Array
(
[text] =>
Chương 315 : Không hỏi đường đến cũng không có đường về
Khách sạn Skyline Thượng Hải, phòng 3601.
Về đêm, toàn bộ khung cảnh bến Thượng Hải rực rỡ lan tỏa kéo dài trên khung cửa sổ sát đất, những quầng sáng của ánh đèn như nổ tung, tất cả đều trở nên rạng rỡ.
Ở đầu kia đường truyền lại là một buổi trưa ấm áp.
Lục Chấn Dương nằm trên giường sắc mặt trông rất kém, nhưng ông vẫn gắng gượng ngồi dựa đầu giường, dặn dò Lục Đông Thâm một số chuyện.
Bên cạnh giường có không ít máy móc.
Bên cạnh còn có bác sỹ riêng của gia đình và các chuyên gia y học chờ đợi.
Cậu út nhà họ Lục, Lục Nam Thâm ngồi bên cạnh Lục Chấn Dương. Quá rõ ràng, cậu không có hứng thú gì với chuyện kinh doanh thương trường. Sau khi nói xong với Lục Đông Thâm những việc trong nhà, đến khi nói về chuyện làm ăn, cậu cũng không còn xen vào câu chuyện giữa Lục Chấn Dương và Lục Đông Thâm nữa.
Cậu nắm chặt bàn tay không truyền dịch của Lục Chấn Dương, chốc chốc lại để ý tới chiếc máy số liệu bên cạnh mình. Có lúc, Lục Chấn Dương hơi kích động khi nhắc đến chuyện thị trường cổ phiếu hay chuyện tập đoàn, cậu sẽ nhẹ nhàng vỗ vỗ vào mu bàn tay Lục Chấấn Dương, tỏ ý bảo ông cứ bình tĩnh.
Góc nghiêng của Lục Nam Thâm rất sắc nét trên màn hình. Vài lọn tóc lơ thơ trước trán che đi đôi mắt của cậu, để lộ sống mũi cực kỳ thẳng và cao. Bờ môi cậu được di truyền từ nét đặc trưng của đàn ông nhà họ Lục, vừa mỏng lại vừa gợi cảm. Phần từ cằm kéo xuống yết hầu là một đường cong cực kỳ hoàn hảo.
Làn da trắng như ánh trắng sáng, nhưng thu hút người ta nhất vẫn là đôi tay đó.
Những khớp xương rõ ràng là điều hiển nhiên không còn nói. Lòng bàn tay rộng, những ngón tay thon gầy, ngay cả ngón út hình như cũng dài hơn người bình thường một chút. Cổ tay trái đeo một chiếc đồng hồ cơ bằng kim loại. Cổ tay phải lại đeo một chiếc vòng tay thủ công làm bằng da bò thô kệch, khảm nạm hình một nốt nhạc bằng đồng cổ.
Chiếc sơ mi trắng gọn gàng vừa vặn cũng tôn lên nét điển trai của cậu, chiếc quần bò bên dưới thì lại thể hiện ít nhiều sự ngỗ ngược.
Rõ ràng Lục Chấn Dương rất yêu quý cậu con trai nhỏ của mình. Mỗi lần thấy cậu vỗ vỗ tay, ông lại nghe lại thở ra hít vào nhẹ nhàng, để bản thân bình tĩnh lại.
Tần Tô ngồi ở cuối giường, đợi Lục Chấn Dương nói xong, bà bèn hạ thấp giường xuống. Các bác sỹ thấy ông không còn vấn đề gì đáng ngại, cũng được quản gia dẫn cả ra ngoài.
“Chú hai con hôm qua viện cớ có chuyện tập đoàn muốn tới nhà thăm bố con, bị mẹ từ chối rồi. Bây giờ vào lúc này, bất kỳ người nào trong Lục Môn cũng có lòng riêng, một lòng một dạ muốn tới thăm dò tình hình.”
Tần Tô thở dài, rồi nói tiếp: “Chuyện sản phẩm mới của thương hiệu H con nghĩ sao?”
Lục Đông Thâm ngồi trên sofa, trên mặt bàn để hai tách café đen đã được uống hết quá nửa.
Anh nói: “Rất đơn giản, kẻ đứng phía sau sắp sốt ruột rồi.”
“Con hiểu rõ trong lòng là được rồi.” Tần Tô trông có vẻ mỏi mệt: “Dù thế nào thì thị trường khu vực châu Á cũng không thể hỗn loạn. Mẹ biết con đang sốt sắng cho bệnh tình của bố. Nhưng bây giờ, giữ vững vị trí của con mới là việc quan trọng nhất, tuyệt đối đừng khiến đám người của Cận Nghiêm có chỗ chen chân vào. Mấy năm trước con nuốt liền một lúc không ít chuỗi sản nghiệp, một đại lý khu vực châu Á của thương hiệu H đối với con mà nói tuy không đáng là gì nhưng rõ ràng đây là một ngòi nổ. Một khi nó lan ra mọi chuyện thì thứ bị ảnh hưởng là toàn bộ sự nghiệp của con.”
“Con biết ạ, mẹ yên tâm.” Lục Đông Thâm nói: “Mẹ chăm sóc bố cũng phải chú ý giữ gìn sức khỏe.”
Sau khi kết thúc cuộc gọi video, Lục Đông Thâm im lặng dựa vào ghế sofa rất lâu.
Người đàn ông ngồi đối diện anh nãy giờ cầm tách cafe lên, uống một ngụm. Sau khi đặt xuống, người đó lại tựa vào ghế, ngước mắt nhìn Lục Đông Thâm, trong con ngươi có giấu chút lạnh lẽo.
Chiếc kính râm chéo góc phản chiếu gương mặt người đàn ông.
Một gương mặt giống y hệt Lục Bắc Thần.
Cậu ta lên tiếng, giọng nói có phần châm chọc: “Vũng nước Lục Môn chung quy vẫn cứ đục.”
Lục Đông Thâm không nhìn cậu ta mà vươn tay với lấy một bao thuốc, rút một điếu ra, châm lên. Mùi hương được làm đặc biệt lặng lẽ lan tỏa.
Anh vừa nhả một làn khói ra thì trái tim bất ngờ nhói đau. Lục Đông Thâm nhíu mày, giơ tay ấn lên ngực làm dịu cơn đau. Khi mùi thơm sực vào mũi, hình ảnh Hạ Trú hiện lên trong đầu anh, khiến anh ngơ ngẩn cả người.
“Anh không sao chứ?” Người đàn ông đối diện hỏi.
Lục Đông Thâm hút thuốc chậm lại, nói một tiếng “Không sao” rồi tiếp lời: “Vũng nước Lục Môn còn có thể đục hơn.”
“Thế nên, anh đã giấu ông Lục ngàn dặm xa xôi tới tìm em.” Người đàn ông nhướng môi cười khẩy.
“Bắc Thâm, chú là một thiên tài.” Lục Đông Thâm gạt chút tàn thuốc, dựa vào sofa: “Quan trọng hơn cả là, cậu có dã tâm mà anh trai Lục Bắc Thần của cậu không có.”
Lục Bắc Thâm nhìn chằm chằm Lục Đông Thâm, rất lâu sau bỗng bật cười: “Anh biết rõ em hận mỗi người trong nhà họ Lục, thả em ra ngoài không khác gì thả hổ về rừng. Anh không sợ em thật sự sẽ khuấy cho Lục Môn trời long đất lở, vượt ra khỏi tầm kiểm soát của anh sao?”
“Ngày thả chú ra tôi đã nói rồi, giữa tôi và chú là một ván cược.” Lục Đông Thâm bình thản: “Tôi không sợ chú làm trời long đất lở, đấu tới cuối cùng chỉ còn lại tôi và chú, vậy thì phải xem số mạng ai rắn hơn.”
