Người Tình Chí Mạng – Ân Tầm [Hoàn] – C530 – C534 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

Người Tình Chí Mạng – Ân Tầm [Hoàn] - C530 - C534

Array
(
[text] =>

Chương 530 : Trách ai được đây?

Lục Khởi Bạch bỗng nhiên bật cười, cười rất khó xử, cười đến lạnh lẽo. Anh thu lại ánh mắt, nhìn về phía Lục Bắc Thâm: “Hai người ở trên sân trượt tuyết là do cậu sai tới phải không?”

Không ai là kẻ ngốc cả, ai cũng là cao thủ trong ván cờ nào. Khi tới lúc ván cờ cần kết thúc, một vài chiêu thức cũng dần dần lộ diện sắc nét hơn.

Lục Bắc Thâm cũng cười, không thừa nhận nhưng cũng không phủ nhận. Anh ta nói: “Là vì anh quá sốt ruột. Khi Charles Ellison được đẩy ra khỏi phòng ICU, việc anh liên tục tới thăm nom, e là đã sớm có kế hoạch rồi phải không?”

Lục Khởi Bạch cười lạnh lùng: “Hay cho chiêu dụ địch vào hang.”

Bệnh tình của Charles Ellison, người nắm rõ nhất chính là Lục Bắc Thâm. Lúc đó người của anh ta bảo vệ vòng trong vòng người ba lớp, thậm chí ngay cả tin tức cũng không được phép tuồn ra ngoài. Đến tận khi Lục Bắc Thâm vờ như vô tình lại vờ như cố ý đề cập tới tình hình của Charles Ellison trước mặt anh, cho đến khi đám vệ sỹ kia lần lượt rời đi… Lục Khởi Bạch thừa nhận mình hơi hoang mang, tuy rằng Charles Ellison xảy ra tai nạn không phải do anh, nhưng anh cũng không muốn ông ta tỉnh lại. Trạng thái lý tưởng nhất chính là người thực vật, nhưng nếu thật sự có khả năng bình phục…

Tại anh xem thường tên con riêng Lục Bắc Thâm này! Anh nhớ lại trước kia có người từng nói Lục Bắc Thâm là một kẻ điên. Anh đã khinh địch. Bây giờ xem ra Lục Bắc Thâm quả thực bị điên. Vì chiến thắng, thủ đoạn nào cũng có thể bày ra.

“Tôi chỉ không muốn lãng phí thời gian.” Lục Bắc Thâm cười nhạt: “Khi tôi vừa mới vào Lục Môn đã từng nói với anh họ, tác phong làm việc của tôi khác với anh cả tôi. Những thủ đoạn anh ấy không thèm dùng chưa chắc tôi đã không muốn dùng.”

Lục Khởi Bạch bật cười, như vừa nghe một câu chuyện hài hước nhất từng biết. Anh cười rất lâu, sau đó nói với Lục Bắc Thâm: “Cậu thắng rồi, Lục Bắc Thâm, cậu thắng rồi.”

Anh thỏa hiệp.

Anh tin rằng tên điên này một khi đã nói thì chắc chắn có thể làm ra hành động hủy hoại Cảnh Ninh.

Anh ích kỷ cho rằng trên người này chỉ có một người được ức hiếp Cảnh Ninh, đó là anh. Ngoài anh ra, không ai có quyền này. Anh đã chú ý tới Cảnh Ninh từ khi nào? Bản thân Lục Khởi Bạch cũng không còn nhớ nữa, chỉ nhớ lần đầu tiên nhìn Cảnh Ninh, nụ cười nhẹ nhàng của cô vẫn còn nguyên sự trong sáng của một cô gái mới đi làm, anh chợt cảm thấy trái tim bỗng dưng được lấp đầy.

Nhưng anh lại sợ hãi nụ cười trên gương mặt cô. Một thứ quá đẹp đẽ, anh biết mình không thể sở hữu, thế nên anh ích kỷ ghìm giữ, chiếm đoạt biến thái, đồng thời trong lúc đó, mọi dấu vết và chứng cứ có thể gây bất lợi với cô đều được anh lần lượt xóa sạch.

Chỉ là anh đã bỏ quên Lục Bắc Thâm.

Lục Khởi Bạch anh chưa từng nghĩ mình là kẻ tử tế gì, nhưng cũng sẽ không hèn hạ tới mức giẫm lên tương lai nửa đời sau của một người con gái để giúp mình thành công.

Lục Bắc Thâm không quá ngạc nhiên vì quyết định của anh, chỉ mỉm cười: “Tốt.”

“Tiêu hủy những chứng cứ bất lợi với Cảnh Ninh. Tuy rằng tôi không cảm thấy thủ đoạn của cậu quang minh chính đại nhường nào, nhưng tôi nghĩ đã là con cái họ Lục thì không nên có tính lá mặt lá trái.”

“Yên tâm.” Lục Bắc Thâm hứa hẹn: “Từ đầu tới cuối tôi chỉ muốn đối phó với một mình anh mà thôi.”

“Tốt.” Lục Khởi Bạch hằn học bổ sung thêm: “Rất tốt.”

Khi Lục Bắc Thâm đứng dậy rời đi, Lục Khởi Bạch đã hỏi anh ta một câu thế này: “Vì sao cậu có thể quay về Lục Môn, cậu hiểu rất rõ. Lục Bắc Thâm, cậu chẳng qua chỉ là một quân cờ để Lục Đông Thâm mang ra làm loạn Lục Môn mà thôi, liều mạng như vậy có đáng không?”

Lục Bắc Thâm quay người lại nhìn anh: “Giữa cục diện hỗn loạn, ai chẳng nguy hiểm. Thế nên, liều mạng chưa chắc đã là vì kẻ khác. Ai là quân cờ của ai, thì phải xem người ngồi lên chiếc ghế quyền lực cuối cùng là ai.”

“Dã tâm của cậu không hề nhỏ.”

“Trong số các con của nhà họ Lục e là người không có dã tâm chỉ có Lục Bắc Thần và Lục Nam Thâm thôi. Dã tâm của tôi, tôi chưa bao giờ giấu giếm, về điểm này, Lục Đông Thâm hiểu rất rõ.” Lục Bắc Thâm thoải mái nhàn nhã, nhưng những lời nói ra thì thấm đẫm máu: “Thật ra lúc đầu anh đã sai lầm một bước. Hạ Trú là điểm yếu của Lục Đông Thâm, nếu anh nắm bắt được điểm yếu của anh ta, tôi tin rằng khi đó anh ta cũng sẽ đưa ra quyết định giống anh ngày hôm nay. Con cái họ Lục không ai thoát được lời nguyền chuyện tình cảm. Đáng tiếc, anh lại cho Lục Đông Thâm cơ hội để hít thở. Bây giờ anh rơi vào tình cảnh này, anh trách ai?”

“Thế nên, cậu thật sự nghĩ rằng Lục Đông Thâm không thể quay về nữa sao?” Lục Khởi Bạch cười khẩy hỏi anh ta.

“Phải xem anh ta…” Lục Bắc Thâm khẽ thở dài: “Còn thời gian quay về không đã.”

