Người Tình Chí Mạng – Ân Tầm [Hoàn] – C310 – C314 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

Người Tình Chí Mạng – Ân Tầm [Hoàn] - C310 - C314

Array
(
[text] =>

Chương 310 : Tôi vui là được

Lục Đông Thâm chống cánh tay lên bàn họp, mười ngón tay đan vào nhau, ngón cái cọ cọ lên cằm, ánh mắt nhìn thẳng về phía Hạ Trú, như đang nhìn cô, lại như đang trầm tư suy nghĩ.

Ngược lại, Quý Phi lên tiếng: “Cô có biết trước sau đã mất bao nhiêu năm để thiết kế lên sản phẩm này không? Tạo hương nói thì dễ dàng, nhưng thêm vào sản phẩm mới hình thành một mùi hương hoàn toàn mới, chí ít phải mất tời gian quan sát tính ổn định của nó chứ? Còn cả thời gian sản xuất nữa.”

Sự lo lắng của Quý Phi không phải là khng có lý, những người ngôi đây cũng đều là những nhân vật chuyên nghiệp theo nghề bao năm, biết quá rõ muốn ổn định mùi hương của một lọ nươc hoa cần phải tốn bao nhiêu công đoạn và thời gian. Suy nghĩ của Hạ Trú tuy liều lĩnh, nhưng trong điều kiện thời gian rộng rãi, với năng lực của cô, mọi người chắc chắn sẽ không nảy sinh nghi ngờ với cô.

Nhưng vấn đề là, thời gian.

Hạ Trú không trả lời Quý Phi, từ đầu tới cuối chỉ nhìn Lục Đông Thâm.

Lát sau, Lục Đông Thâm hỏi cô: “Em muốn tạo hương, nguyên liệu khi đưa vào sản xuất có thể cung ứng không?”

“Có thể.” Hạ Trú nói rất chắc chắn: “Nhưng đường tìm nguyên liệu cung ứng em phải đích thân đi.”

Câu nói này khiến đại đa số mọi người đều kinh ngạc.

Phàm là nguyên liệu, công ty đều có bộ phận Thu mua đi bàn bạc trực tiếp, nhà điều chế hương hay nhà tạo hương cùng lắm chỉ tiếp xúc với nguyên liệu trong giai đoạn đầu để điều chế thành tinh dầu hương hoặc các sản phẩm khác. Một khi nguyên liệu được quyết định rồi, họ sẽ không nhúng tay vào vấn đề cung ứng hàng phía sau nữa, mục đích là để ngăn ngừa phát sinh ô nhiễm trong quá trình ấy.

Quý Phi không bày ra quá nhiều biểu cảm sửng sốt, chỉ nhìn Hạ Trú có phần nghi hoặc, rồi âm thầm suy nghĩ.

Sắc mặt Lục Đông Thâm cũng không có gì khác lạ, bình thản như hình ảnh thường ngày của anh, cũng có thể là anh sửng sốt nhưng không thể hiện ra mặt, cũng có thể anh đã quen với sự thất thường, bất ngờ kiểu này của Hạ Trú.

Anh nói: “Em đã nghĩ đến vấn đề thời gian chưa?”

“Còn bao lâu nữa sẽ đến buổi ra mắt sản phẩm mới?” Hạ Trú hỏi ngược lại.

“Tính từ hôm nay là vừa tròn 10 ngày.” Lục Đông Thâm nói.

“Đủ rồi.” Hạ Trú nói nhẹ tênh.

Cô vừa dứt lời đã thành công khiến rất nhiều âm thanh xuýt xoa vang lên, lần này, ngay cả Lục Đông Thâm cũng hơi sững sờ.

Quý Phi vừa thấy nực cưởi vừa thấy khó tin: “Hạ Trú, tôi thấy cô bị điên rồi đấy?” Từ việc sáng tạo hương đến sản phẩm mẫu rồi đến sản phẩm mới mang ra công bố trên sân khấu, chỉ 10 ngày? Đùa gì vậy?

Đừng nói là thế giới nước hoa, cho dù là thế giới văn thuật cũng chưa từng có tiền lệ.

