Array
(
[text] =>
Ngoài cửa, Giyuu bị ngăn lại. “Ngài không thể vào trong, sản phụ đang vô cùng nguy cấp, bác sĩ phải tập trung để ứng cứu.”
Anh đứng đó như trời trồng. Trong đôi mắt xanh thẫm là vực sâu không đáy, phản chiếu ánh đèn hắt ra từ căn phòng. Đôi môi mỏng mím chặt gần như bật máu, hàng chân mày cau lại như khắc vào da thịt. Làn da vốn trắng nhợt của anh giờ càng lạnh lẽo hơn, không còn chút huyết sắc.
Giyuu không còn nghe thấy âm thanh gì nữa. Đã hơn năm tiếng Kazuko lâm bồn, mỗi tiếng rên đau đớn của nàng như lưỡi dao cắt xé trái tim anh. Giờ đây khi âm thanh ấy bỗng im bặt, cả thế giới như sụp đổ.
Mẹ Kazuko bắt đầu sụt sịt, bàn tay run run chắp trước ngực. Nhưng ánh mắt Giyuu không hiện nét bàng hoàng, chỉ còn sự trống rỗng. Khóe mắt anh đỏ lên, nước mắt chẳng chịu rơi, như bị nghẹn lại bởi sự tuyệt vọng.
“Vốn dĩ biết nàng ấy có một tương lai sáng lạn, vì mình ích kỷ nên mới giữ nàng ở bên. Biết rõ sức khỏe nàng ấy yếu nhưng vẫn để nàng mang thai. Khốn nạn… giờ ông trời muốn trừng phạt ta sao? Luôn là như vậy, những người ta yêu thương… đều vì ta mà chịu đau đớn, đều vì ta mà rời xa…”
Tiếng khóc nghẹn ngào của mẹ Kazuko, âm thanh hối hả ngoài hành lang, tất cả dần nhòe đi. Trong thế giới của Giyuu lúc này, không còn nghĩ được gì, chỉ muốn tập trung nghe giọng của kazuko lần nữa..
“Chúng ta đi xa như vậy chỉ để đến bệnh viện lớn đợi ngày sinh thôi sao?”
Trong trí nhớ của anh, Kazuko ngồi tựa vào ngực anh trên xe hơi sang trọng, Bụng nàng đã hơn tám tháng, cái bụng nhọn nhô ra phía trước, lớn hơn bình thường. Chiếc váy bầu phương Tây màu nhạt phủ xuống, rộng rãi thoải mái, làm dáng người nàng thêm phần dịu dàng, thanh khiết.
“mua một căn nhà ở đây,” Giyuu dịu giọng, bàn tay ấm áp đặt lên bụng nàng, xoa nhè nhẹ. “Sau này con chúng ta sẽ được gần gũi nơi nó sinh ra. Hiện tại, nàng và ta có thể ở đó đợi ngày sinh.”
Kazuko khẽ cau mày. “Nói gì vậy chứ, còn phải có nội thất, còn nhiều thứ lắm.”
Ánh mắt Giyuu âu yếm. “Đã mua và chuẩn bị cả rồi. Giờ chúng ta đang trên đường đến nơi đó.”
“Chàng… có vấn đề sao?” nàng bật cười, đánh nhẹ vào tay anh, hất bàn tay đang đặt trên bụng ra.
“Đương nhiên,” Giyuu khẽ cười, “ở cạnh nàng lâu nên cũng giống nàng thôi.”
“Chàng cái gì cũng không bàn với ta,” nàng lườm anh.
“Chuyện gì ta lo được thì không cần đến tay nàng.”
“Nhưng đây là nơi ở của ta, ta có quyền xen vào.”
“Vậy để nàng chọn thì sẽ toàn là thứ vui chơi, đồ đông lạnh chất đầy để ăn. Biết đâu còn giấu riêng một góc trữ bánh ngọt nữa đúng không?”
Kazuko quay mặt đi, giọng hờn dỗi. “Cho chàng chọn hết.”
