Người Tình Chí Mạng – Ân Tầm [Hoàn] – C535 – C539 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

Người Tình Chí Mạng – Ân Tầm [Hoàn] - C535 - C539

Array
(
[text] =>

Chương 535 : Quả thật có tác dụng

Trước đó khi ở trong Tịch Lĩnh, Tưởng Ly đã nói qua về công dụng của Actinolit, thế nên Lục Đông Thâm cũng không cần hỏi cặn kẽ nữa.

Đến khi Tưởng Ly đứng bên cạnh bồn tắm, bấy giờ Lục Đông Thâm mới phát hiện ra vấn đề. Cô rót một ít dung dịch vào nước tắm. Sau khi hòa vào nước, nó khiến nước có mùi thơm, cùng với mùi hương tỏa ra từ lò, vấn vít bốn phía xung quanh như hình với bóng.

Ngay sau đó, cô cầm một cục nến hình vuông ra, châm lên. Lục Đông Thâm những tưởng cô sẽ đặt ngọn nến này trong phòng, giống với những ngọn nến đang cháy bập bùng khác. Ai ngờ sau khi nến cháy, cô lại mang ra ngoài.

Lục Đông Thâm tò mò, đi tới cửa ngó ra bên ngoài. Tưởng Ly tay cầm nến đứng giữa sân. Ngọn nến ấy nếu xuất phát từ tay cô thì chắc chắn bên trong đã thêm nguyên liệu gì đó. Tuy rằng anh không tham gia vào quá trình làm ra nến nhưng nến vừa châm lên là biết liền.

Cây nến đó khác với những cây nến còn lại, không đơn thuần chỉ ở hình dáng và màu sắc. Khi đốt nó tỏa ra một mùi rất nồng, dù đứng cách đó vài mét như Lục Đông Thâm vẫn ngửi thấy được. Không thơm, có mùi thuốc, không quá dễ ngửi nhưng cũng không đến mức khiến người ta phải bịt mũi.

Nhiêu Tôn đứng gần hơn, bị sặc đến ho dữ dội. Tưởng Ly thấy vậy hờ hững nói một câu: “Khí huyết của anh không thông, ngửi nhiều sẽ có lợi đó.”

Nguyên nhân dẫn đến khí huyết không thông có rất nhiều loại, nhưng với một người có sinh lý khỏe mạnh cường tráng như Nhiêu Tôn thì lý do có đến tám, chín phần là không nghỉ ngơi được tốt. Cục nến này được cô làm chảy sau đó cho thêm “lưu hương” vào. Nhưng “hương” ở đây không phải là mùi thơm, mà là mùi thuốc. Phàm những người khí huyết bị tắc nghẽn ngửi thấy mùi này sẽ không chịu nổi.

Mùi hương có lúc giống như dòng máu có thể trôi chảy trong cơ thể con người vậy, thông thì không đau đớn, đau đớn tức là đang tắc nghẽn, mùi hương cũng có nguyên lý này.

Nhiêu Tôn không phản bác. Anh ấy không bao giờ nghi ngờ lời nói của Tưởng Ly. Cô nói anh ấy có bệnh thì chắc chắn là có bệnh.

Nhưng điều khiến cả ba người họ choáng váng phải kể đến phản ứng của Tần Thiên Bảo.

Không biết có phải vì mọi thứ ngày hôm nay đã phá vỡ quy luật trước đây của thằng bé hay không mà đến tận khi bình minh qua đi, nó vẫn chưa buồn ngủ. Giờ này bình thường nó đã nằm xuống, bây giờ thì lại vào vườn đi qua đi lại, xem ra là đói thật. Vậy mà một người bị đói đến mức quên cả ngủ như thế, sau khi ngửi thấy mùi hương của ngọn nến đang cháy, cả cơ thể lại giật lên, sau đó nó bắt đầu đi khắp nơi hít hít ngửi ngửi.

Tưởng Ly lướt ngọn nến qua trước mũi nó, trong tay chẳng biết đã có thêm một chiếc chuông đồng nhỏ từ lúc nào. Cô lắc nhẹ, nó liền phát ra tiếng “ding dang”.

Tần Thiên Bảo lập tức đứng sững lại.

Tưởng Ly tay cầm nến từng bước từng bước đi ngược lại vào phòng, chuông đồng trong tay cô cũng vang lên theo từng nhịp bước chân. Tần Thiên Bảo hai mắt đờ đẫn đi theo cô, giống như giữa nó và ngọn nến có một sợi dây thừng vậy, nến di chuyển, nó cũng di chuyển.

Không khác gì những người trong phim đóng vai kẻ bị người ta hút mất linh hồn. Trong tay đạo sỹ cầm chuông rung lắc, thể xác của hồn ma cứ thế nhảy tưng tưng theo.

Tần Thiên Bảo không nhảy tưng tưng vào phòng mà đi từng bước, từng bước, hơn nữa bước chân không hề lảo đảo mà rất nhẹ nhàng, khi gió thổi qua vạt áo còn hơi tung lên, thoạt nhìn giống như một linh hồn nằm ngoài tam giới vậy.

Nguyễn Kỳ nhìn thấy cảnh ấy mà run người, nghĩ bụng Tưởng Ly thật là lợi hại, dùng mùi hương có thể kiểm soát linh hồn, trên đời cũng không có mấy người làm được, hôm nay cô ấy quả thật đã được mở rộng tầm mắt.

“Thắng cảnh” này cũng khiến Nhiêu Tôn phải tấm tắc, ngay sau đó anh ấy cũng tiến theo Tần Thiên Bảo, thoạt nhìn như một cảnh đuổi xác vậy.

Sau khi dụ Tần Thiên Bảo vào nhà rồi, nó đi thẳng tới bồn tắm. Tưởng Ly đi tới bên cạnh, hơi đổ nghiêng cây nến trong tay, nhỏ mấy giọt sáp nến lên kệ, cố định cây nến ở đó, đồng thời đẩy hết quần áo đã xông xong của Tần Bảo treo trên mắc qua.

Khoảng thời gian này Tần Thiên Bảo đứng yên tại chỗ, không đi lung tung.

Thấy ba người họ vẫn đứng trong nhà, Tưởng Ly kỳ lạ hỏi: “Sao mọi người còn chưa ra ngoài? Tần Thiên Bảo sắp phải tắm rửa rồi.”

Nguyễn Kỳ “ồ” lên một tiếng, quay người đi ra. Nhiêu Tôn cũng chỉ muốn vào hóng hớt, chung quy không có thói quen nhìn người khác tắm nên cũng theo Nguyễn Kỳ ra ngoài. Lục Đông Thâm không ra ngoài mà nhìn Tưởng Ly: “Em không đi ra?”

“Em phải chữa bệnh cho thằng bé, dĩ nhiên là không ra.” Tưởng Ly thở kiểm tra độ ấm của nước.

Lục Đông Thâm xoay tay kéo một chiếc ghế tới, ngồi xuống: “Chẳng phải chỉ cần trông chừng nó thôi sao? Em ra ngoài đi.”

Tưởng Ly đứng thẳng người dậy, nhìn Lục Đông Thâm buồn cười: “Có cần phải thế không? Nó mới là một đứa trẻ thôi mà.”

Lục Đông Thâm ngồi yên bất động: “12 tuổi trong mắt em không phải là một đứa trẻ nữa. Không có đối tượng yêu thầm còn bị em chê cười cả buổi, bây giờ em bảo anh có cần làm vậy không?”

Lúc này Tưởng Ly đã thật sự cảm nhận được cảm giác khổ sở khi tự cầm đá đập vào chân mình rồi. Cô dựa vào bồn tắm, thở dài: “Tiểu Tiểu Thâm, anh đừng có như vậy. Anh ở lại đây cũng có ích gì đâu. Em phải luôn luôn quan sát tình hình của thằng bé.”

