Người Tình Chí Mạng – Ân Tầm [Hoàn] – C630 – C634 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

Người Tình Chí Mạng – Ân Tầm [Hoàn] - C630 - C634

Array
(
[text] =>

Chương 630 : Không thiếu một chút, không kém một phân

Nói chính xác hơn, chúng đã bắn chết con lạc đà.

Một phát trí mạng.

Tưởng Ly nhìn vết thương, máu chảy ròng ròng, không hề giống vết thương gây ra từ một khẩu súng đạn chì thông thường. Vệ sỹ lục soát được vũ khí của chúng, giống kiểu súng săn thời cổ, nhưng đạn đều được làm đặc biệt.

Ông già thương tiếc vô cùng: “Đây là một con lạc đà cái đấy…”

Họ đưa cả người và lạc đà về nơi ở của ông già. Trong khoảng thời gian này, ba tên săn bắn trộm liên tục xin tha, có lẽ cảm thấy Nhiêu Tôn và những người khác đều không dễ thương lượng, bèn xin ông già mở lòng từ bi, ra sức nói: “Ông bác, chúng tôi không dám nữa…” Nghe mà Nhiêu Tôn thấy bực, bèn giơ chân đá từng người một, quát mắng: “Ông bác mãi mãi là ông bác, nhưng vi phạm pháp luật là vi phạm pháp luật, kêu cha gọi mẹ cũng vô ích.”

Nhiêu Tôn báo cảnh sát. Sau khi cảnh sát tơi nơi, ông già tường thuật lại đầu đuôi sự việc, rồi cho cảnh sát xem con lạc đà bị bắn chết. Chứng cứ rành rành, hành vi không thể tha thứ, cảnh sát lập tức chính thức bắt ba kẻ đó, đưa lên xe.

Họ quay qua cảm ơn hành động bảo vệ động vật hoang dã của ông già, ông liên tục xua tay, thở dài: “Sống ở đây lâu rồi, những động vật này cũng giống như người thân vậy.”

Vị cảnh sát đi đầu hôm nay khá quen với ông già, nói vài câu quan tâm rồi cảm thấy kỳ lạ với sự xuất hiện của đám Nhiêu Tôn.

Nhiêu Tôn chỉ nói: Họ là những người có sở thích du lịch, muốn tới sa mạc thám hiểm một lần, ngang qua nhà của ông già bèn dừng chân nghỉ ngơi.

Người đó hiểu ra, nhắc nhở họ: “Sa mạc rất nguy hiểm, có thể không đi thì đừng đi, quanh quanh đây ngắm cảnh cũng rất đẹp.”

Sau khi tiễn ông chú cảnh sát lo lắng cho người khác ấy đi, ông già lại lẩm nhẩm: “Mấy năm nay nhà nước quản lý nghiêm ngặt, những loài hoang dã như linh dương, lạc đà… đều được bảo vệ. Số người săn bắn không nhiều nhưng vẫn còn đó. Đám người tối nay có lẽ đã để ý phía này từ đầu năm, lúc đó tôi có gặp chúng một lần, nhưng lần đó chúng chưa thành công… Haizz, loại ăn cắp này, khi nào mới hết được đây?”

Câu hỏi này không ai trả lời được.

Ngày nào mua bán còn tồn tại thì giết chóc vẫn còn tồn tại.

Tưởng Ly toàn quyền phụ trách con lạc đà.

Cô tránh khỏi khu lều trại, tìm một khoảnh đất trống, lấy gỗ hồ dương làm thành một chiếc đài đơn giản, đặt xác con lạc đà lên chính giữa. Sa mạc cây cối thưa thớt, chỉ có thể nhặt cây si mật. Cô bèn nhặt một ít, xếp xung quanh con lạc đà, rồi lại dùng một ít vải vụn tết thành một chiếc kết may mắn bảy màu, treo một chiếc lên gỗ hồ dương, treo một chiếc lên đầu con lạc đà.

Ông già thấy vậy không hiểu, bèn hỏi cô định làm gì.

Tưởng Ly không giấu giếm, nói: “Ở nơi tôi sống, vạn vật là bình đẳng, động vật cũng giống như con người, sinh mạng của chúng cũng đáng quý. Thế nên, dù là động vật chúng tôi cũng làm lễ tế khi chúng ra đi, cầu phúc cho chúng, hy vọng chúng lên đường bình an.”

Ông già im lặng, nhưng cũng không đi đâu mà đứng ngay bên cạnh âm thầm quan sát Tưởng Ly.

Việc làm lễ tế này ba phần giả, bảy phần thật.

Người Thương Lăng có tín ngưỡng, nhất là tục chôn cất rất được coi trọng, chuyện chết cũng giống như chuyện sống, thế nên đều phải làm một số hoạt động thờ cúng, để đời đời được bình an. Đối với chuyện này, Tưởng Ly không tin, người chết rồi như ngọn đèn đã tắt, cho dù có làm một lễ tế lớn đến mấy họ cũng không biết, chẳng qua là làm cho người sống xem, khiến người sống được an ủi phần nào.

Nhưng cô tôn trọng tập tục này, bởi vì “nhập gia tùy tục”, cô không muốn làm người thay thế. Sự lương thiện của người Thương Lăng nằm ở chỗ ấy, tôn trọng sinh mệnh.

Nhưng, chuyện làm lễ tế cho động vật thì Tưởng Ly bịa ra, nói những lời này, làm những việc này chỉ vì nhắm tới ông già.

Câu nói “Sống ở đây lâu rồi, những động vật này cũng giống như người thân vậy” của ông không phải là giả tạo. Quanh năm ông sống nơi hoang vu hẻo lánh, số người ông gặp có lẽ không nhiều bằng số động vật, dĩ nhiên sẽ càng tôn trọng sinh mạng của chúng.

Thế nên, việc Tưởng Ly làm lễ tế xuất phát từ sự tôn trọng sinh mệnh là thật, lấy cớ tập tục quê hương là giả, mục đích là có được tiếng nói chung với ông già.

Quả nhiên, suốt cả quá trình, ông già đứng nhìn rất chăm chú, sắc mặt cũng nghiêm túc, có thể nhận ra, ông thật tâm tin vào cách thức tế lễ này.

Nghi thức không dài, khoảng hơn mười phút, Tưởng Ly chắt lọc nhưng phần tinh túy nhất. Nghi thức vừa mới kết thúc, ông già đã gọi Tưởng Ly lại, tỏ ý có lời muốn nói.

Khoảnh khắc này, chẳng hiểu sao trái tim Tưởng Ly lại đập rất dữ dội. Cô có linh cảm, chuyện xảy ra tiếp theo đây sẽ hoàn toàn thay đổi tình hình bế tắc hiện tại.

Ông già gọi cô vào trong nhà.

Ngoài cửa sổ trời đã tờ mờ sáng, theo kế hoạch đã định, đây là lúc họ xuất phát đi vào sa mạc.

Ngọn nến trên mặt bàn đã cháy quá nửa, sáp nến chảy ra chất cao bằng nửa ngọn nến. Không gian không sáng sủa cho lắm, ánh nến cứ rung rinh bất định. Căn phòng ông già ở không lớn, một số đồ dùng hằng ngày đã chiếm quá nửa diện tích, đều là của cải tích lũy hơn nửa đời người, có những thứ đã có tuổi, nhưng ông vẫn không đành lòng vứt bỏ.

