Người Tình Chí Mạng – Ân Tầm [Hoàn] – C450 – C454 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

Người Tình Chí Mạng – Ân Tầm [Hoàn] - C450 - C454

Array
(
[text] =>

Chương 450 : Thôn hoang

Khi tới thôn Tiểu Khê, sắc trời đã tối.

Sau khi Lục Đông Thâm đỗ xe tại một nơi gọi là cổng thôn, Tưởng Ly mở cửa bước xuống.

Cô vươn vai, duỗi chân, nhân tiện quan sát một chút khung cảnh xung quanh.

Suốt dọc đường vừa rồi, họ rất hiếm gặp người.

Ban đầu khi ra khỏi trấn Thất Xá thi thoảng vẫn nhìn thấy đôi ba người phụ nữ mặc đồ và đeo trang sức của dân tộc thiểu số, đeo những chiếc gùi cao đi trên đường, chắc hẳn đều vội tới những phiên chợ tại các trấn, các thôn gần đó. Lúc sau, lượng người nhìn thấy hiếm hoi dần, thi thoảng cũng nhìn thấy bò, dê.

Tới cuối cùng, đừng nói là người, ngay cả bò, dê cũng không thấy đâu nữa.

Tưởng Ly nghĩ rằng tới thôn Tiểu Khê rồi, tốt nhất có thể tìm một nơi ngủ nhờ. Cô thật lòng không muốn dựng lều cắm trại nữa, đến tắm cũng không thể.

Kết quả bây giờ phóng tầm mắt ra xa mới biết mình đã nghĩ nhiều rồi.

Đừng nói là tắm rửa, e rằng cả nơi ở nhà cũng không có.

Nhiêu Tôn cũng đã xuống xe, nhìn một khung cảnh đen tối, hoang lạnh trước mắt, anh ấy ngây ngốc: “Thế này là sao?” Rồi anh ấy nhìn giờ: “Lẽ nào tất cả ngủ sớm như vậy?”

Bây giờ trời cũng vừa mới nhá nhem tối thôi.

Lục Đông Thâm tiến lên, bình tĩnh nói: “Có thể đây là một thôn hoang.”

“Chính là một thôn hoang.” Tưởng Ly bao năm nay cũng đã đi qua không ít thôn hoang, thế nên bầu không khí không chút hơi người này cô rất quen thuộc: “Không có hơi người, không nghe thấy tiếng chó sủa, Tiểu Khê có lẽ đã bị người dân thôn này từ bỏ rồi.”

Nhiêu Tôn không từ bỏ: “Dù sao cũng đã đến rồi, vào trong thôn dạo một vòng xem, chưa biết chừng lại tìm thấy một hộ nào đó không chịu di dời.”

Thật ra Tưởng Ly cũng hy vọng mình phán đoán nhầm. Cô gật đầu, với lấy đèn pin, cùng Nhiêu Tôn và Lục Đông Thâm bước thấp bước cao đi vào trong thôn.

Thôn này không lớn.

Chưa đầy hai mươi phút, ba con người đã phải triệt để thỏa hiệp với thực tại.

Trở về bên cạnh xe, Tưởng Ly cười hỏi Nhiêu Tôn: “Giờ chắc anh nhớ mấy gia đình không chịu di dời lắm nhỉ?”

“Không sai.” Nhiêu Tôn ngậm một điếu thuốc lên miệng, cắn thật mạnh đầu lọc: “Lúc ông xây nhà thì phiền nhất là mấy nhà không chịu đi, bây giờ thì hay rồi, cả một thôn không có bóng một gia đình nào còn sót lại!”

Tiểu Khê là một thôn hoang, nói theo lời của Tưởng Ly là hoang đến không thể hoang vắng hơn nữa.

Cô đã đếm đại khái, trong thôn có khoảng trên dưới mười hộ, nhà đất vàng, nhiều nhất là những căn nhà hai tầng trên dưới. Ít nhiều vẫn có thể nhìn thấy bóng dáng của một thôn dân tộc thiểu số, nhưng đã bị phá hoại nghiêm trọng, gần như không còn căn nhà nào hoàn chỉnh. Khó khăn lắm mới tìm được một nhà có nóc, chỉ cần có ít động tĩnh là bốn bức tường xung quanh sẽ bong tróc, sơn rơi xuống lạo xạo.

Nơi này chắc chắn đã bị bỏ hoang không chỉ nửa năm tới một năm.

Nhiêu Tôn châm điếu thuốc, rít một hơi rồi phả khói: “Thằng nhãi kia cũng không nói với chúng ta đây là thôn hoang.”

Thằng nhãi ý chỉ Dư Mao.

Lục Đông Thâm nhìn sắc trời, quay người đi ra phía cốp xe, cúi đầu rồi nói với họ: “Tìm một chỗ dựng lều đi, chỗ này trời tối hẳn sẽ nhiều côn trùng thú dữ lắm.”

Họ chọn nơi dựng trại là một bãi đất trống. Họ không dám bước vào căn nhà duy nhất có mái ấy. Nói theo lời Tưởng Ly thì chưa biết lúc nào căn nhà ấy sẽ sập, cô không muốn đang ngủ thì bị chôn vùi mất.

Chẳng mấy chốc, hai chiếc lều đã được dựng lên, ba người họ đều không xa lạ gì với cuộc sống rừng núi, thế nên dựng lều cấp tốc xong cũng bắt đầu gác bếp, đặt nồi.

Lục Đông Thâm vác một ít đồ ăn trên xe xuống.

Có nước, thịt bò, còn có một ít rau xanh đã được làm bớt nước, chỉ cần bỏ vào nồi đun sôi là có một món rau tươi mới, thêm mỳ và muối nữa. Đi rừng, đồ ăn luôn phải đơn giản, không thể phong phú như ở nhà, quan trọng là no bụng, sau đó mới quan tâm tới việc có ngon hay không.

Ba người cũng đã đói chết rồi.

Mới sáng sớm đã xuất phát, chỉ ăn vài miếng qua loa dọc đường. Giữa đường ngang qua núi Lâm Vụ lại phải chạy trốn bạt mạng, đến bây giờ được ngồi xuống coi như mới được nghỉ ngơi thực sự.

Nhưng cả ba đều hiểu rõ trong lòng, nơi này không thể ngủ quá say.

Sự hoang dã của núi đến từ bốn phương tám hướng.

Nhiêu Tôn làm chân chạy vặt, Lục Đông Thâm làm mỳ thịt bò, Tưởng Ly ăn ngấy nghiến hai bát, sau đó nghiêm túc nói với Lục Đông Thâm: “Tôi cảm thấy, tài nấu nướng của anh đã tiến bộ không ít.”

Lục Đông Thâm cười nói: “Đó là vì em đói thôi.”

Có lẽ vậy.

Sau khi ăn uống no say, Tưởng Ly bắt đầu lười. Cô trải lớp đệm chống ẩm lên phiến đá tảng gần đống củi rồi ngã xuống, không muốn nhúc nhích nữa. Chiếc nồi nhỏ nấu cơm trên bếp đã được đổi thành chiếc ấm, đang đun trà. Sau khi ăn no, được uống một tách trà là thoải mái nhất. Đây là yêu cầu của Tưởng Ly, thế nên trước khi xuất phát họ đã mang theo không ít trà ngon, trong đó bao gồm trà ba vị của Lâm khách lầu.