Giyuu bật cười khẽ, vươn tay xoay nàng lại, nhưng nàng vẫn ngoảnh sang chỗ khác. “Ta đâu có nói là không hỏi ý kiến. Bây giờ còn cách ngày lâm bồn khá xa, ta sẽ cùng nàng đi tản bộ, chọn thứ nàng muốn. Được không?”
Anh cố tìm ánh mắt nàng, còn Kazuko lại cố né tránh, mím môi.
“Chẳng phải chàng nghe người ta nói đi nhiều một chút thì dễ sinh, nên mới dụ dỗ ta như vậy sao?”
“Nàng đau đầu thì ta phải làm sao đây? Chiều nay ta sẽ đưa nàng đi ăn vài món du nhập trên phố. Được chứ?”
“Ừm… thế thì cũng tạm.”
Giyuu khẽ ôm đầu nàng, áp trán mình vào trán nàng, chóp mũi kề chóp mũi. “Sau khi nàng sinh, khoẻ hơn rồi, ta hứa sẽ không còn kiềm chế chuyện ăn uống nữa. Sẽ mua thật nhiều đào ướp lạnh, và cả chó con cho nàng.”
“Chàng nói đó nhé,” nàng bật cười, “lúc đó ta sẽ gọi Yamiki cùng ta vừa ăn đồ lạnh vừa tám chuyện.”
“Xem ra nàng rất thích trò chuyện với người đó.”
“Đương nhiên. Cô ấy thật ra cũng rất tội nghiệp, cũng là tiểu thư nhà quyền quý, nhưng bị cấm cản đủ điều. Cả trang phục mặc trên người cũng bị kiểm soát.”
“Nàng đang ngầm nói ta kiểm soát nàng sao?”
Kazuko bật cười khẽ, tay vuốt ve tay anh. “Em chỉ kể chuyện thôi.”
Giyuu hôn nhẹ lên trán nàng. “Có sợ khi sinh sẽ rất đau không?”
“Mẹ em làm được, tất nhiên em cũng làm được. Không sao đâu.”
Ánh mắt anh trầm xuống, vòng tay siết chặt nàng hơn một chút. Hôn nhẹ lên môi nàng.
Đêm hôm ấy, cả khu phố sáng rực ánh đèn lồng. Tiếng trống, tiếng sáo, mùi hương của những gian hàng nối dài khiến cả không gian như sống động hơn. Giyuu dìu Kazuko đi giữa đám đông, tay anh giữ eo, nhịp bước chậm rãi theo nàng.
Kazuko thoáng nghiêng đầu, đôi mắt sáng lấp lánh:
“Chàng nhìn kìa, bên đó có kẹo ngọt. Nhưng… có phải ta không được ăn loại đó đúng không?”
Giyuu mỉm cười, tay thon dài khẽ chuyển lên vai, xoa bờ vai mảnh khảnh của nàng:
“Ta sẽ tìm thứ khác an toàn hơn cho nàng.”
Họ dừng lại ở một quầy bánh nhỏ. Những chiếc bánh ngọt màu vàng nhạt, mềm mịn được đặt ngay ngắn trên mâm gỗ. Kazuko ăn một miếng, nụ cười tươi rói, đôi mắt cong cong ánh lên sự thích thú. Nàng vừa ăn vừa bật cười thành tiếng, tiếng cười trong vắt ấy khiến người đàn ông bên cạnh như bị mê hoặc. Giyuu lặng lẽ ngắm nàng, ánh mắt sâu thẳm chứa sự say đắm khó che giấu.
Khi cả hai đi đến hàng mặt nạ, Kazuko nhanh nhẹn bước đến, đôi tay nâng niu những chiếc mặt nạ sơn màu lấp lánh. Người bán hàng khéo miệng khen:
“Vị phu nhân này xinh đẹp như hoa, chiếc mặt nạ tiên nữ này rất hợp với người.”
Kazuko khẽ mỉm cười, nhưng ánh mắt nàng lại dừng ở chiếc mặt nạ cáo đỏ, những nét vẽ tỉ mỉ, sinh động. Nàng cầm nó ướm thử lên mặt, đôi mắt long lanh quay sang Giyuu:
“Nhìn này, chàng rất hay kể với em.”