Ánh mắt Lục Bắc Thâm chợt lóe sáng, cậu ta cũng nhìn anh chằm chằm, ý tứ sâu xa: “Danh hiệu Chiến thần của con trưởng Lục Môn quả thật không phí hoài, anh đủ tàn nhẫn.”
Lục Đông Thâm nhìn cậu ta, cười mà như không cười giữa làn khói xám: “Có thể ở nơi ấy không ít năm, xét về độ tàn nhẫn, xét về độ ẩn nhẫn, chú không thua kém tôi chút nào.”
Lục Bắc Thâm cười: “Anh dám tìm em, thì ván cờ của anh cũng không nhỏ.”
“Chú dám quay về cùng tôi, dám quyết đấu với tôi, chứng tỏ chú cũng chẳng còn gì để sợ.” Lục Đông Thâm nói trúng tim đen: “Tôi rất muốn biết, sau lưng chú rốt cuộc là thế lực nào.”
Lục Bắc Thâm chỉ cười không nói.
Lục Đông Thâm cũng không mong sẽ hỏi được ra điều gì. Người em cùng cha khác mẹ ngồi trước mặt anh là em trai song sinh với Lục Bắc Thần, từ nhỏ đã yên tĩnh vô hại. Nhưng anh biết, cậu em này của mình giấu một con ma trong người, có thể đẩy tất cả mọi người vào địa ngục không thể hồi sinh.
Lục Bắc Thâm đứng dậy, đi ra trước cửa sổ.
Ánh đèn và ánh sáng trong phòng hòa vào nhau, hắt lên bóng lưng gầy của cậu ta, dù nhìn thế nào cũng rất giống Lục Bắc Thần.
Cậu ta như đang ngắm nhìn ngàn vạn ánh đèn trong các ngôi nhà in bóng xuống dòng sông Hoàng Phố, lại giống như nhìn thấu sự lạc lõng đằng sau vẻ phồn hoa.
Rất lâu sau, cậu ta nói: “Sự tranh đấu của Lục Môn khiến người ta ghét bỏ. Nhưng cho dù như vậy, chúng ta đứng trên con đường này càng lúc càng xa. Đây vốn dĩ là một con đường không có lối về, để có thể đi đến tận cùng, đã định sẵn phải làm bạn với bóng đêm và cô độc.”
Cậu ta quay người lại, nhìn Lục Đông Thâm: “Chúng ta là những người trên cùng một con đường, thế nên, không hỏi lai lịch, cũng không có đường về. Chỉ đáng tiếc cô bạn gái xinh đẹp đó của anh. Thật ra anh nên hiểu rõ, trước khi ngồi được lên chiếc ghế quyền lực, thì việc con cái nhà họ Lục muốn hưởng thụ chiếc giường tình yêu ấm áp chỉ là một giấc mộng giữa ban ngày.”
“Cô ấy là một cô gái thông minh.” Lục Đông Thâm dập tắt đầu lọc: “Chí ít thì, cô ấy nhìn ra được chú không phải Lục Bắc Thần.”
Lục Bắc Thâm hơi sững người.
Thấy vậy, Lục Đông Thâm bật cười: “Thế nên, chuyện tình yêu là một cốc nước, người trong cuộc mới biết nó nóng hay lạnh.”
Trước khi đi, cuối cùng Lục Bắc Thâm cũng hỏi tình hình của Lục Chấn Dương. Có điều, những lời hỏi thăm của cậu ta chỉ qua loa có lệ.
“Anh bảo, ông ta còn có thể nhìn thấy tôi quay về Lục Môn không?”
Từ khi cậu ta rời khỏi Lục Môn, cậu ta đã không còn gọi Lục Chấn Dương là bố nữa.
Lục Đông Thâm nói: “Nếu bố chúng ta có thể nhìn thấy, chú còn có thể trở về Lục Môn không?”
Lục Bắc Thâm trầm mặc rất lâu, sau đó bật cười, hơi lạnh lẽo: “Thế nên thật sự hy vọng ông ta có thể nhìn thấy đấy.”
Chương 316 : Hòn đá trên núi khác
Khi Dương Viễn gọi điện thoại tới đã là đêm khuya.
“Tôi luôn cảm thấy phía Cận Nghiêm hình như vẫn không từ bỏ, có phải đã có được thông tin gì mà phía chúng ta không có không?”
Giấc ngủ mấy hôm nay của Lục Đông Thâm lại không được tốt nữa, nhất là khi đi công tác. Mở mắt ra thì mệt mỏi, nhắm mắt lại thì tỉnh táo, những chuyện bên dưới đẩy lên cứ chồng chất vào nhau, dồn ứ lại trở thành một liều thuốc ngăn cản giấc ngủ.
Anh gắp hai viên đá trong xô ra, bỏ vào ly rượu, rồi rót một cốc rượu mạnh. Viên đá tan ra giữa chất lỏng màu hổ phách, phản chiếu ánh sáng như thủy tinh trên hoa văn góc cạnh. Chẳng bao lâu sau, thành ly đã xuất hiện một lớp nước mỏng.
Nghe Dương Viễn nói như vậy, Lục Đông Thâm không phát biểu ý kiến. Anh nhấm một ngụm rượu, vị cay xè tan vào miệng, nhưng trong lòng thì vẫn chẳng nhằm nhò gì, anh lại với lấy bao thuốc lá.
Thấy anh hồi lâu không có động tĩnh gì, Dương Viễn gạn hỏi: “Cậu cũng biết đấy, một khi bị Cận Nghiêm nhắm vào thì không phải chuyện tốt đẹp gì đâu.”
Lục Đông Thâm rút một điếu thuốc ra ngậm vào miệng, một tay giữ ly rượu rồi ngả vào sofa. Sau khi đặt ly rượu xuống, anh châm điếu thuốc lên, rít một hơi, ít nhiều có thể xoa dịu nỗi trống trải tận đáy lòng. Anh nói: “Chuyện có thể khiến Cận Nghiêm điều tra, e rằng không phải chỉ đơn giản là chuyện sản phẩm mới bị rò rỉ ra ngoài.”
“Cậu có dự định gì?” Dương Viễn hỏi thẳng.
Lục Đông Thâm cầm ly rượu lên bằng bàn tay cầm thuốc lá, ánh mắt thâm trầm. Anh khẽ lắc lắc ly rượu, viên đá chưa tan hết va chạm vào thanh ly. Anh ngửa cổ uống cạn. Khi đặt ly rượu xuống, trong ly đã chỉ còn lại viên đá trượt đi.
Lát sau, anh nói: “Hòn đá trên ngọn núi khác có thể mài giũa ngọc*.”
*Nhân tài của nước khác có thể giúp đỡ mình, cũng có thể hiểu là “mượn dao giết người”.
***
Ba ngày sau, những người trong ekip của Hạ Trú đã quen với cường độ công việc cao, cũng đã biết cách tìm ra thời gian nghỉ ngơi giữa trăm ngàn công việc bận rộn.
Hạ Trú đặc biệt nấu một nồi canh dưỡng sinh thưởng cho mọi người, từ xa đã ngửi thấy mùi canh tươi ngon.
Khi cô bước vào phòng thực nghiệm, mấy nhà điều chế hương đều không làm việc mà thì thà thì thầm không biết đang bàn tán chuyện gì. Trông thấy Hạ Trú bước vào, nét mặt họ cũng có phần kỳ lạ.
Hạ Trú cảm thấy khó hiểu, đang định hỏi thì thấy Trần Du từ trong phòng pha chế đi ra, đeo găng tay vô trùng, cầm theo một ống thủy tinh tránh ánh sáng, tiến lên nói: “Tôi đã làm theo đúng tỷ lệ nguyên liệu trước đó của cô, sao mùi hương cơ bản làm ra lại nồng quá vậy?”
