trầm thấp:
“Nàng ra ngoài tìm ta sao?”

Kazuko khẽ giật mình. Bàn tay ôm con chặt hơn một chút, nàng cúi đầu dỗ bé nín khóc. Nụ cười gượng gạo thoáng hiện trên môi, nhưng chỉ trong thoáng chốc rồi biến mất. Nàng cắn nhẹ môi, đáp nhỏ như sợ chính anh nghe thấy:
“Ừm.”

Trong thoáng chốc, gian phòng im ắng chỉ còn tiếng thở khe khẽ của đứa bé.

Giyuu nhíu mày, bước nhanh thêm một bước. Anh dừng lại ngay trước mặt nàng, cúi xuống. Giọng anh trầm hơn, xen lẫn lo lắng:
“Có chuyện gì thế?”

Kazuko vẫn im lặng. Đôi vai nhỏ run nhẹ, như thể có điều gì đè nặng trong lòng. Nàng lắc đầu, không trả lời, chỉ đưa mặt tựa vào lồng ngực rắn rỏi của anh.

Mùi mồ hôi, mùi bụi đường, tất cả pha trộn lại thành hương vị quen thuộc, an toàn. Trái tim nàng, vốn đang rối bời, trong khoảnh khắc này như tìm thấy chỗ dựa.

Giyuu khẽ vòng tay ôm trọn cả nàng lẫn con. Bàn tay lớn đặt lên mái tóc mềm của Kazuko, vuốt nhè nhẹ. Anh không gặng hỏi nữa, chỉ để hơi thở của mình hòa vào hơi thở của nàng.

“Ta ở đây.” Anh nói khẽ, gần như thì thầm.

Giyuu nhìn sang, bàn tay thô ráp nhưng đầy dịu dàng khẽ vuốt mái tóc mềm của đứa bé. Trong ánh sáng mờ dịu, gương mặt anh hiện rõ từng đường nét: sống mũi cao thẳng, đôi mắt xanh thẳm như hồ nước sâu không đáy và nụ cười nhẹ thoáng qua khóe môi khi trông thấy con trai khẽ cựa mình.

một nụ cười bình yên, không vướng bụi trần, không vương máu lửa chiến trận, chỉ có tình phụ tử đơn thuần và trọn vẹn.

Kazuko lặng, đôi mắt như bị hút chặt vào hình ảnh trước mặt. Trái tim cô run rẩy. Từ trước đến nay, cô vẫn luôn tự nhủ mình không thể thay đổi vận mệnh. Cô biết rõ, lời nguyền đó là một bản án nghiệt ngã: hai mươi lăm tuổi, ánh sáng ấy sẽ lụi tàn. Cô đã chuẩn bị sẵn lòng mình cho ngày đó, sẽ sống thay cho cả phần đời còn lại của anh.

Thế nhưng… khoảnh khắc này, khi đôi mắt xanh kia dịu dàng nhìn con trai, khi nụ cười kia vì một sinh linh bé nhỏ mà rạng rỡ, Kazuko lại thấy lòng mình dấy lên một tham vọng ích kỷ đến nghẹn ngào.

Cô muốn anh được sống.

Không chỉ sống đến hai mươi lăm tuổi, mà sống đủ dài để thấy con trai trưởng thành, thấy đứa bé ấy vững bước trên đôi chân của chính mình. Cô muốn anh còn đó để dắt tay con vào những ngày đầu học chữ, để dạy con cầm kiếm, để chứng kiến con biết yêu, biết thương một người con gái. Và xa hơn nữa, cô muốn anh cùng mình, cùng con, đi đến tuổi già, đi qua những năm tháng không còn dậy sóng mà chỉ còn bình yên.

Kazuko biết, đó là tham lam. Một sự tham lam dường như đi ngược cả thiên mệnh. Nhưng lần này, cô không muốn nhượng bộ.

Ánh mắt Giyuu vẫn dịu dàng nơi đứa trẻ, nhưng khi vô tình chạm đến Kazuko, trái tim cô như vỡ òa. Trong đôi mắt ấy, cô không chỉ thấy tình cha, mà còn thấy cả một khoảng ấm áp dành cho mình..

lần đầu tiên trong đời, Kazuko tự nhận mình là kẻ tham lam. Tham lam đến mức chỉ muốn giữ anh lại, trói chặt anh vào những ngày tháng bình yên bên cạnh mẹ con cô, mặc cho thế gian ngoài kia có bao nhiêu hiểm nguy, bao nhiêu định luật bất khả xâm phạm.

_______

Ngày hôm sau Kazuko khép cửa phòng, khóa then cẩn thận, dặn người hầu không được phép vào. Trên bàn, một tập giấy được buộc bằng sợi dây thừng nhỏ gọn gàng. Nàng ngồi xuống chiếc bàn gỗ gần cửa sổ, nắng chiều nghiêng chiếu lên, ánh sáng lấp lánh phủ trên mái tóc đen dài, bóng mượt như thác nước. Một lọn tóc từ mái ngói rủ xuống khẽ che nửa gương mặt, càng làm đôi mắt đen sâu thẳm của nàng thêm u tịch, đẹp đến mức khiến căn phòng vốn đơn sơ cũng trở nên sáng rỡ.