Lúc trước Tưởng Ly và Nguyễn Kỳ giúp ông dọn dẹp phòng ốc cũng đã sắp xếp lại chúng gọn gàng, thế nên bây giờ trông căn phòng ngăn nắp hơn nhiều.

Trên chiếc giường đất có một con mèo đang nằm, lông xám mềm mại, một dúm lông trên lưng dính chặt lại. Thấy Tưởng Ly đi vào, nó cũng không phát hiện ra, chỉ uể oải ngước mắt lên chớp chớp, sau đó lại ngủ gục.

Là một con mèo lang thang mấy hôm trước chẳng biết từ đâu tới, sau khi đi vào nhà, nó sống như đây là nhà của nó vậy, tính tình không quá hiền lành, chí ít không thể tùy tiện sờ mó như mèo cảnh, chỉ có tôn chỉ “người không sờ tôi, tôi không cào người”.

Ông già nói, chỗ ông giống như trạm thu giữ động vật vậy, không ít động vật nhỏ đi mệt hoặc đói ăn, khát nước đều tới ở nhờ, nhưng chúng không ở lâu. Những con vật lang thang đã thành thói quen đều không thích ở cố định một chỗ trong một thời gian dài.

Trên giường đất trải một chiếc chiếu cỏ, rất sạch sẽ, chỉ là thi thoảng sẽ có sạn cát. Tưởng Ly đã quen rồi, ở đây chỉ thoảng có gió thổi cát bay qua, có lúc uống nước cũng có cát vào miệng.

Cô chọn một chỗ ngồi xuống, vừa hay chếch góc đối diện với con mèo.

Ông già ngồi trước mặt cô, cầm tẩu thuốc trong tay mà chưa châm lên, chỉ nghịch qua nghịch lại. Ông già nói thẳng: “Cô gái, vì sao cô nhất định phải tìm Huyền thạch?”

Nghe được câu này, trái tim Tưởng Ly càng nhảy vọt lên dữ dội. Cô hắng giọng, không giấu giếm: “Vì người tôi yêu, vì chồng của tôi.”

Ông già ngập ngừng nhìn cô: “Cậu thanh niên đi cùng cô ngoài kia ư? Hình như không giống chồng cô.”

Ông già này tinh mắt thật, quả thật những chuyện lặt vặt nhiều ngày qua không thoát khỏi cặp mắt của ông. “Đương nhiên không phải, chồng tôi không tới đây.”

“Nam tử hán đại trượng phu mà lại để cô thân gái đi vào trong sa mạc mạo hiểm? Loại đàn ông này không đáng để cô liều mạng thì phải?” Ông già nói.

Tưởng Ly khẽ thở dài: “Anh ấy không thể đi được, đang đợi tôi mang Huyền thạch về cứu mạng. Hơn nữa, sa mạc nguy hiểm như thế, dù anh ấy đòi đi, tôi cũng sẽ nghĩ cách ngăn cản.”

Ông già nhìn cô, bất thình lình hỏi một câu: “Nếu cô thật sự gặp nguy hiểm, cô cho rằng anh ta có liều mạng tìm cô không?”

“Có chứ.” Tưởng Ly đáp rất quả quyết: “Tôi tin rằng, anh ấy yêu tôi cũng như tôi yêu anh ấy vậy, không thiếu một chút, không kém một phân.”

Chương 631 : Duyên phận tới rồi

Một câu nói đơn giản và thẳng thắn như vậy khiến ông già im lặng giây lát. Ông nhìn cô, dường như quan sát cô lại một lần. Ánh mắt của Tưởng Ly không hề né tránh, mặc cho ông già đánh giá, một lúc sau ông lại hỏi: “Cô có từng nghĩ, lỡ như trong sa mạc không có Huyền thạch không?”

Tưởng Ly nghĩ thầm trong lòng: Ông coi tôi là đồ ngốc sao? Ông hỏi ra câu này có nghĩa chắc đến tám, chín phần là có Huyền thạch rồi. Tuy tâm trạng mừng thầm này không thể để lộ ra ngoài, nhưng lời nói của cô vẫn rất kiên quyết: “Tôi chưa từng nghĩ, tôi kiên định tin tưởng Huyền thạch chắc chắn tồn tại.”

Ông già thở dài lắc đầu: “Cho dù tồn tại, giữa sa mạc mênh mông, cô chưa từng nghĩ tới nguy hiểm sao? Sa mạc nơi cô muốn vào là mảnh đất đã bị Thượng đế lãng quên, là lãnh địa ma quỷ. Mùa này nhìn thì tưởng không có vấn đề gì, nhưng đi vào bụng sa mạc thì khác hẳn. Một khi có gió cát nổi lên, cô có thể đi vào được mà không đi ra được.”

“Nếu tôi đã dám đến thì tức là đã nghĩ xong xuôi hết cả.” Tưởng Ly nói ngắn gọn, xúc tích.

Ông già nhìn cô, ngập ngừng hỏi: “Cô hiểu về Huyền thạch không?”

“Tôi chỉ từng đọc được trong cổ tích và điển hương. Tôi còn từng lấy ra được Huyền thạch trong một bức tranh, tiếc là hàm lượng quá ít lại xen lẫn cùng các khoáng vật khác.”

“Nếu Huyền thạch là thứ đòi mạng của cô để đổi lấy thì sao?”

Câu nói này không đủ khiến Tưởng Ly sững sờ, ngược lại cô bật cười: “Bạn của tôi, chính là cô gái ngoài kia, mỗi lần tìm kiếm những nguyên liệu quý hiểm có lần nào không bất chấp nguy hiểm, thậm chí chấp nhận mất mạng? Còn tôi, cũng thường xuyên vì những nguyên liệu mình cần mà đi tới những vùng đất hoang sơ. Thế nên, đối với chúng tôi, nguy hiểm đã trở thành chuyện cơm bữa. Huyền thạch, nếu thật sự cần mang tính mạng ra đổi, thì tôi cũng chấp nhận, chỉ cần có thể cứu người.”

Ông già nghe thấy vậy cảm thán: “Thời buổi này, những cô gái giống như cô không nhiều nữa.”

“Tôi chỉ muốn làm chuyện gì đó cho người mình yêu.” Tưởng Ly khẩn thiết: “Thế nên, từ một góc độ ý nghĩa nào đó, có lẽ cũng được coi là ích kỷ.”

“Một người có thể hy sinh mạng sống vì một người khác sao có thể gọi là ích kỷ được?” Nói tới đây, ông già khẽ lẩm bẩm: “Chỉ cần bản thân không hối hận là được.”

Tưởng Ly nhìn rất kỹ càng, khi nói lời này ánh mắt ông già có chút lạc lõng, như đang nhớ lại kỷ niệm cũng như đang tương tư… Tương tư ư? Chẳng lẽ cô hiểu nhầm ý của ông?

