Người Tình Chí Mạng – Ân Tầm [Hoàn] – C540 – C544 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

Người Tình Chí Mạng – Ân Tầm [Hoàn] - C540 - C544

Array
(
[text] =>

Chương 540 : Em cùng anh gây dựng lại

Cuối cùng Tưởng Ly từ trên thành giếng nhảy xuống, cùng Lục Đông Thâm dựa vào cột giếng và hỏi: “Liên quan đến cái chết của Charles Ellison?”

Lục Đông Thâm không giấu giếm cô, kể lại cho cô chuyện Lục Khởi Bạch thuê người giết người. Tưởng Ly suy tư giây lát: “Vì bảo vệ Lục Chấn Danh thì sao? Dù gì nếu cứ tiếp tục điều tra, chưa biết chừng sẽ dính líu tới chuyện bốn năm trước và chuyện đám lính đánh thuê ở Tần Xuyên.”

Lục Đông Thâm lắc đầu: “Thủ đoạn làm việc của người nhà họ Lục, anh là người hiểu rõ nhất. Việc đã từng làm gần như không để lại dấu vết. Chỉ riêng việc điều tra ông chủ đứng sau thuê đám lính ở Tần Xuyên đã khó khăn như vậy rồi, huống hồ là chuyện từ bốn năm trước. So với Lục Khởi Bạch, Lục Chấn Danh càng biết bảo vệ bản thân mình hơn.”

Không phải vì Lục Chấn Danh?

Tưởng Ly khẽ nhíu mày. Cô nghĩ đi nghĩ lại, từng cảnh từng chuyện đã xảy ra xuyên nhanh qua đầu óc. Những tiếng gào thét điên cuồng, những ánh mắt nghi ngờ và cả giọng nói duy nhất an ủi cô. Đáng tiếc, mùi hương trên người đã bán đứng cô gái ấy…

Cô quay phắt sang nhìn Lục Đông Thâm.

Mà Lục Đông Thâm cũng đang nhìn cô, trong đôi mắt anh là sự thông suốt, là sự trí tuệ.

“Không phải chứ…” Tưởng Ly sửng sốt: “Cảnh Ninh? Kiểu người như Lục Khởi Bạch?”

Cô vẫn luôn cảm thấy quan hệ giữa hai người này không ngang hàng. Cảnh Ninh không phải là một cô gái để đạt được mục đích mà bất chấp thủ đoạn nhưng lại làm một việc trái với nguyên tắc. Vậy thì chắc chắn là vì tình cảm. Nhưng người lợi dụng cô ấy làm việc, Lục Khởi Bạch thì sao? Nếu anh ta yêu sâu đậm, vì sao lại gây khó dễ?

Thế nên, cô vốn không cho rằng Lục Khởi Bạch là kiểu người có thể vì Cảnh Ninh mà hy sinh lợi ích của mình.

Nhưng Lục Đông Thâm đã sửa chữa lại suy nghĩ của cô: “Con cái nhà họ Lục, khi tàn sát trên thương trường sẽ dùng đủ mọi thủ đoạn, nhưng ai cũng có một nhược điểm.”

Tưởng Ly nhướng mày: “Phụ nữ?”

“Phải, phụ nữ.” Lục Đông Thâm nói bằng thái độ chắc chắn: “Bên ngoài ai cũng biết con cái Lục Môn không ham sắc dục, không háo sắc, rất ít khi có tin đồn hay scandal bị tung ra. Đó là vì người nhà họ Lục đều chung tình. Chung tình là chuyện tốt, nhưng một khi bị người có lòng lợi dung thì sẽ trở thành cản trở trí mạng.”

Tưởng Ly mắt tròn mắt dẹt. Cô thật sự không thể hiểu nổi quan điểm tình yêu của Lục Khởi Bạch, cuối cùng cô nói một câu: “Anh ta có… chứng thích ngược đãi sao?”

Lục Đông Thâm nói một câu hoàn toàn có thể vạch rõ chân lý tình yêu: “Ai quy định tình yêu chỉ có một cách thức thông thường?”

Tưởng Ly á khẩu.

Kể cũng phải, cách để một người yêu một người khác có thể rất đa dạng, tình yêu vốn dĩ đã khó mà nắm bắt rồi.

Nghĩ tới đây, cô lại nhớ tới một điểm mấu chốt, bèn hỏi anh: “Thật ra anh đã sớm biết Cảnh Ninh từng làm gì, còn cả quan hệ giữa cô ấy và Lục Khởi Bạch, nhưng vẫn mãi không sa thải cô ấy, lẽ nào vì muốn lợi dụng điểm yếu của Lục Khởi Bạch?”

“Từng nghĩ.” Lục Đông Thâm nói thật: “Nhưng khác với cách thức của Lục Bắc Thâm, thủ đoạn kiểu này không phải là kiểu người nhà họ Lục hay dùng.”

Tưởng Ly hiểu ý của anh. Nói một cách khác, cách thức của Lục Bắc Thâm trong mắt người nhà họ Lục là bỉ ổi, là không thèm sử dụng.

“Nhưng em cảm thấy Dương Viễn nói đúng, Lục Khởi Bạch cũng coi như đáng tội, lúc này vào tù là chuyện tốt.”

Ai ngờ Lục Đông Thâm lắc đầu: “Trước mắt, cục diện tốt nhất là kìm kẹp lẫn nhau. Sau khi Lục Bắc Thâm bước vào Lục Môn tuy rằng liên tiếp đả kích Lục Khởi Bạch, nhưng bản thân cậu ta cũng không chiếm được quá nhiều lợi ích. Đây là mối quan hệ trai cò tranh nhau tuyệt nhất. Nhưng một khi mối quan hệ này mất đi thế cân bằng, một bên được lợi…” Nói tới đây, anh hơi ngừng lại, ánh mắt trở nên thâm trầm: “Vậy thì sự tình sẽ phát triển theo một hướng không thể kiểm soát nổi.”

Tưởng Ly bất giác rùng mình.

Lục Đông Thâm không nói lời thừa thãi, có lẽ vì không muốn khiến cô lo lắng thêm, cũng có lẽ vì còn quá nhiều biến cố anh không thể dự liệu được. Anh cười khẽ, xoa đầu cô: “Được rồi, đừng sầu não nữa. Có một câu nói rất hay, “binh đến tướng chặn, nước đến đất dìm”, tùy cơ ứng biến, thuận theo tự nhiên.”

Tưởng Ly nghe được câu nói này, biết rõ anh cũng chỉ đang cố an ủi, đi bước nào tính bước đó xưa nay không phải là tác phong của Lục Đông Thâm.

“Chẳng phải muốn xem Tần Thiên Bảo ư? Sao lại ra ngoài rồi?” Lục Đông Thâm chuyển chủ đề.

Tâm tư của Tưởng Ly vẫn còn đặt vào chuyện của anh nên cảm xúc không cao: “Kỳ tích xuất hiện thì phải có khán giả, em đang đợi tộc trưởng Tần và mọi người.”

Lục Đông Thâm hiểu ngay, chẳng trách lúc trước cô bảo anh thông báo tới tộc trưởng Tần tối nay phải về nhà, xem ra là muốn chắc chắn giây phút Tần Thiên Bảo hồi phục lại có người ngoài chứng kiến, nhìn thấy bằng mắt rồi đồn ra bằng miệng, mục đích của cô cũng đạt được rồi.

Đúng là một cô gái tinh ranh.

“Thật ra, anh muốn ngồi lên chiếc ghế quyền lực bất luận bằng cách nào đúng không?” Tưởng Ly lại quay trở về chủ đề ban đầu.

Lục Đông Thâm nhìn cô, ánh mắt sâu xa: “Phải, anh buộc phải làm như vậy.” Anh biết cô đã nghe tới chuyện thu mua PE, cũng dĩ nhiên hiểu được anh ở Thương Lăng hay đến Tần Xuyên không đơn thuần là vì chuyện bí kíp.