Trần Du ngồi nghe bên cạnh cũng hết hồn hết vía. Cô ấy cũng là người có nhiều năm kinh nghiệm, biết rằng khoảng thời gian 10 ngày muốn làm được tưng ấy việc quả thật là chuyện trên trời, trừ phi là làm một sản phẩm đối phó thì khoảng thời gian đó mới thừa thãi.

Nhưng rõ ràng Hạ Trú không coi trọng phương án ban đầu của Quý Phi, lại muốn pha chế một sản phẩm vượt lên sản phẩm mới hiện thời, đây đâu phải là sự đối phó? Hoàn toàn đã đạt tới mức độ tột đỉnh trên nền tảng cơ bản của tinh phẩm.

Cô ấy thầm toát mồ hôi hột, rồi lại ngước mắt nhìn biểu cảm của nhà điều chế hương phía đối diện. Họ có thảng thốt, có ngờ vực, còn có cả sự gian xảo, đùa cợt trên khó khăn của người khác.

Hạ Trú không màng tới cảm xúc của mọi người, từ đầu tới cuối cô chỉ nhìn Lục Đông Thâm: “Trong thời gian 10 ngày, em bảo đảm có thể giúp buổi ra mắt sản phẩm mới tổ chức như đã hẹn, đồng thời có thể mang sản phẩm mới tới buổi ra mắt đó. Đương nhiên, thời gian sau này để đưa vào sản xuất lại là chuyện khác.”

Chính vì thế, đây mới là chuyện không thể hoàn thành.

Tất cả mọi người đều hiểu rõ điểm này.

“Em cần sự hỗ trợ nào không?” Lục Đông Thâm hỏi.

Hạ Trú thẳng thừng dứt khoát: “Cần anh tin tưởng em, cho em thời gian.”

Tất cả mọi người đều nhìn sang Lục Đông Thâm, bày ra biểu cảm giống như “Anh cho cô ta thời gian là anh bị điên rồi”.

Lục Đông Thâm nhìn Hạ Trú không chớp mắt, đôi mày như đang đăm chiêu suy nghĩ.

Lúc này tất cả mọi người đều đang đợi một câu nói của Lục Đông Thâm.

Đồng ý với Hạ Trú đồng nghĩa với việc khiến tất cả mọi người cùng mạo hiểm, nếu không đồng ý thì sự lựa chọn duy nhất chính là phương án của Quý Phi, chí ít sẽ không có sai sót gì xảy ra.

Quyết định sắp tới của Lục Đông Thâm cũng đồng nghĩa với việc quyết định ai là người có quyền kiểm soát cuối cùng đối với sản phẩm mới.

Quyết định cơ hội của một người, cũng là đường cụt của người khác.

Tất cả mọi người đều nín lặng, phòng họp im phăng phắc.

Lục Đông Thâm tựa ra sau lưng ghế, lần sờ bao thuốc lá trên mặt bàn, rút ra một điếu ngậm vào miệng, ngọn lửa từ bật lửa từ từ dâng lên, chiếu sáng đôi đồng tử sâu hút của anh, nhưng anh sáng đó cũng lại bị sự sâu xa đó nuốt chửng chỉ trong giây lát, hút vào một miền tối tăm không bờ không bến.

Anh phả ra một làn khói, làm mơ hồ khuôn mặt tuấn tú.

Cảnh Ninh ngồi chếch phía đối diện Lục Đông Thâm, đang hồi hộp nhìn anh. Thật ra trong lòng cô ấy có một linh cảm. Cô ấy đã theo anh nhiều năm như vậy, biết quá rõ dã tâm người sếp của mình.

Không phải anh yêu mạo hiểm, nếu trên đời cứ mãi mưa thuận gió hòa, chẳng ai thích dùng cái chết để trừng phạt chính mình.

Nhưng trong lòng cô vẫn có chút kỳ vọng, hy vọng lần này anh có thể dùng phương pháp an toàn nhất, cho dù thật sự làm tổn hại tới chất lượng của thương hiệu H cũng không sao, chỉ cần, mọi chuyện không đi theo chiều hướng tệ hại hơn…

Suy nghĩ ấy vừa dứt thì cô ấy nghe thấy Lục Đông Thâm khẽ gọi: “Cảnh Ninh.”

Cảnh Ninh giật mình, vội vàng cất hết mọi suy nghĩ vụn vặt, nhìn về phía Lục Đông Thâm.