Cô nằm ì trên đệm, mắt mơ màng, giống như một con mèo lười trong thành cổ Thương Lăng.

Nhiệt độ về đêm khá thoải mái, không nóng không lạnh, gió phả vào mặt mang theo mùi hoang lạnh, nhưng cũng có mùi thanh mát của hoa cỏ tự nhiên, bên tai là tiếng nước trà sôi sục, loáng thoáng còn có hương trà thơm phảng phất.

Lục Đông Thâm tìm một nguồn nước suối, qua một lượt kiểm tra địa hình, anh đoán định nước này không có vấn đề gì, thế nên ngoài việc đựng đầy vào các thùng nước họ mang theo, anh còn gánh thêm ít nước cho Nhiêu Tôn.

Nhiêu Tôn không phản bác.

Lục Đông Thâm nấu cơm, Nhiêu Tôn rửa bát là chuyện rất bình thường.

Tưởng Ly nhìn dáng vẻ rửa bát của Nhiêu Tôn cũng đủ thấy độ nghiệp dư. Nước rửa bát họ mua là loại túi, tiện mang theo. Kết quả ba bộ bát đũa, Nhiêu Tôn dùng sáu túi rửa bát nhỏ. Cuối cùng Lục Đông Thâm không nhìn nổi nữa, nhắc nhở Nhiêu Tôn: “Tôn thiếu, cậu dùng nước tiết kiệm một chút.”

Lục Đông Thâm đang làm dĩa. Anh kiếm một đoạn gỗ chắc chắn gần đó, dùng con dao găm gọt thành dĩ, rồi từ từ điều chỉnh độ cầm sao cho phù hợp, cuối cùng mài nhẵn lớp thô ráp bên ngoài bằng giấy ráp.

Tưởng Ly ngồi nhìn dáng làm việc của anh, nghiêm túc và chuyên chú, nhìn mãi nhìn mãi liền nhớ tới lần anh ngồi làm huyên trúc ở Thương Lăng. Nghĩ tiếp, cô liền nhớ tới cảnh anh dạy cô thổi huyên trúc trên núi Kỳ Thần… và những lời anh nói.

Mặt nóng bừng lên, cô quay đi chỗ khác.

Sau khi làm xong dĩa gỗ, Lục Đông Thâm lại tạo một rãnh trên tay cầm, mắt không buồn ngước lên: “Em đây qua.”

Nhiêu Tôn không phản ứng lại.

Tưởng Ly chẳng hiểu sao, cứ thế chắc chắn Lục Đông Thâm đang nói chuyện với mình, uể oải bò dậy khỏi đệm, đi tới trước mặt Lục Đông Thâm: “Chuyện gì?”

Lục Đông Thâm quay người lại, giơ tay ấn lên vỏ con dao Phần Lan trên eo cô, sau khi tìm thấy móc mắc bên ngoài, anh nhét chiếc dĩa vào, rãnh trên cây dĩa vừa trùng hợp với móc bên ngoài của con dao. Anh quan sát một lượt, điều chỉnh một chút rồi nói: “Được rồi, rất chắc chắn, không dễ rớt.”

Trên eo cô có hơi ấm của bàn tay anh, chạm qua lớp vải vẫn đủ khiến cô thấy tê dại, đến cả giọng nói cũng run run: “Anh làm thứ này làm gì?”

“Đề phòng em làm mất đũa.” Lục Đông Thâm một tay giữ eo cô, một tay đặt lên bao dao, rồi ngẩng đầu nhìn lên mặt cô: “Dĩa tiện hơn.”

Tưởng Ly có thói quen vứt đồ đạc lung tung, có lúc cầm thứ gì rồi dùng xong chuyên môn quên để về chỗ cũ. Ví dụ ngay bữa ăn vừa rồi, cô lấy đũa ra khỏi hộp, dùng xong lại chẳng biết đã tiện tay để một chiếc còn lại đi đâu. Lục Đông Thâm nghĩ đi nghĩ lại, cảm thấy dĩa vẫn là hợp với cô hơn cả, chí ít có mất thì cũng mất hết, không giống đũa, mất chiếc này còn chiếc kia, anh nhìn là thấy không thoải mái.

Nhiêu Tôn đứng gần đó cười: “Tôi đề nghị anh làm thêm cái dây dắt, trói cô ấy lại.”

Chương 451 : Sắp xếp kiểu gì vậy?

Tưởng Ly nhanh gọn vớ lấy một viên sỏi bên cạnh chân, ném về phía Nhiêu Tôn. Nhiêu Tôn nghiêng đầu, viên sỏi sượt qua má.

Khi nước trà sôi, Nhiêu Tôn cũng đã dọn dẹp xong.

Không được tỉ mỉ như khi ở Lâm khách lầu, họ mang theo những chiếc cốc tiện dụng có thể dùng đi dùng lại nhiều lần. Mỗi người rót một cốc, sau đó thêm nước để tiếp tục đun. Ở nơi hoang dã kiểu này, đun trà thực tế hơn pha trà nhiều.

Nhiêu Tôn dựa vào nơi đổ nát, nhìn giờ: “Tên nhãi đó có khi nào thất hứa không?”

Tưởng Ly lại bò về phía đệm, nhìn về phía nguồn sáng trong lều, qua một lớp vải, trên đầu dần dần tập trung vài con côn trùng bay. Cô nói: “Người ta có tên có tuổi, có thể đừng gọi là thằng nhãi thằng nhãi được không? Em cảm thấy Dư Mao không phải là người ăn không nói có đâu.”

Lục Đông Thâm không nói gì, bẻ cành cây ném vào đống lửa.

Nhiêu Tôn nhà nhã, hỏi Lục Đông Thâm cảm thấy Dư Mao liệu có thất hứa không, Lục Đông Thâm suy nghĩ rồi đáp: “Đợi xem sao. Nếu không tới, chúng ta chỉ có thể tự dựa vào chính mình.”

Ý tứ trong câu này, Tưởng Ly nghe ra rõ ràng.

Lục Đông Thâm không bao giờ dễ dàng tin tưởng ai, trừ phi kết quả bày ra trước mắt. Chỉ cần Dư Mao chưa xuất hiện, ở trong mắt anh, vẫn có điểm đáng nghi.

Họ lái xe, Dư Mao dùng xe ngựa, hai bên cùng khẩn trương tới thôn Tiểu Khê, thời gian hẹn là tám giờ tối, sau đó sẽ ở lại thôn Tiểu Khê sắp xếp một đêm, sáng hôm sau lập tức xuất phát.

Tưởng Ly nhìn di động, còn nửa tiếng đồng hồ nữa.

Cô vừa game ra, vừa đập băng vừa nói: “Sớm biết có thể đến sớm hơn, chi bằng em vừa đi vừa hái lượm ít nguyên liệu. Dọc đường bỏ lỡ không biết bao nhiêu loài thực vật quý hiểm. Đến khi vào thôn Tiểu Khê thì chẳng có gì.”

Nhiêu Tôn cực kỳ tò mò cái túi xách nhỏ cô mang theo người, bèn ghé tới hỏi bên trong cô đựng món gì.

