Người Tình Chí Mạng – Ân Tầm [Hoàn] – C635 – C639 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

Người Tình Chí Mạng – Ân Tầm [Hoàn] - C635 - C639

Array
(
[text] =>

Chương 635 : Thật sự không có gì bận lòng ư?

Một câu nói khiến tất cả mọi người im bặt. Khi ngước mắt lên nhìn những cồn cát xa xa nhấp nhô cao thấp khác nhau, họ luôn cảm thấy sống lưng lạnh ngắt. Cồn cát trong mắt họ dường như đã biến dạng, như một quái vật đang say ngủ, mà họ thì không dám tùy tiện đánh thức nó.

Cứ như vậy, ngày thứ năm trôi qua trong yên bình.

Ông già thuận lợi tìm được nguồn nước, kịp thời bổ sung vào những túi nước xẹp lép. Mọi người đựng đầy nước vào những thứ có thể đựng. Ở những nơi này, hết đồ ăn không đáng sợ, đáng sợ là cạn nước.

Về đêm, mọi người lại ăn uống đơn giản một chút, ông lão dặn dò mọi người đi nghỉ sớm rồi len vào giữa đàn lạc đà. Những con lạc đà tự động quây tròn lại với nhau, hình thành một bức tường chắn gió tự nhiên, cho dù đêm xuống trời lạnh cũng không sợ nữa.

Lúc chui vào túi ngủ, Tưởng Ly lại nằm tâm sự với Lục Đông Thâm một lúc, biết tình hình sức khỏe của anh không chuyển biến xấu, cô cũng yên tâm phần nào.

Càng ở lâu trong sa mạc, những cuộc gọi càng ngắn dần. Lượng pin tích trữ và pin dự phòng đều có hạn, phải dùng tiết kiệm. Lúc hai người họ nói chuyện, tín hiệu thi thoảng lại bị nhiễu, rất ảnh hưởng tới chất lượng cuộc gọi, thế nên cần dặn dò gì thì dặn dò, sau đó họ cũng kết thúc.

Tín hiệu yếu là hiện tượng khi đang đi sát vào vùng sâu của sa mạc, Tưởng Ly chỉ mong sao tín hiệu đừng mất hẳn là được.

Bên ngoài lều nổi gió.

Gió thổi cát bay, tuy rằng không lớn nhưng cũng khiến lều vang lên những tiếng lạo xạo. Thi thoảng những con lạc đà lại cựa mình, chiếc chuông trên cổ chúng kêu lên, nghe xa xôi giữa một đêm tối như thế này.

Trong gió còn xen lẫn tiếng ngáy khò khò.

Của ông già.

Ông đã ngủ rồi.

Tưởng Ly lật người, nghĩ bụng: Có lẽ ở nơi hoang vắng này, chỉ có những người trong lòng không vướng bận gì mới có thể thoải mái chợp mắt thôi nhỉ.

Trên thế gian này người thật sự có thể bàng quan với mọi thứ được mấy ai?

Hạt cát táp vào lều, giòn tan, mảnh nhỏ, rất có tiết tấu, giống như sa mạc đang hát vậy. Dần dần, mí mắt của Tưởng Ly cũng đánh nhau. Xem ra, có thể ngủ dễ dàng chưa chắc cần phải buông bỏ mọi suy nghĩ, bôn ba cả một ngày như cô, cho dù lòng đầy tâm sự thì cũng không còn sức để nghĩ nữa.

Mong sao ngày mai có thể tìm được Huyền thạch…

Ngoài lều, tiếng ngày của ông già càng lúc càng lớn.

Tưởng Ly mơ mơ màng màng nghĩ, ông cụ ấy thật sự không có vướng bận gì sao…

***

Lục Môn hiện tại thành tích đang đi cùng với dèm pha.

Thành tích thì ai cũng thấy, sau khi Lục Đông Thâm lên nắm quyền, cả Lục Môn đổi mới như được thay máu, những ngày mới được mở rộng sôi nổi, công lớn nằm ở sự quyết đoán của Lục Đông Thâm nên thành tích cũng thuộc về anh.

Có điều cả lời đồn cũng dành cho anh hết.

Liên quan tới chuyện anh ngất.

Mọi chuyện đang hấp hơi như một chiếc bánh bao, tuy không quá dữ dội nhưng có khi lại càng đáng sợ hơn.

Lục Môn không thanh minh hay đáp trả gì về chuyện này, phía phòng Quan hệ ngoại giao cũng chỉ tạm thời kiểm soát những tin đồn thất thiệt.

Những tờ báo chính thống càng không cần nói, thái độ hầu như thống nhất, đa phần đều cho rằng sức khỏe không ổn là chuyện bình thường, ai không có lúc sốt cao cảm cúm? Đương nhiên, thái độ ôn hòa này cũng là nhờ năng lực mạnh mẽ của bộ phận Quan hệ ngoại giao.

Dĩ nhiên cũng có kẻ không tin. Những người hoạt động truyền thông tự do tìm đến mạng xã hội, một số quan điểm vô cùng sắc bén, lại có một số thì mang màu sắc chủ quan. Có những người dùng thái độ khích bác lạnh lùng, một mực khẳng định Lục Đông Thâm vì theo đuổi lợi ích bất chấp thủ đoạn, tính toán người khác bất kể ngày đêm, bây giờ đang bị quật.

Đương nhiên, quan điểm này không xuất phát từ một nhà báo nào nên số người tán thành chỉ lác đác.

Còn có một bộ phận nhắm trực diện, “năng lực phân tích” kinh người.

Đám người này phát hiện ra sự thiếu vắng của Hạ Trú, sau đó lại không thấy Nhiêu Tôn gần đây lộ mặt, rồi không biết từ đâu nghe ngóng được tin Hạ Trú và Nhiêu Tôn về Trung Quốc, nên đã trở thành lời đồn “Dâu trưởng Lục Môn cặp lại tình cũ, thiếu gia nhà họ Lục ngất xỉu vì chuyện hôn nhân”.

Mấy tin tức chính thống, nhìn chung vẫn không có mức độ chào đón nồng nhiệt bằng tin lá cải, vì thế nó là nội dung cho những cuộc bàn tán rảnh rang, các diễn đàn lớn đều bắt đầu hóng “thị phi” này.

Lan truyền mãi lại chuyển hóa thành vấn đề nhân phẩm của Hạ Trú. Đương nhiên, đó là vì có rất nhiều người đọc bị dẫn dắt. Tư cách của Hạ Trú thể hiện ở việc bỡn cợt Lục Đông Thâm, hoặc có thể nói ngay từ ban đầu Hạ Trú đã có mục đích, đầu tiên dùng tà thuật mê hoặc thiếu gia nhà họ Lục, sau khi giành được thứ mình cần thì lại quay về với vòng tay của Tôn thiếu.

Thế là lần lượt có người tiếp ứng: Chẳng trách thiếu gia nhà họ Lục từ sau khi quen Hạ trú thì yêu sống yêu chết, đâm đầu vào tình yêu, bây giờ đã được chứng thực là Hạ Trú không đơn giản.

Nồi nước nóng được tạt lên đầu Hạ Trú, người đẹp trai luôn dễ dàng bị tổn thương.

Tuy vậy, vẫn có những tin đồn phản bác.

Đám phản bác mới gọi là có năng lực phân tích đích thực.