Quá nửa điều thuốc của anh còn chưa hút hết, Lục Đông Thâm đã dập vào trong gạt tàn, cũng ức là anh chỉ mất một khoảng thời gian ngắn để đưa ra quyết định.

Anh chậm rãi dập đầu thuốc rồi nói: “Thông báo xuống dưới, buổi công bố sản phẩm mới tổ chức như bình thường. Yêu cầu bộ phận Thị trường, bộ phận Quan hệ và bộ phận Thương hiệu chuẩn bị sẵn sàng, các bộ phận khác vẫn phối hợp như kế hoạch cũ.”

Cảnh Ninh bỗng cảm thấy đầu óc chao đảo, Lục Đông Thâm đã đồng ý với phương án của Hạ Trú.

Tất cả mọi người ngơ ngác nhìn nhau.

Quý Phi không thể bình tĩnh nữa, cô ta đứng phắt dậy: “Lục tổng, quyết định của anh quá mạo hiểm, phía tổng bộ cũng sẽ không đồng ý đâu, lỡ như…”

“Tôi sẽ đích thân có lời với tổng bộ, không có lỡ như. Nếu thật sự có vấn đề gì, tôi sẽ chịu trách nhiệm.” Lục Đông Thâm ngắt lời Quý Phi, thông báo thẳng thừng.

Sau đó anh quay đầu sang nhìn Hạ Trú, ánh mắt vững vàng: “Thế nên, em phải dốc hết sức mình.”

Trái tim Hạ Trú cuộn trào cảm xúc, hành động hôm nay của Lục Đông Thâm lại khiến cô nhớ tới lúc ở Thương Lăng, anh cũng cho cô thời gian như vậy, là liều một lần, và hơn cả là tin tưởng giao phó cho cô.

Cô nói: “Vâng.”

Lần này, cô và anh lại bị đẩy ra đầu sóng ngọn gió, chạy đua cùng thời gian.

Hạ Trú quay mặt lại, nhìn thẳng vào vẻ mặt khó coi của Quý Phi: “Còn vấn đề gì không?”

Quý Phi nghiến răng, không nói câu gì.

Hạ Trú thấy vậy đứng lên: “Trần Du, đừng lãng phí thời gian nữa, đi thôi.”

Bây giờ coi như đã bắt đầu khoảng thời gian đếm ngược, thời gian đối với họ mà nói cực kỳ đáng quý. Cô đang phải lấy mười ngày này ra để đọ với nghiên cứu mấy năm của Quý Phi. Thế nên, từng giây từng phút đều bị bẻ ra sử dụng.

Khi đi tới cửa phòng họp, Hạ Trú bỗng quay ngược lại.

Cô đi tới bên cạnh Quý Phi, chống tay lên lưng ghế, xoay chiếc ghế cô ta đang ngồi lại.

Quý Phi bất ngờ vì hành động của cô, kêu toáng lên một tiếng.

Ngay sau đó Hạ Trú cúi người xuống, chống tay hai bên ghế, giam Quý Phi vào khoảng trống giữa cô và chiếc ghế.

Quý Phi nhìn cô đầy cảnh giác, sống lưng cứng đờ dán chặt vào ghế.

Khóe môi Hạ Trú nhếch lên, khuôn mặt nửa công nửa thụ đó cực kỳ xấu xa. Cô áp mặt xuống, gần như dính sát vào mặt Quý Phi, cảnh cáo rành mạch: “Muốn đoạt lại quyền lực trong tay tôi hả, từ bỏ đi. Nói thêm một câu, tôi không cần biết việc thông tin về sản phẩm mới lần này bị rò rỉ ra ngoài có liên quan tới cô hay không. Trong vòng mười ngày tới, nếu tôi và sản phẩm mới của tôi có bất kỳ chuyện gì thì trách nhiệm cũng thuộc về cô. Lục tổng làm chứng.”

Tuy Lục Đông Thâm không có quá nhiều biểu cảm, nhưng tận sâu nơi đáy mắt vẫn lấp lánh một nụ cười, như ung dung lại như khó xử.

Quý Phi sửng sốt: “Dựa vào đâu?”

Hạ Trú tiếp tục áp mặt xuống thêm chút nữa, bờ môi hồng mấp máy: “Tôi vui là được.”