“Thì chỉ là ngâm người tắm rửa tôi mà, có gì cần quan sát?” Lục Đông Thâm hiếm khi cố chấp và không nói lý lẽ như vậy.

Tưởng Ly phì cười vì anh, hắng giọng nói: “Trong Đại Đường Tây Vực ký có ghi chép một câu chuyện như thế này: Ở Ấn Độ có một phu nhân mắc một chứng bệnh nghiêm trọng. Bà ấy hướng về tháp Phật quỳ bái sám hối, thấy xung quanh điện Phật có những vết ố bẩn bèn lau sạch tẩy uế, quét tước sân vườn, rắc hương liệu ở khắp mọi nơi, trồng thêm hoa thơm, lát lại nền đất. Về sau bệnh của bà không những khỏi hẳn mà trở nên xinh đẹp động lòng, xung quanh người luôn tỏa ra một mùi thơm quý phái.”

Cô đứng mãi cũng mệt, bèn kéo ghế ngồi xuống, đối diện Lục Đông Thâm, trình bày đạo lý, nói rõ sự thật: “Câu chuyện rõ ràng đang giảng giải Phật lý, thực chất cũng nói rõ việc mùi hương có thể chữa bệnh cho con người. Giống như việc bây giờ em đang làm cho Tần Thiên Bảo. Bốn chữ ăn ở sinh sống đều phải căn cứ vào tình hình sức khỏe của thằng bé để tiến hành chế mùi hương trị liệu tương ứng. Việc tắm rửa anh thấy đây không phải tắm rửa bình thường. Đây là nước thơm. Hàng ngàn năm trước, con người ta vào những tết tắm Phật đã dùng rất nhiều loại hương liệu làm ra nước thơm tắm rửa cho tượng Phật. Về sau mọi người bắt đầu dùng nước thơm chữa bệnh, các loại bệnh khác nhau dùng các loại nước thơm khác nhau. Các loại nguyên liệu sau khi được đun sôi, mùi hương sẽ xây dựng và tổ hợp lại, thành phần nguyên liệu thấm vào da thịt. Mùi hương thông qua đường thở thấm vào phổi, tạo ra hiệu quả chữa trị hồi phục. Thông qua cách này, Tần Thiên Bảo sẽ được chữa trị nhanh hơn.”

Lục Đông Thâm nhìn cô, cười mà như không cười: “Bé con, anh biết em đọc nhiều sách vở, uyên bác tài năng. Em muốn tranh cãi với anh về chuyên ngành, anh nói không lại em, nhưng em hiểu ý anh mà.”

Sao lại không hiểu chứ?

Tưởng Ly biết về mặt tình cảm, Lục Đông Thâm là một người rất quyền thế, rất ngang ngược, không ngờ anh cũng tính toán với một đứa trẻ như vậy, đúng là đánh mất phong độ của Chiến thần. Nhưng những lời mắng chửi thầm ấy mà nói ra cô chắc chắn không có kết cục tốt đẹp. Để tránh anh đả kích và trả thù một cách biến thái, cô quyết định chuyển sang vỗ về.

“Em thì nghĩ rằng, thật ra những đứa bé trai có đối tượng yêu thầm năm 12 tuổi là rất hiếm. Anh nghĩ xem, con trai vốn dĩ đã dậy thì muộn hơn con gái, 12 tuổi thì hiểu biết gì chứ. Giống như Tần Thiên Bảo hay Nhiêu Tôn đều là cá biệt, như anh mới là bình thường. Thêm nữa, Nhiêu Tôn có phải yêu thầm người ta hay không còn chưa chắc. Từ nhỏ tính khí anh ấy đã sặc mùi cậu chủ, không có được thì nghĩ là tốt nhất, chắc chắn là nhầm đấy.”

Lục Đông Thâm quan sát cô ngồi nói nhảm với thái độ nghiêm túc, không nhịn được cười: “Anh phát hiện cô gái như em không có chút lập trường nào cả.”

“Dù sao hai chúng ta cũng sẽ sống với nhau cả đời, không có lập trường với anh có sao đâu.” Tưởng Ly đứng lên tiến về phía trước, vừa lôi kéo anh vừa nịnh nọt: “Được rồi, anh mau ra ngoài đi, em bảo đảm, em không nhìn lung tung, không sờ mó chỗ nào cả…”

“Còn định nhìn, còn định sờ?”

“Có gì đáng nhìn, có gì đáng sờ đâu?” Tưởng Ly dựa sát vào anh như hồ: “Ngắm anh, sờ anh là quá đủ rồi. Tiểu Tiểu Thâm ngoan, ra ngoài nhé.”

Lục Đông Thâm dở khóc dở cười vì câu nói của cô, nhưng buộc phải thừa nhận, câu “Dù sao hai chúng ta cũng sẽ sống với nhau cả đời” của cô quả thật có tác dụng.

Chương 536 : Không biết công dụng của thuốc thế nào

Phía chân trời bắt đầu xuất hiện màu trắng bụng cá, có chút ánh sáng lấp ló hiện ra.

Nhiêu Tôn ngồi trong vườn trò chuyện với Nguyễn Kỳ, không buồn ngủ chút nào, cộng thêm trong vườn luôn thoang thoảng mùi hương nên vốn dĩ đã có tác dụng làm đầu óc tỉnh táo. Trông Nguyễn Kỳ có chút tâm sự, nằm bò cả người lên chiếc bàn trúc, đáp bâng quơ với Nhiêu Tôn.

Nhiêu Tôn cũng không bực. Anh ấy ngồi vắt ngang chân qua ghế, hai cánh tay đan lại đặt lên lưng ghế, đối diện với Nguyễn Kỳ. Chiếc bàn không lớn, Nhiêu Tôn vươn tay một cái là với tới được Nguyễn Kỳ. Thế nên, khi Lục Đông Thâm từ trong nhà đi ra, vừa hay nhìn thấy cảnh Nhiêu Tôn đang thò tay ra ghẹo Nguyễn Kỳ, Nguyễn Kỳ vung tay hất ra. Anh ấy lại chuyển hướng, quay sang vân vê một lọn tóc của cô ấy, lấy đuôi tóc vờn lên tai cô ấy.

Nguyễn Kỳ ngứa ngáy, ngẩng đầu lên định đẩy tay Nhiêu Tôn ra thì nhìn thấy Lục Đông Thâm đang đi về phía này, cũng hiểu rõ cảnh ban nãy đã bị Lục Đông Thâm nhìn thấy, vành tai chợt nóng rực lên. Nhiêu Tôn nhìn theo hướng của cô ấy, tới khi Lục Đông Thâm tới hẳn mới bày ra điệu bộ bắng nhắng: “Có câu này không biết có nên nói không đây.”

Bên trên trúc có trà hoa, còn có một ít mứt hoa quả khô và bánh ngọt Nguyễn Kỳ dùng chỗ hoa còn thừa lại của Tưởng Ly để làm. Lục Đông Thâm xách ghế ngồi xuống, nghe xong câu của Nhiêu Tôn cũng không lên tiếng. Nguyễn Kỳ cầm bình trà lên rót cho anh một tách.

Nhiêu Tôn bình thường ngông nghênh thoải mái đã quen, không thể chịu nổi khi ai đó kiểu ngạo và bất cần hơn mình. Lục Đông Thâm lại chính là một người như vậy. Thế nên, kể từ ngày Lục Đông Thâm được Dương Viễn khiêng tới Thương Lăng, Nhiêu Tôn rất thích nhìn thấy anh đâm phải vách tường mọi lúc mọi nơi. Chỉ cần anh bực dọc, Nhiêu Tôn sẽ hứng khởi quan tâm. Một người từ trên tầng mây cao vút rơi xuống sẽ luôn là đối tượng cho Nhiêu Tôn mang ra đánh răng, tiêu khiển thời gian.

