Array
(
[text] =>
Chương 455 : Ăn một bữa ngon
Đầu của Tưởng Ly cũng ngả nghiêng theo, cứ thế dựa hẳn lên vai Nhiêu Tôn.
Nhiêu Tôn hoàn toàn không biết gì. Anh ấy cúi mặt xuống, cằm và vai tạo thành một góc nghiêng vừa hay có thể giữ lấy đầu của Tưởng Ly.
Lục Đông Thâm thấy vậy bèn vươn cánh tay ra, lẳng lặng kéo đầu Tưởng Ly về phía này, dựa lên vai mình.
Tưởng Ly mơ mơ màng màng lẩm bẩm một tiếng, cọ cọ đầu tìm một tư thế thoải mái. Lục Đông Thâm nét mặt dịu dàng, ôm chặt lấy eo cô.
Tới trưa, bốn người dừng lại nghỉ ngơi, ăn uống.
Đây cũng là một vùng núi, Dư Mao tìm một khoảng đất trống, thích hợp để cho ngựa ăn cỏ. Chẳng biết núi này tên là gì, Dư Mao nói, chỗ này quá nhiều dãy núi, đa phần đều đặt tên tùy ý. Cậu ta chỉ tay về phía dãy núi hướng Tây Nam, chỉ cho họ thấy: “Nhìn thấy dãy núi cao nhất kia không? Đó chính là Tịch Lĩnh.”
Tưởng Ly duỗi cánh tay nhìn về phía cậu ta chỉ. Quả nhiên nơi đó cao hơn các dãy núi xung quanh, sống núi cũng liền mạch nối nhau, nhìn từ phía này, độ dốc có vẻ không lớn. Nhưng có lẽ trên Tịch Lĩnh, những con dốc ấy chính là những bờ vực ngàn mét không chừng.
Nhiêu Tôn cố đè mấy lọn tóc vểnh lên trên xuống, nhìn dãy núi còn cách bên này một đoạn đường, quyết định phải ăn một bữa ngon để giữ gìn thể lực.
Đại chiến ở trước mặt, có trạng thái tác chiến tốt là điều quan trọng nhất.
Đối với chuyện này, Lục Đông Thâm và Tưởng Ly đều không có ý kiến gì với Nhiêu Tôn.
Thế nào gọi là ăn ngon?
Rượu là không thể uống, ăn no thỏe thuê là thích hợp nhất.
Họ có mang theo thịt bò.
Hầm thì mất thời gian, cách ăn thích hợp nhất chỉ có nướng.
Đối với chuyện nướng thịt, Lục Đông Thâm là người ngoài ngành. Một là bình thường anh chẳng bao giờ ăn đồ nướng, hai là chút kinh nghiệm nướng thịt trong rừng của anh đều dùng vào lần ăn thịt sói trước kia rồi. Thế nên chẳng thể nói được là ngon hay không, chỉ có tác dụng no bụng. Quan trọng hơn là, thật ra anh ít nhiều có phần bài xích.
Nhiêu Tôn dùng con dao nhỏ mang theo bên người cắt những miếng thịt bò tươi, lúc rửa thịt bò anh ấy liếc nhìn Tưởng Ly.
Tưởng Ly quay lưng về phía họ, ngồi trên một phiến đá, nhìn về phía dãy núi nối liền không dứt ở phía xa, không biết đang nghĩ điều gì. Nhiêu Tôn thấy vậy, khẽ thở dài một tiếng, không gọi cô mà chỉ cắm đầu giải quyết thịt bò.
Lục Đông Thâm nhìn thấy hết cảnh ấy, có phần đăm chiêu.
Dư Mao thì rất hiếu kỳ.
Ở trong mắt cậu ta, tác phong hành xử của ba người họ đều không giống với những người trong thôn. Cậu ta cảm thấy, đây chính là sự khác biệt giữa người thành phố và người miền quê. Cách nói chuyện, phương thức làm việc, thậm chí những trang thiết bị mang theo cũng đều rất thú vị.
Lục Đông Thâm tiến lên giúp đỡ, hỏi anh ấy có cần đốt lửa không.
Nhiêu Tôn nói không cần, cần nướng than, sau đó nói to một câu: “Thật ra tay nghề của tôi chẳng ra sao, phí phạm chỗ thịt bò ngon này rồi.”
Dư Mao không hiểu: “Không đặt thẳng lên lửa để nướng sao?” Giống mẹ như cậu ta vẫn nướng khoai vậy.
Nhiêu Tôn cười nói: “Có một kiểu nướng truyền thống nhất cũng ngon nhất, nhưng tôi không biết làm, người biết cũng chưa chắc muốn làm.”
Lục Đông Thâm cực kỳ nhạy bén, ngồi xuống một phiến đá, hỏi Nhiêu Tôn thế nào là cách nướng truyền thống. Nhiêu Tôn đang định lên tiếng thì thấy Tưởng Ly đứng dậy, phủi bụi trên quần, đi tới nhìn Nhiêu Tôn đang ngồi dưới đất tay cầm thịt bò, mặt tỏ rõ thái độ không vui.
Nhiêu Tôn ngẩng đầu nhìn cô, mỉm cười từ đầu tới cuối.
Đến Dư Mao cũng cảm thấy bầu không khí có phần bất thường, bèn lẳng lặng quay về xe ngựa ngồi, lôi lương khô trong túi vải ra.
Cứ như thế, hai người họ nhìn thẳng nhau khoảng nửa phút, Tưởng Ly lên tiếng, có phần bực bội: “Dư Mao!”
Dư Mao giật mình, tay run rẩy làm rơi cả bánh. Cậu ta đang định nhặt thì Tưởng Ly nói tiếp: “Đi nhặt một vài cành liễu đỏ tới đây, đừng mảnh quá, tốt nhất là to bằng ngón tay một người trưởng thành. Đừng gặm bánh nữa, để bụng ăn thịt bò.”
Nướng thịt không phải sở trường của Dư Mao, nhưng bắt cậu ta tìm liễu đỏ thì cậu ta rành lắm. Nghe xong, cậu ta lập tức làm theo, rời xa chiến trường.
Lục Đông Thâm được phân công chuẩn bị than nướng.
Nhiêu Tôn không cần Tưởng Ly nói nhiều, lập tức đứng dậy rời đi.
Chẳng bao lâu sau, anh ấy đã chuyển đá tới, độ lớn nhỏ gần như tương đương, cắm xuống lớp đất cỏ mềm, xếp thành hai hàng. Lục Đông Thâm nhìn là hiểu ngay, nếu để than củi lên giữa đá, thì rõ ràng đã làm thành lò nướng.
Chẳng mấy chốc, Dư Mao đã nhặt liễu đỏ về, đầy một nửa chiếc gùi. Lục Đông Thâm đổ ra nhìn, Dư Mao này cũng thật nghe lời, độ mảnh của cành liễu được nhặt đúng theo yêu cầu của Tưởng Ly.
Rửa sạch liễu đỏ, Tưởng Ly đích thân ra tay.
Cô lấy liễu đỏ làm xiên, xuyên qua thịt bò.