Ra khỏi phòng làm việc, Lục Bắc Thâm giáp mặt Cảnh Ninh. Chẳng hiểu sao một dự cảm chẳng lành dâng lên rất mạnh mẽ trong lòng Cảnh Ninh. Nhưng nụ cười trên khuôn mặt Lục Bắc Thâm lại cực kỳ vô hại.

Lục Bắc Thâm không nói gì với cô, chỉ cười nhẹ nhàng. Sau khi anh ta đi khỏi, Cảnh Ninh vô thức nhìn qua cánh cửa chớp. Cô nhìn thấy Lục Khởi Bạch, anh cũng đang nhìn cô. Giây phút bốn mắt chạm nhau, Cảnh Ninh bỗng có một cảm giác: Hình như có thứ gì đó đã đi tới cuối con đường…

Trong thang máy, Lục Bắc Thâm ấn nút, cửa thang máy đóng lại, phản chiếu gương mặt có phần nhợt nhạt của anh.

Anh hít sâu một hơi rồi nhẹ nhàng thở ra, trong lòng không kiềm chế được cơn sóng đang cuộn dâng: Lăng Song… Lăng Song, còn một bước nữa thôi. Đợi anh, anh sẽ cho em một cuộc sống tốt nhất.

*Liên quan đến câu chuyện của Lục Bắc Thâm và Lăng Song, mời đọc “Bảy năm vẫn ngoảnh về phương Bắc”. Nghiêm cấm spoil!!!

***

Khi Lục Đông Thâm và Tưởng Ly từ Tịch Lĩnh trở về Tần Xuyên, Nhiêu Tôn và Nguyễn Kỳ đã chuẩn bị xong những thứ cần chuẩn bị. Hai người họ đứng trước cửa nhà tộc trưởng Tần vào lúc sắc trời sáng nhất, nắng đẹp nhất, hắt ánh sáng xuống hai cánh cửa vẽ bùa, không cần đứng quá gần cũng ngửi được một mùi hương lạ.

Lục Đông Thâm nhìn chằm chằm hình vẽ trên cửa, nhìn trái nhìn phải rồi nhíu mày khẽ nói: “Vẽ cái quái gì đây?”

Tưởng Ly không phải chưa nhìn thấy lá bùa trên cửa, thì thầm thản nhiên: “Cũng thống nhất thành một phong cách, tạm ổn.”

Hai người họ sở dĩ phải thì thầm to nhỏ như vậy, là do trước cửa nhà tộc trưởng Tần đang có không ít người vây quanh, đều là những người bám theo Tưởng Ly khi thấy cô xuất hiện trở lại ở Tần Xuyên. Giữa ban ngày ban mặt, họ cũng không ngủ mà làm thành ba lớp vòng trong vòng ngoài.

Có lẽ họ đều tò mò cách mà Tưởng Ly dùng để chữa bệnh cho Tần Thiên Bảo.

Trong đó còn có Tần nhị nương. Khuôn mặt đó lúc ban ngày trông càng âm u đen sì, dưới mắt có quầng thâm, chắc là đã mấy ngày không ngủ. Tưởng Ly cảm thấy sống lưng lạnh lẽo, không nhìn thẳng bà ta mà đẩy cửa đi vào sân.

Lúc đóng cửa lại, Lục Đông Thâm hỏi cô trước cửa sơn cái gì. Tưởng Ly chạm tay lên mặt anh, cố tình nói: “Ở lâu bên cạnh em, quả nhiên đã trở thành chuyên gia nửa mùa rồi, biết em giở trò lên cửa nhà.”

Lục Đông Thâm mặc cho cô chiếm hời, bật cười: “Anh hiểu em quá mà.”

Trước khi đi cô cũng băn khoăn rất nhiều, tuy rằng không hiểu cô làm gì nhưng anh biết cô đang chuẩn bị nhiều thứ.

Tưởng Ly cười hì hì, hạ thấp giọng trước khi tộc trưởng Tần đi tới: “Lấy nước hồ tiêu làm sơn, cộng thêm mùi Thương truật, sau khi hấp thu anh sáng sẽ tỏa ra mùi thơm nồng. Các mùi hương thông thường đều khiến con người ta thoải mái cả về tinh thần lẫn thể xác. Mùi thương truật ổn định bình yên, lại cho người ta cảm giác tỉnh táo, người có bệnh ngửi sẽ thấy thoải mái, người không bệnh cũng không bài xích nó. Lợi dụng mùi hương chỉ là để nhắc nhở cho người Tần Xuyên sự tồn tại của một điều gì đó. Cộng thêm bùa vẽ nhăng cuội của Nhiêu Tôn sẽ ám thị một cảm giác tôn sùng trong lòng họ.”

Đúng lúc này tộc trưởng Tần tiến lên, nắm lấy tay Tưởng Ly, gương mặt kích động: “Về rồi, cuối cùng cô cũng về rồi.”

Chương 531 : Tôi là bạn anh khi nào vậy?

Quy tắc Tần nhị nương lập ra khi chữa trị cho Tần Thiên Bảo cũng tương tự với Vu chúc, chỉ được nhìn từ xa không được tiến lên quấy rầy. Nhưng quy tắc của Tưởng Ly thì khác, cô không những yêu cầu khoảng thời gian chữa trị không được phép có người ngoài làm phiền mà còn ra lệnh cho tộc trưởng Tần và bố mẹ Thiên Bảo tạm thời lánh mặt, cho đến khi Thiên Bảo hồi phục mới được vào nhà.

Yêu cầu cực kỳ nghiêm ngặt.

Mẹ Thiên Bảo lúc trước còn thề thốt hứa hẹn với Tưởng Ly lại quá yêu con, nghe xong không đành lòng bèn hỏi lại: Tưởng cô nương, cũng phải có người ở đây lo chuyện cơm nước, giặt giũ chứ, hay là cứ để tôi ở lại đây đi?

Thương thay tấm lòng cha mẹ, sao Tưởng Ly không hiểu nỗi lo lắng của mẹ Thiên Bảo chứ? Cô hắng giọng nói: Khoảng thời gian này tôi cần mời thần về, người ngoài không tiện có mặt, còn về việc giặt giũ nấu cơm, có cô bạn đi chung với tôi làm là được rồi.

Cô bạn đi chung ấy chính là Nguyễn Kỳ. Nghe xong cô ấy bèn nói với mẹ Thiên Bảo: “Tưởng cô nương tự có sắp xếp của cô ấy, người thân không cần lo lắng đâu.”

Câu nói này tồn tại như lời của bác sỹ trong bệnh viện vậy: Bác sỹ đang chữa trị, người nhà đợi bên ngoài đi.

Tộc trưởng Tần hiểu rõ đại nghĩa, dù sao cũng là người đứng đầu một tộc lớn, không ủy mị, lo trước lo sau như phụ nữ. Ông lệnh cho bố mẹ Thiên Bảo thu dọn chút đồ đạc đơn giản, tạm thời qua sống ở nhà bà con, còn mình thì sống tạm trong từ đường.

Khoảng thời gian này ngoài việc lo lắng các chuyện trong ngoài thôn, tộc trưởng Tần còn bận rộn một chuyện lớn hơn: Xây dựng lại từ đường.

