Người Tình Chí Mạng – Ân Tầm [Hoàn] – C425 – C429 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

Người Tình Chí Mạng – Ân Tầm [Hoàn] - C425 - C429

Array
(
[text] =>

Chương 425 : Em thật sự không nhớ anh sao?

Tưởng Ly chỉ cảm thấy trái tim đau như dao cắt.

Từ lần đầu tiên phát hiện vấn đề tay trái của anh đến khi nghe chính anh thừa nhận, khoảng thời gian này cô liên tục quan sát, liên tục thăm dò, cũng chắc khoảng tám, chín phần anh đã không còn cảm giác đau đớn. Nhưng suy đoán vẫn chỉ là suy đoán, trong thâm tâm cô vẫn nghĩ biết đâu mình phán đoán sai lầm.

“Là… một chút cảm giác cũng không còn nữa sao?” Tưởng Ly kéo lấy tay trái của anh, lòng bất an.

Lục Đông Thâm mím môi cười khẽ, trở ngược lại nắm chặt lấy tay cô. Cô muốn rút về nhưng anh cầm rất chắc, hỏi cô: “Em thương anh à?”

Tưởng Ly không rút tay lại được, cũng đành thôi: “Tôi chỉ muốn biết công thức sau khi được Tả Thời cải thiện khi tác động lên cơ thể con người còn có tác dụng phụ nào không.”

Lục Đông Thâm thấy cô cứng miệng cũng không ép buộc, nhưng cũng chẳng buông tay, ngược lại còn tỉ mẩn đùa nghịch tay cô.

Tay anh lớn, tay cô nhỏ, rơi vào lòng bàn tay để anh nghịch là vô cùng vừa vặn. Cộng thêm việc đêm xuống thời tiết nóng dần, tay cô vẫn mát mẻ mềm mại, nắm vào giống như được nắm một viên ngọc đẹp. Lúc bình thường, Lục Đông Thâm thích nhất là được nắm tay cô như vậy.

“Có cảm giác, nhưng không thấy đau đớn.” Lục Đông Thâm nhấn mạnh: “Chỉ là không thấy đau đớn thôi.”

“Còn chỗ nào khác cảm thấy bất thường không?”

“Không còn.” Lục Đông Thâm cười: “Không còn cảm giác đau hình như cũng rất tốt, cũng chẳng ảnh hưởng đến những việc khác, còn có thể giảm bớt đau khổ sau khi bị thương.”

Tưởng Ly khẽ thở dài: “Đây chính là điểm khiến tôi và Tả Thời bất đồng quan điểm. Mất đi cảm giác đau tốt thật sao? Lúc trước tôi cho rằng, Phong thống tán nếu có thể thay thế thuốc mê là tốt nhất, vì thuốc mê dùng nhiều có ảnh hưởng đến sức khỏe, nhưng Phong thống tán thì không. Có điều, nếu một người vĩnh viễn mất đi cảm giác đau đớn thì sẽ tạo thành tổn thương cực lớn cho cả cơ thể và tâm lý.”

Lục Đông Thâm hiểu ý của cô.

Tưởng Ly nhân lúc anh nơi lỏng tinh thần, lập tức rút tay về, khiến Lục Đông Thâm nhìn mà cứ cười mãi.

“Nhà máy xảy ra chuyện, anh bị người ta truy sát, khắp người toàn là vết thương, sau đó gặp được Trần Du…” Tưởng Ly tập trung toàn bộ tinh thần lên người anh, khẽ nhíu mày: “Nhưng mà không đúng.”

Lục Đông Thâm nhìn cô, cười khẽ: “Sao lại không đúng?”

“Nhà cũ của Trần Du nằm bên phía Vân Nam, còn anh bị thương ở khu vực Quý Dương đúng không? Từ Quý Dương tới Vân Nam cũng mất cả đoạn đường. Chưa nói đến đường bằng, riêng núi sâu đã dãy này nối tiếp dãy kia rồi. Trần Du từng nói với tôi, anh bị thương khá nặng, sao anh vượt qua được?”

Lục Đông Thâm nhìn cô, nửa đùa nửa thật.

Đến nỗi Tưởng Ly cảm thấy rùng mình hoang mang, cảnh giác hỏi: “Anh… nhìn cái gì chứ?”

Mùi rượu tỏa lan trong không khí, gió đêm còn xen lẫn mùi hương hoa nhàn nhạt.

Tưởng Ly tuy uống được rượu nhưng sau khi ngấm chút men, gò má cũng hơi ửng hồng. Hình ảnh ấy của cô lọt vào mắt Lục Đông Thâm càng trở nên tuyệt đẹp. Anh biết cô suy nghĩ chu toàn, chuyện này dù có vòng vo kiểu gì cũng không thoát được. Trừ phi anh là siêu nhân, có thể trèo đèo lội suối trong lúc đang hấp hối tưởng chết.

Thế nên, cô chắc chắn nghi ngờ.

“Trước đó anh từng được một cô gái cứu mạng, về sau mới gặp Trần Du.” Lục Đông Thâm cười nói: “Nếu không gặp được cô gái đó, anh nghĩ anh không còn mạng để rời khỏi Quý Châu.”

Lại là một cô gái.

Tưởng Ly bĩu môi: “Anh Lục, duyên số của anh với phụ nữ không ít đâu nhỉ. Chọc ghẹo một Trần Du còn chưa đủ, thì ra trước đó còn có một người khác? Sao cô gái đó không lôi anh về làm áp trại phu nhân luôn đi.”

Lục Đông Thâm cố nhịn cười: “Cô gái đó khi ấy vội vã gấp gáp, chắc là có chuyện gấp phải làm. Nhưng khi đó tình cảnh cô ấy cứu anh, anh vẫn còn nhớ rõ. Cô gái đó cực kỳ xinh đẹp, người rất thơm, khiến người rung động.”

Tưởng Ly nghe xong câu này, lòng như sôi sục cuộn trào, sóng gió trào lên cổ họng, rồi trở thành nước chua loét, khiến cô sặc sụa tưởng sắp ngạt thở. Cô khó chịu và oán trách trong lòng, đến nỗi khi lên tiếng lần nữa có phần quá đáng.

“Đã khiến anh rung động rồi sau này sao anh không đi tìm người ta? Với thân phận cậu chủ lớn nhà họ Lục như anh, muốn tìm một cô gái đã từng cứu anh, khiến anh rung động khó lắm sao?”

Lục Đông Thâm cố tình nói: “Tìm một người đương nhiên không khó, muốn tìm ắt sẽ tìm được.”

Tưởng Ly mím môi, bê bát rượu lên uống cạn.

“Con người anh không tin vào duyên phận, nhưng gặp được cô gái đó rồi anh đã tin.” Lục Đông Thâm nhìn cô chằm chằm: “Thế nên, khi gặp lại cô gái đó, anh không định buông tay nữa.”

Ức hiếp người quá đáng.

Cơn giận của Tưởng Ly bùng lên lồng ngực, cô đứng dậy, lạnh lùng nói: “Vậy anh còn ngồi đây làm gì? Còn không mau đi tìm cô gái của anh?”

Trước khi cô đi, Lục Đông Thâm đã kịp kéo cánh tay cô. Ngay sau đó anh thu tay lại, Tưởng Ly loạng choạng ngã ngồi xuống chân anh, anh tiện đà ôm chặt cô vào lòng.

Tưởng Ly hoàn toàn giận dữ, thế này là sao?