Tưởng Ly cố tình nói: “Toàn là mấy đồ của con gái thôi, anh muốn xem không? Để em phổ cập kiến thức cho anh?”

Nhiêu Tôn đương nhiên không hứng thú gì với những thứ đó, nên mặc kệ cô.

Gần tám giờ, Lục Đông Thâm đang ngồi bên đống lửa khẽ nói một câu: Đến rồi.

Tưởng Ly ngẩng đầu lên. Qua ánh lửa, quả nhiên cô nhìn thấy một bóng người từ xa đi tới. Là Dư Mao, sau lưng vẫn là chiếc gùi trúc to tướng. Chiếc quần vốn rộng ống giờ được dùng đai quấn chặt lại kín kẽ, có lẽ để tiện leo núi băng đèo.

Nhiêu Tôn thấy cậu ta lộ diện, không nói câu nào lập tức đứng dậy lao về phía cậu ta, túm lấy cổ Dư Mao, làm cậu ta giật nảy mình.

“Thôn Tiểu Khê là thôn hoang, vì sao cậu không nói điểm này với chúng tôi trước?”

Lục Đông Thâm và Tưởng Ly không ai ngăn cảnh này lại.

Dư Mao thấy Nhiêu Tôn khí thế bừng bừng, bỗng chốc sợ hãi, vội giải thích: “Không biết, tôi cũng không biết… Tôi tới Tịch Lĩnh tuy có đi qua thôn Tiểu Khê nhưng tôi không bao giờ đi vào thôn cả. Tôi… Tôi cũng mới biết nó đã thành thôn hoang!”

Tưởng Ly thấy Dư Mao cũng không giống nói dối, bèn lệnh cho Nhiêu Tôn thả cậu ta ra trước.

“Thế nào gọi là cậu vừa mới biết thôn Tiểu Khê thành thôn hoang?” Sau khi rót trà cho Dư Mao, Tưởng Ly hỏi.

Dư Mao đi vội vã giờ cũng khát nước, uống xong một ngụm thì sặc vì nóng, vội vàng đặt cốc sang bên cạnh. Lục Đông Thâm có lòng tốt đưa nước mát cho cậu ta. Cậu ta ngậm một ngụm, nhổ ra rồi nói: “Ông nội tôi nói hồi nhỏ ông từng tới thôn Tiểu Khê chơi, lúc đó trong thôn vẫn còn người.”

Tưởng Ly lườm nguýt, hồi nhỏ của ông nội cậu ta ư…

Cô nghĩ bụng Dư Mao này chắc bình thường cũng toàn đi đường núi, thế nên từ lâu đã không biết gì về tình hình của thôn Tiểu Khê.

Dư Mao thật sự không kịp đợi trà nguội, thẳng thừng uống cạn, sau đó lau khóe miệng, hài lòng nấc cụt. Tưởng Ly quan sát Dư Mao, cảm giác cậu ta cũng không lớn, chắc vì muốn kiếm thêm chút tiền tiêu cho gia đình, bằng không ai muốn làm mấy việc vất vả này chứ.

Thở dài một tiếng, cô hỏi cậu ta có ăn cơm không.

Dư Mao thật thà, nói dọc đường có gặm một chiếc bánh rồi. Bánh mẹ cậu ta làm, nướng một lần là nướng rất nhiều.

Vậy thì chắc chắn là khô không khốc.

Tưởng Ly cười với Lục Đông Thâm: “Anh Hàn, nấu cho Dư Mao bát mỳ đi, tài nấu nướng của anh giỏi vậy mà.”

Nấu mỳ cho ai không quan tọng, quan trọng là cô đã khen anh.

Không nhiều lời thừa thãi, anh lập tức đứng lên chuẩn bị nấu mỳ.

Khiến Dư Mao cảm thấy cực kỳ ngại, vội nói không cần. Cậu ta đã no rồi. Tưởng Ly thấy Lục Đông Thâm đã bắt đầu gác nồi, bèn kéo Dư Mao ngồi xuống: “Không sao không sao, anh Hàn là một người cực kỳ nhiệt tình.”

Nhiêu Tôn cố nhịn cười, vỗ vai Dư Mao: “Không sai, cậu cứ yên tâm mà ăn, tiện thể nói cho chúng tôi nghe tuyến đường đi sâu vào Tịch Lĩnh.”

Xe đi tới thôn Tiểu Khê là không đi được nữa.

Trên thực tế, nghiêm túc mà nói, men theo đường núi của thôn Tiểu Khê thẳng tiến về phía Nam sẽ tiện đường đi vào Tịch Lĩnh hơn. Có thể cũng có đường núi cho xe đi tới chân núi Tịch Lĩnh, nhưng Dư Mao không hay biết.

Trong lúc Dư Mao xì xụp húp mỳ, ba người họ bàn bạc, sẽ cùng Dư Mao đi đường núi. Con đường nhỏ trên hệ thống chỉ đường trông quá ngoằn ngoèo. Quan trọng hơn là, Dư Mao là người thường xuyên tới Tịch Lĩnh mà vẫn chưa nghe đến con đường ấy, lỡ như nó không an toàn thì sao.

Một bát mỳ, Dư Mao giải quyết trong vòng chưa đầy một phút. Cậu ta hết lời cảm ơn Lục Đông Thâm, rồi lại nhắc nhở họ, sáng mai khi vào núi nhất định phải quấn chặt gấu quần, bằng không sẽ bị nữ quỷ đỏ cắn.

Nhiêu Tôn ngẩn người: “Nữ quỷ đỏ?”

Dư Mao cười: “Thật ra không phải ma quỷ gì, chỉ là một loại kiến, toàn thân màu đỏ, nhưng một khi bị nó cắn thì chỉ có mất mạng.”

Tưởng Ly run rẩy trong lòng: “Là loài kiến khắp người mọc một loại lông tơ màu đỏ đúng không?”

Dư Mao gật đầu lia lịa.

Lục Đông Thâm hỏi cô đó là gì.

Tưởng Ly khẽ thở dài: “Rất nhiều người gọi nó là kiến nhung đỏ. Thật ra trên thế giới, loại kiến nhung đỏ này chỉ có khoảng 5000 loài, chia thành nhiều màu sắc khác nhau, rất đẹp. Trên thực tế, chúng hoàn toàn không phải kiến mà là một loại ong nghệ không có cánh. Nhưng phàm là ong nghệ thì luôn có nọc chích. Kiến nhung cũng có, nghe nói độc tính của nó có thể giết chết một con bò.”

“Đúng đúng đúng.” Dư Mao gật đầu: “Thôn chúng tôi trước kia đã có một con bò bị nữ quỷ đỏ cắn chết, mà nó chỉ chích đúng một cái thôi.”

Nhiêu Tôn nuốt nước bọt.

“Tóm lại ngày mai vào núi, mọi người phải hết sức cẩn thận.” Tưởng Ly nói.

Khi đống lửa dần tàn, Lục Đông Thâm dặn dò mọi người cố gắng nghỉ ngơi sớm, giữ sức khỏe mới có thể vào núi được.

Đây không phải thành phố, không có đèn đường, thế nên ánh sao trở nên cực sáng, làm tôn lên những thứ đen xì xung quanh. Quá yên ắng, tới mức gần như có thể nghe thấy cả tiếng rì rầm của đám côn trùng.

