Array
(
[text] =>
Chương 445 : Tần Xuyên vẫn luôn tồn tại
Lục Đông Thâm và Nhiêu Tôn đều không thúc giục, cứ thế quan sát những bước chân đi qua đi lại của cô. Cứ như vậy khoảng hai, ba phút sau, Tưởng Ly đứng trước bàn, đập mạnh tay lên bàn. Lục Đông Thâm và Nhiêu Tôn hiểu rõ, có lẽ cô đã nghĩ thông suốt một vài chuyện.
Quả nhiên, Tưởng Ly lên tiếng: “Em hiểu rồi.”
Cô ngồi ngay xuống, ánh mắt sáng rực: “Không phải Biển Thước.”
“Hả?” Nhiêu Tôn ngạc nhiên.
“Là anh cả của Biển Thước.”
Nhiêu Tôn không nhịn được cười: “Ban nãy chẳng phải chúng ta đang nói đến anh cả của Biển Thước ư?”
“Ý của em là thôn bản ở đằng sau Tịch Lĩnh.” Tưởng Ly cố gắng biểu đạt ý tứ thật rõ ràng: “Trưởng quầy Vương nói họ là đời sau của Biển Thước, việc này không đúng. Có lẽ họ phải là tộc người đời sau của anh cả Biển Thước, hoặc là những người có liên quan tới anh cả của Biển Thước, ví dụ như thân tộc hoặc đệ tử gì đó.”
Lục Đông Thâm đăm chiêu: “Theo lời Tần Vũ nói, cách thức trị bệnh cứu người của tổ tiên cậu ta cũng giống với anh cả của Biển Thước. Hơn nữa thôn này lại sống cách biệt với thế giới, càng là những thôn bản như vậy, lực ngưng tụ lại càng mạnh. Họ có cùng một tổ tiên, thế nên Tần Vũ nói tổ tiên của họ, thực tế là chỉ tổ tiên của cả thôn. Nghĩ mà xem, tên nhóc đó còn mang họ Tần, mà Biển Thước trong lịch sử thực chất cũng là họ Tần, phải không?”
Tưởng Ly gõ lên bàn: “Xem xét theo góc độ này thì chính xác.”
Nhiêu Tôn đưa ra nghi ngờ: “Nếu nói thôn bản đằng sau Tịch Lĩnh chính là huynh trưởng của họ Tần thì bao nhiêu năm qua cũng quá lâu rồi? Có thể sống cách biệt lâu đến vậy ư?”
“Khi trước chưa chắc có thôn này.” Tưởng Ly đưa ra lời giải thích: “Khu vực sinh sống khi trước của họ Tần không phải khu vực này, chắc là không biết bao nhiêu đời sau vì trốn tránh chiến tranh mới tới Tịch Lĩnh chăng.”
Lục Đông Thâm không nói, cụp mắt xuống suy nghĩ.
Nhiêu Tôn đưa tay xoa cằm, lẩm bẩm: “Cứ cảm thấy có chỗ nào đó chưa hợp lý.”
Ngay cả Tưởng Ly cũng cảm thấy vậy.
Cả ba một lần nữa rơi vào trầm mặc.
Rất lâu sau, Lục Đông Thâm nói: “Bây giờ chúng ta chỉ có thể tìm manh mối dựa vào những lời Tần Vũ nói. Cậu ta nói tổ tiên của mình y thuật rất lợi hại, không cần bước chân ra cửa là có thể xem bệnh cho người ta.”
Tưởng Ly nói: “Đúng, đây là bản lĩnh của huynh trưởng họ Tần.”
Lục Đông Thâm lại nói: “Tần Vũ còn nói, tổ tiên của họ từng cứu được một người đã chết từ trong quan tài. Về sau người được cứu tiếp tục ở lại giúp tổ tiên họ hái thuốc, khám bệnh.”
Tưởng Ly bỗng nhiên sững người: “Đây là chỉ… Quắc Thái Tử, đệ tử đời thứ mười của Biển Thước!”
Tương truyền, các đệ tử của Biển Thước đa phần đều là dân thường, ngoài đệ tử nhỏ nhất, Quắc Thái Tử. Có sách sử ghi lại, Quắc Thái Tử từng mắc chứng “xác quyết”. Nhìn theo biểu hiện lâm sàng của y học hiện đại thì chính là chứng đột ngột ngất xỉu, bất tỉnh nhân sự, cộng thêm một loạt các hiện tượng như tay chân lạnh ngắt. Có rất nhiều nguyên nhân dẫn đến hiện tượng này, nhẹ thì sẽ tỉnh lại ngay trong thời gian ngắn, nặng thì mất mạng.
Tóm lại, vị Quắc Thái Tử đó đã bị chôn đi như một người đã chết, cũng may được Biển Thước cứu sống. Về sau, Quắc Thái Tử nhận Biển Thước làm thầy, theo Biển Thước học y. Mười vị đệ tử của Biển Thước ai cũng có sở trường riêng của mình. Trong đó Quắc Thái Tử thiên về hái thuốc, thế nên khả năng phân vị các vị thuốc của ngài là mạnh nhất.
“Thế nên vấn đề đã xuất hiện rồi đây.” Lục Đông Thâm cũng biết đến đoạn sử ký này, nói tiếp: “Tần Vũ nói tổ tiên của họ không cần bước chân ra cửa cũng chữa được bệnh cho người ta, giống như nói huynh trưởng họ Tần, rồi lại nói tổ tiên đã cứu Quắc Thái Tử, giống như nói đến Biển Thước, vậy rốt cuộc tổ tiên của họ là ai?”
Nhiêu Tôn ngẫm nghĩ một chút rồi nói: “Có lẽ chỉ chung họ Tần thì sao? Dù là người anh em nào của họ Tần thì cả ba người họ đều là cao thủ y thuật. Từng đời tộc người truyền lại cho nhau, không biết tới triều nào, thời đại nào lại bắt đầu sống cách biệt với thế giới. Tổ tiên đó cụ thể là ai chắc chắn sẽ có những cách nói không thống nhất.”
Đây không phải là một cách giải thích khác, dù sao thì bao nhiêu năm rồi, việc ghi chép lại tình hình của tổ tiên cũng không dễ dàng. Ba anh em lại đều là con cháu họ Tần, nhiều đời sau coi họ là một cũng có khả năng.
Sau khi suy nghĩ, Tưởng Ly đưa ra một khả năng hoàn toàn mới: “Hoặc có thể, tổ tiên của họ thật ra chính là Quắc Thái Tử thì sao? Thời đại đó chiến loạn, bên cạnh Quắc Thái Tử không thể nào không có thân tín. Tóm lại, có thể là thân tín, có thể là tử sĩ sau này vì Quắc Thái Tử mà ẩn thân chốn rừng núi. Họ theo Quắc Thái Tử học y thuật, sau đó nhiều đời sau cứ thế sinh sôi phát triển thành thôn, lấy họ Tần. Có lẽ vì Quắc Thái Tử đã nhận Biển Thước làm thầy, coi như cha, có lẽ chỉ vì trốn tránh chiến loạn hoặc kẻ thù.”
“Giả thuyết này không phải là không thể.” Nhiêu Tôn nói: “Huynh trưởng họ Tần, Biển Thước và Quắc Thái Tử thật ra đều có liên quan mật thiết, thành viên sơ khai nhất của thôn có thể chính là đời sau liên quan tới ba người họ, là con cháu hoặc thân tín. Thời cổ đại, việc sinh sản rất lạc hậu, cần phải hợp tác với nhau mới có thể sinh tồn. Làm sao để đùm bọc lẫn nhau? Cách trực tiếp nhất là cùng xây nên một tộc người, kiểu trói buộc nhau theo phương thức huyết thống này sẽ là cách tốt nhất để kết dính sức mạnh tập trung, và là cách lâu bền nhất.”