Tưởng Ly mím môi, đang định lên tiếng thì cửa mở.

Là tộc trưởng Tần quay về, ngoài ông ra còn có bố mẹ Thiên Bảo và nhiều hàng xóm láng giềng khác.

Khoảnh sân nhỏ vốn yên tĩnh bỗng trở nên náo nhiệt hơn, khiến họ chưa kịp quen ngay. Tộc trưởng Tần sải bước rộng đi tới, hỏi han Tưởng Ly tình hình của Tần Thiên Bảo. Sự sốt ruột của trên nét mặt bố mẹ Thiên Bảo càng không cần phải tả. Những người hàng xóm khác rất tuân thủ quy định, không đường đột xông vào sân ngay mà đứng tụ tập quanh cửa, xôn xao bàn tán.

Tưởng Ly muốn tộc trưởng Tần và bố mẹ Thiên Bảo cùng cô đi vào nhà, những người khác ở lại bên ngoài.

Lục Đông Thâm gọi giật Tưởng Ly lại khi cô đã sắp vào trong nhà. Tộc trưởng Tần vốn lo lắng, bất kỳ động tĩnh dù nhỏ nhặt nào cũng khiến ông cảnh giác. Thấy vậy, Tưởng Ly bảo họ vào nhà trước rồi quay đầu nhìn Lục Đông Thâm. Anh từ từ tiến lên, hỏi cô: “Em chán ghét cuộc sống kiểu này phải không?”

Khi hỏi câu này, lòng anh thấp thỏm. Những cuộc tranh giành lợi ích không có điểm dừng cũng khiến cả anh thấy phiền muộn, huống hồ là một người thoải mái phóng khoáng như cô? Nếu cả đời cô định sẵn phải sống một cuộc sống như vậy, liệu cô có thể nhẫn nhịn bao lâu?

Dù là ở Thương Lăng hay ở Tần Xuyên, có mệt có bận đến mấy vẫn là cuộc sống mà cô thích. Còn Lục Môn, một chiến trường không mùi thuốc súng, anh rất sợ có một ngày cô sẽ chán ghét. Nhưng liệu anh có thể để cô đi không? Anh sẽ không.

Anh hiểu quá rõ sự lưu luyến và chiếm hữu mình dành cho cô. Chung quy anh vẫn rất ích kỷ, luôn hy vọng cô ở lại bên anh phải được vui vẻ.

Tưởng Ly nhạy bén phát hiện ra sự băn khoăn và day dứt sau câu hỏi này của anh. Cô bật cười: “Anh nói gì vậy? Cuộc sống mà anh muốn sống chẳng phải chính là cuộc sống em muốn sống sao? Yên tâm, anh muốn gây dựng lại sự nghiệp, em ở bên anh.”

Lục Đông Thâm sững người, ngay sau đó như có một dòng chảy ấm áp ùa vào trái tim, làm dấy lên sự kích động, nuốt chửng trăm ngàn lo lắng.

***

Khi Tần Thiên Bảo đang viết thư pháp thì Tưởng Ly cũng ngồi vẽ tranh bên cạnh. Trước nghiên án, mùi thơm thoang thoảng, đâu đây mùi thuốc, có thể thấm vào quần áo bất cứ lúc nào. Nét chữ của Tưởng Ly dĩ nhiên không thể so sánh với Tần Thiên Bảo. Nhưng động tác vung bút thì rất khoáng đạt, rất ra dáng.

Tộc trưởng Tần và mọi người không được lại gần mà chỉ nhìn hai người họ ở một khoảng cách nhất định, không hiểu vì sao. Tưởng Ly đặt tờ giấy mình đã viết xong ra trước mặt Tần Thiên Bảo. Tần Thiên Bảo đang chắp bút chợt sững sờ giây lát, nhìn chằm chằm tờ giấy tuyên trước mặt rất lâu, tiếp tục viết chữ lên tờ giấy đã có nét chữ của Tưởng Ly.

Lặp đi lặp lại như thế nhiều lần, Tưởng Ly mới cầm bức tranh cuộn bên cạnh nghiên án đặt lên, từ từ mở ra…

Chương 541 : Em nổi tiếng rồi

Người phụ nữ trong tranh tư thế rõ nét, tộc trưởng Tần và mọi người cũng có thể nhìn thấy. Sau khi cô mở hẳn ra, sắc mặt tộc trưởng Tần chợt sững lại, bố mẹ Thiên Bảo thì ngơ ngác nhìn nhau. “Đây… không phải là Tế y sao?” Mẹ Thiên Bảo kỳ lạ lẩm bẩm.

Tưởng Ly không hiểu phản ứng của ba người họ, nhưng cũng hiểu rõ trong lòng tranh này quả nhiên là Tần Thiên Bảo vẽ trộm. Cô dịch chuyển bức tranh ra trước mặt Tần Thiên Bảo, bàn tay cầm bút lông của Tần Thiên Bảo chợt khựng lại.

Cô gái trong tranh đẹp như tiên khiến ánh mắt thiếu niên ngây dại. Lát sau, thằng bé đặt bút lông xuống, nhẹ nhàng chạm tay lên người trong tranh, cẩn thận, dịu dàng giống như đang vuốt ve người mình yêu vậy. Cảnh tượng này ngay cả tộc trưởng Tần cũng phát hiện ra điều bất thường, bỗng dưng đỏ bừng mặt, quát khẽ: “Nghịch tử!”

Đây có lẽ là lời phê bình nghiêm khắc nhất mà Tần Thiên Bảo nhận được từ nhỏ tới giờ chăng. Mẹ Thiên Bảo thấy vậy hoảng lên, lập tức giải thích: “Nhất định là hiểu lầm, nó còn nhỏ mà…”

Bố Thiên Bảo không lên tiếng, nhưng sắc mặt cũng rất khó coi.

Bên này, Tưởng Ly không để Tần Thiên Bảo nhìn nhiều sờ nhiều, ngay sau đó đặt bút xuống vẽ bậy lên chiếc váy của cô gái trong tranh. Ban đầu Tần Thiên Bảo sững sờ, sau đó phản ứng lại, đột ngột bổ nhào về phía bức tranh, không ngừng dùng tay chùi vết mực của Tưởng Ly đi, rồi gào lên, thậm chí gần như là gào thét.

Tộc trưởng Tần và bố mẹ thằng bé đều chết sững, dẫu sao thì từ ngày phát bệnh đến nay, Tần Thiên Bảo chưa từng kích động như vậy. Nhiêu Tôn và Nguyễn Kỳ tuy không quá thảng thốt nhưng cũng luôn đề phòng những trạng thái thất thường có thể xảy ra của Tần Thiên Bảo.

Động tĩnh của Tần Thiên Bảo không hề nhỏ, tâm trạng cực kỳ tệ, khiến những người hàng xóm vốn đang đứng trước cửa cũng không nhịn được phải đi vào sân, ngó đầu nhìn vào qua cửa sổ. Ngay cả Lục Đông Thâm không ưa Tần Thiên Bảo, nghe thấy tiếng động cũng bước vào phòng sách.

Tưởng Ly không cho phép Tần Thiên Bảo quá náo loạn. Cô lập tức rút cuộn tranh ra khỏi người thằng bé, ngay sau đó đi tới bên cạnh đống lửa. Tần Thiên Bảo lao tới như phát điên, nhưng nó còn chưa kịp chạm vào vạt áo Tưởng Ly đã bị Lục Đông Thâm và Nhiêu Tôn trái phải giữ chặt, mặc cho nó đá bừa chân vào không trung.