Đầu tiên họ mắng những người trên có mắt như mù. Cái gì mà bỏ nhà theo trai, cái gì mà tình cũ tự cháy, cái gì mà lừa tài lừa sắc, loàn là những lời bịa đặt. Việc hợp tác giữa Lục Môn và Hoa Lực, Trường Thành đang được chú ý nhất, hơn nữa bản thân các dự án cũng đang được tiến hành tuần tự, Lục Đông Thâm đâu có chút thái độ trở mặt nào với Hoa Lực?

Cái thật sự nên quan tâm là lời hứa bốn tháng sau của phu nhân nhà họ Lục.

Trước đó tỏ rõ thái độ trong buổi họp báo, sau đó lại biến mất, Chủ tịch Lục Môn lại bất ngờ ngất xỉu, có phải Chủ tịch mới thật sự có bệnh khó nói, còn phu nhân nhà họ Lục đang tích cực nghĩ cách giải quyết?

Họ còn liên hệ vụ nổ nhà máy bốn năm trước lại, điều tra ra năm đó tân Chủ tịch Lục Môn đã mất tích một thời gian dài, mà trong khoảng thời gian mất tích này rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì thì từ đầu tới cuối vẫn là một bí mật. Vậy thì, việc Chủ tịch Lục Môn ngất xỉu và phu nhân nhà họ Lục biến mất có liên quan tới bí mật này hay không?

Mỗi người một câu.

Tuy rằng phân tích phía sau có căn cứ lý lẽ lại khiến người ta nghĩ ngợi xa xôi, nhưng vì áp lực xã hội thời nay quá nặng, mọi người lại thích say mê với những tin đồn không não hơn.

Tội danh gắn trên đầu Hạ Trú vẫn cứ tồn tại.

Cho đến khi Lục Môn công khai tuyên bố đối với những tin tức xâm phạm nhân phẩm của cô Hạ, tập đoàn sẽ mời đoàn luật sư vào cuộc tố cáo kẻ tung tin, đồn thổi và truy cứu trách nhiệm pháp luật.

Tin tức vừa được đưa ra, mọi người đều xôn xao.

Lục Đông Thâm đi công tác vừa trở về công ty, còn chưa ngồi vững xuống ghế, Dương Viễn đã gọi điện thoại tới, Cận Nghiêm cũng gõ cửa đi vào.

“Thủ đoạn quá cứng rắn! Tuy rằng tôi rất phản cảm với những lời đồn nhục mạ Tưởng Ly nhưng cách làm này của cậu sẽ khiến mọi người tập trung hết sự chú ý vào chuyện cậu thật sự có bệnh trong người. Cậu bảo vệ danh dự cho Tưởng Ly, tự hy sinh mình sao?”

Cuộc điện thoại của Dương Viễn và sự xuất hiện của Cận Nghiêm gần như cùng một lúc, thế nên lúc nghe máy, Lục Đông Thâm bật luôn loa ngoài. Những câu nói có phần không vui của Dương Viễn lọt hết vào tai Cận Nghiêm.

Lục Đông Thâm vắt áo khoác cẩn thận, từ tốn đáp: “Cô ấy là vợ tôi, ai nói cũng không được.”

Dương Viễn trầm ngâm giây lát rồi hỏi anh: “Hỏi cậu chuyện này nhé, cậu có thể nói thật không?”

“Hỏi đi.”

“Có phải cậu bị Tưởng Ly bỏ bùa thật không?”

“Cậu cút đi cho tôi.”

Dương Viễn buông một câu ở đầu kia điện thoại: Lục Đông Thâm, cậu thay đổi thật rồi!

Cận Nghiêm đứng cạnh cố nhịn cười trong im lặng.

Ngược lại, Lục Đông Thâm lên tiếng: “Nếu anh cũng tới vì chuyện thanh minh của tập đoàn, vậy thì chắc anh đã nghe rõ câu trả lời vừa rồi của tôi nhỉ?”

Cận Nghiêm lịch sự, khẽ gật đầu: “Được, tôi hiểu rồi.” Những lười dư thừa anh ta không nói nữa, quay người đi ra khỏi văn phòng.

Chương 636 : Huyền Thạch, tao tới rồi đây

Thế nào gọi là “cùng hoang tuyệt mạc điểu bất phi*”, đến ngày thứ sáu, mấy người Tưởng Ly cuối cùng cũng thật sự cảm nhận được hàm nghĩa.

*Nơi đồng hoang hiu quạnh không một cánh chim bay.

Sa mạc đen.

Năm xưa Tả Thời không thoát ra được khỏi Gobi, cả một vùng hoang dã bị đá sỏi phủ kín ấy vẫn là vùng cấm trong trái tim Tưởng Ly, mỗi lần nhớ lại là da thịt nổi gai ốc.

Nhưng một khi thật sự đi qua Sa mạc đen mới hiểu, dù năm xưa Gobi có hoang lạnh cỡ nào cũng không khiến người ta thảng thốt bằng nơi đây.

Giống như một đại dương chết chóc đen sì một màu, ngày này nối ngày khác, vô cùng vô tận, thi giác không được thoải mái như mọi khi. Góc cạnh của những viên đá sỏi đen trên mặt đất phản chiếu thứ ánh sáng nhức mắt. Nham thạch với thành phố khoáng vật phong phú như sắt, man-gan trải qua những ngày nắng gắt oi ả sau bao năm trời đã bị oxy hóa. Những dải màu đen bao la rộng lớn này chính là do chúng tạo ra, không ngừng lan ra tới tận cùng chân trời.

Sa mạc hoang vắng lạnh lẽo, nhưng còn nhìn thấy thực vật và động vật. Gobi trơ trọi nhưng thi thoảng vẫn có đá cầu vồng bầu bạn. Duy chỉ có nơi này, thật sự phải gọi là tuyệt tích, cũng thật sự gọi là thần bí, càng là vùng cấm đích thực dành cho con người.

Nói theo lời của ông già, sa mạc nơi đây là vùng bị Thượng đế lãng quên, còn sa mạc đen ở đây là nơi bị ma quỷ bỏ quên.

Tín hiệu quả nhiên mất hẳn.

Tưởng Ly nhìn thấy rất rõ, ban nãy khi vừa sát gần tới vùng giáp ranh Sa mạc đen, tín hiệu di động của họ liền sập hẳn, giống như bị những lưỡi liềm cái chết lần lượt cắt đứt vậy, khiến người ta không khỏi lạnh run người.

Nơi được mệnh danh là vùng đất cả người, thần, ma đều không tùy tiện đi vào, ông già dĩ nhiên không đưa họ vào nộp mạng. Họ sẽ đi vòng, men theo ranh giới của Sa mạc đen, quay trở lại phạm vi đại mạc.

Nhưng cho dù là vậy, tín hiệu cũng vẫn bị Sa mạc đen ảnh hưởng. Đến một vạch sóng cũng không có. Tưởng Ly rút la bàn ra xem, nơi này bị ảnh hưởng từ trường rất mạnh, la bàn không thể sử dụng.

Ngước mắt nhìn về phía trước, vẫn là cát vàng đầy trời, những cồn cát xa xa kéo dài vô tận, khiến cô bất chợt nhớ tới Tần Lĩnh sâu không lường được, luôn khiến người ta chỉ bất cẩn một chút là lạc mất phương hướng, đánh mất cơ hội thoát ra ngoài.