Nhiêu Tôn phát huy cá tính hào sảng trong việc thái thịt bò, miếng thịt không nhỏ, cũng không quá vuông vắn. Tưởng Ly không so đo, tay chân cực kỳ thành thục, Dư Mao đứng bên xem, vẫn rất hiếu kỳ.
Sau khi xiên thịt xong, than củi cũng đã cháy.
Ném thẳng xuống giữa hai hàng đá, Tưởng Ly lại rút cây dao Phần Lan ra, gõ lên than mấy cái, ngọn lửa liền bùng lên. Xiên thịt bò được được đặt bên trên, chẳng mấy chốc đã có mùi thơm.
Dần dần sau khi mỡ chảy ra, những tiếng xèo xèo vang lên, lửa lớn nướng cháy xém chuyển sang lửa nhỏ giữ vị. Lúc này ngoài mùi thơm của thịt bò còn có mùi của liễu đỏ.
Kiểu nướng gặp nhiều ở thành thị này mang vào rừng làm phương thức truyền thống sẽ có mùi vị độc đáo.
Tưởng Ly lại rắc một ít muối lên thịt bò, chỉ vậy mà thôi, không thêm gia vị gì khác. Hơn nữa khi đi rừng, có muối đã khá lắm rồi. Có thể chính vì vậy, mùi vị của thịt bò nướng lại càng thuần chất.
Dư Mao ngại không dám ăn, nhưng thấy thịt bò không ngừng bốc khói lại thèm nhỏ nước dãi. Tưởng Ly không nói không rằng lập tức nhét hai xiên vào tay cậu ta. Cậu ta gãi đầu nói: Vậy sao được, mọi người đã cho tôi tiền rồi…
“Bảo cậu ăn thì cậu cứ ăn đi, nhiều lời vậy làm gì?” Nhiêu Tôn nói một câu.
Dư Mao đã sớm thèm thuồng, thấy Nhiêu Tôn nói vậy cũng cho anh ấy thể diện, lập tức cúi đầu ăn luôn.
Cả đống xiên thịt to nướng cũng không quá mất công, mùi thơm trong không khí xộc vào mũi.
Lục Đông Thâm nếm một miếng nhỏ, thịt rất mềm, mùi nướng thơm phức, quyện lấy mùi liễu đỏ, giải phóng mùi ngấy của mỡ.
Tưởng Ly không ăn miếng nào, nướng xong cô lại quay về mỏm đá lớn kia ngồi. Dư Mao thấy vậy hỏi sau lưng cô: “Chị Tố không đói ạ?”
Tưởng Ly mặc kệ cậu ta.
Lục Đông Thâm nhìn Tưởng Ly, rồi lại quay về nhìn Nhiêu Tôn. Nhiêu Tôn quả thật ăn uống no nê, sau khi thấy biểu cảm của Lục Đông Thâm, anh ấy hất hàm về phía Tưởng Ly: “Cô ấy làm được đến bước này là được rồi.”
Câu nói này không đầu không cuối nhưng Lục Đông Thâm nghe xong, trong lòng đã hiểu ra đại khái.
Lát sau, Lục Đông Thâm cầm hai xiên thịt tiến về phía trước.
Diện tích của phiến đá vừa hay đủ rộng cho hai người, ba thì lại quá chật.
Lục Đông Thâm chìa xiên thịt trong tay ra trước mặt Tưởng Ly, khẽ nói: “Không đói sao? Hay là nếm thử tài nghệ của em đi, xem có bị thụt lùi không?”
Tưởng Ly không nhận.
Cô co chân lên, cuộn tròn lại, rất lâu sau mới lên tiếng: “Anh hiểu ra rồi phải không?”
“Phải.” Lục Đông Thâm không giấu giếm.
Tưởng Ly tựa cằm lên đầu gối, nhìn về phía xa.
Ánh nắng hắt xuống mặt cô, Lục Đông Thâm nhìn cô rồi giơ tay xoa đầu cô.
Khuôn mặt trắng trẻo sạch sẽ luôn khiến người ta cảm thấy thân thiết, cô chính là như vậy. Cô chẳng bao giờ mua các sản phẩm chăm sóc da, đa phần cô đều tự làm từ các loài thực vật, hoa cỏ để làm ra loại kem dưỡng tốt nhất. Cho dù không đánh phấn, khuôn mặt nhỏ của cô đã trắng như trứng gà bóc rồi, nhìn còn trẻ hơn nhiều so với các cô gái cùng tuổi…
Chương 456 : Ai với ai là vợ chồng?
Tưởng Ly khẽ thở dài một tiếng, nói: “Khi chúng tôi vừa tiến vào sa mạc Gobi, thức ăn vẫn còn dư dả. Nhiêu Tôn là kiểu không thịt không vui, nên anh ấy đã mang theo không ít thịt bò tươi theo. Có một hôm, tôi đã làm cho họ món thịt xiên liễu đỏ. Nhiêu Tôn ăn rất hăng say, Tả Thời bình thường ăn chay, Nhiêu Tôn còn cầm không ít xiên thịt lên chọc anh ấy, ép anh ấy ăn hơn hai mươi xiên.”
Cô thu lại ánh mắt, quay đầu nhìn Nhiêu Tôn.
Nhiêu Tôn đang tập trung nướng thịt với Dư Mao, có vẻ rất thoải mái.
“Tôi hiểu ý của anh ấy.” Tưởng Ly nói tiếp: “Anh ấy cũng tốn nhiều tâm sức, thật ra chỉ muốn tôi bước ra được khỏi quá khứ.”
“Em chưa bước ra được sao?” Lục Đông Thâm hỏi cô.
Lần này, Tưởng Ly nhìn thẳng lên mặt Lục Đông Thâm. Khuôn mặt anh cương nghị như tạc tượng, ánh mắt sáng quắc. Đây là người đàn ông cô đặt ở nơi sâu nhất trong trái tim, đã sớm thay thế vị trí của người khác. Cô muốn nói, trên đời chẳng có chuyện gì không thể vượt qua, chỉ cần có đủ thời gian.
Hoặc, có đủ thời cơ.
Tới Tịch Lĩnh tìm bí kíp, Tưởng Ly luôn cảm thấy cô đang hoàn thành tâm nguyện của Tả Thời, nhưng ngay vừa rồi cô bỗng nhiên hiểu ra. Kỳ thật cô vẫn luôn lấy cớ tìm bí kíp thay Tả Thời để che giấu sự lo lắng cho sức khỏe của Lục Đông Thâm. Cô muốn anh trở lại bình thường, có cảm giác mà người bình thường nên có. Công thức gốc là hy vọng duy nhất của anh. Quan trọng hơn là Tả Thời cũng chưa hẳn là “vô dục vô cầu” như cô biết.
Nhưng lời này cô không muốn nói.
Cô luôn cảm thấy nói ra anh chắc chắn sẽ rất kiêu ngạo.
Lục Đông Thâm thấy cô cứ nhìn mình chằm chằm bèn tươi cười ghé sát mặt lại: “Vì câu hỏi này không dễ trả lời hay em đang ngắm anh đến mất hồn vậy?”