Trên thực tế, ông già cũng không cho phép cô nghĩ nhiều, phân tích nhiều, chớp mắt đã tung cho cô một quả ngư lôi, khiến cô không còn tâm trí đâu nghĩ về chuyện khác. Ông già nói: “Tôi có thể đưa cô đi tìm Huyền thạch.”

Tưởng Ly sững người một lúc lâu, rồi kéo dài giọng: “Thật không…”

“Nhưng tôi không thể dẫn quá nhiều người như vậy vào sa mạc.” Ông già nói thật: “Tôi chỉ có thể dẫn theo ba người các vị, những người khác vào theo chỉ thêm phiền toái. Sa mạc không như những nơi khác, càng đông càng rắc rối. Câu này trước đó tôi đã nói rồi.”

Xem ra ông vẫn chưa tin câu nói của Nhiêu Tôn, ông già này nghĩ cô thật sự dẫn cả đống người ấy vào sa mạc sao? Trong mắt ông, cô không đáng tin cậy đến mức ấy ư?

“Được, tôi hiểu.” Tưởng Ly tỏ rõ lập trường đúng đắn, trong lòng thì đã nở hoa từ lâu.

Ông già loay hoay với tẩu thuốc lá rồi bổ sung thêm một câu: “Nói trước, tuy rằng tôi dẫn ba người vào sa mạc, nhưng tự mọi người phải chịu trách nhiệm cho sự an toàn của mình. Càng đi sâu vào sa mạc, những nguy hiểm không thể dự liệu càng nhiều, tôi không dám chắc chắn sẽ dẫn được mọi người đi ra.”

“Ông cứ yên tâm, tôi sẽ nói rõ với mọi người. Một khi thật sự gặp nguy hiểm, ông sẽ không phải gánh chịu bất cứ trách nhiệm gì.”

Ông già đặt tẩu thuốc lên giường: “Được, chuẩn bị tư trang, vào sa mạc.”

Cuộc đời là vậy.

Một giây trước tưởng đã cùng đường, một giây sau có lẽ sẽ lại đầy hy vọng.

Đối với quyết định của ông già, cả ba người họ vừa phấn khích vừa bất ngờ. Cứ ngỡ mười ngày chờ đợi thế là tan thành bong bóng, nào ngờ ông trời vẫn mở cho họ một cánh cửa khác.

Vì chuyện này, Nguyễn Kỳ đã ôm chặt lấy eo của Tưởng Ly và nói: “Vẫn là cô có cách, một chiêu làm lễ tế cuối cùng đã khiến ông già mủi lòng. Tuy rằng cái chết của con lạc đà khiến người ta rất buồn, nhưng buộc phải thừa nhận đây cũng có thể là thời cơ ông trời sắp đặt.”

Bên cạnh Tưởng Ly đặt di động và con dao Phần Lan, con dao đè lên tấm bản đồ sa mạc. Cô vươn vai, sau đó uể oải dựa vào người Nguyễn Kỳ: “Ông già vừa chân thành vừa dễ mềm lòng, mấy ngày qua tuy ngoài miệng không nói nhưng trên thực tế luôn âm thầm quan sát chúng ta. Chúng ta có phải kẻ xấu hay không, ông ấy đã sớm biết rõ trong lòng, chuyện con lạc đà quả thật là cơ hội tốt nhất để kết duyên.”

Nhiêu Tôn ngồi bên cạnh, nói: “Nếu ông ấy đã đồng ý dẫn đường thì chúng ta đừng nên chậm trễ. Mọi đồ đạc cứ để anh chuẩn bị, hai em nghỉ ngơi lấy sức đi.”

Di động đổ chuông, là của Tưởng Ly.

Cô cầm di động lên xem, nói một tiếng “Anh vất vả rồi” với Nhiêu Tôn rồi đứng lên đi ra khỏi phòng.

Nhiêu Tôn kéo tay Nguyễn Kỳ qua, đùa nghịch trong lòng bàn tay mình, nhưng chỉ cúi đầu im lặng. Nguyễn Kỳ nghiêng đầu nhìn anh hồi lâu rồi bật cười: “Sao trông anh bỗng nhiên đau khổ quá vậy? Ý chí ban nãy đâu rồi?”

“Đó là cố thể hiện cho Hạ Hạ thấy thôi.” Nhiêu Tôn thở dài: “Vào sa mạc tìm Huyền thạch là mong muốn của cô ấy, cô ấy đã liều mạng rồi, em cũng chấp nhận đi theo nên anh đành ở bên tới cùng.”

Nguyễn Kỳ chăm chú nhìn anh, đợi anh nói tiếp.

Nhiêu Tôn cũng thành thật: “Kỳ Kỳ, dù có thế nào cũng phải chú ý an toàn. Đương nhiên, anh cũng sẽ cố gắng hết sức để bảo vệ em và Hạ Hạ, nhưng bản thân em cũng phải chú ý một chút mới được. Lúc cần thiết phải lo cho mình trước, nghe rõ chưa?”

Nguyễn Kỳ xúc động, chủ động ôm lấy anh, càng ôm càng chặt, chỉ hận không thể tan vào vòng tay anh. Nhiêu Tôn khẽ cười: “Bỗng nhiên nghiêm túc quá, anh còn không quen với chính bản thân mình.”

“Em còn tưởng…”

“Em tưởng chuyện gì?”

Nguyễn Kỳ buông anh ra, nhìn thẳng vào mắt anh: “Em còn tưởng anh muốn nói, sau khi từ sa mạc trở về chúng ta sẽ kết hôn.”

Mắt Nhiêu Tôn sáng rực lên như ngọn đuốc trong đêm. Nụ cười anh tươi rói, ấm áp lại gợi cảm: “Thật ra anh muốn nói như vậy, hơn nữa cũng đã định nói như vậy. Nhưng trước hành trình nói mấy câu kiểu này có phải hơi điềm không? Chẳng phải trong phim hay có mấy phân cảnh kiểu ấy sao? Nói quay về sẽ thành thân thì thường chẳng quay về được…”

Nguyễn Kỳ bịt miệng anh lại: “Được rồi được rồi, em hiểu lòng anh là được rồi. Những lời thừa thãi không cần nói nữa, em cũng sợ mấy chuyện ấy lắm.”

Nhiêu Tôn ngẩn ra, sau đó phá lên cười lớn.

Giữa vùng đất cát rộng lớn.

Phía chân trời bình minh đang lên, một đường mảnh và dài, giống như đôi mắt của ngọa long nửa mở nửa không. Bóng tối và ánh sáng giằng xé, cuộc chiến cứ lặng lẽ tiếp diễn, chưa bao giờ dừng lại.

Tưởng Ly gọi điện thoại cho Lục Đông Thâm.

E rằng từ nhỏ tới lớn Lục Đông Thâm chưa bao giờ phải chịu thiệt như vậy. Thế nên từ lúc về Trung Quốc, ngày nào Tưởng Ly cũng gọi một cuộc điện thoại. Ban đầu nhận điện thoại, Lục Đông Thâm vẫn còn hờn giận, chép miệng nói: Còn cần gọi điện sao? Tình hình của anh em nên nắm rõ mới phải chứ.

Cô cố tình chọc tức anh: Như vậy mới khiến hình bóng em xuất hiện mọi lúc mọi nơi, tốt quá còn gì.