Tưởng Ly gật đầu: “Chúng ta quay lại xem công thức mà Tần Vũ lấy ra, Vong Ưu Tán, có lẽ chính là công thức gốc mà sau này Tả Thời cải thiện thành Phong Thống Tán. Tần Vũ nói xuất phát từ người được cứu kia, lại nói phương thức ấy rất thần kỳ, cho dù thay tim đổi cốt cũng vẫn có thể cười nói bình thường. Anh lại nhớ tới một đoạn trong Liệt Tử.Thang Vấn, kể về câu chuyện Biển Thước đổi tim. Tương truyền có hai người tên Lỗ Công Hộ và Triệu Tề Anh đi tìm Biển Thước trị bệnh. Sau khi cho họ uống rượu thuốc, Biển Thước đã tráo đổi tim của hai người, cả hai đều không đau không ngứa. Đương nhiên, sau này hậu thể dùng điển tích này để ví von với việc “Lấy ưu điểm của người bù khuyết điểm của mình”, nhưng nếu công thức đó thật sự có thể khiến người ta quên hết đau đớn, quên cả cái chết thì cũng không phải là không thể, có điều sẽ không khoa trương như điển tích mà thôi.”
Nhiêu Tôn hỏi: “Lẽ nào không thể là Ma Phí Tán sao?”
“Ma Phí Tán nhìn từ góc độ hiện đại không khác gì tiền thân của thuốc mê, nhưng Vong Ưu Tán không phải thuốc mê.” Tưởng Ly giải thích: “Thuốc mê khiến người ta hoàn toàn mất đi cảm giác, còn Vong Ưu Tán nếu đúng là tiền thân của Phong Thống Tán thì công dụng của nó là giúp người ta không cảm nhận được bất kỳ đau đớn nào kể cả trong lúc tỉnh táo. Đương nhiên, trong lâm sàng, một phần thuốc mê cũng có thể làm được điểm này, nhưng vị trí dùng thuốc mê không có cảm giác. Theo Tần Vũ nói, Vong Ưu Tán trong lúc thay tim đổi cốt có thể khiến người ta nói cười bình thường, vậy thì chứng tỏ công thức thực sự sẽ chỉ khiến con người mất đi cảm giác đau đớn trong thời gian ngắn, chỉ có cảm giác đau chứ không phải toàn bộ cảm giác, hơn nữa sau khi thuốc hết công dụng sẽ nhanh chóng hồi phục, chứ không nảy sinh ảnh hưởng với cơ thể con người như thuốc mê.”
Thế nên mới nói, Vong Ưu Tán có lẽ chính là loại rượu thuốc được nhắc trong điển cố.
Lục Đông Thâm trầm mặc rất lâu rồi mới lên tiếng nói: “Suy đoán như vậy cũng có thể nói là có lý. Cái gọi là công thức mà Quắc Thái Tử có được, chắc chắn xuất phát từ Biển Thước. Quắc Thái Tử là đệ tử của ông, sau này sở hữu công thức cũng có thể. Dù là huynh trưởng họ Tần hay Biển Thước, Quắc Thái Tử, thì địa điểm sống và cách biệt của họ đều không phải khu vực này. Trước đó chúng ta phần tích là nhiều đời về sau có thể vì trốn tranh chiến tranh loạn lạc hoặc duyên cớ nào khác mà di tản đi khắp nơi, cuối cùng không biết đã tới Tịch Lĩnh vào thời đại nào, ẩn cư đến tận bây giờ. Thế nên, anh cho rằng hai chữ “Tần Xuyên” vốn không phải tên cổ của Tịch Lĩnh, mà chính là tên thôn của họ. Nói một cách khác, Tịch Lĩnh là chỉ dãy núi, Tần Xuyên là chỉ thôn phía sau Tịch Lĩnh. Chỉ là thôn này sống cách biệt nên người ngoài không biết tường tận, lâu dần gọi tên của nó thành tên của dãy núi. Ngược lại, Tần Vũ tới từ thôn này, cậu ta báo danh nơi mình đến dĩ nhiên phải nói là Tần Xuyên.”
*Lời tác giả : Đây là những chương không dành cho những ai đọc truyện chỉ vì truyện tình cảm. Thế nên đọc thật kỹ, thật chậm để nhớ và để ngấm. Đừng để vài chương nữa lại cảm thấy mình như đang đọc một câu chuyện mới.
Chương 446 : Mạnh mẽ tự khen mình một lần
Tưởng Ly cảm thấy lời phân tích của Lục Đông Thâm cực kỳ hợp lý. Những người ở đây chỉ biết tới Tịch Lĩnh, nhắc tới Tịch Lĩnh là liên đới nhắc tới thôn bản đằng sau nó, cũng tiện thể gọi luôn thành Tịch Lĩnh. Còn thực chất, tên của thôn mọi người đều không biết rõ.
Nhìn ở góc độ này, tên của thôn đó mới là Tần Xuyên, có lẽ người đời sau vì muốn tưởng nhớ tổ tiên nên đặt tên như vậy.
Tưởng Ly khẽ thở dài một tiếng: “Cái gọi là “đỉnh” thật ra chỉ Tịch Lĩnh, thôn nằm dưới chân núi, ngẩng đầu lên là có thể thấy núi. Quên cả sống chết chính là chỉ Vong Ưu Tán. Còn đỉnh Tần Xuyên chính là chỉ thông làng ở dưới chân Tịch Lĩnh.”
Đáng tiếc, năm xưa tư duy của Tả Thời đã sai lầm, cho rằng Tần Xuyên là tên một dãy núi nào đó, thế nên, trên đường tìm kiếm công thức gốc đã càng đi càng xa.
Tư duy của Nhiêu Tôn cũng rất nhanh: “Nói như vậy việc Tần Xuyên hạ táng lúc nửa đêm và treo người chết lên có vấn đề rồi. Họ Tần, theo ghi chép của lịch sử thì có lẽ là những người ở vùng Trác Châu, Hà Nam hiện nay. Còn Quắc Thái Tử xuất thân từ nước Đông Quắc, vị trí hiện nay có lẽ là khu vực Huỳnh Dương, Trịnh Châu. Lúc đó Biển Thước tuy hành nghề y đi khắp tứ phương, nhưng hầu như cũng chỉ tập trung ở khu vực các tỉnh Hà Nam và Sơn Đông. Những nơi này không hề có tập tục nửa đêm hạ táng và treo ngược thi thể.”
“Chuyện ăn thịt người chết có thể nói là họ nghe nhầm đồn bậy nhưng tập tục chôn cất quả thực khiến người ta ngờ vực.” Tưởng Ly từ từ gặm nhấm từng chút lạc trong tay, đăm chiêu suy nghĩ: “Đáng tiếc là những người ra vào được nơi đó quá ít, trước kia còn xảy ra chuyện mất tích. Em đã kiểm tra tin tức năm đó, nhưng không phát hiện bài báo nào về việc có người mất tích.”
Lục Đông Thâm nhẹ nhàng xoay ly rượu: “Chỉ có một khả năng, có người đã dìm chuyện này xuống.”
Tưởng Ly giật mình, nhìn về phía Lục Đông Thâm.
Ai có thể dìm chuyện này xuống?
Nếu có thể dìm chuyện này xuống, vậy người này nhất định cũng hiểu rõ Tần Xuyên phải không? Chí ít cũng biết về Tịch Lĩnh, suy đoán tiếp… có lẽ còn liên quan tới công thức!
Mí mắt cô run run, cô bất chợt nghĩ tới Vệ Bạc Tôn.