Mẹ Thiên Bảo thấy vậy rất xót con, van vỉ: “Đừng làm nó đau, nó vẫn chỉ là một đứa trẻ thôi mà…”

Động tác của Tưởng Ly rất nhanh gọn, cô ném cuộn tranh vào cạnh đống lửa, ngọn lửa lập tức bùng lên, ai nấy đều sửng sốt. Khi nhìn lại Tần Thiên Bảo, họ thấy thằng bé đột ngột dừng mọi hành động, ngây người đứng quan sát mọi chuyện trước mắt.

Cuộn tranh trong chốc lát bị ngọn lửa liếm hết quá nửa, khuôn mặt người phụ nữ bắt đầu méo mó biến dạng. Quá trình cháy còn tỏa ra một mùi hương cực kỳ nhức mũi, không dễ ngửi chút nào, nhưng nó không ngừng len lỏi vào khứu giác, khiến người ta bị sặc, ho khan liên tục.

Các vị hàng xóm thì thầm to nhỏ.

“Người trên tranh là Tế y phải không?”

“Trông rất giống đấy.”

“Cô ta dám đốt Tế y à?”

“Phải, sao có thể làm vậy chứ? Quá tội lỗi.”

Trong phòng, Tưởng Ly buông tay, bức tranh đã cháy hai phần ba rơi xuống chậu đồng chuẩn bị từ trước. Tờ giấy vẽ tranh còn lại một đoạn nhỏ cũng dần dần cong lên, là một góc cổ tay áo rộng của người phụ nữ trong tranh, từng chút một trở thành tàn tro.

Tưởng Ly ra hiệu, Lục Đông Thâm và Nhiêu Tôn buông Tần Thiên Bảo ra. Tần Thiên Bảo không còn định lao về phía trước như ban nãy mà cứ thế ngây người nhìn bức tranh trong chậu đồng hóa thành tro bụi, nhìn ngọn lửa nhỏ dần đến khi lụi tàn hẳn.

Bấy giờ chân nó mới mềm oặt xuống, nó ngồi sụp xuống đất, rồi lấy hai tay ôm đầu, kêu thảm thiết một tiếng.

Tưởng Ly lại gần nó hơn một chút, đứng chắp tay sau lưng, quát một tiếng từ phía trên: “Tần Thiên Bảo!”

Âm thanh ấy như một lưỡi búa nặng nề giáng xuống đầu Tần Thiên Bảo. Nó đột ngột im lặng, nhìn về phía có âm thanh, dần dần, ánh mắt từ hỗn độn, đau khổ, mơ màng trở lại với sự trong trẻo, sáng sủa.

Nó bỗng cảm thấy như có ánh sáng vạn trượng chiếu xuống. Cô gái trước mặt mặc chiếc áo choàng trắng, mái tóc dài đến vai. Giây phút cô nhìn từ trên xuống giống như xung quanh tỏa ra hào quang, cũng giống như bản thân cô đứng giữa quầng sáng vậy.

Tần Thiên Bảo nhìn Tưởng Ly chằm chằm, lẩm bẩm: “Thần nữ…”

Ngay sau đó, nó nhắm mắt lại, ngất lịm đi.

***

Tưởng Ly cảm giác, từ sau khi đến Tần Xuyên, cô chưa hôm nào được ngủ một giấc sâu như hôm nay, hơn nữa là chợp mắt bình thường khi đêm xuống.

Cô mơ thấy rất nhiều thứ, mở mắt ra như cả cuộc đời đã trôi qua vậy.

Hình ảnh cuối cùng đọng lại trong mơ lại là hình ảnh Lục Đông Thâm khắp người đầy máu đứng giữa bầy sói, tay cầm chặt con dao Phần Lan của cô.

Cho dù tỉnh dậy, Tưởng Ly dường như cũng có thể ngửi thấy mùi máu tanh tới từ giấc mơ.

Từ sau khi ở bên Lục Đông Thâm, những cảnh tượng tương tự trong mơ cô từng bắt gặp không ít. Cô trước đó cũng đã hỏi thăm Tố Diệp về tình trạng này. Tố Diệp hỏi han kỹ càng một lượt rồi nói với cô: Ngày nghĩ nhiều, đêm gặp mộng!

Khi đó Tưởng Ly suýt lật bàn sau khi nghe kết luận Tố Diệp đưa ra.

Tố Diệp giữ chặt bàn làm việc của mình, đồng thời giải thích với cô: “Chính vì cậu quá lo cho tình hình của Lục Đông Thâm rồi, hơn nữa trong tiềm thức cậu luôn cho rằng Lục Môn là nơi hang hùm miệng cọp.”

Đây đúng là sự thật.

Cuối cùng, Tố Diệp bổ sung thêm một câu: “Cậu vì yêu sinh sợ hãi. Phải biết anh ấy lớn lên trong hoàn cảnh đó, đã sớm miễn dịch rồi, đâu phải là bông hoa trong lồng kính.”

Nói thì nói vậy nhưng Tưởng Ly nghĩ đến vẫn thắt lòng. Thêm nữa, tình hình sức khỏe của Lục Đông Thâm cô hiểu rõ. Về điểm này, cô không đề cập với Tố Diệp.

Không gian trong phòng cực tối, cửa sổ được che bởi chiếc rèm dệt bằng cỏ, chẳng trách cô ngủ sâu như vậy. Sau khi đã quen với ánh sáng, Tưởng Ly mới cảm nhận được nơi mình nằm không phải nhà tộc trưởng Tần cũng không phải căn nhà mới của thím ba.

Căn phòng không lớn, góc tường kê một bàn trang điểm được lau dọn sạch sẽ, duy chỉ có chiếc gương trên cao là khiến Tưởng Ly không thoải mái.

Cũng không phải vì trên gương có gì mà vì cô không thích cảm giác trong phòng có bàn trang điểm và gương cho lắm. Có lẽ vì nghe nhiều chuyện ly kỳ rồi nên cứ cảm giác một khi chợp mắt sẽ có thứ gì đó chui từ trong gương ra.

Bên kia tường có tủ, trên đầu hình như được sơn, loáng thoáng phản chiếu ánh sáng. Chất gỗ dày dặn, trông rất cổ. Trên tường còn dán một số thứ, có tranh têt, còn có những tờ giấy nhỏ.

Cô đang định xuống giường nhìn cho rõ thì cửa phòng được đẩy ra, một khoảng nắng lớn hắt vào trong. Cơ thể dài ngoằng của Lục Đông Thâm in hình trong đó, cực kỳ bắt mắt.

Tưởng Ly ngồi im bên mép giường, xõa tóc nhìn Lục Đông Thâm đi vào. Cửa phòng không đóng, nắng cứ thế mặc sức soi rõ từng ngóc ngách và cách bài trí trong phòng. Tới khi Lục Đông Thâm đổ người xuống, hai tay chống lên hai bên giường bao bọc lấy cô, cô mới hỏi: “Em đang ngủ ở nhà ai đây?”

“Nhà thím ba.” Lục Đông Thâm cười khẽ.

Tưởng Ly nhướng mày: “Người bất tỉnh nhân sự là Tần Thiên Bảo cơ mà?”

“Phải.” Lục Đông Thâm hôn lên trán cô: “Em vừa ra khỏi cửa lớn nhà tộc trưởng Tần đã thiếp đi. Thím ba xót em nên không muốn em mất công đi qua căn nhà mới nữa, nhường luôn nhà của mình.”

Tưởng Ly “ừm” một tiếng, uể oải dựa vào vai Lục Đông Thâm. Cảm giác được ngủ đủ giấc thật thích, cảm giác được lười biếng dựa vào anh thế này cũng quá tuyệt, không muốn nhúc nhích, cũng chẳng muốn làm gì.

“Em không hỏi han tình hình của Tần Thiên Bảo à?” Lục Đông Thâm để mặc cô uể oải.