Tưởng Ly nhìn vào di động, mới chín giờ.

Bình thường giờ này cô chưa ngủ, có thể sẽ ngồi điều chế ra một loại hương, hoặc đọc sách, hoặc ngồi cày một bộ phim.

Dư Mao lớn lên ở vùng núi, đã sớm quen với việc dãi gió dầm sương, cứ thế nằm bên đống lửa tàn ngủ luôn. Tưởng Ly thấy thương thằng bé, cảm thấy về đêm nhiệt độ sẽ hạ xuống, dựa vào chút nhiệt độ còn sót lại của đống lửa cũng chẳng đủ, không thể giày vò con cái nhà người ta đến đổ bệnh được.

Lục Đông Thâm nhìn hai chiếc lều phía sau và nói: “Dư Mao, cậu vào trong lều mà ngủ, ngủ chung với anh Dương.”

Dư Mao nghe xong, vừa mừng vừa lo, liên tục xua tay: “Không được không được, như vậy phiền quá. Tôi ngủ như vậy cũng tốt lắm rồi, mọi người cứ ngủ đi.”

Tưởng Ly cũng ngẩn ra, đây là cái thể loại sắp xếp gì vậy?

Chương 452 : Lục tổng thật cao siêu

Nhiêu Tôn cười nửa đùa nửa thật nhìn Lục Đông Thâm, hỏi với vẻ rất “tốt bụng”: “Vậy còn anh Hàn thì sao? Không định đứng gác cho chúng tôi đấy chứ?”

Tưởng Ly mơ hồ cảm thấy tiếp theo đây Lục Đông Thâm sẽ nói những câu không mấy tử tế.

Nói không sai, Lục Đông Thâm cười rất tự nhiên: “Chỗ này chắc cũng sẽ không có thú dữ tung hoành, thế nên tôi cũng cần phải nghỉ ngơi lấy sức. Cậu Dương không cần lo cho tôi, tôi và Tố Nam ở chung một lều là được rồi.”

Tưởng Ly á khẩu.

Trước khi xuất phát họ có bàn bạc tới số lượng lều mang theo, cuối cùng để tiết kiệm không gian, ba người quyết định mang theo hai chiếc. Họ lên kế hoạch rằng, Nhiêu Tôn và Lục Đông Thâm sẽ ở một lều, Tưởng Ly một mình một lều. Vì vậy trong hai chiếc có một chiếc đôi, một chiếc đơn.

Thế nên…

Nếu Dư Mao ngủ chung với Nhiêu Tôn, anh ấy chắc chắn phải dùng lều đôi. Vậy chiếc lều đơn còn lại sẽ dành cho cô và Lục Đông Thâm…

“Không được!” Tưởng Ly bật lại theo bản năng.

Lục Đông Thâm tươi cười hỏi ngược lại cô: “Vậy em cảm thấy nên sắp xếp thế nào mới thỏa đáng? Đi rừng, việc chúng ta vần làm chính là cố gắng giữ gìn thể lực, thế nên dù ai ra ngoài ngủ cũng không thích hợp.”

Sắp xếp thế nào mới thỏa đáng ư?

Tưởng Ly nhất thời câm nín.

Dường như sắp xếp kiểu gì cũng không thỏa đáng. Cô cũng không thể cùng Dư Mao hay Nhiêu Tôn ở chung một lều được.

Dư Mao là một người hiểu đại thể, liên tục nói mình không cần. Những đứa trẻ trong núi sống hoang dã đã quen, hơn nữa cậu ta cũng chưa bao giờ ngủ trong lều, e rằng cũng không quen.

Tưởng Ly vốn nghĩ để Dư Mao ngủ một mình bên ngoài rất không hợp lý, nhưng nghe thấy cậu ta kiên quyết như vậy thì nghĩ, thật sự không được đành mượn cớ này để lùi bước. Ai ngờ cô còn chưa lên tiếng, Lục Đông Thâm đã chậm rãi nói: “Không sao đâu Dư Mao, lúc trước Dương đại ca của cậu nói đúng, chúng tôi đều là những người cực kỳ nhiệt tình. Cậu cứ vào trong lều cố gắng nghỉ ngơi, nhiệm vụ của cậu khá nặng đấy.”

Một câu nói đã chặn họng Tưởng Ly.

Ý của câu đó là nếu Dư Mao thật sự chết cóng bên ngoài, trách nhiệm vẫn thuộc về cô.

Thế nên, cô đành phải sắp xếp như vậy.

Sau khi sắp xếp xong toàn bộ, Nhiêu Tôn đi tới giơ ngón tay cái trước mặt Lục Đông Thâm rồi hạ thấp giọng nói: “Lục tổng cao siêu thật, tôi tâm phục khẩu phục.”

Sau khi đèn trong lều tắt hết, Tưởng Ly bèn chui vào túi ngủ, như một con nhộng tằm vậy, chỉ hận không thể giấu toàn bộ mặt vào trong.

Cô nhắm mắt lại.

Trong hoàn cảnh tối lửa tắt đèn này, thính giác trở nên nhạy cảm khác thường.

Cô nghe thấy tiếng lấy nước rửa mặt của Lục Đông Thâm ngoài lều, nghe thấy tiếng kéo khóa lều của Nhiêu Tôn, nghe thấy tiếng chúc ngủ ngon đơn giản của họ, nghe thấy tiếng Nhiêu Tôn quay lại chiếc lều bên cạnh, nghe thấy có tiếng chuông di động…

Là của Lục Đông Thâm.

Cô nghe thấy anh bắt máy, nói với đầu kia: Mẹ!

Là điện thoại Tần Tô gọi tới.

Lục Đông Thâm không đứng gần lều, cô nghe thấy tiếng bước chân của anh dần dần đi ra xa…

Sau đó, bốn bề hoàn toàn yên ắng.

Nhưng cũng rất nhanh có những âm thanh khác.

Tiếng gió thổi vào lều, tiếng côn trùng kêu, tiếng lá cây xào xạc, những viên sỏi cọ lên đất, thi thoảng có tiếng chim đập cánh bay qua…

Những âm thanh tới từ một thôn làng hoang vắng, tới từ tự nhiên, tới từ một đêm khuya khác hẳn sự náo nhiệt của thành phố.

Và còn cả nhịp tim của cô.

Cô hít sâu một hơi, rồi nhẹ nhàng thở ra. Cho dù vậy, cô vẫn có thể nghe thấy từng tiếng thở của mình.

Thật sự quá yên tĩnh.

Trước khi mỗi khi đi rừng, việc cô dựng lều ngủ qua đêm chỉ là chuyện thường. Chiếc túi ngủ này đã cùng cô xông pha Nam Bắc nhiều năm, thường thì chỉ cần chui vào là chợp mắt ngay được, đâu có trằn trọc bứt rứt như đêm nay.

Nhịp tim của cô càng đập nhanh hơn.

Cùng với tiếng bước chân quay trở lại của Lục Đông Thâm.

Chẳng mấy chốc, cửa lều được kéo ra.

Tưởng Ly giấu quá nửa khuôn mặt trong túi ngủ, nhịp tim chỉ càng rộn ràng thêm.