Lục Đông Thâm thấy vậy, ít nhiều cũng đoán ra suy nghĩ của cô, khẽ nói: “Tất cả chỉ là suy đoán của chúng ta. Nhưng có một điểm có thể khẳng định, chúng ta đã bị đưa vào tầm ngắm rồi.”
Tưởng Ly “á” lên một tiếng.
Nhiêu Tôn không kinh ngạc, nhưng cũng nhíu mày: “Nhanh vậy sao?”
“Hôm nay ở trên phố tôi phát hiện điều bất thường.” Lục Đông Thâm nói: “Có lẽ không phải ảo giác của tôi đâu.”
Tưởng Ly chỉ cảm thấy từng đơn lạnh lẽo tràn lên sống lưng. Cô bất thình lĩnh nhớ tới biểu cảm của anh khi đứng trước cửa hàng thuốc, có lẽ lúc ấy anh đã phát hiện ra vấn đề rồi. Cô tin Lục Đông Thâm suy đoán không sai, dù sao anh cũng là người đã trải qua sóng to gió cả, luôn nhạy cảm hơn người khác trong chuyện này.
“Anh cảm thấy… người hôm nay theo dõi chúng ta có liên quan tới người dìm tin tức vụ mất tích xuống không?” Cô mệt mỏi hỏi Lục Đông Thâm.
Lục Đông Thâm ngẫm nghĩ: “Trước mắt chưa thể khẳng định được, hoặc là cùng một giuộc, hoặc là…” Nói tới đây, anh nhìn về phía Nhiêu Tôn.
Nhiêu Tôn bị anh nhìn đến ngẩn người, phản ứng rất nhanh: “Lục Đông Thâm, không lẽ anh nghi ngờ tôi? Tôi có cần làm vậy không?”
“Cậu thì không cần.” Lục Đông Thâm thản nhiên đáp: “Nhưng Nguyễn Kỳ thì chưa chắc.”
Khóe miệng Nhiêu Tôn hơi đờ ra.
Tưởng Ly xoa cằm nhìn Nhiêu Tôn: “Anh nói thật với bọn em đi, có phải anh tới đây tìm Nguyễn Kỳ không?”
Nhiêu Tôn bị câu nói ấy kích động, ngay lập tức gào lên theo phản xạ: “Anh tới tìm cô ấy? Anh điên rồi sao mà đi tìm cô ấy? Vả lại, làm sao anh biết cô ấy đang ở đây? Cho dù cô ấy ở đây, sao không xuất hiện? Còn phải tìm ai đó theo dõi chúng ta?”
Lục Đông Thâm và Tưởng Ly đều im lặng, cứ thế ngồi quan sát Nhiêu Tôn.
Bấy giờ Nhiêu Tôn mới nhận ra mình phản ứng có hơi thái quá bèn hắng giọng: “Ý của anh là việc suy đoán Nguyễn Kỳ theo dõi chúng ta là không hợp lý.”
“Không hợp lý ư?” Lục Đông Thâm nói rành mạch: “Có lẽ trong lúc cậu nghe ngóng hành tung của cô ấy, cô ấy đồng thời cũng đang nghe ngóng cậu, nếu không sao lần nào cũng có thể thoát khỏi tai mắt của cậu? Cô ấy tới trấn Thất Xá rồi định tới Tịch Lĩnh, có lẽ việc tìm Thái tuế là giả, muốn vào Tần Xuyên mới là thật. Biết đâu cô ấy biết gì đó, mà sự xuất hiện của chúng ta có thể đã gây ra sự uy hiếp và cạnh tranh đối với cô ấy.”
“Nguyễn Kỳ không phải người như vậy.” Nhiêu Tôn không vui.
“Không phải sao?” Lục Đông Thâm ăn nói sắc bén: “Có thể không phải, mà cũng có thể phải. Tôi không hiểu gì về cô ấy, thế nên mọi khả năng tôi đều phải cân nhắc hết. Nhớ lại lúc trước cô ấy giả ma giả quỷ trong kịch lầu, tâm tư sâu đến nỗi đàn ông không sánh bằng, thế nên đối với cô ấy, vẫn nên cảnh giác là hơn.”
Sắc mặt Nhiêu Tôn càng lúc càng khó coi, miệng gần như căng cứng. Rất lâu sau anh ấy mới nói: “Lục Đông Thâm, anh thật sự là một người như thế, rất khó tin tưởng hoàn toàn một ai.”
Lục Đông Thâm không chút khách khí: “Tôn thiếu thuận buồm xuôi gió từ nhỏ, dĩ nhiên sẽ ngây thơ hơn một chút.”
“Anh…”
“Ý của em là…” Tưởng Ly lập tức lặng lẽ ngắt cuộc tranh cãi giữa họ lại: “Dù người theo dõi chúng ta là ai cũng không quan trọng, dù sao sớm muộn cũng lòi cái đuôi hồ ly ra. Thời gian sẽ không quá dài, chỉ cần chúng ta tới được Tần Xuyên, ý đồ của đối phương sẽ rõ ràng thôi.”
Cô nghĩ thầm trong bụng: Hay quá rồi, mình còn phải làm cô nuôi dạy trẻ, khuyên bảo hai cậu nhóc đây.
Nhưng, xuất phát từ góc độ của Lục Đông Thâm thì anh không sai. Trước đó Nguyễn Kỳ giăng ra một tấm lưới lớn, đúng là rất nhiều mưu mô. Lục Đông Thâm bản tính đa nghi, công thêm việc không qua lại nhiều với Nguyễn Kỳ, nghi ngờ cô ấy là chuyện quá đỗi bình thường.
Phản ứng của Nhiêu Tôn cũng không sai. Anh ấy và Nguyễn Kỳ tiếp xúc lâu rồi, dĩ nhiên hiểu rõ cô ấy là người có cá tính như thế nào. Nhưng quan sát cuộc tranh cãi giữa Nhiêu Tôn và Lục Đông Thâm, có thể thấy trong lòng Nhiêu Tôn tới tám, chín phần đã có Nguyễn Kỳ rồi. Tên cứng mồm cứng miệng này quyết không chịu thừa nhận, đúng là hèn mà.
Một câu nói của Tưởng Ly coi như đã làm dịu đi ngọn lửa nhỏ giữa hai người đàn ông.
Lục Đông Thâm không phải là một người thích túm chặt một vấn đề không buông. Anh nói: “Thế nên dù trên dường đi hay tới lúc vào trong Tịch Lĩnh rồi, chúng ta vẫn phải hết sức cẩn trọng.”
Tưởng Ly uể oải gật đầu, bỗng nhiên phấn kích nói: “Em bỗng nhiên cảm thấy biết đầu huynh trưởng họ Tần hay Quắc Thái Tử đều là cao thủ mùi hương. Nhất là Quắc Thái Tử, nói một cách khác, họ là tổ sư gia của ngành bọn em.”
“Sao lại nói vậy?” Lục Đông Thâm có vẻ hứng thú.
Tưởng Ly cầm cốc lên nhấp một ngụm rượu, sau đó nói: “Anh nhìn nhé, huynh trưởng họ Tần chữa được bệnh cho người ta trước cả khi phát bệnh, dựa vào gì? Trung y chữa bệnh dựa vào nhìn, nghe, hỏi. Ngửi ở đây đa phần là chỉ “nghe hơi thở”. Nhưng tôi cho rằng, dùng từ này chỉ ngửi mùi hương cũng hợp lý. Mùi hương cơ thể con người có thể tiết lộ những bệnh ẩn giấu bên trong cơ thể, cao thủ đích thực nhìn thấy một người từ xa, không cần quan sát khí sắc, không cần hỏi bệnh trạng hay bắt mạch, chỉ cần dùng mũi là có thể phán đoán ra được người ấy có khỏe mạnh hay không. Thế nên, tôi cho rằng, chữ đó bao hàm hai ý nghĩa cùng một lúc, không chỉ đơn giản là nghe nhịp thở như chúng ta nói đến. Có điều, người có thể lợi dụng mùi hương để phân biệt bệnh trong cơ thể đã ít lại càng thêm ít, vì vậy mà bị bỏ qua.”