“Tôi có điều chỉnh lượng dùng trên tỷ lệ cơ bản vốn có.” Nói rồi, Hạ Trú đeo găng tay vào, đón lấy dụng cụ thủy tinh, thử mùi hương trên giấy, rồi ngửi: “Mùi này chẳng phải đã ổn định rồi sao?”
Trần Du khẽ thở dài, gọi các nhà điều chế khác đến, bảo họ lần lượt ngửi thử, kết quả, họ đều nói giống hệt như Trần Du.
“Mọi tỷ lệ pha chế đều đã qua tính toán khoa học, cô điều chỉnh dung lượng dựa vào mũi của mình, cô thật sự cảm thấy không có vấn đề sao?” Trần Du hỏi.
Hạ Trú lại thử một lần nữa rồi nói: “Tôi chỉ muốn thay thế mùi lan thảo ở hương giữa.”*
*Cây mần tưới có tên khác là trạch lan, lan thảo, hương thảo, co phất phử. Cây cao 0,5 – 1m, phân nhiều nhánh, cành nhẵn, màu tím nhạt, lá mọc đối, mép lá có răng cưa. Hoa mọc đầu cành hoặc nách lá, màu hơi tím cuống hoa có nhiều lông ngắn. Quả màu đen nhạt. Cây mọc hoang hoặc trồng làm thuốc. Có hình dáng giống với cây mùng tơi (mồng tơi).
“Nhưng vấn đề là hương liệu cô dùng sau đó không những không che đi được hương lan thảo, hơn nữa còn làm mùi của nó nồng hơn.” Trần Du nói.
Hạ Trú giật mình: “Ý cô là, bây giờ trong hương cơ bản có mùi lan thảo?”
Cô vừa nói xong câu này, những người có mặt ở đó đều đưa mắt nhìn nhau, sau đó ánh mắt càng trở nên bất thường. Trần Du có phản ứng khác họ, cô ấy nhìn Hạ Trú, vẻ buồn cười: “Thôi được rồi, cô đừng có đùa nữa, có lan thảo tưới hay không cô không ngửi ra sao? Một thứ chôn cách đây ngàn dặm mũi cô còn ngửi được nữa là.”
Hạ Trú vân vê tờ giấy, im lặng.
Trần Du cảm thấy cô không ổn: “Cô sao thế? Thật sự không ngửi ra mùi lan thảo sao?”
Hạ Trú đút tờ giấy thử vào trong túi áo, đáp lại một câu: “Ngửi không chính xác lắm, mấy hôm trước tôi bị cảm lạnh, mũi hơi nghẹt.”
“Sao lại không uống thuốc chứ?” Trần Du sốt ruột: “Lúc này rồi cô đừng ương bướng nữa, khi nào cần uống thuốc vẫn phải uống thuốc, cần truyền dịch thì đi truyền dịch, bây giờ mũi cô quý giá lắm đấy.”
“Được rồi, được rồi, tôi biết rồi.” Nói rồi, Hạ Trú đi ra ngoài.
“Ấy, thế tỷ lệ kia phải làm sao?” Trần Du hỏi một câu sau lưng cô.
“Đợi chút đã, tôi suy nghĩ thêm.”
“Hả? Vẫn nghĩ nữa?”
Hạ Trú đi tới cửa, quay đầu lại nói với họ: “Không mất quá nhiều thời gian đâu, cho tôi nửa tiếng.”
Trở về phòng, việc đầu tiên Hạ Trú làm chính là khóa chặt cửa lại.
Cô rút tờ giấy thử ra, ngửi đi ngửi lại.
Qua một thời gian, bây giờ chính là lúc thích hợp nhất để mùi hương cơ bản của nước hoa phát tán.
Nhưng, cô không ngửi thấy mùi lan thảo.
Hạ Trú hoảng hồn, tiếp tục ngửi lại nhưng vô ích.
Không thể nào!
Với khứu giác của cô, cho dù trong mùi cơ bản có chứa một lượng lan thảo cực nhỏ cô cũng ngửi ra được.
Hạ Trú ném tờ giấy thử đi, chạy tới giá sách, rút ra vài cuốn sách.
Cô ngửi lần lượt từng cuốn.
Có mùi giấy in và mùi gia công, nhưng, rất thoáng qua.
Cô lại ngửi thử những thứ khác nữa, thậm chí là mùi sản phẩm dưỡng da cực nồng, nhưng cô cứ cảm thấy mùi hương không còn mãnh liệt như bình thường.
Là nguyên nhân tâm lý hay là…
Mũi cô thật sự có vấn đề?
Hạ Trú tái mét mặt đi.
Cô ép bản thân phải bình tĩnh lại, ngẫm nghĩ một chút, cô đi vào bếp.
Cô vừa nấu xong nồi canh dưỡng sinh.
Nguyên liệu chính là bảy loại nấm.
Múc một bát canh lên, cô thở nhẹ nhàng bình tĩnh lại rồi nhắm mắt vào, ngửi thử.
Mùi hương xộc lên mũi, rất nhanh, trong đầu cô hiện lên một loạt tên các nguyên liệu chính.
Nhưng cũng chỉ trong khoảnh khắc, tay Hạ Trú run lên, cô đánh đổ bát canh xuống đất.
Nước canh nóng bắn ra, làm bỏng mắt cá chân cô. Nhưng nỗi đau ấy chẳng thấm vào đâu so với sự thảng thốt và khủng hoảng trong lòng.
Cô loạng choạng giây lát.
Hạ Trú chống hai tay lên bàn để giữ vững cơ thể, từng dòng mồ hôi lạnh chảy qua sống lưng, giống như một lưỡi kiếm lạnh rạch từ gáy xuống tận xương cụt.
Đúng là bảy loại nấm.
Nhưng đó là bảy loại nấm cô dùng mắt nhìn thấy lúc trước, chứ không phải cô dùng mũi ngửi thấy lúc này.
Trước khi làm canh, cô hoàn toàn không ý thức được điểm này.
Có người gõ cửa.
Hạ Trú giật mình, hỏi theo phản xạ: “Ai?”
“Tôi đây.” Là giọng của Trần Du.
Khi bước ra ngoài, Hạ Trú đã bình thường trở lại.
Trần Du đứng ngay trước cửa, cùng với đó là một số người khác trong ekip.
Ánh mắt Trần Du nhìn cô không bình thường, giống như ánh mắt của mấy người kia khi cô vừa bước vào phòng thực nghiệm vậy. Cô ấy hỏi Hạ Trú: “Suy nghĩ sao rồi?”
Hạ Trú không nói gì.
“Cô có biết thời gian hiện tại gấp lắm rồi không.” Trần Du hạ thấp giọng nói.
Một câu nói thật sự đã đánh thức Hạ Trú.
Cho dù bản thân có không muốn thừa nhận đến mức nào, thì dường như khứu giác của cô đã bị ảnh hưởng thực sự. Tỷ lệ của sản phẩm mới được cô quy định sẵn từ trước. Nếu như vậy, cô chỉ có thể tin tưởng vào trức giác trước kia của mình, theo đúng tỷ lệ khoa học.
Cô đang định lên tiếng thì một nhà điều chế hương đứng bên cạnh không nhịn được nữa: “Giám đốc Hạ, vì sao cô phải làm vậy?”
Một câu hỏi khiến Hạ Trú không hiểu mô tê gì.
Trần Du quay đầu quát: “Tôi cảnh cáo mấy người đứng có ăn nói hàm hồ, ban nãy cô ấy nói rồi mà, cô ấy chỉ bị cảm thôi.”
“Là bị cảm hay rắp tâm cố ý?” Người đó bất mãn: “Hơn nữa, tôi ăn nói hàm hồ sao? Trên mạng đang đồn ầm lên kia kìa, chúng tôi cũng muốn biết rõ chân tướng, chứ không muốn bận rộn mệt người cuối cùng lại chết mà không rõ nguyên do.”