Khi vào, trên người Lục Đông Thâm có mùi xà phòng thơm mát sau khi rửa ráy, giống như mùi của tự nhiên, không có sự dồn ép và công kích.

Tưởng Ly nghe thấy tiếng anh nằm xuống bên cạnh mình.

Có lẽ là ảo giác.

Qua túi ngủ, cô cũng cảm nhận được nhiệt độ cơ thể anh.

Rất nóng.

Nóng tới mức cô sắp không giấu nổi mặt nữa rồi.

Lục Đông Thâm lật người, vươn cánh tay, ôm cả cô và túi ngủ của cô vào lòng.

Cả người Tưởng Ly cứng ngắc.

Anh không dùng túi ngủ, cứ thế nằm thẳng lên đệm chống ẩm, động tác dĩ nhiên linh hoạt hơn cô.

“Ngủ rồi à?”

Lục Đông Thâm áp mặt xuống, môi kề bên tai cô.

Kích thích tới nỗi Tưởng Ly giật mình.

Cô khiến Lục Đông Thâm cười khẽ, anh thu chặt cánh tay lại, càng áp sát mặt hơn, nhưng phần nhiều giống như đang vụng trộm hít hà mùi thơm. Tưởng Ly không giả vờ được nữa, đang định lên tiếng thì nghe thấy Lục Đông Thâm “suỵt” một tiếng: “Hai lều rất gần nhau đấy.”

Tưởng Ly đương nhiên không dám hét, cũng không thể lên tiếng.

Trong một đêm khuya yên tĩnh như thế này, một chút động tĩnh của cô trong lều cũng sẽ khiến người ta hiểu lầm.

Cô ngồi bật dậy, quay mặt về phía Lục Đông Thâm, giận dữ nhìn anh.

Lục Đông Thâm lấy túi ngủ làm gối, dựa vào đó, tay đặt ra sau gáy, quan sát cô bằng ánh trăng bàng bạc.

Cả người cô giấu hoàn toàn trong túi ngủ, chỉ lộ độc khuôn mặt ra ngoài.

Mặt còn cực kỳ trắng.

Thoạt nhìn trông rất kỳ quái.

Lục Đông Thâm không nhịn được, phì cười, giơ tay ra hiệu với cô: “Nằm xuống ngủ đi, anh không quấy rầy em nữa.”

“Anh nói nhỏ thôi.” Tưởng Ly sợ hãi ghé sát tới, hạ thấp giọng.

Lục Đông Thâm nhấc mép túi ngủ lên, tiện thể kéo cô nằm xuống, vươn cánh tay ôm cô vào lòng.

Tưởng Ly không dám có động tĩnh lớn, cứ thế nằm đờ ra trong lòng anh. Qua túi ngủ, cô vẫn cảm nhận được lồng ngực anh mạnh mẽ, thật sự quái đản.

“Ngủ đi.” Lục Đông Thâm khẽ nói bên tai cô.

Ngủ ư?

Anh thật sự có lòng tốt để cô ngủ sao?

Nhưng, cô đúng là muốn ngủ thật sự.

Nhất là sau khi hơi thở cả hai đều nhịp nhàng, anh cứ ôm cô như vậy, cô bắt đầu mơ màng, mắt díp lại, mí mắt nặng trịch, giống như những ngày ngủ chung với anh khi trước, mùi hương của anh là công cụ hữu hiệu nhất ru cô ngủ ngon.

Trong mơ màng, Tưởng Ly như mơ thấy một giấc mơ.

Trong mơ là khung cảnh của một đám cưới, Lục Đông Thâm nhẹ nhàng kéo tay cô lại, đeo nhẫn cưới lên ngón áp út của cô. Anh nói với cô: Từ nay về sau, em chính là vợ của anh…

Anh hôn lên trán cô, má cô, bờ môi ấm áp như ánh nắng mùa xuân.

Trong mơ, cô hỏi anh: Đông Thâm, chúng ta sẽ sống với nhau trọn đời được không?

Anh dịu dàng đáp lại: Được.

Tưởng Ly cảm thấy, chữ này của anh rất nghiêm túc.

Dần dần, cô bắt đầu cảm thấy không ổn, hình như thật sự có người đang hôn mình.

Cô choàng tỉnh giấc.

Cô vẫn yếu ớt nằm trong vòng tay anh, bờ môi mỏng mang theo mùi gỗ cỏ thanh mát của anh đang triền miên trên cánh môi cô.

Trái tim vọt lên tận cổ họng.

Cô bặm môi, ngăn lại sự nồng nhiệt của anh.

Lục Đông Thâm cũng không cưỡng ép, chỉ cúi xuống nhìn cô và cười: “Sao vậy?”

Còn mặt dày hỏi cô sao vậy ư?

“Lục Đông Thâm, đừng có cái kiểu nói một đằng làm một nẻo như thế.” Cô nghiến răng nghiến lợi, gần như giận dữ.

Lục Đông Thâm nhịn cười, hắng giọng, mặt càng hạ xuống thấp hơn, nói vào tai cô: “Tại em ban nãy khẽ gọi tên anh, anh tưởng em muốn.”

Hàm hồ!

Tưởng Ly chửi thầm, cánh tay chạm phải túi xách bên cạnh, vừa hay huých phải chiếc khóa kim loại bên trên, đau đớn khiến cô nhe răng suýt xoa: “Anh mà còn như vậy nữa là ra ngoài ngủ, đằng nào anh cũng có túi ngủ.”

“Từ chối anh còn làm em bị thương, em nói xem, có phải là lợi bất cập hại không?” Lục Đông Thâm rất nhắng nhít, kéo ngón tay đau của cô qua xoa xoa, áp môi lên tai cô: “Em không muốn anh à? Vậy anh muốn em thì phải làm sao?”

Ý đồ bóng gió lộ liễu.

Tuy rằng Tưởng Ly cũng hiểu rõ trong lòng, lúc này anh không thể làm gì mình, nhưng nghe được câu này, trái tim cô vẫn rung rinh tưởng chết, giống như có một chiếc móc câu móc nó lên, khiến nó chẳng chịu nằm yên. Cô muốn đẩy anh ra nhưng lại nghe anh nói khẽ: “Nằm yên.”

Khác với sự mờ ám ban nãy.

Ngữ khí của anh trầm thấp, nghiêm túc.

Tưởng Ly nghe anh nói xong, chợt giật mình.

Chương 453 : Bất cứ ai cũng đáng ngờ

Lục Đông Thâm giữ nguyên tư thế nằm đè lên cô, nhưng tay lại men theo hướng đầu cô lần mò qua. Tưởng Ly thò đầu ra khỏi túi ngủ, nhìn theo hướng tay anh đang lần mò.

Có một tia sáng cực kỳ yếu, mơ hồ thấp thoáng phát ra qua lớp vải của chiếc túi nhỏ bên cạnh. Nếu không nhìn thật kỹ, nguồn sáng này sẽ chìm hẳn vào bóng tối.

Lục Đông Thâm đứng lên, thận trọng kéo chiếc túi nhỏ của cô qua, từ từ kéo khóa. Tưởng Ly mơ hồ cảm thấy điềm chẳng lành. Cô lục tục chui ra khỏi túi ngủ, nhìn chằm chằm động tác của Lục Đông Thâm.