Tưởng Ly hoàn hồn lại, nhưng cũng không định nói gì. Cô giật lấy xiên thịt trong tay anh, ăn ngấu ăn nghiến.
Lục Đông Thâm bật cười, nét mặt nhẹ nhàng.
Sau khi ăn sạch xiên thịt, cô lập tức đứng dậy, đi về phía Nhiêu Tôn.
Bên này, Nhiêu Tôn đang cùng Dư Mao tán hươu tán vượn, bỗng cảm thấy sau gáy lành lạnh. Anh ấy còn chưa kịp phản ứng lại thì đã nghe thấy Dư Mao kêu lên một tiếng, ngay sau đó cổ áo bị ai xách lên. Không nghĩ anh ấy cũng biết ai “hận mình tận xương tủy” như thế. Anh ấy không phản kháng, giơ tay chịu trói.
Tưởng Ly không mềm lòng, vật anh ấy xuống đất, ngồi lên người anh ấy, tung một nắm đấm xuống mặt.
Nhiêu Tôn kêu thất thành: “Đánh người đừng đánh mặt!”
Nói thì chậm nhưng làm thì nhanh, cú đấm trong giây lát chuyển hướng, sượt qua mặt anh hướng thẳng xuống cằm. Cơn đau rát bùng lên, cổ thít chặt vì bị cô bóp, hai tay cô dùng rất nhiều sức.
Lần này Nhiêu Tôn chịu không nổi nữa, nhưng lại không dám đẩy cô ra quá mạnh tay, sợ không cẩn thận làm cô bị thường, chỉ có thể dùng tay gạt cô, rồi cầu cứu Lục Đông Thâm.
Dư Mao ngồi bên sợ đến ngây người, không hiểu một cô gái đang yên đang lành vì sao lại đột nhiên trở nên hùng tàn như thế, bắt đầu lo lắng không biết mình có thể về tới nhà bình yên hay không.
Lục Đông Thâm không nhìn nổi nữa, tiến lên giữ chặt tay cô, rồi vòng cánh tay kéo cô lên. Anh cảm thấy nếu mình còn không ra tay ngăn cản, Nhiêu Tôn chắc chắn sẽ bị bóp đến hấp hối. Đường vào núi còn xa vời vợi. Nhiêu Tôn mà sống dở chết dở thì chỉ thêm gánh nặng cho họ mà thôi.
Giây phút Tưởng Ly buông tay, cuối cùng Nhiêu Tôn cũng sống lại. Anh ấy ngồi dậy, cúi người ho sặc sụa một lúc. Tưởng Ly bị Lục Đông Thâm ôm không thể tiến lên, hai chân trái phải cứ thế đá vào không trung, như hai bánh xe phong hỏa vậy, chỉ hận không thể đá trúng toàn bộ vào mặt Nhiêu Tôn.
Thật ra Nhiêu Tôn hiểu cô đang muốn xả mọi tức giận trong lòng ra.
Lúc nướng thịt hôm nay, Nhiêu Tôn đã nghĩ tới hậu quả: Hoặc là Tưởng Ly từ chối, thì chứng tỏ đến tận bây giờ cô vẫn chưa bước ra được khỏi bóng ma của bốn năm trước; Hoặc là nướng xong cô sẽ đấm anh ấy một trận, nhưng như vậy lại chứng tỏ cô đã nghĩ thông suốt rồi, chỉ muốn tìm một thùng rác để trút giận mà thôi.
Anh ấy đã làm cái thùng rác.
Nha đầu chết tiệt này ra tay nặng thật.
“Nhìn cho ông anh xem cổ có đỏ lên không?” Nhiêu Tôn hỏi Dư Mao.
Dư Mao sợ hãi ngó lên nhìn cổ anh ấy và gật đầu.
“Chán sống rồi phải không? Bóp chết anh thì có lợi gì cho em?” Nhiêu Tôn nghiến răng kèn kẹt, rồi gào lên với Lục Đông Thâm: “Cái gì mà gia giáo? Vợ của mình có quản nổi hay không? Anh không quản được thì ném cho tôi, tôi lột da ra!”
“Ban nãy đáng lẽ em phải cào nát mặt anh!” Tưởng Ly khó khăn lắm mới nguôi giận giờ lại oán trách anh ấy, chỉ thẳng tay vào mặt: “Giữ lại khuôn mặt này của anh làm gì? Gây họa cho dân cho nước! Còn anh nữa…” Cô quay đầu trừng mắt với Lục Đông Thâm: “Tưởng mình đẹp trai thì ghê gớm chắc? Anh… Ưm…”
Lục Đông Thâm giơ tay bịt chặt miệng cô lại, mặc cô quẫy đạp trong lòng mình.
Anh biết cô chỉ đơn thuần muốn xả giận, không có lý càng không có logic, gặp ai là mắng người ấy. Anh bèn nói với Nhiêu Tôn: “Khi nào về phải cố gắng quản lý rồi. Yên tâm đi, vợ tôi tôi tự quản.”
Nhiêu Tôn xoa xoa cổ: “Tôi cảm thấy anh chẳng đẹp trai bằng tôi.”
Lục Đông Thâm không rảnh thảo luận vấn đề nhan sắc ai đẹp hơn với Nhiêu Tôn, anh thẳng thừng kéo Tưởng Ly ra khỏi khu vực “nguy hiểm”.
Một trận phong ba trước sau chưa đầy năm phút, mà Dư Mao đứng nhìn ngây cả người.
Rất lâu sau, Dư Mao mới dè dặt hỏi Nhiêu Tôn: “Anh Dương, chị Tố và anh Hàn là hai vợ chồng ạ?”
Nhiêu Tôn bĩu môi: “Trẻ con trẻ cái nghe linh tinh làm cái gì? Ăn no chưa? Thu dọn đồ đạc giùm đi!”
Dư Mao bây giờ quả thực đã được ăn của người ta, uống của người ta nên không dám thở mạnh, cắm cúi giúp đỡ dọn dẹp.
Lại một lát sau, Nhiêu Tôn gọi Dư Mao vào.
“Chuyện đó… thật ra chị Tố với tên Hàn không phải vợ chồng, sau này chưa biết chừng cô ấy lại là vợ tôi đấy.”
…
Dư Mao cảm thấy hơi rối loạn.
***
Lục Khởi Bạch đứng sững trước cửa sổ, nhìn ra sắc trời âm u bên ngoài, mặt lạnh nhạt vô cùng.
Ở góc tường, con rắn mamba đen đó đang bò rạp trên cành cây, để lộ cơ thể đen tuyền, trông có phần bất an. Ngay cả con chuột chạy qua chạy lại bên cạnh nó cũng không hứng thú.
Mây đen cứ thế đè nặng xuống.
Xa cách mấy cũng chỉ thấy một màu đen, không thấy đường chân trời, dự báo một cơn mưa dữ dội sắp kéo tới.
Khi Cảnh Ninh gõ cửa đi vào phòng làm việc, con rắn kia giật mình, nhảy dựng lên, nhe nanh về phía cửa. Nếu không phải có lớp kính cường lực ngăn cản, cô nhất định sẽ bị nó nuốt chửng.