Kazuko cẩn trọng tháo sợi dây, mở từng trang. Chữ viết thẳng tắp, xen lẫn vài hình vẽ nguệch ngoạc mô tả núi non và những ký hiệu lạ. Nàng đọc từng dòng, lòng mỗi lúc một trĩu nặng.

Tài liệu kể về ngôi làng subaki một ngôi làng hẻo lánh nằm tận phía tây nam, nơi chân núi Haguro. Làng này vốn nhỏ bé, ít người biết đến, bốn phía núi bao quanh, chỉ có một con đường độc đạo dẫn vào. Trên ngọn núi ấy có Ngôi đền Kurokami, tên gọi xuất phát từ câu chuyện cổ: người ta tin rằng vị thần ngự tại đây có mái tóc trắng buông phủ cùng cặp mắt đỏ dị thường.

Người ta kể rằng, rất lâu trước kia, ở vùng rừng sâu Tsubaki từng có một cô gái dị biệt: mái tóc trắng như tuyết, đôi mắt đỏ như máu. Xuất thân của nàng bất hạnh, ngay từ khi sinh ra đã bị cha mẹ ruồng bỏ vì cho là điềm gở. Người dân trong làng cũng tránh xa, coi nàng như quái vật. Bị bỏ rơi, cô gái ấy chạy vào rừng sâu tự sinh sống, bóng dáng không còn xuất hiện trong thôn xóm nữa.

Năm đó, làng subaki nằm lọt thỏm trong núi, xung quanh toàn rừng rậm, tưởng chừng yên bình. Nhưng một ngày, một toán cướp từ phương xa tìm đến, chúng phát hiện ngôi làng nhỏ giàu lúa gạo, muốn cướp bóc. Chúng nắm được giờ đi làm của các nam trong làng mà tấn công, phụ nữ chống trả yếu ớt, dần dần thất thủ.Trưởng làng và đám trẻ con trong lúc tuyệt vọng đã chạy thẳng vào rừng, mong tìm một phép màu.

Chính lúc ấy, ông gặp cô gái tóc trắng, người từng bị cả làng hắt hủi. Trái ngược với vẻ ngoài kỳ dị, nàng không hề thù hằn. Thấy dân làng gặp nạn, nàng ra tay. từng tiếng hét kinh hoàng của bọn cướp vang vọng. Người ta chỉ thấy đôi mắt đỏ sáng rực như máu giữa đêm, và rồi toàn bộ bọn cướp bị giết sạch.

Sau trận đó, cô gái biến mất. Không ai còn thấy bóng nàng trong làng nữa. Nhưng không lâu sau, một số người đi săn trong rừng nhìn thấy một đám cháy kỳ lạ ở sâu trong núi Haguro. Khi họ lần theo, con đường cũ xưa chưa từng có bỗng lộ ra những bậc thang đá được đẽo thô sơ, dẫn lên một ngọn đồi cao.

Trên đỉnh, giữa khói tàn, hiện ra một phiến đá khắc hình cô gái không nhìn rõ là ai nhưng trên vai còn đặt một chiếc áo rách quen thuộc chính là áo của cô gái bị dân làng xa lánh năm xưa. Người ta tin rằng sau khi cứu dân, nàng đã hóa thân thành thần, lưu lại nơi đây để lặng lẽ dõi theo.

Kể từ đó, người làng dựng đền, gọi là Ngôi đền Kurokami. Họ tin cô gái ấy đã vượt lên thù hận để che chở cho con người. Chỉ cần có thành tâm, thắp hương cầu khấn, thần Kurokami sẽ bảo vệ người dân.

Tài liệu còn chép lại những sự việc kỳ lạ:
-Có người đàn ông bị cướp đâm trọng thương, máu ra như suối. Người vợ cõng chồng lên 200 bậc thang, quỳ lạy đến khi kiệt sức. Đêm đó máu chồng tự cầm lại, sáng ra sống sót thần kỳ.
    – Một góa phụ hiếm muộn mười lăm năm, thành tâm đến đền cầu khấn. Ba năm sau, bà sinh đôi hai bé gái khỏe mạnh.
    -Một cậu bé rơi xuống vực, cha mẹ vội đến đền khấn. Chỉ trong khoảnh khắc, người ta nghe tiếng kêu cứu từ bờ dưới, cậu bé còn sống, chỉ bị thương nhẹ.

Nếu bình thường những thứ này Kazuko thật sự không muốn tin, nhưng giờ đây cô quá khát khao mong chờ…cô không thèm nhìn những ví dụ mà muốn trực tiếp đến đó..

tài liệu nhấn mạnh: không phải ai muốn đến cũng được. Phải qua tay trưởng làng Tsubaki làm phép chọn người có duyên. Nếu không phải người được chọn cùng đành chịu..