Lục Đông Thâm cười khẽ. Sau khi nghe cô giải thích như vậy, anh bỗng cảm thấy cũng có vài phần hợp lý đấy chứ.
“Lại nói về Quắc Thái Tử.” Tưởng Ly ăn nói đĩnh đạc: “Người này làm nghề gì? Sở trường hái thuốc, vì sao trong mười đệ tử chỉ có ông ta phụ trách hái thuốc? Chứng tỏ ngoài khả năng về mắt, ông ta cũng rất nhạy bén với mùi của các loại thực vật. Có một số loại thực vật giấu mình rất kỹ, người trần mắt thịt không thể tìm ra. Thế nên tôi suy đoán, mũi của Quắc Thái Tử nhất định rất nhạy. Hai người xem, dù là huynh trưởng họ Tần hay Quắc Thái Tử, bản lĩnh mà họ có em cũng có đúng không?”
Đến cuối cùng, cô vẫn mạnh mẽ tự khen mình một lần.
Chương 447 : Trinh nam ngàn năm
Lục Đông Thâm không nhịn nổi cười.
Nhiêu Tôn uể oải tạt cho cô một gáo nước lạnh: “Đáng tiếc quá, sinh nhầm thời, nếu không em có khi đã thay thế được danh hiệu ngàn năm lịch sử của Biển Thước rồi. Nghĩ như vậy thì Biển Thước cũng thật sự không có bản lĩnh bằng em, nếu không sao cuối cùng lại bị Lý Tiên giết chết chứ? Đổi lại là em, lập tức có thể ngửi ra mùi sát khí từ cách đó ngàn dặm ấy nhỉ?”
“Nhiêu Tôn, anh thích ăn đấm thật đấy!” Tưởng Ly cảm thấy phiền, ném chỗ lạc trong tay đi, đứng dậy bỏ đi.
***
Sáng hôm sau, ba người họ liền xuất phát.
Trước khi đi, Lục Đông Thâm lại kiểm tra một lượt hộp dụng cụ, các loại trang bị. Nhiêu Tôn lại đắp thêm không ít thức ăn vào trong xe, nhất là muối và đường. Đây là lời đề nghị của Vi Dung, cô ấy nói càng đi về phía Tịch Lĩnh sẽ càng hẻo lánh, trong vòng một trăm dặm không có một bóng người, nói chi tới chỗ nghỉ ngơi. Việc chuẩn bị đủ thức ăn là rất quan trọng, hơn nữa muối và đường lại càng là những thứ đặc biệt cần thiết ở nơi không có người.
Đối với việc ra đi của họ, Vi Dung rất quyến luyến, dặn đi dặn lại vô số lần là khi nào quay ngược trở về nhớ phải ghé lại quán trọ.
Sau khi xe đi ra khỏi khu vực trấn Thất Xá, Tưởng Ly nhắng nhít hỏi Nhiêu Tôn: “Này, anh nói xem, Nguyễn Kỳ thì tự lập, Vi Dung thì dịu dàng, anh thích kiểu nào hơn?”
Nhiêu Tôn sau nhiều ngày bị giày vò, đã sớm miễn dịch với cái tên Nguyễn Kỳ này, sao có thể để trò trêu chọc của Tưởng Ly được như ý. Anh ấy nhìn Tưởng Ly, cười đầy đen tối: “Thích kiểu như em đó.”
Lục Đông Thâm ngồi phía trước lái xe, nhìn vào trong gương chiếu hậu, hừ lạnh một tiếng, không nói gì.
Tuyến đường mà họ sắp đi là dãy núi Lâm Vụ – thôn Tiểu Khê – Tịch Lĩnh – Tần Xuyên.
Theo lời Dư Mao, con đường trước khi tới Tịch Lĩnh vẫn khá dễ đi, có điều sau khi ra khỏi trấn Thất Xá, càng đi sâu vào trong, đường núi sẽ càng nhiều.
Kiểu người sống trong núi như Dư Mao đã sớm quen với việc leo núi đi đường tắt, thời gian còn lại sẽ không quá ít ỏi. Nhưng nhóm ba người Lục Đông Thâm không thể bỏ xe leo núi, chỉ có thể men theo đường núi, vòng qua lưng núi, tiến thẳng.
Nơi nào nhiều núi, những con đường ngoằn ngoèo dĩ nhiên sẽ nhiều, nhưng đa phần đều không phải là đường quốc lộ rộng thênh thang, có không ít chỗ là những con đường hẹp đã nhiều năm tuổi, men theo sống núi hoặc hướng lên trên, hoặc vòng xuống dưới.
Chưa nói tới ổ gà ổ vịt, biên độ khúc cua còn rất lớn, có vài lần gần như đã hình thành một góc chín mươi độ, cực kỳ nguy hiểm.
Nhưng nguy hiểm hơn nữa là sống núi trơn trượt.
Tưởng Ly hạ cửa xe xuống nhìn lên núi.
Ở Trung Quốc, những con đường núi thường xuyên có xe qua lại đều sẽ có những biện pháp bảo vệ. Một là sẽ dựng những hàng rào chắn kiên cố bên đường, phòng ngừa khả năng lật xe gây tai nạn. Hai là cố gắng hết sức mở rộng con đường. Ba là tăng cường những tấm lưới phòng trường hợp đá lăn trên sườn núi.
Nhưng bây giờ, con đường núi càng đi càng hẻo lánh này của họ không có gì hết. Dọc con đường hẹp có thể thường xuyên bắt gặp những tảng đá núi rơi từ trên cao xuống. Giả sử gặp phải ngày thời tiết xấu, một sườn núi không có bất kỳ công cụ bảo vệ nào như thế này một khi xảy ra sụt lún hoặc sạt lở thì nguy hiểm sẽ tăng lên đến mức nào.
Nhiêu Tôn đi chậm lại.
Tưởng Ly nhìn xuyên qua cửa kính chắn gió, ngay gần đó ở phía trước có một cái cây to đang chặn ngang, hoàn toàn cắt đứt khả năng vượt qua.
Sau khi dừng xe lại ở nơi an toàn, ba người họ tiến lên xem, là một thân cây bị cắt cụt, thân cây khá thô, trên cành cây còn đung đưa một nửa cái ổ chim, có lẽ nó đã bị phá hỏng khi cây đó, bên cạnh còn có một tảng đá lớn lăn từ trên núi xuống.
Lục Đông Thâm nhìn vào vết đứt của thân cây và nói: “Sét đánh đấy.”
Tưởng Ly đứng chống hông ở đó, không tiến gần thêm. Tình cảnh này gặp không nhiều trong thành phố, nhưng chỉ là chuyện thường tình tại nơi hoang dã. Loài người, giống loài đứng cao cao tại thượng trong chuỗi thức ăn, một khi thâm nhập sâu vào trời đất thì người nắm giữ sự trôi nổi của số phận chính là mẹ tự nhiên.
Nhiêu Tôn rút di động ra xem, tín hiệu khá yếu. Anh lại quay về kiểm tra bản đồ chỉ đường, phóng to, tình hình tuyến đường xung quanh nhảy ra lần lượt: “Không còn đường nào khác, trừ phi xuyên qua núi.”
Bỏ xe xuyên núi là điều không thể, trên xe có quá nhiều đồ đạc.
