Array
(
[text] =>
Chương 375 : Cô không thể làm được
Địa điểm gặp mặt nằm tại một nhà kho ở ngoại ô Thương Lăng, cách thành phố hơn bốn mươi cây số. Nhìn từ bên ngoài, nó được chia làm hai tầng trên dưới, đã bỏ phế được một khoảng thời gian rồi, bên dưới cột trụ đóng không ít mạng nhện, sơn tường loang lổ, có không ít các nhánh cây dây leo bò ngang dọc. Diện tích chỗ này không hề nhỏ, nhìn qua đoán chừng cũng phải tới cả ngàn mét vuông.
Nơi này rất hẻo lánh.
Ở phía Nam chân núi Thiên Chu, xa xa đối diện với núi Kỳ Thần. Tuyết trên đỉnh núi còn chưa tan, nhìn từ xa trông giống như nửa tầng mây rơi xuống vậy. Phía Bắc giáp hồ, phía Nam là biển rừng, nghe nói bên trong thâm sâu khó lường, ngoài những thợ săn có kinh nghiệm nhất dám ra vào thì chỉ còn Tưởng Ly mà thôi.
Sở dĩ Ấn Túc Bạch cảm thấy gió lạnh âm u, một là vì địa điểm gặp mặt ly kỳ này, người bình thường ai cũng sẽ chọn một nơi tấp nập nhộn nhịp phải không; hai là nhớ tới chuyện hôm đó sau khi Tưởng Ly đi khỏi, bạn của hắn đã nói với hắn một câu: Tôi nghe nói Tưởng Ly này tà ma lắm, trước có một Đàm Diệu Minh, sau có một Lục Đông Thâm, ai nấy đều bị cô ta mê hoặc đến mất hết lý trí, cậu nên cẩn thận một chút với cô ta.
Ban đầu Ấn Túc Bạch không quá để tâm tới câu nói này.
Dù là Đàm Diệu Minh hay Lục Đông Thâm, sở dĩ bị mê hoặc đến quay cuồng chẳng qua là vì cô ta xinh đẹp thôi. Còn về tà ma? Một con nha đầu trẻ ranh thì tà ma được đến mức nào? Hắn thật sự không tin mấy chuyện gọi thần diệt ma gì đó mà người Thương Lăng đồn thổi.
Nhưng, sau khi bắt đầu thực hiện lời hẹn ước, một vài anh em của hắn cứ lần lượt mất liên lạc. Ban đầu Ấn Túc Bạch không nghĩ là nghiêm trọng, cho tới nửa tiếng trước khi Tưởng Tiểu Thiên gọi điện thoại tới, một vài anh em kề cận hắn cũng mất liên lạc luôn.
Bấy giờ Ấn Túc Bạch mới cảnh giác.
Bên ngoài nhà kho được vây kín bằng lan can sắt. Bước vào sân, Ấn Túc Bạch cảnh giác nhìn bốn xung quanh, bất ngờ phát hiện chỗ này hoàn toàn không có vệ sỹ đứng canh gác. Tưởng Tiểu Thiên nhìn thấu suy nghĩ của hắn, cười khẩy: “Anh Bạch, Tưởng gia nhà tôi chẳng thèm giở mấy thủ đoạn như lừa anh tới đây rồi cậy đông ức hiếp ít đâu.”
Ấn Túc Bạch nghe xong câu này, ngoài mặt hừ một tiếng lạnh lùng, thật ra bên trong trái tim đang căng thẳng vô cùng. Có thể nói chuyện thản nhiên như vậy, chứng tỏ Tưởng Ly kia tự tin đầy mình.
Quả nhiên, vừa vào nhà kho, Ấn Túc Bạch liền hiểu mọi chuyện là thế nào.
Hai tầng trên dưới trong nhà kho đều được thông với nhau, trên không được treo lơ lửng hơn mười chiếc lồng sắt cực lớn, xếp thẳng một dọc. Trên cao nhất có một đường trượt, mỗi một chiếc lồng sát đều có khóa trượt giữ chặt máng trượt. Trước kia nó được dùng để vận chuyển và tháo dỡ hàng hóa, bây giờ dùng để chứa người.
Bên trong lồng sắt nhốt đầy người.
Lồng nào cũng có, người nào người nấy bị trói chặt bằng dây thừng ngâm qua muối, mắt không bị che chặt, miệng bị băng kéo khổ to dán kín. Một lồng sắt nhốt khoảng ba đến bốn trăm người. Tính toàn bộ nhà kho thì phải lên đến hơn bốn ngàn người.
Ấn Túc Bạch nhìn qua, tim cũng run lên, chân mềm nhũn suýt nữa thì ngã rạp xuống đất.
Toàn là anh em của hắn.
Có người đã theo hắn từ Quảng Châu tới, có người cuộc sống không nơi nương tựa nên nửa đường tới đầu quân cho hắn, dù là người cũ hay là người mới cũng đều là người của Ấn Túc Bạch. Bây giờ, người nào người nấy đều bị trói trong nhà kho, treo lên đỉnh đầu.
Điều này là không thể!
Nếu nói có một vài anh em quyền cước chẳng ra sao thì cũng có những người rất khá, không đến mức bị bắt vào đây.
Ở tận cùng nhà kho còn có người đang bắn tên.
Tưởng Tiểu Thiên ra hiệu cho Ấn Túc Bạch.
Ấn Túc Bạch sửng sốt, bước lại gần.
Người đang bắn tên chính là Tưởng Ly.
Chỉ có điều hôm nay cô ăn mặc không còn yếu đuối như hôm đó nữa.
Cô mặc một chiếc áo sơ mi đen, được cắt may rất vừa vặn kết hợp với một chiếc quần Âu ống bó và khoác một chiếc áo vest màu xám bạc. Dưới chân đi một đôi giày da màu đen được lau sáng bóng, đầu đội mũ lưỡi trai, mái tóc dài ngang vai được buộc cao sau gáy rồi được luồn qua mắt phía sau chiếc mũ lưỡi trai.
Trong tay cô cầm một chiếc cung tên loại Recurve*, trên thân cung được khắc hình phượng hoàng lửa bằng kim loại nặng, vừa kiêu ngạo vừa diễm lệ, rất phù hợp với một người như Tưởng Ly, bớt đi một chút mềm mại nữ tính vừa gặp đã yêu, lại có thêm sự tuấn tú khí khái khiến người ta không thể rời mắt.
*Recurve Bow là loại cung hai đầu cánh cung được uốn cong ngược lại, sức mạnh của cung tăng lên rất nhiều. Cung thi đấu Olympic nằm trong dạng này, được cộng thêm các trang thiết bị để khi bắn đạt đến độ chính xác cao.
Không hiểu vì sao, Ấn Túc Bạch chỉ nhìn bóng lưng của cô như vậy đã vô cớ cảm thấy áp lực.
Tưởng Ly đeo găng tay, cúi đầu điều chỉnh dây cung. Bên cạnh có đặt một ống tên làm bằng da bò, trong ống đựng khoảng mười mũi tên. Đầu tên, cán tên đều tỏa ra ánh sáng lạnh của kim loại, lông tên màu đỏ, như lửa nóng vậy.
Cô không vì sự xuất hiện của Ấn Túc Bạch mà ngừng động tác. Khi đã điều chỉnh được tạm ổn, cô bèn rút một mũi tên từ trong ống tến ra, lắp đặt, cài dây, mở cung, một loạt động tác tuần tự.
Ấn Túc Bạch nhìn theo hướng mũi tên của cô. Trên bức tường xi măng cách đó khoảng bốn, năm mươi mét có treo năm tấm bia, trên hồng tâm dán ảnh. Cách một quãng nên Ấn Túc Bạch không nhìn rõ người trên ảnh là ai. Ngoài ra, bên cạnh bia còn có bốn người đang đứng. Ấn Túc Bạch nhận ra họ: Đầu hổ, Đại Phi, Mặt béo và Răng trắng, đều là những thuộc hạ từng đi theo Đàm Diệu Minh.