Thế nên, thấy Lục Đông Thâm không tiếp lời, anh ấy cũng không bực mà rướn môi cười đắc ý: “Đừng chê tôi nói lời khó nghe nhé. Anh ấy, chỉ cần bỏ ra một phần trăm tàn nhẫn lúc ở trên thương trường thôi đã chắc đến mức hèn như bây giờ.”

Lục Đông Thâm nhấp một ngụm trà, ngước mắt nhìn Nhiêu Tôn.

“Nói một cách khác, cô ấy trị được anh, còn anh thì bó tay với cô ấy. Mặc kệ cô ấy hành hạ giày vò, anh cũng không hết cách. Trong chuyện tình yêu ấy mà, kiểu gì cũng phải có một người cúi đầu. Tính cách của Hạ Trú tôi quá hiểu. Muốn cô ấy cúi đầu hả? Ha! Được, người cúi đầu chắc chắn là anh.”

Lục Đông Thâm đặt tách trà xuống, không tiếp lời: “Xin điếu thuốc đi.”

Nhiêu Tôn không dè xẻn, rút bao thuốc ra. Lục Đông Thâm đón lấy, hỏi Nguyễn Kỳ có ngại không? Nguyễn Kỳ lắc đầu, cho anh tùy ý, dù sao cũng đang ở ngoài vườn, gió thổi qua là hết.

Lục Đông Thâm cầm điếu thuốc lên ngậm vào miệng, ánh lửa lóe sáng, anh hơi nheo mắt lại châm thuốc rồi rít một hơi. Sau khi phả khói, anh tiện tay ném lại bao thuốc cho Nhiêu Tôn, cười: “Tôn thiếu, tôi cũng có câu này không biết có nên nói hay không.”

“Nói đi, bổn thiếu gia rửa tai lắng nghe.” Nói rồi, Nhiêu Tôn cũng tự động châm một điếu thuốc.

Lục Đông Thâm dựa vào lưng ghế, hai cánh tay sải rộng đặt lên hai bên, bàn tay cầm điếu thuốc chốc chốc lại gõ nhịp khẽ khàng lên ghế, thái độ nhàn nhã: “Muốn biết một người đàn ông có trưởng thành hay không nằm ở việc anh ta có biết rõ mình muốn gì đồng thời ra tay hành động giành lấy. Tình yêu cũng vậy, ra tay phải nhanh gọn dứt khoát, bằng không để lỡ là để mất. Thích người ta, muốn có được người ta thì phải khẩn trương nắm bắt, đừng chơi mấy trò mờ ám như mấy thanh niên choai choai mới học yêu, nhàm chán, mà cậu vốn có phải thanh niên trẻ trung gì cho cam.”

Câu nói này khiến Nhiêu Tôn ngẩn người, sững sờ, tới khi hiểu ra ý tứ thì lộ vẻ ngượng ngập. Anh ấy đập bàn, khói thuốc bay đi hết: “Anh nói ai là thanh niên choai choai?” Chớp mắt suy nghĩ lại, anh ấy lại đổi giọng: “À không phải, cho dù tôi có là thanh niên trẻ trung thì đã làm sao?”

“Thanh niên trẻ trung? Cậu ấy hả?” Lục Đông Thâm phá lên cười ha ha, những lời còn lại không nói nhiều thêm.

Nhiêu Tôn nghe xong thấy nhức tai, vô thức cảm thấy mình mất hết thể diện trước mặt Nguyễn Kỳ, bèn nói: “Phải, tôi bước qua cả vườn hoa rồi nhưng một cánh hoa cũng không dính vào người. Nhiêu Tôn tôi có biệt danh thái tử kinh thành là ám chỉ chuyện làm ăn thương trường, tôi từng có tin đồn lằng nhằng dây dưa với cô gái nào chưa?”

Trong lòng anh ấy tự bổ sung thêm một câu. Cho dù ngày xưa là Hạ Trú, anh ấy cũng không hề rêu rao ầm ĩ ra ngoài.

Lục Đông Thâm cố nhịn cười, rít một hơi thuốc, chầm chậm phả khói và nói: “Tôn thiếu nói thế nào thì là thế ấy vậy.”

Nguyễn Kỳ tai thính, ngồi cạnh lên tiếng: “Nhiêu Tôn, anh còn từng… đi qua cả vườn hoa cơ à?” Hỏi xong, cô ấy bỗng thấy mình thật lắm chuyện. Anh ấy là ai chứ, đường đường là Tôn thiếu, lại là người có bối cảnh gia đình như thế, bên cạnh có hoa lá cỏ cây là quá bình thường. Bây giờ trong lòng anh ấy chẳng phải vẫn chưa quên được Tưởng Ly sao?

Nhiêu Tôn đúng là có trăm cái miệng cũng khó ngụy biện, hận Lục Đông Thâm đến nghiến răng kèn kẹt, không thể không giải thích, lại không biết nên giải thích thế nào, bèn hắng giọng nói: “Không phải… Tôi chỉ là đang ví dụ thôi mà? Cuộc sống riêng tư của tôi rất tích cực, rất hướng thiện, tôi…”

“Chết, tôi quên không đổi mùi hương rồi, không nói nữa.” Nguyễn Kỳ viện cớ ngắt lời anh ấy, đứng lên bỏ đi.

Dáng vẻ như hoang mang bỏ chạy. Lời giải thích của Nhiêu Tôn khiến trong lòng cô ấy nảy sinh một dự cảm nhưng lại không dám suy nghĩ sâu thêm.

Nhiêu Tôn thấy cô ấy bỏ chạy, “oán niệm” với Lục Đông Thâm càng sâu đậm, nghĩ thầm: Anh hay lắm Lục Đông Thâm, anh không để tôi sống yên thì tôi cũng không để anh thoải mái đâu. Nhưng anh ấy cũng không suy nghĩ sâu xa hơn về tâm tư của mình, rằng vì sao lại cảm thấy Lục Đông Thâm không để mình sống yên.

Thấy Lục Đông Thâm đứng lên đi qua đi lại trước cửa phòng, Nhiêu Tôn cũng đứng lên dập tắt điếu thuốc còn quá nửa trong tay, sải bước tiến tới.

“Ban nãy tôi nhìn thấy Hạ Hạ rút một thứ gì đó trong balo ra rồi đi vào nhà. Nghe Nguyễn Kỳ nói thứ đó hình như tên là Actinolit gì đó, công hiệu dĩ nhiên không cần nói rồi, nghe tên tiếng Trung cũng đủ biết ý tứ. (Dương khởi thạch)” Nhiêu Tôn cùng nhìn vào trong nhà như Lục Đông Thâm, cố tình nói: “Không biết hiệu quả của thuốc thế nào, tên Tần Thiên Bảo này đã dậy thì sớm thì chớ…”

Lục Đông Thâm vốn dĩ đã có kiêng kỵ trong lòng, nghe Nhiêu Tôn nói vậy càng thêm khó chịu, nhưng anh thông minh không mắc bẫy Nhiêu Tôn, chỉ hằn học buông một câu trong lòng: Tắm gì mà lâu thế không biết!

***

Tần Thiên Bảo chữa trị đến ngày thứ hai, vẫn không có cơm ăn, trước đó thằng bé chỉ ngủ hai tiếng đồng hồ.

Âm thanh ding dang vang ra từ trong bếp khiến Tưởng Ly và Nguyễn Kỳ thức giấc. Nguyễn Kỳ không yên tâm, bèn bò dậy đi vào bếp, khi ra thì nói với Tưởng Ly: “Hết cả hồn, mắt cứ nhìn chòng chọc, đi khắp nơi kiếm đồ ăn thức uống.”