“Anh…”
“Chuyện gì đồn ầm trên mạng?” Hạ Trú ngắt lời Trần Du, nhìn về phía nhà điều chế hương dưới quyền mình.
Mấy người khác có vẻ gượng gạo, giật giật người vừa nãy nói. Người đó đằng nào cũng đã nói ra, không muốn để mọi người đoán già đoán non nữa bèn nói: “Trên mạng đồn ầm lên cô chính là người tiết lộ thông tin sản phẩm mới ra ngoài. Cô tự đi xem là hơn, chúng tôi cũng chỉ muốn có một lời giải thích thôi.”
Chương 317 : Gửi gắm trọng trách
Hạ Trú chỉ cảm thấy nực cười: “Mấy lời trên mạng mà mọi người cũng tin? Tôi có lý do gì để tiết lộ thành quả do chính mình nghiên cứu chế tạo ra? Nếu thật sự muốn làm vậy, thì tôi chẳng cần nghiên cứu là xong rồi?”
Những người khác đều im lặng.
Ngược lại sắc mặt Trần Du có vẻ nặng nề: “Hạ Trú, cô vẫn nên lên mạng xem đi đã.” Nói xong, cô ấy lại nói ngay: “Tôi thanh minh trước, cá nhân tôi không tin, trong này nhất định có hiểu lầm.”
Trái tim Hạ Trú vô duyên vô cớ đập dồn dập. Cô không nói năng gì, quay người đi vào phòng ngủ tìm di động.
Những nhà điều chế hương ở phía sau lại anh một câu, tôi một câu.
“Mong sao chuyện này không phải sự thật.”
“Không giống bị vu vạ đâu, có bằng chứng rõ ràng.”
“Dù có thế nào, vẫn nên đợi giám đốc Hạ giải thích đã.”
Nghe đến nỗi Trần Du phát phiền: “Tôi nói này mấy người, vào lúc này rồi còn gây thêm rắc rối làm gì hả? Còn nữa, vốn dĩ tôi không hề biết chuyện này, chỉ tại mấy người bắt tôi lên mạng đấy.”
Hạ Trú trở về phòng, khoảnh khắc cầm di động lên, cô bỗng dưng hoảng loạn.
Nỗi hoảng loạn này còn vượt qua cả giây phút cô phát hiện ra mũi mình có vấn đề ban nãy.
Cô siết chặt tay, mở di động.
Phàm là những tin ngoài lề nóng sốt đều không thoát được một vài trang web và mạng xã hội.
Đương nhiên, điều kiện tiên quyết nó phải là tin nặng đô mới được.
Giây phút mở trang web ra, đầu óc Hạ Trú chợt ngơ ngẩn, sau đó huyệt thái dương giật lên từng hồi, trái tim cũng như mắc lại nơi cổ họng.
Rợp trời toàn là thông tin sản phẩm mới của thương hiệu H bị đánh cắp, đã không còn là sự ám chỉ, mà tỏ rõ thái độ rằng sản phẩm mới của Momo chính là phiên bản giới hạn mà thương hiệu H chuẩn bị tung ra thị trường châu Á.
Không chỉ như vậy, trên mạng còn tung ra không ít ảnh.
Có ảnh của Thai Quốc Cường, cũng có ảnh của Thai Nghiệp Dương, nhưng dù là ai trong hai người họ, trong ảnh đều có cùng một nữ chính: Hạ Trú.
Địa điểm có khác biệt, nhưng thời gian chụp đều là sau khi cô tới Bắc Kinh và trước khi buổi công bố sản phẩm mới diễn ra.
Trên mạng đang bàn tán xôn xao.
Nói rằng quan hệ giữa Hạ Trú và Thai Quốc Cường không bình thường, trước kia đuổi ma chữa bệnh chỉ là cái cớ, tiết lộ cơ mật kinh doanh mới là sự thật, nếu không sao cô ta lại thân thiết với hai bố con Thai Quốc Cường như vậy?
Hạ Trú tức đến nỗi trái tim đau nhức. Cô xem qua từng bức ảnh, có bức cô mơ hồ nhớ được, có bức cô hoàn toàn quên sạch.
Muốn vu oan giá họa, thiếu gì chứng cứ.
Bạo lực mạng xã hội là như vậy, đuổi gió bắt bóng, gặp khe hở là đâm chọc. Đám anh hùng bàn phím ở bên kia màn hình có thể mặc sức tạo ra sóng gió, từng người bọn họ đều đã trở thành hung thủ cho màn bạo lực này.
“Nói vậy là Skyline nuôi một kẻ gián điệp trong nhà?”
“Nghe nói còn sắp về làm dâu hào môn nữa, sao phải khổ thế chứ?”
“Ngay từ lúc ở Thương Lăng quan hệ giữa cô ta và người nhà họ Thai đã không đơn giản rồi thì phải.”
“Cô ta giỏi lắm, còn có thể mê hoặc tổng giám đốc Skyline say như điếu đổ, một công thức quan trọng như vậy thế là mất.”
“Còn nhớ vụ Thương Xuyên nhảy lầu lúc trước, tổng giám đốc Skyline để mặc cho cô ta muốn làm gì thì làm. Loại đàn bà này đúng là bụng dạ rắn rết, đối xử tốt với cô ta như vậy mà cô ta còn bán đứng.”
“Ngoại tình với cậu cả nhà họ Thai? Thai Nghiệp Dương cũng sáng sủa lắm, nhưng đâu có đẹp trai bằng vị ở Skyline? Lẽ nào việc hồng hạnh vượt tường này còn có ẩn tình gì khác? *Cười trộm*…”
“Cô gái này lúc trước không phải dạng vừa đâu, nghe nói còn từng ngồi tù vì tội giết người.”
“Tôi phát hiện cô ta diễn nhiều thật đấy, diễn đến nghiện rồi hả? Không ngừng có thông tin mới.”
Hết câu nọ đến câu kia, mỗi một chữ hiện trên màn hình đều giống như một lưỡi dao đâm thẳng vào trái tim cô.
Hạ Trú tức đến run người.
Cho dù có những bức ảnh này thì đã sao? Sao có thể nhìn ra cô là gián điệp thương mại? Mấy thứ như ảnh chụp vốn dĩ có thể cắt xén mà.
Còn nữa, họ có tư cách gì mà nói cô như vậy?
Khi Trần Du gõ cửa đã là một tiếng sau đó.
Hạ Trú siết chặt di động trong tay, mặt trắng bệch như tờ giấy, rất lâu sau cô mới ra mở cửa.
Sắc mặt Trần Du còn khó coi hơn lúc trước, nhưng phần nhiều là sự hoang mang. Cô ấy nói: “Ngoài cửa có hai người xuất hiện, nói là tới tìm cô.”
***
Ngoài vườn chưa bao giờ náo nhiệt như thế.
Cách một cánh cửa, có hai chiếc xe công vụ đang đỗ, trước xe có một người đàn ông đang đứng, mặc sơ mi khoác áo vest, tay đeo găng trắng, rất nghiêm chỉnh, nhìn là biết tài xế.
Một người khác đứng trước cửa, cũng ăn mặc chỉnh tề. Sau khi thấy Hạ Trú đi ra, người đó tháo kính râm xuống.
Là một khuôn mặt đàn ông trung niên hết sức bình thường, nhưng ánh mắt thì rực lửa, nghiêm nghị, vừa nhìn đã biết không phải nhân vật tầm thường.
Cũng vừa nhìn đã biết không phải người của Skyline.
Thế mà họ lại đến để đón cô về Skyline.
“Tôi không hề nhận được thông báo của tổng giám đốc Lục.” Hạ Trú cố gắng làm ra vẻ bình tĩnh.