“Chuyển.” Lục Đông Thâm quả quyết, cởi áo khoác ra, nhét vào lòng Tưởng Ly, xắn tay áo lên, để lộ bắp tay rắn chắc.
Chuyển?
Tưởng Ly nhìn chằm chằm đoạn cây đổ. Thân cây đó hai người đàn ông tay nắm tay một vòng ôm còn ôm không xuể.
Nhiêu Tôn cũng không nói nhiều lời thừa thãi, có lẽ không muốn lãng phí thời gian, nên cũng cởi áo khoác nhét cho Tưởng Ly, cúi người cùng đồng tâm hiệp lực hợp tác với Lục Đông Thâm. Tưởng Ly cũng tiến lên giúp đỡ, bị Lục Đông Thâm quát: “Qua một bên.”
Qua bên một thì qua một bên, hung dữ vậy làm gì chứ.
Sức của hai người họ quả thực không nhỏ, nhưng thân cây kia cũng rất nặng nề, hơn nữa là cả cây đổ xuống, muốn chuyển dứt điểm là việc không thể. Cuối cùng Lục Đông Thâm và Nhiêu Tôn bàn bạc, chỉ cần dọn được đường cho xe đi là ổn, hơn nữa cũng tiện một khi phía sau còn xe khác.
Nhưng cho dù chỉ dọn đường cũng không phải chuyện dễ dàng, không có dụng cụ, chỉ có thể dựa vào sức người. Thế nên khi Lục Đông Thâm và Nhiêu Tôn chuyển được mấy đoạn gỗ rời ra trước, rồi chuyển tảng đá sau thì đã mệt đến đứt hơi.
Một người ngồi dựa vào tảng đá, một người ngồi dựa vào thân cây, mồ hôi ròng ròng chảy xuống tấm lưng.
Tưởng Ly ôm theo áo đi tới bên cạnh thân cây, một phát đẩy Nhiêu Tôn đang ngồi trên đầu ra. Nhiêu Tôn bị đẩy ngã loạng choạng, ngồi phịch xuống đất, gào lên với Tưởng Ly: “Có ai như em không hả? Dùng xong rồi thì coi như đồ bỏ!”
Tưởng Ly mặc kệ anh ấy.
Cô tỉ mỉ quan sát thân cây, nhìn lá rồi nhìn vết gãy, nhìn vòng đời… Tưởng Ly bày ra nét mặt khó tin, sau đó lại vân vê một ít vụn gỗ lên tay ngửi ngửi.
Nhiêu Tôn thấy vậy ghé sát tới, tò mò hỏi cô có chuyện gì.
Tưởng Ly ngửi ra thì hoàn toàn phấn khích, đứng dậy chỉ hận không thể múa may quay cuồng tại đây: “Trinh nam! Đây là gỗ trinh nam!*”
*Trinh nam là một loài thực vật thuộc họ Lauraceae. Đây là loài đặc hữu của Trung Quốc. Khu vực phân bố: Quý Châu, Tứ Xuyên, Hồ Bắc. Loài này hiện đang bị đe dọa mất môi trường sống.
Nhiêu Tôn nhướng mày, trinh nam thì có gì mà phải hớn hở thế nhỉ?
Tưởng Ly quả thực hớn hở, nói năng cũng không còn lưu loát nữa: “Em trông thấy giống trinh nam. Nhưng… nhưng em chưa bao giờ thấy cây trinh nam nào sần sùi như vậy, em tưởng không phải, ngửi mùi mới dám chắc chắn! Đây là cây trinh nam cổ thụ đấy. Em từng đọc báo trước kia, nói có phát hiện được một cây trinh nam vương có tuổi đời trên 13000 năm tại khu vực Quý Châu. Cây… Cây trinh nam này nhìn vòng đời cũng phải trên ngàn năm rồi! Đáng tiền, quá đáng tiền!”
Nhiêu Tôn bị cô nói đến đinh tai nhức óc, ra sức day tai.
Lục Đông Thâm thực sự không nhìn nổi nữa, đứng dậy tiến lên, ôm lấy vai cô: “Lên xe nào.”
“Nhưng còn trinh nam… trinh nam phải làm sao?” Tưởng Ly không ngừng ngoái đầu lại nhìn.
Lục Đông Thâm kéo cô vào ghế lái phụ, mở cửa: “Cái gì mà trinh nam với trinh nữ, chúng ta đều không thể kéo về được.”
Tưởng Ly thật sự nhìn mà thèm thuồng.
Nhiêu Tôn không nhịn được cười, tiến lên, Lục Đông Thâm nói với anh ấy: “Để tôi lái xe cho.”
Nhiêu Tôn không phản đối. Đường núi khó đi, cộng thêm việc ban nãy tốn quá nhiều sức lực, vừa hay có thể ra ghế sau nghỉ ngơi. Anh ấy vừa mở cửa ghế sau, đã thấy Lục Đông Thâm ném áo khoác của mình tới, buông một câu: “Áo của cậu, cậu tự lo đi.”
Tưởng Ly nhìn cái áo trong lòng mình: “Thế còn của anh…”
“Của anh, em cầm giúp anh.” Nói xong, Lục Đông Thâm lên xe.
Tưởng Ly bĩu môi.
Đạo lý ở đâu ra?
Sau khi lên xe rồi mới phát hiện Lục Đông Thâm đúng là gian tặc, cứ thế lẳng lặng lừa gạt cô ngồi lên ghế lái phụ, cũng có nghĩa là nếu anh muốn uống nước hay ăn gì đó, cô đều phải ở bên hầu hạ.
Xe đi thẳng một mạch.
Đến lần thứ ba Tưởng Ly quay đầu lại nhìn và không còn thấy cây gỗ to ấy nữa, Lục Đông Thâm cuối cùng cũng lên tiếng: “Trinh nam chúng ta không thể mang theo được. Nếu nó quý giá, chi bằng em hãy gọi điện thoại cho Viện khoa học Trung Quốc hoặc Hiệp hội thực vật hoang dã địa phương bảo họ cử người tới giải quyết. Nhưng em phải nhanh lên, vì tới đây, sóng điện thoại sẽ càng lúc càng yếu đấy.”
Tưởng Ly nghĩ cũng đúng, quan trọng hơn là nếu có thể phát hiện một cây trinh nam hoang dã tại đó thì không thể chỉ có một cây lẻ loi phải không. Gọi điện thoại bảo chuyên gia tới, chưa biết chừng còn phát hiện được nhiều hơn.
Trong lúc cô lục tìm số điện thoại, không nhịn được, nói: “Được đấy, tư duy giác ngộ cũng khá cao.”
Lục Đông Thâm tay nắm vô lăng, nở một nụ cười: “Bà Lục quá khen rồi.”
Tưởng Ly quay phắt sang lườm nguýt.
Nhiêu Tôn ở ghế sau phì cười: “Chuyển sang giành giật công khai rồi đây.”
Chương 448 : Núi Lâm Vụ có thể nuốt chửng người
So với những dãy núi xung quanh, dãy Lâm Vụ không quá đồ sộ, nhưng cho dù là đối với người lái xe tới đây hay đi bộ tới đây, muốn ra khỏi dãy núi này cũng mất khá nhiều công phu. Mạch núi của đoạn này nối tiếp về phía Tây Nam, coi như là một dãy núi khá cao so với mực nước biển rồi.
Đoạn đường từ thôn Thất Xá tới núi Lâm Vụ không quá xa, chỉ là đường núi hơi khó đi, xe không dễ dàng tăng tốc, thế nên khi họ tới gần khu vực núi Lâm Vụ cũng đã gần trưa rồi. Vào trong thôn Tiểu Khê thì phải xuyên qua núi Lâm Vụ, theo lời Dư Mao nói, nếu gặp phải ngày nhiều sương, dù là xe hay người cũng không dám tiến vào.