Trong thôn có sẵn thợ xây lành nghề, ai nấy đều gắng sức làm thêm ca thêm giờ. Lục Đông Thâm và Nhiêu Tôn giúp đỡ việc chữa trị cho Tần Thiên Bảo tới bước này là đã hết sức, cũng đồng thời áy náy chuyện dùng bom phá hủy từ đường, nên tự xung phong ra từ đường giúp đỡ.

Đến tận bây giờ, tộc trưởng Tần vẫn không hề hoài nghi những lời Lục Đông Thâm từng nói. Nghe xong quyết định của họ, ông khéo léo từ chối liên tục, nói rằng Tần Xuyên tuy ngăn cản người ngoài vào thôn, nhưng không có nghĩa là không tôn trọng người ngoài. Cộng thêm những việc trước mắt Tưởng cô nương đang làm, họ cũng là khách của Tần Xuyên, sao có thể để khách lao tâm lao lực chứ?

Vẫn là Nhiêu Tôn một câu trúng tim đen: Để anh ấy làm đi, anh ấy từng xây nhà, còn xây không ít nhà.

Tộc trưởng Tần quan sát Lục Đông Thâm một lượt từ trên xuống dưới, tuy rằng anh cao lớn rắn chắc vạm vỡ, nhưng nhìn kiểu gì cũng không giống như người hay làm việc nặng, xây nhà xây cầu gì đó. Ông bèn tò mò hỏi anh từng xây qua bao nhiêu căn nhà, và xây những kiểu nhà nào.

Câu nói này bảo Lục Đông Thâm phải trả lời như thế nào? Không thể nào nói với tộc trưởng Tần, từ những cái lớn như các công trình vận chuyển giao thông đến những thứ nhỏ như trung tâm thương mại, rạp phim, nhà hát, chung cư, nhà dân, nghiệp vụ phổ biến khắp hơn một trăm quốc gia, đồng thời sở hữu những sân chơi sáng tạo thiết kế hàng đầu thế giới, có thể giải quyết các phương án chuyên nghiệp cho những nhà thiết kế số một…

Anh đành nói với tộc trưởng Tần: Không nhiều, không nhiều, nhưng giúp mọi người xây từ đường chắc chắn không thành vấn đề. Vả lại, nhà bạn tôi… cũng là dân xây nhà đấy.

Tộc trưởng Tần nghe xong bèn nghĩ: Hay thật, cả hai người đều có kinh nghiệm xây nhà, tốt hơn những trai tráng bướng bỉnh ẩu thả trong thôn. Ông bèn mặt dày hỏi tiếp: Liệu có thể làm một từ đường có thẩm mỹ không, giúp tôi thiết kế thêm.

Đương nhiên là không thành vấn đề.

Tới khi tộc trưởng Tần đi hô hào các thanh niên trai tráng vào giúp sức cho Lục Đông Thâm và Nhiêu Tôn, Nhiêu Tôn bèn bắng nhắng hỏi anh: “Này Lục Đông Thâm, tôi thành bạn anh khi nào vậy?”

“Chỉ cần cậu không nhòm ngó Tưởng Ly, tôi tạm thời có thể coi cậu làm bạn. Còn trên thương trường, thì phải dựa vào bản lĩnh của riêng mình.” Lục Đông Thâm từ tốn đáp trả. Thấy anh ấy định cãi lại, anh nói thêm: “Tần Xuyên sống cách xa thế giới, nhưng những lời tộc trưởng Tần này nói lại khá hiện đại và bắt kịp sự phát triển của thời thế.”

Nhiêu Tôn nghe ra ý ngầm của anh. Trước đó họ cũng từng nghi ngờ. Lục Đông Thâm nhân lúc vắng người nói với anh ấy những suy đoán phát hiện sau khi tới khu Tế y. Nhiêu Tôn ngẫm nghĩ giây lát rồi nhíu mày: “Theo như tình hình này, tộc trưởng Tần tuy không thường xuyên tiếp xúc với thế giới bên ngoài nhưng cũng không thể chỉ mới ra ngoài một hai lần được. Vậy nên việc Vệ Bạc Tôn vô tình gặp tộc trưởng Tần là điều không thể.”

“Nói cách khác.” Lục Đông Thâm tiếp lời: “Có thể chính Vệ Bạc Tôn hoặc một người nào đó có liên quan với Vệ Bạc Tôn là luôn giữ liên lạc với tộc trưởng Tần.”

Đây là chuyện Lục Đông Thâm đã nghĩ thông suốt dọc đường trở về Tần Xuyên.

Chính vì có liên lạc nên mới nắm khá rõ địa hình Tần Xuyên, cũng quen thuộc tính cách người Tần Xuyên, nhắm chuẩn một khi họ tiến vào Tần Xuyên, người Tần Xuyên cùng lắm sẽ chỉ nghĩ cách đuổi họ đi, không thể làm tổn thương tính mạng. Còn họ chắc chắn sẽ nghĩ đủ mọi cách để ở lại lấy bí kíp. Vệ Bạc Tôn đã phân tích tỉ mỉ tình hình cả đôi bên.

Chính vì thân thuộc Tần Xuyên, nên mới biết rõ việc lấy bí kíp không phải chuyện gì đơn giản, nên đã sử dụng chiêu ôm cây đợi thỏ, còn về việc sau khi đợi được thỏ đối phương sẽ làm gì tiếp thì thật sự không thể suy đoán thêm được.

Bên nhà tộc trưởng Tần, Tưởng Ly đã quyết định phương án chữa trị chi tiết. Nguyễn Kỳ hỏi cô: Cô thật sự để tôi ở đây nấu cơm giặt giũ cho cô sao?

Đương nhiên không thể.

Đối với lần hành động chữa trị này, người giúp được Tưởng Ly nhiều nhất chính là Nguyễn Kỳ. Còn về hai người đàn ông đến hoa lê và hoa đào cũng không phân biệt được kia, giữ lại bên cạnh chỉ thêm vướng chân.

Nguyễn Kỳ thông thạo nhất với các nguyên liệu, ngoài việc không biết chiết tách và tổ chức lại mùi hương ra, những việc khác cô ấy đều lành nghề. Cô ấy hỏi về thời gian chữa trị, cứ nghĩ nói gì cũng phải mười ngày đến nửa tháng, ai ngờ Tưởng Ly trả lời cô ấy: Ba ngày, chỉ cần ba ngày.

Quả thực khiến Nguyễn Kỳ sửng sốt.

Không còn tộc trưởng Tần và mọi người ở ngoài, Tưởng Ly nói toàn những lời chuyên ngành với Nguyễn Kỳ: “Bệnh của con người chia làm hai loại, tâm lý và sinh lý, ảnh hưởng lẫn nhau và cũng có thể áp chế lẫn nhau. Tần Thiên Bảo mắc bệnh tâm lý, chưa ảnh hưởng nghiêm trọng tới sinh lý. Thế nên dùng mùi hương thích hợp tiến hành dẫn dắt và nhắc nhở, giúp thằng bé hồi phục lại có lẽ không khó.”

Một trong những cách trị liệu tâm lý cũng bao gồm trị liệu bằng mùi hương, việc này bây giờ đã rất phổ cập rồi. Nhưng mùi hương cô lợi dụng không hẳn chỉ là mùi thơm, hơn nữa cũng không chỉ hạn chế trong những mùi thơm. Trong suy nghĩ của cô, các loại nguyên liệu sau khi được tổ hợp lại có thể vận dụng vào các mặt của cuộc sống, không những có thể trị liệu bệnh tâm lý mà còn có thể phòng và làm dịu các cơn đau sinh lý.