Bên này thì tán tỉnh ve vãn cô, bên kia lòng lại nhớ tới người con gái khác?

Xem ra hơn một năm nay, anh cũng chẳng thật lòng với cô.

Tâm tư của người đàn ông này sao có thể giấu kỹ như vậy chứ?

Càng nghĩ càng bừng bừng, càng nghĩ càng ấm ức, cô giơ tay đẩy anh: “Thả tôi ra, đừng có động vào tôi!”

Tưởng Ly càng tức thì Lục Đông Thâm càng vui, cũng càng ôm chặt cô không buông tay, cố tình kích động cô: “Không để anh động vào anh vẫn động. Hơn nữa một qua số lần anh động vào em còn ít sao? Bây giờ lại bảo anh buông tay có muộn quá không?”

“Lục Đông Thâm, anh khốn kiếp!”

“Em không yêu tên khốn kiếp này sao?” Lục Đông Thâm một tay giữ cả hai cổ tay cô, bẻ quặt ra sau lưng, ép cả người cô dựa sát vào lồng ngực anh, tay kia vuốt ve gò má cô: “Em không yêu anh sao lại ghen tuông chứ?”

“Tôi… Tôi không hề!”

“Em không hề?” Lục Đông Thâm dán sát khuôn mặt tuấn tú về phía cô: “Vậy sao em phải kích động như thế?”

Tưởng Ly bị anh dồn ép, cúi đầu cắn một cái lên bả vai dày của anh. Lục Đông Thâm làm sao ngờ được nha đầu này vẫn còn giữ trò ấy. Anh đau đớn, buông tay, cô nhân cơ hội ấy trốn thoát.

Nhưng cô chưa kịp rời khỏi chân anh, anh đã ôm chặt lấy cô từ phía sau. Cô lại ngồi trở về, lần này là sống lưng tựa vào ngực anh.

Ngồi còn vững chãi hơn cả khi này.

Cùng với đó là một cảm giác khác thường.

Cơ thể Tưởng Ly cứng đờ lại.

Lục Đông Thâm áp sát từ phía sau, tựa cằm lên vai cô, khẽ cười: “Tuyệt đối đừng động đậy lung tung. Đối với em, anh chưa bao giờ giỏi kiểm soát, em biết đấy.”

Tưởng Ly nuốt nước bọt, cảm giác có một ngọn lửa đang chực bùng lên.

Thấy cô đã ngoan ngoãn hơn, Lục Đông Thâm rất hài lòng. Anh hơi nghiêng cằm, áp nhẹ môi lên má cô: “Bé con, em thật sự không nhớ anh à?”

Một câu hỏi làm Tưởng Ly sững người.

Rất lâu sau cô mới quay đầu nhìn anh: “Nhớ anh?”

Bờ môi người đẹp ngay bên cạnh, chẳng có lý do gì để ngồi yên. Thế là Lục Đông Thâm liền hôn cô. Một cô gái nghe thấy anh nhắc đến người con gái khác là sốt sắng khiến anh ngứa ngáy trái tim. Anh biết cô vẫn quan tâm đến anh, rất quan tâm đến anh, điều này khiến anh sung sướng.

Tưởng Ly trong lòng còn khúc mắc, chắc chắn không thể để anh được như ý. Lần này cô đẩy triệt để, không cho phép anh chiếm hời quá nhiều. Cô đứng dậy gào lên với anh: “Lục Đông Thâm, anh còn tiếp tục như vậy, tôi sẽ thu lại Giang hồ lệnh!”

Lục Đông Thâm ôm cũng ôm rồi, hôn cũng hôn rồi, nghĩ xem tiếp theo phải làm sao để thu hết cái cánh nhỏ của cô về bên cạnh mình, tâm trạng rất vui vẻ. Anh bèn có lòng tốt nhắc nhở cô.

“Ba năm trước anh bị trọng thương, không dám đi đường bằng, mà men theo đường núi ra khỏi Quý Châu, về sau vì vết thương quá nặng mà ngất xỉu. Lúc đó anh nhớ trong một khu rừng, cô gái đó đã xuất hiện, cô ấy cho anh ăn thứ gì anh không rõ. Anh chỉ nhớ cô ấy nói: Có thể sống được hay không phải xem số kiếp của anh.”

Nói tới đây, anh khẽ thở dài nhìn cô: “Bé con, lẽ nào em thật sự không nhớ ra sao?”

Chương 426 : Anh phải sống

Giống như có một tia sáng lóe ra từ phía hoàng hôn.

Tưởng Ly ngồi sững sờ dưới đất rất lâu. Từng khung cảnh quá khứ vùn vụt lướt qua như vó ngựa. Tất cả những kỷ niệm vụn vặt, lác đác, vui vẻ hay bi thương đều như dính chặt vào nhau, chồng khớp lên nhau.

Chuyện của năm đó lướt qua vội vã, thứ có thể khiến cô ghi nhớ toàn là đau khổ.

Tả Thời ra đi, bố mẹ nuôi bất ngờ chết vì tai nạn, cô bị người ta đẩy vào bệnh viện tâm thần…

Những gì ghi lại được trong ký ức của cô đều chỉ có những chuyện này, lẽ nào còn điều gì cô bỏ sót?

Ra khỏi Quý Châu, vào một khu rừng, cô gái vội vã rời đi, và cả câu nói đó…

Tưởng Ly nhìn Lục Đông Thâm chằm chằm, mặt khó tin, rất lâu sau mới hỏi: “Là tôi cứu anh sao? Người sắp chết trong khu rừng năm đó chính là anh?”

Đây chính là một trong số những nguyên nhân anh không muốn lôi chuyện này ra nói.

Cuộc gặp gỡ duyên phận, một người cứu một người, nhiều năm sau tái ngộ, nhìn kiểu gì cũng giống như ông trời sắp xếp. Duyên phận kỳ diệu vô cùng, có ai không muốn lập tức mang ra khoe khoang?

Lục Đông Thâm cũng muốn.

Bẩm sinh anh là một người kiêu ngạo, cũng có chút tự tin cảm thấy mình là người rất có thể để lại ấn tượng cho đối phương, dù đang trong lúc thương tích nặng nề.

Nhưng, cô đã ngang nhiên bẻ gãy chút tự tin ấy của anh.

Trước kia từng bóng gió nhắc tới, nhưng cô chẳng có một chút ấn tượng nào.

Lúc này đây, nhìn nét mặt khó tin của cô, Lục Đông Thâm bị đả kích nặng nề, anh không có chút giá trị tồn tại trong lòng cô đến thế sao?

Anh bực bội “ừm” một tiếng.

Đến lúc này, Tưởng Ly không nỡ bỏ đi nữa. Cô ngồi phịch xuống, nhìn anh như nhìn một lục địa mới vừa phát hiện. Lục Đông Thâm ngược lại bị cô nhìn đến ngượng ngập, hắng giọng nói: “Nếu em không nhớ lại được thì không cần cố gắng quá. Dù sao thì chuyện là như vậy, tình huống nó là như vậy.”

Quá đau lòng.

Cũng may, Tưởng Ly không tổn thương anh tới tận cùng, cô cứu vớt chút tự tin của anh. Cô nói: “Không không không, cố gắng nhớ thì vẫn có thể nhớ ra. Thì ra là anh à, tôi loáng thoáng nhớ là có chuyện như vậy, nhưng thời gian và sự việc thì không khớp.”

Cô từng cứu rất nhiều người, có không ít người là tiện tay giúp đỡ, chắc chắn không thể nhớ rõ từng lần một.