Sau khi ngắm chuẩn, Tưởng Ly bất ngờ buông cung, bóng mũi tên máu đỏ rực tức tốc bắn ra, cứ thế đâm xuyên qua bức ảnh trên hồng tâm.
Từ lúc mở cung tới khi bắn tên chỉ vài giây ngắn ngủi, nhưng khiến Ấn Túc Bạch mồ hôi lạnh túa ra như tắm.
Môn thể thao bắn tên này lúc ở Quảng Châu hắn cũng từng chơi một vài lần. Lúc đó hắn đi theo một khách hàng, vị khách đó cũng được coi là một cao thủ tầm trung, nhưng cũng không thuần thục như Tưởng Ly. Hắn nhìn tỉ mỉ, trên cung tiễn trong tay Tưởng Ly đến cả dụng cụ ngắm chuẩn và dụng cụ chống rung cũng không lắp đặt.
Bản lĩnh này lại xuất phát từ một nha đầu, khiến hắn toát mồ hôi lạnh.
Răng trắng tiến lên, đưa mũi tên cắm trên hồng tâm trả lại cho Tưởng Ly, đầu mũi tên còn dính bức ảnh. Tưởng Ly tháo bức ảnh xuống, một tay giơ tên, mũi tên rơi trúng vào giỏ, cực kỳ chuẩn xác. Cô ném đại bức ảnh lên đài tên, rồi lấy cây tên thứ hai.
“4005 anh em, trong đó bốn nghìn người đều được treo lên trên, còn lại năm người này ra ngoài chưa về.” Nói rồi Tưởng Ly lại bắn một tên.
Mũi tên vững vàng đâm vào bức ảnh thứ hai, rất nhanh, bức ảnh thứ hai cũng được đưa tới.
“Ấn Túc Bạch, anh tự nhìn đi, tôi có nhắm nhầm người không.”
Ấn Túc Bạch cầm ảnh qua xem, đầu óc chợt choáng váng, ngay sau đó hắn như bị ai bóp cổ, nhất thời ngạt thở.
Người trong hai bức ảnh trước mắt đều là anh em của hắn, người của hắn hắn phải nhận ra.
Chẳng bao lâu sau, cả ba bức ảnh còn lại cũng đều được đâm một mũi tên và đưa tới. Mỗi một lỗ thủng đều rơi trúng vào mặt người đó, chuẩn đến kỳ lạ, hơn nữa, đích thực đều là người của Ấn Túc Bạch.
Ấn Túc Bạch thở hồng hộc, bước chân lảo đảo giây lát. Hắn nhìn bức ảnh, rồi lại nhìn những cái lồng trên đầu.
“Làm sao có thể…” Hắn lẩm bẩm.
Số lượng thuộc hạ của hắn không thừa không thiếu, toàn bộ đều bị cô điều tra sạch sẽ.
Ánh mắt hắn đột nhiên trở nên rất tàn độc, hắn nhìn Tưởng Ly chằm chằm: “Nếu không động tới hai chỗ dựa lớn của cô, cô không thể nào làm được!”
Tưởng Ly đặt cung tên trong tay lên giá cung, tháo găng tay, đi tới chiếc ghế gõo đơn bên cạnh và ngồi xuống, chân phải nhàn nhã vắt lên chân trái, nhìn Ấn Túc Bạch phì cười: “Dùng dao giết bò đến giết gà? Đối với tôi mà nói, bắt bốn ngàn người cũng như bắt bốn vậy, không tốn chút sức lực.”
Đầu óc Ấn Túc Bạch như chực nổ tung: “Người của Đàm Diệu Minh đã sớm tản mạn đi hết rồi, vốn không có nhiều người để làm việc này đến vậy!”
Đây cũng là nguyên nhân hắn dám đánh cược.
Đàm Diệu Minh qua đời, giống như cây đổ bầy khi tan, tuy rằng vẫn còn vài người ở lại Thương Lăng, nhưng so với trước đây đã không còn rầm rộ khí thế như vậy nữa. Nếu quyết đọ số người, người của Ấn Túc Bạch hiện tại là số một.
Thế nên, hắn mới không biết sợ.
Nhưng mặt hắn cứ thế bị Tưởng Ly vả mạnh, bốn ngàn anh em, trong vòng 24 tiếng đồng hồ đều đồng loạt bị bắt sạch sẽ.
Chương 376 : Vì sao phải nghe cô?
Tưởng Ly cười vô hại, nhưng lời nói ra lại khiến sắc mặt Ấn Túc Bạch tái mét.
“Ở Thương Lăng, những người biết tôi ngoài việc kính trọng gọi tôi một tiếng “gia” ra, sau lưng thực chất còn gọi tôi là bác sỹ phù thủy. Ấn Túc Bạch, anh nghĩ tự nhiên mà tôi có danh hiệu này sao?”
Ấn Túc Bạch dường như lại nghe thấy câu nói đó: Cô gái tên Tưởng Ly đó rất tà ma… Khiến hắn bây giờ nhìn cô như vậy cũng bất chợt cảm thấy cô mặc áo sơ mi đen, sau lưng nghiễm nhiên sinh ra một đôi cánh, cũng là màu đen, mở rộng cực kỳ kiêu hãnh. Bóng tối hắt lên bức tường, càng tôn lên sắc măgựt có phần ma mị của cô.
“Cô đã làm gì bọn họ?” Ấn Túc Bạch thô lỗ quát tháo cô: “Tưởng Ly, tôi cảnh cáo cô! Cô mà dám động vào họ hay người thân của họ một sợi lông nào, cả đời này tôi cũng sẽ không tha cho cô!”
Ngoài diện mạo hung hãn, không có gu và thói tự cho mình siêu phàm ra thì cũng khá nghĩa khí. Tưởng Ly cười khẩy trong lòng: Được, vẫn cứu vãn nổi.
“Chính anh chọc vào tôi trước, sau đó tôi mới bắt đám anh em của anh để răn mạnh phạt nhẹ. Nhưng tội này không liên quan tới vợ con, chuyện nào ra chuyện ấy, về quy tắc giang hồ này Tưởng Ly tôi vẫn rất hiểu.” Tưởng Ly gác một tay lên tay vịn ghế, ngón tay gõ nhẹ nhàng không theo tiết tấu: “Anh là đại ca của họ, hôm nay nếu có thể cứu hết được họ ra, coi như anh thắng.”
Ấn Túc Bạch nghiến răng: “Cô tưởng tôi không có bản lĩnh này?”
“Tài võ nghệ sao?” Tưởng Ly cười gian: “Có lẽ tôi không phải đối thủ của anh, nhưng ở đây lấy sáu địch một, chắc không thành vấn đề.”
Ấn Túc Bạch lặng lẽ cuộn tay lại thành nắm đấm, lướt nhìn quan sát tình hình trước mắt, hắn biết rõ khả năng thắng của mình quá nhỏ. Tạm thời chưa nói đến việc một người bắn mũi nào trúng mũi đó như Tưởng Ly võ nghệ giỏi đến mức nào. Chỉ tính riêng đám Răng trắng trước kia đi theo Tề Cương, người đàn em của Đàm Diệu Minh, dĩ nhiên phải rất giỏi đánh nhau.
Tưởng Ly thấy anh trầm mặc, bật cười, ra hiệu cho Tưởng Tiểu Thiên.
Tưởng Tiểu Thiên gật đầu, đi tới chân tường ấn một cái nút trong cả dãy nút, liền nghe thấy một tiếng rầm rất lớn, sau đó một trong những chiếc lồng sắt cọt kẹt hạ xuống. Sau khi lồng chạm đất, Tưởng Tiểu Thiên mở cửa lồng, lôi từ trong ra bốn người đàn ông bị trói gô.