Giyuu rút tiền thanh toán, động tác nhanh gọn, nhưng ánh mắt anh lại không rời gương mặt đang rạng ngời của nàng. Kazuko tiếp tục mân mê chiếc mặt nạ, vui thích đến mức quên cả thời gian.
“Chàng nhìn này.” nàng ướm chiếc mặt nạ lên mặt để Giyuu xem. Anh nhìn nàng, sự hồn nhiên đó khiến anh liền bất giác bật cười, nụ cười lộ rõ trên khuôn mặt vốn trầm lặng.
“Chúng ta nhìn pháo hoa một chút rồi trở về.” giọng anh dịu dàng.
Người chủ hàng mặt nạ nhìn hai người, chợt thốt lên:
“Ha, hai vị thật xứng đôi. Phu nhân cao ráo, tươi đẹp như tiên, phu quân thì anh tuấn, điềm tĩnh, đôi bên đúng là trời sinh một cặp.”
Kazuko và Giyuu đồng loạt thoáng đỏ mặt, cả hai cúi đầu cảm ơn. Rồi họ tiếp tục bước đi, không gian giữa chợ đêm như chỉ còn lại hai bóng hình kề sát.
Kazuko khẽ thì thầm:
“Chàng nhớ cô bé ở làng không? Bé ấy nói ta và chàng là một cặp. Xem ra… cô bé ấy nói rất đúng.”
Giyuu nắm tay nàng, dắt đến một chỗ trống nơi đám đông bớt dày đặc, ngước lên bầu trời đen đang chờ pháo hoa nở rộ. Anh khẽ cười:
“Quả thật cô bé ấy nói rất đúng, nhưng cũng chưa chắc là do sự tiên đoán.”
Kazuko ngẩng lên: “Sao chứ?”
“Có thể là do cô bé ấy nhìn thấy cách ta nhìn nàng, trước đó.”
Ánh mắt Kazuko mở to, như bị nắm chặt tim:
“Vậy là khi đó chàng đã trộm nhìn ta sao?”
“Ta không có.”
“Chàng mới nói mà.”
Giyuu điềm nhiên, giọng trầm thấp nhưng đầy chân thành:
“Ta là công khai nhìn vào nàng, chỉ là nàng không để ý.”
Kazuko thoáng lặng đi, ngón tay mân mê mặt nạ trên tay, bối rối chẳng biết đáp lại.
Anh tiếp lời, mắt xanh thẫm sáng dưới ánh đèn lồng:
“Cách ta thích một người chưa bao giờ là giấu diếm. Nàng có thể hỏi Tanjiro hay bất cứ ai… từ trước đến giờ ta chưa từng nhìn một ai thật lâu như nhìn nàng. Ta chính là công khai nhìn nàng.”
Kazuko ngẩng lên, ánh mắt trong veo run rẩy chạm vào anh. Ngay lúc ấy, pháo hoa nổ rực rỡ trên nền trời, ánh sáng đỏ, vàng, xanh rơi xuống vạn tia sáng lung linh. Trong khung cảnh ấy, Giyuu cúi xuống, đặt một nụ hôn lên môi nàng.
Đó không phải là nụ hôn vụng trộm, mà là sự khẳng định công khai, giữa ánh sáng pháo hoa và trước bao người. Một khắc ấy, cả thế giới như chìm vào lặng im, chỉ còn đôi môi họ chạm nhau, đôi tim đập cùng nhịp.
🤙WR: Theo mình, Giyuu là người mà chỉ một cái nắm tay công khai thôi cũng đủ nặng hơn trăm nụ hôn trong bóng tối. Tác giả khắc họa anh như một người kín tiếng, trầm mặc, nhưng khi thật sự dành tình cảm cho ai, Giyuu lại rất thẳng thắn và trực tiếp theo cách riêng của mình. Anh không giỏi dùng lời nói hoa mỹ, nhưng sẽ luôn chọn hành động để chứng minh. Chẳng hạn như việc tặng quà cho Nezuko, anh không hỏi han nhiều, nhưng bất cứ gì quý giá, vải vóc hiếm có đều sẵn sàng đem đến cho cô.