Tưởng Ly mềm oặt người: “Nó chắc chắn không sao mà, thế nên có gì phải hỏi đâu. Nếu thật sự có chuyện gì, tộc trưởng Tần và mọi người đâu có để em ngủ say như chết thế này.”

Kể cũng phải.

Lục Đông Thâm khẽ cười, nha đầu thật thông minh. “Có chuyện này em vẫn nên biết.”

Tưởng Ly ngước mắt nhìn anh.

“Em trở thành người nổi tiếng rồi.”

Chương 542 : Cung thỉnh thần nữ

Tưởng Ly ngây ra, lát sau mới: “Hả?”

Lục Đông Thâm ra hiệu cho cô nhìn ra ngoài cửa sổ.

Tưởng Ly nghi hoặc, đứng dậy đi tới bên cạnh cửa sổ. Cô vén rèm lên, nắng chói chang bao bọc không ít bóng người trong phút chốc đập vào mắt cô. Cô vô thức che mắt đi. Lục Đông Thâm đằng sau kịp thời đỡ lấy rèm cỏ rồi lập tức cuộn lên.

Qua một lúc, Tưởng Ly mới từ từ buông tay. Mắt đã quen với ánh sáng gay gắt. Là nắng rực rỡ và là màu áo trắng của rất nhiều người đứng đầy sân… Người Tần Xuyên.

Người Tần Xuyên?

Tưởng Ly nhìn lên bầu trời một lúc, xác nhận giờ là ban ngày.

Chuyện gì thế này? Những người này sao lại dậy lúc sáng sớm?

Giữa những bóng áo trắng ấy, nổi bật nhất chính là Tần Thiên Bảo. Tư thế thằng bé tao nhã, đứng đó cực kỳ cung kính. Nắng hắt lên bờ vai thằng bé, rõ ràng là mảnh mai gầy yếu nhưng cũng phong độ ngời ngời, khuôn mặt tuấn tú được ánh sáng tôn lên, trông lại càng trắng trẻo.

“Nghe nói sau khi tỉnh lại, Tần Thiên Bảo bắt đầu tắm rửa thay quần áo, sau khi chỉnh chang lại diện mạo thì hỏi về nơi ở của em, rồi lao thẳng tới bên này.” Lục Đông Thâm nhẹ nhàng ôm lấy cô từ phía sau: “Còn cả những người Tần Xuyên này nữa, họ thật sự nghĩ em đã tạo ra kỳ tích rồi.”

Tưởng Ly không ngờ mọi chuyện lại trở nên ầm ĩ như vậy. Kiềm chế sự thảng thốt xuống, cô khẽ thở hắt ra một hơi, thôi thì việc đến đâu thì hay tới đó.

Nguyễn Kỳ gõ cửa đi vào. Cô ấy vừa gội đầu, xem ra cũng mới tỉnh dậy chưa lâu. Thấy Tưởng Ly đứng đực bên cạnh cửa sổ, cô ấy khẽ thúc giục: “Tỉnh rồi thì đừng đứng ngây ra đó nữa, khẩn trương đánh răng rửa mặt rồi ra đối phó thôi.”

Phải, người ta chiêng trống ầm ĩ, thay đổi nguyên cả giờ giấc sinh hoạt, cô cũng phải tiếp tục diễn cho trọn mới phải.

Khi Tưởng Ly đi rửa mặt, Nguyễn Kỳ liếc nhìn ra ngoài qua ô cửa sổ, chép miệng mấy tiếng rồi lại nhìn xung quanh một lượt. Khi Lục Đông Thâm định lấy quần áo thay giặt của Tưởng Ly thì Nguyễn Kỳ gọi giật anh lại.

Cô ấy đứng trước bức tường có bức tranh tết, ngẩng đầu lên nhìn.

Lục Đông Thâm quay ngược trở lại.

Nguyễn Kỳ không nhìn bức tranh tết mà nhìn những tờ giấy dán bên cạnh, nhìn kỹ mới phát hiện đó là những bức ảnh cũ, cứ thế được dán bằng hồ lên tường, mép giấy đã ố vàng. Cô ấy giơ tay chỉ vào một trong số những bức ảnh ấy. Lục Đông Thâm bước qua nhìn, cũng chợt sững người.

Là một bức ảnh chụp chung.

Trên ảnh là thím ba và một người đàn ông. Người đàn ông đó nhìn cách ăn mặc thì không phải người thôn này, dáng vẻ khoảng hơn hai mười tuổi, bờ môi mỉm cười.

Khi nhìn sang một số tờ giấy khác, có bức vẽ chân dung bằng bút chì. Là một bức ảnh gia đình hạnh phúc. Thím ba và một người đàn ông ngồi sóng đôi phía trước, trong lòng bế một cậu con trai. Cậu con trai đó có nét mặt rất giống với cậu thanh niên trong bức ảnh chụp chung.

“Anh ta chính là con trai của thím ba phải không.” Nguyễn Kỳ chỉ vào cậu thanh niên trẻ và nói: “Nhưng người này… tôi đã gặp rồi.”

Lục Đông Thâm cúi đầu nhìn Nguyễn Kỳ.

Nguyễn Kỳ không nhìn bức ảnh nữa, quay người đối mặt với Lục Đông Thâm: “Lúc ở trấn Thất Xá, tôi từng gặp anh ta đi cùng với tộc trưởng Tần.”

Lục Đông Thâm khẽ nhíu mày: “Cô chắc chắn không nhìn nhầm người chứ?”

“Chắc chắn là anh ta.” Nguyễn Kỳ đáp một cách chắn chắn: “Tuy rằng không trẻ trung như trong bức ảnh này, nhưng diện mạo không thay đổi quá nhiều.”

Lục Đông Thâm ngước mắt nhìn người đàn ông trong ảnh, rơi vào trầm tư.

“Thím ba không bao giờ chủ động nhắc tới con trai mình, nếu có nhắc tới cũng chỉ nói là nghịch tử. Người Tần Xuyên rất có giáo dục, nói nghịch tử coi như là lời nói nghiêm khắc nhất rồi. Thím ba nói về con trai mình như vậy lẽ nào là vì con trai bà ấy đã rời khỏi Tần Xuyên?” Nguyễn Kỳ nghi hoặc.

Họ chưa từng gặp người này ở Tần Xuyên rồi lại có một bức ảnh khá hiện đại, vậy thì chắc chắn là có liên hệ với thế giới bên ngoài rồi.

Lục Đông Thâm nhìn chằm chằm bức ảnh ấy rất lâu, bỗng nhiên bật cười, khẽ nói: “Rất tốt.”

Nguyễn Kỳ sững sờ, rất tốt là ý gì?

Trước cửa phòng có người ho khẽ mấy tiếng, cô ấy quay đầu lại thì thấy Nhiêu Tôn.

Rõ ràng sắc mặt anh ấy có chút không vui. Thấy Nguyễn Kỳ nhìn qua, Nhiêu Tôn nói: “Ở trong phòng lề mề gì vậy? Mau ra ngoài thôi.”

***

Tần Thiên Bảo đúng là đã bình thường trở lại. Khoảnh khắc thằng bé mở mắt ra, bố mẹ Thiên Bảo căng thẳng tưởng tắt thở, sau đó nghe nó khẽ gọi: Cha, mẹ… mẹ Thiên Bảo bỗng rơi nước mắt.

Khi hỏi đến những chuyện xảy ra trong khoảng thời gian này, Tần Thiên Bảo đa phần đều biết rõ, nhưng giống như nằm mơ vậy, không thể nói chuyện với họ. Nói cách khác những chuyện xảy ra trong thực tại thì nó nghĩ là nằm mơ, còn thế giới hỗn độn phong kín của nó mới là thực tại.