Đương nhiên, giận gì thì giận, Lục Đông Thâm vẫn lo lắng cho an nguy của cô, mỗi lần gọi điện thoại anh đều dặn đi dặn lại cô phải chú ý an toàn. Tưởng Ly thì lúc nào cũng thở ngắn than dài: Ông già ấy đã đồng ý đâu, em muốn nhìn thấy khói bạc trên sa mạc còn chưa có hy vọng đây.

Lục Đông Thâm tự dưng lại thấy yên tâm phần nào: Không đồng ý cũng là chuyện đáng mừng.

Lúc này Tưởng Ly mặc kệ chênh lệch múi giờ hoặc đối phương có đang bận hay không. Mà Lục Đông Thâm bắt máy cũng nhanh, gần như chỉ một hồi chuông, anh nói thẳng: “Tuyệt đối đừng nói với anh, mọi người đã tự ý đi vào sa mạc mà không có đội dẫn đường đấy nhé?”

Tưởng Ly hít sâu, nhẹ nhàng lên tiếng: “Đông Thâm, anh ngất rồi phải không?”

Chương 632 : Cô ấy không ổn

Đầu kia im lặng một lát rồi cười nói: “Một người là Dương Viễn, một người là Cận Nghiêm, ở trong tập đoàn làm chức vụ cấp cao, vốn dĩ luôn có bổn phận và trách nhiệm của mình. Kết quả bây giờ lại thành ông Hanh ông Cáp*.”

*Hai thần giữ miếu của đạo Phật, một người phun khí trắng từ mũi, một người phun khí vàng từ miệng.

Tưởng Ly một tay cầm di động, một tay chống hông, đi đi lại lại: “Công việc hiện tại của họ trong giai đoạn này chính là trông chừng anh, luôn luôn nắm rõ tình hình sức khỏe của anh.”

Ngoài việc ngày ngày gọi một cuộc điện thoại quấn lấy Lục Đông Thâm, Dương Viễn và Cận Nghiêm còn phải báo cáo với cô tình hình của anh. Nhất là Dương Viễn. Chỉ thị cô đưa ra là lúc nào cũng phải nắm rõ tình trạng sức khỏe của anh, không thể thiếu sót dù chỉ một chút.

Trước khi gọi điện thoại cho Lục Đông Thâm, cô nhận được tin nhắn của Dương Viễn. Anh ấy nói với cô chuyện Lục Đông Thâm bị ngất, sau đó bổ sung thêm một câu: Sợ nhất là hiệu ứng cánh bướm, thế nên mọi việc phải thật nhanh chóng, xong việc cũng phải cẩn thận.

Dương Viễn không nói rõ ràng nhưng Tưởng Ly thì hiểu “hiệu ứng cánh bướm” trong lời nói của anh ấy có nghĩa là gì. Đối với một người vừa ngồi lên vị trí Chủ tịch, không được phép xảy ra sự cố, dù là nhỏ nhất.

Lục Đông Thâm khẽ cười: “Nếu đã vậy, anh nghĩ Dương Viễn cũng đã thông báo với em là anh không sao.”

“Anh hiểu em và Dương Viễn đang lo lắng chuyện gì mà.”

“Bắt đầu từ khi Lục Môn được sáng lập tới nay, vị trí cao nhất chưa bao giờ là một chỗ dễ ngồi. Bản tính con người là vậy, hôm nay không vì chuyện ngất xỉu thì ngày mai cũng sẽ tìm ra sơ hở khác. Nghĩ thông suốt được điểm này, thật ra cũng không còn gì phải lo lắng nữa.”

Tưởng Ly thở dài: “Để anh được ngồi vững vị trí ấy tuy là hy vọng của em, nhưng em lo lắng cho sức khỏe của anh hơn. Đông Thâm, khi em không ở bên cạnh anh, anh phải hết sức cẩn trọng, hết sức đề phòng, đừng cắm đầu vào công việc không thoát ra được.”

“Hết cách thôi, bà xã bỏ anh mà đi, chỉ có thể lấy công việc ra giết thời gian.”

“Lục Đông Thâm!”

“Tuân lệnh phu nhân.” Lục Đông Thâm lập tức đổi giọng: “Anh sẽ ghi nhớ nằm lòng lời dặn của phu nhân, yên tâm đi.”

Yên tâm được mới lạ đó.

Tưởng Ly bèn ngồi hẳn xuống, vừa moi mấy cọng si mật dưới lớp đất cát vừa thông báo cho Lục Đông Thâm hành trình tiến vào sa mạc sắp tới của mình: “Nếu ông già đã chịu dẫn đường, thì Huyền thạch nhất định tồn tại, hơn nữa mới đầu quan sát thì có vẻ ông ấy biết rõ vị trí của nó. Như thế có thể tiết kiệm được rất nhiều thời gian.”

Ở đầu kia, Lục Đông Thâm trầm mặc, lát sau anh nói: “Nhất định phải chú ý an toàn.”

Tưởng Ly khẽ “ừm” một tiếng.

Con mắt phía đường chân trời đã mở ra, tia sáng xuất hiện, đánh lùi gần hết bóng tối còn sót lại. Cô cảm thấy gương mặt mình ấm áp hơn. Quay đầu nhìn về phía chân trời, cực kỳ sáng sủa, giống như niềm hy vọng mới hình thành.

Cô nhớ anh rồi.

Sau khi kết thúc cuộc điện thoại, Lục Đông Thâm rơi vào trầm mặc một lúc lâu.

Dương Viễn vẫn đang ở trong phòng làm việc của anh chưa đi đâu, từ đầu tới cuối ngồi nói chuyện với bộ phận Quan hệ ngoại giao. Bên này, điện thoại bàn đổ chuông liên tục, Lục Đông Thâm nằm ườn ra sofa bất động, hoàn toàn không đoái hoài tới nó.

Thế là Dương Viễn như bay loạn khắp phòng, lúc thì nghe di động, lúc lại nói chuyện máy bàn. Việc nhiều nhưng cũng vẫn tuần tự. Tới khi phòng làm việc yên ắng trở lại, Dương Viễn mới thở phào nhẹ nhõm, đi tới trước sofa, chống hông nhìn Lục Đông Thâm: “Đám phóng viên này, mũi còn thính hơn cả Tưởng Ly.”

Lục Đông Thâm ngồi bật dậy, bất thình lình nói: “Tôi phải đi tìm cô ấy.”

“Hả?” Dương Viễn sững người: “Tìm ai? Tưởng Ly?”

“Cô ấy sắp vào sa mạc rồi, tôi càng nghĩ càng thấy nguy hiểm.” Sắc mặt Lục Đông Thâm nặng nề.

Bên tai anh cứ vang vọng mãi tiếng “ừm” đó của cô, khẽ khàng nhẹ nhàng, giống như một con mèo bé nhỏ, dường như lúc nào cũng thể hiện sự cô đơn và bất lực của mình. Anh cảm thấy cô cần anh bên cạnh, nhất là khi đối mặt với nơi nguy hiểm như thế.

Dương Viễn không chút khách khí tạt vào mặt anh một gáo nước lạnh: “Bây giờ cậu đi tìm cô ấy? Cậu nằm mơ à. Chưa nói đến việc cậu không đi đâu được, cho dù cậu đi được, thân phận của cậu cho phép sao?”