Cô sửng sốt kêu lên một tiếng.
Lục Khởi Bạch nghe thấy tiếng động, quay lại nhìn. Anh không nói gì, lại quay về cửa sổ, đăm chiêu nhìn bầu trời mây đen vần vũ.
Cảnh Ninh cố gắng tránh xa con rắn đó một chút. Nói thật, cô rất phản cảm con rắn đen trong bể. Ngoài màu đen tuyền khiến người ta không thoải mái kia ra còn có tác phong sinh hoạt xuất quỷ nhập thần. Cô cực kỳ không hiểu vì sao Lục Khởi Bạch lại nuôi loại rắn này.
“Có tin tức gì không?” Lục Khởi Bạch khẽ hỏi.
Cảnh Ninh kéo mọi sự bình tĩnh trở lại, hắng giọng: “Phòng ICU bị người của Lục Bắc Thâm canh giữ nghiêm ngặt, không có chút phong thanh nào lọt ra ngoài.
Cô đứng ở một vị trí đặc biệt, xa con rắn và chỉ cách Lục Khởi Bạch vài bước chân. Không quá gần nên có thể nhìn được toàn bộ. Trong góc phòng nghỉ có đặt một chiếc vali, cô biết lịch trình của anh, anh vừa bay từ Paris về, chưa về nhà nghỉ ngơi đã tới thẳng văn phòng…
Chương 457 : Phía trước không còn đường
Sau khi tin tức Charles Ellison gặp chuyện truyền tới tai Lục Môn, Lục Chấn Dương lập tức triệu tập buổi họp trực tuyến, lệnh cho cả tập đoàn phong tỏa tin tức, đồng thời điều thẳng người phụ trách từ công ty con tới xử lý cục diện rối loạn trước mắt, Lục Bắc Thâm trở thành quyền Phó tổng giám đốc.
Người bên cạnh ai cũng hiểu rõ.
Chiêu này của Lục Chấn Dương đang bóp chết khả năng thăng chức của bố con Lục Khởi Bạch, đồng thời một tay giữ vững vị trí của Lục Bắc Thâm trong Lục Môn.
Có lúc trời đất xoay vần chỉ trong một khoảnh khắc, giống như những đám mây đen ngoài kia. Bạn biết rằng ánh sáng đã bị che lấp, nhưng chỉ cần hơi thất thần vài giây nhìn lại, mây đen có lẽ sẽ càng đè xuống thấp hơn cả lúc nãy.
Thế nên, những tâm sự bộn bề của Lục Khởi Bạch cũng có thể hiểu được.
Bao nhiêu năm rồi, Cảnh Ninh chưa từng thấy sắc mặt anh nặng nề như vậy.
“Còn một chuyện.” Cô lên tiếng.
Lục Khởi Bạch không nói gì, dường như đang đợi cô nói tiếp.
Cô âm thầm hít sâu một hơi: “Khi Charles Ellison xảy ra chuyện, đúng lúc anh đang ở Paris nên có người trong Hội đồng quản trị nghi ngờ…”
Lục Khởi Bạch quay đầu lại nhìn cô.
Cô ngước mắt lên, trái tim chợt run rẩy nhẹ.
Tuy mây đen ngoài cửa sổ rất thấp, nhưng vẫn có chút ánh sáng le lói. Còn anh thì đứng ngược chiều ánh sáng. Trong phòng làm việc lại không bật đèn, Cảnh Ninh chỉ cảm thấy khuôn mặt anh dường như còn nặng nề, âm u hơn cả mây đen bên ngoài, cả người như chìm trong bóng tối.
Khiến người ta không sao thở nổi.
Rất lâu sau, Lục Khởi Bạch lạnh lùng lên tiếng: “Họ nghi ngờ là do tôi làm?”
“Chí ít thì lịch trình của hai người đang khớp nhau.” Cảnh Ninh nói: “Đương nhiên, họ cũng không có bằng chứng chắc chắn, hơn nữa trong Hội đồng quản trị cũng có những ý kiến phản đối. Dẫu sao thì nếu thật sự là do anh làm đã chẳng lộ liễu đến thế.”
Lục Khởi Bạch bật cười, rất âm u: “Nếu, tôi đã đoán trước được họ sẽ nghĩ như vậy nên làm ngược lại thì sao?” Anh đi tới quầy bar, rót một ly rượu rồi hỏi tiếp cô: “Em thì sao? Có cho rằng là tôi làm không?”
Cảnh Ninh ngẩn người giây lát.
Hỏi cô ư?
Cô cảm thấy anh điên rồ tới mức không chuyện gì là không dám làm. Bây giờ anh đang bị dồn ép quá mức, làm ra việc chạy sang nước ngoài diệt khẩu cũng đâu phải là không thể.
Suy nghĩ giây lát, cô lên tiếng: “Mấy chuyện suy đoán, tôi không bao giờ nghĩ.”
Ánh mắt Lục Khởi Bạch tối đi một chút: “Em ngập ngừng? Thế nên, thật ra em nghi ngờ tôi, đúng chứ?”
Cảnh Ninh không hiểu vì sao anh cứ phải bứt rứt vấn đề này, khẽ nhíu mày.
Có lẽ Lục Khởi Bạch cũng cảm thấy mình nhạt nhẽo, bèn cười gượng một tiếng rồi đổi chủ đề: “Tần Tô ra mặt chưa?”
“Chưa, nghe nói dự án núi Tây Nại có nhiều biến động, có lẽ bà ấy không thể đi được.” Cảnh Ninh nói gọn ghẽ: “Nhưng, bà ấy đã điều người trợ lý thân cận về, làm chung với Lục Bắc Thâm.”
Lục Khởi Bạch nhấp một ngụm rượu. Tần Tô đã điều trợ lý của mình về rồi.
Marshall, một con lai Mỹ Trung, tên tiếng Trung lấy theo họ mẹ là Ngải, tên chỉ có một chữ Khanh. Ở Lục Môn, nhiều người quen gọi anh ta là Marshall nhưng Tần Tô vẫn gọi anh ta là Ngải Khanh. Người này đã theo Tần Tô rất nhiều năm, cũng được coi là tâm phúc của bà. Trong bốn trợ lý đặc biệt của Lục Môn, sau khi Hà Nại bị đá ra khỏi cuộc chơi, người có thâm niên lâu nhất chính là Ngải Khanh.
Anh ta ôn hòa thân thiện nhưng giỏi quan sát sắc mặt người đối diện, ánh mắt cực kỳ độc, là một nhân vật không thể xem thường. Dưới tay anh ta từng có một học trò, sau này có thể sành sỏi một lĩnh vực nên anh ta để học trò đi. Năng lực làm việc của học trò đó cực kỳ xuất sắc, phục vụ cho hoàng thất, nhận được vinh dự lớn lao.
Tính cách của người học trò lại khác biệt hoàn toàn với Ngải Khanh. Ngải Khanh thích náo nhiệt, còn học trò lại thích yên tĩnh, bình thường cũng khá ít nói, giống hệt với cái tên của người đó: Giản Ngôn*.