Mấy người đám Răng trắng lần lượt kéo bốn cái ghế, cho bốn người này ngồi xuống. Tưởng Tiểu Thiên đóng cửa sắt lại. Móc khóa phát ra một tiếng kim loại đinh tai, sau đó cậu không nâng cao lồng.
Nhìn như thế, Ấn Túc Bạch liền cảm giác được điều khác thường.
Bốn người bị kéo ra cứ đờ đẫn như khúc gỗ, ánh mắt mơ màng, giống như những con rối gỗ bị giật dây vậy. Không chỉ có bốn người đó, ngay cả những người ở trong lồng sắt trên kia, người nào người nấy cũng giống như bị rút mất dây thần kinh phản ứng vậy, một chút tinh thần cũng không có.
Thuật bắt hồn!
Ba chữ này bất thình lình xông thẳng vào não bộ của Ấn Túc Bạch, khiến hắn vô duyên vô cớ run lên. Không lẽ thật sự… biết tà thuật?
“Cô định làm gì?” Ấn Túc Bạch có chút phản xạ theo bản năng.
Tưởng Ly uể oải rút một mũi tên từ trong ống ra, vuốt ve sợi lông đỏ như lửa. Bên kia, Tưởng Tiểu Thiên đặt bốn quả táo lên đỉnh đầu bốn người họ. Bốn người cũng bất động, cứng cổ thẳng đầu, nhìn chòng chọc về phía trước, táo được đặt vững vàng trên đầu họ.
“Đừng nói là tôi không cho anh cơ hội.” Tưởng Ly tay phải giữ tên, nhẹ nhàng gõ nhịp vào lòng bàn tay trái: “Hạ thấp yêu cầu khoảng cách cho anh một chút. Xa 30 mét, bốn quả táo, bắn được xuống thì anh đưa bốn ngàn người này đi, bắn không trúng hoặc bắn không tới thì coi như anh thua.”
Mặt béo tiến lên, nhét cung tên Tưởng Ly vừa dùng vào lòng Ấn Túc Bạch, lại rút thêm bốn cây tên khác đặt vào tay hắn.
Bốn chiếc ghế của họ nằm ở giữa tấm bia sát vách tường và Ấn Túc Bạch, không xa cũng không gần hắn, vừa vặn cách xa 30 mét.
Ấn Túc Bạch nuốt nước bọt, bỗng cảm thấy cung tên trong tay nặng tựa ngàn cân. Hắn chần chừ không nâng cung lên. Hình phượng hoàng trên thân cây cung bị hắn nắm chặt càng thêm chặt, sắp bắn ra lửa tới nơi.
Bốn nghìn anh em tất cả đều dựa vào bốn mũi tên này để quyết định. Ấn Túc Bạch nhất thời cảm thấy không khí nơi lồng ngực tụ lại, muốn thở một hơi cũng rất khó khăn, lại xuất hiện cảm giác tức ngực chưa từng thấy. Cứ thế bị một con nha đầu kìm hãm dẫn đi, nguyên một ngọn lửa giận dữ sắp bùng lên.
“Mẹ kiếp, việc này ai có thể làm được? Vì sao ông đây phải nghe mày?” Cảm giác bất lực và tuyệt vọng khiến Ấn Túc Bạch trở thành một con thú. Hắn ném cung tên xuống đất, điên cuồng gào thét, nhưng cũng chỉ là nỏ mạnh hết đà.
“Không làm được sao?” Tưởng Ly cười khẩy, chậm rãi đứng lên, giơ tay sang một bên. Tưởng Tiểu Thiên bèn nhặt cung tên dưới đất lên, đưa cho cô.
Cô lắp tên vào cung, mũi tên sắc bén nhắm thẳng về phía Ấn Túc Bạch.
Ấn Túc Bạch cảm thấy chói mắt vì ánh sáng của đầu mũi tên. Nếu là một mũi tên phóng tới, chắc chắn nó sẽ xuyên thủng xương sọ của hắn.
Sống lưng có vẻ như đã ướt đẫm mồ hôi lạnh.
Hắn không hiểu cách sống của Tưởng Ly, nhưng từ tác phong và cách cư xử của cô không khó nhận ra bản chất của cô là rất cứng rắn, lại không hành động theo quy luật thông thường. Thế nên, mũi tên này nếu thật sự bắn tới, việc hắn chết trong lặng lẽ là rất có thể. Nhưng hắn không thể lùi càng không thể né, trong đây còn có bốn ngàn anh em đang đợi hắn.
Cho dù bây giờ họ không còn ý thức nữa, hắn cũng không thể đánh mất thể diện trước mặt các anh em.
Ấn Túc Bạch cứng cổ, có vẻ như có rất nhiều uy võ nhưng không thể bộc lộ.
Tưởng Ly rướn khóe miệng, nụ cười trong ánh mắt nửa chính nửa tà. Đầu mũi tên chuyển hướng, ngay sau đó cô so cung, một tia sáng đỏ lao thẳng về phía trước, Ấn Túc Bạch vô thức kêu lên một tiếng.
Mũi tên đó hướng về phía người anh em đầu tiên bên tay phải, đầu mũi tên xé toạc không khí tạo thành làn gió, xuyên thẳng qua trái tim trên đầu người đó, tạo thành đường cong rồi đâm thẳng xuống mặt đất. Quả táo bị đâm xuyên chính giữa, đung đưa một chút.
Chỉ trong vòng vài giây ngắn ngủi, Ấn Túc Bạch còn chưa kịp nhìn rõ xem mọi chuyện như thế nào thì tất cả đã kết thúc. Hắn như bị ai bóp cổ, sau tiếng hét thất thanh ban nãy thì miệng há hốc cả nửa buổi, muốn nói thêm gì nữa cũng trở nên khó khăn.
Trái táo trên đầu ba người còn lại cũng bị Tưởng Ly lần lượt đánh gục.
Bốn người đều ngồi, Tưởng Ly thì đứng, do góc độ nên ba mũi tên còn lại cũng bay một đường cong rồi đâm xuống mặt đất. Bốn mũi tên được cắm thẳng thành một hàng ở đó.
Tưởng Ly đặt cung tên trong tay sang bên cạnh, Tưởng Tiểu Thiên cầm lấy.
“Ấn Túc Bạch, dựa vào việc này.” Cô chậm rãi trả lời câu hỏi ban nãy của hắn.
Hơi thở của Ấn Túc Bạch hơi sau gấp hơn hơi trước, hắn nhìn Tưởng Ly chằm chằm.
Tưởng Ly ngồi lại xuống ghế, nhàn nhã nói với Ấn Túc Bạch: “Thiên Thành Phú trước kia ở trong tay Long Quỷ chính là một nơi không sạch sẽ, tôi cũng chấp nhận. Bây giờ anh lại làm bẩn cả Meet, việc này thì tôi không chấp nhận. Trước kia nơi tôi thích đến nhất chính là Meet.”
Ánh mắt nhìn cô của Ấn Túc Bạch có thêm vài phần cảnh giác.
“Nguyên nhân anh không chịu nhượng lại Meet, tôi có thể hiểu được, dẫu sao thì ai cũng đều muốn kiếm tiền cả, đúng không? Chỉ có điều thật đáng tiếc, bây giờ nhà nước không cho phép làm mấy trò này. Ấn Túc Bạch, anh nói có phải anh cố tình chống đối không?”
Cuối cùng Ấn Túc Bạch cũng tìm lại được giọng nói: “Cô nói vậy là ý gì?”
Tưởng Ly mỉm cười, búng tay một cái. Rất nhanh, có người bước vào từ cửa ngách phía sau nhà kho. Đó là một cánh cửa giấu kín, bình thường không mở bao giờ.
Hóa ra là Phù Dung.
Cô ấy không còn vẻ khép nép trước mặt Ấn Túc Bạch mà thướt tha đi tới trước mặt Tưởng Ly. Sau khi đưa món đồ trong tay cho cô, cô ấy tiện thể ngồi xuống tay vịn chiếc ghế gỗ, lạnh lùng nhìn Ấn Túc Bạch.