Đây là lý do đầu tiên.

Không nhớ được lần của Lục Đông Thâm là vì khi đó cô còn lo đến tình hình của bố mẹ nuôi, những chuyện khác đều trở nên mờ nhạt.

Anh nhắc đến núi rừng là cô có ấn tượng.

Đó là khu rừng hướng về phía ngọn núi trồng cây thuốc. Năm đó cô đi hái nguyên liệu trên ngọn núi thuốc đó, ở nguyên hơn một tháng trời, cho tới khi cô nhận được tin bố mẹ nuôi xảy ra chuyện. Khu rừng là đường bắt buộc phải đi qua khi muốn xuống núi, ra khỏi rừng là bước vào địa phận Quý Châu, bố mẹ nuôi của cô gặp tai nạn ở đó.

Lục Đông Thâm nghe cô nói như vậy, nhất thời không biết nên tiếp lời ra sao.

“Vậy tôi chính là ân nhân cứu mạng của anh rồi.” Tưởng Ly tỉnh ra: “Tôi nhớ loáng thoáng lúc đó anh gần như không thở được, thương tích rất nặng, khắp người toàn là máu. Lục Đông Thâm, nói cách khác, nếu lúc đó không có tôi thì anh đã chết rồi. Đây mới đích thực là ơn cứu mạng, còn chân thực hơn lần trên núi Kỳ Thần.”

Cũng may lúc đó cô từ trên núi thuốc đi xuống, trong gùi trúc có không ít nguyên liệu, cộng thêm mấy viên thuốc cô luôn mang sẵn bên mình, đề phòng vạn nhất trong mỗi lần đi xa.

“Đúng vậy.” Lục Đông Thâm không hề phản bác.

Tưởng Ly ngẫm nghĩ, thế này thì cuối cùng cũng có thể tổng kết hành tung của anh năm đó rồi. “Thế nên, lúc đó anh gặp tôi trước, sau đó đi một mạch qua núi vào Vân Nam, khoảng thời gian này anh gặp sói dữ, thoát khỏi chúng mới tới nhà họ Trần.”

“Không sai.”

Tưởng Ly chỉ cảm thấy sống lưng mình mát lạnh. Cô nhìn Lục Đông Thâm, cảm thán sức khỏe mạnh mẽ của anh. Cô đang từ từ nhớ lại mọi chuyện trong rừng. Lúc ấy khi đối mặt với một Lục Đông Thâm gần như hấp hối, thật ra cô không dám chắc chắn, cho anh dùng thuốc chẳng qua là cứu được tới đâu thì cứu.

Lục Đông Thâm chậm rãi rót rượu: “Ông trời đã an bài cho em cứu anh, bằng không cho dù anh giữ được mạng ra khỏi rừng cũng sẽ bị sói ăn thịt.”

“Anh đã đối phó với đàn sói bằng cách nào?” Tưởng Ly thật ra rất tò mò, trước kia hỏi nhưng anh không nói.

Lục Đông Thâm uống rượu rồi đặt bát xuống, nhìn rượu chăm chú, chìm vào hồi ức.

Năm đó anh gặp nguy hiểm ở nhà máy, bên cạnh không có vệ sỹ. Đám lính đánh thuê ngụy trang thành người dân bản địa khiến anh không kịp phòng bị. Mang theo cơ thể đầy thương tích, anh men theo đường rừng tháo chạy. Khi ấy anh nghĩ giữ được mạng là quan trọng nhất, mặc kệ đi tới đâu?

Trong khu rừng là lần anh đứng gần thần Chết nhất, gần tới mức anh đã nhìn thấy cả cánh cửa địa ngục, ngửi thấy mùi của cái chết.

Nhưng thứ anh ngửi thấy còn có mùi hương.

Tới từ núi rừng, tới từ cơ thể cô. Cô xua tan bóng tối, mang theo ánh sáng bước tới, kéo anh ra khỏi địa ngục.

Sau khi cô đi, anh đã nằm trong rừng tròn hai ngày, chỉ rựa vào những giọt sương đọng trên những chạc cây để giữ mạng sống. Đến ngày thứ ba, hồi phục lại một chút thể lực, anh bắt đầu nghĩ tới việc làm sao để sống sót trong khu rừng hoang dã này.

Anh rất yếu, không thể săn bắn làm thức ăn, chỉ có thể lấy đá châm lửa, hun cỏ xua đuổi ong để lấy mật. Đồ ngọt là loại thức ăn tuyệt vời có thể nhanh chóng giúp anh khôi phục thể lực.

Cứ như vậy, anh loạng choạng đi thẳng, không biết đã đi bao lâu, chỉ tiến lên theo đúng phương hướng bản đồ mà mình từng nhìn thấy.

Cho tới khi, anh gặp đàn sói.

Không thể coi là đàn, nhưng phải đến năm con.

“Thuốc của em giúp anh cầm máu, cộng thêm việc dọc đường anh nghĩ cách tìm thức ăn no bụng, khôi phục được không ít sức lực. Nhưng trong tình huống đối mặt với năm con sói, nếu chơi rắn anh tuyệt đối không phải đối thủ của chúng, chỉ có thể bắt con yếu nhất rồi tiếp tục tấn công các con khác.” Ánh mắt Lục Đông Thâm hơi tối đi.

“Trong năm con sói, yếu nhất là một con sói mẹ đang mang thai. Anh thừa cơ giết nó, ăn thịt giữ lại máu. Mùi máu của sói có thể che lấp mùi cơ thể, khiến đàn sói đánh mất sự cảnh giác. Cứ như vậy, anh lấy sói làm mồi trừ khử năm con. Cuối cùng, nhờ vào thịt sói, anh mới đi tới được Vân Nam.”

Quá trình quá tàn nhẫn.

Sói mẹ mang thai…

Phàm là sói mẹ đều có lòng bảo vệ con mình, yếu tới mức bị Lục Đông Thâm giết, chắc là sói con sắp sinh rồi.

Lục Đông Thâm nhìn thấy một chút phức tạp xuất hiện trong ánh mắt cô, bèn hạ thấp giọng: “Bé con, anh cần phải sống. Chỉ khi còn sống mới còn hy vọng, dù dùng cách thức gì.”

“Tôi hiểu.” Tưởng Ly dứt khoát, thẳng thắn.

Cô biết sống chết khó khăn, bất chấp thủ đoạn để sống chính là bản năng của sinh mạng.

Nhưng đổi lại là một người bình thường, sao có được nghị lực tìm đường sống cho mình đến vậy? Thật sự muốn bất chấp thủ đoạn thì cũng phải có trí tuệ và sự quyết đoán. Tưởng Ly nhìn Lục Đông Thâm ở trước mặt. Sự tàn nhẫn và dã tính của anh đều ẩn đằng sau sự văn minh, nho nhã. Có thể sống sót trong tình thế ác liệt ấy, cô quả thực phải cảm thán ý chí chiến đấu và giới hạn của anh.

Giữa hai người có một khoảng im lặng ngắn ngủi.

Duy chỉ có mùi rượu vẫn mặc sức lan tỏa cùng mùi hoa.

Lục Đông Thâm lại cầm bát lên uống thêm một ngụm.

Bầu không khí trong đêm rất thoáng mát nhưng trái tim anh ít nhiều lại bí bách. Chuyện giết sói mẹ lấy sói con này anh không muốn nói, nhất là với cô, cho dù khi đó là vì anh muốn sống sót. Bây giờ nhắc lại, anh cũng sợ cô sẽ ghét bỏ.