Còn Giyuu quan tâm ngkh ra sao thì các bạn thấy rồi đó, ở vô hạn thành anh luôn bảo vệ, tận mắt nhìn thấy Tanjirou anh mới yên tâm nên theo mình. Giyuu sẽ luôn dùng hành động như tặng quà hoặc trực tiếp hỏi thăm, tận mắt chứng kiến ng mình yêu thương bình an kh bị gì anh mới yên tâm, tuyệt đối không qua loa qua lời nói của ngkh. Trong manga có đoạn khi mọi người nháo nhào tập trung vào chuyện chính thì Giyuu tập trung vào Mitsuri và nắm lấy cổ tay của cô bạn hay bắt chuyện với mình. Nên cá nhân mình thấy Giyuu có tính chất trực tiếp khi muốn bảo vệ hơn là ngại ngùng.✍🏻 nếu bạn thấy ooc thì mình xin lỗi nhé.
Những ngày tháng tươi đẹp, tiếng nói trong trẻo của Kazuko vẫn vang vọng trong đầu Giyuu như dư âm không bao giờ tắt. Anh từng nghĩ mình đã quen với im lặng, nhưng từ khi có nàng, mọi tĩnh lặng đều trở thành chờ đợi.
Giờ đây, khi ngồi trước phòng sinh, lại cảm thấy sự im lặng đáng sự vô cùng.
Trong phòng sinh
Hơi thở của Kazuko như đứt quãng, tựa hồ đã rời xa nhân gian.
“Chủ nhân, chủ nhân!”
Giọng gọi quen thuộc vang lên. Kazuko mở mắt, kinh ngạc thấy xung quanh là võ môn năm nào. Nàng cũng mặc đồng phục võ môn, mái tóc buộc cao. Một thiếu niên trẻ tuổi trong bộ trang phục giống nàng chạy đến, đôi mắt sáng rực.
“Chủ nhân, người tỉnh lại đi!”
Đôi mắt Kazuko mở to, môi run rẩy:
“Sh… Shiro…?”
Người thiếu niên ấy gật đầu, giọng nghẹn ngào:
“Chủ nhân, người hãy kiên cường lên…”
Thiếu niên cũng khóc, nhưng chưa kịp nói thêm thì bỗng một tà áo xanh dương vụt qua. Người đàn ông cao lớn dừng lại bên cạnh Shiro. Dáng vẻ anh nghiêm nghị, bộ y phục rất giống đồng phục nàng đang mặc, chỉ khác màu sắc.
Giọng nói trầm tĩnh, như từng đợt sóng đánh thẳng vào trái tim nàng:
“Ta đã nói con phải hạnh phúc. Giờ thì con đã tha thứ cho cha mẹ mình, vậy còn gì vướng bận? Dù ta chưa từng bắt con học võ công vì sức khỏe yếu ớt, nhưng mang danh công chúa của phủ ta mà chết vì sinh nở, ta không chấp nhận. Quay về đi. Tướng công con đang đợi. Con còn nhớ cách ta dạy con hít thở khi luyện thân pháp không? Bỏ qua cơn đau, tập trung lại.”
Nói rồi, tà áo khẽ phất. Kazuko còn chưa kịp cất lời, hồn phách đã như bị kéo trở lại thân xác.
Mùi máu tanh xộc thẳng vào mũi. Thân thể nàng như tê liệt. Đúng lúc ấy, tiếng khóc trong trẻo của đứa trẻ vang lên, như xé toang bức màn tử khí trong căn phòng.
Ngoài cửa, mẹ nàng òa khóc, chạy vội đến. Cô y tá bế đứa bé quấn chặt trong tấm vải trắng bước ra, đôi tay run run vì khẩn trương.