Đương nhiên, đó phải là khi bệnh tình chưa nguy kịch. Còn nếu bệnh nặng vẫn cứ phải dựa vào các kỹ thuật khoa học hiện đại, mùi hương chỉ là phụ trợ.

Sở dĩ dám nhận Tần Thiên Bảo là vì thông qua quan sát tình trạng và mùi hương cơ thể của nó, Tưởng Ly phán đoán bệnh của nó chưa nguy cấp. Thêm nữa, người Tần Xuyên xưa nay chú trọng việc dưỡng sinh, cô cũng đoán được Tần Thiên Bảo không mắc các chứng bệnh lắt nhắt.

Chính trong quá trình trị liệu, nó khiến người ta không đành lòng.

Nguyễn Kỳ hiểu rõ bản lĩnh của Tưởng Ly, cũng biết khi ở Thương Lăng trị bệnh cứu người cô không bao giờ kiêng dè. Nhưng lần này xua mọi người và tộc trưởng Tần đi khỏi, cô ấy vốn dĩ nghĩ rằng Tưởng Ly có kiêng dè, dù sao người Tần Xuyên cũng là đời sau của thần y, nhìn cô trị liệu qua cũng sẽ hiểu rõ nguyên lý, phá vỡ hình tượng thần thánh của cô trong lòng người dân Tần Xuyên.

Nhưng về sau Nguyễn Kỳ mới hiểu ra, việc giữ hình tượng chỉ là một trong số các nguyên nhân, nguyên nhân quan trọng hơn cả là sợ tộc trưởng Tần và bố mẹ Thiên Bảo không đành lòng, cuối cùng dang dở việc chữa trị.

Ngày đầu tiên, nghiêm cấm Tần Thiên Bảo ăn bất cứ thứ gì, thậm chí không cho phép uống nước.

Chương 532 : Tàn nhẫn

Khoảng thời gian Tần Thiên Bảo mắc bệnh, hằng ngày nó đều nghỉ ngơi và ăn uống theo đúng giờ cố định. Bây giờ Tưởng Ly đột ngột cắt đứt mạch sinh hoạt bình thường của nó, quả thực quá bất ngờ. Nguyễn Kỳ nhìn thấy Tần Thiên Bảo sau khi tỉnh dậy, đi tới bàn ăn, ngồi trên bàn một lúc lâu, quờ tay lên bàn lần sờ mãi, không sờ thấy bát đũa. Nó lại đứng dậy, đi quanh bàn một vòng, trên bàn ăn hoàn toàn trống rỗng.

Nó dừng bước, đứng bên cạnh bàn ăn đúng mười lăm phút, sắc mặt trông hơi gượng gạo và nhợt nhạt, sau đó quay người đi vào phòng sách.

Nguyễn Kỳ nhìn mà rất xót xa. Dù sao cũng chỉ là một đứa trẻ. Ban nãy thần thái hoang mang, ngơ ngác thậm chí có phần trơ trọi, khiến lòng cô ấy thắt lại.

Tưởng Ly tảng lờ coi như không thấy chuyện này, từ đầu tới cuối chỉ tập trung bận rộn việc của mình.

Lấy rượu người Tần Xuyên ủ làm gốc, thêm mạch nha tạo thành rượu ngọt, rồi thêm vào men rượu các thành phần như bạch chỉ, thương nhĩ, tang diệp và tiêu để tạo thành men hương. Hái nhụy hoa cẩm chướng, một phần ép thành dịch ngâm rượu, một phần hòa cùng bột mỳ quết lên bình đựng rượu, để đó dùng vào mục đích của mình. Tước bỏ hạt giống cây móng tay, lấy lưỡi dao cẩn thận rạch một khe trên hạt giống chưa chín hẳn, lấy phần bên trong, cho vào bình đựng, tiến hành lên men, kết hợp với rễ và vỏ của viễn chí, ép nát lấy nước, giữ lại một đoạn rễ và vỏ của viễn chí, phơi khô.

Trong điều kiện không có sự giúp đỡ của máy móc hiện đại, việc lấy thành phần từ nguyên liệu trở nên phiền phức, nhất là khi chế thành bánh thơm. Nguyễn Kỳ phụ giúp cô. Ngoài Akebia trifoliata, hợp hoan còn thêm đại bi. Lấy rễ, ép nát lá, đốt vài cân than củi, tạo ra muội than, nghiền thành bột, mỗi bánh lại thêm vào hai chỉ hoàng đan. Trộn lẫn những nguyên liệu trên vào nhau, hòa với nước gạo nếp, đổ vào cối sắt từ từ giã nát, dùng khuôn làm thành bánh, thêm một ít gỗ sưa và thương truật vào để cố định mùi hương, phơi khô rồi để vào lò hương Nhiêu Tôn đã làm sẵn.

Những nguyên liệu này một phần làm thành bánh thơm, một phần cắt vụn hong khô bỏ vào trong gối trúc của Tần Thiên Bảo. Thời gian làm bánh thơm khá lâu, cũng may Tưởng Ly luôn mang theo bột làm đông bên người nên đã rút ngắn được thời gian pha chế.

Sau nhiều giờ đồng hồ, lò hương của cả căn nhà đã bắt đầu hoạt động, khói bay lên vấn vít, tỏa ra mùi thơm thoang thoảng. Đứng trong đó cảm thấy thân tâm yên tĩnh, không quá nồng, không nhức mũi, lặng lẽ thấm vào quần áo của con người, cuốn theo cả hô hấp.

Những thứ này không thể làm xong trong một sớm một chiều. Nói theo lời của Tưởng Ly thì luôn luôn phải túc trực cung cấp thành phẩm, cũng có nghĩa là họ phải rất bận rộn. Nguyễn Kỳ quan sát tỉ mỉ, lần này trong nguyên liệu lựa chọn và chế tác thành phẩm, Tưởng Ly đại khái luôn chia làm ba loại.

Ba loại nguyên liệu lần lượt là: Lý khí, định thần, nói cách khác chính là gây hưng phấn và ổn định thần kinh. Akebia trifoliata, hợp hoan, gỗ sưa tạo thành lý khí làm khai thông gan; Cây móng tay, đại bi có tác dụng gây hưng phấn; Hoa cẩm chướng, viễn chí để ổn định và chữa trị hồi phục thần kinh.

Thương truật ở đây không có tác dụng làm thuốc, chỉ lấy xte-a-rin trong thương truật để định hương.

Ba loại thành phẩm chế tạo: Thể rắn có bánh thơm, viên thuốc to bằng hạt gạo; Thể lỏng có nước ngâm; còn có cả thể bột sau khi thể rắn được thiêu cháy. Nguyễn Kỳ không biết Tưởng Ly dùng vào việc gì.

Còn có một loại khác là cam chua, xanh ngắt chưa chín, được hái không ít, tất cả được Tưởng Ly đẩy vào một góc phòng ăn, cũng không làm nguyên liệu xử lý. Nguyễn Kỳ cũng không hiểu nó dùng vào việc gì.