Khóa của túi nhỏ được kéo ra, Lục Đông Thâm lấy ra một thứ từ bên trong.

Không còn lớp vải che chắn, ánh sáng trên đầu thứ đó rõ ràng hơn một chút.

Nhấp nháy, giống như một chiếc đèn báo hiệu.

Tưởng Ly hồ nghi, liếc nhìn Lục Đông Thâm.

Lục Đông Thâm nghiêm nghị, thì thầm một câu: Máy theo dõi.

***

Bên ngoài căn lều.

Ba con người đã mất ngủ.

Họ ngồi quây quanh nhau, nhìn chăm chú chiếc túi để bên cạnh đống lửa của Tưởng Ly, bên trên túi đặt một chiếc vòng tay.

Vòng tay được tạo thành từ ý dĩ, thủy tinh đỏ, da bò nhỏ, ngao khổng lồ, trầm hương và khóa kim loại, đây là món đồ Tưởng Ly mua lúc ở trấn Thất Xá khi trước. Cô cũng không phải một người thích đeo kiểu đồ này, chỉ là khi đó nhìn thấy người bán sợi dây dẫn theo con nhỏ, trông cũng rất khó khăn, nên cô đã bỏ tiền mua một chiếc, không mặc cả, cũng không bắt đối phương trả lại tiền.

Người bán vòng tay trông cũng là một người thật thà, thấy cô không yêu cầu trả lại tiền thì cực kỳ cảm động, còn cho cô thêm một hạt ý dĩ, nói là tặng cô.

Sau khi mua, cô không đeo mà bỏ vào trong túi.

Ánh sáng chớp nháy nằm ngay bên cạnh móc kim loại trên lớp da bò. Nếu không phải vì nó phát sáng, thật sự không nhìn ra bất kỳ điểm nào khác thường.

Trong lều, Dư Mao vẫn đang ngủ.

Có lẽ vì thoải mái nên tiếng ngáy của cậu tiếng sau cao hơn tiếng trước, thế nên Nhiêu Tôn cũng bị ồn, không ngủ được. Vừa nghe thấy tiếng có người từ lều bên cạnh đi ra, anh ấy cũng ra theo. Không ngờ Lục Đông Thâm lại mang một thứ như vậy ra ngoài.

Ba người im lặng một lúc.

Tưởng Ly bỗng nhiên bò dậy, chui vào trong lều.

Lục Đông Thâm và Nhiêu Tôn quay đầu lại nhìn cô. Cô không kéo cửa lều lại, dưới ánh trăng, họ nhìn thấy cô rút một thứ trông giống như túi vải từ trong chiếc túi nhỏ luôn mang theo bên người, mở ra, chẳng biết lấy thêm thứ gì từ bên trong, rồi đi ra khỏi lều.

Cô không tiến lên.

Ngược lại kéo mở cửa căn lều mà Dư Mao đang ngủ bên trong.

Lục Đông Thâm đã hiểu ra ý đồ của cô, không ngăn cản. Ban nãy Nhiêu Tôn cũng không hiểu, nhưng nhìn thấy thứ cô cầm trong tay hướng về mũi Dư Mao thì anh ấy đã bừng tỉnh ngộ.

Chắc khoảng năm phút sau, Tưởng Ly thu tay về, đi ra khỏi lều, rồi trở về lều của mình, cất kỹ thứ đó rồi mới ngồi lại xuống cạnh hai người họ.

Trong lều kia, tiếng ngáy của Dư Mao vẫn vang vọng.

Tưởng Ly thu gọn đống cành cây bên cạnh đống lửa lại, bên này Lục Đông Thâm lấy bật lửa châm lên.

Càng về đêm, chênh lệch nhiệt độ càng rõ ràng.

Khi ánh lửa sáng lên, Nhiêu Tôn lại thêm mấy nhánh cây tùng có dầu vào, chẳng mấy chốc, hơi ấm cùng mùi thơm của gỗ tùng cũng bay ra.

“Dư Mao từng tiếp xúc với túi của em?” Nhiêu Tôn hỏi.

Sau khi Dư Mao ăn mỳ xong, họ không ở cạnh nhau một thời gian ngắn. Dư Mao nói đi cho ngựa ăn cỏ, anh ấy và Lục Đông Thâm về xe dọn dẹp một ít đồ đạc. Xe đỗ ở cổng thôn, không tiện vào trong thôn như xe ngựa, thế nên Dư Mao túm lấy vài ba cọng cỏ cho ngựa ăn xong thì cũng về lều trước.

Tưởng Ly trả lời rất chắc chắn: “Không, cậu ta cho ngựa ăn xong trở về thì ngồi suốt bên đống lửa. Túi xách của em ở trong lều, cậu ta không có cơ hội tiếp xúc.”

“Khoảng thời gian này em không hề đi đâu?” Nhiêu Tôn hỏi rất tỉ mỉ.

Tưởng Ly muốn trả lời là không, nhưng nhất thời có chút ngập ngừng: “… Cũng không hẳn, em có rời đi một lúc, khi về đã thấy Dư Mao ngồi bên cạnh đống lửa.”

“Rời đi một lúc?” Nhiêu Tôn nhướng mày.

Tưởng Ly có chút ngượng ngập, gật đầu cũng không được mà lắc đầu cũng chẳng xong. Lục Đông Thâm nhìn dáng vẻ cô là lập tức hiểu ra ngay, không nhịn được cười. Nhiêu Tôn thấy vậy cũng tỉnh lại, cùng không kiềm chế được tiếng cười như Lục Đông Thâm.

Tưởng Ly thấy cả hai người đàn ông hai bên đều cười, vừa tức vừa sốt ruột, nhưng không còn xấu hổ nữa, thẳng thừng khích bác: “Con người có ba việc gấp, sao mà phải cười? Em uống nhiều nước không được chắc? Vả lại, tuy rằng Dư Mao có ngồi riêng nhưng em cảm thấy cậu ta không giống một người có tâm địa.”

“Vậy em đã cho cậu ta ngửi cái gì?” Nhiêu Tôn cố tình chọc cô.

Tưởng Ly trừng mắt nhìn anh ấy: “Tuy rằng em không nghi ngờ cậu ta, nhưng cũng không muốn bị cậu ta nghe thấy cuộc nói chuyện này. Cứ đề phòng là hơn, để cậu ta ngủ ngon hơn một chút.”

Lục Đông Thâm lấy ra một cành cây khá to và thô để khơi đống lửa lên. Lửa bùng cao một chút, anh nói: “Khả năng là Dư Mao quá thấp. Máy theo dõi được khảm trong móc kim loại chạm rỗng. Một công việc tỉ mỉ và tinh xảo như vậy không giống việc cậu ta có thể làm. Tay cậu ta rất thô, có lực, nhưng chưa chắc đã khéo léo.”

“Nhưng trên thực tế anh vẫn đang nghi ngờ cậu ta đúng không?” Tưởng Ly quay đầu nhìn anh.

“Phải.” Ngữ khí của Lục Đông Thâm trầm thấp: “Khi chưa có một trăm phần trăm bằng chứng, khả năng cậu ta bị mua chuộc tuy nhỏ nhưng không phải là tuyệt đối không có.”

“Vậy anh cảm thấy người đáng ngờ nhất có thể là ai?” Tưởng Ly hỏi.