Tưởng Ly nhắm mắt “ừm” một tiếng, lật người ngủ tiếp. Nguyễn Kỳ sửng sốt, không cần… đi xem thế nào sao?

Cứ như vậy tới tận chín giờ tối.

Tưởng Ly ngủ không quan tâm gì đến chín giờ tối, Nguyễn Kỳ ngồi trước thềm cửa phòng bếp, dựa đầu vào cửa nhìn Tần Thiên Bảo chạy trước chạy sau.

Khi Tưởng Ly vươn vai ngáp ngủ đi từ trong nhà ra, Tần Thiên Bảo đang ngồi bên miệng giếng, ôm một chiếc thùng rỗng, bộ quần áo trắng phau lem nhem bùn đất, khác hẳn dáng vẻ thanh cao tao nhã thường ngày. Trên giếng đậy nắp, Nguyễn Kỳ ngồi khoanh chân trên nắp giếng, như một kỹ sư giám sát vậy.

Tưởng Ly coi như không nhìn thấy tất cả, đi tắm rửa qua loa. Lại nửa tiếng nữa trôi qua, Lục Đông Thâm và Nhiêu Tôn từ phía từ đường trở về. Họ vẫn bụi bặm như hôm qua, vào trong nhà việc đầu tiên chính là lao vào tắm rửa, sửa soạn quần áo.

Sau khi thu xếp xong xuôi, Lục Đông Thâm hỏi Tưởng Ly: Tiếp theo phải làm gì?

Chương 537 : Thế nên, cô còn ăn nữa không?

Khi mặt trời đã lên cao, Lục Đông Thâm và Nhiêu Tôn mới lần lượt đi nghỉ. Sau khi chợp mắt một lúc, họ lại tới từ đường tu sửa, trước khi họ đi, Tưởng Ly còn yêu cầu tối nay họ về sớm một chút, đồng thời còn đặc biệt dặn dò thời gian: “Khoảng chín rưỡi.”

Tưởng Ly xách gùi trúc để lên chiếc bàn nhỏ trong sân. Trong gùi chắc chắn là chỗ cam chua hái lúc trước, quả nào đầu cũng còn xanh ngắt. Sau khi rửa sạch sẽ, cô dùng dao Phần Lan nhanh gọn gọt hết lớp vỏ. Thịt quả non nớt được đựng vào đĩa gọn gàng, bấy giờ cô mới ra hiệu cho Nguyễn Kỳ nhảy xuống khỏi nắp giếng.

Dùng cách thức nhắc nhở tắm rửa lúc trước, chuông nhỏ vừa kêu, Tần Thiên Bảo lập tức đứng bật dậy. Khác với dáng vẻ cương thi hôm qua, đôi mắt thằng bé tỏa sáng trong khoảnh khắc. Có lẽ vì đã ngửi thấy mùi cam, nó nhào về phía bàn, túm lấy một quả cam trên đĩa, nhai ngấu nghiến.

Nhiêu Tôn đứng bên quan sát mà sửng sốt suýt rớt răng.

Khó ăn lắm đấy…

Suy nghĩ ấy vừa dứt, anh ấy đã thấy Tần Thiên Bảo nôn chỗ cam trong miệng ra, chua đến nỗi răng va vào nhau lập cập. Nguyễn Kỳ không dám nhìn thẳng, chỉ ngửi mùi chỗ cam này thôi, cô ấy đã cảm thấy dạ dày tiết nước chua rồi.

Tần Thiên Bảo sống chết không ăn nữa, bắt đầu đi khắp vườn tìm kiếm đồ ăn khác.

Tưởng Ly không có quá nhiều phản ứng đối với chuyện này. Cô nhàn nhã ngồi trên ghế, hai chân vắt vào nhau, gác lên một góc bàn, ra hiệu cho Lục Đông Thâm và Nhiêu Tôn tới giờ lao động rồi. Nhiệm vụ tối quan trọng của họ là: Nghĩ đủ mọi cách khiến Tần Thiên Bảo ăn hết chỗ cam trong đĩa thì thôi, vụn cũng không được phép sót lại.

Đây quả thực là một hành động tàn nhẫn, ngay cả một Lục Đông Thâm lòng dạ sắt đá cũng phải nhìn về phía cô, hỏi: “Hai hôm nay nó không ăn gì vào bụng rồi, bỗng nhiên ăn nhiều đồ chua như vậy, dạ dày sao chịu nổi?”

Tưởng Ly khoanh hai tay trước ngực, tựa lưng vào ghế, khẽ cười: “Tiểu Tiểu Thâm, anh phải tin em chứ.”

Được, danh xưng này coi như không bỏ được rồi.

Hai người họ họp bàn đơn giản. Một người cưỡng ép giữ chặt Tần Thiên Bảo, một người ép thằng bé mở miệng nhét cam vào. Thế là chẳng bao lâu sau trong vườn đã vang vọng tiếng la hét thảm thiết của Tần Thiên Bảo, sau đó là tiếng nức nở nhai đồ…

Khi cả đĩa cam chua đầy ắp đã chui hết vào trong bụng Tần Thiên Bảo, khắp người Lục Đông Thâm và Nhiêu Tôn đều bắn đầy nước cam chua Tần Thiên Bảo phun ra, không kể xiết được là thảm hại cỡ nào. Đừng nghĩ Tần Thiên Bảo còn nhỏ, sức lực của nó không hề ít. Lục Đông Thâm giữ nó đến mức cổ tay đau nhức. Ngón tay Nhiêu Tôn cũng bị nó để lại mấy dấu răng.

Tần Thiên Bảo bò rạp xuống đất, gương mặt thanh tú trở nên méo xệch, trông cực kỳ khó chịu. Lục Đông Thâm lắc lắc cổ tay, xoa dịu cơn đau nhức nhối. Nhiêu Tôn đứng chống hông tại chỗ, thở hồng học.

Tiếp theo phải làm gì, cả ba người còn lại đều không rõ.

Tưởng Ly làm việc luôn có thói quen của riêng cô, lười giải thích với người bên cạnh tư duy và các bước chữa trị của cô, trừ phi khi cô hăng say lên nói với bạn mấy câu. Nói theo cách của cô là: Chuyện chữa trị bằng mùi hương giống với chữa trị bằng thuóc Nam, chỉ có thể lĩnh hội, không thể giải thích bằng lời, tin thì sẽ tự tin, không tin nói nhiều cũng vô ích.

Thế nên, vì quá hiểu Tưởng Ly, ba người còn lại không ai hỏi nhiều một lời, yên lặng chờ đợi chỉ thị.

Tưởng Ly đứng lên vươn vai vặn vẹo người, rồi uể oải tựa vào người Nguyễn Kỳ: “Bảo bối, nấu cơm chưa?”

Đòi hỏi một bữa cơm thịnh soạn chắc chắn là không có thời gian, nhưng làm tạm vài món thì vẫn được. Tần Xuyên thổ nhưỡng tốt, không ô nhiễm, rau cỏ trồng ra cũng ngon, thế nên làm mấy món rau đơn giản cũng đủ ngọt miệng rồi. Điều bất ngờ là, Tưởng Ly lại “khai ân”, cho Tần Thiên Bảo ngồi ăn chung.

Tần Thiên Bảo tuy không màng tới ai nhưng rõ ràng khứu giác và vị giác hoàn toàn rộng mở. Lần này đồ ăn thơm phức, nó cũng quên luôn mọi thiệt thòi trước đó, lập tức ăn no đã đời. Ba người còn lại nhìn thấy cảnh này cũng có linh cảm. Tưởng Ly không thể nào “hiền từ” đến vậy. Quả nhiên, tới khi Tần Thiên Bảo ăn được lưng bụng, Tưởng Ly xách một vò rượu ra.