Ăn sói chẳng phải chuyện tốt đẹp gì, cho dù khi đó ở trên núi anh chán ghét việc phải nướng thịt sói thì chung quy vẫn không thoát được mùi máu tanh bắn ra qua từng nhát dao giết sói. Đó là con dao anh đoạt được của đám lính đánh thuê, một dao đâm thương đối phương, còn lại đều đâm cả vào đàn sói.

Chương 427 : Hai chúng ta nên ở bên nhau

Trong những ngày tháng đó, vì muốn được sống, anh đã dốc hết sức mình vật lộn, tàn sát với người, với động vật, với tự nhiên. Mỗi một cuộc tàn sát đều thấy máu, mỗi một trận chiến đều một sống một còn. Đối mặt với đồng loại muốn lấy mạng mình, anh vì sinh tồn mà chiến đấu; đối mặt với tự nhiên muốn lấy mạng mình, anh chiến đấu để bảo vệ quyền lợi cho loài đứng đầu trong chuỗi thức ăn.

Anh không muốn quay đầu.

“Bố mẹ nuôi của tôi cũng qua đời vào ngày đó.” Tưởng Ly nói.

Ngón tay đặt lên bát rượu của Lục Đông Thâm hơi khựng lại, nhưng cũng chỉ là một phản ứng ngắn ngủi như thế, Tưởng Ly không nhìn thấy. Lát sau, Lục Đông Thâm lên tiếng: “Trước kia em từng kể, là tai nạn giao thông.”

Tưởng Ly gật đầu: “Năm đó, bố nuôi của tôi tới Quý Châu tham gia hội nghị giao lưu. Sau khi hội nghị kết thúc, ông dự định tự lái xe đưa mẹ tôi đi loanh quanh, lại biết tôi cũng đang ở trên ngọn núi gần đó hái nguyên liệu nên định hai người họ sẽ tới Vân Nam trước, đợi tôi đến gặp mặt. Đó là con đường bắt buộc phải qua nếu muốn đến Vân Nam, đường núi gập ghềnh khó đi, vòng quanh các ngọn núi lớn, và cứ thế… tai nạn đã xảy ra.”

Khi cô nhận được thông báo, vội tới hiện trường, xe cứu hộ đã kéo bố mẹ đi rồi. Chiếc ô tô vẫn nằm đó, lật nghiêng bên lề đường, ngay bên dưới đó là vách núi dựng đứng, đầu xe và thân xe đã đâm sập quá nửa, ghế lái và ghế phụ đều có máu, cả vũng máu nhức mắt, nhất là ghế lái.

Trên đường tới bệnh viện, cảnh sát nói với cô người ngồi vị trí ghế lái bị hủy hoại rất nặng. Để cứu người họ buộc phải tháo dỡ, nhưng mong cô vẫn phải chuẩn bị sẵn sàng tâm lý.

Cô đã chuẩn bị tâm lý, cho dù là thương đến tàn phế, sống được là tốt rồi.

Nhưng sau khi tới bệnh viện, chờ đợi cô chỉ là hai thi thể.

Cô thậm chí còn không kịp tới gặp họ lần cuối cùng.

Lục Đông Thâm trầm mặc nhìn cô.

“Lục Đông Thâm, anh bảo ngày đó có phải là ông trời sắp đặt không? Tôi đã cứu mạng anh, còn ông trời lại tước đi mạng sống của họ?” Tưởng Ly không khóc, nhưng trong ánh mắt có một nỗi đau đang được kìm nén.

Lục Đông Thâm nhìn cô không nói gì, ánh mắt xót xa.

Nhưng Tưởng Ly lắc đầu ngay: “Không phải… không liên quan gì tới anh. Có lúc tôi đã nghĩ, nếu lúc đó tôi không đi thu thập nguyên liệu, phải chăng bố mẹ cũng sẽ không định tới Vân Nam?”

Trái tim Lục Đông Thâm đau thắt lại: “Không phải lỗi của em, một tai họa bỗng dưng bay tới em chẳng thể kiểm soát được.”

Không phải lỗi của cô.

Từ đầu tới cuối cô vẫn luôn là người vô tội nhất.

Kẻ có tội là bố nuôi của cô, Hạ Vận Thành.

Hạ Vận Thành là một cán bộ được bố của Nhiêu Tôn, Nhiêu Cẩn Hoài, đích thân bồi dưỡng, có thể nói là cả đời thanh liêm, chẳng thể ngờ cuối cùng lại làm một chuyện hồ đồ. Khu đất nhà máy Quý Dương thật ra bị cấm sử dụng, không cho phép xây nhà máy cũng không cho phép dùng vào mục đích thương mại.

Lục Chấn Danh một lòng muốn giành lấy khu đất đó, sau một hồi tìm kiếm đủ các quan hệ, cuối cùng đã liên lạc tới Hạ Vận Thành. Cứ như vậy, ông ta thông được quan hệ từ Bắc Kinh tới Quý Châu, ngang nhiên thay đổi mục đích sử dụng mảnh đất để xây dựng nhà máy.

Đây là sự thật Lục Đông Thâm âm thầm điều tra được.

Anh nhìn Tưởng Ly, lòng dấy lên một nỗi đau đớn, chua xót. Cô là một cô gái thông minh lanh lợi, nhưng làm sao có thể nghĩ ra thật ra năm xưa bố nuôi của mình không hề tới tham gia hội nghị giao lưu chứ? Nhà máy xảy ra chuyện, Hạ Vận Thành sợ liên đới tới bản thân, đã tìm một cái cớ nghe đàng hoàng để tới Quý Châu kiểm tra tình hình.

Khi ấy, Lục Đông Thâm điều tra được tới Hạ Vận Thành, muốn từ ông ta tìm được chứng cứ để định tội Lục Chấn Danh, nhưng trên đường đi tìm Hạ Vận Thành thì gặp phải đám lính đánh thuê.

Anh nghĩ Hạ Vận Thành có lẽ cũng ngửi thấy mùi khác lạ, nếu không sao lại đi gấp trong đêm rời khỏi Quý Châu?

Thế nên, cô nghĩ nhầm rồi.

Bố nuôi của cô không phải muốn tới Vân Nam nghỉ ngơi, ông ta chỉ muốn giữ mạng sống.

Cuối cùng mạng không giữ được, chết giữa nơi rừng núi mênh mông, chỉ thương cho vợ của Hạ Vận Thành.

Thế sự trêu ngươi.

Khi anh biết Hạ Vận Thành chính là bố nuôi của cô, anh đã tin chắc vào câu nói ấy.

Ở trong lòng cô, Hạ Vận Thành vẫn luôn là một ánh trăng sáng.

Anh không muốn tự tay hủy hoại chấp niệm trong cô. Thế nên, chuyện này anh vẫn chần chừ không muốn nói.

Bây giờ cô đã nhắc tới.

Anh nhìn cô như vậy, suy nghĩ duy nhất chính là thay cô bảo vệ ánh trăng sáng trong lòng cô. Là nghiệt do Hạ Vận Thành gây ra, cô nào có lỗi gì?

Hạ Vận Thành chết bất ngờ do tai nạn, mang theo mọi chứng cứ năm xưa.

Người đã chết rồi, việc anh có thể làm chính là tìm chứng cứ trên người còn sống.

Tưởng Ly không biết anh đang nghĩ gì trong lòng.

Cô nằm bò ra bàn một lát.