Qua một cánh cửa, Trần Du đứng phía sau cô, xa hơn nữa là mấy nhà điều chế hương của ekip, sắc mặt ngạc nhiên.
Người đàn ông trung niên tuy cung kính nhưng cũng dứt khoát, không cho ai đường lùi, nói: “Rất xin lỗi giám đốc Hạ, chúng tôi không thuộc quyền quản lý của tổng giám đốc Lục, mời cô lên xe cùng chúng tôi.”
Hạ Trú nhìn ông ta chằm chằm, cuối cùng cũng hiểu sự hoang mang trên nét mặt Trần Du. Hai người này nhìn thì ôn hòa vô hại, thực chất trên người giấu một cảm giác khiến người ta bất an. Cũng chẳng phải là những người bụng dạ khó lường gì nhưng nhất định có lai lịch không vừa.
Trần Du không nhịn được nữa, tuy bất an nhưng vẫn bấm bụng bước ra, nói với người trước mặt: “Mấy người là ai? Mấy người nói cô ấy phải đi cùng mấy người là phải đi sao?”
Người đàn ông trung niên mỉm cười: “Chúng tôi là người của Lục Môn, cô Trần xin đừng hiểu lầm.”
Một câu nói khiến Hạ Trú và Trần Du đều thầm sửng sốt trong lòng.
Một là đối phương nhắc đến Lục Môn, hai là đối phương biết rất rõ có những ai làm việc trong phòng thực nghiệm, hơn nữa còn gọi được đích danh.
Có điều, người nhận lệnh đến đón cô đã dứt khoát như vậy rồi thì người đứng sau họ thủ đoạn còn nhanh gọn tới mức nào.
Hạ Trú ổn định lại hơi thở, nói với người trước mặt: “Tôi gọi một cuộc điện thoại đã.”
Ai ngờ người đó nói: “Nếu giám đốc Hạ định gọi cho tổng giám đốc Lục thì không cần đâu, hôm nay tổng giám đốc Lục đã quay về công ty rồi.”
Rõ ràng là chặn đứng đường lùi của cô.
Ngay cả việc cô muốn biết trước vì sao người của Lục Môn lại có mặt ở Bắc Kinh cũng không được. Lẽ nào là vì chuyện trên mạng?
Nhưng nếu chỉ vì chuyện nhỏ đó, Lục Môn đâu cần phải rầm rộ quân tướng như vậy chứ?
Hạ Trú hít sâu một hơi: “Được, tôi đi theo mấy người, trước khi đi tôi muốn bàn giao lại công việc một chút chắc là được chứ?”
Người đàn ông trung niên gật đầu: “Xin mời cô.”
Hạ Trú kéo Trần Du vào trong vườn.
Trần Du đang đầy lo lắng và căng thẳng, cô ấy cũng nghĩ tới mấy lời đồn đại trên mạng, thế nên vừa vào vườn cô ấy đã nói ngay: “Không lẽ tổng bộ đã xem được mấy tin tức kia? Nhưng cho dù nhìn thấy ngay từ phút đâu, cũng đâu thể cử người tới nhanh như vậy được?”
Lời của Trần Du đã khiến Hạ Trú thức tỉnh.
Phải, sao có thể nhanh như vậy được?
Chỉ có hai khả năng.
Một giống như cô suy đoán, không đơn thuần chỉ là tin đồn trên mạng, còn có những chuyện khác.
Hai chính là vẫn nhằm vào tin đồn, có điều tổng bộ đã biết tin từ trước mà thôi.
Cô giữ chặt tay Trần Du, không băn khoăn vấn đề này nữa, hạ thấp giọng nói: “Công thức của sản phẩm mới cô hãy toàn quyền phụ trách đi, cô đã theo dõi sát sao từng công đoạn thực hiện, nhất định sẽ nộp được công thức đúng thời hạn.”
“Hả?” Trần Du sửng sốt: “Tôi á? Tôi… Tôi không làm được đâu… Cô…”
“Cô làm được.” Hạ Trú nắm chặt tay cô ấy, ánh mắt kiên định: “Cứ làm theo tỷ lệ lúc trước của tôi, các công việc quan trọng trong quá trình pha chế hương tôi đã hoàn thành rồi, những công việc phía sau không khó, cô không có vấn đề gì.”
“Dùng tỷ lệ lúc trước của cô? Nhưng hôm nay cô đã…”
“Tôi nói rồi, tôi bị cảm cúm, mũi không được nhạy bén, thế nên không thể lấy tỷ lệ lúc sau làm chuẩn được, tôi tin vào mũi của cô.”
Trần Du nhìn cô, gật đầu thật mạnh: “Cô yên tâm, tôi nhất định sẽ làm theo yêu cầu của cô, hoàn thành bản mẫu của sản phẩm mới.”
Bấy giờ Hạ Trú mới yên tâm, rồi vỗ vai cô ấy đi ra khỏi vườn.
Khi Trần Du hồi phục được chút sức lực đuổi ra tới cửa, hai chiếc xe kia đã đi khuất.
Mấy nhà điều chế hương còn lại cũng ra ngoài theo, ai nấy đều tinh thần bất an, có người hỏi Trần Du: “Giám đốc Hạ đi đâu vậy?”
Trần Du nhìn theo hướng chiếc xe vừa biến mất, một lần nữa điều chỉnh lại nhịp thở.
Khi quay lại đối mặt với mọi người, sắc mặt cô ấy đã bình thản: “Không có gì đâu. Mọi người nhớ kỹ, mấy ngày tiếp theo đây phải dốc hết sức lực. Còn về mấy lời đồn đại bên ngoài không đọc, không nghĩ, không bàn tán. Nhiệm vụ của chúng ta chính là hoàn thiện sản phẩm mới. Vào trong làm việc!”
Chương 318 : Mục đích là gì?
Tốc độ mạng luôn là nhanh nhất.
Quãng đường từ Thuận Nghĩa về tới Skyline, câu chuyện sản phẩm mới của Momo ăn cắp ý tưởng của thương hiệu H không ngừng trở nên rầm rộ hơn. Bất ngờ có một người trong nội bộ Trường Thịnh tiết lộ, thật ra sản phẩm mới của Momo nghiên cứu chưa hề thành công, về sau không hiểu tại sao mà vẫn có thể ra mắt, nhưng phong cách mùi hương thì hoàn toàn khác với sản phẩm dở dang trước đó.
Đồng thời lúc này, cũng có những nhà chuyên môn bắt đầu phân tích định nghĩa sản phẩm mới của Momo, cho rằng tổ hợp mùi hương tạo thành và ý nghĩa mà sản phẩm biểu đạt là khác nhau một trời một vực, càng không phù hợp với ý nghĩa Trường tương tư mà Thai Nghiệp Dương phát biểu trong buổi họp báo, thầm khinh bỉ Thai Nghiệp Dương thật ra vốn không hiểu hàm nghĩa tình cảm mà mùi hương muốn thể hiện.
Thậm chí có người chỉ ra rằng, mùi hương mà sản phẩm mới của Momo biểu đạt ra ngược lại khá tương đồng và thống nhất với khái niệm trên poster tuyên truyền phiên bản giới hạn tại thị trường châu Á của thương hiệu H.
Trường Thịnh và Skyline một lần nữa bị đẩy ra đầu sóng ngọn gió.
Thai Quốc Cường đã mất, mọi người dồn toàn bộ mâu thuẫn về phía Thai Nghiệp Dương và Hạ Trú. Rõ ràng, hai người này đã nghiễm nhiên bị gắn mác “kẻ địch chung của nhân dân”.
Trên mạng ầm lên những lời chỉ trích, đồng thời cho rằng không thể nhẫn nhịn những hành vi cướp đoạt thành quả của người khác như vậy, làm dấy lên làn sóng tẩy chay sản phẩm mới của Momo.