Tưởng Ly cầm thứ đó trong tay trái, cánh tay phải vòng qua eo Phù Dung, ôm chặt cô ấy, ngón tay vuốt ve trên eo cô ấy, cười xấu xa: “Làm tốt lắm.”
Sau đó cô mới quăng thứ trong tay ra trước mặt Ấn Túc Bạch: “Tự xem đi.”
Đó là một chiếc di động, không quá lớn. Ấn Túc Bạch cầm lên, ấn nút, không có mật khẩu, ấn thẳng vào một đoạn clip. Trong clip tiếng người ồn ã, tiếng hét inh ỏi, ngoài ra còn có tiếng gõ chuông đinh đang. Ánh sáng bừng như tuyết chiếu từ trên xuống dưới, hắt vào hai tay quyền. Xung quanh đài đấu quyền được vây kín bởi dây thép gai thay cho dây thừng, thậm chí trên đầu cũng phong kín. Bên dưới, mọi người vây quanh ba bốn vòng.
Tưởng Ly một tay ôm Phù Dung, mỉm cười nhìn khuôn mặt méo xệch của Ấn Túc Bạch: “Chơi đấu quyền đen dưới tầng hầm của Meet. Ấn Túc Bạch, anh cũng biết kiếm tiền thật đấy. Nếu đoạn clip này nếu được tung lên mạng, thì võ quán bí mật của anh không giữ được đâu. Sở dĩ tôi bắt anh em của anh trước rồi mới tung clip là muốn nói cho anh biết, dù anh chơi trong tối hay ngoài sáng, anh cũng không phải là đối thủ của Tưởng Ly này.”
Chương 377 : Ngày rộng tháng dài
Bên Mỹ cuối cùng cũng đổ mưa, sắc trời càng trở nên sầm xì.
Giống như buổi họp cổ đông vừa kết thúc một tiếng trước, dự án khoa học gen đã mở ra một buổi thảo luận “nhiệt liệt”. Liên quan tới việc khai thác mảng sinh học, lần này được coi là đã thực sự mang ra công khai bàn bạc. Những lời giấu giấu giếm giếm trước kia đều bày hết ra mặt. Toàn thể cổ đông Lục Môn không ai vắng mặt, đồng thời, thái độ còn rất rõ ràng.
Chuỗi sản nghiệp thuộc quyền sở hữu của Lục Môn phức tạp và đa dạng, nhưng đến khi Lục Chấn Dương và Lục Chấn Danh tranh giành chiếc ghế quyền lực, việc nghiên cứu và khai thác công nghệ sinh học đã một chia làm hai, cũng tức là trong tay Lục Chấn Dương và Lục Chấn Danh đều có nắm phần.
Về sau, cho dù Lục Chấn Dương đã ngồi lên chiếc ghế quyền lực thì cũng không thể giật lại toàn bộ sản nghiệp công nghệ sinh học từ tay Lục Chấn Danh. Cho đến bây giờ, tình thế này lại rơi xuống đầu Lục Đông Thâm và Lục Khởi Bạch.
Lục Khởi Bạch có ưu thế trời ban, dẫu sao thì trong tay anh ta cũng nắm giữ một nhà máy sinh học hàng đầu thế giới. Còn Lục Đông Thâm thì giành được dội ngũ nghiên cứu từ tay Lục Chấn Dương, các chuyên gia đều là những nhân viên có uy tín trong ngành.
Xét về quy mô và kinh nghiệm, Lục Khởi Bạch vượt xa Lục Đông Thâm, vì vậy, khi đối mặt với chuyện phải có một người mới phụ trách dự án công nghệ gen, có không ít cổ đông trong hội đồng quản trị đều đứng về phía Lục Khởi Bạch.
Nhưng sau nhiều ngày thảo luận và phân tích lợi hại thông đêm suốt sáng, tinh hình bắt đầu phát sinh thay đổi, cán cân của các cổ đông bắt đầu nghiêng về phía Lục Đông Thâm.
Nguyên nhân rất đơn giản.
Người kiên trì đề cử Lục Đông Thâm làm người chịu trách nhiệm chính là người bình thường nghiêm khắc nhất với Lục Đông Thâm, Charles Ellison. Ông ta là một trong những vị công thần quan trọng nhất của Lục Môn. Sau khi Tần Tô không còn ở Lục Môn, quyền phát ngôn của ông ta trở nên cực kỳ có sức ảnh hưởng.
Còn đổng sự Hứa thường ngày gặp ai cũng nói lời tốt đẹp thì chọn cách từ bỏ quyết biểu quyết.
Cùng là hai nhân vật cấp nguyên lão, nhưng rõ ràng ông ta chọn cách bảo vệ bản thân mình trước, quan sát tình hình sau đó mới quyết đoán.
Ngoài mặt có vẻ chỉ đơn thuần là một dự án, nhưng trên thực tế từ trên xuống dưới trong tập đoàn đều biết rõ, đây là ván cờ khốc liệt và quan trọng nhất đối với người thuyền trưởng tương lai.
Rút một dây mà động cả rừng, đằng sau công nghệ gen còn dính líu với lĩnh vực sinh học, sinh vật vũ trụ, hệ thống sinh vật lục địa và hải dương rộng lớn trải dài khắp toàn thế giới của Lục Môn, lĩnh vực dùng cho nghiên cứu và khai thác thật sự phong phú như kính vạn hoa, chiếm một nửa trong số các sản nghiệp quan trọng của con tàu mẹ Lục Môn.
Bên ngoài rầm rộ, nhưng hai người trong cuộc vẫn rất yên ắng.
Nửa tiếng đồng hồ trước, Lục Khởi Bạch ôm một bộ cờ bước vào văn phòng của Lục Đông Thâm.
Nghe nói, bộ cờ này được làm từ Hàn ngọc núi Côn Luân, cờ đen sâu xa như sao trời, cờ trắng mịn màng tựa mỡ đặc. Nhưng đắt giá hơn cả là bàn cờ, được khắc thành từ một miếng thiên sơn dương chỉ, xung quanh khảm nạm đá hắc diệu thạch và đá Topaz màu xanh lam nhạt, cực kỳ đẹp.
Nhưng đối với hai người này mà nói, quân cờ hay bàn cờ đều không quý giá, quan trọng là thế cờ.
Con cái Lục Môn đều có thói quen tập chơi cờ vây, học thành từ nhỏ. Lục Khởi Bạch bắt đầu từ năm ba tuổi, năm tuổi nghiễm nhiên trở thành một cao thủ cờ vây. Lục Đông Thâm chạm vào cờ còn sớm hơn, khoảng hai tuổi rưỡi, nhưng anh chưa từng tham gia bất kỳ cuộc thi đấu nào, cũng không dễ dàng đấu cờ với ai. Thế nên người Lục Môn không ai biết rõ tài năng cờ vây của Lục Đông Thâm mạnh yếu ra sao.
Nửa tiếng sau, thế trận trên bàn cờ đã trắng đen rõ ràng, giống như một cuộc chiến tranh không có khói lửa, cho dù chỉ nhìn thôi cũng ngửi thấy bầu không khí căng thẳng.
Cờ đen là Lục Đông Thâm, cờ trắng là Lục Khởi Bạch.
Người đứng xem căng thẳng là Cảnh Ninh.
Trước khi mở cờ, Lục Đông Thâm đã bất ngờ nói với cô: Cô ở lại, lau cờ.
Lục Khởi Bạch chơi cờ, bình thường chỉ thích cờ trắng, Lục Đông Thâm đã chọn cờ đen. Cờ đen kém cờ trắng ở chỗ, một khi dính bụi hoặc dấu vân tay trông sẽ cực kỳ rõ ràng. Một người mắc bệnh sạch sẽ đã quen như Lục Đông Thâm nhất định yêu cầu cờ phải rất sạch mịn.