Lửa lò không ngừng cháy, củi cũng tỏa mùi thơm bốn phía.

Khoảng thời gian này, Tần Thiên Bảo ra ngoài ba bốn lượt, đều đi về phía phòng ăn, hoặc là tìm nước uống, chứ không ở lỳ trong phòng sách đến tận khi trời sáng nữa. Nguyễn Kỳ thấy sắc mặt nó càng ngày càng không ổn, liền hỏi Tưởng Ly vì sao phải làm như vậy.

Tưởng Ly đang làm chảy nến, nghe Nguyễn Kỳ hỏi vậy, cô mới ngước lên nhìn Tần Thiên Bảo, từ tốn trả lời: “Ngã kỳ bổn phu, không phạt kỳ thân. Việc để đói không những có thể rèn luyện ý chí mà còn có thể làm thanh tịnh tinh thần. Sự thật chứng minh, người ta càng đói đầu óc càng tỉnh táo, đây là bản năng của con người.”

Nguyễn Kỳ nghe xong rất hoang mang, nuốt nước bọt hỏi cô: “Một đứa trẻ còn nhỏ như vậy… có thể gắng gượng được không?”

Tưởng Ly không dừng công việc trong tay một giây nào. Cô lấy dầu tô hợp, dầu đốc nậu và long não xin của mẹ Thiên Bảo, đồng thời lấy xạ hương, ngân sa mình mang theo ra. Dầu tô hợp nấu chín, thêm vào dịch nến đã làm tan chảy xong, thêm vào dầu đốc nậu và long não, xạ hương, ngân sa điều hòa, đổ đầy dụng cụ đựng, giữa chừng thêm đồ dẫn lửa.

Không quá khó, Nguyễn Kỳ cũng có thể giúp đỡ.

Tưởng Ly đổ hỗn hợp mùi hương ra, dùng chuôi của con dao Phần Lan gõ mấy tiếng vào đáy lọ. Nến thêm đông đặc bên trong rơi độp xuống đất. Cô nhặt lên, nói thật: “Cô nghĩ mà xem, Tần nhị nương là người như thế nào: Nắm giữ dược thảo và bí kíp của Tần Xuyên. Nói cách khác, bà ta chính là một người pha chế thuốc, thông thạo dược lý, không thể nói là hồi xuân trong tích tắc nhưng cũng hiểu về y thuật. Bà ta lấy cớ mình có thể nói chuyện với trời đất, thực chất đã cho Tần Thiên Bảo dùng không ít canh thuốc, là thuốc có ba phần độc. Lâu dần, độc tố sẽ lưu lại trong cơ thể Tần Thiên Bảo. Việc ngưng ăn ngưng uống ngoài tác dụng thức tỉnh tinh thần ra, còn thúc đẩy cho cơ thể bài trừ độc tố. Cộng thêm việc lấy mùi hương dẫn dắt độc tố, tốc độ trừ độc sẽ càng nhanh hơn. Trẻ con không sợ đói, coi như sống phàm tục chút đi.”

Dứt lời cô đứng dậy, cầm chỗ sáp nến đã làm xong đi vào trong phòng.

Nguyễn Kỳ nhìn theo bóng lưng cô và hỏi: “Không còn cách nào khác sao, cứ phải nhịn đói?”

“Hết rồi, muốn nhanh chỉ có cách này.”

Tàn nhẫn thật đấy, Nguyễn Kỳ tự bổ sung một câu trong lòng.

Khi bình minh tới, Lục Đông Thâm và Nhiêu Tôn cũng đến, trong tay còn xách theo túi. Nhiêu Tôn vừa vào cửa đã nói: “Tần nhị nương vẫn đang lảng vảng gần đây đó.”

Tưởng Ly và Nguyễn Kỳ không thể hiện quá nhiều cảm xúc, họ đã sớm quen rồi.

Ngược lại, hai người đàn ông trông khá thảm thương kia càng khiến họ kỳ lạ hơn.

Hôm nay Nhiêu Tôn mặc một bộ quần áo nhạt màu, lúc này trên quần, trên áo, trên tay, trên mặt đều dính bùn, nhơ nhớp bẩn thỉu, tóc cũng xám ngắt một màu. Khi nhìn sang Lục Đông Thâm, tuy anh không quá đáng như Nhiêu Tôn nhưng ống quần bò cũng đã bẩn, trên áo phông cũng dính chấm bùn. Trên bắp tay anh cũng có những vệt bùn. Mặt mũi anh còn tạm trông được, nhưng dưới ánh nến trông cũng bụi bẩn.

Tưởng Ly đang vân vê dây dẫn lửa, nuốt nước bọt: “Em biết là hai anh đi giúp người ta xây từ đường, nhưng cũng không đến mức như vừa bò từ trong lò thiêu xác ra vậy chứ?”

Nhiêu Tôn mệt gần chết, cứ mặc bộ quần áo bẩn đó ngồi xuống đống củi, châm điếu thuốc nghỉ ngơi trước: “Lục Đông Thâm nhà em ấy, đưa ra thiết kế to gấp đôi diện tích từ đường ban đầu, kết quả làm đám trai tráng trong thôn không ai biết xâu. Từ việc động não đến việc động tay đều do hai ông anh đây chủ lực, mất cả một ngày trời. À không, cả đêm làm không xong. Cũng chẳng thấy được nghỉ uống miếng nước. Anh ta đúng là kẻ điên mà. Anh ở nhà làm công cũng chưa bao giờ bán sức như vậy, em nhìn tay anh đây…”

Anh ấy giơ cánh tay về phía Tưởng Ly, ngón tay cầm thuốc lá cũng run lên: “Em phải chịu trách nhiệm.”

Những người đàn ông sức vóc, run ray một chút có làm sao, Tưởng Ly mặc kệ Nhiêu Tôn, ngược lại quan tâm Lục Đông Thâm không chút kiêng dè: “Anh không sao chứ? Trong thôn có nhiều người dân lao động như vậy thì anh đứng ra lệnh thôi, lại đi vác gạch thật à?”

Chương 533 : Tiểu Tiểu Thâm

* Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Người Tình Chí Mạng – Ân Tầm [Hoàn] - C530 - C534

Cô lo lắng cho sức khỏe của anh, hai hôm trước phản ứng của anh khi ở trong Tịch Lĩnh khiến cô luôn thấp thỏm lo âu, sau đó luôn nhớ tới lời Quý Phi từng nói: Năm xưa, năm bệnh nhân tham gia thực nghiệm lâm sàng đều đã vào bệnh viện tâm thần, nửa năm trước bốn trong số họ lần lượt tự sát bằng các hình thức khác nhau…

Chứng tỏ công thức năm đó Tả Thời cải thiện không những có thể khiến người ta vĩnh viễn mất đi cảm giác đau đớn mà hơn nữa cũng có thể ảnh hưởng tới thần kinh của con người, điều này rất đáng sợ.

Sau khi Lục Đông Thâm vào cửa, đầu tiên là tới sát bên miệng giếng, xách một thùng nước lên rửa tay và rửa mặt, sau khi lau khô xong, anh cười nói: “Không sao, mấy việc vác gạch này hồi sáu tuổi anh đã làm quen rồi.”