Hạ Trú ngồi trong xe.
Bên ngoài cửa sổ là ngoại ô hoang vắng lao qua với tốc độ cao, đi thêm một lúc nữa sẽ đến cửa ngõ thành phố, thi thoảng lại có chiếc lá vàng rụng xuống cửa xe.
Đa sự chi thu*.
*Thời kỳ xảy ra nhiều biến cố.
Cô hỏi người đàn ông trung niên ngồi bên cạnh: “Các anh là người của tổ điều tra?”
Đây chính là khả năng lớn nhất.
Đáng tiếc, người đàn ông trung niên không hề trả lời.
Khi câu chuyện gián điệp giữa hai tập đoàn Trường Thịnh và Skyline đang được spam khắp nơi, Nhiêu Tôn cũng đã đọc được.
Sau khi cuộc họp các cán bộ cấp cao của tập đoàn kết thúc, anh bèn gọi Cao Toàn tới văn phòng.
“Những bức ảnh trên mạng em đã điều tra rồi, không phải ảnh ghép.” Cao Toàn thẳng thắn nói ra kết quả.
Nhiêu Tôn nhíu mày rất chặt.
Lát sau anh hỏi: “Tra ra người đăng tin chưa?”
Cao Toàn nói: “Đối phương là một hacker rất giỏi, rất khó tìm ra tung tích.”
Nhiêu Tôn châm một điếu thuốc.
Làn khói xanh xám hơi che đi ánh mắt trầm tối của anh. Dám dùng cả hacker, xem ra chuyện này không đơn giản như vậy.
Không phải là một tin tức đơn giản, có lẽ, từ đầu tới cuối đã có người lên sẵn kế hoạch, sau đó lợi dụng dư luận và làn sóng các fan mạng để châm ngòi nổi.
“Nếu chúng ta tiến hành xen chủ đề vào thì sao?” Nhiêu Tôn có ý riêng: “Ít nhất phải kéo Hạ Trú ra ngoài.”
Cao Toàn nhìn Nhiêu Tôn với vẻ kỳ lạ, rất lâu sau mới nói: “Đây là chuyện giữa Trường Thịnh và Skyline, Hoa Lực tốt nhất không nên nhúng tay vào.”
“Đó là Hạ Trú.” Nhiêu Tôn càng nhăn mặt tợn.
“Nhưng vấn đề là, người đứng phía sau nhắm vào Hạ tiểu thư.” Cao Toàn giữ vững sự bình tĩnh: “Bây giờ Hạ tiểu thư đã bị chụp mũ tiết lộ bí mật thương mại rồi. Nếu Hoa Lực còn nhúng tay vào, không biết chừng còn hắt nước bẩn lên người Hạ tiểu thư thêm nữa.”
“Bảo bộ phận quan hệ soạn các bài báo chuyển dời tầm chú ý của fan mạng.” Nhiêu Tôn không muốn đứng ngoài cuộc: “Chuyện này Momo đuối lý, dẫn dắt fan mạng tập trung vào Thai Nghiệp Dương, còn không được thì thuê thủy quân!”
Việc thuê thủy quân không phải việc gì mới mẻ, điều khiến Cao Toàn sửng sốt là sự cố chấp của Nhiêu Tôn, đâu còn sự ổn thỏa khi hành sự của anh thường ngày?
Nghĩ lại thì bao năm nay Cao Toàn vẫn khá hiểu Nhiêu Tôn, cứng rắn với anh nhất định là không được, nhưng chiều anh thì càng không, hy sinh danh tiếng cả một tập đoàn để cứu vớt một cô gái? Điên rồi, vậy thì địa vị của Nhiêu Tôn có lẽ sẽ bị Hội đồng quản trị thay thế.
“Bây giờ tuy sự việc đã lan ra nhanh chóng, nhưng chứng cứ trực tiếp vẫn chỉ có những bức ảnh kia. Cho dù ảnh là thật thì nói lên được vấn đề gì? Chỉ cần đương sự thề chết không nhận, thì Thai Nghiệp Dương đứng đầu mới chịu ảnh huưưởng, còn Hạ tiểu thư sẽ không bị ảnh hưởng quá nghiêm trọng. Lỡ như Hoa Lực xen vào, Thai Nghiệp Dương quay lại cắn càn như một con chó điên, như vậy mới càng bất lợi cho Hạ tiểu thư.”
Sự suy xét của Cao Toàn là hoàn toàn có lý. Về điểm này, thật ra Nhiêu Tôn cũng đã nghĩ tới. Trước mắt sản phẩm mới của Momo chịu thiệt hại, danh tiếng của Thai Nghiệp Dương bỗng chốc xấu đi rất nhiều, thứ ảnh hưởng ngay sau đó chắc chắn sẽ là giá cổ phiếu của Trường Thịnh. Lúc này Thai Nghiệp Dương không thể quan tâm tới chuyện nào khác, chỉ một lòng dựng lại thị trường. Một khi sự việc có sự thay đổi về chất, có khi hắn sẽ chó cùng bứt giậu thật sự.
Nhưng vấn đề là, Nhiêu Tôn không thể để Hạ Trú chịu một chút ấm ức nào.
Anh đang định ra lệnh cho Cao Toàn phải làm theo lệnh thì Cao Toàn lại hạ thấp giọng, bổ sung thêm một câu: “Hơn nữa, một khi đi ngược lại dự tính, Tôn thiếu, bây giờ Hạ tiểu thư không sợ chuyện gì khác, chỉ sợ chuyện ba năm trước…”
Nhiêu Tôn đang định ra lệnh đột ngột khựng lại, giật mình thon thót.
Cao Toàn thấy vậy, biết rằng câu nói của mình đã thành công xóa bỏ suy nghĩ trong đầu Nhiêu Tôn, hơi thở vẫn chơi vơi trong lòng cuối cùng cũng có thể nuốt xuống.
Rất lâu sau, Cao Toàn nói: “Skyline muốn giải quyết chuyện này cũng đơn giản. Trực tiếp tung ra ghi chép về công thức sản phẩm mới của thương hiệu H, đây là bằng chứng trực tiếp nhất.”
Có những chuyện không thể làm giả được, nếu Momo chắc chắn đã ăn cắp ý tưởng của thương hiệu H thì Momo chắc chắn sẽ không tung ra được ghi chép quá trình nghiên cứu công thức sản phẩm mới. Nhưng một khi Skyline tung ra được, bên thiệt chính là Trường Thịnh.
Bây giờ, Trường Thịnh sống chết không chịu tung ra mà Skyline cũng không có phản ứng gì với chuyện này.
Sau khi nghe xong câu này, Nhiêu Tôn ngước mắt nhìn Cao Toàn chằm chằm, sự khó chịu tận đáy lòng cộng với sự bí bách dồn nén nãy giờ đồng thời bộc phát. Anh tiện tay với lấy chiếc gạt tàn trên bàn, quăng về phía Cao Toàn.
Cao Toàn là cao thủ cỡ nào, không né cũng không tránh, mà gọn gàng đỡ lấy nó, sau đó cười trừ đặt về chỗ cũ: “Tôn thiếu, nếu em nói có chỗ nào sai anh cứ chỉ ra, đừng tức giận mà hại sức khỏe.”
“Cậu bị ngớ ngẩn à?” Nhiêu Tôn thật sự không chiều cậu ta, thẳng thừng mắng mỏ: “Chủ của Skyline là Lục Đông Thâm, cậu tưởng anh ta chết rồi chắc? Công thức sản phẩm mới do Hạ Trú phụ trách, lúc này nếu anh ta tung ghi chép ra, vừa chứng thực hành vi ăn cắp của Momo cũng đồng thời đẩy Hạ Trú xuống vực!”