Vậy mà tốc độ đi của ông già vẫn vừa nhanh vừa vững vàng, về việc quyết định phương hướng cũng không cần ngập ngừng như mấy ngày trước. Tưởng Ly cho lạc đà đi nhanh mấy bước, song song với con của ông già rồi hỏi: “Có phải chúng tôi sắp tìm được Huyền thạch rồi không?”

Ông già tuy kiên định không đổi, nhưng sắc mặt trông nghiêm nghị hơn nhiều ngày trước. Ông nhìn thẳng về phía trước, chậm rãi nói: “Không phải là tìm được Huyền thạch, là Huyền thạch vẫn luôn ở nơi đó, hàng trăm, hàng ngàn năm nay chưa từng rời khỏi đó. Cũng giống như Quartzit* ở Gobi, chúng ở đó, chẳng qua số người tinh mắt ít ỏi mà thôi.”

*Quartzit là một loại đá biến chất từ cát kết thạch anh. Cát kết bị biến thành quartzit bởi nhiệt và áp suất thường liên quan tới nén ép kiến tạo trong các đai kiến tạo sơn.

Tưởng Ly nhớ lại ông già nói khai thác Huyền thạch cần phải trả giá bằng máu, lòng nhất thời cũng nặng trĩu. Đồng thời cô cũng căng thẳng, cô không biết cái gọi là “trả giá bằng máu” nghĩa là sao, tới mức độ nào mới đủ tiêu chuẩn. Nhưng có một điểm cô khẳng định, chỉ phải trả giá bằng máu, không phải đánh đổi bằng mạng sống.

Chỉ còn một cơ hội sống sót là đủ rồi, chỉ cần cô cầm được Huyền thạch…

Tưởng Ly đăm chiêu suy nghĩ.

Con lạc đà lắc lư, suy nghĩ của cô cũng tiếng bước chân, tiếng chuông của nó trôi xa dần. Ông già lại đi trước dẫn đường, con lạc đà của cô chậm rãi từ tốn đi theo, cho tới khi…

“Đang nghĩ gì vậy?”

Là Nguyễn Kỳ bắt kịp, thấy cô suy tư bèn hỏi.

Tưởng Ly hoàn hồn lại, “ồ” một tiếng, nói một câu “Không có gì”. Nguyễn Kỳ hắt cằm về phía bóng lưng của ông già: “Ban nãy cô nói gì với ông ấy vậy? Không lẽ lạc đường rồi?”

Tưởng Ly lắc đầu: “Bản đồ trong đầu ông lão có lẽ bây giờ đang mỗi lúc một rõ nét hơn, chứng tỏ chúng ta càng ngày càng gần Huyền thạch rồi.”

Nghe thấy vậy, Nguyễn Kỳ nói: “Đó là chuyện tốt mà. Một khi có được Huyền thạch, nhiệm vụ của chúng ta đã hoàn thành, quay đầu về là được rồi.”

Con đường quay về thật sự đơn giản vậy sao?

Tưởng Ly chỉ cười cười: “Có lẽ vậy chăng.”

Nguyễn Kỳ nghiêng đầu nhìn cô: “Không giống tính cách của cô, một người phụ nữ như Chiến thần sao lại hờ hững như vậy?”

“Cô còn liên lạc với Quý Phi không?” Tưởng Ly bất ngờ hỏi.

Nguyễn Kỳ sững người: “Đương nhiên là không.”

Ngừng lại một chút, cô ấy lập tức phản ứng, hỏi thẳng Tưởng Ly: “Không lẽ cô không tin tôi? Lẽ nào cô cho rằng tìm ra Huyền thạch rồi tôi sẽ vụng trộm bán cho Quý Phi?”

Tưởng Ly liếc nhìn cô, cười gian: “Không chứ?”

Nguyễn Kỳ lập tức trở mặt: “Cô quá đáng lắm rồi.”

“Không biết đùa chút nào.” Tưởng Ly chặn đường đi phía trước con lạc đà của Nguyễn Kỳ, tiếp tục đi song song với cô ấy: “Bất luận bây giờ cô còn liên lạc với Quý Phi hay không, tôi cũng nhờ cô một chuyện.”

Lạc Tiểu Ngưu lại giở tính giở nết rồi, nói kiểu gì cũng không đi.

Nhiêu Tôn dùng đủ mọi cách từ cho uống nước đến cho ăn, nghĩ cách chọc cho nó vui, kết quả nó ăn cũng ăn rồi, uống cũng uống rồi, nghe cả chuyện cười rồi nhưng vẫn lúc đi lúc dừng, không chút nể mặt vị cộng sự Nhiêu Tôn gì hết.

Nhiêu Tôn tức giận, gần như muốn phá hoại hình tượng được giáo dục từ nhỏ của mình, sắp buông lời chửi tục tới nơi, quát nạt Lạc Tiểu Ngưu: “Mày nói coi, mày đâu phải là lừa, thích đá tao là đá tao. Mày không thể có chút tôn nghiêm và kiêu hãnh của một con lạc đà sao? Mày là ai? Mày là vua nơi sa mạc. Những chuyện các con vật khác không làm được trong sa mạc chỉ có mày làm được, thứ không nên có nhất chính là tính “lừa”!”

Lạc Tiểu Ngưu có vẻ đã nghe đến phát phiền, bèn phun khí vào mặt Nhiêu Tôn, quay đầu định bỏ đi.

Nhiêu Tôn vuốt cả đống nước dãi của nó trên mặt mình, sắp phát điên tới nơi. Anh túm chặt dây cương, một người đàn ông đầu đội trời chân đạp đất như anh mà lại bị Lạc Tiểu Ngưu kéo xa mấy mét. Những nơi anh trượt qua để lại những cái hố sâu…

Cuối cùng vẫn phải nhờ tới ông già chế ngự Lạc Tiểu Ngưu. Ông hờ hững nói: “Lạc đà nhạy bén với tình hình ở sa mạc nhất. Nó không muốn đi ắt có lý do của nó. Nơi đây không phải nơi hút gió, buổi tối nghỉ ngơi ở đây đi.”

“Bây giờ nghỉ ngơi?” Tưởng Ly nhìn lên trời, chưa tối lắm, còn có thể tiếp tục đi thêm một đoạn đường.

Ông già hiểu ý cô, bèn chỉ tay về phía trước: “Nhìn thấy thành đất ở phía kia không?”

Tưởng Ly và mọi người nhìn theo hướng tay ông chỉ, quả nhiên thấy một khu kiến trúc có vẻ được xây bằng gỗ và đất, nhưng cũng đã chỉ còn lại tàn tích. Không lớn lắm, chỉ có một đoạn ngắn, giống như một bức tường thành vậy.

“Là di chỉ, nhưng cụ thể là di chỉ gì thì không rõ. Trong sa mạc là như vậy, có lúc bão cát đi chôn vui hết chẳng để lại gì. Nhưng có lúc gió thổi qua, những thứ không còn gì ấy lại xuất hiện.” Ông già vỗ vỗ lưng lạc đà, nó bèn quỳ xuống, tiện thể nghỉ ngơi.

“Huyền thạch nằm ngay trong khu di chỉ đó.”

Câu nói này của ông già rất đỗi tự nhiên nhưng giống như một quả bom nổ dưới nước sâu làm bùng nổ sự yên ắng xung quanh. Tưởng Ly kinh ngạc “á” lên một tiếng. Nguyễn Kỳ trợn tròn mắt. Nhiêu Tôn thì không hiểu gì: “Vậy vì sao phải dừng? Dốc hết sức đi vào thôi, hình như không xa lắm.”