*Trợ lý thứ hai của Niên Bách Ngạn trong tập truyện “Đừng để lỡ nhau”.
“Lục Đông Thâm thì sao? Có động tĩnh không?”
Cảnh Ninh trả lời: “Nghe nói là không liên lạc được.”
Lục Khởi Bạch nhíu mày, không liên lạc được? Tình huống này không hợp lý.
Uống cạn ly rượu trong tay, anh dặn dò: “Tiếp tục theo dõi phía Charles Ellison, có bất kỳ tình hình gì cũng phải báo lại.”
Cảnh Ninh nhận lời.
Lúc cô chuẩn bị đi, Lục Khởi Bạch bất ngờ gọi cô lại.
Cảnh Ninh dừng bước, quay người đợi anh căn dặn.
Nhưng Lục Khởi Bạch không có chỉ thị gì, chỉ đặt ly rượu xuống đi ra sau bàn làm việc, kéo mở ngăn kéo lấy ra một thứ. Cảnh Ninh nhìn bằng thứ ánh sáng mờ nhạt, là một hộp trang sức hình vuông.
Anh vòng ra trước bàn làm việc, dựa vào đó, đưa cô chiếc hộp trang sức: “Cho em.”
Hử?
Cảnh Ninh không hiểu.
“Tặng em đấy.” Lục Khởi Bạch nhíu mày.
Bấy giờ Cảnh Ninh mới phản ứng lại: “Cảm ơn anh, tôi không thể nhận.”
Lục Khởi Bạch càng chau mày sâu hơn, nhìn cô sa sầm mặt lại.
Cảnh Ninh sợ nhất biểu cảm này của anh. Mọi khiếp sợ trong quá khứ như cỏ dại bò lên, cô cố nén cảm xúc tiến lên. Thấy vậy, Lục Khởi Bạch mới dãn cơ mặt ra, đặt chiếc hộp vào tay cô, lạnh lùng nói: “Đồ là tặng cho em, muốn vứt cũng phải ra cửa mới được vứt.”
Cảnh Ninh liếc nhìn chiếc hộp, là một thương hiệu của Pháp, khuyên tai và dây chuyền là hai sản phẩm tạo nên thương hiệu này. Họ chỉ làm cho một bộ phận khách hàng nhưng cực kỳ tinh tế và quý giá.
“Em cũng không cần nghĩ nhiều. Xét về công, em là trợ lý của tôi, mua một món quà làm phần thưởng không có gì đáng trách. Xét về tư…” Lục Khởi Bạch cất giọng băng giá: “Dù sao em cũng từng cùng tôi, coi như bù đắp cho em.”
Cảnh Ninh như bị người ta tát một cái, gò má nóng rần.
Cô nắm chặt chiếc hộp, thứ đồ bên trong quý giá nhường nào thì hòn đá tảng trong lòng cô cũng nặng nề bấy nhiêu.
***
Con đường phía trước ngoằn ngoèo trắc trở, xuyên sâu vào núi như ruột dê, chốc chốc núi lại trốn mình vào bóng cây rậm rạp.
Đều là con đường mà những người lên núi hàng trăm, hàng ngàn năm nay dùng từng bước chân của mình làm thành, hai bên có gai góc, có cỏ dại, có cây rừng hoặc đầm lầy, còn cả những nguy hiểm mà mắt thường chẳng thể nhìn thấy.
Xe ngựa đi càng lúc càng khó khăn, có mấy lần Dư Mao đã phóng ngựa giẫm qua những cái hố trơn trượt, những viên đá nhỏ ào ào lở xuống, xe ngựa cũng lảo đảo theo. Đường nhỏ quả thật quá hẹp, hẹp tới mức không chứa nổi một chiếc xe ngựa.
Dư Mao cũng liều mạng để kịp thời gian.
Nói theo lời cậu ta thì xe ngựa chạy nhanh hơn bình thường một chút. Với tốc độ này, cậu ta dự tính có lẽ vào lúc hoàng hôn họ có thể tới được chân Tịch Lĩnh.
Ba người nghe xong rất vui, đồng thười cũng thở phào nhẹ nhõm.
Tuy là hoàng hôn nhưng còn hơn là khi trời đã tối đen, chí ít thì tới đó rồi họ còn chút ánh sáng để quan sát địa hình.
Vậy mà, sự thoải mái ấy chẳng duy trì được bao lâu.
Xe ngựa đột ngột dừng lại.
Đuôi ngựa còn quật một cái rất mạnh, có lẽ ngựa mệt rồi, phì phò thở.
“Sao không đi nữa?” Tưởng Ly hỏi.
Dư Mao nhảy xuống xe ngựa, chỉ vào khoảng rừng rậm rạp trước mặt: “Không phải tôi không đi mà không đi nổi nữa. Phía trước hết đường rồi, xe ngựa không qua được. Bình thường tôi toàn đỗ xe ngựa ở đây sau đó leo qua.”
Tưởng Ly sững người.
Lục Đông Thâm và Nhiêu Tôn một trước một sau nhảy xuống xe ngựa, phóng mắt nhìn qua. Quả nhiên, đường nhỏ tới phía trước đã đứt đoạn. Lục Đông Thâm đi tới bên cạnh Dư Mao, xác nhận lại: “Phải leo qua ngọn núi này?”
“Vâng.” Dư Mao nói.
Nhiêu Tôn nghe xong bèn chống hông: “Leo núi? Chẳng phải cậu nói tới hoàng hôn là có thể tới chân Tịch Lĩnh ư? Leo ngọn núi này phải mất bao nhiêu thời gian?”
Chương 458 : Gặp phải nữ quỷ đỏ
“Ngọn núi này trông thì khó trèo, thực chất đường bên trong rất dễ đi. Vì là rừng rậm, lại rất ít người đi con đường này, thế nên xe ngựa mới không qua được. Sẽ không lãng phí quá nhiều thời gian đâu, chỉ là dọc đường phải chú ý nữ quỷ đỏ thôi.” Dư Mao “tiêm” thuốc dự phòng cho họ.
Không đi cũng phải đi, đây là con đường duy nhất đi từ thôn Tiểu Khê hướng thẳng tới Tịch Lĩnh, nếu không sẽ phải đi vòng vào trong Tịch Lĩnh từ phía sau, như vậy đường sẽ càng xa hơn.
Lục Đông Thâm trở ngược lại xe ngựa, đeo balo lên lưng rồi dứt khoát ra lệnh: “Đi nào.”
Đường núi âm u.
Dư Mao rất thông thạo.
Cậu ta dắt ngựa tới buộc bên cạnh một thân cây cổ thụ trên đường nhỏ, quấn chặt dây rồi đi trước dẫn đường lên núi.
Ba người họ đi theo phía sau.
Tưởng Ly đi ở giữa, Lục Đông Thâm đi trước, Nhiêu Tôn lót sau.