Lục Đông Thâm ngẩng mặt nhìn anh ấy, nhíu mày: “Dương Viễn, tôi chỉ bị choáng một chút, thời gian trước sau chưa đầy nửa phút, sao vào tai Tưởng Ly đã thành ngất xỉu rồi?”

Dương Viễn đứng trên cao nhìn anh: “Khác nhau sao? Nhất là trong mắt đám cổ đông kia. Lục Đông Thâm, cậu phải hiểu rõ, cậu xảy ra chuyện khi đang họp Hội đồng quản trị. Mấy lão già trước kia luôn ôm thái độ ngờ vực đối với cậu, còn cả những người bị cậu rút bớt quyền cổ đông nữa đều chỉ mong sao nhân cơ hội này gạt được cậu xuống đấy.”

Lục Đông Thâm rút một điếu thuốc ra, từ tốn nói: “Họ có bản lĩnh ấy sao?”

“Lòng người hiểm ác mà. Phòng Quan hệ ngoại giao rối thành một nùi rồi ban nãy cậu không thấy à?” Dương Viễn ngồi đối diện anh, tiện thể giật luôn điếu thuốc trong tay anh, ném xuống bàn: “Chúng ta nhìn theo một góc độ khác, cho dù cậu không biết sợ, cũng cứ cho là bọn họ chỉ biết nhìn cậu trừng trừng mà chẳng làm được gì đi nữa, được, cậu đi rồi, tìm được Tưởng Ly rồi, cùng cô ấy như chim liền cánh du ngoạn nơi sa mạc, cô ấy biết rõ tình hình sức khỏe của cậu, cậu cảm thấy quá trình này cô ấy không lo lắng cho cậu sao? Một khi thể lực của cậu không đủ, ở sa mạc gặp thêm chút nguy hiểm gì, cậu bảo cô ấy nên lo cho cậu hay lo cho bản thân đây?”

Sắc mặt Lục Đông Thâm càng trầm đi thấy rõ.

Dương Viễn thấy vậy, giơ tay vỗ vai anh: “Cậu ấy à, nghe lời một chút, ngoan ngoãn một chút, đừng để tôi và Cận Nghiêm lo lắng quá. Cậu nói xem, xưa nay cậu đâu phải là người làm việc bồng bột, lần này cũng đừng nghĩ gì làm nấy nữa. Tôi biết cậu lo lắng cho cô ấy, nhưng nói thật lòng, bây giờ cậu xuất hiện trước mắt cô ấy chưa chắc là tạo cho cô ấy bất ngờ, có khi là thảng thốt ấy chứ. Cậu muốn khiến mọi tâm huyết của cô ấy đổ bể sao? Cậu không ở bên cô ấy, có khi cô ấy lại thảnh thơi không lo không nghĩ. Hơn nữa, còn có Nhiêu Tôn. Tôi luôn cảm thấy lần này là lần sáng suốt nhất của cậu, đây là ưu thế lớn nhất của một tình địch. Vì từng thích nên gặp nguy hiểm mới bất chấp không từ nan. Quan trọng hơn là, Tôn thiếu nhà người ta sức khỏe cường tráng, không bệnh không tật, cậu nói đúng không?”

Lục Đông Thâm nghiêng đầu nhìn anh ấy, từ từ bật ra một chữ: “Cút.”

Dương Viễn lắc đầu: “Bây giờ cậu phải nhìn nhận rõ tình hình. Tôi cút rồi, ai cống hiến cho cậu? Vẫn câu nói đó thôi, bây giờ cậu đang ở trong tình thế đặc biệt, có biết bao con mắt nhìn chằm chằm. Lần choáng váng này của cậu đã bắt đầu có người kiếm chuyện thị phi rồi, thế nên, đối phó với chuyện trước mắt mới là quan trọng nhất.”

***

Gần đây tình trạng của Trần Du hơi tệ một chút. Bụng cô mỗi ngày một to ra, tuy rằng buồn ngủ liên miên nhưng lại gặp ác mộng liên tục.

Khi Thai Nghiệp Phàm mở mắt ra, ngoài trời vẫn còn tối đen. Anh quay đầu, nhìn thấy Trần Du đang đầu tóc rũ rượi ngồi trên giường. Ánh trắng hắt vào soi rõ gương mặt trắng bệch của cô, khiến Thai Nghiệp Phàm giật nảy mình, giơ tay bật đèn ngủ, lục tục ngồi dậy.

“Em sao thế này?” Anh sát lại gần, hỏi. Trán Trần Du vã đầy mồ hôi, tóc cô ướt rượt: “Em lại gặp ác mộng à?”

Trần Du nhìn chòng chọc bức tường đối diện, rõ ràng vẫn còn chưa thoát ra khỏi cơn hoảng sợ. Thai Nghiệp Phàm ôm cô vào lòng, vuốt ve đầu cô: “Không sao rồi, không sao rồi, tỉnh dậy khỏi ác mộng lại là mùa xuân.”

“Em mơ thấy có rất nhiều người chết.” Trần Du lẩm bẩm trong lòng anh, giọng nói khô khốc: “Họ đều vây quanh giường em, nhìn em chằm chằm, cũng không nói tiếng nào, đáng sợ quá.”

“Chỉ là mơ thôi, đừng nghĩ nhiều, ngày mai anh đưa em ra ngoài đi lung tung chơi cho khuây khỏa.”

Trần Du ngước lên, ánh mắt lo lắng: “Em còn mơ thấy cả Tưởng Ly. Cô ấy không ổn, cực kỳ không ổn…”

Chương 633 : Chia làm hai hướng

Thai Nghiệp Phàm dĩ nhiên rất xót xa mỗi lần cô như vậy, ngẫm nghĩ một chút, anh nói: “Người ta hay bảo phụ nữ mang thai suy nghĩ nhạy cảm. Vì ban ngày em nghĩ ngợi nhiều nên đêm về mới nằm mộng. Lần này Tưởng Ly vừa đi xa, em đã bắt đầu lo lắng rồi.”

Trần Du mệt mỏi yếu ớt: “Có lẽ vậy.”

Thai Nghiệp Phàm nói: “Tưởng Ly cũng buồn cười thật, phải bạo gan cỡ nào mới ra ngoài vào lúc này. Cô ấy vừa đi xong thì Lục Đông Thâm bị tung tin đồn sức khỏe không tốt, rất dễ làm lòng quân rời rạc.”

Trần Du lau đi những giọt mồ hôi trên trán, nói: “Tưởng Ly làm chuyện gì xưa nay đều có sắp xếp của riêng mình.”

“Cô ấy đi đâu? Còn nhất quyết phải đi vào lúc này?” Thai Nghiệp Phàm cũng rất tò mò.

Trần Du cúi mặt xuống, lắc đầu tỏ ý không biết, khẽ thở dài: “Em chỉ biết nơi cô ấy đến không một bóng người.”

Nói thì nói vậy, thật ra trong lòng cô giấu đi sự thật.

Tới sa mạc.