“Con không tìm được cha mẹ, không tìm nhìn thấy người trong tộc. Con không biết đã xảy ra chuyện gì, chỉ có thể tự nhắc bản thân bình tĩnh chờ đợi, nhất định sẽ có ngày gặp lại được cha mẹ.” Tần Thiên Bảo nói.

Bố mẹ Thiên Bảo đau xót vô cùng, ôm chặt nó vào lòng.

Lại thấy tộc trưởng Tần xuất hiện, Tần Thiên Bảo mới hỏi: “Cô gái áo trắng đó là người thực hay trong mơ vậy?”

Mẹ Thiên Bảo không giấu giếm, nói cho nó biết chuyện Tưởng Ly chữa trị cho nó.

Tần Thiên Bảo nghe xong bèn nhảy xuống giường, vội vàng rửa mặt thay đồ, khi đi ra đã mặc một bộ đồ trắng, tuấn tú phi thường. Nó quỳ xuống cầu xin tộc trưởng Tần: “Người chữa khỏi cho cháu là thần nữ, người Tần Xuyên chúng ta phải đối xử kính lễ mới đúng.”

Tộc trưởng Tần đứng sững tại chỗ.

Đối xử kính lễ, đây được coi là mức cao nhất trong lễ nghi của người Tần Xuyên. Cái gọi là kính lễ tức là mặc đồ trắng quỳ xuống, cung kính vái lạy, hành động mà họ chỉ từng làm với Tế y.

“Ý cháu nói cô ấy chính là Tế y?”

Tần Thiên Bảo đáp: “Dạ không, cô ấy là thần nữ, còn lợi hại hơn cả Tế y.”

Tộc trưởng Tần tuy ngờ vực nhưng vẫn làm theo.

Không phải vì sự nuông chiều cháu trai mà ông mang người dân cả thôn ra làm trò đùa. Chỉ vì thằng bé Tần Thiên Bảo này có khả năng tiên đoán mà người xung quanh không có. Cảm giác của nó nhạy bén khác thường hơn những đứa trẻ khác. Đây cũng là nguyên nhân nó được coi như tương lai và niềm hy vọng của Tần Xuyên. Thứ hai, Tưởng Ly đã giữ đúng lời hứa, chữa khỏi cho Tần Thiên Bảo, không cần biết cô có phải thần nữ hay không, cô cũng được coi là ân nhân của Tần Xuyên, đối xử kính lễ cũng không có gì quá đáng.

Thế là, khi Tưởng Ly xong xuôi từ trong nhà đi ra, cảnh tượng trước mắt cứ gọi là hoành tráng.

Tần Thiên Bảo vung vạt áo dài, quỳ rạp xuống đất, từng tiếng cung kính: “Tần Thiên Bảo cung thỉnh thần nữ.”

Ngay sau đó, những người đứng sau lưng thằng bé cũng quỳ rạp xuống vái lạy theo, ngay cả tộc trưởng Tần và những bô lão khác cũng không ngoại lệ.

Từng cử chỉ đều vô cùng tỉ mỉ, nhất là động tác vung vạt áo, khiến Tưởng Ly nghĩ hóa ra mấy động tác của các nhân vật trong phim cổ trang không phải bịa ra mà có.

Có điều nghe xong tiếng thần nữ, phản ứng đầu tiên của cô là muốn cười.

Một cậu nhóc mười hai tuổi lại nghiêm chỉnh quỳ ở đây vái lạy cô như thần tiên, còn cả người dân Tần Xuyên, đặc biệt là mấy vị chẳng biết hơn cô bao nhiêu tuổi… Cảnh tượng hoành tráng trang nghiêm, nhưng cô lại cảm thấy khôi hài, thật lòng không phải vì không tôn trọng họ mà cảm thấy họ như đang quay phim cổ trang vậy.

Nhiêu Tôn và mọi người không tiến lên, thật sự bị đánh bại bởi cảnh tượng trước mắt. Ngay cả Lục Đông Thâm cũng phải sững sờ, không ngờ toàn bộ người dân Tần Xuyên đều tới đây vái lạy.

Tưởng Ly cố nhịn cười, vội tiến lên đỡ những người cao tuổi dậy trước, cô chưa muốn tổn thọ. Sau đó cô lại lệnh cho Tần Thiên Bảo yêu cầu người dân đứng dậy hết, ngữ khí cũng giả vờ thể hiện sự trầm ổn bình thản, trong lòng nghĩ, giả vờ chút cũng tốt.

Sau khi mọi người đứng dậy cả, Tưởng Ly ngẫm nghĩ rồi nói với Tần Thiên Bảo: “Em cứ gọi chị Tưởng là được rồi.”

Tuy rằng “vị thần” như cô đã được xác định nhưng trị bệnh cứu người thật ra cô cũng vì lòng riêng, dĩ nhiên không xứng với hai chữ “thần nữ” cao thượng ấy.

Chương 543 : Thế rối ren

Nghe xong, Tần Thiên Bảo lắc đầu nguầy nguậy, tỏ ý không dám gọi như vậy, như thế là bất kính với thần nữ. Ngay cả những bô lão trước kia đa phần kiêng dè cô bây giờ cũng tỏ ý nhất định phải gọi theo đúng quy củ mới được. Tưởng Ly thấy thái độ của mấy bô lão này chuyển biến thì có phần hồ nghi trong lòng. Tần Xuyên trọng sự khác biệt chênh lệch tuổi tác. Mấy người họ có thể nói là người già trong thôn, theo lý mà nói kiểu gì cũng phải thể hiện chút kiêu ngạo mới đúng.

Đang mải nghĩ thì cô nghe thấy vị bô lão cao tuổi nhất ho hai tiếng rồi tộc trưởng Tần ra mặt.

“Tưởng… à không, thần nữ, cả Tần Xuyên chúng tôi đều hy vọng có thể đi tế bái trời đất dưới sự dẫn dắt của thần nữ, cầu mong cho năm tới mùa màng bội thu, nhà nhà thịnh vượng.” Tộc trưởng Tần trở thành người đại diện, cố gắng thuyết phục Tưởng Ly: “Cô là kỳ tích trời ban cho chúng tôi, dĩ nhiên cũng có thể lắng nghe ý nguyện trời đất, cầu phúc cho chúng tôi.”

Tưởng Ly mỉm cười, trong lòng thầm nghĩ tôi làm gì có bản lĩnh ấy? Mùa màng bội thu, vậy thì phải xem chất lượng cây giống thế nào. Còn về nhà nhà thịnh vượng thì mấy người phải giao lưu với bên ngoài đi. Cứ tự thủ khép kín thì toàn kết hôn cận huyết…

Mấy lời tế bái trời đất dĩ nhiên Tưởng Ly không phải chưa từng làm. Lễ tế đông ở Thương Lăng chính là một kiểu như vậy. Mà khi đó, thân phận Đàm Diệu Minh diễn chính là thủ lĩnh các con dân của trời đất. Cô cũng có thể rập khuôn bắt chước, nhưng thời gian không cho phép. Lễ tế đông của Thương Lăng mỗi nhà một việc mà còn phải chuẩn bị cả năm trời, cô làm gì có nhiều thời gian như vậy?

Quan trọng nhất chính là: Cô có phải thần nữ gì đâu… Lừa trời gạt đất như vậy không ổn chút nào.

Cô cố làm ra vẻ bình thản nhìn ba người họ, thấy không ai có ý định tiến lên giải vây giúp, cố tức đến nghiến răng kèn kẹt. Quay đầu lại, cô lại mỉm cười nhìn các bô lão và Tần Thiên Bảo, đầu tiên là thương lượng với Tần Thiên Bảo: “Em thấy chị có trẻ trung xinh đẹp không?”

Tần Thiên Bảo không ngờ cô hỏi như vậy, sững người một lát rồi gật đầu chắc nịch: “Ừm.”

Sau khi bật ra chữ đó, vành tai nó lặng lẽ đỏ ửng lên.