Leo núi không phải chuyện gì khó khăn, đối với cả ba người họ đều không phải là việc tốn quá nhiều thể lực. Hơn nữa giống như Dư Mao nói, ngọn núi này trông thì dốc, nhưng khi leo lên men theo sống núi tiến bước thì lại không cảm thấy quá khó đi nữa.
Phải mở đường ở nơi rừng hoang cỏ dại không phải là chuyện gì tốt đẹp.
Dư Mao là người sành sỏi trong số những người sành sỏi, dùng cả chân cả tay, cộng thêm việc da thịt thô ráp nên hoàn toàn không quan tâm chỗ nào bị đâm, chỗ nào bị cọ. Điểm duy nhất là chốc chốc cậu ta lại kiểm tra chân, sợ gặp phải “nữ quỷ đỏ” chui vào trong ống quần đoạt mạng.
Tưởng Ly và mọi người cầm dao mở đường.
Tiến suốt dọc đường, đằng sau để lại không ít cành cây và bụi rậm.
Dần dần, Tưởng Ly càm thấy mu bàn tay hơi đau.
Cúi đầu xuống nhìn mới phát hiện đầu ngón tay mình vừa đỏ vừa sưng.
Cô đeo găng tay nửa ngón, vốn dĩ không muốn làm ráp lòng bàn tay, không ngờ đầu ngón tay không may gặp nạn. Chắc là dọc đường có quá nhiều cầu gai, khi chém những cành cây cầu gai, cô cũng đã làm tay mình bị thương.
Lục Đông Thâm thấy vậy bèn đeo găng tay của mình lên tay cô.
Để thuận tiện, anh cũng đeo găng tay nửa ngón, nhưng ngón tay anh dài rộng, găng tay dĩ nhiên cũng lớn, đeo vào tay Tưởng Ly có cảm giác che được cả ngón. Tuy rằng không thể che chắn hoàn toàn, nhưng chí ít để cô không bị cọ thêm vào vết thương.
Cô vốn định từ chối, cúi xuống nhìn thấy những vết xước trên cánh tay anh, còn có chút máu rỉ ra, trái tim cũng nghẹn lại. Lục Đông Thâm nhìn theo ánh mắt cô cũng đã thấy được tình hình cánh tay của mình, bèn mỉm cười xoa đầu cô: “Không sao, cũng không đau, đi thôi.”
Không sao, không đau…
Câu nói này lọt vào tai Tưởng Ly khiến cô đau như bị kiến cắn.
Cô hít mạnh một hơi, chém mạnh con dao Phần Lan xuống, những quả cầu gai vướng víu xung quanh bị chém bay đi.
Dư Mao tốc độ rất nhanh, đã leo lên dốc, cúi đầu xuống hét: “Gắng sức lên!”
Leo đến lưng núi, rồi lại đi thêm một đoạn đường rừng nữa. Cả bốn người không ai nghỉ ngơi, cùng lắm chỉ dừng chân uống chút nước hay đứng thở vài phút.
Nhiêu Tôn nhẩm tính thời gian, từ lúc rời khỏi xe ngựa đến giờ đã khoảng một tiếng đồng hồ rồi.
Mắt cá chân giống như bị thứ gì đâm phải, có lẽ là những hòn đá nhọn dưới chân, Nhiêu Tôn lúc lắc chân để giải tỏa cảm giác hơi đau đớn, rồi căng cổ hỏi Dư Mao còn mất bao lâu.
Dư Mao không quay đầu lại, nói sắp rồi.
Đi mãi đi mãi Tưởng Ly thấy Nhiêu Tôn dừng lại gãi chân bèn cười nói: “Yếu rồi à? Không phải chứ?”
“Đùa gì vậy? Anh mà yếu?” Nhiêu Tôn lại hất giày một chút, cảm thấy chắc là có đá rơi vào trong giày rồi, hơi vướng chân, nhưng cũng không muốn lãng phí thời gian nên rảo bước đi thêm vài bước.
Lục Đông Thâm nghe xong bèn quay đầu nhìn anh ấy, bất thình lình hỏi một câu: “Cậu không sao chứ?”
Chẳng hiểu sao Tưởng Ly lại giật nảy mình.
Nhiêu Tôn tiến lên trước, phì cười: “Anh có ý gì? Sao tôi…”
Nụ cười của anh ấy dần dần đông cứng lại.
Anh ấy bất giác cảm thấy trời đất chao đảo, bao gồm cả rừng cây xung quanh, Tưởng Ly và Lục Đông Thâm trước mắt, còn có Dư Mao như gần như xa, tựa như đang hét gọi họ… Anh ấy cảm thấy dưới chân càng lúc càng vướng mắc đến hoang mang, chỗ bị đâm ban nãy cũng bắt đầu đau đớn bỏng rát.
Bên tai như vang lên tiếng Tưởng Ly: “Anh sao rồi?”
Rồi anh ấy lại mơ màng nhìn thấy Lục Đông Thâm cũng đi qua, kéo giật cánh tay anh ấy. Anh ấy muốn nói mình không sao nhưng miệng không thể nói, tim cũng đập rất dữ dội, hít thở càng lúc càng khó khăn.
Anh ấy cố gắng tiến lên nhưng ngay sau đó đất trời lại chao nghiêng, như có ai kéo anh ấy xoay tròn vậy.
Tưởng Ly giương mắt nhìn cả khuôn mặt Nhiêu Tôn biến sắc, từ trắng sang vàng, mồm miệng tím tái, hơi thở dồn dập. Dư Mao thấy họ mãi không đi tiếp thì quay ngược lại, thấy biểu cảm này của Nhiêu Tôn thì sửng sốt hét lên.
Tiếng hét của cậu ta vừa dứt, ngay sau đó Nhiêu Tôn cũng ngã xuống đất, bất tỉnh nhân sự.
Tưởng Ly vội vàng tiến lên bấm vào huyệt nhân trung, vỗ vỗ mặt anh ấy nhưng đều không ích gì. Lục Đông Thâm cởi giày của anh ấy ra, vén tất ra xem, thảng thốt.
Mắt cá chân của Nhiêu Tôn sưng vù như cái bánh bao, đỏ tím bầm, hơn nữa còn có xu hướng lan lên lắp chân. Tưởng Ly cũng đã nhìn thấy tình hình, run rẩy. Dư Mao ở bên bất ngờ sợ hãi kêu to: “Nữ quỷ đỏ, nữ quỷ đỏ!”
Lục Đông Thâm quay đầu lại nhìn, quả nhiên phát hiện trên thân cây bên cạnh đang có mấy con côn trùng đỏ rực cả người bò đi, dáng có vẻ giống kiến. Bên cạnh thân cây có mọc một loại thực vật dây leo có lá hơi đỏ hồng, chẳng trách ban nãy khi đi qua họ không chú ý thấy.
Ngoài mấy con này ra, ngay cần đó còn cả một đám đỏ đang từ từ ùn về phía này.
Kiến nhung đỏ!
Xem ra Nhiêu Tôn trúng chiêu rồi!
Dư Mao sợ đến tái nhợt mặt mày, chỉ tay về phía đại quân kiến ngay gần đó, ngón tay cũng run lên, hai hàm răng trên dưới va đập vào nhau.