Lục Đông Thâm cầm chiếc vòng lên, ngón tay gạt lên móc khóa bên trên: “Lúc mua nó đã có móc khóa kim loại rồi?”

Lúc đó khi cô mua nó anh không quá để ý, chỉ nghĩ là cô nổi hứng thích một thứ gì đó. Sự thật chứng minh đúng là cô nổi hứng, mua về cũng không thấy cô đeo.

Tưởng Ly ngẫm nghĩ: “Có lẽ vậy.” Cô nhớ không rõ ràng lắm.

“Nhưng nếu là người bán vòng tay có vấn đề thì cũng không nhiều khả năng, sao người đó dám chắc em sẽ mua nó chứ.” Cô bổ sung thêm một câu.

Tỷ lệ của trường hợp này đúng là rất nhỏ.

“Em cố nghĩ lại xem, ngoài người bán vòng tay, còn ai từng chạm vào nó không?” Lục Đông Thâm hỏi.

Tưởng Ly “á” lên một tiếng: “Vi Dung.”

Nhiêu Tôn sững người.

Lục Đông Thâm cũng khong ngờ đến, hơi ngẩn ra.

“Thím bán vòng tay cho em thêm một hạt ý dĩ. Vi Dung nhàn nhã không có việc gì làm nên đã xỏ vào giúp em, vòng tay đã được để ở chỗ cô ấy khoảng nửa tiếng.”

Sau khi xỏ xong chiếc vòng, Vi Dung đã mang qua cho cô. Thật ra cô không quá thích nó, định tặng cho Vi Dung đeo chơi. Vi Dung không nhận, nói với cô: Cô đeo đi, ý dĩ trên này sẽ bảo vệ cho mọi người bình an.

“Là Vi Dung?” Tưởng Ly nhíu mày.

“Khả năng là Vi Dung lớn nhất, hơn nữa, cô ấy có đủ thời gian khảm máy theo dõi vào trong móc khóa kim loại.” Lục Đông Thâm tỉ mỉ phân tích: “Nhưng cũng không loại trừ trong nửa tiếng đó có người vào phòng cô ấy. Thế nên, dù là tình huống nào, quán trọ cũng là nơi đáng nghi nhất.”

Tưởng Ly cảm thấy lòng lạnh ngắt.

Có lẽ vì nhiệt độ đêm xuống thấp, cô mới cảm thấy lạnh.

Ngoài lạnh còn là sự bí bách, như có một tảng đá đè nặng lên khiến cô không sao thở nổi.

Cô nghĩ trấn Thất Xá đôn hậu, thuần phác, quán trọ của Vi Dung từ trên xuống dưới cũng đều là những người đáng yêu, dễ gần, không thể nhìn ra có người đã mua chuộc họ.

Quả thật là “họa hổ, họa bì nan họa cốt, tri nhân, tri diện bất tri tâm”.

Lúc này cô không thể quay đầu lại đấm cho Vi Dung một trận, ép cô ta nói ra người sai khiến mình là ai, chỉ biết ôm lấy ấm ức thở dài khó chịu.

Lúc này, Nhiêu Tôn bất thình lình nói: “Bây giờ thì hai người không nghi ngờ Nguyễn Kỳ nữa chứ?”

Chương 454 : Lấy gậy ông đập lưng ông

Tưởng Ly đứng bên kia đang buồn bực, vừa nghe thấy Nhiêu Tôn nói câu này, lập tức không nhịn được cười. Thế mà vẫn còn nhớ chuyện này, chắc là dọc đường anh ấy đã suy nghĩ không ít, bây giờ bắt được cơ hội nên lập tức tẩy trắng cho Nguyễn Kỳ.

Cô chống tay lên má: “Nhiêu Tôn, sự tích cực này của anh là từ đâu mà ra?”

“Cái gì mà từ đâu mà ra?” Nhiêu Tôn làm bộ nghiêm túc: “Anh chỉ cảm thấy chúng ta hiểu lầm một người là không hay, người ta là một cô gái trẻ, trong trắng cứ như thế bị em chà đạp rồi…”

“Này này này, nói gì đó hả? Ai chà đạp trong trắng của cô ấy?” Tưởng Ly câm nín: “Em thấy anh chà đạp cô ấy thì có.”

Nhiêu Tôn bị cô bật, rất không vui, khẽ quát một tiếng: “Không ai quản lý em nữa phải không?”

Ngay sau đó Lục Đông Thâm vươn tay ôm lấy Tưởng Ly, cười nói: “Con gái con đứa, miệng đừng độc như vậy, nói trúng tâm sự của người khác chưa chắc là chuyện tốt đâu. Cũng may Tôn thiếu đây khoan hồng độ lượng, đổi lại là người khác chắc chắn diệt khẩu em rồi.”

Tưởng Ly bị hai người họ chọc, sự bứt rứt trong lòng cũng tan đi không ít.

Nhiêu Tôn lười đấu võ miệng với Tưởng Ly, bèn cầm cành cây trong tay chọc xuống đất: “Lục Đông Thâm, vậy anh nói đi.”

Việc đến nước này, sự thật đã bày ra rõ ràng.

Lục Đông Thâm nói: “Phải, đúng là đã đổ oan cho Nguyễn Kỳ.”

Ban đầu nghi ngờ Nguyễn Kỳ là vì phát hiện ở trấn Thất Xá có người theo dõi. Người theo dõi đó có rất nhiều khả năng, nhưng khi phát hiện ra máy theo dõi thì tính chất đã thay đổi. Mục đích của đối phương rất đơn thuần, chính là muốn biết hành tung của họ, thông qua máy theo dõi thuận lợi tiến vào Tịch Lĩnh.

Nếu là Nguyễn Kỳ, cô ấy không cần khổ sở giấu mặt như vậy.

Máy theo dõi rất tinh vi, lại mua chuộc cả người của quán trọ, tâm tư của người này không đơn giản.

Nghe xong, Nhiêu Tôn nhìn Tưởng Ly.

Tưởng Ly thấy vậy gào lên: “Nhìn gì mà nhìn?”

Nhiêu Tôn quay người lại đối mặt với cô, cười đầy ý thù địch: “Em không thấy xấu hổ à?”

“Xấu hổ gì?”

“Nói gì thì nói Nguyễn Kỳ cũng được coi là người thân thiết với em. Lúc trước Lục Đông Thâm nghi ngờ cô ấy, em cũng nghi ngờ theo, còn có quan niệm thị phi đúng sai hay không?” Nhiêu Tôn chép miệng: “Anh mà là em, sẽ chẳng còn mặt mũi gặp lại Nguyễn Kỳ nữa.”

Tưởng Ly bực anh ấy: “Có gì mà mất mặt? Có giỏi thì anh tìm ra được cô ấy đi, em sẽ xin lỗi ngay trước mặt cô ấy.”

Quả nhiên làm cho Nhiêu Tôn á khẩu.

Lục Đông Thâm bắn cho Nhiêu Tôn một ánh mắt “chẳng giúp được gì”.

Tưởng Ly quay về chuyện chính: “Vậy cái máy theo dõi này phải làm sao? Hủy luôn?”