Cao Toàn nghe xong, lẩm bẩm một câu: “Một cách hoàn hảo lại bị một cô gái ngăn trở, nếu là em, em nhất định giữ lấy công ty.”
“Nói thối quá!” Nhiêu Tôn bực tức nói: “Khi nào cậu yêu rồi thì hẵng qua đây nói chuyện tiếp với tôi!”
Cao Toàn bĩu môi, yêu ư?
Chẳng thà ở một mình, thoải mái tự tại.
Trước khi ra khỏi cửa, Nhiêu Tôn vẫn dặn dò Cao Toàn tiếp tục điều tra chuyện hacker. Cuối cùng, Cao Toàn nói: “Thật ra có một chuyện em vẫn chưa hiểu lắm.”
“Nếu là mấy suy nghĩ khốn kiếp thì tốt nhất cậu đừng có nói ra.”
Cao Toàn vội vàng thề thốt tuyệt đối không phải rồi hỏi: “Anh bảo, người đứng phía sau rốt cuộc có mục đích gì? Trai cò giành nhau ngư ông đắc lợi ư? Tất cả mọi chuyện có vẻ như nhằm vào Thai Nghiệp Dương, nhưng lại kéo cả Hạ tiểu thư vào. Nhưng đến tận bây giờ vẫn không có nhiều thông tin nặng đô được tung ra. Thế nên muốn hạ gục Trường Thịnh chỉ bằng cách này là không thể, người đứng đằng sau rốt cuộc có lợi gì chứ?”
Sau khi Cao Toàn ra khỏi văn phòng, Nhiêu Tôn cũng đang suy nghĩ vấn đề này.
Người có thể lên kế hoạch chuyện này chắc chắn có thể tính toán được Lục Đông Thâm sẽ không dễ dàng tung ghi chép công thức ra, cho dù phải ngậm hột thị chịu thiệt anh ta cũng bảo vệ Hạ Trú. Vậy thì, một khi Skyline không phản hồi thì chuyện Momo ăn cắp sản phẩm mới theo thời gian lâu dần cũng trở thành mây khói bay đi, thế nên cũng chỉ có thể ảnh hưởng tạm thời tới Trường Thịnh mà thôi.
Đương nhiên, với sức mạnh dư luận online hiện tại mà nói, ảnh hưởng mà Trường Thịnh chịu cũng không hề nhỏ, chí ít cũng đã xác nhận phần nào chuyện ăn cắp, thị trường cổ phiếu dao động là chuyện khó tránh khỏi, Thai Nghiệp Dương có qua được cửa ải khó khăn này hay không còn khó nói.
Thế nên, người đứng đằng sau rốt cuộc muốn gì đây?
Lật đổ Trường Thịnh hay vì chuyện của Hạ Trú khiên danh tiếng của Skyline bị tổn hại? Chuyện này không đủ để làm bất kỳ điều gì.
Nhiêu Tôn nghĩ vậy, chẳng hiểu sao sống lưng lại lạnh toát.
Có thể dùng tới hacker, chuyện này chắc chắn chưa xong đâu.
Phải chăng…
Mục đích của kẻ đứng phía sau vốn không phải là Trường Thịnh, cũng không phải Skyline, mà là, Lục Môn?
Chương 319 : Cận Nghiêm
Bầu không khí ở Skyline rất căng thẳng.
Tuy rằng từ trên xuống dưới trong công ty vẫn bận rộn, nhưng Hạ Trú vẫn có thể cảm nhận ra được sự bất thường.
Người đàn ông trung niên đưa cô đi thẳng tới phòng họp của cán bộ cao cấp của tập đoàn. Suốt dọc đường, cô có thể nhạy cảm phát hiện ra sự khác biệt trong ánh mắt của mọi người, thậm chí có thể nghe thấy những tiếng thì thầm rủ rỉ.
Cô đã chắc đến tám, chín phần trong lòng rồi.
Bước vào phòng họp, áp lực cứ thế ập tới.
Trên bàn họp hình tròn, xung quanh đã có đông đủ mọi người. Không khoa trương tới mức kín chỗ cả một phòng họp lớn nhưng những người tham gia mặt ai nấy đều nghiêm nghị, biểu cảm thận trọng, bầu không khí áp lực cứ thế tự nhiên nảy sinh.
Người đàn ông trung niên không lừa gạt Hạ Trú.
Lục Đông Thâm quả nhiên đã đi công tác về, đang ngồi nghiêm chỉnh trên chiếc ghế da. Thấy cô tới, anh vỗ vào lưng chiếc ghế trống bên cạnh mình một cách có vẻ tùy ý: “Qua đây ngồi.”
Vẫn ngồi ở vị trí ngay cạnh anh bên tay phải, việc này khiến bao hoang mang bất an suốt dọc đường của Hạ Trú dịu đi tạm thời.
Cô vừa ngồi vững thì đập phải ánh mắt của người đàn ông phía đối diện.
Có một khoảnh khắc, Hạ Trú hiểu lầm rằng mình nhìn thấy một thiếu nữ xinh đẹp bước ra từ trong một cuốn truyện tranh. Nhưng trên thực tế, đó là một người đàn ông.
Áo sơ mi màu xanh khói, cà vạt màu xám làm tôn lên làn da trắng trẻo của anh ta. Nhưng thứ thật sự khiến anh ta có một làn da sạch sẽ chính màu tóc, một màu vàng nâu đậm, sắc màu tự nhiên từ lúc sinh ra, chứ không phải kết quả của một lần nhuộm tóc.
Con ngươi màu hổ phách như chơi vơi giữa dòng nước, trong sáng vô cùng. Xương gò má của anh ta cao hơn người châu Á một chút, hốc mắt sâu, sống mũi cao, màu môi sạch sẽ.
Thật sự là một người đàn ông rất đẹp.
Chạm phải ánh mắt nhau nhưng anh ta không những không né tránh, ngược lại còn công khai nhìn cô chằm chằm, khuôn mặt con lai rõ ràng đó có sự đăm chiêu, còn cả những ý tứ sâu xa.
Một giây sau, Lục Đông Thâm giới thiệu luôn với cô: “Vị này là Cận Nghiêm.”
Một tiếng nổ lớn vang lên trong đầu Hạ Trú.
Cận Nghiêm.
Hóa ra người này chính là Cận Nghiêm?
Lúc trước khi nghe Lục Đông Thâm nhắc đến cái tên này, cô đã nghĩ, Cận Nghiêm có lẽ phải là một người đàn ông trung niên gần bốn mươi hoặc hơn, khuôn mặt từng trải, cho dù tuổi tác không phù hợp thì cảm giác tạo cho mọi người cũng phải là nghiêm nghị, uy quyền, giống với cảm giác của Lục Đông Thâm vậy.
Nhưng không ngờ rằng người đàn ông nhìn chưa đầy ba mươi tuổi trước mặt lại chính là Cận Nghiêm, hơn nữa còn có một khuôn mặt đẹp và vô hại đến như vậy.
Một người trông không hề có chút khả năng công kích nào lại có thể ngồi ở vị trí phụ trách tổ điều tra của Lục Môn, lý ở đâu chứ?
Cận Nghiêm đứng lên, chủ động giơ tay ra: “Giám đốc Hạ, nghe danh đã lâu, hân hạnh.”
Bàn tay vươn ra trên mặt bàn họp, thon gầy trắng trẻo, giống như bàn tay của một nghệ thuật gia, nhưng cách nói chuyện lại ngắn gọn rắn rỏi, âm tiếng Trung chưa chuẩn hẳn nhưng rõ ràng mạch lạc, khiến Hạ Trú không thể khinh thường người này.
Hạ Trú đứng lên bắt tay với anh ta. Tay anh ta rất lạnh, lạnh như băng. Khi nhìn lại đôi mắt anh ta, trông có vẻ như mỉm cười, nhưng con ngươi thì không chút nhiệt độ.