Tưởng Ly không rảnh quay đầu lại nhìn. Sau khi bị kiến nhung đỏ cắn, thời gian cấp cứu tốt nhất chỉ có một tiếng. Cô đặt bằng Nhiêu Tôn ra, kéo chiếc túi nhỏ trên người xuống, nói với Lục Đông Thâm: “Em phải giải độc ngay cho anh ấy.”
“Được, anh hiểu.” Lục Đông Thâm chia công việc với cô, nhanh tay nhanh mắt túm lấy một cành cây thô, quát lên với Dư Mao: “Đưa tôi khăn trùm đầu!”
Khăn trùm đầu…
Dư Mao cũng không biết anh định làm gì, nhưng chiếc khăn trùm đầu này không thể tháo xuống được, cậu ta liều mạng lắc đầu. Lục Đông Thâm không cho phép từ chối, sải bước tiến lên giật lấy, sau đó anh nghiêm giọng quát to: “Tôi mua gấp đôi giá!”
Dư Mao không nói gì đưa, không phải vì tiền, mà vì biểu cảm của Lục Đông Thâm, rất nghiêm nghị và hà khắc, rất đáng sợ.
Lục Đông Thâm nhanh chóng mở balo ra, bắt Dư Mao theo dõi tình hình đám kiến nhung đỏ xung quanh, còn mình thì lấy một lọ nhỏ đựng dầu xe dự phòng trong balo ra, quấn khăn của Dư Mao lên cành cây thô. Nếu là kiến, thì dĩ nhiên sẽ sợ lửa. Tưởng Ly giải độc cho Nhiêu Tôn, còn bên này anh đang ngăn cản đám kiến nhung đỏ tiếp tục tiến lên.
Chân Dư Mao mềm nhũn ra, quỳ rạp xuống đất cỏ, nhìn chằm chằm “đại quân” càng lúc càng gần, còn cả mấy con nữ quỷ đỏ cũng đang rục rịch trên thân cây, răng vẫn còn run lập cập: “Hàn… Hàn đại ca… Chúng… Chúng sắp tới rồi.”
Lục Đông Thâm bình tĩnh, động tác tay rất nhanh nhẹn, thắt chặt chiếc khăn lên cây, thấm đẫm dầu, làm thành một ngọn đuốc dùng khi cấp bách. Anh bật bật lửa, ngọn lửa nhanh chóng bùng lên. Trước khi đoàn quân kiến đỏ kịp tới gần, ngọn lửa đã liếm qua cỏ, bùng cao bốn phía, đốt cháy đám kiến tiên phong, ngay sau đó cả đám đỏ cũng tự động rút lui về phía sau.
Tạo điều kiện cho Tưởng Ly chữa trị.
Chương 459 : Thần nữ chính là thần nữ
Đầu tiên, Tưởng Ly đặt một viên thuốc dưới cuống lưỡi Nhiêu Tôn.
Tác dụng của nó là thuốc giải độc, thường được làm bằng các nguyên liệu cũng có độc, cách lấy độc trị độc là cách thức tốt nhất. Mỗi lần đi rừng, Tưởng Ly đều dùng loại thuốc này đối phó với độc tính của các loài côn trùng, rắn, kiến, đây chính là một món đồ bắt buộc phải mang theo.
“Thất vật độc hoàn”, nghe tên đã hiểu nội dung, chính là lợi dụng bảy loại độc tố tạo thành. Khi làm loại thuốc này, Tưởng Ly luôn làm kín đáo, không gian cũng tương đối phong tỏa. Bởi vì phương pháp điều chế tinh chất độc cũng giống với cách người Hắc Miêu điều chế cổ trùng. Có điều sau cùng cô sẽ nghiền nát trùng độc được nuôi bằng cổ độc thành bột, pha loãng, ngưng kết.
Thuốc viên được điều hòa bằng toan thảo, thế nên vị chua chát như sơn trà, đặt dưới cuống lưỡi có thể kích thích tuyến nước bọt trong khoảng thời gian nhanh nhất, dịch thuốc ngấm vào cơ thể có thể ngăn chặn độc tính, vỏ thuốc được trộn với thanh cúc dại, loài cây mọc bên cạnh khe suối trong núi sâu, được é[ thành dịch, trộn cùng thuốc viên sẽ tỏa ra mùi hương thanh mát, cùng hơi thở thấm vào phổi.
Ép thuốc viên xong, Tưởng Ly lại gập bắp chân bị cắn của Nhiêu Tôn lại. Vì hôn mê, anh ấy không thể kiểm soát được bắp chân nên cô hét lên với Dư Mao: “Thắt lưng!”
Tưởng Ly không có thói quen đeo thắt lưng. Lục Đông Thâm và Nhiêu Tôn đều có thắt lưng da, duy chỉ có Dư Mao là đeo một chiếc thắt lưng vải trên hông, thích hợp nhất để quấn chân cho Nhiêu Tôn. Dư Mao xị mặt, nhưng khi nhìn thấy biểu cảm của Lục Đông Thâm thì không dám ậm ừ nữa, lập tức cởi thắt lưng đưa cô.
Bên kia, Lục Đông Thâm thấm từng chút dầu xăng lên cỏ, ngọn lửa bùng lên, hình thành một đường lửa thẳng tắp, tạm thời ngăn lại sự tấn công của kiến nhung đỏ. Rồi anh đưa ngọn đuốc cho Dư Mao, bảo cậu ta thấy nữ quỷ đỏ thì đốt. Dư Mao dè dặt nói: “Như vậy có chọc giận thần núi không?”
Lục Đông Thâm sầm mặt lại: “Bây giờ cậu cứu một mạng người hơn xây bảy tháp phù đồ, có Phật tổ chống lưng, thần núi cũng chẳng quản được.”
Dư Mao nghe mà choáng váng đầu óc, nhưng trong lòng cũng có suy nghĩ không muốn chết. Cậu ta đón lấy cây đuốc làm theo lời Lục Đông Thâm.
Lục Đông Thâm lại tìm kiếm khắp phía, ngay gần đó có rừng trúc. Anh chặt mấy đốt trúc đem về. Ban nãy cấp bách, anh không kịp làm đuốc cẩn thận. Bây giờ, anh buộc phải làm thêm vài cây có sức cháy mạnh mang theo dọc đường, đề phòng vạn nhất.
Anh dùng con dao găm sắc bén tách một kẽ hở sâu khoảng mười phân ở giữa đốt trúc, rồi lấy những miếng vải bông ở trong balo ra, thấm đẫm dầu lỏng lên đó.
Bên này, Tưởng Ly đã cuộn bắp chân bị thương của Nhiêu Tôn lên, đồng thời quấn thắt lưng qua đầu gối, trói chặt cả bắp chân và đùi. Sau đó, cô cần phải đi tìm cỏ giải độc. Trước khi đi, cô nói với Lục Đông Thâm, cố gắng bắt thêm một số con kiến nhung đó, bắt sống bỏ vào lọ.