Chương 311 : May mà cô không phải đàn ông

Ra khỏi phòng hội nghị, các nhà điều chế hương của các ekip khác đều đi vây quanh trước sau Hạ Trú, liến thoáng liên hồi, có hưng phấn, cũng có lo lắng.

Trần Du rảo nhanh vài bước để theo kịp bước chân của Hạ Trú, đè tay lên ngực, nói: “May mà cô không phải đàn ông.”

“Là đàn ông thì sao?” Hạ Trú ấn thang máy, chẳng bao lâu sau cánh cửa đã mở ra.

Trần Du nói: “Cô mà là đàn ông, tôi chắc chắn sẽ yêu cô. Ban nãy, tôi còn tưởng cô định hôn Quý Phi nữa.”

Hạ Trú bước vào thang máy, ekip của cô cũng bám theo sau, nghe xong đều phá lên cười.

“Tôi rảnh lắm hả, hôn cô ta chi bằng hôn mấy người đi. Mười ngày tới không có chuyện nghỉ ngơi đâu, tất cả tập trung tới phòng thực nghiệm tăng ca.” Hạ Trú nói.

Mấy người đó không có ý kiến gì vì ai cũng biết thời gian đang là vấn đề cấp bách và nặng nề.

Trần Du buột miệng hỏi: “Chỉ có mười ngày thôi, cô chắc chắn bao nhiêu phần?”

“Không biết nữa, nghe theo ý trời vậy.” Cửa thang máy mở ra, Hạ Trú buông một câu nhẹ tênh như vậy rồi đi ra ngoài.

Mấy người kia nghe xong đều sửng sốt, sững người tại chỗ. Khi thang máy đóng lại sau đó, họ mới chợt bừng tỉnh, vội vàng ấn nút rồi đi theo ra ngoài.

Trần Du khóc dở mếu dở, lời của Hạ Trú như một quả bom khiến cô tan xác, không toàn thây, thậm chí là muốn chết ngay.

Cô ấy không ngừng gào thét trong lòng: Hạ Trú! Cô làm gì vậy, làm gì vậy, làm gì vậy!

***

Nguyễn Kỳ đun một vò rượu, hương thơm thấm đượm cả gian phòng.

Khi Nhiêu Tôn đẩy cửa ra, một tay cô đang cầm vò rượu, một tay gác bên mép cửa. Cô ăn mặc rất thoải mái, một chiếc áo choàng dài màu cánh hồng khô, mái tóc dài gần đến eo buông xõa.

Sau khi nhìn thấy cô, sắc mặt Nhiêu Tôn dịu đi một chút, nhưng ngữ khí không hề nhẹ nhàng: “Cô còn biết đường quay về à?”

Nguyễn Kỳ liếc nhìn anh, rồi quay người đi vào trong.

Nhiêu Tôn nhìn thấy dáng vẻ không buồn trả lời đó của cô lại không biết phải trút giận vào đâu.

Sớm biết cô là một kẻ vô tình, anh đã chẳng buồn lo chuyện của cô.

Sợ cô bị người nhà họ Thai bắt nạt, anh phá lệ xen vào chuyện di chúc nhà người ta, quyết giành về cho cô phần di sản thậm chí là cả tro cốt của bố cô, kết quả thì sao?

Anh còn đang đợi tới khi cô cảm kích tới khấu đầu tạ ơn đây. Nhưng quay ngoắt đi, cô gái này đã chạy mất dạng, tới biệt thự cũng không tìm thấy cô, di động như một dụng cụ vô hình, càng không trả lời anh.

Cứ cho là cô không hứng thú gì với phần di sản ấy, nhưng chí ít cũng phải nghĩ đến chuyện tro cốt của Thai Quốc Cường do anh mang về chứ, cũng coi như đã giúp cô hoàn thành tâm nguyện, chơi trò biến mất thật chẳng ra sao.

Nhiêu Tôn đi thẳng vào trong nhà.

Căn biệt thự này chưa quá lâu đời, chỉ là nhà họ Thai vẫn thích coi nó là nhà cũ. Tuy mua từ đầu, nhà họ Thai lại thường xuyên sống ở nước ngoài, nhưng vẫn luôn có người dọn dẹp thường xuyên.

Có điều, đồ đạc về cơ bản đã được dọn sạch, trông trống trải rõ ràng.