Mà dãy núi này sở dĩ được gọi là Lâm Vụ chính bởi vì nơi này luôn vô duyên vô cớ xuất hiện sương mù dày đặc, hơn nữa thường xuyên đến thì nhanh, tan thì chậm. Theo lời Dư Mao, người ở đây bình thường đều không dám lại gần núi Lâm Vụ, nhất là vào dịp mùa xuân. Nếu đi lại gần khu vực này, nhất định phải vào trước buổi trưa.
Nhưng trong núi Lâm Vụ rất có rất nhiều loài cây quý hiếm, nhất là các loài cây thuốc. Ngoài Tịch Lịch ra, e rằng Lâm Vụ là nơi tốt nhất, thế nên cũng thu hút một vài người liều lĩnh xông vào. Một người thân trong gia đình Dư Mao đã không thể ra ngoài trước khi màn sương bao phủ Lâm Vụ, bị mắc trong đó suốt ba ngày, khi được phát hiện ra thì đã tắt thở rồi.
Hôm nay mặt trời không nhỏ nhưng khi bước vào phạm vi của Lâm Vụ vẫn ít nhiều có sương mỏng. Tưởng Ly quan sát xung quanh một chút, cây rừng rậm rạp, sâu không lường được. Cô không dừng lại xung quanh quá lâu mà lên xe, lúc giục Lục Đông Thâm khẩn trương lái xe đi.
“Địa thế cao, nhiều cây cối, chênh lệch nhiệt độ ngày đêm lớn, thế nên rất dễ phủ sương, nhất là sau khi mặt trời xuống núi. Nếu gặp phải mùa mưa, điều kiện ở đây còn tồi tệ hơn.” Tưởng Ly nói.
“Nước.” Lục Đông Thâm buông một chữ.
Tưởng Ly tiện tay cầm một chai nước suối, mở nắp, rồi đưa tới bên miệng anh, anh nghiêng mặt qua uống vài ngụm rồi tỏ ý đã đủ. Cô lại lấy về, đóng nắp cẩn thận, nhét vào một chỗ trống bên cạnh cửa xe, rồi nói tiếp: “Nhưng, nếu chỉ là sương mù không thôi thì cũng không đáng sợ đến thế. Đáng sợ là ở nơi này xuất hiện một loài thực vật có tên Bạch Mao Quán. Loài này không thường gặp, chỉ sinh trưởng trong những khu rừng núi ẩm thấp, cực kỳ thích môi trường có độ ẩm cao. Một khi sương lên, Bạch Mao Quán và sương kết hợp lại sẽ giải phóng ra một loại độc tố, có khả năng gây độc giống như Ricin*”
*Ricin là một chất độc cực mạnh, được tìm thấy trong hạt của cây thầu dầu. Nuốt phải 5 đến 10 hạt thầu dầu có thể gây ra các triệu chứng cấp tính ở người: ói ra máu, hoại tử xuất huyết ở một số cơ quan, suy thận, trụy tim mạch, và tử vong sau 6-14 ngày.
Lục Đông Thâm hỏi: “Là độc tố chứa trong cây thầu dầu?”
“Độc tính của thầu dầu tới từ Ricin, độc tính rất mạnh. Ban nãy tôi nhìn thấy quanh đây có dấu vết của Bạch Mao Quán, thế nên mới suy đoán như vậy.” Tưởng Ly nói: “Tôi chỉ có phân loại độc tố do Bạch Mao Quán và sương kết hợp thành giống với Ricin. Anh còn nhớ dấu hiệu tử vong của người thân Dư Mao mà cậu ta từng miêu tả không? Nói rằng tướng chết của anh ta rất khó coi, toàn thân tím lại. Thông thường, nếu hít phải một lượng lớn Ricin thì có thể sẽ xuất hiện tình trạng hô hấp khó khăn, sau đó phổi sưng phù, da thịt càng lúc càng tím lại. Nếu không cấp cứu kịp thời sẽ xuất hiện tình trạng hạ huyết áp và suy hô hấp, sau đó mất mạng.”
Lục Đông Thâm nắm chắc vô lăng: “Xem ra người xung quanh khi nói về núi Lâm Vụ, mặt biến sắc cũng là có lý do. Họ không thể suy đoán được nguyên nhân thật sự của việc sương giết người, nên quy kết cho sự phẫn nộ của thần núi. Nếu đã như vậy, buổi trưa chúng ta đừng nghỉ chân ở đây nữa, khẩn trương ra khỏi khu vực núi này thôi.”
Tưởng Ly đồng ý.
Cô hỏi Nhiêu Tôn, Nhiêu Tôn ngồi phía sau uể oải nói: “Hia người tình chàng ý thiếp, còn quan tâm tới anh làm gì?”
Tốc độ xe phải được kiểm soát vững vàng.
Quá nhanh thì có nguy cơ lật xe, quá chậm lại dễ bị sương nuốt mất.
Lục Đông Thâm vững vàng kiểm soát xe suốt cả đoạn đường. Nhiêu Tôn cũng không đùa giỡn nữa, cả hai trông đều có vẻ rất nghiêm túc.
Tưởng Ly cũng căng thẳng theo.
Ba người họ đều có kinh nghiệm đi rừng, nhưng có lẽ cô coi như là người có nhiều trải nghiệm nhất trong cả ba. Ngay cả cô cũng cảm thấy ngọn núi Lâm Vụ này khiến người ta ngạt thở.
Mặt trời đã dần dần ngả về Tây.
Từng lớp hoàng hôn trải dần khắp bầu trời.
Đi tiếp thêm một chút nữa là sắp ra khỏi núi Lâm Vụ rồi.
Nhưng đúng lúc này, nghe thấy Nhiêu Tôn ngồi ở ghế sau gấp gáp nói một câu: “Lục Đông Thâm, tăng tốc!”
Tưởng Ly giật mình, quay đầu lại nhìn, sống lưng đột ngột lạnh toát.
Dãy núi bị họ bỏ xa phía sau lưng đã không còn dấu vết, cho dù là sống núi cũng không nhìn thấy đâu. Họ chỉ có thể nhìn thấy một khoảng sương mù trắng xóa, giống như đang mọc chân cuộn tới, tốc độ của nó nhanh tới mức khó mà tưởng tượng, khiến Tưởng Ly bất chợt nghĩ tới cuốn Quái vật sương mù của Stephen King.
Trận sương mù này khí thế rầm rộ, một khi bị nó nuốt chửng sẽ ảnh hưởng nghiêm trọng tới hành trình. Nếu dừng khựng lại, về đêm không biết sẽ tồn tại những loại động vật nguy hiểm mang tính công kích nào.
Lục Đông Thâm cũng đã nhìn thấy tình hình qua gương chiếu hậu, nhưng anh lại đột ngột phanh xe lại. Tưởng Ly gần như bắn người về phía trước, được Lục Đông Thâm giơ tay chặn cho cô không đập vào xe, anh cất giọng nghiêm túc: “Lập tức đổi chỗ, Nhiêu Tôn, cậu ngồi lên trên.”
Hai người họ dứt khoát mở cửa xe đổi chỗ, trước sau mất chưa đầy năm giây. Nhưng trong khoảng thời gian ngắn ngủi ấy, sương đã lập tức tiến gần tới nơi.
“Ngồi cho vững.” Nói rồi, Lục Đông Thâm nhấn ga.
Nhiêu Tôn tiện tay cầm điện thoại vệ tinh dẫn đường lên.
“Thẳng 500m, phải 30 độ.”