“Ở sa mạc có rất nhiều lúc không nên tin vào đôi mắt của mình. Nơi cậu thấy rất xa có lẽ là ảo ảnh, bước rộng một bước về phía trước chính là cát trôi; Nơi cậu thấy rất gần có lẽ cũng phải đi mất một hai ngày. Đừng quên, ở sa mạc tầm nhìn thông thoáng, cái gọi là khoảng cách sẽ có nhầm lẫn.”

Ông già một lần nữa chỉ tay về hướng ấy, nhấn mạnh: “Chính là nơi tôi nói, cậu thấy gần nhưng thật sự tới được gần nó phải mất hơn nửa ngày đường. Trời sắp tối rồi, chúng ta tới đó cũng đã quá nửa đêm. Nơi đó là di chỉ, có không ít động vật buổi tối chạy vào đó tránh gió cát, không chừng lại có côn trùng hay kiến độc gì đó, quá nguy hiểm.”

Câu nói này đầy kinh nghiệm, mấy người họ cũng nghe theo sự sắp xếp của ông già.

Tưởng Ly âm thầm nhìn về phía di chỉ cách đó không xa. Ánh hoàng hôn của ngày tàn hắt xuống, soi rọi khiến nó đẹp một cách không chân thực. Cô thầm lẩm bẩm: Huyền thạch, tao tới rồi đây!

Chương 637 : Chúng chính là Huyền thạch

Hôm sau thời tiết rất đẹp. Cái gọi là “rất đẹp” là khi tỉnh giấc ban sáng cuối cùng cũng có cảm giác gió thổi qua mặt. Tuy rằng chẳng bao lâu sau sẽ lại nắng nóng khó chịu nhưng mát mẻ được lúc nào hay lúc ấy.

Đối với việc này, Nhiêu Tôn không có phản ứng gì, anh nói: “Có gió hay không không quan trọng, dù sao thì bây giờ anh thịt thô da dày không cảm nhận được gì nữa rồi.”

Từ sớm, ông già đã thúc giục mọi người khởi hành.

Bình thường Tưởng Ly cùng mọi người cũng đều là kiểu nhanh gọn dứt khoát, một chốc một lát đã thu xong lều bạt, chất hành lý lên lưng lạc đà và tiếp tục tiến về phía trước.

Trời sáng mới đi tiếp, Lạc Tiểu Ngưu cũng không còn “tính lừa” nữa, cực kỳ hợp tác, vui vẻ đến mức Nhiêu Tôn cũng phải bỏ sự khó chịu tối qua xuống. Chắc là đúng như ông già nói, Lạc Tiểu Ngưu của anh đã cảm nhận được sự nguy hiểm của việc đi tiếp khi trời tối, nên mới giận dỗi không đi như vậy. Nghĩ thế, Nhiêu Tôn càng lúc càng cảm thấy Lạc Tiểu Ngưu đáng yêu, bèn xoa đầu nó, hết lời gọi nó là “Bé ngoan”.

Gọi đến mức cả Tưởng Ly và Nguyễn Kỳ đều nổi da gà.

Tưởng Ly xoa tay, thở dài: “Quả nhiên, con người chỉ cần rời xa xã hội là sẽ trở nên ngây ngô.”

Nguyễn Kỳ quay đầu nhìn Nhiêu Tôn. Anh đang hớn hở trò chuyện tình cảm với Lạc Tiểu Ngưu, niềm vui trong ánh mắt không khác gì một cậu nhóc vừa được bố mẹ mua cho bộ đồ chơi Transformer. Ừm… cô ấy hoàn toàn đồng ý với suy nghĩ của Tưởng Ly, đây đâu phải Nhiêu Tôn mà cô ấy quen biết chứ?

Bây giờ hồi tưởng lại lần gặp đầu tiên khiến cô ấy máu nóng sục sôi, ánh mắt đầu tiên nhìn nhau, suy nghĩ duy nhất hiện lên trong đầu cô ấy là: Trên thế gian hóa ra lại có một người đàn ông yêu nghiệt vừa đẹp trai vừa gian tà như vậy…

Sau đó lại là dáng hình trong bộ quần Âu áo vest, điệu bộ như nhìn thiên hạ bằng nửa con mắt. Cô ấy cảm thấy…

Đang muốn tìm từ miêu tả thì cô ấy nghe được Nhiêu Tôn la lối: “Lạc Tiểu Ngưu, mày đừng có mà không nể mặt. Ông dắt mày đi tức là phải cưỡi mày. Mày bắt ông đi bộ là cớ làm sao?”

Nguyễn Kỳ thoát ra khỏi hoài niệm quá khứ, nhìn kỹ lại một Nhiêu Tôn trước mặt… Chiếc quần túi hộp màu đen đã dính đầy cát, đôi boot không còn nhìn thấy màu ban đầu. Trước khi đi sa mạc, anh mua gấp một chiếc áo gió. Ừm… màu sắc thì, là màu cầu vồng vô cùng nổi bật. Một chiếc mũ kiểu cao bồi và một chiếc khẩu trang cũng màu sắc loang lổ như chiếc áo gió, cộng thêm một chiếc kính râm…

Sau đó lại còn ngồi cãi nhau với Lạc Tiểu Ngưu…

Nhưng rõ ràng Lạc Tiểu Ngưu không buồn đoái hoài tới anh, một mình tiến về phía trước. Nhiêu Tôn thì… ừm, đuổi theo phía sau.

Nguyễn Kỳ vội vàng quay đi. Không thể nhìn tiếp nữa, bằng không sẽ phá tan những hình ảnh đẹp đẽ trong lòng cô ấy… Cô ấy sẽ tàn nhẫn hủy hôn, mỗi người một khả với anh mất.

Y hệt như những gì ông già nói, khi đi tới di chỉ chớp mắt đã hết hơn nửa ngày. Mặt trời lơ lửng trên cao, chiều rồi. Không ai còn tâm trạng nghỉ ngơi thêm, sau khi sắp xếp xong mấy con lạc đà, họ tiến vào di chỉ.

Di chỉ nằm ở chỗ cao, có một đoạn bậc thang bằng đá rất dài. Sau hàng ngàn năm bị bão cát mài mòn, những bậc thang đã tàn tạ khó mà tả nổi, thậm chí có mấy đoạn còn bị vùi trong cát vàng, lúc đi lên, chân bước thấp bước cao.

Trước khi vào di chỉ, ông già quỳ xuống đất, không biết lẩm nhẩm gì trong miệng, giống như đang khấu tạ trời đất. Sau đó ông nhìn chăm chú về phía di chỉ, ánh mắt như nặng nề, cũng như cô đơn.

Tưởng Ly cảm thấy nghi hoặc, không hiểu ông già vì sao lại nhìn di chỉ bằng ánh mắt ấy.

Cùng lúc này, những câu hỏi mãi vẫn chưa có lời giải đáp suốt dọc đường bắt đầu dâng lên dữ dội trong lòng cô. Ông già là nhà cung cấp nguyên liệu của sa mạc, nhưng vì sao không buôn bán Huyền thạch? Chỉ vì cái giá phải trả cho nó quá lớn ư? Nếu ông đã biết rõ điều kiện khai thác Huyền thạch như vậy, phải chăng ông cũng từng tới đây khai thác?

Ông cũng từng trả giá bằng máu?