“Sao lại nói vậy?” Tưởng Ly quả thật rất ít khi nghe anh nhắc lại chuyện lúc nhỏ, nghe xong kinh ngạc.

Lục Đông Thâm xách balo bên cạnh lên, bên trong có quần áo thay giặt. Anh không giải thích quá nhiều, thì tiện miệng đáp lại một câu: “Con cái nhà họ Lục đều như vậy, anh vào trong tắm qua cái đã.”

Sau khi Lục Đông Thâm vào nhà, Tưởng Ly vẫn còn sửng sốt. Nguyễn Kỳ dừng công việc trong tay lại, ngạc nhiên: “Sáu tuổi? Nhà họ Lục bọn họ… ngược đãi sao?”

Chỗ tắm rửa bị chiếm đóng, Nhiêu Tôn cũng không vội tắm, sau một hồi hút quá nửa điếu thuốc, cuối cùng cũng hồi lại chút sức, anh ấy cười nói: “Như thế sao gọi là ngược đãi được. Con cháu họ Lục ai nấy đều giỏi giang, từ nhỏ chắc chắn không thiếu trải nghiệm và rèn luyện. Những năm xưa thị trường bất động sản khởi sắc, sản nghiệp hàng đầu dưới quyền sở hữu của Lục Môn chính là bất động sản. Lục Đông Thâm lại là anh cả họ Lục, từ nhỏ bị ném vào công trường làm việc là quá bình thường. Con cái nhà khác có thể đến kỳ nghỉ hè thì đi du lịch, còn anh ấy có thể vừa nghỉ hè là đi khắp thế giới chuyển gạch. Mấy năm ngành bất động sản của Lục Môn phát nhất cũng không thiếu sự quyết đoán mạnh mẽ của Lục Đông Thâm. Anh ấy hiểu quá rõ ngành kiến trúc, xây dựng, mọi vấn đề thực tế đều nắm rõ trong lòng bàn tay.”

Hôm nay coi như Nhiêu Tôn cũng được mở rộng tầm mắt. Những chuyện này vốn dĩ anh ấy cũng chỉ nghe nói, nay đã được thấy lời đồn đại không hề sai. Diện tích của thiết kế mới phải dùng bao nhiêu viên gạch, phải mở rộng bao nhiêu khoảng không gian, cần bao nhiêu cây gỗ làm trụ, tăng thêm bao nhiêu vòng cột, mái có thích hợp đúc tại chỗ không, xây lại từ góc độ nào mới tiết kiệm thời gian và nhân lực… Nhiêu Tôn cũng được coi là người có kinh nghiệm nửa vời, vừa nghe anh nói xong đã biết là anh rất chuyên nghiệp.

Tưởng Ly nghe xong có phần ngây người. Trước kia đúng là cô có từng nghe nói con cái nhà họ Lục tự lập từ sớm, nhất là lúc cô còn làm ở Skyline thừng xuyên có nhân viên ngồi buôn dưa lê, tò mò về chuyện của Lục Đông Thâm. Thế nên cũng có không ít những tin ngoài lề lọt vào tai cô.

Ngoài những câu chuyện về các tình nhân trước, phần nhiều chính là chuyện con cái họ Lục phấn đấu cỡ nào. Nhất là Lục Đông Thâm, tuổi còn trẻ đã phải dự thính các cuộc họp của Hội đồng quản trị. Nhưng việc từ nhỏ anh đã phải lao động khổ cực thế này, cô quả thực lần đầu biết đến.

Rất lâu sau, Tưởng Ly lẩm bẩm: “Đúng thật là… ngược đãi.” Suy nghĩ của cô và Nguyễn Kỳ là giống nhau.

Một đứa trẻ sáu tuổi đang là lúc phải tận hưởng những năm tháng tuổi thơ, sao Lục Môn nỡ lòng nào hành hạ một vầng thái dương còn nhỏ như vậy chứ? Nghĩ là thấy đau lòng, Tiểu Tiểu Thâm khi đó nhất định là va vấp rất nhiều. Có khóc không? Lúc khóc có ai dỗ dành không?

Cô tuy rằng vừa sinh ra đã bị bỏ rơi, sau đó lúc rơi vào bệnh viện tâm thần cũng sống không bằng chết. Nhưng chí ít khi bố mẹ nuôi còn sống trên đời, cô sống như một công chúa. Đừng nói là việc nặng nhọc, ngay cả những lời nặng nhọc cũng chưa từng nói với cô. Trong mắt bố mẹ nuôi, cô có thể nhìn thấy niềm hạnh phúc từ tận đáy lòng của họ. Mà họ cũng chưa bao giờ tiết kiệm tình yêu dành cho cô, thường xuyên nói với cô: Bé con, con chính là bảo bối ông trời ban tặng cho bố mẹ, là bảo bối ngoan nhất tốt nhất trên đời.

Tiểu Tiểu Thâm… đứa trẻ đáng thương.

Suy nghĩ của Nguyễn Kỳ không dành cho Lục Đông Thâm nên dĩ nhiên không đau lòng như Tưởng Ly. Cô ấy quay ngược lại hỏi Nhiêu Tôn: “Thế anh thì sao?”

Đống củi đó chắc chắn, Nhiêu Tôn thẳng thừng ngồi xuống, gác một chân lên, đặt bàn tay cầm điếu thuốc lên đầu gối, cực kỳ nhàn nhã: “Tôi ấy à…”

Anh ấy phả ra một làn khói, nheo mắt nhìn Nguyễn Kỳ: “Lúc trước bố tôi không định để tôi theo nghiệp kinh doanh, thế nên lúc nhỏ con đường tôi đi không giống như Lục Đông Thâm. Nhưng sau này khi tôi quyết định làm ăn, chú tôi cũng hành hạ tôi không ít. Lúc đó Hoa Lực cũng chủ định theo bất động sản. Tôi ấy à, tuy không phải vác gạch như Lục Đông Thâm nhưng cũng phải rèn luyện một đôi mắt hỏa nhãn kim tinh nhìn xuyên các vật liệu xây dựng.”

Nói như vậy liền khiến Nguyễn Kỳ tò mò: “Cũng là khi còn rất nhỏ?”

Nhiêu Tôn hắng giọng: “Vậy thì không, nhưng… tóm lại tôi cũng đã chịu không ít khổ cực.”

Nguyễn Kỳ nghe xong cũng rất xót xa, lộ ra vẻ thương xót: “Đúng là không dễ dàng gì.”

Thì đó.

Nhiêu Tôn thấy ngọt ngào trong lòng.

Nhưng chưa kiêu hãnh được quá ba giây, Tưởng Ly đã tạt thẳng một xô nước lạnh: “Những nỗi khổ của anh chắc phải trừ bớt rồi? Dì Kiều đâu có nỡ để Tiểu Tôn Tôn chịu khổ.”

Nhiêu Tôn làm mặt ngượng ngập, nhất là khi nghe thấy hai chữ “Tôn Tôn”. Anh ấy đau đầu nhất khi có người gọi mình như vậy. Nhưng cứ mỗi lần về nhà, người mẹ lúc nào cũng cất cao giọng thánh thót của anh ấy lại gọi thế, giọng còn toát ra ngàn vạn xót xa, giống như mỗi lần ra ngoài anh ấy đều phải chịu cực khổ lắm vậy.