Nguyễn Kỳ ngồi dựa vào chiếc ghế lớn trước cửa sổ sát đất.

Ánh nắng vừa đẹp.

Bên ngoài cửa sổ sát đất là vườn hoa, phóng tầm mắt ra ngoài là một màu xanh mướt. Ánh nắng tươi sáng của mùa thu được lá cây lọc qua một lượt, trải xuống lớp sàn gỗ trong phòng khách, càng khiến nó sáng lên rực rỡ.

Nguyễn Kỳ cứ ngồi uể oải như thế, cánh tay phải chống lên đầu, ngón tay bàn tay trái móc vào vò rượu. Cô uống thêm một hớp, khuôn mặt lại đỏ ửng lên vài phần.

Con người ngồi giữa phong cảnh còn đẹp hơn cả một phong cảnh làm động lòng người.

Có điều, nhìn gần thì sự lạc lõng và cô đơn trong ánh mắt cô lại khiến người ta xót xa.

Mọi sự bất mãn dâng đầy trong lòng Nhiêu Tôn bỗng tan biến mất dạng, anh khẽ thở dài một tiếng, ngồi sụp xuống, hỏi cô: “Mấy hôm nay cô đi đâu?”

Nguyễn Kỳ nhìn ra phong cảnh bên ngoài, con ngươi không buồn nhúc nhích, mệt mỏi mang chút men rượu: “Hợp táng.”

“Chôn ở đâu?”

“Sông lớn biển lớn.” Nguyễn Kỳ thở dài: “Tôi đã nói rồi, mẹ tôi không thích bị bó buộc, để bà được ngắm nhìn một lượt giang sơn đất nước là một chuyện tốt.”

Nhiêu Tôn đúng là có từng nghe cô nhắc tới, nhưng không nghĩ là thật. Dẫu sao thì người chết đi được chôn xuống đất mới thật sự bình an. Huống hồ cô từng ôm tro cốt của mẹ tới phủ Thân vương thì ắt muốn đi theo con đường chôn cất. Ai ngờ cô nói thật.

Suy nghĩ một chút, anh hỏi cô: “Vậy sau này cô cúng bái kiểu gì?”

“Ngày sinh ngày giỗ, tế trời tế đất tế núi sông.” Nguyễn Kỳ lại uống một ngụm rượu, nhìn ra ngoài cửa sổ mỉm cười: “Thật ra chúng ta đều hiểu mà, người chết rồi như ngọn đèn tắt.”

Nhiêu Tôn thấy vậy, đáy lóng dâng lên chút thương xót: “Nếu đã không thích ở đây, sao còn quay về? Sao không về nhà?”

“Nhà?” Cuối cùng con ngươi của Nguyễn Kỳ cũng động đậy. Cô quay sang nhìn anh, trong ánh mắt là sự mơ màng, nghi hoặc, như một linh hồn bơ vơ, cô lẩm bẩm: “Bây giờ tôi làm gì còn nhà…”

Câu nói này khiến Nhiêu Tôn vừa thương vừa giận, anh đứng phắt dậy, nhìn cô từ trên xuống dưới, quát khẽ: “Ý của cô là, chỗ tôi không phải là nhà đúng không?”

Nguyễn Kỳ sững người.

Ánh mắt dần dần có tiêu điểm, cô thất thần nhìn Nhiêu Tôn một lúc lâu, ánh sáng trong đôi mắt đó giống như những vì sao trên sông Ngân Hà, che giấu một thứ tình cảm rất sâu. Nhưng một lát sau, ánh sáng ngân hà vạn trượng đó cũng bị giấu đi theo.

Cô quay đầu lại ngồi dậy, mắt hướng ra ngoài cửa sổ, im lặng.

Chỉ để lại cho Nhiêu Tôn một bóng lưng.

SPONSORED

Cô độc, lẻ loi, giống như con thuyền mắc cạn ngàn năm vào bờ cát.

Nhiêu Tôn xoa xoa chóp mũi, cảm thấy mình nói có hơi nặng lời một chút, lại thấy sự bất lực ấy của cô, anh bắt đầu thấy không đành lòng.

Ngẫm nghĩ một chút, anh thẳng thừng ngồi xuống bên cạnh cô, giơ tay nới lỏng cổ áo để dễ thở hơn.