Lục Đông Thâm lại tiếp tục giới thiệu với cô những cổ đông khác tham gia buổi họp.
Có hai người Hạ Trú từng gặp mặt, nhân vật Charles Ellison với con ngươi màu nâu nhạt không thân thiện lắm và một đổng sự Hứa có vẻ hòa nhã hơn.
Những người khác cô chưa gặp bao giờ, nhưng biểu cảm cũng đều nghiêm nghị như Charles Ellison vậy.
Tiếp theo đó chính là Quý Phi. Cô ta nhìn Hạ Trú, cực kỳ bình thản, dường như nắm rõ tất cả mọi việc sắp tới trong lòng bàn tay vậy.
Lần lượt ngồi bên cạnh là trợ lý của các cổ đông.
Người đàn ông trung niên dẫn Hạ Trú vào đây tự giác đứng sau lưng Cận Nghiêm, vẫn là vẻ mặt vô cảm đó.
Quả nhiên là người của Cận Nghiêm.
Hơn nữa tuổi Cận Nghiêm còn trẻ nhưng về cấp bậc lại vượt trên các cổ đông Lục Môn. Chỉ có thể chứng tỏ hai điều: Thứ nhất, địa vị của anh ta là hết sức quan trọng; Thứ hai, 100% anh ta tới đây để nhắm vào cô, cuọc họp này anh ta là người cầm cân.
Người ngồi ngay bên tay phải Lục Đông Thâm là Hạ Trú.
Tiếp theo là một chiếc ghế trống, sau đó tới Cảnh Ninh, sau đó lại là một chiếc ghế trống, rồi tới thư ký của phòng thư ký – người phụ trách ghi chép cho buổi họp.
Hạ Trú còn đang suy nghĩ xem hai vị trí trống ấy dành cho ai thì cánh cửa phòng họp bị đẩy ra.
Hóa ra là Tần Tô.
Sương gió dặm trường, tuy rằng có trang điểm nhưng ánh mắt vẫn không giấu được sự mỏi mệt.
Đi theo sau là trợ lý.
Phía sau nữa là Lục Khởi Bạch.
Anh ta sáng sủa tươi tỉnh, sắc mặt điềm nhiên, chiếc sơ mi trắng càng làm tôn lên vóc dáng cao gầy của anh ta, so với chiếc sơ mi đen của Lục Đông Thâm, cảm giác cũng ôn hòa hơn nhiều.
Chỉ là, có lẽ không ai chú ý đến, giây phút Lục Khởi Bạch bước vào phòng họp, ánh mắt Cảnh Ninh trở nên bối rối, không biết nhìn vào đâu.
Hạ Trú ngồi bên này dĩ nhiên cũng không nhìn thấy nét mặt của Cảnh Ninh, cô cũng chẳng còn tâm trạng để nhìn, chỉ mải thầm sửng sốt.
Không những kinh động tới Cận Nghiêm và Hội đồng quản trị mà còn kéo cả Tần Tô cùng Lục Khởi Bạch tới.
E rằng, không chỉ đơn giản là chuyện mấy bức ảnh nữa rồi.
Tần Tô ngồi ngay bên cạnh Hạ Trú, Lục Khởi Bạch thì đi về phía chỗ ngồi bên cạnh Cảnh Ninh.
Mùi hương trên người anh ta rất thanh nhã, giống như biểu cảm bình thản của anh ta. Khi đi ngang qua Hạ Trú, mùi hương này đã bay vào trong mũi cô.
Cũng không biết vì cô không ngửi được những mùi quá nồng nữa hay vì mùi hương trên người Lục Khởi Bạch hôm nay thực sự nhạt nhòa. Hạ Trú không dám nghĩ nhiều, chuyện về chiếc mũi này cô định sẽ nói với Lục Đông Thâm sau.
Không biết có phải vì có một linh cảm chẳng lành hay không, thế nên đầu ngón tay hơi tê dại, còn hơi se lạnh nữa.
Nhưng ngay sau đó, bàn tay hơi lạnh ấy đã được một người nhẹ nhàng nắm chặt dưới gầm bàn họp.
Lòng bàn rộng lớn, nhiệt độ ấm áp, bao bọc kín kẽ lấy tay cô.
Cô ngước mắt lên.
Là Lục Đông Thâm.
Tuy anh không nhìn cô, nhưng lại dùng một phương thức lặng lẽ này để mang đến cho cô sức mạnh và sự an ủi.
Anh lên tiếng, thanh âm không chút xao động: “Người đã đến đủ rồi, Cận Nghiêm, cậu muốn nói gì thì nói đi.”
Trái tim Hạ Trú giật thót, ngón tay cứng đờ lại.
Nhưng Lục Đông Thâm nắm chặt tay cô một cách vừa phải, tỏ ý bảo cô cứ bình tĩnh.
Cả một đống tài liệu được đẩy ra trước mặt Cận Nghiêm, nhưng anh ta không nhìn, cũng không chạm vào, ánh mắt nhìn thẳng vào Hạ Trú, nói thẳng: “Chuyện sản phẩm mới của thương hiệu H bị ăn cắp, giám đốc Hạ biết rõ đúng không.”
Hạ Trú biết chuyện này chắc chắn sẽ được mang ra nói công khai. Cô thầm hít sâu một hơi, nhìn về phía Cận Nghiêm: “Biết rất rõ.”
“Cũng có nghĩa là, giám đốc Hạ thừa nhận đây là một vụ tiết lộ bí mật thương mại?”
Hạ Trú cười khẩy trong lòng.
Hay lắm Cận Nghiêm.
Quả thật nhìn người không thể nhìn mặt.
Một anh chàng điển trai mà ăn nói thì dồn ép người khác, mỗi câu mỗi chữ đều đưa cô xuống vực, không dài dòng, thẳng thắn dứt khoát, quả thật là không thể xem thường.
Cũng may tâm lý của cô vẫn còn khá kiên định.
Cô nói: “Tôi chỉ có thể nói thông tin của sản phẩm mới đã bị ăn cắp, tuy rằng, bây giờ trên mạng đã tung ra các bức ảnh đẩy tôi vào thế bất lợi.”
Bị ăn cắp và tiết lộ thông tin là hai tính chất khác nhau.
Một là bị động và một là chủ động.
Cận Nghiêm này tiếng Trung nói không quá lưu loát nhưng lại hiểu rõ những cái bẫy ngôn từ của tiếng Trung.
Cận Nghiêm không ngờ cô lại phản kích như vậy, đầu mày nhướng lên một chút, cười mà như không cười: “Nếu giám đốc Hạ đã nhắc đến bức ảnh, vậy thì chúng ta sẽ nói bức ảnh. Từ số lượng bức ảnh, xét thấy số lần giám đốc Hạ gặp mặt Thai Nghiệp Dương và Thai Quốc Cường là không hề ít, hơn nữa còn trong thời kỳ nghiên cứu sản phẩm mới. Qua sàng lọc của tổ kỹ thuật, ảnh không phải ghép, chúng tôi có lý do để tin rằng cô có quan hệ khá mật thiết với nhà họ Thai.”
Hạ Trú đang định phản bác thì Lục Đông Thâm từ tốn nói: “Thai Quốc Cường bệnh nặng, được tôi cho phép, Hạ Trú có mấy lần ra vào bệnh viện và biệt thự cũ nhà họ Thai, nếu có người rắp tâm giở trò, chụp mấy tấm ảnh này là quá đỗi bình thường. Chuyện sản phẩm mới bị ăn cắp cũng đang điều tra. Cận Nghiêm, chỉ dựa vào mấy bức ảnh mà phán người ta tội sinh tử, quá võ đoán rồi.”
[text_hash] => 505e97a1
)