Nếu không phải thì… lúc đó người đổ máu là ai?

Đang mải nghĩ thì ông già đứng lên, phủi lóp cát dính trên quần, nói với họ một tiếng: Đi thôi.

Tưởng Ly thấy những bước chân của ông vô cùng nặng nề.

Vào trong di chỉ, quan sát bốn phía xung quanh, nơi đây giống như một ngôi miếu. Diện tích không lớn lắm, nhìn một cái là bao quát được toàn bộ, các bức tường tàn tạ để gió lọt qua. Bên trong đã không còn lại gì, có một khoảng đất trống, trên đất có một đài đá hình tròn hơi gồ lên cao. Tưởng Ly nhìn thấy rõ, cô chắc đến tám chín phần chỗ này từng được dùng làm đài cúng tế, có điều đã bị bỏ hoang mà thôi.

Nhưng nơi này có Huyền thạch ư?

Ông lão quả thật đã chỉ vào đài đá bên chân cô và nói: “Ở ngay dưới này.”

Nhiêu Tôn tiến lên, đầu tiên là đá vào đài đá, thấy có những lớp cát mỏng rơi xuống các khe kẽ xung quanh đài. Anh bèn ra hiệu cho thuộc hạ đi cùng, cả hai định hợp sức chuyển đài đá đi.

Sức nặng của đài đá không hề nhỏ, lần đầu tiên hai người đàn ông không nhấc nó đi được. Ông già nhắc nhở họ cố gắng dịch sang bên cạnh. Hai người làm theo, nhưng không ngờ chỉ mới dịch chuyển được một khe hẹp to bằng bàn tay đã cảm thấy gió lạnh âm u từ dưới xộc lên, còn có một mùi thối rữa.

Nhiêu Tôn sặc sụa loạng choạng suýt ngã, thiếu nước nôn hết những gì vừa ăn đêm qua ra. Anh quát: “Đây rốt cuộc là nơi giấu Huyền thạch hay giấu xác vậy?”

Ông già không nói gì, nét mặt nặng nề.

Sau khi họ dịch chuyển xong đài đá, nhìn xuống dưới thì mới sững người.

Tưởng Ly và Nguyễn Kỳ cũng đã sớm đứng bên cạnh, nhìn theo họ, và đều ngẩn ra.

Giống như miệng giếng trong vườn nhà Tưởng Ly ở Thương Lăng, đen sì sì, bên trong cũng có nước, phản chiếu gương mặt của mấy người họ.

Vậy thì tạm thời gọi nó là giếng nước sa mạc đi.

Nhưng giếng nước này không to được bằng chiều ngang một con người, miệng cực nhỏ, chiếu đèn pin xuống không soi được tới tận đáy, nhìn ngang nhìn dọc vẫn là một cái giếng, nhưng mùi thịt thối quả thực từ trong đó phả ra. Nhiêu Tôn đứng chống hông bên cạnh, nói: “Nước này đâu phải axit sulfuric, cho dù từng có những con vật nhỏ rơi xuống đây thì cũng không đến mức phả ra mùi nồng như vậy chứ. Hơn nữa, đài tế nặng như vậy, trừ phi trước kia từng có người mở nó ra.”

Nói tới đây, anh quay sang nhìn ông già.

Ông già im lặng, ông ngồi ở vách tường, không tiến lên.

Tưởng Ly cũng ngồi xuống kiểm tra xem.

Là mùi thịt thối, nhưng mùi này không đơn thuần do xác chết thối rữa mà thành. Mùi hương làm nhức mũi cô, khiến tim cô như ngừng đập. Thật ra mùi này… cô quen thuộc.

Cả miệng giếng được xây bằng đá cuội, dấu tích do bàn tay con người tạo ra rất rõ rệt, chắc là được những người khi xưa sống ở đây xây dựng lên. Từ thời cổ, người ta đã tôn nước làm vật thánh thần, vì vậy xây đài tế trên giếng nước không có gì kỳ lạ.

Ngược lại hướng xuống dưới, ở vị trí cách miệng giếng khoảng nửa bàn tay…

Tưởng Ly lấy đèn pin quét một vòng. Nhiêu Tôn và Nguyễn Kỳ nhìn rất rõ ràng. Nguyễn Kỳ chỉ tay vào lớp đá khác hẳn các chỗ khác và nói: “Trông giống như đá vũ hoa*, rất đẹp, giống như bảo thạch có vân đỏ chìm vậy.”

*Một loại đá tròn nhỏ sáng bóng, có vân và màu sắc rực rỡ, có nhiều ở Nam Kinh.

Tưởng Ly giơ tay chạm vào nhưng bị Nhiêu Tôn giữ cổ tay lại: “Cẩn thận.”

Cô ngước mắt nhìn ông già, ông già cũng chỉ nhìn về phía này trong im lặng. Cô bèn yên tâm, nói một tiếng “Không sao đâu” rồi tiếp tục chạm vào.

Sau một lần chạm, cô cảm giác đá không trơn nhẵn, bên trên chi chít những chỗ lõm xuống, còn hơi ươn ướt, nhưng không giống nước. Cô thu tay về, ngửi đầu ngón tay, mặt hơi biến sắc: “Là máu.”

Nguyễn Kỳ đứng bên không hiểu: “Máu? Ngón tay của cô không đỏ lên mà?”

“Nói chính xác hơn có lẽ là huyết thanh.” Tưởng Ly bốc lấy một nhúm cát, lợi dụng độ khô của cát để hút đi cảm giác dính ướt trên tay, sau đó lại lau tay sạch sẽ: “Thể chất khác biệt, bệnh tật khác biệt thì màu của huyết thanh cũng khác biệt.”

Nguyễn Kỳ sửng sốt: “Sao lại có máu? Chẳng phải là nơi tồn tại Huyền thạch ư? Có thi thể thật sao?”

Tưởng Ly không nói gì.

Lúc này ông già đứng lên, cách miệng giếng chỉ khoảng nửa bước chân, nét mặt phức tạp. Ông giơ tay chỉ vào vòng tròn đá màu đỏ chìm trên miệng giếng và nói: “Chúng chính là Huyền thạch.”

Chương 638 : Giá trị thật sự

Hai hôm nay Lục Đông Thâm không dễ chịu chút nào.

Không phải vì công việc, không phải vì sức khỏe, càng không vì những lời đồn đại gièm pha bên ngoài.

Chỉ vì Tưởng Ly.

Mãi không liên lạc được. Một ngày trước khi mất tín hiệu, cô còn gửi cho anh bức ảnh bình minh khi họ vào trong sa mạc. Dưới chiếc mũ che nắng to tướng là khuôn mặt to hơn bàn tay một chút. Cô cười tươi như hoa, chỉ về một hướng nào đó, nói với, họ sẽ đi tới nơi ấy.

Một nơi không người.

Có lẽ ở rất sâu trong sa mạc, thậm chí là chịu ảnh hưởng của Sa mạc đen.

Trong lo lắng, tâm trạng Lục Đông Thâm còn xen lẫn đau lòng. Từ ngày cô đi, việc cô làm nhiều nhất chính là nói chuyện điện thoại với anh. Sau khi họ vào trong sa mạc, những cuộc gọi video càng lúc càng ít đi. Một là vì tín hiệu quả thực không tốt, hai là cô không muốn khiến anh nhìn càng thêm lo.