Cảnh Ninh đành phải ở lại, đứng bên cạnh Lục Đông Thâm. Lục Đông Thâm đặt xuống một quân cờ, cô liền đưa tới một quân cờ đen khác đã được lau sạch. Khoảng thời gian ấy cô không dám thở mạnh, liên tục quan sát góc nghiêng của Lục Đông Thâm, cố gắng tìm ra nguyên nhân thật sự khi lệnh cho cô ở lại.
Biểu cảm của Lục Đông Thâm không có gì khác lạ, anh vững vàng cầm quân cờ đen, thi thoảng quân cờ lại cọ nhẹ vào giữa ngón cái và ngón trỏ, sau đó anh đặt thẳng xuống bàn cờ. Bước chân đi cấm kỳ trở lại, mỗi quân cờ đặt xuống đều rất chắc chắn.
Còn về việc Cảnh Ninh bị giữ lại trong văn phòng, Lục Khởi Bạch cũng không thể hiện biểu cảm gì, giống như đối phương đã đưa ra một quyết định không đau không ngứa, cũng giống như Cảnh Ninh đơn thuần chỉ là một người lau cờ mà thôi.
Cảnh Ninh cũng có chút tìm hiểu về cờ vây, có thể nhận ra Lục Khởi Bạch thích tấn công, Lục Đông Thâm giỏi phòng thủ. Lục Khởi Bạch khí thế dũng mãnh, Lục Đông Thâm từng bước thận trọng.
Trên đời này có hai môn thể thao thể hiện được rõ nhất bản tính con người, một là golf, hai chính là cờ vây.
Nhìn qua đều là những môn vận động nhàn nhã thoải mái, không tốn chút sức lực nào, nhưng thứ thể hiện ra đều là sự tàn sát đằng sau lợi ích và trí tuệ giữa công và thủ.
“Nghe nói người con gái của anh sống ở Thương Lăng đang rất phát triển.” Lục Khởi Bạch buông một câu rồi lại đặt xuống một quân cờ.
“Ở Thương Lăng cô ấy là Tưởng Ly.” Lục Đông Thâm từ tốn chặn lại: “Không thể nói là rất phát triển nhưng đúng là như cá gặp nước.”
Lục Khởi Bạch nhìn chằm chằm vào bàn cờ: “Được như anh mong muốn, cô ấy về làm Tưởng Ly, nhưng nếu muốn trở lại là Hạ Trú thì không dễ dàng như vậy.”
Trong tay Lục Đông Thâm có vài quân cờ đen, anh đảo qua đảo lại, mỉm cười không đáp.
Có những lời nói ra thì đơn giản, nhưng người thông minh vừa nghe đã biết đạo lý bên trong.
Cảnh Ninh chính là một người như vậy.
Lục Khởi Bạch đang dưng lại nhắc tới tình hình hiện tại của Hạ Trú, đó là muốn nói với Lục Đông Thâm, dù lúc trước có phải đóng kịch hay không thì tình hình của Hạ Trú, anh ta vẫn nắm rất rõ ràng.
Còn câu trả lời “Ở Thương Lăng cô ấy là Tưởng Ly” của Lục Đông Thâm lại càng tuyệt tình hơn.
Tưởng Ly là ai? Đã từng là người của Đàm Diệu Minh, là gia của Thương Lăng. Cho dù bây giờ Đàm Diệu Minh không còn nữa, cô ấy cũng có đủ năng lực để điều động thế lực tàn dư của Đàm Diệu Minh tại Thương Lăng.
Còn câu nói cuối “như cá gặp nước” chính là ám chỉ Nhiêu Tôn và Dương Viễn. Bảo vệ một nơi quan trọng, đó chính là biển rộng mặc cho cá nhảy, trời cao mặc cho chim bay rồi. Rõ ràng là muốn nói với Lục Khởi Bạch, dù việc chia tay lúc trước là thật hay giả thì Tưởng Ly bây giờ cũng không phải là người anh ta có thể động vào.
Cảnh Ninh tin rằng lúc trước Lục Khởi Bạch có nghi ngờ, nhưng tin tưởng nhiều hơn nghi ngờ. Dẫu sao thì hai nhát dao của Hạ Trú tại buổi họp báo hôm đó cũng rất tuyệt tình. Cho dù lúc trước Lục Đông Thâm đóng kịch thì Hạ Trú cũng đã coi như “kịch giả tình thật” rồi. Thế nên, Lục Khởi Bạch mới không đối phó với Hạ Trú ngay lập tức, để Hạ Trú về được nơi có thế lực.
Câu nói cuối cùng của Lục Khởi Bạch cũng khá rõ ràng. Việc đã đến nước này, dù quyết định lúc trước của Lục Đông Thâm vì lý do gì, chí ít cũng đã để lại một vết sẹo trong lòng Hạ Trú. Một khi đã để lại sẹo thì sao có thể như lúc ban đầu? Quan trọng hơn cả là, cô ấy còn toàn mạng quay về làm Hạ Trú hay không lại là chuyện khác.
Nụ cười của Lục Đông Thâm tuy rằng nhẹ nhàng như gió, nhưng đồng thời cũng nhiều ý tứ.
Lục Khởi Bạch lại đánh một quân cờ, cục diện của cả bàn cờ có vẻ dính chặt lấy nhau. “Có lúc tôi nghĩ, nếu Lục Môn không còn tranh đấu, mọi người đều có thể hòa thuận phát đạt thì tốt biết bao. Giống như thế cờ lúc này, nếu đã không phân được thắng thua thì chi bằng chia bằng thiên hạ, cùng nhau hợp tác.”
Cảnh Ninh sửng sốt trong lòng, liếc nhìn thế cờ. Quả thật, dù Lục Đông Thâm đánh tiếp quân cờ sau mạnh mẽ thế nào thì ván cờ này dường như cũng chỉ có nước hòa.
Lục Đông Thâm nhẹ nhàng ma sát quân cờ đen, cười nói: “Có đánh cờ thì phải có thắng thua. Không dễ hòa đâu, trừ phi cả hai bên đều có sự nhượng bộ. Chỉ tiếc là, trong người nhà họ Lục chảy dòng máu hiếu thắng tranh đoạt, chưa bao giờ biết đến nhường bước. Quan trọng hơn cả, chiếc ghế chỉ có một.”
Lục Khởi Bạch nghe xong cũng cười: “Hiểu rõ người nhà họ Lục nhất vẫn là người nhà họ Lục. Nếu đã định sẵn một núi không thể có hai hổ, vậy thì em cũng sẽ đánh cược vào sản nghiệp sinh học. Có điều, anh nói thế hòa không dễ. Anh họ, bây giờ anh xem thế cờ này, tiếp theo chúng ta nên đánh thế nào?”
Lục Đông Thâm nhìn lướt qua cả bàn cờ, trong mắt là một nụ cười không sáng không tối, nhưng dường như lại có phần đăm chiếu, dù vậy cũng không ai đọc được suy nghĩ trong lòng anh. Cuối cùng, anh đặt quần cờ trong tay sang bên cạnh bàn cờ, dặn dò Cảnh Ninh: “Phong cờ, ngày còn rộng, tháng còn dài*.”
*Phong cờ: Trong các cuộc thi đấu cấp đại sư quy mô lớn, các kỳ thủ thường phải dùng rất nhiều thời gian để quan sát thế cờ, một vài ngày thậm chí là lâu hơn. Ngày đầu tiên đấu cờ nếu vẫn chưa có kết quả, lúc này tới lượt bên nào đi thì sẽ viết quân cờ định đi vào trong một tờ giấy ghi chép, bỏ vào phong thư đưa cho giám khảo ngay lúc đó. Giám khảo niêm phong nó, ký tên hoặc đóng dấu vào phần rìa, rồi giữ tại một nơi bí mật để lần sau tiếp tục so tài.