Trần Duy tuy chưa làm được tới vị trí nhà phân tích mùi hương, nhưng cũng nắm khá rõ đặc trưng nghề nghiệp. Giống như Tưởng Ly, mỗi lần đi thu thập nguyên liệu đều không công bố với bên ngoài.

Chuyện Tưởng Ly đi sa mạc cũng chưa từng nói ra, còn cô cũng chỉ vô tình biết được. Liên quan đến chuyện bí kíp đó, cô nghe nói không nhiều, nhưng những điểm quan trọng cô vẫn biết sơ qua.

Đi sâu vào sa mạc là một chuyện cực kỳ mạo hiểm, hơn nữa loại nguyên liệu tồn tại trong sa mạc lại hiếm người biết đến chắc chắn lại càng nằm ở một vị trí nguy hiểm và thưa thớt sự sống hơn.

Mỗi lần nghĩ tới đây, trái tim Trần Du lại sôi sục một miếng bánh bị đem ra rán, kêu xèo xèo không chịu yên. Trong mơ có rất nhiều chuyện hỗn loạn, lúc là cảnh Tưởng Ly bị những lốc cát vàng cuốn lên tận trời cao, lúc lại là cảnh Tưởng Ly bị những con kiến quân đội trên sa mạc cắn thành xương. Tóm lại không có cảnh nào tốt lành.

Giấc mơ ban nãy khiến cô choàng tỉnh giấc không có khung cảnh máu me nào. Chỉ có hình ảnh Tưởng Ly trong bộ đồ trắng đứng giữa sa mạc. Trời đất mênh mông như nối liền thành một dải, cô ấy vẫy tay với cô.

Cô những tưởng đó là vẫy tay.

Nhưng bây giờ ngẫm kỹ lại hình ảnh trong mơ, Trần Du luôn có cảm giác lạnh sống lưng. Tưởng Ly không phải đang vẫy tay với cô mà là đang từ biệt.

Thai Nghiệp Phàm không biết những suy nghĩ thật sự trong lòng cô, nghe xong bèn nói: “Bởi vậy, vì em biết cô ấy hay tới mấy chỗ nguy hiểm nên mới gặp ác mộng. Em thử thay đổi suy nghĩ xem, cô ấy thu thập nguyên liệu bao nhiêu năm như vậy rồi, có nơi nguy hiểm nào chưa từng đi qua, thế trận nào chưa từng gặp phải, không cần lo lắng đâu.”

Mong là vậy.

Trần Du buồn bã gật đầu. Hy vọng được như anh nói, hy vọng chỉ là ngày nghĩ đêm mơ.

***

Sa mạc.

Ngày thứ năm.

Ông già quả thực biết Huyền thạch nằm ở đâu.

Trước khi xuất phát, ông già nói thật cho Tưởng Ly biết, nói tuy rằng Huyền thạch tồn tại nhưng trữ lượng không nhiều, muốn sử dụng và khai thác với diện tích lớn là không thể. Quan trọng hơn là, muốn lấy được hồng dịch trân quý bên trong Huyền thạch cần phải đánh đổi bằng máu. Ông hỏi Tưởng Ly: Dù như vậy cũng vẫn muốn tiến về phía trước sao?

Khi ông già nói câu này, Nhiêu Tôn và Nguyễn Kỳ đều không có bên cạnh. Tưởng Ly cũng hiểu ý của ông khi nói riêng với cô chuyện này. Chuyện này nói trắng ra là chuyện của cá nhân cô, cho dù đổ máu cũng phải là một mình cô đổ máu, bất kỳ quyết định gì cũng không thể trông cậy vào người khác.

Thế nên Tưởng Ly không do dự.

Ông già thấy vậy rất sửng sốt, hỏi cô: Lẽ nào cô không sợ mất mạng?

Tưởng Ly nói: “Sợ chứ, mạng sống chỉ có một, thế nên rất đáng giá. Nhưng tôi còn sợ người mình yêu mất mạng hơn.”

Ông già nhìn cô rất lâu rồi gật đầu, không nói thêm gì nữa.

Nhiêu Tôn lắm tiền nhiều của, thẳng thừng phái trực thăng. Nói theo lời của anh thì: Chẳng phải chúng ta đi xuyên qua sa mạc, du lịch vui vẻ sao? Quan trọng nhất là có thể nhanh chóng tới được vị trí cần tới và giữ được sức.

Tưởng Ly hiểu nỗi lo của Nhiêu Tôn. Chuyến hành trình Gobi ngày nào, thứ hại họ chính là sự tự tin. Suy nghĩ của Nhiêu Tôn không sai, cách làm cũng không sai. Trực thăng tới thẳng điểm cần đến là cách giải quyết tốt nhất.

Nhưng đó là sa mạc đấy, không khác gì một Gobi không có điểm kết thúc, có quá nhiều điều không thể mà con người không thể chạm tới.

Ông già thì vạch ra tai hại của việc dùng trực thăng.

Đầu tiên, ông dẫn đường là dựa vào trí nhớ, do thường xuyên đi sa mạc. Trong sa mạc không có địa hình cố định để cung cấp, đi trực thăng tới đó rất có khả năng đi quá địa điểm có Huyền thạch.

Thứ hai, Huyền thạch nằm gần điểm đen của sa mạc, một khi vào điểm đen không khác gì bước vào cấm địa của con người, mất tín hiệu, mất phương hướng, trực thăng chưa chắc đã gặp may.

Quan trọng hơn là cần chuẩn bị vật tư. Một khi tìm sai phương hướng thì cả đoàn sẽ phải đi vòng vòng trong sa mạc, trực thăng hết xăng thì phải làm sao? Dẫu sao thì thứ Nhiêu Tôn phái tới cũng đâu phải trực thăng chiến đấu. Lúc này tính đáng tin cậy và khả năng chở đồ đạc của trực thăng không thể nào bằng lạc đà.

Toàn là những lý lẽ dựa vào kinh nghiệm, dĩ nhiên Nhiêu Tôn phải phục, hơn nữa sự đáng sợ của điểm đen sa mạc đâu phải họ chưa từng lĩnh giáo qua, đó là nơi đến điện thoại vệ tinh cũng trở thành đồ bỏ, người bình thường càng không dễ dàng tiếp cận.

Thế nên, kết hợp với lời của ông lão, Nhiêu Tôn đưa ra một cách điều hòa nhất. Trực thăng vẫn vào sa mạc như bình thường nhưng sẽ dừng ở một vị trí gần nơi có Huyền thạch. Bởi vì một khi gặp nguy hiểm, có cứu hộ trên không cũng có thêm hy vọng.

Về việc này, ông già cũng đồng ý, đồng thời còn bảo Tưởng Ly và mọi người ngồi trực thăng tới địa điểm đã định sẵn trên tuyến đường đợi trước, mục đích là giữ gìn thể lực.

Ban đầu Tưởng Ly và mọi người dĩ nhiên không đồng ý, sao có thể bỏ ông già một mình giữa sa mạc? Nhưng ông già cười nói: “Nếu thật sự đọ thể lực, ba người cộng lại chưa chắc đã là đối thủ của tôi. Tôi quanh năm chạy trong sa mạc, tốc độ vượt xa người thường. Để mấy người đi lạc đà sẽ ảnh hưởng nghiêm trọng tới tiến trình của tôi.”