Lục Đông Thâm tăng tốc, chiếc xe lao vội về phía trước, gần được 500m thì đột ngột rẽ phải, chuẩn bị tạo một góc 30 độ.
“Tiến 50 mét lên dốc, thẳng 600 mét, trái 90 độ.”
Lên dốc, Lục Đông Thâm đi chậm lại một chút, sau khi qua thì lại tiếp tục nhấn chân ga.
Tưởng Ly nhìn chằm chằm về phía trước, trái tim như vọt lên tận cổ họng.
Đây là những tình huống họ đã chuẩn bị sẵn từ trước lúc lên đường.
Mẹ tự nhiên nguy hiểm trùng trùng, chưa biết khi nào gặp phải hiểm nguy. Một khi cần phải đi thật nhanh để chạy trốn, tốc độ nhắc nhở của hệ thống dẫn đường tuyệt đối không đủ. Hơn nữa nếu thật sự gặp phải tình huống này, người lái xe cũng không thể dành nhiều thời gian để đọc tuyến đường. Thế nên cần một người chỉ đường, lời nhắc phải ngắn gọn, nhanh và chuẩn xác.
Ba người bàn bạc, khi Lục Đông Thâm lái xe, Nhiêu Tôn sẽ làm người nhắc nhở và ngược lại. Tưởng Ly phải thường xuyên để ý tình hình trên đường, lỡ như định vị gặp sai sót thì có thể điều chỉnh kịp thời.
Việc tham khảo hệ số và thói quen của những người lái xe đua là cách nhắc nhở tốt nhất.
Ví dụ như thẳng tức là đi thẳng, phải là rẽ phải, lên xuống dốc thì chỉ thị bình thường, góc độ rẽ sẽ hơi phức tạp hơn một chút, cần người nhắc nhở phải phán đoán được cung đường trong chỉ dẫn một cách chuẩn xác. Đương nhiên, cũng cần thử thách phản ứng và năng lực kiểm soát của người lái xe.
Thế nên, chưa tới lúc vạn bất đắc dĩ sẽ không cần hợp tác như vậy, bởi vì hệ số nguy hiểm quá lớn, đi vào khu rừng núi, an toàn là số một.
Một tay Tưởng Ly giữ chặt lưng ghế trên, cây cối lướt qua rất nhanh ngoài cửa xe, chẳng mấy chốc chúng đã chìm trong màn sương. Cô lướt nhanh nhìn vào gương chiếu hậu, màn sương trong gương như một con quái thú đang nhe nanh múa vuốt, tiến tới cực nhanh.
Cô không dám có chút động tĩnh nào, bầu không khí trong xe căng thẳng tới tột độ.
Màn sương này kéo được bao xa cô không nắm rõ, chỉ một lòng muốn trốn thoát nó, trốn thoát…
Lục Đông Thâm một lần nữa nhấn chân ga.
Tưởng Ly tinh mắt, kịp thời lên tiếng: “Chân phải có đá trượt.”
Một giây sau, Lục Đông Thâm đã kịp thời xoay vô lăng, bánh xe trượt qua mấy hòn đá bên sườn núi rồi lăn qua. Ngay sau đó anh đánh lái sang trái, xe lại ngoặt một góc gần 90 độ. Cả ba người đều sống chết đối chọi lại quán tính. Lục Đông Thâm một lần nữa xoay mạnh, thân xe trôi đi, chính xác và an toàn vượt qua đoạn rẽ cực kỳ nguy hiểm này.
Chương 449 : Gặp nguy hiểm
Tưởng Ly thở phào nhẹ nhõm.
Chính là như vậy.
Ở trong hoàn cảnh này, cho dù trên đường có một viên sỏi cũng có thể tạo thành một nguy hiểm không thể lường trước.
Cô không dám lơ là thiếu cảnh giác, thần kinh lúc nào cũng căng ra.
Lục Đông Thâm và Nhiêu Tôn phối hợp rất ăn ý, một người nói ngắn gọn, một người lái tốc độ cao. Chẳng biết qua bao lâu, Tưởng Ly nói một câu: “Hình như… sương tan rồi.”
Nhiêu Tôn liếc nhanh một cái vào gương chiếu hậu, nét mặt cũng dãn ra ngay lập tức: “Xem ra, chúng ta đã ra khỏi vùng núi.”
Sau khi nói xong câu ấy, Tưởng Ly cảm thấy như mọi sức lực trên người đều đột ngột bị rút sạch. Cô tựa đầu vào lưng ghế, mệt tưởng chết, như vừa đánh xong một trận.
Lục Đông Thâm hơi giảm tốc độ, nhưng cũng phải lái thêm một lúc nữa mới cho xe dừng lại.
Ba người lần lượt xuống xe.
Họ nhìn về phía sau lưng, chỉ thấy những làn sương mỏng và mảnh như tơ, chắc là phạm vi đã đủ xa rồi, đám sương đậm đặc đó cũng không lan tới được nữa.
Bấy giờ họ mới yên tâm hoàn toàn.
Ba người dựa vào thân xe, không ai nói với ai câu gì.
Rất lâu sau, Nhiêu Tôn chợt bật cười.
Ngay sau đó, Lục ĐôngThâm cũng cười.
Tưởng Ly không hiểu sao cũng buồn cười, thế là không nhịn được, cười vang thành tiếng.
Ba người họ cứ như vậy, sau khi trốn thoát được khỏi một đám sương đậm đặc đột ngột ập tới nơi núi rừng hoang dã thì lại không kiềm chế được cơn cười.
Nhiêu Tôn nói trước: “Bà nó chứ, tiểu gia đây thật sự chưa từng gặp trò này bao giờ.”
Lục Đông Thâm chỉ cười không nói, xoay người lấy một bao thuốc lá trong xe ra, rút hai điếu, ném cho Nhiêu Tôn một điếu.
Tưởng Ly dựa vào bên cạnh xe là không muốn động đậy nữa. Cô hết nhìn Nhiêu Tôn lại nhìn Lục Đông Thâm, cứ nghĩ tới cảnh vừa rồi là lại muốn cười. Đừng nói là Nhiêu Tôn, có lẽ ngay cả Lục Đông Thâm chìm nổi trên biển thương trường nhiều năm cũng chưa từng căng thẳng như vậy chăng.
Thật buồn cười.
***
Khoảng thời gian này, Charles Ellison khá nhàn nhã, chủ yếu là vì dự án Lục Khởi Bạch nộp đang bị gác lại, lại có Lục Bắc Thâm đứng giữa gánh vác không ít công việc, Lục Môn cũng yên bình thêm vài phần, nên ông mới có thời gian rảnh tìm những người bạn cũ đi câu cá, trò chuyện.
Chưa được bao lâu, Charles Ellison đã bay tới Pháp tham gia cuộc thi đua ngựa, tới trang trại rượu của bạn. Nhấm nháp rượu Mỹ, cũng tiện thể nói chuyện về một vài dự án.
Đừng nghĩ Charles Ellison đã có tuổi, nhưng ông vẫn rất yêu vẫn vận động và duy trì việc sức khỏe cực kỳ khá. Thế nên sau khi rời khỏi trang trại rượu, ông lại phi một mạch tới thôn nghỉ dưỡng trượt tuyết.
Đây là môn thể thao ông thích nhất.
Sau khi lên xe cáp, ông nhận được điện thoại của Tần Tô.
Trong điện thoại, Tần Tô nói với ông, trước mắt tình hình của Lục Môn khá ổn định, bà cần bay tới Trung Quốc một chuyến.
Charles Ellison biết dụng ý của bà, một là dự án núi Tây Nại cần có người theo sát, hai là Lục Đông Thâm hiện đang ở Trung Quốc. Ông hỏi về tình hình của Lục Đông Thâm. Tần Tô nói bà vừa nói chuyện điện thoại xong, mọi chuyện vẫn ổn.