Ngay từ ngày đầu cô đã dùng thương nhĩ, bạch chỉ và các loại nguyên liệu pha chế ra rượu này. Lớp vỏ bảo vệ bên ngoài bình được làm bằng một phần nhụy hoa cẩm chướng gấm và hồ bột mỳ đã khô cong. Cô dùng chuôi dao Phần Lan nhẹ nhàng gõ một cái, nó liền nứt vỡ, rơi gần hết xuống, để lộ màu thật của vò rượu.

Nút vừa được mở ra, mùi thơm đã lan tỏa khắp bốn phía, gần như có thể theo không khí xuyên qua cửa vườn, lan tới khắp các gia đình người Tần Xuyên. Nguyễn Kỳ thốt lên: “Rượu ngon quá.”

Quả thực là rượu ngon. Qua thời gian nguyên liệu lắng đọng, trung hòa, độ rượu không còn quá cao, khiến vị giác lắng dịu, khi nếm sẽ tạo cảm giác mềm mại, lâu dài, mang theo chút thanh ngọt.

Nhưng đó là để cho Tần Thiên Bảo uống.

Tần Thiên Bảo cũng không phụ sự “kỳ vọng” của Tưởng Ly, một hớp rượu một miếng thức ăn, phấn khích vô cùng. Có thể nhìn ra Lục Đông Thâm và mọi người thật sự lo lắng. Ăn uống như vậy chẳng phải sẽ say mèm hay sao? Tưởng Ly thì không hề lấn cấn, tập trung ăn uống, chỉ là không chạm vào rượu.

Một đứa trẻ mười hai tuổi uống được bao nhiêu rượu? Ở một gia đình bình thường, chúng không được phép động vào rượu. Tần Thiên Bảo dĩ nhiên không có tửu lượng gì, ăn được nửa chừng nó đã say khướt, một tay chống bàn, một tay chống đầu, mắt lờ đờ theo.

Tưởng Ly thấy vậy bèn khẩn trương ăn hết cơm trong bát.

Trên bàn chỉ còn lại Nguyễn Kỳ chưa ăn xong, cô ấy nhai chậm rãi từ tốn đã quen rồi. Tưởng Ly thu gọn bát đũa lại, thúc giục cô ấy ăn nhanh. Cô ấy nghi hoặc, đang định hỏi Tưởng Ly có chuyện gì thì đã thấy Tần Thiên Bảo lảo đảo đứng dậy, loạng choạng đi vài bước, sau đó “ọc” một tiếng, nôn hết ra đất.

Bao nhiêu cơm và cam chua bị ép ăn lúc trước đều bị nôn ra hết, cảnh tượng vô cùng bi thảm.

Lục Đông Thâm sao chịu nổi cảnh này, mặt hơi đổi sắc, lập tức quay người đi vào trong nhà. Nhiêu Tôn đứng bất động bên cạnh bàn, nhìn Tần Thiên Bảo nôn thốc nôn tháo, bản thân cũng sắp không chịu nổi muốn nôn khan. Nguyễn Kỳ sững người tại chỗ, một tay cầm bát, một tay cầm đũa, trợn tròn mắt.

Tưởng Ly nhìn về phía Nguyễn Kỳ: “Thế nên, cô còn ăn nữa không?”

Một câu nói như điểm trúng huyệt đạo, Nguyễn Kỳ lập tức buông bát đũa xuống, liên tục lắc đầu.

Tưởng Ly từ tốn bổ sung thêm một câu: “Không nôn thẳng lên bàn ăn đã là tốt lắm rồi.” Sau đó cô thò đầu gọi một tiếng vào nhà: “Tiểu Tiểu Thâm, anh đừng có trốn, lát nữa Tần Thiên Bảo nôn xong, anh và Nhiêu Tôn còn phải dọn vườn đó.”

Tần Thiên Bảo nôn trọn nửa tiếng đồng hồ.

Đầu tiên là nôn hết những gì đã ăn vào bụng, sau đó không còn gì để nôn nữa thì bắt đầu nôn đến nước dịch. Nước dịch đó màu cam đen, thoạt nhìn giống như nôn máu trong dạ dày ra, nhưng nhìn kỹ thì lại không phải. Nôn đến khi miệng Tần Thiên Bảo cũng đen sì mới thôi.

Nôn xong, Tần Thiên Bảo nhắm mắt lại, ngất lịm đi.

Nguyễn Kỳ thấp thỏm, hỏi Tưởng Ly: “Không phải… chết rồi chứ?” Đừng nói là đứa trẻ 12 tuổi, cho dù là người trưởng thành cũng chịu không nổi màn dày vò này đâu.

“Không sao đâu.” Tưởng Ly thản nhiên nói: “Khí huyết ứ đọng sẽ tạo thành máu bầm, máu bầm sẽ sản sinh ra vẩn đục. Khí lắng trong cơ thể tạo thành dịch bẩn, nôn hết ra ngoài là được rồi, bế nó về phòng nghỉ tắm rửa sạch sẽ đi.”

***

Cảnh Ninh không biết đã xảy ra chuyện gì.

Mới sáng sớm, cô làm theo yêu cầu của Lục Khởi Bạch, đại diện cho anh ký một bản hợp đồng. Sau khi tới địa điểm chỉ định, cô được thông bó lùi lịch ký kết, việc này đúng là hiếm gặp. Cứ lấy việc hợp tác ra nói, thường là đối phương muốn bám chân Lục Môn, chứ ai dám cho Lục Môn leo cây? Huống hồ, việc hợp này tác còn là đối phương tích cực muốn xong xuôi.

Di động của Lục Khởi Bạch không liên lạc được, máy bàn cũng không ai nghe.

Cảnh Ninh đang định gọi cho phòng thư ký thì họ đã gọi tới trước. Cô thư ký ở đầu kia điện thoại hạ thấp giọng, nói trong cơn run rẩy: “Trợ lý Cảnh, chị mau về công ty đi.”

Chương 538 : Cảm giác quen thuộc của mùi hương

Khi Cảnh Ninh vội về tới công ty thì đã thấy không ít xe cảnh sát dừng trước tòa nhà tập đoàn, còn có cả đống phóng viên mang theo “súng dài pháo ngắn”, vây kín Lục Môn không còn một kẽ hở. Cô run lên, không hiểu sao trong lòng nảy sinh một dự cảm chẳng lành, bước chân cũng trở nên mềm nhũn.

Trong bãi đỗ xe dưới tầng hầm cũng có không ít người vây quanh. Người thì quay phim phát sóng trực tiếp, kẻ thì đợi tóm lấy mấy người rảnh rang trong công ty… Cảnh Ninh đánh vô lăng, né tránh đám đông, dừng tạm xe vào một ô.

Thang máy đi thẳng lên văn phòng, Cảnh Ninh cúi đầu chuyển sang thang máy dành riêng cho nhân viên cấp cao, trong lòng hoang mang bất an, bên tai văng vẳng câu nói của cô thư ký: Không hiểu tại sao lại có cảnh sát tới công ty. Họ vào trong phòng làm việc của phó tổng giám đốc Lục…

Giây phút cửa thang máy mở ra, hơi thở của Cảnh Ninh bất giác trở nên dồn dập.

Ngay đầu hành lang có hai cảnh sát đang đứng. Thấy cửa thang máy mở ra, họ nghiêm mặt nhìn qua. Da đầu Cảnh Ninh như nổ tung, tim đập thình thịch dữ dội. Chân trước cô vừa đi ra khỏi thang máy, đã thấy năm sáu cảnh sát đi về phía này, đi đầu chính là Lục Khởi Bạch.

Anh để hai tay phía trước, dùng áo vest che kín, hai cánh tay trái phải đều bị cảnh sát giữ hờ. Ngoài mặt không có gì nhưng thật ra anh đang bị kiểm soát.

Cả đám người ấy đi về phía thang máy, phía sau là mấy cô thư ký, mặt ai nấy đều hoảng sợ.