Kazuko khép tập giấy, bàn tay trắng mịn run rẩy. Trái tim nàng nhói lên từng nhịp khi nhớ đến Giyuu..nụ cười..cách anh yêu thương cô..

Một giọt lệ long lanh rơi xuống phiến giấy, loang nhòe những dòng chữ. Kazuko không hề lau đi, chỉ gập tài liệu lại, ôm sát vào ngực như ôm lấy một niềm tin mới.

Kazuko ngồi bất động hồi lâu, ánh mắt dán chặt vào tấm giấy cũ trước mặt. Những dòng chữ kia nàng đã đọc đi đọc lại nhiều lần, đến mức gần như thuộc lòng, nhưng không hiểu sao lúc này, ánh sáng soi lên mặt giấy, lại khiến nàng mơ hồ thấy một điều gì đó khác lạ.

Một cảm giác lành lạnh chạy dọc sống lưng. Nàng khẽ đưa tay chạm vào góc giấy, trong lòng bỗng dâng lên một nỗi xao động. Lời văn, những câu chuyện, những dấu tích… tất cả như muốn thôi thúc nàng, kéo nàng ra khỏi căn phòng ngột ngạt này.

Nàng đứng dậy, bước đến cửa, bàn tay còn chưa kịp kéo chốt thì

“Miharu.”

Giọng trầm quen thuộc vang lên ngay sau lưng.

Nàng giật mình quay lại. Giyuu đang đứng đó, dáng người cao lớn lặng lẽ tựa vào khung cửa, ánh mắt sâu thẳm dõi theo từng cử chỉ nhỏ nhất của nàng.

“Chàng… chàng về từ khi nào?” nàng ấp a ấp úng, tim đập loạn nhịp.

Giyuu bước chậm rãi lại gần, ánh mắt không rời nàng. Khi khoảng cách chỉ còn một gang tay, anh đột ngột vươn tay ôm lấy nàng, siết chặt trong vòng tay rắn rỏi.

“Nàng lạ lắm.” anh khẽ nói, giọng khàn khàn, hơi thở nóng rực phả xuống mái tóc nàng.

Kazuko khựng lại. Trong vòng tay anh, nàng thấy an toàn, nhưng cũng thấy tim mình quặn thắt. Nàng phân vân rất lâu, cuối cùng mới thốt ra như lời thú nhận:

“Em… muốn đi đến một nơi. Chàng có thể cho phép không…? Em muốn đi cầu nguyện.”

Không gian lặng đi một thoáng.

Giyuu siết nhẹ eo nàng, đôi mắt xanh thẳm nhìn thẳng, kiên định.
“Ta sẽ xem nơi đó là đâu. Tìm hiểu rõ ràng rồi… chính tay ta sẽ đưa nàng đến.”

Kazuko mở to mắt, chưa kịp phản ứng thì đã thấy anh cúi xuống. Không nói thêm lời nào, Giyuu bỗng nhấc bổng nàng lên bằng một tay, mạnh mẽ đến mức nàng hốt hoảng.

“Giyuu! Chàng… chàng làm gì thế?”

Anh chẳng đáp, chỉ dùng cánh tay trái rắn chắc vác nàng vào phòng, tiếng cửa đóng “rầm” phía sau lưng.

Kazuko vẫn còn ngơ ngác thì cả thân thể đã bị đặt xuống giường. Hơi thở của Giyuu phả gấp gáp bên tai, còn nàng thì bối rối đến mức tim muốn nhảy khỏi lồng ngực.

“Giyuu… nóng quá.” nàng khẽ thì thầm, bàn tay run rẩy đặt lên cổ anh, cảm nhận rõ hơi nóng rực lan ra. “Chàng sao thế…?”

Ánh mắt Giyuu thoáng biến đổi, phức tạp khó tả. Cả gương mặt điềm tĩnh thường ngày nay lại ửng đỏ, phần cổ anh cũng hằn lên một vệt hồng.

Anh cúi xuống, khàn giọng gọi nàng:
“Phu nhân…”

Tim Kazuko đập loạn, nàng ôm chặt lấy anh, thân thể anh lúc này nóng đến lạ, giống như bị một loại lửa vô hình thiêu đốt. Trong thoáng chốc, nàng thậm chí nghĩ đến chuyện… có phải ai đó đã bỏ thuốc gì đó vào người anh? Nhưng rõ ràng hôm nay chàng chỉ đi họp, mọi chuyện đều bình thường kia mà…

Chưa kịp suy nghĩ nhiều hơn, Giyuu đã vòng tay đỡ lưng nàng, cúi xuống hôn phủ lấy môi nàng.

Nụ hôn mạnh mẽ, dồn nén bao nhiêu tình cảm và khát khao, khiến Kazuko hoàn toàn ngây dại. Tay nàng vô thức níu lấy áo anh, từng mạch máu nóng rần rật truyền sang, khiến trái tim nàng như muốn tan chảy.

——-

Xin cảm ơn độc giả thân yêu đã theo Mị, hay thì Mị xin 1 vót nhá.

[text_hash] => 6eda7224
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.