Lục Đông Thâm giơ tay xoa nhẹ đầu cô, khẽ thở dài: “Nha đầu ngốc…”

Tưởng Ly không né không tránh.

Dù trong lòng có oán trách anh bao nhiêu, thật ra lúc này cô vẫn khao khát được an ủi. Cô hy vọng có người đến nói với cô, mọi chuyện đều là ý trời, hy vọng có người ở bên cạnh cô, bầu bạn với cô.

Rất lâu sau, cô nghiêng đầu qua, nhìn Lục Đông Thâm: “Nếu anh cảm thấy thương hại tôi thì thôi đi, tôi không thích như vậy.”

“Anh không thương hại em, anh chỉ cảm thấy…” Lục Đông Thâm cân nhắc những lời tiếp theo phải nói thế nào.

Tưởng Ly nhìn anh chăm chú.

Anh mỉm cười, cố tình tăng sức mạnh trên bàn tay: “Cảm thấy, anh và em chính là duyên phận ông trời sắp đặt, chúng ta nên ở bên nhau.”

Tưởng Ly nghe xong bèn gạt phắt tay anh ra, ngồi thẳng dậy.

“Vậy nên, khoảng thời gian trước, chuyện phòng thí nghiệm bị nổ là có người làm, đúng không?” Cô bất thình lình chuyển chủ đề lên người anh, quay về chuyện chính.

Cô là ai?

Chưa nói đến những trải nghiệm sóng to gió lớn kiểu như Lục Đông Thâm, nhưng trong hơn hai mươi năm ngắn ngủi cũng đã nhận được bài học về việc “sống chết có số, phú quý tại trời”. Không đau thương vì quá khứ, sống vì hiện tại mới thực tế.

Lục Đông Thâm thấy cô không nhắc đến chuyện của Hạ Vận Thành nữa, lòng cũng yên tâm hơn ít nhiều. Anh nhìn cô có vẻ hứng thú: “Nói thử lời phân tích của em xem.”

“Cũng chẳng có phân tích gì, chỉ cảm thấy người với tính cách như anh tuyệt đối không phải loại ngồi yên chịu chết.” Tưởng Ly nói trúng tim đen: “Chính tay anh đã làm nổ phòng thí nghiệm.”

Lục Đông Thâm mím môi cười.

“Để tôi nói rõ mục đích của anh.” Tưởng Ly đứng dậy, chắp tay sau lưng đi đi lại lại đằng sau anh: “Một phòng thí nghiệm vốn đầu tư không nhỏ, anh cũng chắc chắn không phải loại người tổn hại người một ngàn, tự thương mình tám trăm. Thế nên, thứ mà anh muốn có được phía sau chắc chắn lớn hơn nhiều lần so với những gì anh phải hy sinh. Một, trước khi phòng thí nghiệm nổ, anh đang rơi vào tình cảnh bị trăm miệng đả kích, cưỡi lên lưng hổ khó mà nhảy xuống, đây chính là một kế sách thoát thân hoàn hảo. Hai, tuy rằng tôi không biết rõ anh cụ thể đang giành giật dự án gì, nhưng dự án này chắc chắn phải dựa vào phòng thí nghiệm, làm nổ vừa hay hủy hoại được địa điểm, xây dựng chắc chắn cần thời gian. Ba, anh giả vờ bị thương nặng, né tránh không gặp, các cổ đông đứng về phía anh trong Hội đồng quản trị nhất định sẽ mượn cớ này để trì hoãn dự án. Bốn…”

Nói tới đây, cô vòng ra trước mặt Lục Đông Thâm, nhìn anh chằm chằm: “Anh muốn nhân cơ hội này để điều tra rõ ràng chuyện năm xưa, đồng thời anh đang nghi ngờ chuyện năm xưa chưa kết thúc.”

Cô cho rằng, trong rất nhiều lý do ấy, điểm cuối cùng mới là điểm quan trọng nhất.

Lục Đông Thâm nhìn thẳng vào mắt cô, trong ánh mắt có tia sáng, tia sáng ấy gọi là tán thưởng. Anh không phủ nhận, mỉm cười hỏi cô: “Vậy em đoán xem, tiếp theo đây anh có kế hoạch gì?”

“Dĩ nhiên là muốn đấu một ván với đối phương, giành giật chiếc ghế quyền lực. Nhưng trước đó, anh sẽ tới Tịch Lĩnh một chuyến.” Tưởng Ly dứt khoát: “Anh từng nói với Dương Viễn, anh nói có thể vấn đề của nhà máy nằm ở chính nhà máy. Nhà máy nằm ở Quý Dương, vậy tức là anh đã sớm điều tra rõ ràng nơi mà công thức xuất hiện rồi.”

Cô ngừng lại, đặt tay lên bàn, hơi đổ người về phía anh: “Việc thí nghiệm lâm sàng Phong thống tán xảy ra vấn đề, Lục Chấn Danh và Vệ Bạc Tôn một người vì tiền, một kẻ vì danh chắc chắn sẽ không chịu buông tay, như vậy sẽ tiện cho anh tiếp tục thu thập chứng cứ, đây là thứ nhất; Thứ hai, so với Phong thống tán, anh càng muốn tìm ra công thức gốc hơn, nếu công thức gốc được khai thác và lợi dụng một cách hợp lý, vậy thì đây sẽ là quân bài mấu chốt giúp anh ngồi lên chiếc ghế quyền lực.”

Chương 428 : Rượu chẳng làm người say, tự ta say

Lục Đông Thâm càng nghe, nụ cười trên gương mặt càng thêm đậm.

Tưởng Ly cũng quyết tâm chơi với anh, chống hai cánh tay đỡ mặt: “Lục Đông Thâm, tôi nói không sai chứ?”

Lục Đông Thâm không trả lời, ngược lại từ tốn nói: “Vậy để anh đoán em nhé.”

“Tôi? Tôi có gì mà phải đoán?”

Lục Đông Thâm cúi người rót rượu vào bát cho cô.

“Muốn nghe anh nói thì uống rượu.”

Tưởng Ly nhìn bát rượu đầy ắp trước mặt, không nhúc nhích, ngước lên nhìn anh: “Anh muốn chuốc say tôi?”

“Em có thể bị chuốc say ư?” Lục Đông Thâm cười khẽ.

“Có thể bị chuốc say hay không tạm thời không nói, tôi muốn biết, tôi say rồi anh định làm gì?”

Lục Đông Thâm dựa vào đó, ánh trăng sáng vụn vặt soi rõ những suy nghĩ xấu xa dưới đáy mắt anh. Anh lại không hề giấu giếm những suy nghĩ đen tối ấy của mình, càng cười mê người hơn: “Say rồi, thì có thể làm nhiều việc lắm. Ví dụ hòa hợp gắn bó, ôn lại tình xưa.”

Tưởng Ly không giận: “Lục Đông Thâm, anh đừng tốn công vô ích nữa, rượu ba ly không làm tôi say được đâu.”

Lục Đông Thâm hơi đổ người về phía trước: “Lỡ như rượu chẳng làm người say là tự ta say thì sao?”

Trên người người đàn ông vẫn có mùi hương của anh và mùi rượu hòa trộn vào nhau, cùng xông vào hơi thở của cô, vốn dĩ đã mang theo một sự gợi cảm. Tưởng Ly dựa người ra sau, trốn tránh sự quyến rũ ấy, khẽ nói: “Tôi muốn biết anh đoán được gì.”