Anh ấy đứng lên khỏi đống củi, ngang nhiên bảo vệ tự trọng: “Mọi người ai cũng nghỉ chỉ có con nhà nghèo mới phải tự lập từ sớm. Thực tế thì sao? Có lúc con nhà giàu còn tự lập sớm hơn! Được rồi, có nói hai người cũng không hiểu. Trời ơi, cái tên Lục Đông Thâm này làm sao vậy? Tắm thôi mà lề mề quá thế…”

***

Nguyễn Kỳ thực sự đã trở thành đầu bếp. Nguyên do là vì cả ngày Tưởng Ly đã làm việc quên mình. Tới khi cả Lục Đông Thâm và Nhiêu Tôn đều tắm rửa xong, thay quần áo thoải mái đi ra, mấy món ăn đơn giản cũng đã được bày ra trên mặt bàn, xuất phát từ tay nghề của Nguyễn Kỳ.

Bàn ăn không đặt trong phòng ăn mà chuyển thẳng ra sân. Cũng chẳng biết bữa này nên được tính là bữa nào, tóm lại đường chân trời đã đen như bị hắt mực. Trong nhà trong vườn đèn đuốc đều sáng trưng. Ngoài ánh nến ra, Lục Đông Thâm và Nhiêu Tôn còn đặt không ít gương đồng đằng sau ánh nến, có tác dụng bổ trợ cho việc chiếu sáng, làm độ sáng của cả căn nhà rực lên như có điện vậy.

Theo những gì bàn bạc từ trước, Lục Đông Thâm và Nhiêu Tôn về nghỉ ở nhà thím ba. Nhưng hai người đàn ông cho rằng ở đây chỉ có hai cô gái là không an toàn, nên lúc nghỉ ngơi họ vẫn quay về.

Cái gọi là nghỉ ngơi cũng chỉ trong chốc lát. Lúc Tần Thiên Bảo và người Tần Xuyên thức, họ không thể ngủ. Khi Tần Thiên Bảo ngủ, họ chỉ có thể tranh thủ chợp mắt. Thế nên, ăn uống trở thành công việc xoa dịu sức khỏe và tinh thần tốt nhất.

Người Tần Xuyên thích ăn chay, những món thịt đa phần là thịt bò, cá. Tộc trưởng Tần suy nghĩ chu đáo, ngày nào cũng lệnh cho người mang những nguyên liệu tới nhà, nhưng không vào trong quấy rầu mà để trên bậc thềm trước cửa. Nguyễn Kỳ chỉ cần lấy mang vào nấu là được.

Tài nghệ nấu nướng của Nguyễn Kỳ cũng được, tuy không đến mức sửng sốt như Tưởng Ly nhưng cũng có những món lành nghề. Ví dụ như món cá hấp trên bàn, đưa vào miệng lập tức ngọt lịm. Nhiêu Tôn rất thích ăn món cá hấp này của cô ấy, liên tục giơ ngón cái, sau đó nói: “Ngon lắm, cực kỳ giống mùi vị mẹ tôi nấu.”

Chương 534 : Đi đâu nói lý bây giờ?

Đầu tiên Nguyễn Kỳ ngẩn người, sau đó cụp mắt xuống, tỏ vẻ không vui. Tưởng Ly ngồi bên cạnh âm thầm lấy khuỷu tay huých vào Nhiêu Tôn. Nhiêu Tôn đang gắp miếng cá định đưa vào miệng, ngước mắt nhìn cô. Cô hất hàm về phía Nguyễn Kỳ. Nhiêu Tôn nhìn qua, chẳng hiểu chuyện gì. Sao chứ? Bắt anh nhìn cái gì?

Nguyễn Kỳ lấy đũa gắp một miếng cá to đặt vào bát anh, hờn giận: “Tôi không có phúc sinh được đứa con trai lớn tướng như dì Kiều!”

Câu nói ấy khiến Nhiêu Tôn ngẩn người.

Tưởng Ly cũng chẳng buồn ngồi phổ cập cho Nhiêu Tôn tầm quan trọng của việc cần suy đoán tâm tư con gái. Cô tập trung toàn bộ tinh thần lên người Lục Đông Thâm, không ngừng gắp thức ăn cho anh. Một hai lần Lục Đông Thâm không có cảm giác gì, nhiều lần anh bỗng cảm thấy có chỗ nào không ổn. Anh cười nói: “Đừng chỉ mải lo cho anh, em ăn nhiều một chút.”

Lúc trước ăn cơm cô không nhiệt tình đến vậy, mỗi lần cô niềm nở, ngược lại khiến anh không quen.

Tưởng Ly không nghe lời anh, vẫn liên tục gắp thức ăn vào bát anh: “Anh vất vả cả ngày rồi phải ăn nhiều một chút. Không thấy Nhiêu Tôn ăn như hổ vồ đó sao? Không gắp cho anh ít thức ăn sẽ bị anh ấy giành hết đấy. Haizz, Tiểu Tiểu Thâm nhà em hiểu chuyện như vậy thật khiến người ta xót xa.”

Câu nói ấy làm Nhiêu Tôn bực tức còn Lục Đông Thâm thì ngơ ngác. Nhiêu Tôn đang định cãi lộn với cô về việc ai vất vả suốt cả ngày, chữ đầu tiên còn chưa kịp bật ra đã nghe thấy Lục Đông Thâm kỳ lạ hỏi: “Cái gì Tiểu Tiểu Thâm?”

“Anh đó, năm sáu tuổi chẳng phải chính là Tiểu Tiểu Thâm sao.” Tưởng Ly tách một miếng bánh hấp đậu đỏ đưa tới bên miệng Lục Đông Thâm, ánh mắt thương cảm: “Lúc đó mà em quen anh thì tốt biết bao, em nhất định sẽ chăm sóc thật tốt cho anh, không để anh chịu vất vả như thế.”

Lục Đông Thâm phì cười, buộc phải nhắc nhở cô một câu: “Năm anh sáu tuổi em còn chưa chào đời đâu.”

“Trời ơi, đó chỉ là một ví dụ thôi mà.” Vấn đề tuổi tác không phải trọng tâm của Tưởng Ly: “Thương, em chủ yếu muốn biểu đạt lòng thương xót anh, hiểu chưa, Tiểu Tiểu Thâm?”

Lục Đông Thâm cười sảng khoái, cũng để mặc cho cô gọi như vậy: “Hiểu rồi.”

Nhiêu Tôn ngồi bên cạnh nổi đầy da gà, gõ gõ đôi đũa trong tay xuống mép bát: “Này này này, ở đây còn hai người vẫn thở nhé.”

Tưởng Ly mặc kệ anh ấy, một lòng muốn chăm sóc “Tiểu Tiểu Thâm” của cô, giống như tình mẹ lan tràn.

Nhiêu Tôn bị tảng lờ nhưng cũng thật lòng ngưỡng mộ giây phút anh anh em em tình cảm đó của họ. Nghĩ bụng, một thiếu gia kinh thành nổi tiếng như anh ấy, bây giờ phải rơi vào thảm cảnh nhìn người khác ân ái mà lòng chua xót, biết đi đâu nói lý bây giờ?