Sợ anh lo lắng, sợ anh căng thẳng vì hoàn cảnh nơi cô dừng chân, mỗi lần trong điện thoại cô chỉ báo bình an, kể đủ thứ chuyện ly kỳ, thú vị mà mình gặp được ở sa mạc, thậm chí còn cho anh làm quen với con Lạc Tiểu Ngưu mà ngày nào cũng chọc cho Nhiêu Tôn tức gần chết.

Cô nói ngàn vạn điều tốt lành, chỉ là không nói ở đó mệt nhọc, vất vả ra sao. Anh có hỏi, cô cũng chỉ nói: Không mệt, không vất vả đâu. Đương nhiên, khí hậu ở đây quả thực giày vò con người, nhưng chỉ cần nghĩ tới chuyện sẽ được nhìn thấy Huyền thạch là em lại vui lắm. Lục Đông Thâm, em hưng phấn như thế không hoàn toàn vì anh đâu, phần nhiều là vì bản thân em. Anh nghĩ mà xem, tìm được Huyền thạch, việc nghiên cứu công thức coi như thành công. Đó có thể là một cột mốc vĩ đại trong sự nghiệp của em đấy.

Tưởng Ly xưa nay chỉ thích báo chuyện vui không thích báo chuyện xấu, hơn nữa cô luôn miệng nói vậy, thật ra Lục Đông Thâm cũng hiểu nỗi khổ tâm của cô.

Trong ảnh, cô lại gầy rộc đi rồi. Một cô gái vốn đã gầy đến mức người ta xót xa, bây giờ nhìn càng khiến anh thắt lòng. Thế nên, trong khoảng thời gian mất liên lạc với Tưởng Ly, Lục Đông Thâm không giây nào không hối hận. Đáng lẽ lúc trước anh phải hết sức cẩn thận, hết sức thận trọng, sao có thể tin cô như vậy chứ?

Khi Dương Viễn đi vào phòng làm việc, Lục Đông Thâm không có ở đó. Tài liệu trên bàn chất thành ba chồng dày, chưa hề có dấu hiệu đụng vào.

Dương Viễn thầm thở dài, nhớ lại ban nãy trước khi đi vào, cô trợ lý của Lục Đông Thâm gần như mếu máo cầu xin sự giúp đỡ của anh ấy, bằng bất cứ giá nào cũng phải giục Lục Đông Thâm phê duyệt tài liệu giúp mình, vì bên phía phòng Thị trường vẫn đang đợi ý kiến của cấp trên, sốt ruột như kiến bò miệng chảo rồi.

Không ai dám vào giục.

Đây không phải là hiện tượng hay gặp.

Lục Đông Thâm xưa nay là người cuồng công việc, ai có thể giục tiến độ của anh được đây? Đa phần toàn là cấp dưới không theo kịp năng suất làm việc của anh.

Đâu có như bây giờ?

Ngay cả cô thư ký ngồi bên ngoài cũng nhìn ra được sếp của mình dạo này như người mất hồn, làm việc nhưng không chú tâm tới công việc.

Lục Đông Thâm đứng trước bản đồ vệ tinh ở phòng tiếp khách, khu vực được anh phóng to đặc biệt chính là Taklamakan. Anh đút hai tay vào túi quần, sắc mặt nặng nề.

Dương Viễn nhìn thấy, có một khoảng trên bản đồ đen sì sì, không có tín hiệu báo về.

Đó là đại dương của cái chết, tuy anh ấy chưa từng tới nhưng cũng đã nghe qua.

Dương Viễn tiến lên và nói: “Yên tâm đi, tôi đã cử người của chúng ta vào sa mạc rồi. Lấy vị trí gần tín hiệu làm trung tâm, đóng quân xung quanh. Nếu họ đã chọn được vị trí đỗ trực thăng thì chứng tỏ nơi đó không quá xa điểm đến của họ. Người của chúng ta thay phiền canh chừng ở đó 24/24, sẽ không có vấn đề gì đâu.”

Lục Đông Thâm nhìn bản đồ chằm chằm, không nói tiếng nào.

Thấy vậy, Dương Viễn giơ tay vỗ vai anh: “Tôi biết gần đây tâm trạng của cậu không tốt, đang lo lắng. Nhưng thực tế là bây giờ cậu có lo lắng bao nhiêu cũng vô ích. Những gì cần sắp xếp, tôi và Cận Nghiêm đã sắp xếp cả rồi. Hơn nữa bên đó còn người của Tôn thiếu, lực lượng hai bên có thể giảm nguy hiểm xuống mức thấp nhất. Vả lại, Tưởng Ly không phải một bông hoa trong phòng kính, đi ra ngoài, cô ấy là người “như cá gặp nước” nhất.”

Lục Đông Thâm vẫn lặng im.

Dương Viễn không biết nên nói gì nữa, quan trọng hơn, anh ấy cũng không đoán ra được bây giờ Lục Đông Thâm đang nghĩ gì. Nhưng dù thế nào, chỉ cần trông chừng cho anh không rời khỏi Lục Môn là được. Nếu lúc này Lục Đông Thâm biến mất, thì cả Lục Môn sẽ loạn luôn.

Anh ấy quay người định đi.

Không ngờ, đúng lúc này Lục Đông Thâm lên tiếng gọi giật anh ấy lại.

Dương Viễn quay đầu.

Giọng nói của Lục Đông Thâm trầm thấp như một đám mây đen đang đè nặng lên đường chân trời, khiến người ta khó thở: “Tôi cứ có linh cảm, lúc nào cũng có thể đánh mất cô ấy.”

Dương Viễn giật mình, vội nói: “Không thể nào. Tưởng Ly là ai chứ, cô ấy là người có thể giành lại mạng sống từ tay thần Chết, yên tâm đi.”

Lục Đông Thâm không nói nữa.

Thật ra linh cảm này quanh quẩn bên anh suốt, từ lúc yêu nhau tới khi kết hôn, dù là lúc ôm cô vào lòng, anh vẫn có cảm giác này.

Anh ghét cảm giác này.

Là cảm giác bất lực khi không thể kiểm soát, làm gì cũng không thể thay đổi kết cục.

***

Ba người Tưởng Ly, Nhiêu Tôn và Nguyễn Kỳ quây kín quanh miệng giếng, ai nấy đều chỉ mong sao có thể xuống thẳng dưới giếng, quan sát tỉ mỉ một lượt.

Chúng chính là Huyền thạch ư?

Đây quả là điều nằm ngoài dự liệu của họ, nhất là của Tưởng Ly và Nguyễn Kỳ. Họ quanh năm tiếp xúc với các loại nguyên liệu, không nên quá bất ngờ đối với môi trường sống phong phú của những loại nguyên liệu khác nhau. Thế nhưng môi trường sống quá đặc biệt của Huyền thạch, sự kỳ dị trong hình dạng của nó quả thực hiếm gặp.

Nhiêu Tôn thẳng thừng bỏ ba lô xuống đất và nói: “Vậy thì còn đợi gì nữa, xuống giếng đào thôi.”

Ông già vẫn ngồi cách miệng giếng khoảng nửa bước, bất động, nói: “Bây giờ cậu có đào lên, thì cũng chỉ là khoáng vật.”