“Thế nên, em gọi chị là “chị” thích hợp nhất, cứ thần nữ này thần nữ kia nghe già lắm. Vả lại, con người chị dễ gần thân thiện biết bao. Một tiếng thần nữ của em đã kéo xa khoảng cách giữa chúng ta rồi.”

Cô bô lô ba la nói một tràng, ánh mắt thân thiện, bờ môi mỉm cười, nhìn từ góc độ của Nguyễn Kỳ thì chính là một “bà ngoại sói” mặt mày phúc hậu*. Những lời thoái thác của Tưởng Ly, cô ấy cũng hiểu. Nghề bác sỹ mùi hương miễn cưỡng có thể giải thích thông suốt ở những thành phố hiện đại nhưng ở Tần Xuyên này thì chưa chắc đã hiểu được sự kỳ diệu bên trong. Nhưng danh hiệu thần nữ này không phải có thể nhận tùy tiện, lẽ nào bắt Tưởng Ly ở lại Tần Xuyên cả đời hay sao?

*Trích từ truyện cổ tích “Cô gái quàng khăn đỏ”.

“Còn các vị nữa, kính trọng gọi tôi một tiếng Tưởng cô nương là được rồi, còn về việc tế bái trời đất…” Tưởng Ly chuyển sang việc chính, nhìn thẳng vào ánh mắt nhiệt tình của các bô lão: “Hành hạ tất cả mọi người từ già tới trẻ trong thôn là không cần thiết. Tôi sẽ trở lại khu Tế y cầu phúc với trời đất, cầu cho Tần Xuyên luôn mùa màng bội thu, nhà nhà hưng vượng.”

Nghe xong câu ấy, tộc trưởng Tần vô cùng kích động: “Cần chúng tôi chuẩn bị gì, cô cứ nói.”

“Không cần đâu.” Tưởng Ly lập tức nói. Thấy tất cả mọi người đều nhìn mình vẻ ngập ngừng, cô bắt đầu ung dung giải thích: “Tế phẩm nhiều không có nghĩa là trời đất sẽ hiểu cho. Mỗi người tự có cách thức của riêng mình. Tôi cầu phúc với trời đất chủ yếu dựa vào lòng thành, tâm thành ắt linh. Việc chữa trị cho Thiên Bảo cũng vậy thôi, tộc trưởng Tần có thấy tôi xếp đặt đài tế hay đòi hỏi vật phẩm gì không?”

“Đúng là không.” Tộc trưởng Tần gật đầu đáp lại: “Xem ra cô nương thật sự là người phi thường, không cần thứ gì bên ngoài cũng có thể trò chuyện với thần linh. Nếu cô nương đã nói thế, vậy chúng tôi xin nghe theo.”

Tưởng Ly mỉm cười gật đầu, thực chất trong lòng thầm thở phào nhẹ hõm: Tôi mà có khả năng ấy thật thì tốt biết bao, tôi sẽ dẫn dắt sấm sét đánh chết bố con Lục Chấn Danh.

Trong góc có một ánh mắt nhìn Tưởng Ly chằm chằm.

Cô không cần đặc biệt quay lại cũng cảm nhận được địch ý nảy sinh từ đôi mắt ấy. Khi tất cả người trong thôn đều quỳ lạy, chỉ có chủ nhân của đôi mắt đó đứng im bất động.

Tần nhị nương.

***

Lục Môn rơi vào thế rối ren, hỗn loạn, bên ngoài xôn xao đồn rằng Lục Môn đang ở trong thời kỳ biến cố.

Theo lý mà nói, một doanh đã đứng vững nửa thế kỷ, gốc rễ sẽ cắm cực sâu, dĩ nhiên cũng đã trải qua không ít sóng to gió lớn. Nhưng quan trọng là, trong tình hình đặc biệt như lúc này, một là nền kinh tế toàn cầu không ổn định, các doanh nghiệp niêm yết đều ít nhiều chịu ảnh hưởng; hai là Lục Môn đang đối diện với giai đoạn chuyển giao quyền lực, một thế lực đứng đầu là Lục Chấn Dương và một thế lực đứng sau là hai bố con Lục Chấn Danh đang công khai đối lập, vừa cạnh tranh lành mạnh trong các sản nghiệp, đồng thời cũng giành giật rất ác ý.

Việc cạnh tranh lành mạnh thể hiện ở các lĩnh vực do hai bên chịu trách nhiệm, đặt thành tích doanh nghiệp lên trên, coi lợi ích doanh nghiệp là chủ chốt. Đây là sự thể hiện cuộc đọ sức một cách bình thường nhất. Giành giật ác ý là đối với những chuỗi sản nghiệp có sự trùng lặp của đối phương, lấy danh nghĩa công ty tiến hành giành giật khách hàng, cướp đoạt tài nguyên, chèn ép, tàn sát khắp mọi nơi.

Sau khi Lục Đông Thâm rời khỏi Lục Môn, hai hình thái cạnh tranh này luôn quấn chặt lấy nhau, chủ yếu biểu hiện ở cuộc đọ sức mạnh sau lưng hai người là Lục Khởi Bạch và Lục Bắc Thâm.

Trạng thái này cuối cùng cũng đã đứt gãy cùng việc Lục Khởi Bạch vào tù.

Đầu tiên là Lục Chấn Dương mất đi một vị “nguyên lão” quan trọng, một vị công thần đắc lực. Sau đó Lục Chấn Danh lại mất đứa con trai Lục Khởi Bạch. Trông thì có vẻ như cả hai bên đều tổn thương nguyên khí nặng nề. Bên ngoài đang liên tục đồn thổi suy đoán liệu Lục Môn có rơi vào thời kỳ đình trệ hay không. Không ngờ, một loạt các công ty niêm yết dưới quyền Lục Môn liên tục bị đánh úp trên thị trường cổ phiếu.

Những công ty bị ảnh hưởng tuy rằng không thể coi là ngành trụ cột quan trọng hàng đầu của Lục Môn, nhưng cũng khiến các lãnh đạo cấp cao cảnh giác. Một con thuyền lớn sở dĩ có thể ra khơi thuận lợi, quan trọng nằm ở sự hoàn hảo không khiếm khuyết trong mỗi linh kiện. Cho dù là một linh kiện không ai để ý, bỏ mặc ở đó thì cuối cùng cũng có thể trở thành một sai lầm nghiêm trọng.

Bề ngoài trông có vẻ như là một phản ứng liên đới sau sự kiện Lục Khởi Bạch, vì những công ty chịu thiệt hại hầu hết đều do anh ta phụ trách. Thế nên, Lục Chấn Đanh đau đầu nhức óc, một mặt nghĩ đủ mọi cách cứu con trai ra, một mặt tích cực muốn bảo vệ các sản nghiệp thuộc quyền của Lục Khởi Bạch. Sự cố gắng ấy cũng khiến bên ngoài phải giật mình, chợt nhận ra, Lục Chấn Danh này tưởng như sống thong dong nửa đời còn lại, thực ra vẫn đang quan tâm chuyện kinh doanh.

“Nghe nói cậu em trai đó của anh khởi động dự án khẩn cấp, không những ngăn cản Skyline chịu ảnh hưởng mà còn muốn giương một lớp ô che chắn cho những công ty dưới quyền của Lục Khởi Bạch.”

Công việc xây dựng từ đường cũng đã hòm hòm. Những việc lao động nặng nhọc đa phần đã được Lục Đông Thâm và Nhiêu Tôn làm xong, những việc lặt vặt còn lại giao cho người dân Tần Xuyên. Hai người họ vụng trộm ngửa ngơi nửa ngày. Nhiêu Tôn bò lên cao, ngửa mặt nằm lên đống củi, đan hai bàn tay vào nhau làm thành gối, đặt sau gáy. Anh ấy ngậm một cọng cọ trong miệng, vắt vẻo đôi chân nói với Lục Đông Thâm về chuyện của Lục Môn.