Cảnh Ninh mềm nhũn chân, vội chống tay lên tường mới giữ vững được cơ thể. Dự cảm không lành ấy cuối cùng đã hóa thành sự thật, trở thành một nỗi sợ chưa từng có, bám chặt lấy cô, khiến cô không sao thở nổi.

Lục Khởi Bạch đi đầu tiên cũng đã nhìn thấy cô. Sắc mặt vốn bình thản bỗng có sự thay đổi, trở nên khó coi, trở nên cứng đờ lạnh lẽo, trở nên… hoảng loạn bối rối như không kịp phòng bị. Anh dừng bước, mặc cho hai cảnh sát hai bên đẩy mình, anh cũng không nhúc nhích.

Cảnh Ninh buông tay, khó khăn tiến về phía trước mấy bước, nhưng bắp chân vẫn đang run rẩy, dù cô tự răn mình phải bình tĩnh thì cũng phí công vô ích. Cô không bước được thêm nữa, sợ bước thêm sẽ ngã quỵ xuống đất.

Cô đờ đẫn nhìn Lục Khởi Bạch, cả người cứng đờ không thể động đậy. Lục Khởi Bạch cũng chỉ dừng lại trong khoảnh khắc rồi nhanh chóng tiến về phía trước. Khi đi tới bên cạnh Cảnh Ninh, anh cũng không dừng bước, thậm chí sắc mặt đã bình thản lại như cũ, cứ thế đi lướt qua cô.

Phía sau Cảnh Ninh là tiếng bước chân hỗn loạn, chúng lọt vào tai cô, trở thành những âm vọng ong ong không dứt.

Cho đến khi thang máy kêu “Ding” lên một tiếng.

Cảnh Ninh chợt rùng mình, quay đầu gọi to một tiếng theo phản xạ: “Khởi Bạch!”

Đây là cái tên cô dã từng tâm niệm nhủ thầm trong lòng vô số lần, cô cứ thế gọi lên thật to.

Lục Khởi Bạch lập tức đứng sững trước cửa thang máy, sống lưng thẳng tắp.

Cảnh Ninh đứng tại chỗ. Cô muốn tiến lên, nhưng hai chân như bị đóng đinh không thể nhúc nhích. Bờ môi co run rẩy, răng hai hàm trên dưới va vào nhau không ngừng. Lục Khởi Bạch đã có phản ứng, anh khẽ quay đầu nói câu gì đó với người cảnh sát bên cạnh. Người đó khẽ gật đầu.

Lục Khởi Bạch quay lại, đi về phía Cảnh Ninh.

Mỗi bước tiến lên, khoảng cách giữa hai người càng lúc càng gần. Nhưng Cảnh Ninh luôn có một cảm giác, lần cách biệt hôm nay là đời đời kiếp kiếp. Cô và Lục Khởi Bạch sẽ xa cách trăm sông ngàn núi, sống chết không gặp lại…

Những cảnh sát đó không tiến lên mà ở bên cạnh thang máy, một trong số họ ấn thang máy, rõ ràng là không định cho Lục Khởi Bạch quá nhiều thời gian.

Lục Khởi Bạch dừng bước trước mặt Cảnh Ninh, nhìn cô từ trên xuống. Cô ngẩng đầu. Ở khoảng cách gần như vậy, cô nhìn được vẻ mệt mỏi trong mắt anh. Cô há hốc miệng, muốn hỏi anh rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì. Nhưng cổ họng như bị bông bịt kín, không phát ra được âm thanh nào.

“Cảnh Ninh.” Ngược lại Lục Khởi Bạch lên tiếng, thanh âm rất khẽ, thậm chí là thanh lạnh: “Đơn xin từ chức của em, tôi đã phê duyệt rồi. Kể từ hôm nay, em không còn là nhân viên của Lục Môn nữa.”

Cảnh Ninh sững người.

“Rời khỏi nơi đây, hoặc là về nước, tìm một công ty ổn định phát triển lại từ đầu.” Lục Khởi Bạch nhìn cô, trong ánh mắt không có chút tình cảm nào: “Còn nữa…” Anh hơi ngừng lại rồi mới nói: “Hãy tìm cho mình một người đàn ông tốt, em xứng đáng được một người tốt hơn yêu thương.”

Nói xong những lời này, anh bèn quay người bỏ đi, không hề ngoảnh lại.

Cảnh Ninh đứng đực tại chỗ như một khúc gỗ. Giây phút cửa thang máy đóng lại, trái tim cô đau đớn kịch liệt, giống như có ai đâm mạnh vào đó một nhát dao vậy, một nỗi đau đớn bao trùm làm tắc nghẹn hơi thở cô.

Cô lẩm bẩm tên anh, nhưng lần này, anh không còn quay lại nữa…

***

Lần này, Tần Thiên Bảo ngủ rất lâu, giống như bù cả giấc ngủ của ngày hôm trước vậy. Từ giây phút hôn mê đến tận tám giờ tối ngày hôm sau, thằng bé mới từ từ tỉnh dậy. Tưởng Ly và Nguyễn Kỳ cũng nhân cơ hội ấy ngủ một giấc ngon.

Theo thời gian trị liệu trước đó Tưởng Ly đưa ra, tối nay là tối cuối cùng, cũng là tối mấu chốt cho việc Tần Thiên Bảo có thức tỉnh được hay không.

Lục Đông Thâm và Nhiêu Tôn không tới từ đường. Sau hai ngày tận tâm tận lực, mọi thứ của từ đường đã được định hình. Tộc trưởng Tần chỉ cần dẫn người trong thôn tới làm theo là được. Họ cũng ngủ bù một giấc thoải mái. Sau khi Tần Thiên Bảo tỉnh giấc, họ cũng dậy theo, giúp Tưởng Ly làm một vài công việc chuẩn bị.

Cái gọi là công việc chuẩn bị chẳng qua là chuẩn bị bốn kho báu của dân nghiên cứu, đồng thời lấy bức tranh vẽ Tế y của Tần Thiên Bảo trước đã cất kỹ ra, đặt bên cạnh bàn viết. Nguyễn Kỳ xuống bếp, rồi làm theo lời dặn dò của Tưởng Ly nấu một bát cháo trắng cho Tần Thiên Bảo. Có điều trong cháo thêm một ít hạt giống của cây móng tay lên men và dịch vỏ rễ viễn chí. Trước đó giữ một đoạn vỏ rễ viễn chí phơi khô, cũng được Tưởng Ly vót thành thìa nhỏ cho thằng bé uống cháo.

Còn Tưởng Ly thì cùng Tần Thiên Bảo tắm rửa ngâm mình. Lục Đông Thâm khó chịu ra mặt.

Có lẽ sau khi trải qua một màn nôn thốc tháo, nói theo lời Tưởng Ly thì đã bài tiết hết những vẩn đục trong cơ thể ra ngoài, tinh thần Tần Thiên Bảo khá hơn trước nhiều lần, hai mắt có thần hơn, mặt trắng trẻo như ngọc. Tuy rằng không có giao lưu gì với họ, nhưng thật sự khác trước nhiều lắm.

Đến giờ phải dùng bữa, Tưởng Ly không làm khó thằng bé. Cô múc một bát cháo đầy, tận tay đút cho Tần Thiên Bảo. Còn Tần Thiên Bảo cũng dịu dàng ngoan ngoãn, nhìn chằm chằm Tưởng Ly, cô đút liền há miệng.