Cánh cửa mở. Giyuu đứng đó, ánh mắt đỏ ngầu. Anh không còn hấp tấp như trước, nhưng từng bước tiến về phía y tá vẫn run rẩy. Người y tá mỉm cười, định trao đứa bé vào tay anh. Nhưng Giyuu không đưa tay ra. Bàn tay anh buông thõng, như không dám chạm vào thứ gì, ánh mắt chỉ gắt gao nhìn vào căn phòng tối phía sau.
“Chúc mừng ngài, là một bé trai.”
Giọng nói ấm áp vang lên, nhưng Giyuu chỉ khàn khàn:
“Phu nhân của tôi… sao rồi?”
Mẹ Kazuko nhanh chóng đón lấy đứa trẻ, vừa khóc vừa dỗ dành.
“Tình trạng đã ổn hơn, máu đã cầm, phu nhân của ngài đã tỉnh lại.”
Mắt Giyuu vẫn hướng về cánh cửa như muốn nhìn xuyên qua.
“Tôi có thể vào…?”
“Xin ngài chờ, phu nhân sẽ được đưa đến phòng hồi sức.”
Mẹ Kazuko bước lại gần, đưa đứa bé đến trước mặt Giyuu. Bà nghẹn ngào:
“Giyuu… con xem, thằng bé này… rất giống con.”
Anh cúi xuống. Đôi môi nhỏ xinh, cái cằm cương nghị, cả dáng miệng… tất cả như phản chiếu chính anh. Một sự thật hiển hiện: đứa bé này là máu thịt của anh và nàng. Đôi mắt Giyuu nhòe đi, nước mắt rơi không ngừng, nhưng anh vẫn không dám chìa tay.
Kazuko được đẩy ra ngoài. Nàng nằm trên giường, khuôn mặt trắng bệch, khóe mắt còn đọng lại vài giọt lệ, đôi môi tím tái cắn chặt.
“Phu nhân… anh đây… anh ở đây.”
Giọng Giyuu run run, đôi mắt ướt nhòe. Nhưng nàng vẫn không đáp. Anh cúi sát, tiếng nghẹn ngào bật ra:
“Kazuko Miharu… anh xin lỗi… tất cả chỉ vì anh.”
Nàng được đưa vào phòng hồi sức. Qua lớp kính dày, Giyuu ngồi phịch xuống ghế. Ánh mắt anh dán chặt vào nàng, từng cử động của lồng ngực nàng đều trở thành sợi dây níu giữ sinh mệnh anh. Chỉ cần nàng còn thở, anh mới dám tiếp tục thở.
Bên cạnh, mẹ nàng ôm đứa bé, nhìn con rể đang lặng lẽ khóc. Bà bước lại, nhẹ nhàng đặt đứa trẻ vào vòng tay Giyuu.
“Con bồng nó đi… xem này, thật nặng…”
Đứa bé thật sự nặng. Vòng tay Giyuu run rẩy, nhưng anh ôm thật chắc. Những sản phụ khác cùng chồng mình đi ngang cũng dừng lại, xuýt xoa:
“Đứa trẻ kháu khỉnh quá… thật đáng yêu…”
Giyuu cúi nhìn. Gương mặt nhỏ bé ngủ yên, đôi bàn tay co lại, môi chúm chím. Một thoáng, lòng anh trào dâng hàng ngàn cảm xúc. Nhưng trong sâu thẳm, câu hỏi lạnh lùng găm chặt tim anh: Có phải vì đứa trẻ này quá lớn… mà nàng ấy đã suýt mất mạng?
Nỗi sợ hãi và đau đớn dâng lên, khiến tay anh run thêm. Mẹ Kazuko lặng lẽ quan sát, trong mắt hiện lên niềm tự hào và an ủi: Chàng rể này… quả thật khó tìm trên đời.
Giyuu ôm con vào ngực, lần đầu tiên không phải chiến trường nhưng anh thấy rõ thế nào là ranh giới mong manh giữa sự sống và mất mát.
Nhiều bà thắc mắc ánh mắt Giyuu nhìn Kazuko như nào.
Xin phép để hình minh hoạ.
[text_hash] => d2f42af9
)