Dù sao cũng là người đã lăn lộn chán chê trên thương trường. Cho dù đã rời xa một thời gian cũng không có nghĩa Nhiêu Tôn thật sự tai điếc mắt mù với mọi chuyện. Ngược lại, cũng giống như Lục Đông Thâm, anh ấy luôn để ý mọi động thái của Lục Môn. Thế nên chuyện rất nhiều công ty dưới quyền Lục Môn bị đánh úp trên thị trường cổ phiếu, anh ấy cũng biết ngay sau Lục Đông Thâm.

Ánh hoàng hôn hắt lên mặt Nhiêu Tôn, soi sáng gương mặt điển trai và tư thế bất kham ấy. Lục Đông Thâm không say mê củi như anh ấy, ngồi bên dòng nước chảy dưới đình viện nhặt hẹ. Gần như là lựa tựng cọng, rửa từng cọng. Cọng nào rửa xong thì bỏ vào chậu trúc đựng nước bên cạnh. Coi như là giúp việc cho Tưởng Ly, nguyên do là vì trước đó Tưởng Ly từng nhặt một lần, anh chê cô nhặt không sạch. Hẹ vừa được hái dưới đất lên, vốn dĩ dính rất nhiều bùn đất, cho Lục Đông Thâm làm việc này là thích hợp nhất.

Có điều, những câu tiếp theo Lục Đông Thâm nói ra đều là những canh bạc lợi ích, hoàn toàn khác với công việc tươi sáng anh đang bận rộn lúc này.

“Lục Môn vốn là một thể, nó làm vậy cũng không sai.”

Chương 544 : Gọi là anh

Nhiêu Tôn phì cười. Có một con chim bay ngang qua đầu, anh ấy nhìn theo nó, càng nhìn càng xa: “Lục Đông Thâm, ý tôi muốn nói gì anh hiểu rõ quá mà. Những gì cậu em trai của anh làm không giống như nhắm vào lợi ích của toàn bộ Lục Môn đâu.”

Lục Đông Thâm không đáp lời, chỉ cầm một cọng hẹ giơ lên ánh sáng, ngắm nghía một lúc lâu. Nhiêu Tôn quay đầu qua nhìn anh, cười hỏi: “Tôi phát hiện anh giỏi kiềm chế thật đấy. Bao nhiêu công ty dưới trướng Lục Môn bị đánh úp trên thị trường cổ phiếu, hiện tượng này không hay gặp đâu.”

“Cho dù có sốt ruột thì bây giờ tôi cũng không thể quay về tấn công thẳng vào Lục Môn.” Lục Đông Thâm cẩn thận mọi chút bùn đất ẩn bên trong cọng hẹ ra.

“Lúc trước bố anh vì chịu quá nhiều sức ép mà phải bỏ rơi anh. Có những chuyện ông ấy có thể làm nhưng không thể thay đổi. Anh không còn cách nào khác nhưng Lục Bắc Thâm thì chưa chắc đã hết cách.” Nhiêu Tôn mỉm cười, cố tình hỏi ngược lại: “Nhưng điều thú vị là hình như cậu ta không có dấu hiệu muốn nói giúp trong các buổi họp của hội đồng quản trị, kể cả trong giai đoạn anh em nên đồng lòng hợp sức.”

“Mắt của Tôn thiếu thâm độc lắm nên tôi nghĩ trong việc kinh doanh Skyline, Bắc Thâm chưa chắc đã thuận buồm xuôi gió.” Lục Đông Thâm mỉm cười, nói một câu đầy ý tứ.

Nhiêu Tôn không hề giấu giếm chút nào: “Khi anh còn ở Skyline, tôi còn không nương tay, huống hồ đột nhiên nhảy ra một tên Lục Bắc Thâm tôi không quen không biết?”

Lục Đông Thâm chỉ cười, không nói gì. Anh xếp gọn chỗ hẹ đã rửa sạch, trong đó có cọng hơi lệch chỗ, còn bị anh cẩn thận xếp lại, bảo đảm chúng đứng đúng đội hình đội ngũ.

Có thể sống trên thương trường như gió nổi nước lên thì đều là người tài. Giống như Nhiêu Tôn, tuy không ở trong Lục Môn, nhưng mọi ngóc ngách anh ấy đều nắm rõ. Việc Lục Khởi Bạch ngồi tù là chuyện tốt cũng là chuyện xấu. Tốt như Dương Viễn nói, có thể cho họ thời gian nghỉ ngơi để thở. Xấu ở chỗ sẽ khiến một bên thế lực nhanh chóng tăng lên, mất đi thế cân bằng.

Tình hình trước mắt của Lục Môn, Lục Đông Thâm hiểu rõ trong lòng. Dã tâm phía sau của Lục Bắc Thâm đã quá rõ ràng. Hoặc có thể nói, ngay từ ban đầu Lục Bắc Thâm đã thể hiện rõ dã tâm của mình, chưa bao giờ che đậy, chỉ là cậu ta cần một vũ đại để đọ sức mà thôi. Năm xưa chính anh là người đưa Lục Bắc Thâm từ một nơi hoang vắng trở về, xây dựng cho cậu ta những bậc thềm để bước lên vũ đài. Sở dĩ anh dám làm như vậy là vì Lục Đông Thâm hiểu rõ Lục Bắc Thâm sẽ là một thanh kiếm anh dùng khi rơi vào thế cùng đường.

Trong tình thế kìm hãm, thanh kiếm này có thể giúp anh đạp bằng mọi chông gai, công phá một con đường máu. Nhưng một khi mất kiểm soát, nó cũng sẽ trở thành con dao hai lưỡi. Anh cứ nghĩ sẽ không có gì sai sót, nhưng bây giờ có vẻ tình hình đích thực đã vượt ra ngoài dự liệu.

Dương Viễn xưa nay vẫn luôn xem thường Lục Bắc Thâm, cho rằng một người chưa bao giờ lăn lộn trên thương trường như Lục Bắc Thâm sẽ chẳng trở thành một nhân tố gì nguy hiểm. Lục Đông Thâm cũng đã nhắc nhở Dương Viễn qua điện thoại, có lẽ Lục Khởi Bạch chết trong tay Lục Bắc Thâm cũng là do quá khinh địch mà ra.

Anh hỏi Dương Viễn: Trước mắt với tình hình của Lục Môn, anh liệu có thể quay về được không?

Dương Viễn nói: Với tư cách là con trưởng, anh có thể viện rất nhiều lý do để quay về. Ví dụ như thăm sức khỏe bố. Nhưng với tư cách là nguyên phó tổng giám đốc của Lục Môn đã bị đóng băng quyền lực, anh quay về không có bước ngoặt nào.

Lời của Dương Viễn không sai.

“Việc nhiều công ty của Lục Môn bị đánh úp là rất hiếm gặp đấy.” Nhiêu Tôn cũng túm chặt lấy dã tâm của Lục Bắc Thâm không buông, quay đầu quan tâm tới Lục Môn.

Lục Đông Thâm nói: “Có người dám nuốt lời trên thị trường cổ phiếu, cũng có người chết ngáp trên thị trường cổ phiếu. Thế nên một khi là cục diện đánh úp do người nào đó gây ra thì không có cái gọi là có thể hay không thể. Mấy công ty ấy không phải trọng điểm trong kế hoạch của Lục Khởi Bạch, e rằng chỉ là bom khói đánh lạc hướng.”

Nhiêu Tôn ngồi dậy khỏi đống củi: “Thế nên lúc này anh ở bên ngoài là đúng rồi. Phàm khi cục diện chưa thơm lừng thì làm người ngoài cuộc sẽ nhìn thấu và nhìn rõ hơn.”