Trái tim Cảnh Ninh run lên.
Ngày rộng tháng dài.
Cái gọi là ngày rộng tháng dài chính là thể hiện quyết tâm phải ngồi lên chiếc ghế quyền lực của Lục Đông Thâm rồi.
Chương 378 : Làm sao khiến mọi người phục?
Đầu tiên là đả kích sĩ khí của Ấn Túc Bạch, tiếp đến là nắm hết mọi chứng cứ về việc hắn mở võ quán phi pháp, trong vòng 24 tiếng đồng hồ, có thể nói Tưởng Ly đã làm đồng thời cả hai việc, đánh cho Ấn Túc Bạch trở tay không kịp.
Trông thấy Phù Dung nép bên cạnh Tưởng Ly như một con mèo nhỏ, Ấn Túc Bạch bất chợt nhớ tới cảnh Tưởng Ly và Phù Dung nói chuyện lúc, bấy giờ hắn mới bàng hoàng, tâm sự là giả, ngầm ra hiệu cho Phù Dung làm nội gián mới là thật.
Có điều, rốt cuộc Phù Dung đã vào võ quán như thế nào? Có thể ra vào nơi đó, bắt buộc phải có thư mời mới được.
Lẽ nào, Tưởng Ly thật sự có tà thuật?
Suy nghĩ này càng xoay chuyển mãnh liệt trong đầu Ấn Túc Bạch thì sự bài xích trong lòng hắn càng thêm lớn. Hắn tắt di động đi, cười khẩy nhìn Tưởng Ly chằm chằm: “Cho dù mở võ quán phi pháp thì sao chứ? Mấy võ quán kiểu này đâu chỉ ở Thương Lăng mới có!”
“Anh nói đúng là không sai, nhiều người muốn đi đường vòng để kiếm chác như vậy, loại võ quán này sao có thể chỉ có mình anh làm?” Tưởng Ly uể oải dựa vào đó, trong lòng ôm một người đẹp, quả thực rất giống điệu bộ của một công tử tiêu diêu phóng khoáng: “Tôi vốn cũng không định tuyệt tình như vậy. Nhưng, một là trong võ quán đó của anh đã thêm vào hạng mục đánh đến chết; hai là anh đã động vào người con gái của tôi. Phạm phải hai điều này, tôi tuyệt đối không thể nhắm một mắt mở một mắt nữa.”
Cả người Ấn Túc Bạch run lên, hắn bất ngờ nhìn chăm chăm vào di động, ngay sau đó cầm lên lại, bật đoạn clip chưa xem hết ra. Hắn kéo tới phần sau, sắc mặt càng lúc càng trở nên khó coi tưởng chết.
Mở võ quán phi pháp, nếu kinh doanh nghiêm chỉnh đàng hoàng thì vẫn có thể thoát một kiếp, thường ngày hắn cũng đối phó với việc kiểm tra của các cơ quan liên quan như vậy. Nhưng khi có thêm hạng mục đánh đến chết thì tính chất sẽ thay đổi.
Đánh đến chết, hay còn gọi bằng cái tên là nắm đấm giết người. Chỉ cần có người bỏ ra một khoản tiền khổng lồ thì sẽ có cơ hội tận hưởng một màn đối đầu sinh tử thật sự. Hai võ sỹ, người thắng sẽ được sống, người thua sẽ phải chết. Còn trực diện hơn cả việc đánh bạc phi pháp hay đua xe phi pháp.
Một khi chuyện này bị bóc mẽ, thì thứ đợi hắn chắc chắn không phải quả ngọt.
Ấn Túc Bạch nghiến chặt răng, trán nổi gân xanh. Hay lắm Tưởng Ly, hắn quả thực đã xem thường cô rồi, một cô gái mà tâm tư lại sâu xa đến mức này. Còn cả Phù Dung nữa, không ngờ cô ta có thể quay được cảnh đánh chết người trong võ quán. Đám bảo vệ đâu? Chết hết cả rồi sao?
Rất lâu sau, hắn cười khẩy: “Meet và Thiên Thành Phú tôi đều có thể chuyển nhượng cho cô, nhưng mục đích của cô đâu chỉ đơn giản như vậy, đúng không?”
Dù sao cũng là người lăn lộn chốn giang hồ, việc đã đến nước này hắn cũng có thể đoán ra ý tứ của Tưởng Ly không chỉ có vậy, bằng không cô đã không lãng phí thời gian với hắn mà nộp thẳng chứng cứ cho chính quyền là toi đời.
Tưởng Ly ít nhiều cũng có phần thay đổi suy nghĩ về Ấn Túc Bạch. Cô rút lại cánh tay đang ôm Phù Dung, hơi đổ người về phía trước, tay phải đan vào tay trái, đặt lên đùi. Hắn dứt khoát thì cô cũng thẳng thắn: “Từ nay về sau, người của anh chính là người của tôi.”
“Cô muốn thu nạp tôi?” Ấn Túc Bạch nhìn cô với vẻ nực cười: “Bắt tôi và người của tôi từ nay về sau phải nghe lời một con nhóc?”
Tưởng Ly không nói gì, rướn khóe môi, nhìn hắn cười mà như không cười.
Nụ cười của Ấn Túc Bạch từ từ tắt ngấm, ý thức được cô tuyệt đối không đùa giỡn, ánh mắt hắn tối đi: “Meet và Thiên Thành Phú tôi có thể nhượng bộ, nhưng không có nghĩa là tôi phục cô. Cô đã bắt anh em của tôi trong vòng 24 tiếng, về điểm này tôi nể cô giỏi. Nhưng với những người này cô rốt cuộc đã mượn thế lực của ai hoặc dùng thủ đoạn hèn hạ nào để bắt họ thì không thể biết được. Muốn khiến các anh em tâm phục khẩu phục, thì cô cũng phải mang bản lĩnh của chính mình ra mới được.”
Tưởng Tiểu Thiên đứng bên cạnh cười khẩy: “Tục ngữ có một câu rất hay: Không cần biết là mèo trắng hay mèo đen, cứ bắt được chuột thì là mèo khôn. Ngay cả anh và đám anh em của anh đều bị Tưởng gia chúng tôi nắm chắc trong lòng bàn tay rồi, anh còn đòi bản lĩnh gì nữa? Đổi lại là anh, anh làm được không?”
“Tôi thừa nhận cô có mưu, nhưng một trở thành trụ cột thực sự, thì còn phải có dũng nữa.”
Ấn Túc Bạch nhìn chằm chằm Tưởng Ly: “Cô tự hỏi lại lòng mình đi, cả Thương Lăng chỉ kính nể Đàm Diệu Minh thôi sao? Năm xưa khi Đàm Diệu Minh chiếm địa bàn, một khi hung dữ lên, ai có thể địch lại anh ta? Thế nên, mọi người ngoài kính trọng còn nể sợ anh ta nữa, đây mới là bản lĩnh của một trụ cột. Tôi thừa nhận, tôi không thông minh bằng cô, nhưng mọi người đều chịu đi theo tôi đó cũng là vì lúc trước tôi dựa vào hai nắm đấm này để giành giật. Tôi đã nghe nói cô có bản lĩnh, cũng ra trò lắm. Muốn khiến bốn nghìn anh em phục một người phụ nữ? Trừ phi cô thật sự dựa vào nắm đấm để khiến họ khuất phục! Tôi biết, thời đại bây giờ đã khác, nhưng mọi người đều kiếm sống trong giới này, quy tắc của nó chính là nắm đấm. Mà chúng tôi cũng không vòng vo quá nhiều, phục chính là phục, không phục chính là không phục!”
“Dùng nắm đấm để khiến họ phục ư?” Lần này, tới lượt Răng trắng buộc phải lên tiếng: “Anh cũng dám nói thật, anh thử một chọi bốn nghìn xem!”