Câu nói này làm Nhiêu Tôn và mọi người xấu hổ, nhưng đúng là sự thật.

Thế là họ chia làm hai đường, một nhóm đi trực thăng, ông già xua bốn con lạc đà mang theo đồ đạc thẳng tiến.

Mùa này là mùa nóng nhất ở sa mạc.

Ban ngày không khác gì lò thiêu, tay chạm xuống cát cũng có thể bị thương vì bỏng. Nhìn sa mạc từ trên trực thăng xuống, cũng vẫn mênh mông không điểm dừng, khiến cả ba người họ không ngừng cảm thán: Nếu thật sự định đi xuyên qua rốt cuộc phải đi bao nhiêu ngày…

Những đồi cát như đại dương, phóng tầm mắt nhìn qua cũng có thể bị ánh nắng phản chiếu đến biến dạng, rộng lớn đấy mà cô độc. Khi không có gió, không có sóng, từ trên cao nhìn những đụn cát cao cao thấp thấp không khác gì những tờ giấy vàng bị gấp, lên xuống có trình tự.

Tưởng Ly và Nhiêu Tôn đều từng tới Gobi, thế nên đối với nơi cô tịch này thật ra họ rất kính sợ. Nhưng Nguyễn Kỳ thì chưa từng đi qua, vì vậy ban đầu cảm xúc rất hưng phấn, nhìn đâu cũng thấy đẹp không sao tả xiết, tựa hồ mọi cảnh đẹp trong trời đất đều thu hết vào những bãi cát vàng.

Nhưng chẳng bao lâu sau thị giác của cô ấy đã mỏi mệt, nhìn đâu cũng giống nhau, hệt như những lời cặp vợ chồng ở giếng trữ nước đã nói: Ở trong mắt chúng tôi, nơi này hoang vắng chẳng có cảnh đẹp gì, thế nên thật sự không hiểu vì sao có người thích tới đây du lịch.

Sau đó nữa, cô ấy dựa vào bả vai Nhiêu Tôn nằm đơ ra, hai mắt nhìn chòng chọc, mọi thứ được gọi là cảnh đẹp đều trở thành gió thoảng mây trôi.

Nhiêu Tôn liền cười: Thị giác tê dại là biểu hiện ban đầu của việc đánh mất phương hướng.

Nguyễn Kỳ giật mình, lập tức lấy lại tinh thần.

Ông già chỉ đường rất chuẩn, tuy rằng hình dạng đồi cát có biến đổi, nhưng ven đường vẫn sẽ có một mức độ phân biệt nào đó, cộng thêm định vị vệ tinh, khi họ tới nơi trước đã là hoàng hôn, lập tức tiến hành dựng lều cắm trại.

Đến ngày thứ ba, ông già có mặt như đã hẹn, con lạc đà đi đầu hùng dung oai vệ, hiên ngang khí phách, không hề có dấu hiệu của mỏi mệt, quả thật là nhà du hành nơi sa mạc. Ba con còn lại dưới sự dẫn dắt của con đầu đàn kéo những bước chân vững vàng.

Nhiêu Tôn vừa ra khỏi lều, đúng lúc nhìn thấy bóng ông già, mọi lo lắng hai ngày qua đều hoàn toàn tan biến…

Chương 634 : Lạc Tiểu Ngưu

Tới địa điểm đã hẹn trước tốt mà cũng không tốt.

Tốt ở chỗ quả thực tiết kiệm được thể lực, không cần trải nghiệm cảm giác cát đè đi một bước lùi nửa bước, có thể tới thẳng vị trí đã định, tận hưởng sự quạnh vắng và cô tịch của sa mạc; Không tốt chính là phải thấp thỏm lo âu, nhất là sau khi đã ngắm đã phong cảnh rồi. Hết lo không biết hành trình của họ có gì sai lệch không, lại lo ông già nhìn nhầm cồn cát, đi lướt qua họ.

Cộng thêm người lái trực thăng, họ tổng cộng có bốn người. Vốn dĩ Nhiêu Tôn muốn đơn giản hóa tối đa, cả trực thăng cũng tự lái luôn, ai bảo hồi trẻ anh bỏ việc chính đi thi làm phi công. Tuy rằng sau này ít được luyện tập, kỹ năng chỉ là góp nhặt nhưng lái máy bay đâu phải việc gì thần kỳ, có thể bảo đảm an toàn trên hết là được rồi.

Nhưng Tưởng Ly lại có chút lo lắng, nói với Nhiêu Tôn: Lỡ như, em nói lỡ như thôi nhé, anh xảy ra vấn đề thì ai lái máy bay? Dù gì em cũng không biết lái.

Nhiêu Tôn cảm thấy tuy câu nói của Tưởng Ly có phần khắc nghiệt nhưng cũng không phải là hoàn toàn vô lý. Anh bèn gọi thêm một phi công, nam giới, khỏe mạnh cường tráng. Lỡ như trong sa mạc thật sự xảy ra vấn đề, ngoài ông già và phụ nữ ra, vẫn còn một thanh niên trai tráng có thể giúp anh một tay.

Thế nên, khi bóng ông già lọt vào tầm nhìn của Nhiêu Tôn, anh đã thầm nhủ trong lòng: Cảm tạ trời đất.

Ban ngày hành quân, ban đêm dựng lều, mỗi lần dựng lều đều là một thách thức đối với kinh nghiệm đi thám hiểm của họ. Dựng lều có chắc chắn không sẽ quyết định tới việc họ có thể bình yên nhìn ngắm mặt trời của ngày hôm sau hay không.

Sự khó khăn về mặt chênh lệch nhiệt độ cũng không quá tệ hại, tuyến đường tiếp theo mới là vấn đề cam go. Vị trí của Huyền thạch không nằm ở nơi tập hợp hai nhóm người, họ vẫn phải tiếp tục đi sâu vào trong sa mạc.

Quãng đường sau đó không dễ dàng chút nào. Có mấy lần ông lão đã dừng tại chỗ, hoặc phải bò lên đồi cát quan sát địa hình, rõ ràng đang tìm kiếm lại con đường quen thuộc.

Dừng tại chỗ thì còn dễ chấp nhận, dừng rồi đi không mất quá nhiều thời gian. Nhưng khi ông già leo lên đồi cát, mấy người họ đều phải gánh tội. Đồi cát xa không quá cao, nhưng leo lên thật thì khá tốn sức. Cho dù chỉ những cồn cát gần, lên lên xuống xuống cũng phải mất tới hơn hai mươi phút, ông già đã nhanh nhẹn lắm rồi.

Cứ thế, mấy người họ phải đứng đợi dưới nắng, cho dù suốt quá trình đều chuẩn bị dụng cụ chống nắng thì vẫn cảm nhận được đỉnh đầu đang chảy mỡ. Đương nhiên Nhiêu Tôn không phải kiểu người ôm cây đợi thỏ. Một là anh cảm thấy ông già còn leo được sao anh không leo được, hai là anh muốn lúc nào cũng được biết quyết định và suy nghĩ của ông già.

Vì vậy mỗi lần đều là Nhiêu Tôn cùng ông già lên xuống, có mệt có nóng cũng không oán thán, đó là quyết định của mình.