Nhiêu Tôn sửng sốt: “Thì nó chính là khoáng vật mà…”

“Nếu chỉ là khoáng vật, Huyền thạch vốn không có giá trị. Thứ nhất, nó không có tính thẩm mỹ, không khác gì đá vũ hoa bình thường. Thứ hai, khi ở thể rắn, nó cũng không có đặc điểm gì hiếm gặp. Xét về giá trị còn không bằng đá lông công, đá ngọc lam…” Ông già thở dài: “Nhưng sở dĩ nó là niềm ao ước của những người cung cấp nguyên liệu là vì nó có thể đẩy ra một chất kết tinh. Mà chất kết tinh này mới là thứ đáng tiền.”

Về điểm này, Nguyễn Kỳ và Tưởng Ly hiểu.

Tưởng Ly tay cầm đèn pin, yên lặng quan sát vòng tròn đá màu đỏ chìm trong giếng. Cái gọi là chất kết tinh chính là dịch quặng mà cô biết. Dịch quặng đó không những có thể dùng làm màu vẽ, càng là nguyên liệu chính của Vong ưu tán.

Một thứ tầm thường không khác gì đá sỏi, nhưng thứ đẩy ra lại vừa có giá trị thẩm mỹ, vừa có tác dụng chữa bệnh. Riêng sự tồn tại của loại nguyên liệu này thôi đã là kỳ tích trên đời rồi.

Nhưng nói đi cũng phải nói lại, trời đất bao la không chuyện gì kỳ lạ không xuất hiện. Từ cổ chí kim, có biết bao nhiêu loại nguyên liệu xuất hiện khiến người ta kinh ngạc, nhất là về phương diện sinh vật, điểm kỳ diệu của chúng chưa chắc người bình thường đã tưởng tượng ra.

Giống như có một loại sinh vật thần kỳ tên cây cừu, một con cừu bằng xương bằng thịt mọc ra từ một cái cây, đã từng một thời là chuyện lạ có thật, sục sôi trên những tạp chí khảo cổ học về các loại động thực vật trong và ngoài nước. Bây giờ người ta không thấy nó tức là nó không tồn tại ư? Chưa chắc. Cũng giống như đông trùng hạ thảo, bạn bảo nó nên được tính là động vật hay thực vật đây?

*Cây cừu là một động vật hình cây huyền thoại của Trung Á, được tin là có quả là con cừu. Cừu kết nối với cây bằng một dây rốn và ăn thực vật ở vùng đất xung quanh cây. Khi hết thực vật thì cả cây và cừu đều chết.

*Đông trùng hạ thảo là một loại đông dược quý có bản chất là dạng ký sinh của loài nấm Ophiocordyceps sinensis thuộc nhóm nấm Ascomycetes trên cơ thể ấu trùng của một vài loài bướm trong chi Thitarodes Viette, 1968.

Chương 639 : Một câu chuyện

Nguyễn Kỳ thấy biểu cảm của ông già rất khó đoán, lại thấy Tưởng Ly im lặng. Bản thân cô ấy là một nhà cung cấp nguyên liệu, hiểu rõ nhất giá trị phân tầng kiểu này của nguyên liệu. Sau khi nghe xong, cô ấy soi đèn pin xuống dưới, nhìn rõ rồi thì ngồi xuống bên cạnh Tưởng Ly, hỏi: “Chất kết tinh Huyền thạch đẩy ra chắc không dễ lấy đâu.”

Tưởng Ly nhìn ông già.

Ông già cũng nhìn Tưởng Ly, ánh mắt phức tạp, khẽ thở dài: “Cô thật sự nghĩ kỹ rồi chứ?”

“Tôi đã đi được đến tận đây thì chưa từng hối hận. Có điều, phương pháp cách thức vẫn cần ông nói cho tôi biết.”

Nhiêu Tôn thấy tình hình không ổn, nhíu mày hỏi: “Thế có nghĩa là sao?”

Ông già nhìn Nhiêu Tôn, không nói năng gì, lát sau rút ra tẩu thuốc của mình, rồi lấy túi thuốc ra, vân vê một nhúm thuốc lá nát vụn, từ từ nhét vào tẩu. Ông như muốn hút thuốc, nhưng kỳ thực là muốn nói chuyện với mọi người hơn.

“Tôi kể một câu chuyện cho mọi người nghe, nghe xong, mọi người sẽ biết làm cách nào để lấy được chất kết tinh từ Huyền thạch, và cũng hiểu nguyên nhân vì sao biết rõ Huyền thạch có thể tồn tại nhưng lâu nay không ai dám tới khai thác.”

Tất cả mọi người đều không nói nữa, nhìn ông già.

Bấy giờ ông mới châm lửa, rít hai tiếng, đầu tẩu thuốc sáng rực lên. Làn khói như làm mờ đi gương mặt ông, giọng nói của ông thê lương, sâu xa, lại như cô đơn giống sa mạc này vậy.

“Từng có hai nhà cung cấp nguyên liệu. Họ là vợ chồng, đồng thời cũng là những người cộng sự thân thiết nhất, tâm đầu ý hợp. Họ thích đi tìm những nguyên liệu kỳ lạ và độc đáo nhất trên thế gian này, cũng say mê với việc khai thác những nguyên liệu quý hiếm, nhất là Huyền thạch.”

Khói thuốc tan dần, đôi mắt ông già như vượt qua họ, nhìn về phía bức tường đổ nát, cũ kỹ kia, rồi lại như xuyên qua cả bức tường, nhìn về nơi sa mạc rộng lớn nhưng quạnh vắng để tìm kiếm khoảng thời gian mà ông đang kể.

Ông từ từ thuật lại quá khứ của đôi vợ chồng ấy.

Họ say mê đến mức cố chấp với Huyền thạch, không phải vì có người muốn mua với giá cao, chỉ vì sự kỳ bí của Huyền thạch quá hấp dẫn họ.

Ngày này quá tháng khác, năm này nối năm kia, cuối cùng ông trời cũng không phụ người có lòng, họ đã tìm được Huyền thạch.

Lấy máu thử đá là cách thức được ghi chép trong sách cổ, không thể nói là hoàn toàn tin tưởng nhưng cũng không thể nói là không tin chút nào. Nói theo sách cổ thì đây giống như một cách thức để đánh thức sức sống của hóa thạch vậy.

Người đàn ông đâm vật nhọn vào đầu ngón tay, vài giọt máu chảy xuống, nhưng hoàn toàn không có phản ứng gì…

Ông già gõ gõ đầu tẩu thuốc, thu lại ánh mắt của mình, nhìn thẳng xuống miệng giếng. Tưởng Ly ở bên lắng nghe, trái tim bắt đầu đập không theo một quy luật nào cả. Cô nhìn mặt ông già, bắt đầu có một linh cảm chẳng lành.

Ông già rít thêm vài hơi thuốc rồi nói tiếp: “Vợ của người đàn ông ấy đã thò tay xuống, muốn lần sờ rõ tình hình, không ngờ, tai nạn đã xảy ra.”

Tay của người vợ vừa thò vào trong giếng chưa đầy mười giây, bỗng nhiên có một đống gì đó đen sì từ bên trong lao ra. Bà ấy chưa kịp nhìn rõ đã cảm thấy ngón tay đau đớn, sau một tiếng kêu thảm thiết thì cơn đau dữ dội ập tới.

Người đàn ông thấy vậy lập tức kéo vợ mình ra xa, nhấc cánh tay của vợ lên xem. Cả bàn tay của bà ấy đã đứt tới tận cổ tay, máu chảy đầm đìa.