Lần này trong nụ cười lạnh của Ấn Túc Bạch đã có ý đồ khác, giống như đang chê bai trí tuệ của Răng trắng. Tưởng Ly dĩ nhiên là người đầu óc bình tĩnh nhất. Cô nhìn Ấn Túc Bạch và hỏi: “Vậy anh nói thử xem, tôi phải làm sao mới có thể khiến quần chúng tâm phục?”
Nếu thật sự đánh, cũng sẽ không phải là một người đối phó với bốn nghìn người, chẳng ai đặt ra yêu cầu khó ngửi như vậy. Nhưng lời của Ấn Túc Bạch cũng không phải là không có đạo lý. Tuy rằng hôm nay coi như cô đã chiếm thế thượng phong, nhưng muốn khiến bốn nghìn người trên đầu đây đều tâm phục khẩu phục thì thật sự không phải chỉ đánh ngất từng người họ rồi trói gô lại đây là xong.
Ra tay ắt phải chắc thắng, chỉ xem Ấn Túc Bạch muốn cử nhân vật nào mà thôi.
Ấn Túc Bạch khẽ nheo mắt lại, ít nhiều lấy lại chút ung dung. Hắn tìm kiếm một vòng, cuối cùng kéo một chiếc ghế ra ngồi, đối diện với Tưởng Ly, dáng vẻ như đang đàm phán.
“Cho dù là võ quán phi pháp, thì đó cũng là nguồn kiếm sống của nhiều anh em. Cô muốn khiến đám anh em này phục mình, muốn khiến Meet và Thiên Thành Phú đều được kinh doanh công khai và đường hoàng thì cô phải có bản lĩnh đánh sập võ quán.”
Hắn ngừng một chút rồi nói tiếp: “Trước mắt, võ quán có một trụ cột tên là Mark, nắm đấm của cậu ấy không anh em nào không phục. Nếu cô có thể đánh bại Mark thì cô sẽ là trụ cột.”
Phù Dung vừa nghe đến cái tên Mark ấy, cả người lập tức run rẩy. Tưởng Ly nhạy cảm phát giác ra, hơi ngả người về phía, một lần nữa ôm lấy vòng eo thon gọn của Phù Dung, hỏi nửa đùa nửa thật: “Lai lịch thế nào?”
Phù Dung nói ngắn gọn bằng tông giọng thấp: “Con lai ba dòng máu Trung – Mỹ – Thái, từng đánh đòn chết năm lần, và vẫn còn sống sót.”
Trái tim Tưởng Ly chợt lỡ nhịp.
Chẳng trách được gọi là trụ cột. Thường thì một võ sỹ sau khi thắng được một trận sinh tử là đã không dám bước lên võ dài nữa, tên đó còn có thể đánh năm lần. Với tình hình này, cho dù Đàm gia còn sống cũng chưa chắc là đối thủ của anh ta.
Trên khuôn mặt dữ dằn của Ấn Túc Bạch ánh lên chút đắc ý: “Thế nào hả? Có dám đánh cùng Mark một ván không? Nếu cô có thể thắng, tôi và mọi thuộc hạ của tôi đều sẽ là của Tưởng Ly cô.”
Những lời còn lại hắn không cần nói nhiều, một khi cô thua, chưa chắc toàn mạng bước xuống.
Tưởng Ly chưa kịp lên tiếng, Mặt béo đã quát to: “Bắt đàn bà con gái lên đánh đấm? Ấn Túc Bạch, sao anh có sĩ diện đưa ra yêu cầu này?”
Ấn Túc Bạch không hề giận dữ: “Bây giờ cảm thấy yêu cầu không hợp lý ư? Vậy tôi đây cũng cảm thấy để một con đàn bà làm gia của Thương Lăng cũng không hợp lý đấy!
Chương 379 : Em tự do rồi
Hắn cười khẩy nhìn Tưởng Ly: “Thuộc hạ của cô thương cô, nói thật lòng, tôi cũng thấy xót, Mark là ai chứ? Từ sau khi tới võ quán, cậu ấy chưa biết thất bại là gì. Tôi thấy cô cứ lấy Meet và Thiên Thành Phú về rồi cố gắng kinh doanh đi. Còn về phần tôi và các anh em thì không phiền cô bận lòng. Võ quán, ở đâu tôi cũng có thể mở được.”
Tưởng Tiểu Thiên ghé sát lại gần Tưởng Ly, hạ thấp giọng nói: “Kế khích tướng, gia, đừng nhận lời.”
Ai không biết đây là mấy lời khích tướng chứ? Nhận thì sẽ bị đánh chết, không nhận thì đừng mong khiến mọi người tâm phục. Ánh mắt Tưởng Ly vững vàng, bàn tay đặt trên eo Phù Dung hơi ghì sát thêm một chút. Cô hỏi: “Tên Mark đó có từng ức hiếp chị không?”
Trái tim Phù Dung run rẩy, cô ấy quay đầu sang nhìn Tưởng Ly: “Em không thể…”
“Có từng ức hiếp chị không?” Tưởng Ly cao giọng, ngắt lời Phù Dung.
Phù Dung hiểu Tưởng Ly, không có việc gì thích đùa đùa cợt cợt thế nào cũng được, nhưng một khi giận lên hoặc nghiêm túc thì thật sự khiến người ta phải sợ hãi. Cô ấy khẽ “ừm” một tiếng, rồi lại nhìn sắc mặt Tưởng Ly, khuyên nhủ: “Chuyện của chị chỉ là chuyện nhỏ, tay Mark đó thật sự không phải người thường có thể đối phó đâu.”
Tưởng Ly nhìn thẳng vào gương mặt dương dương tự đắc của Ấn Túc Bạch và nói: “Không thành vấn đề, ba ngày sau, tôi sẽ gặp Mark.”
***
Sau khi buổi họp kết thúc, Cảnh Ninh bảo người thư ký ra trước để mình ở lại dọn dẹp tài liệu trên bàn, cô thư ký cảm ơn rối rít rồi ra ngoài.
Lục Đông Thâm nhận một cuộc điện thoại, ra khỏi phòng họp trước.
Những người dự họp cũng lần lượt đi hết.
Lục Khởi Bạch là người cuối cùng rời khỏi ghế, vừa đứng lên thì Cảnh Ninh gọi anh lại.
“Anh làm vậy là có ý gì?” Cảnh Ninh hỏi thẳng.
Từ sau khi trở lại Lục Môn, ngày nào cô cũng sống trong hoang mang thấp thỏm, một là cô có linh cảm Lục Đông Thâm đã phát hiện ra mối quan hệ giữa cô và Lục Khởi Bạch; hai là cô luôn lo lắng về quả bom đếm ngược Lục Khởi Bạch này.
Nhưng Lục Khởi Bạch lại không tới tìm cô nữa.
Không những không sắp xếp nhiệm vụ cho cô, cũng không chốc chốc lại quấy rầy cô như khi còn ở Trung Quốc.
Giống như hai người không hề liên can, cho dù mặt đối mặt đi ngang qua nhau, anh thậm chí cũng không nhìn cô một cái.
Việc này đối với Cảnh Ninh mà nói thật ra là một chuyện tốt, nhưng không hiểu sao, cô lại càng hoang mang hơn, tình thế này khiến cô cảm thấy còn đáng lo ngại hơn ở Trung Quốc.
Nghe xong, Lục Khởi Bạch cũng không vội đi ngay, anh đặt tập tài liệu lên bàn, nửa đùa nửa thật hỏi cô: “Sao, nhớ tôi rồi?”
Cảnh Ninh run lên: “Lục Khởi Bạch, anh lại đang âm mưu chuyện gì nữa?”
Lục Khởi Bạch dựa người vào bàn họp, thu lại vẻ mặt đùa cợt ban nãy, lạnh lùng nói: “Dù là kế hoạch gì cũng không liên quan đến em.”
“Cái gì?” Cảnh Ninh ngỡ mình nghe nhầm.