Tưởng Ly rất cảm động, nói với Nhiêu Tôn: “Anh xem, so với lúc trước anh lại đen thêm ba tông, sắp thành cục than rồi.”

Nhiêu Tôn nghiến răng phản bác: “Anh đen anh vui, anh đen anh thích đấy!”

Tưởng Ly sợ đàn lạc đà nóng bèn quấn khăn cổ cho chúng. Khi sa mạc không có gió, những chiếc khăn đó quả thực không hề phấp phới chút nào, cùng lắm chỉ rung rinh theo nhịp bước chân của chúng.

Cô quay đầu an ủi Nhiêu Tôn: “Em nói cho anh nghe, thật ra con người có thể lột da, cũng giống như rắn vậy. Anh đừng nghĩ mình đã bị sạm da. Khi nào ra được khỏi sa mạc, không lâu sau mặt anh sẽ bong tróc, đồng thời cũng là lúc lớp da mới mọc lên. Có câu, thay cũ đổi mới, da mặt cũng theo cơ chế này.”

Nhiêu Tôn kéo cao khẩu trang lên: “Nghe xong câu này mặt cũng đau theo.”

Cứ như vậy, họ đi tới ngày thứ năm.

Tuy vừa đi vừa dừng, nhưng ông già chung quy vẫn rất nhạy cảm với phương hướng. Ông đi trước dẫn đường không hề ngập ngừng, có thể nhận ra là bậc lão làng trong sa mạc.

Càng vào sâu, hình thái của đồi cát càng hùng vĩ, hơn nữa cũng không hoang sơ như họ tưởng tượng. Vẫn có sự tồn tại của những loài thực vật, thậm chí từ xa còn nhìn thấy những cây họ xương rồng cao hơn đầu người, thoạt nhìn trông hơi đáng sợ.

Cũng có thể nhìn thấy một vài loài vật nhỏ. Chúng thường xuyên sinh trưởng trong sa mạc, da và màu lông đều cùng màu với nơi đây. Nếu không có tiếng chuông lạc đà đột ngột vang lên, họ sẽ hoàn toàn không phát hiện ra sự tồn tại của chúng.

“Sa mạc quả thật là một nơi thần kỳ, ban đầu thì tò mò hiếu kỳ, sau đó thì thị giác mệt mỏi, bây giờ lại tìm thấy niềm vui ở nơi khô cằn. Chuỗi sinh vật ở sa mạc cũng rất thú vị đấy.” Nguyễn Kỳ nói, cô ấy cưỡi lạc đà đi ngay phía sau Tưởng Ly.

Nhiêu Tôn nhìn sắc trời.

Con lạc đà anh cưỡi là một con lạc đà nhỏ, tính khí không dễ chịu cho lắm, thi thoảng lại thích nhào lên trước. Có mấy lần nó đã chạy lên đi song song với con của Nguyễn Kỳ. Ban đầu Nhiêu Tôn không muốn cưỡi nó cho lắm, vì nó quá nhỏ, so với ba con lạc đà to lớn khác mà nói, nó quả thực như chưa trưởng thành vậy.

Nhưng ông già lại đẩy nó cho Nhiêu Tôn, nói với anh: Con này tính cuồng ngạo nhất, cậu cưỡi nó đi, áp chế nó.

Kết quả, có mấy lần con lạc đò nhỏ suýt nữa cho anh vùi mặt vào trong cát, anh tức giận quát nó: “Mày dám khó chịu với ông lần nữa xem, ông lại giết mày làm nồi canh hầm bây giờ!”

Câu nói này ở giữa sa mạc không có tính uy hiếp chút nào. Có lẽ con lạc đà nhỏ quá hiểu tầm quan trọng của nó lúc này nên không những không bị đe dọa mà còn càng lúc càng quá đáng hơn, tung một cú đá hậu cho Nhiêu Tôn rơi xuống cát.

Ông già thấy cảnh ấy cũng không sốt sắng, nhàn nhã châm tẩu thuốc và nói: “Thằng nhóc con này chưa chịu phục ai bao giờ đâu.”

Thôi được rồi.

Nhiêu Tôn nhổ chỗ cát trong miệng ra, trừng mắt với nó.

Người nó cũng không sợ, quay lại trừng Nhiêu Tôn, dáng vẻ y hệt như “đọ xem mắt ai to hơn nào”. Nhiêu Tôn trừng đến độ con ngươi sắp rớt ra ngoài, cuối cùng đành bại trận. Ai bảo bây giờ không còn sự lựa chọn nào khác, ai bảo anh chỉ biết trông cậy vào nó chứ?

Anh giơ ngón cái lên trước mặt nó, phục rồi.

Cuộc đấu với con lạc đà nhỏ gần như diễn ra mỗi ngày mỗi giờ mỗi phút. Ban ngày nóng, khiến người ta bực bội, thế nên nhiều lúc toàn là Nhiêu Tôn khó ở, kết quả bị con lạc đà nhỏ áp chế mọi phương diện, không chút nể tình. Thậm chí có một ngày Nhiêu Tôn tỉnh dậy còn phát hiện ra, cả người mình sắp bị chôn trong cát, chỉ hở đúng lỗ mũi để thở.

Anh nghiêm trọng nghi ngờ là thằng nhãi đó cố tình trả thù. Đối mặt với chất vấn, con lạc đà nhỏ trừng con mắt to của nó, kiêu ngạo nhìn Nhiêu Tôn thảm hại, ánh mắt chỉ toàn là khinh bỉ.

Về sau nữa, để tránh cho mình bị chết bất ngờ, Nhiêu Tôn bèn thỏa hiệp. Anh đơn phương hóa giải thù hận, đại nhân không chấp tiểu nhân, thi thoảng lại tìm nó trò chuyện, hoặc là có đồ ăn thức uống gì ngon lại nhường cho nó. Anh còn đặt cho nó một cái tên: họ Lạc, tên Tiểu Ngưu*.

Lạc Tiểu Ngưu sau khi có tên không nói cũng biết sẽ ngạo mạn cỡ nào, đi đường cũng vươn vai ưỡn ngực, dường như cao lớn hẳn chỉ sau một đêm, nhìn các con lạc đà khác bằng con mắt liếc ngang.

Khi Nguyễn Kỳ nói những lời này, Nhiêu Tôn đang cho Lạc Tiểu Ngưu ăn lương khô. Anh nói: “Mấy hôm nay trời yên biển lặng, xem ra chuyến hành trình này của chúng ta cũng được coi là may mắn.”

“May mắn ư?” Ông già ở phía trước lên tiếng, ngữ khí không chút nhẹ nhàng: “Thời tiết trong sa mạc trở mặt còn nhanh hơn quỷ biến hình, không ai dám bảo đảm một giây tiếp theo sẽ như thế nào. Mấy người nhìn những cồn cát kia đi, hình dạng khúc khuỷu, rộng lớn, nghĩ cũng đủ biết cơn bão cát lúc trước lợi hại nhường nào. Đừng quên, đây là sa mạc dịch chuyển, tức là không khác gì đại dương, trong khoảnh khắc có thể nhấn chìm con người.”

[text_hash] => 860f08c1
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.