Ánh mắt anh ấy vô thức liếc qua gương mặt Nguyễn Kỳ. Nguyễn Kỳ không nhìn anh ấy, sắc mặt vẫn cứ hờ hững. Theo bản năng, anh ấy cảm nhận được Nguyễn Kỳ đang giận, nhưng vì sao lại giận thì chưa hiểu rõ. Có điều anh ấy hiểu rõ một điểm, cô ấy đang không muốn quan tâm mình.

Bên kia Lục Đông Thâm có người đẹp trong vòng tay, bên này anh ấy mưa gió thê lương, nghĩ thế nào cũng cảm thấy lòng tắc nghẹn. Anh ấy cúi đầu đang định ăn miếng cá thì nghe thấy Nguyễn Kỳ nói: “Này, anh chú ý một chút.”

Nhiêu Tôn đang cầm đũa chợt khựng tay lại.

Nguyễn Kỳ vươn tay ra, rút một chiếc xương rất thô giữa miếng thịt trên đũa anh, nói một câu: “Cái xương dài như vậy mà không nhìn thấy?”

Ngữ khí tuy không thân thiện gì nhưng thái độ đã thoải mái hơn. Chẳng hiểu sao Nhiêu Tôn lại thấy nhẹ nhõm trong lòng, muốn nói gì đó nhưng lại sợ sẽ phá vỡ bầu không khí nên chỉ biết cười ngốc nghếch.

Suốt bữa cơm, chỉ thấy Tần Thiên Bảo từ trong phòng sách đi ra, bước chân có phần loạng choạng, rồi đi về phía nhà ăn dưới ánh mắt quan sát của Lục Đông Thâm và Nhiêu Tôn. Chẳng bao lâu sau, nó lại đi ra, lòng vòng giữa sân, sắc mặt trông còn nhợt nhạt hơn lúc mới tỉnh dậy.

Nhiêu Tôn tò mò hỏi: “Tình hình gì vậy?”

Nguyễn Kỳ nhìn sang Tưởng Ly: “Giở trò ngược đãi thôi.”

Tưởng Ly không phản bác, không phủ nhận, uống mấy hớp hết bát canh. Cũng no rồi, cô tiện thể nấc một tiếng. Lục Đông Thâm liếc nhìn thần sắc càng ngày càng tệ của Tần Thiên Bảo, hỏi Tưởng Ly: “Thằng bé đang tìm gì trong vườn thế?”

Tưởng Ly hất hàm về phía bàn ăn trước mặt họ: “Nó ngửi thấy mùi, nên đang tìm đồ ăn đấy.” Dứt lời, cô đi tới bên giếng nước, vốc một vốc nước lên rửa miệng, lặp lại ba lần mới thôi.

Nhiêu Tôn thấy vậy ngạc nhiên: “Thế có được tính là đã có phản ứng với thế giới bên ngoài không?”

Tưởng Ly đứng bên giếng nước, ngẫm nghĩ rồi nói: “Chỉ có thể nói rằng nó đã đói, không thể tính là đã có phản ứng với thế giới bên ngoài. Muốn nó có phản ứng với thế giới bên ngoài, đầu tiên phải xây dựng cách thức liên lạc cho nó, mùi hương chính là con đường ấy.”

Nhiêu Tôn nhìn Tần Thiên Bảo, chép miệng, thở dài: “Đứa trẻ đáng thương.”

Tưởng Ly không có thời gian để thương cảm, quay đầu đi vào trong nhà.

Sau khi bữa cơm ngoài vườn thu dọn xong xuôi, Lục Đông Thâm cũng đi vào trong nhà. Tưởng Ly đang dùng lá thơm cuộn sẵn xông cho chỗ quần áo sạch sẽ của mình và cả quần áo của Tần Thiên Bảo.

Loại lá thơm này Lục Đông Thâm không lạ lẫm gì. Lúc ở Thương Lăng, Tưởng Ly cũng đã làm không ít, lấy hoa mai đúng mùa làm nguyên liệu chính, còn có lá linh lăng, quảng quắc hương, cam tung, trầm hương, đinh hương, mễ não, thậm chí là một ít đất. Anh không phân biệt rõ được nguyên liệu là gì, gần như đều là lúc Tưởng Ly hứng khởi nói cho anh biết. Việc làm ra nó khá phức tạp, hết phơi khô lại nghiền nhỏ. Nói theo lời của Tưởng Ly thì có một số thứ không thể phân tách bằng dụng cụ khoa học hiện đại, buộc phải dùng cách cổ truyền, ví dụ như loại hương “Mai y huân cơ” này.

Nghe cái tên có vẻ thâm sâu, thực tế Tưởng Ly chỉ đặt đại. Cô giải thích với anh rằng: Đây là mùi hương cô sáng tạo ra, mùi thanh mát của hoa mai có thể thấm vào quần áo, thấm cả vào cơ thịt, xương cốt. Cô còn hớn hử nói: Trong Động minh ký có ghi chép, xông hương vào xương cốt, giữ được đến già, cũng không bị cảm nhiễm bệnh tật. Vậy loại hương nào có thể xông vào xương cốt? Những người khác không chế ra được nhưng em thì làm được.

Ngoài loại hương Mai y huân cơ đó ra, bình thường Tưởng Ly cũng làm không ít nguyên liệu xông quần áo, lúc dùng sẽ cuộn vào lá thơm rồi đốt lên. Cô không bao giờ dùng nước hoa, điểm này Lục Đông Thâm biết và rất thích. Mùi nước hoa có thơm đến đâu chung quy vẫn là sự trộn lẫn của các loại hương liệu. Mùi thơm cơ thể Tưởng Ly thanh mát dài lâu, đó là mùi hương tự nhiên thấm vào tận tâm hồn.

Trong balo Tưởng Ly có không ít đồ hay, trong đó hàng đầu phải kể đến các dụng cụ xông quần áo. Có điều Lục Đông Thâm không hiểu vì sao cô phải xông cả quần áo của Tần Thiên Bảo. Anh tò mò hỏi một câu, Tưởng Ly lại trở về với vẻ lười biếng thường ngày: “Ban nãy em nói rồi mà, xây dựng cảm giác mùi hương quen thuộc.”

Cái tính cách này.

Cũng do anh chiều cô mà ra.

Lục Đông Thâm không buồn ngủ, dựa nghiêng bên cạnh giá nhìn Tưởng Ly xông quần áo cho Tần Thiên Bảo rồi treo lên cẩn thận. Bên dưới, cô còn đặt một chiếc chậu đồng to bằng chậu rửa mặt bình thường. Một dụng cụ đã dùng nhiều năm nhưng được đánh bóng loáng. Lá thơm được ném vào trong chậu đồng, tiếp tục đốt cháy, tỏa ra mùi thơm thoang thoảng.

Cô ra khỏi phòng, nhưng cũng trở lại rất nhanh, trong tay có thêm một túi giấy. Cô mở ra, bên trong là thứ gì dạng bột, được cô rắc lên lớp lá thơm đang cháy. Ngay sau đó, mùi hương tỏa ra có sự thay đổi.

“Gì vậy?” Anh lại tò mò hỏi một câu.

Tưởng Ly kiệm lời vàng ngọc: “Bột đá Actinolit.”

[text_hash] => 927df620
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.