Cô có lòng né tránh thì anh cũng không cưỡng ép, để mặc cô chuyển chủ đề.

“Bé con à.” Lục Đông Thâm đọc cái tên thân mật: “Em đã triệt để oán trách anh, nhưng cũng đích thực đã giúp đỡ anh.”

Tưởng Ly cầm miếng bánh trên bàn lên.

Chính là miếng bánh được Lục Đông Thâm ví với Vệ Bạc Tôn. Cô cầm trong tay, bóp nát “Vệ Bạc Tôn” từng chút một, rồi bỏ vào miệng, không nói năng gì.

“Trong buổi họp báo, hai nhát dao của em vừa xả được tức vừa thành công khiến mọi người biết em và anh lật mặt.” Lục Đông Thâm cũng vươn tay ra, nhặt một miếng “thi thể” Vệ Bạc Tôn lên, nhẹ nhàng vày vò nát trong tay. Quá ngọt, anh không thích ăn.

“Em vào ở nhà họ Nhiêu, thực chất là muốn bảo đảm sự an toàn của mình. Những ngày tháng đó em đang nghĩ gì? Nghĩ cách làm sao để đối phó với anh, trả thù anh ư? Không phải, em đang nghĩ đầu đuôi của mọi chuyện. Cho tới khi em biết tin anh đang xây nhà máy ở Thương Lăng, em đã quyết tâm dứt khoát quay về Thương Lăng.”

“Hoa Lực và Skyline hợp tác, Nhiêu Tôn và Dương Viễn đi theo, tất cả những chuyện này em đều nhìn thấy rõ và hiểu rõ. Em biết anh sẽ có động thái, đề phòng vạn nhất, tiếp theo đây, việc em nghĩ tới là làm sao để bảo vệ anh chủ toàn. Ngoài mặt, em chỉnh đốn mọi địa bàn của Đàm Diệu Minh, thực chất là chỉnh đốn các tâm phúc ở Thương Lăng. Mạo hiểm thu nhận Ấn Túc Bạch và người của anh ta là vì em không muốn Thương Lăng có lỗ hổng. Nhà máy tuyển người, em cử không ít người của mình vào, một là vì kế sinh nhai cho các anh em; hai là một khi bên này anh xảy ra chuyện, nhà máy cũng sẽ bị liên lụy, người của em có thể bảo vệ cho nơi đó không hỗn loạn. Tình hình trước mắt em đang lên kế hoạch đâu vào đấy. Đưa ra giang hồ lệnh, cả Thương Lăng này sẽ an toàn hơn bất kỳ nơi nào khác.

Tưởng Ly không nói gì, chỉ hừ một tiếng.

“Tiếp theo, em sẽ khẩn trương tới Tịch Lĩnh.” Lục Đông Thâm nói dứt khoát.

Tưởng Ly ngước mắt nhìn anh, không phản bác nhưng cũng không lên tiếng.

“Bao nhiêu năm qua em luôn canh cánh trong lòng chuyện đối với Tả Thời, sau khi sang Mỹ gặp Quý Phi, chủ ý đã thay đổi sao? Có những chuyện chính là như vậy, nhìn thấy tận mắt mới tin là sự thực.”

Tưởng Ly cười khẩy, quả nhiên là biết hết mọi tin tức. Chuyện gặp Quý Phi, cô tự cho rằng là chuyện cực kỳ cơ mật. Xem ra, khả năng mua chuộc người của anh không phải giỏi bình thường.

“Về lý mà nói, anh đang mặt dày ở lại chỗ em dưỡng bệnh, hành trình tới Tịch Lĩnh của em cũng phải dời lại mới đúng. Nhưng em đã nhìn thấy thương tích của anh, biết tình trạng tay trái của anh, việc tới Tịch Lĩnh không thể chậm trễ nữa.”

“Đừng tự cho là mình đúng.” Tưởng Ly bất mãn.

Lục Đông Thâm bật cười, chỉ vào vết thương trên cánh tay. Nơi đó chỉ còn là một vết sẹo mờ trong có vài ngày.

“Cho dù là một người có khả năng lành da cực kỳ mạnh mẽ, thì cũng không thể lành nhanh đến vậy. Nhất là vết thương sau một lần suýt chết như anh, chắc em đã kiểm tra qua rồi phải không.”

Cảm giác bị người ta nhìn thấu này thật tồi tệ.

Tưởng Ly hít sâu một hơi, đè nén cảm giác bí bách trong lồng ngực: “Tôi đang nghi ngờ việc vết thương của anh hồi phục quá nhanh có liên quan tới sự ảnh hưởng của Phong thống tán, thế nên tôi mới càng phải điều tra kỹ càng. So với anh, tôi để ý tới công thức hơn.”

“Để ý tới công thức hơn?” Lục Đông Thâm chiều theo câu nói của cô: “Em cũng từng nói, con người mất đi cảm giác đau chẳng phải chuyện gì tốt đẹp. Tình trạng hiện tại của anh đương nhiên em không thể ngồi yên. Phong thống tán là công thức Tả Thời cải thiện, đã xảy ra vấn đề. Có thể cứu vãn tình hình hiện tại, chỉ có cách là tìm ra công thức gốc.”

Tưởng Ly bặm chặt môi.

Nụ cười trong ánh mắt Lục Đông Thâm càng đậm hơn, anh học điệu bộ vừa rồi của cô: “Tưởng cô nương, anh nói không sai chứ?”

Tưởng Ly không biết nên nói gì. Lúc này có vẻ như nói gì cô vẫn là người chịu thiệt. Cuối cùng, cô thẳng thừng cầm bát rượu lên, vài hơi uống cạn.

Cảm giác cay xè lan tỏa trong cổ họng.

Xuống đến bụng như bùng lên ngọn lửa.

Nhưng ngọn lửa bừng bừng chẳng phải do men rượu, mà do sự khó chịu trong lòng cô, cuối cùng đã hóa thành biển lửa. Cô nghiến răng: “Lục Đông Thâm, bây giờ anh làm vậy thú vị lắm sao?”

“Không thú vị.” Bất ngờ là Lục Đông Thâm lại nói như vậy.

Tưởng Ly nhìn anh chằm chằm.

Lục Đông Thâm cũng uống cạn rượu trong bát, đặt bát xuống và nói: “Em oán anh không sai, là tự anh nghĩ mình thông minh. Một cô gái như em vốn dĩ nên đứng cạnh sát vai cùng cánh đàn ông mới phải.” Nói tới đây, anh cười cười, trong mắt có thêm nhiều sự thâm tình.

“Bé con, em làm nhiều chuyện như vậy chẳng phải là muốn chứng minh cho anh thấy sao? Bây giờ anh đã thấy rồi, cô gái mà anh yêu có đủ bản lĩnh so tài cao thấp với nam giới. Lục Môn hiểm ác, trên đời cũng chỉ có một cô gái như em mới dám đi cùng anh.”

Tưởng Ly âm thầm nắm chặt tay lại: “Anh đang mời gọi tôi?”

“Phải.”

Tưởng Ly đập bàn đứng dậy: “Muộn rồi.” Cô nhìn anh trân trân: “Lục Đông Thâm, anh tưởng vài câu ngọt ngào là có thể xóa bỏ mọi tổn thương anh dành cho tôi sao? Tôi nói cho anh biết, tôi là người ghi thù, cực kỳ ghi thù.”

Cô quay người trở về phòng, nhưng Lục Đông Thâm đã kịp ôm chặt lấy cô từ phía sau.