Cảnh này lọt vào mắt Lục Đông Thâm khiến anh bùng lửa trong lòng, nhưng lại không thể trút giận, chỉ biết gắng gượng nín nhịn. Nhiêu Tôn cố nhịn cười không nói gì, ngồi bên cạnh cứ gọi là sung sướng. Nguyễn Kỳ suy nghĩ khác Nhiêu Tôn. Tuy rằng cũng đã tiếp xúc với Lục Đông Thâm một thời gian nhưng nếu hỏi cô ấy hiểu bao nhiêu về tính khí và con người của Lục Đông Thâm, cô ấy không nói được. Chỉ cảm thấy mỗi lúc anh sa sầm mặt mày trông rất đáng sợ, nhất thời không dám nói gì nhiều, chỉ cắm đầu ăn uống.

Một người ngoài như cô ấy còn phát giác được bầu không khí bí bách này, chắc chắn Tưởng Ly cũng cảm nhận được.

Trên thực tế, Tưởng Ly cảm nhận được thật, không cần ngước mắt lên cô cũng biết ánh mắt Lục Đông Thâm gần như có thể giết người. Cô mặc kệ, tự ngồi đút cháo, muốn nhẫn nại bao nhiêu có bấy nhiêu, dáng vẻ hoàn toàn khác cảnh “ngược đãi” Tần Thiên Bảo hai hôm trước.

Đút hết cháo, Tưởng Ly lại bê nước lên cho Tần Thiên Bảo súc miệng.

Tần Thiên Bảo đó cũng thật kỳ lạ. Nếu nói thằng bé đã bình thường rồi thì nó lại coi như không thấy đám Lục Đông Thâm. Còn nếu nó vẫn đang bệnh thì nó lại phản ứng lại từng cử chỉ động tác của Tưởng Ly. Nhiêu Tôn thấy mà tấm tắc khen tài, anh ấy không bày ra vẻ lạnh lùng như Lục Đông Thâm mà hỏi Tưởng Ly nguyên do.

Có lẽ tất cả mọi chuyện đều như ý nên tâm trạng Tưởng Ly rất tốt. Hoặc cũng có thể chẳng liên quan gì tới sự tiến triển thuận lợi của mọi chuyện, chỉ là cô vốn có ý khoe khoang thôi. Cô hớn hở nói: “Có duyên hay còn gọi là khí khái tương đồng. Khí khái này có thể là do dạy dỗ và tính tình từ nhỏ, cũng có thể là sự hòa hợp của mùi hương cơ thể. Ngoại trừ người có bệnh, mùi hương của những người bình thường thanh và đạm, nhiều lúc không ngửi thấy, nhưng trong tiềm thức lại có thể khiến một người khác lại gần hoặc ghét bỏ, từ đó mà ảnh hưởng tới khoảng cách về tâm lý. Đây chính là hiệu ứng mùi hương cơ thể. Còn em, chỉ cần xây dựng cho nó một mùi hương quen thuộc, mùi hương cũng là mấu chốt để giao lưu với nhau.”

“Hiểu rồi.” Nhiêu Tôn cười thoải mái, nhưng trong mắt luôn giấu một sự xấu xa.

Quả nhiên, anh ấy quay sang Lục Đông Thâm ho khẽ, có vẻ tùy ý thực chất cố tình: “Cùng một loại mùi hương có lẽ cảnh giới cao nhất trong mối quan hệ thân mật giữa hai con người rồi.”

Lục Đông Thâm không đoái hoài tới “ác ý”, có vẻ như không hề quan tâm, thực chất nơi khóe mắt toát ra toàn là mùi chua nồng đậm.

Chương 539 : Sắp rồi

Sau bữa tối, Tần Thiên Bảo liền tới phòng sách.

Sau khi được ngủ bù và ăn cháo thanh dưỡng sức, giờ giấc ngủ nghỉ của nó dường như đã khôi phục lại như trước. Nguyễn Kỳ thấy thằng bé lại đọc sách như trước, trong lòng có phần sốt ruột, tò mò hỏi Tưởng Ly: “Bệnh của thằng bé này hình như không có gì khởi sắc.”

Tưởng Ly tính toán thời gian đại khái, chỉ nói một câu: Sắp rồi.

Không giải thích thừa thãi, cô cất bước đi ra khỏi phòng.

Lục Đông Thâm vẫn ở ngoài sân chưa vào nhà, dựa bên cạnh giếng vừa hút thuốc vừa nói chuyện điện thoại. Cũng không biết do cảnh đêm tuyệt đẹp của Tần Xuyên hay do đêm nay trăng sáng sao thưa, trên người Lục Đông Thâm như khoác một lớp ánh trăng thanh và sáng, tôn lên sự phóng khoáng của anh. Nếu là bình thường, Tưởng Ly có thể sẽ không tiến lên quấy rầy, nhưng nghĩ tới biểu cảm khiến người chỉ muốn né tránh vài phần của anh trên bàn ăn lúc nãy, cô nghĩ vẫn nên gần gũi vỗ về thêm chút là hơn.

Khoảng thời gian này, số lần gọi điện thoại của anh trở nên liên tục. Thật ra Tưởng Ly không muốn thấy anh như vậy, giống như di chứng để lại vậy. Mỗi lần thấy anh nói chuyện điện thoại, cô luôn có một dự cảm chẳng lành. Là con trưởng nhà họ Lục, anh có trách nhiệm không thể thoái thác đối với sự thịnh suy của Lục Môn. Cho dù không ở trong Lục Môn, anh cũng không thể thật sự tiêu diêu tự tại. Nhưng Tưởng Ly thì ích kỷ mong muốn, giá như có một ngày anh không cần phải làm gì, không cần phải nghĩ gì, chỉ có hai người họ lang bạt chân trời góc bể sống trọn đời cũng rất tốt mà.

Sắc mặt Lục Đông Thâm rất nghiêm túc, hoàn toàn khác với sự không vui lúc nãy khi ăn. Cô không sợ anh làm mặt lạnh vì ghen tuông bóng gió, vì rất dễ dỗ dành. Cô chỉ sợ anh như lúc này: Lạnh lùng, uy nghiêm, quyền thế, là dáng vẻ vốn có của một Lục Đông Thâm trên thương trường, xung quanh đều tỏa ra một khí thế khiến Tưởng Ly vừa quen thuộc lại vừa lạ lẫm.

Cô dựa bên cạnh anh.

Anh không né tránh, cho phép cô sát gần.

Nội dung trong điện thoại cô nghe thấy rõ ràng, là Dương Viễn, ngữ khí chân thành.

“Nói trắng ra, Lục Khởi Bạch tự làm tự chịu, vào tù là báo ứng của cậu ta. Từ giây phút cậu ta nảy sinh suy nghĩ thuê người giết người, cậu ta đã phải suy nghĩ tới kết cục của mình.”

Câu nói của Dương Viễn lọt rõ ràng vào tai Tưởng Ly. Cô giật mình, Lục Khởi Bạch đã bị bắt?

Không chỉ sắc mặt Lục Đông Thâm khó coi, ngay cả ngữ khí cũng rất trầm lạnh, khiến sống lưng Tưởng Ly cũng ớn lạnh. Anh nói: “Dương Viễn, tôi hỏi cậu, nếu không có Cận Nghiêm nói cho tôi biết chuyện của Lục Khởi Bạch, có phải cậu vẫn định giấu tôi mãi không?”

“Phải.” Dương Viễn không còn vẻ hi hi ha ha hằng ngày: “Bao năm nay, bố con Lục Khởi Bạch trông thì thanh tâm quả dục, thực chất luôn ngấm ngầm đấu với cậu. Tôi hiểu suy nghĩ của cậu. Phàm là chuyện gì cậu cũng muốn nói đến quy tắc, đến chứng cứ, thế nên chưa chắc sẽ cho rằng bây giờ là cơ hội tốt nhất để hạ Lục Khởi Bạch. Nhưng cơ hội đang ở trước mắt thì chúng ta phải nắm lấy. Không còn Lục Khởi Bạch, chúng ta mới càng dễ hành sự.”