Mùi hương trong vườn đã nhạt đi.

Nguyên liệu và thành phẩm Tưởng Ly dùng để tạo ra mùi hương đều vừa đủ. Sau khi thằng bé khỏi bệnh, mọi thứ đều biến mất không dấu vết. Đây chính là thói quen bao năm để lại của Tưởng Ly. Sau sự kiện ban ngày, Tần Thiên Bảo nghỉ ngơi một chút, sau khi tỉnh dậy lại đi tìm Tưởng Ly.

Nguyễn Kỳ vẫn là đầu bếp chính. Khi Lục Đông Thâm và Nhiêu Tôn đang tranh thủ bàn luận về thị trường cổ phiếu chìm nổi thì cô ấy tiến lên lấy rổ rau hẹ đã được sắp xếp gọn gàng đi, nhìn trái ngó phải một lúc rồi chân thành: “Đội hình gọn gàng thế này, tôi cũng không nỡ đem đi thái nữa.”

Lục Đông Thâm nói một câu: “Cứ đem đi thái thoải mái, đừng để tôi nhìn thấy là được.”

Câu nói ấy chọc cho Nguyễn Kỳ cười khúc khích.

Nhiêu Tôn ngồi trên đống củi cao chót vót bĩu môi: Vờ vịt cái gì chứ? Bỏ vào nồi xào cả đội thì cũng loạn cào cào lên thôi, sao lúc ăn không thấy mắc cái bệnh OCD này đi?

Qua một ô cửa nhỏ là bóng Tưởng Ly ngồi đó bắt mạch cho Tần Thiên Bảo.

Tần Thiên Bảo ngồi rất ngoan ngoãn trước mặt cô, nhìn cô chằm chằm không nhúc nhích, cũng không biết có phải vì hoàng hôn hay không mà gò má thằng bé ửng hồng. Tưởng Ly lại hỏi nó mấy câu đơn giản về bệnh tình. Khi trả lời, trong ánh mắt nó còn ánh lên chút ngượng ngập.

Khi nhìn sang bên kia, anh ấy liếc thấy bóng Nguyễn Kỳ đang bận rộn trong bếp.

Nhiêu Tôn dừng hình trên bóng Nguyễn Kỳ một lúc lâu, nhớ tới lúc mới gặp cô ấy, luôn cảm thấy bóng lưng cô ấy cực kỳ giống Tưởng Ly, hơn nữa thi thoảng lại nhận nhầm người. Nhưng bây giờ nhìn thế này lại càng lúc càng thấy không giống. Cho dù chỉ nhìn thấy bóng, anh ấy cũng nhận ra ai với ai.

Một sự thay đổi kỳ lạ.

Trên bàn được đặt thêm một bộ bát đũa nữa, của Tần Thiên Bảo. Cơm canh nhiều hơn mọi ngày, nói theo lời của Tưởng Ly thì Thiên Bảo đang trong tuổi ăn tuổi lớn, phải cân bằng dinh dưỡng. Nguyễn Kỳ bèn làm thêm mấy món.

So với lúc ngồi bên cửa sổ, bây giờ trông Tần Thiên Bảo không còn quá bẽn lẽn nữa, rất hay giao lưu, có lẽ vì bình thường nó đọc nhiều sách, nên khi nói chuyện đặc sệt mùi “trên thông thiên văn, dưới tường địa lý”, hơn nữa khi đàm đạo về chuyện cổ, nó rất có cái nhìn và thái độ.

Suy nghĩ nhiều nhất là về tình hình hiện nay của Tần Xuyên. Đừng nghĩ Tần Thiên Bảo ít tuổi, nhưng ngôn từ của nó khiến người ta phải giật mình. Thằng bé cho rằng việc Tần Xuyên sống lánh đời không còn hợp thời nữa, thậm chí còn nhắc tới một câu trong Chu dịch: Cùng tắc biến, biến tắc thông, thông tắc cửu*. Nếu Tần Xuyên muốn phát triển dài lâu thì phải học hỏi văn hóa từ bên ngoài. Bây giờ không còn là thời kỳ chiến tranh loạn lạc, Tần Xuyên phải mở cửa chứ không nên giữ vững sự khép kín.

*Sự việc khi đã phát triển tới mức đỉnh cao thì phải có thay đổi, thay đổi mới khiến sự việc không bị ngăn cản sự phát triển, mới tiếp tục phát triển lên cao hơn.

Rồi nó lại nói tới Tế y của Tần Xuyên, biểu cảm đau lòng, thương tiếc, cho rằng tượng Tế y bị hủy hoại là sự trừng phạt của trời cao, ngay cả Tế y cũng không muốn tiếp tục ở lại Tần Xuyên nữa.

Tần Thiên Bảo ăn nói rất có lý lẽ, tư thế ngồi ăn lại rất quy củ, cộng thêm với một chiếc trường bào phong độ, luôn tạo cảm giác như một người tài đang ở ẩn. Anh hùng tuổi thiếu niên, câu này dùng với Tần Thiên Bảo là không sai chút nào. Tư tưởng này, giác ngộ này, e rằng những đứa trẻ cùng thời không bì kịp, cũng khó trách cả Tần Xuyên lại coi nó như hy vọng tương lai.

Nhìn thấu triệt, ăn nói lại có lý lẽ, đứa trẻ này quả thực khiến người ta yêu mến. Nhưng Lục Đông Thâm nói chuyện với nó rất ít, vì Tần Thiên Bảo nói gì thì nói, khi nói Tưởng Ly cứ chị Tưởng, chị Tưởng luôn mồm, khiến anh nghe rất không thoải mái.

Điều càng khiến anh khó chịu hơn là ánh mắt nó nhìn Tưởng Ly, nhiệt tình và thân thiết. Mỗi lần nói chuyện ới cô, hai con mắt nó lại như hai cái bóng đèn rực sáng. Trong lúc uống trà tâm sự, Nhiêu Tôn còn không quên kích anh, cố tình thở dài: Quả nhiên…

Quả nhiên cái gì?

Lục Đông Thâm biết cậu ta không nói được gì nên hồn, nhưng trong lòng lại bị câu nói ấy cào cấu tim gan. Nhiêu Tôn nhìn thẳng vào gương mặt lạnh của anh, khẽ nói: “Anh đã từng nghĩ tình địch của mình là một mỹ nam tuổi 12 chưa hả?”

Nghe xong, Lục Đông Thâm cười khẩy, không đáp, nhưng luôn nhìn chằm chằm nụ cười mỉm của Tần Thiên Bảo, quả thực không biết trút giận vào đâu.

Tần Thiên Bảo có vẻ không phát hiện ra “địch ý” của Lục Đông Thâm, lên tiếng: “Hai chú vừa nhìn đã biết không phải người tầm thường, có thể kể cho cháu nghe về thế giới bên ngoài không ạ?”

“Gọi là anh.” Lục Đông Thâm đặt ly rượu lên bàn, ngữ khí hơi lạnh.

12 tuổi? Là trẻ con sao? Anh cho rằng mấy thứ nhì nhằng trong bụng thằng nhóc này còn nhiều hơn những người hai mươi, ba mươi tuổi.

Tần Thiên Bảo rõ ràng giật mình vì khuôn mặt khó chịu của Lục Đông Thâm, há hốc miệng, rất lâu sau mới lên tiếng gọi: “Hai… anh ạ.”

Tưởng Ly trừng mắt nhìn Lục Đông Thâm.

Lục Đông Thâm cố tình tảng lờ vì thái độ “bảo vệ” của Tưởng Ly khiến lòng anh chua loét. Anh nhìn chằm chằm Tần Thiên Bảo: “Trước khi tìm hiểu về thế giới bên ngoài, em nói cho anh chị nghe về chuyện của Tần Vũ đã.”

[text_hash] => 6fe6d46e
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.