“Em đợi một chút.” Lục Đông Thâm đưa cho cô một cây đuốc đã làm xong để phòng thân, rồi dặn dò cô chú ý an toàn.
Nhiêu Tôn không tỉnh, Lục Đông Thâm buộc phải ở nguyên chỗ cũ, để một mình Dư Mao ở đây không tin tưởng được. Lỡ như nữ quỷ đỏ cắn ngược, tên nhóc Dư Mao này sẽ không đối phó được.
Tưởng Ly gật đầu, nhét đuốc vào balo rồi rời đi.
Đàn kiến nhung đỏ đó không dám tiến lên, nhưng cũng chẳng chịu đi. Chúng phòng thủ ở một khoảng cách an toàn, có vẻ muốn đợi cho lửa tắt.
Dư Mao cầm chặt đuốc, miệng lẩm bẩm suốt, ồn ào đến mức Lục Đông Thâm rác cả tai. Anh nói nhỏ: “Im lặng đi.”
“Tôi… Tôi đang cầu xin thần núi tha thứ.”
Lục Đông Thâm nhìn cậu ta, không nói gì, nhét chỗ bông vải đã thấm dầu vào trong khe đốt trúc, rồi quấn chặt đầu kia, dứt khoát nhanh nhẹn hoàn thành một cây đuốc.
Dư Mao lùi sau hai bước, hỏi Lục Đông Thâm: “Anh Hàn, anh Dương sẽ không chết chứ?”
“Không chết được.” Lục Đông Thâm liếc nhìn Nhiêu Tôn. Màu môi của anh ấy không còn tiếp tục đâm thêm, xem ra thuốc của Tưởng Ly thật sự có tác dụng.
Dư Mao không yên tâm, thấy Nhiêu Tôn cứ nằm im ở đó, bèn nuốt nước bọt: “Nhưng trông anh Dương…”
“Có… Tố Nam ở đây, không sao.”
Dư Mao kinh ngạc: “Chị Tố Nam là bác sỹ phù thủy sao?”
Bác sỹ phù thủy?
Người Thương Lăng công nhận cô như vậy, nhưng Lục Đông Thâm không thích danh xưng ấy. Anh ngẫm nghĩ rồi nói: “Không, còn lợi hại hơn cả bác sỹ phù thủy, là thần nữ.”
“Thần nữ?” Dư Mao sửng sốt.
Cậu ta từng nghe những người khác trong bản nói có một vài nơi tôn thờ thần nữ. Họ giống như thần sứ mà thần linh chọn lựa, chuyên môn xuống thế gian tạo phúc cho mọi người. Gặp thần nữ không khác gì nhìn thấy thần linh, thần nữ có thể nghe thấy tiếng của thần linh.
Nhìn thấy biểu cảm của Dư Mao, Lục Đông Thâm bỗng nhiên cảm thấy danh xưng này quả nhiên thích hợp nhất.
Thần nữ.
Đối với anh mà nói, cô chính là thần nữ bước ra từ màn sương một buổi bình minh, tới từ trời đất, tới từ tận cùng vũ trụ.
Chưa đầy nửa tiếng sau, Tưởng Ly đã quay về.
Balo của cô phồng to lên, đuốc được châm lên, xem ra dọc đường cũng gặp kiến nhung đỏ. Lục Đông Thâm thấy vậy sải bước tiến lên, sắc mặt cô không có gì khác lạ, bấy giờ anh mới yên tâm. Nghĩ vậy anh cảm thấy sống lưng lạnh toát, nếu dọc đường cô cũng bị cắn thì làm sao?
Tưởng Ly hái về không ít dược thảo.
Cô đổ hết ra đất.
“Là gì đây?” Lục Đông Thâm hỏi.
“Đơn buốt.” Tưởng Ly vặt lá non nhất ra, rửa sạch: “Những người đi vào núi đa phần bị rắn cắn đều có thể tự cứu, vì nơi có rắn độc thì sẽ có thuốc giải. Nhưng kiến nhung đỏ thì chưa chắc. Chúng hành tung bất định, một khi cắn người, độc tính phát tán rất nhanh, người bị cắn hoàn toàn không kịp đi tìm thuốc giải. Người thân trong nhà Dư Mao chính là một ví dụ sống.”
“Chỉ cần loại cỏ này là được?”
Tưởng Ly lắc đầu: “Cách nhanh nhất để khử hết độc tính là đưa tới bệnh viện cấp cứu, nhưng khi vào rừng, ở điều kiện không cho phép, ngoài tìm những loại dược thảo vạn năng như đơn buốt, trọng lâu ra, còn cần mạch độc của ong vò vẽ. Nguyên lý này cũng giống như việc người ta uống mật ong khi bị ong độc chích vậy. Mạch độc của ong vò vẽ có thể giết người cũng có thể cứu người, đương nhiên, còn phải kết hợp với thuốc viên của tôi.”
Lục Đông Thâm nghe thấy rất mới mẻ.
Cô cầm mấy con ong vò vẽ bắt được trong lọ ra, quan sát một lúc rồi chép miệng: “Đẹp thật, chỉ tiếc là lòng dạ độc ác.”
Nói xong, cô bỗng nhiên cảm thấy lời này hình như có chỗ nào bất ổn, Lục Đông Thâm hình như cũng từng nói cô như vậy nhỉ? Cô vô thức liếc nhìn anh, anh như đọc thấu tâm tư của cô, nói đại một câu nửa đùa nửa thật: “Phải, những thứ đẹp lòng dạ đều độc.”
Tưởng Ly quay phắt đi, mặc kệ anh.
Dựng một chiếc giá nhỏ, cô đặt chiếc lọ lên trên, bên dưới chạm rỗng, chậm lửa, cung cấp nhiệt từ dưới đáy xông lên. Chẳng bao lâu sau, mấy con ong đã bắt đầu hoảng loạn chạy trốn. Chiếc lọ bốn kín, không thông khí, cộng thêm lửa nóng, chúng lập tức bất động trong giây lát.
Khi đổ ra, cô lấy cành cây gạt mấy cái, chết cả rồi.
Rút kim độc ra, chỗ vết thương sẽ có dịch độc rỉ ra, rất ít nhưng rất quý, được nhỏ xuống chỗ dược thảo được vò nát, sẽ trở thành thuốc giải cực tốt. Vò thuốc cũng có quy tắc, cho dịch độc thấm vào dược thảo một lần, sau đó vặt bỏ đầu ong, giữ lại thân, rồi ném cả vào dược thảo, vò lần thứ hai.
Quá trình này Tưởng Ly làm rất thuần thục, tốc độ và bạo dạn như lúc trước khi cô dùng dao xuyên qua bụng rắn lấy mật trên núi Kỳ Thần, Lục Đông Thâm hoàn toàn không xen vào được. Dư Mao quay đầu nhìn thấy cảnh này, vừa hay nhìn thấy Tưởng Ly vặt đầu ong, vốn dĩ là một chuyện gai mắt, nhưng Dư Mao lại cảm thấy thần thánh không thể mạo phạm.
Thần nữ chính là thần nữ, làm gì cũng khác người phàm…
[text_hash] => cfd4e8c0
)