Lục Đông Thâm nhíu mày: “Điều kiện tiên quyết để hành sự chính là không có lo lắng về sau. Theo tôi được biết, tới thời điểm hiện tại chưa có bất kỳ chứng cứ xác đáng nào có thể kiềm chế Lục Khởi Bạch. Cậu thật sự nghĩ rằng bây giờ chú hai tôi chạy vạy tứ phía là để uống trà trò chuyện với những người bạn cũ sao? Ông ta sẽ không giương mắt nhìn con trai mình ngồi tù. Lục Khởi Bạch không còn, chúng ta quả thực tiện hành sự, nhưng hoặc là phải khiến đối phương vĩnh viễn không thể trở mình, hoặc là không thể hành động khinh suất.”

Tưởng Ly ngồi trên bệ giếng được trải sỏi, hai tay ôm lấy đầu gối, cảm thấy sống lưng lạnh ngắt. Có lẽ là do khí lạnh từ dưới giếng đẩy lên, cũng có thể là do lời Lục Đông Thâm nói. Cô nghĩ là lý do thứ hai. Ở bên ngoài một thời gian dài, cô suýt nữa quên mất tính cách lang sói của Lục Đông Thâm, hành động theo mưu tính, một khí lộ ra nanh vuốt thì phải cắn chặt con mồi, khiến con mồi không có đường sống.

Nhưng Dương Viễn đưa ra lý do: “Lục Khởi Bạch không đưa ra bất kỳ khiếu nại nào. Cho dù chú hai của cậu có bản lĩnh cao cường đến đâu thì đương sự cũng đã thừa nhận mình thuê người giết người, ông ta còn có thể lật ngược kiểu gì chứ?”

Nghe xong Lục Đông Thâm sững người, ngập ngừng: “Lục Khởi Bạch thừa nhận?”

“Đúng vậy.” Dương Viễn cười khẩy: “Không cần biết Lục Bắc Thâm dùng cách gì, tóm lại đã khiến Lục Khởi Bạch cam tâm tình nguyện bị hạ gục. Tuy rằng không mắc nhiều tội nhưng chuyện lần này cũng đủ khiến cậu ta khó khăn. Muốn ra ngoài ư? Không dễ vậy đâu.”

Lục Đông Thâm trầm mặc.

Khoảng thời gian này Cận Nghiêm đang nghĩ đủ mọi cách để thu thập mọi tội chứng của bố con Lục Khởi Bạch. Chuyện bốn năm trước và bốn năm sau một khi dính líu tới sẽ có rất nhiều manh mối cần điều tra. Tên lính đánh thuê duy nhất sống sót ở Tần Xuyên vẫn luôn được Lục Đông Thâm nhốt trong một căn nhà trống sau núi. Có điều thông tin moi được từ miệng hắn rất ít ỏi, cho dù Tưởng Ly đã dùng một chút phưng pháp chuyên nghiệp nhưng cũng chỉ có thể hỏi ra kẻ đứng sau hắn.

Nhưng vậy là đủ, có chút manh mối lác đác, bám theo đó nhất định sẽ lần ra Lục Khởi Bạch. Điều kiện tiên quyết là Lục Khởi Bạch đích xác là kẻ đứng đằng sau.

Lục Đông Thâm đang ở Tần Xuyên, có nhiều bất tiện nhưng không có nghĩa là không có tay chân. Có thể là người trong nội bộ Lục Môn, cũng có thể là người ngoài xã hội, hành động âm thầm lặng lẽ, thích hợp nhất để điều tra ngầm mà không bị phát hiện. Tuy rằng về mặt thời gian sẽ dài hơn một chút, nhưng anh muốn không đánh rắn động cỏ mà vẫn moi được tới gốc rễ.

Cận Nghiêm không phải tay chân của anh. Việc tích cực hợp tác điều tra của anh ta có hai nguyên nhân. Một, đây vốn dĩ là chuyện liên quan tới lợi ích của Lục Môn, anh ta không thể thoái thác trách nhiệm cho ai khác; Hai, vì Tưởng Ly. Trước kia đúng là Cận Nghiêm làm theo việc công, nhưng dù sao cũng đã ép Tưởng Ly vào bước đường cùng, đây chính là nỗi áy náy trong lòng Cận Nghiêm.

Cận Nghiêm không phải không tra ra người đóng giả bác sỹ kia, nhưng chỉ dựa vào người này để định tội Lục Khởi Bạch là rất khó khăn. Thế nên trong lúc trông chừng nghiêm ngặt kẻ đó, Cận Nghiệm cũng cố gắng đào bới những chứng cứ xác đáng khác, ai ngờ kẻ đó bỗng mất tích.

Cùng lúc này, một số sản nghiệp thuộc quyền quản lý của Lục Khởi Bạch chịu một sự đả kích từ một nguồn sức mạnh không rõ. Thị trường cổ phiếu cũng liên tục bị đánh úp. Xuất phát từ sự nhạy bén đối với thương trường, Lục Đông Thâm hiểu rõ đây tuyệt đối không phải là hành vi cạnh tranh đơn giản.

Thế nên, người Dương Viễn phải theo dõi ngoài Lục Khởi Bạch ra còn có Lục Bắc Thâm.

Không đủ chứng cứ ghép tội, vậy mà lại khiến Lục Khởi Bạch ngồi tù, chắc chắn Lục Khởi Bạch đã bị Lục Bắc Thâm nắm được điểm yếu. Vậy điểm yếu của Lục Khởi Bạch là gì? Là một bí mật to lớn hơn không thể tiết lộ hay là một người muốn bảo vệ?

Lục Đông Thâm đăm chiêu suy nghĩ, bất thình lình nhớ tới một người.

Đầu kia di động, Dương Viễn nói: “Đông Thâm, cậu phải hiểu, nếu có một ngày có thể khiến Lục Khởi Bạch bị ghép nhiều tội dĩ nhiên rất tốt. Nhưng lỡ như chết không đối chứng, vậy thì việc cậu ta vào tù lúc này cũng vừa hay cho chúng ta cơ hội để thở. Không ngại nói với cậu một chuyện. Liên quan đến việc thu mua PE và xây dựng dây chuyền sản xuất thành phẩm đã gần hoàn thiện. Lúc này bố con Lục Khởi Bạch không tự lo được cho mình là chuyện tốt. Cậu hiểu tôi mà, khi chưa thể chắc chắn đến chín phần đối với dự án trọng đại liên quan đến sống chết của chúng ta, tôi sẽ không nói lời nào đâu.”

Kết thúc cuộc nói chuyện với Dương Viễn, Lục Đông Thâm im lặng rất lâu. Tưởng Ly vẫn ngồi ôm chân nãy giờ, ánh mắt nhìn xa xăm về phía bầu trời đêm. Ánh trăng rất sáng cứ treo lơ lửng ở đó. Đầu óc cô như trở thành chiếc kính vạn họa, bao nhiêu suy nghĩ rối ren va chạm vào nhau, đan cài xoay chuyển, biến dạng.

Liên quan đến chuyện Lục Khởi Bạch giơ tay chịu trói, còn cả “PE” mà Dương Viễn nhắc tới trong điện thoại. Cô nghiên cứu về mùi hương, cũng đã từng quan hệ với không ít công ty sinh học. PE là một công ty hàng đầu thế giới về công nghệ sinh học…

Có lẽ cô đã hiểu nhầm. Nhưng với sự suy tính sâu xa của Lục Đông Thâm, e rằng đến tám, chín phần là đúng với suy nghĩ của cô. Ngoài việc thu thập chứng cứ ra, anh đang lặng lẽ xây dựng một cầu thang để quay trở về Lục Môn.

Một người có bản tính dã thú trong cốt tủy chắc chắn sẽ không vì rơi vào khó khăn mà chịu buông tay từ bỏ…

[text_hash] => d65ffebe
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.