Charles Ellison thở dài, tất cả vẫn ổn là tốt rồi. Trước mắt, chuyện nhà máy và chuyện nổ phòng thí nghiệm vẫn chưa hoàn toàn hết nhiệt, Lục Đông Thâm lộ diện muộn một chút là tốt nhất.
Tần Tô nói: Đông Thâm cũng có ý này, đồng thời nó cần tìm một thứ.
Một thứ? Charles Ellison hỏi bà: Thứ gì vậy?
Tần Tô ngẫm nghĩ rồi trả lời: Một thứ có thể mở rộng viễn cảnh tương lai ra cực hạn, đồng thời nó nói, còn đang tìm một chứng cứ cực kỳ quan trọng.
Sau khi cuộc nói chuyện kết thúc, Charles Ellison hơi lo lắng. Ông không biết hiện giờ hoàn cảnh của Lục Đông Thâm ra sao, chỉ mơ hồ cảm thấy nguy hiểm trùng trùng.
Ông nhìn về phía dãy núi phủ đầy tuyết trắng phía xa. Những đường trượt từ cao xuống thấp, ngoằn ngoèo gấp khúc là thứ mà mọi dân trượt tuyết yêu thích nhất. Có điều, người trượt truyết hôm nay cực ít, chỉ xuất hiện vài ba người. Nếu không nhìn kỹ thì họ cũng khuất dạng giữa trời tuyết trắng.
Việc đến nước này, việc ông có thể làm chỉ là bảo vệ Lục Môn. Vị trí quyền lực ấy, ông cần theo dõi sát sao thay cho Lục Đông Thâm.
Xe đi thẳng một mạch.
Trước khi xuống khỏi xe cấp, Charles Ellison nhận được điện thoại của Dương Viễn.
Được biệt ông qua Pháp, Dương Viễn nói: Chú vẫn nên khẩn trương quay về là hơn, hiện tại chú ở Mỹ là an toàn nhất.
Charles Ellison hỏi anh: Đây là ý của Lục Đông Thâm?
Dương Viễn nói: “Cậu ấy không có ý hạn chế tự do của chú, chỉ cảm thấy tình hình trước mắt của chú có quá nhiều biến số, chú rời khỏi tầm nhìn của bọn cháu là càng tăng thêm khả năng gặp nguy hiểm.”
Charles Ellison chân thành nói: “Ở phía Nam nước Pháp cũng có thế lực của Lục Môn.”
“Đúng, nhưng không bằng Mỹ.”
Charles Ellison cũng hiểu đối phương quan tâm mình, nên đồng ý sẽ sớm kết thúc hành trình để về nước.
Ông là “lão thần” của Lục Môn, từng theo Lục Chấn Dương vào sinh ra tử. Nghĩ lại năm xưa khi Lục Chấn Dương muốn ngồi lên chiếc ghế quyền lực cũng từng phải tranh đấu như thế này, chẳng hiểu sao ông nhất thời cảm thấy mệt mỏi.
Cuộc chiến quyền lực sẽ phóng đại vô hạn cái tốt và cái ác của nhân tính lên.
Lúc trước, không phải ông chưa từng nhắc nhở Lục Chấn Dương, mong ông ấy tuyệt đối đừng giữ lại một đốm lửa nhỏ.
Đốm lửa nhỏ đó chính là Lục Chấn Danh.
Lục Chấn Dương hỏi ông: Lẽ nào bắt tôi giải quyết cả em ruột của tôi? Charles Ellison, tôi không làm được.
Charles Ellison chỉ rất muốn hỏi Lục Chấn Dương: Khi anh nghi ngờ em trai ruột của anh có khả năng đang hại con trai của anh, anh có hối hận vì quyết định lúc trước của mình không?
Ông ta cười khổ một tiếng.
Ai muốn huynh đệ tương tàn chứ?
Nhưng dính chân vào tranh đấu thương trường thì đây chính là vũng bùn sâu đánh mất nhân tính, chỉ không cẩn thận một chút là sẽ thua không thể gượng dậy. Tất cả những người nhìn chằm chằm vào miếng bánh lợi ích đều là những con thú ẩn mình trong đầm lầy, nhân lúc bạn không chú ý để nhảy ra, cắn bạn một cái thật mạnh.
Miếng cắn ấy đến tám, chín phần là cắn vào điểm trí mạng, mà kể cả không mất mạng thì cũng khiến bạn liệt người.
Charles Ellison đánh tay lái.
Không biết có phải vì đã có tuổi hay không mà gần đây ông rất hay nhớ về quá khứ.
Bao nhiêu chuyện cũ hiển hiện trong đầu, vẫn còn rất sắc nét.
Ông nhớ Lục Chấn Dương từng nói với mình: Lục Môn là Lục Môn mà chúng ta cùng nhau gánh vác, cậu phải giúp tôi bảo vệ…
Bảo vệ Lục Môn giống như sứ mạng của ông vậy. Bao năm qua, ông sống cẩn trọng dè dặt, sợ một bước sai lầm, sợ uổng phí sự kỳ vọng của bạn tốt. Thế nên, bao năm nay ông cực kỳ nghiêm khắc với Lục Đông Thâm, ngay cả Lục Chấn Dương cũng cười ông và nói: Charles Ellison, cậu đối xử với Đông Thâm còn nhẫn tâm hơn cả tôi đấy.
Không nhẫn tâm thì phải làm sao?
Muốn ngồi xuống vị trí đó, không tàn nhẫn là không được.
Charles Ellison thở dài, bước xuống xe cáp, kiểm tra lại một lượt các dụng cụ và thiết bị, kéo chặt lại ván trượt.
Lưng núi Anpơ rất cao, cũng là đoạn đường trượt tuyết kích thích nhất. Bao nhiêu năm rồi, Charles Ellison vẫn luôn trượt ở tuyến này, mỗi dốc núi, mỗi điểm ngoặt ông đều nắm rất rõ, nhắm mắt cũng có thể nhẹ nhàng trượt đi.
Ông thừa nhận mình là người cổ hủ, cố chấp, đã nhắm vào chuyện gì thì tuyệt đối không buông tay.
Gió thổi qua lại, rít lên từng cơn.
Ván trượt chạm xuống mặt tuyết, ma sát, nhanh chóng tăng tốc.
Nếu nhìn xuống từ trên cao, Charles Ellison trong bộ đồ trượt màu xanh dương giống như một con cá đang xuyên qua những tảng đá ngầm, linh hoạt thuần thục, dường như giữa đất trời chỉ còn lại mình ông.
Nhưng rất nhanh liền có người phá vỡ sự duy nhất ấy.
Có hai người bóng người nhanh chóng trượt xuống, hòa vào khung cảnh.
Charles Ellison vào lúc nghiêng người có loáng thoáng cảm thấy phía sau có ai đó.
Nhưng ở bãi trượt tuyết, đây là hiện tượng bình thường.
Ông mặc kệ.
Giống như lái xe vậy, người trước không nhường người sau.
Vậy mà suy nghĩ này vừa dứt, ông liền cảm thấy không ổn. Tuy rằng không thể nhìn ra sau nhưng ông cũng nhận ra có một chút nguy hiểm ập tới.
Nhưng không còn kịp nữa.
Bỗng nhiên có một sức mạnh khổng lồ từ phía sau đâm thẳng đến, lực cực lớn. Trong một khoảnh khắc không đứng vững, ông ngã xuống. Khi cố gắng bình ổn lại thì đúng lúc này lại có một nguồn sức mạnh khác từ bên cạnh tới, đâm cho ông bay đi rất xa…
[text_hash] => 148289c7
)