“Đây có lẽ là loại máy theo dõi nhỏ nhất trên thị trường rồi, có khả năng tự sửa, cũng tức là nếu có sự cố ngoài ý muốn gây rối hay gây gián đoạn, các số liệu bên trong cũng sẽ tự động được khôi phục.” Lục Đông Thâm cẩn thận đặt lại chiếc máy theo dõi: “Nhưng có một điểm không tốt, lúc khôi phục sẽ có đèn hiển thị, giống như bây giờ. Có lẽ ban nãy em vô tình chạm phải, khiến số liệu tự khôi phục, nên chúng ta mới phát hiện ra.”

Tưởng Ly cảm thán: “Đúng là bỏ ra một khoản đầu tư lớn đấy, chắc là người của Lục Môn phải không?”

Nhiêu Tôn ở bên nói: “Chắc đến tám, chín phần rồi. Nhưng người họ muốn đối phó là Lục Đông Thâm sắp tranh giành lợi ích với họ. Thế nên, công sức bỏ ra cũng đáng.”

Lục Đông Thâm nhìn máy theo dõi im lặng một lúc, sau đó ấn ngón tay, móc lại chiếc khóa kim loại. Cái máy theo dõi kia cũng tắt đèn đúng lúc, xem ra số liệu đã được khôi phục. Anh nói: “Không cần hủy, tiếp tục mang theo nó.”

Tưởng Ly sửng sốt.

Nhiêu Tôn nhìn anh chằm chằm: “Lục Đông Thâm, việc lấy gậy ông đập lưng ông anh chắc chắn được bao nhiêu?”

Lục Đông Thâm nhìn ánh lửa dần nhỏ đi trước mặt, nói: “Tôi không có đường lùi, đây là cách duy nhất. Bắt buộc phải xuất chiêu hiểm, đành liều một phen thôi.”

Tưởng Ly hiểu ý của anh.

Bất thình lình, cô nhớ tới lời ông thầy bói nói: Qua thì sống, bằng không thì chết.

Trái tim cô chợt thắt lại.

Đầu cô bị Lục Đông Thâm xoa một cái, cô ngước lên nhìn anh. Anh cười khẽ, ra hiệu về phía lều: “Nhân lúc anh còn chưa buồn ngủ, em có vào ngủ không?”

Tưởng Ly nhớ lại hành động của anh ban nãy khi ở trong lều, mặt nóng bừng lên, gạt tay anh ra, đứng dậy chui vào lều.

Trước khi kéo cửa lều lên, cô tiện tai nghe thấy Lục Đông Thâm khẽ nói một câu: “Nhiêu Tôn, nói chuyện đi.”

***

Trời vừa tờ mờ sáng, Tưởng Ly đã bị Lục Đông Thâm đánh thức.

Cô buồn ngủ muốn chết.

Suy nghĩ duy nhất chính là liều mạng co rụt vào trong túi ngủ, ngủ được thêm giây nào tốt giây ấy.

Lục Đông Thâm xoa đầu cô, rất kiên nhẫn: “Dậy đi, chúng ta còn phải đi gấp.”

Cô biết là phải đi gấp, còn không thể lái xe, đúng là một chặng đường đau khổ.

Cô mơ màng mở mắt.

Quả nhiên, cô vẫn cuộn tròn người trong túi ngủ, nằm yên trong lòng anh. Chỉ là tối qua sau khi về lều, cô gục xuống ngủ luôn, anh về khi nào cô hoàn toàn không biết.

Cô ngồi thẳng dậy, đầu tóc rối bù xù.

Lục Đông Thâm cũng ngồi dậy, tươi cười bấu má cô: “Cho em một phút, một phút sau còn không ra khỏi lều anh sẽ đích thân tới giúp em tháo túi ngủ, tiện thể lột luôn lớp da của em ra đấy.”

Tưởng Ly mơ mơ hồ hồ.

Sau khi Lục Đông Thâm ra khỏi lều, cô đột nhiên phản ứng lại, vội vàng bò ra khỏi túi ngủ.

Theo tuyến đường bình thường mà Dư Mao tính toán, từ thôn Tiểu Khê tới dưới chân Tịch Lĩnh cần đi trên một ngày.

Vào lúc mặt trời còn chưa bật ra khỏi đường chân trời, mấy người họ đã đánh răng rửa mặt xong xuôi rồi. Xe chỉ có thể dừng trước cổng thôn Tiểu Khê, bốn người phải men theo con đường đất bên cạnh thôn đi về phía Nam tiến sâu vào núi, sau đó trèo núi vượt đèo. Thế nên, thôn Tiểu Khê là thôn hoang cũng tốt, chí ít không ai hỏi han về xe của họ.

Tuy rằng nói vậy, họ vẫn dừng xe lại ở một nơi khá kín đáo, rồi lại lấy lá cây dày và kín che chắn cẩn thận, đề phòng vạn nhất.

Đồ ăn, trang thiết bị và dược phẩm lần lượt được đựng trong các balo. Gánh nặng của Lục Đông Thâm và Nhiêu Tôn khá lớn, toàn bộ những đồ nặng đều được để vào balo của hai người họ. Chiếc balo leo núi của Tưởng Ly cũng không hề nhỏ, nhưng bên trong không có đồ nặng gì, thế nên người nhẹ như chim bay.

Dư Mao là đứa trẻ lớn lên trong núi, cậu ta không vào Tịch Lịch nên cũng không mang theo đồ gì, chỉ mang theo một chiếc túi vải, trong đó đựng lương khô mà thôi.

Ba người lên xe ngựa, Dư Mao tháo cương vòng qua cổ tay rồi cũng trèo lên xe ngựa, ngồi lên phía trước điều khiển.

Xe ngựa không lớn, trong ba người ngồi sau có hai người cao lớn, thế nên gần như đầu gối phải chạm vào đầu gối. Được nghỉ qua đêm, ngựa rất khỏe, đi mải miết cả đoạn đường. Dư Mao ngủ cũng rất ngon, miệng còn ngâm nga hát, chốc chốc lại nói một câu: “Mấy người thành phố như anh chị thật bị hưởng thụ, ngủ trong lều ngon thật đấy.”

Câu nói này chỉ lọt được vào tai Lục Đông Thâm.

Bình thường anh dậy sớm đã quen, lúc này cũng không cảm thấy buồn ngủ.

Tưởng Ly bên cạnh thì không ổn.

Sau khi trở về Thương Lăng, cô bắt đầu tự giải phóng bản thân, có lúc ngủ đến khi mặt trời lên tận đỉnh đầu mới dậy. Thế nên sau một đêm trằn trọc, dù ngồi xe ngựa đảo qua đảo lại, cô vẫn có thể nhắm mắt chợp một giấc.

Nhiêu Tôn ngồi sát trong cùng. Có lẽ vì tiếng ngáy của Dư Mao quá gần, nên lên xe ngựa là anh ấy ngủ gật, đầu ngoẹo ngoẹo. Hai hôm nay tóc anh ấy đã dài hơn một chút, cũng chưa kịp cắt tỉa gì đã phải vào núi, tỉnh dậy đỉnh đầu có hơi phản nghịch. Mái tóc lúc rửa mặt khó khăn lắm mới ẹp xuống được lúc này lại dựng lên, lắc lư theo cái đầu nặng trịnh của anh ấy.

[text_hash] => c4f86377
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.