Cô giãy giụa, cánh tay anh càng ghì chặt.

Anh hạ thấp mặt xuống, nói: “Phải làm sao mới có thể tha thứ cho anh, hm?”

Tưởng Ly sững người.

Phải, phải làm sao?

Cô bỗng chốc mơ hồ.

Gió đêm thổi qua cứu vớt thần kinh ngơ ngẩn của cô. Cô đột ngột phản ứng lại. Tha thứ? Vì sao phải tha thứ cho anh? Cô càng cứng miệng: “Chia tay là chia tay! Ngựa tốt không nhai lại cỏ!”

Lục Đông Thâm quay người cô lại, mặt đối mặt với cô: “Không ăn?”

“Không ăn!” Cô bực bội.

Lục Đông Thâm lập tức áp mặt xuống.

Tưởng Ly né nhanh, môi anh rơi xuống má cô.

Nhưng anh không định bỏ qua, cứ thế men theo má cô lướt xuống.

Tưởng Ly giằng co giãy giụa, trong lòng thầm mắng anh là lưu manh, là khốn kiếp. Nhưng anh giữ rất chắc, lồng ngực như sắt, đè lên khiến cô đau đớn. Cuối cùng cô vẫn mắng thành tiếng. Lục Đông Thâm hạ thấp giọng, khản đặc mơ hồ: “Hôm nay anh phải khốn kiếp rồi!”

Nhưng câu nói ấy chưa dứt bao lâu thì anh bỗng cảm thấy không ổn.

Khắp người như không còn chút sức lực, đầu cũng quay quay.

Tưởng Ly tranh thủ đẩy anh ra.

Lục Đông Thâm như bị say rượu, loạng choạng một chút rồi ngã xuống đất, không thể đứng lên được nữa, chỉ biết giương mắt nhìn khuôn mắt đắc ý của Tưởng Ly sát lại. Cô ngồi xuống quan sát anh, trong đôi mắt xinh đẹp đó ẩn giấu sự “ác độc”.

Đầu óc anh xoay chuyển, suy nghĩ duy nhất chính là: Lại mắc lừa nha đầu chết tiệt này rồi.

Quả không sai, Tưởng Ly không còn vẻ hoảng hốt ban nãy mà nhàn nhã nói với anh: “Lục Đông Thâm, một năm trước anh chịu thiệt vì Rượu ba ly, không ngờ một năm sau vẫn không cẩn trọng.” Cô lại “chẹp chẹp” hai tiếng, cười cứ gọi là khiến người ta bực bội.

“Quả nhiên, đàn ông nổi sắc dục là dễ đối phó nhất.”

Chương 429 : Xứng với một tiếng cảm ơn

Chân trước Lục Khởi Bạch vừa bước vào trong phòng làm việc, chân sau Cảnh Ninh cũng gõ cửa theo vào.

Thấy cô tới, Lục Khởi Bạch không quá bất ngờ. Anh tiện tay chỉ vào một chồng tài liệu trên mặt bàn, muốn cô khẩn trương làm quen với chu trình nghiệp vụ. Một bụng những lời từ chối của Cảnh Ninh nghẹn lại nơi cổ họng, cô tìm cách làm sao để mở lời.

Sắc mặt anh trông cực kỳ khó coi.

Cảnh Ninh ít nhiều cũng nghe nói về quyết định của Đại hội cổ đông nửa tiếng trước: Gác lại đề nghị của Lục Khởi Bạch về dự án công nghệ sinh học vô thời hạn, trọng tâm trước mắt dịch chuyển sang toàn bộ các dự án thuộc quyền quản lý của Lục Bắc Thâm. Người đưa ra những quyết sách quan trọng này là Charles Ellison, các cổ đông khác phụ họa, ngay cả một đổng sự Hứa trước nay vẫn luôn bảo vệ bản thân một cách rõ ràng cũng đứng cả về phía Charles Ellison. Mà trong khoảng thời gian ấy, Tần Tô không phát biểu bất kỳ ý kiến gì, giữ thái độ trung lập.

Sự xuất hiện của Lục Bắc Thâm dường như đã tạo thành quan hệ đối kháng và kìm kẹp các quyền lực khác của Lục Môn, thể hiện rõ nhất ở phía Lục Khởi Bạch.

Cảnh Ninh mơ hồ ngửi thấy mùi nguy hiểm.

Tới từ Lục Môn.

Tới từ sức mạnh vô hình phía sau.

Là ai?

Là Tần Tô, hay là Lục Bắc Thâm? Là Lục Chấn Dương hay là Charles Ellison? Hoặc có thể là một Lục Đông Thâm mãi không chịu lộ mặt?

Còn cả những ánh mắt khác luôn rình rập trong Lục Môn, bọn họ há chẳng phải đều là những con hổ ăn thịt người không nhả xương?

Cảnh Ninh không muốn bước vào vũng nước đục Lục Môn này nữa, lên tiếng: “Lục phó tổng…”

Chuông điện thoại vang lên.

Lục Khởi Bạch ra hiệu cho cô đợi một chút, rồi đi tới khu tiếp khách nhận máy.

Cô đứng bên cạnh bàn làm việc, nhìn theo bóng lưng lạnh lẽo của Lục Khởi Bạch, cảm xúc nhất thời đan xen phức tạp.

Phòng làm việc cực kỳ yên tĩnh.

Sau khi nhận điện thoại ở bên đó, Lục Khởi Bạch không nói năng gì, chỉ lắng nghe.

Bầu không khí cực kỳ áp lực.

Cảnh Ninh cảm thấy có phần khó thở.

Cô hít sâu một hơi, còn chưa kịp thở ra thì đã nghe thấy tiếng Lục Khởi Bạch, anh nói một câu: “Charles Ellison!”

Anh đè giọng xuống rất thấp, gần như nghiến răng nghiến lợi.

Cảnh Ninh ở bên này bất giác rùng mình.

Khi Lục Khởi Bạch quay lại, trên khuôn mặt anh dường như khảm đậm sự phẫn nộ, ánh mắt cũng đong đầy sự căm ghét. Nếu là trước kia, Cảnh Ninh chắc chắn né tránh chẳng kịp. Cô sợ nụ cười nửa chính nửa tà của Lục Khởi Bạch, cũng sợ cơn giận dữ lúc rõ ràng lúc kín đáo của anh, vì cô không chịu nổi sự giày vò cảm xúc này.

Nhưng liếc nhìn thấy khuôn cằm gầy rộc đi của anh, chẳng hiểu sao, trái tim cô lại nhói đau.

Trong Lục Môn, tranh giành quyền lực, dường như mỗi người đều buộc phải rơi xuống vực sâu, sau đó ngước mắt lên tuyệt vọng dưới đáy vực. Cảnh Ninh có muốn dạo muốn nói với Lục Khởi Bạch: Đừng giành giật nữa, cứ bình thường không được hay sao?

Lục Khởi Bạch ngồi xuống sofa, châm một điếu thuốc, gọi Cảnh Ninh qua.

Cảnh Ninh lại bắt đầu cảm thấy nặng nề.

“Tôi biết em không muốn làm việc cho tôi.” Khi cô đi tới, Lục Khởi Bạch nói thẳng vào vấn đề.

Cảnh Ninh lên tiếng: “Phải, tôi nghĩ chúng ta vẫn nên…”

Chuông di động lại vang lên, ngang nhiên ngắt lời từ chối của Cảnh Ninh.

Lục Khởi Bạch nhận máy, lần này ở ngay trước mặt Cảnh Ninh.