Thứ trong tiếng ăn xong xương thì bỏ đi, trước sau chỉ vài giây. Khi người đàn ông nhìn lại Huyền thạch, thì xung quanh chúng bắt đầu đùn ra các chất kết tinh, cũng rất nhanh chóng.

Đó là lần người đó nhìn thấy nhiều chất kết tinh của Huyền thạch nhất, và cũng là lần cuối cùng.

Người đàn ông không còn tâm trí đâu quan tâm tới Huyền thạch, lập tức đưa người vợ bị thương rời khỏi. Nhưng sa mạc mênh mông, đừng nói là người đang bị thương, một người sức dài vai rộng cũng chưa chắc đã thoát ra được khỏi trung tâm. Người vợ đó cuối cùng tử mạng vì không được chạy chữa kịp thời, một mạng người cứ thế bị chôn vùi giữa gió cát vô cùng vô tận.

Ông già rít thêm vài lần nữa, giống như đã kể xong cả câu chuyện, nhưng ý nghĩa đằng sau nó mới thực sự khiến người ta sởn gai ốc.

Tất cả họ đều im lặng rất lâu, rồi Tưởng Ly hỏi: “Thứ ở trong giếng rốt cuộc là gì?”

“Chắc cô biết kiến quân đội* chứ?” Ông già nói: “Một loài sinh vật tương tự như thế, chỉ là chúng quanh năm sống dưới nước. Khả năng thích ứng của chúng rất tốt, khả năng gặm cắn càng kinh khủng hơn. Kiến quân đội sau khi tấn công người còn để lại xương, còn bọn chúng có thể nhai nuốt cả xương người.”

*Kiến quân đội hay kiến quân lính, kiến lê dương là tên gọi chỉ chung cho hơn 200 loài trên thế giới sinh sống theo bầy với số lượng rất lớn. Đây là loài kiến nằm trong số những đáng sợ nhất hành tinh với khả năng ăn thịt tập thể to lớn chỉ trong vòng vài phút hay còn biết đến với khả năng tàn sát kinh hoàng. Kiến quân đội có thể tấn công mọi loài vật mà chúng cặp trên đường đi.

Nguyễn Kỳ xoa cánh tay, cảm thấy gió lạnh từ đâu ập tới. Tuy rằng trong câu chuyện, ông già không miêu tả rõ ràng cảnh tượng người vợ kia bị nạn, nhưng không để lại mảnh xương, miêu tả này là quá đủ để người ta nghe xong thấy hoang mang.

“Nhưng, chúng có liên quan như thế nào tới chất kết tinh của Huyền thạch?” Nguyễn Kỳ không hiểu: “Thứ ăn máu xương của người là côn trùng chứ đâu phải đá?”

Ông già chưa giải thích, Tưởng Ly đã lên tiếng: “Máu và xương là chất dinh dưỡng cho loài sinh vật đó và chúng lại là chất dinh dưỡng của Huyền thạch. Nếu tôi phán đoán không sai, sau khi ăn xong, đám sinh vật ấy cũng sẽ chết và phân giải rất nhanh, chất phân giải sẽ bị lực hấp thụ của Huyền thạch hút đi, sau đó đẩy ra chất kết tinh.”

Nguyễn Kỳ nghe mà đơ người.

Ông già nhìn Tưởng Ly, có phần nghi hoặc: “Cô biết từ trước rồi ư?”

“Tôi không biết đến nguyên lý hấp thụ của Huyền thạch.” Tưởng Ly thành thật nói: “Nhưng tôi từng gặp qua những nguyên liệu khác có cơ chế hấp thụ tương tự.”

Nghe vậy, ông già gật gù, cũng không hỏi tới cùng mà chỉ nói: “Thế nên, chắc cô đã rõ thứ thật sự có thể khiến Huyền thạch đẩy chất kết tinh ra là gì.”

Tưởng Ly nói: “Phải.”

Nhiêu Tôn cũng đã hiểu qua loa đại khái, sắc mặt rất khó coi: “Cũng có nghĩa là, muốn có được chất kết tinh của Huyền thạch là phải mất mạng?”

Ông già nhìn Tưởng Ly qua làn khói: “Muốn có được Huyền thạch chắc chắn không thể ra về trọn vẹn. Còn toàn mạng hay không thì phải xem số phận của người đó. Lúc mở nắp giếng mọi người cũng ngửi thấy mùi rồi đấy, mùi hương đó không biết đã được tạo thành từ máu và xương của biết bao nhiêu người.”

Nguyễn Kỳ kinh hoàng nhìn miệng giếng, nói với Tưởng Ly: “Thế này là đòi mạng đấy.”

Nhiêu Tôn kéo Tưởng Ly dậy: “Đi, Huyền thạch gì chứ, làm gì có thứ nào quan trọng hơn mạng sống?”

Tưởng Ly bị ép đứng lên, bị lôi ra xa mấy bước. Cô ra sức giằng tay mình ra khỏi tay Nhiêu Tôn và nói: “Em bắt buộc phải lấy được chất kết tinh của Huyền thạch.”

“Em lấy bằng cái gì? Muốn mất tay hay mất chân? Hay hy sinh cả cơ thể này? Đủ rồi Hạ Hạ, vì anh ta em đã làm quá nhiều rồi, còn tiếp tục nữa em mất mạng luôn đấy.” Nhiêu Tôn không vui.

Nguyễn Kỳ cũng run rẩy trong lòng. Cô ấy không nghi ngờ những gì ông già nói. Giếng này quá kỳ quái, mùi từ trong giếng tỏa ra cũng khác thường, vốn không phải là nơi có thể khai thác nguyên liệu theo cách thức thông thường.

Cô ấy tiến lên, cùng Nhiêu Tôn khuyên nhủ: “Phải đấy, chắc chắn sẽ có cách tìm ra các nguyên liệu khác để thay thế mà. Nếu thật sự cùng đường buộc phải có nó thì cô nghĩ mà xem, cô bỏ vào đây nửa mạng sống, lỡ không ra được khỏi sa mạc, thì lấy nguyên liệu cũng có ích gì. Ngoài cô ra, còn ai khai thác được chúng? Cô đừng kỳ vọng gì ở tôi, tôi chỉ biết về nguyên liệu chứ không biết về mùi hương.”

Suốt cả quá trình ấy, ông già im lặng, cũng không định bày tỏ thái độ, chỉ bình tĩnh nhìn ba người họ, như đang xem một bộ phim điện ảnh không liên quan gì tới mình.

Tưởng Ly cười khổ: “Hai người không cần…”

“Không nghe lời khuyên phải không? Nhất định đòi lấy Huyền thạch?” Nhiêu Tôn nhíu mày.

Tưởng Ly gật đầu.

“Được, đã vậy thì…” Nhiêu Tôn quay sang nhìn thẳng người đàn em.

Người đó bị anh nhìn đến rùng mình, lập tức tỏ thái độ căng thẳng. Nhưng dù là vậy, người đó vẫn đứng thẳng, thở bình tĩnh: “Tôn… Tôn thiếu, nếu anh cần mạng của em, cứ nói một tiếng là được!”

“Cần cái đầu cậu!” Không ngờ Nhiêu Tôn mắng người đó một câu, cao giọng: “Cậu ghi nhớ cho tôi, không cần biết chuyện gì xảy ra, cậu phải đưa được họ an toàn ra ngoài. Không gì quan trọng bằng việc bảo vệ mạng sống cho họ, nghe rõ chưa?”

[text_hash] => b694816c
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.