Lục Khởi Bạch hờ hững nhìn cô: “Sau này em không cần phải làm việc cho tôi nữa, em được tự do, đây chẳng phải là mong muốn của em sao?”
Cảnh Ninh sững người.
Những ngày qua cô nghĩ đủ loại khả năng, duy chỉ có câu trả lời này của anh là cô hoàn toàn không ngờ đến.
“Nói một cách khác, giữa tôi và em không còn quan hệ gì nữa.” Lục Khởi Bạch nói rất rõ ràng: “Em yên tâm, tôi sẽ không lấy ai hay chuyện gì ra uy hiếp em nữa đâu.”
Dứt lời, anh cầm tập tài liệu trên bàn đi ra khỏi phòng họp.
Cảnh Ninh đứng thẫn thờ trong phòng họp một lúc lâu, câu “Vì sao vậy” mãi vẫn không thể nói lên lời.
***
Nhiêu Tôn ấn nút tạm dừng, hình ảnh dừng lại ở giây phút một người đàn ông lực lưỡng bị một đám đánh bay đi.
Dương Viễn cảm thấy thảm không kể xuất, giơ tay day trán che mắt.
Lâm khách lầu trong giây lát rơi vào một sự im lặng chết chóc.
Chuyện Tưởng Ly đối đầu với Mark không còn là bí mật. Lần này là Tưởng Tiểu Thiên chủ động thông báo với Nhiêu Tôn và Dương Viễn, bởi vì cậu cho rằng, đây quả thực là một thử thách mang tính tự sát.
Ban đầu Nhiêu Tôn và Dương Viễn nghe nói Mark là một võ sỹ còn không quá để ý, nhất là Nhiêu Tôn. Bởi vì anh hiêu rất rõ võ công quyền cước của Tưởng Ly là rất khá, cộng thêm việc bình thường cô cũng thích đánh đấm, đừng nói là một người, lấy một chọi ba cũng không quá thiệt thòi.
Nhưng vừa nghe xong ba chữ “đánh quyền chết” thì anh không còn yên tâm nữa, lập tức sai người đào hết thông tin về Mark lên. Anh ta xuất thân từ một võ sỹ nghiệp dư, nhưng trong một lần thi đấu vi phạm nghiêm trọng quy định, từ đó đã nhạt nhòa khỏi tầm ngắm của các giải đấu quyền anh. Nhiêu Tôn cầm được clip lúc Mark phạm quy, cú đấm trí mạng, không chút nguyên tắc.
Tay võ sỹ bị đấm bay trong đoạn băng đó nghe nói tối ấy trước khi kịp đưa vào bệnh viện đã không thể cứu nổi.
Lát sau, Tưởng Ly phá vỡ bầu không khí tĩnh mịch.
“Người tên Mark này cũng đẹp trai thật đó, vóc dáng thật đẹp…” Cô chép miệng: “Không giống một vài võ sỹ, khắp người toàn là tảng thịt, nhìn là thấy không thoải mái.”
Nhiêu Tôn vốn dĩ đã bất mãn với việc cô cứ dây dưa với Ấn Túc Bạch, nghe xong câu này lại càng tức, giơ tay chọc vào đầu cô: “Em trưởng thành lên chút được không? Đẹp trai cái gì mà đẹp trai? Đâu có bảo em lấy người ta! Em đã nắm rõ lịch sử của hắn chưa mà chấp nhận thách đấu?”
Tưởng Ly né tránh khỏi tay của Nhiêu Tôn, lẩm bẩm một câu: “Đẹp trai thì vẫn là đẹp trai, còn không cho người ta nói…”
Nhiêu Tôn quả thực bị cô chọc tức chết.
Ngược lại, Dương Viễn bình tĩnh một hồi mới nhìn Tưởng Ly nói: “Nếu cô đã có bản lĩnh khiến cho bốn nghìn người mặc cho cô sắp xếp như đã chết rồi vậy, thì cách tương tự cũng có thể dùng với Mark phải không?”
Tưởng Ly khoanh chân ngồi trên sofa, giơ ngón tay trỏ lên lắc lắc với Dương Viễn: “Khác nhau, khiến mọi người tâm phục khẩu phục, vậy thì phải khiến Mark chủ động nhận thua, không thể thua trong bị động được.”
Bắt bốn nghìn người đối với cô mà nói thật sự là chuyện nhỏ. Có lúc mùi hương có tác dụng như thôi miên vậy. Chỉ cần một tay thuộc hạ của Ấn Túc Bạch bị kìm hãm, thì nơi ở và thói quen của những người còn lại cũng sẽ bị nhổ lên như củ cải bật rễ vậy.
Việc phiền phức duy nhất chính là phải thuê xe. Loại xe to tướng đó, cho dù ra sức nhồi nhét vẫn cứ phải nhét đầy mấy chục cái.
Tốn tiền.
Dương Viễn lườm nguýt: “Vậy phải làm sao? Cô đợi bị đánh chết à? Cô cũng xem đoạn băng rồi đó, cú đấm của gã ấy quả thực quá tàn nhẫn.”
Một đấm sưng bầm, hai đấm gãy xương, ba đấm mất mạng, đây hoàn toàn là người ở đẳng cấp sát thủ.
“Tôi không có thời gian tiếp xúc với hắn, thế nên muốn dùng mùi hương hoàn toàn khắc chế hắn là chuyện không thể. Hơn nữa bao nhiêu người nhìn vào, không nghiêm chỉnh một chút không được đâu.”
Dương Viễn lắc đầu, chỉ nghĩ vậy thôi đã biết là ai thắng ai thua rồi.
Nhiêu Tôn châm một điếu thuốc, chưa hút được mấy hơi đã hờ hững nói: “Nếu Ấn Túc Bạch cử người ra thi đấu thì em cũng có thể.”
Tưởng Ly lắc đầu: “Không ai thích hợp.”
Bốn người đám Răng trắng và các anh em, thậm chí ngay cả Tưởng Tiểu Thiên cũng chủ động yêu cầu đánh thay cô. Dĩ nhiên họ có võ, nhưng xét về độ tàn nhẫn, cô cho rằng đám Răng trắng chưa chắc đã là đối thủ của Mark, thế nên hà tất phải để họ chịu mạo hiểm chứ?
Nhiêu Tôn dập tắt điếu thuốc còn quá nửa rồi nói: “Anh đánh thay em.”
Nếu thật sự mất mạng, anh thay cô, anh cũng chấp nhận.
Dương Viễn vừa nghe câu này, phản ứng còn nhanh hơn cả Tưởng Ly. Mặt anh ấy kích động, gần như thiếu nước dập đầu ta ơn: “Ân nhân cứu mạng, thật trượng nghĩa! Đàn ông!”
Tưởng Ly vốn dĩ định khuyên Nhiêu Tôn, Dương Viễn xen ngang như vậy ngược lại đã thu hút sự hứng thú của cô: “Sao làm như tôi sắp cử anh ra chiến đấu vậy?”
Dương Viễn lau mồ hôi, cười trừ: “Không có gì, không có gì.” Dứt lời, anh ấy quay ngoắt sang lườm Tưởng Tiểu Thiên.
Tưởng Tiểu Thiên chột dạ, ánh mắt né tránh, vội né bóng dáng sắc lẹm trong ánh nhìn của Dương Viễn.
Chuyện là hai tiếng đồng hồ trước, Dương Viễn nhận được điện thoại của Lục Đông Thâm, lúc đó anh ấy đang tiếp khách, ca hát tưng bừng. Đầu kia, giọng Lục Đông Thâm rất lạnh, lạnh đến mức sắp đông đá cả không khí nóng nực bên này rồi.
Lục Đông Thâm chỉ nói một câu: Nghe nói cô ấy hẹn đánh nhau với người ta, cậu thay cô ấy lên sàn đấu đi.
[text_hash] => 2b903550
)