Cảnh Ninh vô thức lùi sau hai bước giữ khoảng cách, đây là thói quen nghề nghiệp của cô.

Cô nhìn thấy Lục Khởi Bạch chợt nhíu mày sau khi nghe máy.

Phòng làm việc quá im ắng, cho dù Cảnh Ninh có ý né tránh cũng loáng thoáng nghe thấy động tĩnh ở đầu kia điện thoại.

Là Lục Bắc Thâm.

Ban đầu cậu ta nói gì Cảnh Ninh không nghe rõ, sau đó có một câu rất rõ ràng lọt vào tai: Anh họ, vẫn cảm ơn anh đã nhường lại cho em thị trường và lợi nhuận ở Bỉ.

Cảnh Ninh giật mình.

Sắc mặt Lục Khởi Bạch đã cực kỳ khó coi rồi. Anh nói: “Lục Bắc Thâm, cậu thủ đoạn lắm.”

Đầu kia bật cười, nghe nhẹ nhàng đắc ý. Cảnh Ninh mơ hồ nghe thấy Lục Bắc Thâm nhắc tới tên Charles Ellison.

Điếu thuốc trên ngón tay Lục Khởi Bạch rơi cả đoạn tàn dài xuống, anh hừ lạnh: “Có thể khiến Charles Ellison trở thành chỗ dựa cho cậu cũng là bản lĩnh của cậu rồi.”

Câu sau Cảnh Ninh nghe thấy, Lục Bắc Thâm đáp lại: “Trung Quốc có một câu rất hay: Súng bắn vào đầu chim*. Bây giờ anh họ làm cái đầu chim này, dĩ nhiên sẽ trở thành cái gai trong mắt mọi người. Em có thể tiếp chiêu với anh họ, cũng coi như có thể nhanh chóng bước lên con đường leo cao. Anh họ, nói cho cùng em vẫn phải cảm ơn anh. Còn về Charles Ellison thì anh nhầm rồi, ông ta luôn luôn đứng về phía Lục Đông Thâm.”

*Ý nói làm người đừng quá lộ liễu, nếu không sẽ rước họa vào thân.

Lục Khởi Bạch ngắt máy.

Cảnh Ninh không dám thở mạnh, đầu óc tê dại từng cơn.

Cô làm trong Lục Môn nhiều năm, đã sớm nuôi được một sự nhạy bén riêng. Có lẽ, trong cuộc đấu vừa ngấm ngầm vừa công khai giữa Lục Khởi Bạch và Lục Bắc Thâm, Lục Khởi Bạch đã dần dần thất bại.

Đang mải nghĩ thì cô nghe thấy Lục Khởi Bạch lên tiếng, rất mệt mỏi: “Cảnh Ninh, tôi muốn giữ em lại.”

Như có bão táp tràn qua đỉnh núi trái tim lạnh lẽo của Cảnh Ninh, bất ngờ cuốn theo vô vàn bi thương.

Cô ghét cảm xúc này của bản thân.

Nhìn thấy anh bi thương, nhìn thấy anh bị đánh bại, nhìn thấy anh giận dữ… Đây chẳng phải là điều cô mong muốn hay sao? Cô hận anh, hận tận cốt tủy.

Nhưng khoảnh khắc này, Cảnh Ninh cũng hiểu rõ lòng mình.

Hận đến tận cùng cũng là yêu đến tận cùng.

Đê tiện.

Cô tự mắng mình thậm tệ như thế.

Rất lâu sau, cô mới lên tiếng: “Nội dung trong tài liệu tôi sẽ cố gắng làm quen thật nhanh.”

Lục Khởi Bạch ngước mắt nhìn cô, ít nhiều có chút bất ngờ. Một lúc sau anh mới lẩm bẩm một câu: “Cảm ơn em…”

Cảm ơn em…

Khi ra khỏi phòng làm việc, Cảnh Ninh mới nở nụ cười đắng chát.

Thì ra, giữa cô và anh cũng xứng có một tiếng cảm ơn.

***

Mấy hôm nay, Quý Phi luôn cảm thấy bất thường.

Dù đi đâu, cô luôn cảm giác có một đôi mắt đang theo dõi mình, mấy lần kiếm tìm nhưng không tìm ra ai.

Kể là khi đã trở về nhà, cảm giác này vẫn cứ tồn tại.

Cô không dám mở cửa sổ, lần nào cũng phải kiểm tra đi kiểm tra lại xem đã khóa cẩn thận chưa. Rèm cửa cũng được kéo kín mít, thậm chí có lúc buổi tối cô không dám bật đèn. Nhưng dù là vậy, cô vẫn cảm thấy có người đang giám sát mình.

Từ khi ra khỏi Lục Môn, một thời gian rất dài cô không thể kiếm một công việc bình thường.

Để lại án tích, đầu kia Vệ Bạc Tôn lại cắt đứt toàn bộ các quan hệ với Hội văn thuật, nhất thời cô chỉ có thể rảnh rang ở nhà.

Tưởng Ly cho cô một khoản tiền lớn, không bao lâu sau lần gặp trước đó.

Còn chuyện về sau, Tưởng Ly không nói với cô, chỉ nhắc nhở cô nhất định phải chú ý an toàn.

Đây cũng là nguyên nhân từ đó về sau cô luôn thấp thỏm lo âu.

Cho đến tận chiều hôm nay, cô từ siêu thị đi ra, mới biết lời Tưởng Ly nói không phải vô duyên vô cớ.

Khi cô xách túi giấy đi xuống bãi đậu xe đối diện siêu thị, cần phải đi qua một con phố khá hẹp. Con đường đó bình thường không có xe qua lại, cùng lắm là xe riêng của các gia đình. Nhưng khi cô qua đường, bỗng nhiên có một con xe tải rất to lao tới, phóng ga hướng về phía cô.

Cô sợ đến nỗi máu trong người chảy ngược hết cả, giương mắt chờ đợi khoảnh khắc bị nó đè nát. Bỗng có một bàn tay tức tốc kéo cô sang một bên.

Cô vấp ngã, toàn bộ đồ trong túi rơi vãi hết xuống đất. Khi đó trước cửa siêu thị không có quá nhiều người, cảnh này xảy ra quá nhanh, nên kết thúc cũng trong im lặng.

Chiếc xe đó dừng lại tại chỗ một lúc rồi bỏ đi rất nhanh.

Quý Phi sợ đến ngây ngốc, cứ ngồi bệt dưới đất không nhúc nhích, cho đến khi có người kéo cô dậy, hỏi cô có chuyện gì không.

Cô mới hoàn hồn lại.

Cứu cô là một cậu thanh niên người da trắng, mặc quần bò áo có mũ, đầu đội mũ lưỡi trai, để lộ một vết xăm xanh trên cổ, trông giống một học sinh.

Cô liên tục cảm ơn, nghĩ bụng nếu cậu ta không kéo mình cái, chắc chắn cô đã nát bét dưới bánh xe tải rồi.

Cậu ta nói với cô: Mọi việc phải cẩn trọng.

Về tới nhà, Quý Phi mới nhớ lại, chợt lạnh sống lưng: Vì sao cậu thanh niên đó lại nói như vậy?

Không phải là một câu cẩn thận chút nhẹ nhàng mà muốn cô cẩn trọng.

Cô phải cẩn trọng chuyện gì?

Hoàn toàn tương đồng với lời nhắc nhở của Tưởng Ly lúc trước…

[text_hash] => e90c674f
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.