Nguyễn Kỳ đánh mắt nhìn anh, sau đó lại cầm vò rượu lên.

Nhiêu Tôn ngăn cô lại, tiện thể giật luôn lấy vò rượu.

“Giật rượu của tôi làm gì? Trả tôi!”

Nói rồi Nguyễn Kỳ giật lại, Nhiêu Tôn nhanh tay giơ cao vò rượu lên. Nguyễn Kỳ vồ hụt, trở ngược tay giật tiếp. Nhiêu Tôn lại đổi tay, làm vò rượu thay đổi vị trí. Nguyễn Kỳ không kịp thu người về, lập tức bổ nhào vào lòng anh.

Cô sốt sắng ngẩng đầu lên oán trách: “Tôi uống rượu gây trở ngại gì cho anh?”

“Cô là người tôi bảo vệ, uống say khướt vào còn ra thể thống gì?” Nhiêu Tôn nhíu mày quát.

Nguyễn Kỳ không nói nữa, nhìn anh bất động.

Ở khoảng cách này, cô thấy anh thật sự rất đẹp trai, khuôn mặt có dáng, mắt sâu, mũi thẳng. Cô luôn cho rằng đàn ông một mí mắt sẽ nhỏ, nhưng Nhiêu Tôn thì không. Đôi mắt anh dài, có thần, khi hơi nheo lại mang ba phần uy nghiêm, bốn phần phong lưu, còn lại là tà mị.

Cực kỳ ngông cuồng, cố chấp, thi thoảng còn trẻ con nữa.

Cô nhìn anh, như rơi vào khoảng sâu thẳm trong ánh mắt anh. Đó là một vùng vũ trụ hồng hoang không có bến bờ, có một lỗ đen đang từ từ hút cô vào trong.

Cô nhìn thấy gò má anh đang càng lúc càng sát lại, sau đó là tới đôi mắt anh…

Khi bờ môi gần như áp sát, ngoài cửa sổ có một con chim bất ngờ tung cánh bay qua làm kinh động cả hai con người đang chuẩn bị hút vào nhau.

Nguyễn Kỳ giật mình tỉnh giấc, đẩy Nhiêu Tôn ra.

Nhiêu Tôn như cũng tỉnh khỏi cơn mộng mị, bị cô đẩy một cái, trọng tâm không vững, một tay phải chống xuống đất giữ vững cơ thể. Anh nhìn Nguyễn Kỳ chăm chằm, hơi thở có phần gấp gáp.

“Trả tôi.” Nguyễn Kỳ không quên vò rượu, giật lại từ tay anh, cô không nhìn anh nữa, nhưng khi uống rượu vào, vành tai càng đỏ ửng lên.

Nhiêu Tôn vẫn giữ nguyên tư thế ngã ngửa đó, bất thình lình nhớ lại chút ký ức vụn vặt về đêm say rượu kia, bỗng chốc cảm thấy gượng gạo.

Rất lâu sau anh mới ngồi thẳng dậy, hắng giọng nói: “À.. Sau này cô đến chỗ tôi ở đi, tôi sẽ có trách nhiệm với cô, tôi lo cho cô.”

Nguyễn Kỳ quay đầu thảng thốt nhìn anh, ngụm rượu trong miệng chưa kịp nuốt, phun thẳng ra áo sơ mi của anh…

Chương 312 : Anh thích tôi rồi sao?

Hoàn toàn bất ngờ.

Lần này tới lượt Nhiêu Tôn sửng sốt, anh cúi đầu xuống nhìn một mảng ướt đẫm trước ngực, nghiến răng: “Nguyễn Kỳ! Cô rắp tâm trả thù đúng không?”

Sau chuyện tối hôm đó, Nhiêu Tôn cũng dần dần nhớ ra không ít, trong đó bao gồm cảnh tượng mình nôn đầy ra người Nguyễn Kỳ. Tuy rằng mọi hình ảnh đều vụn vặt tan tác, thế nhưng anh vẫn nhớ mảnh vụn “nôn mửa” ấy.

Nguyễn Kỳ tuy ngượng ngập nhưng vẫn cứng miệng: “Cũng coi như có qua có lại, hòa nhau.”

Nhiêu Tôn nghiến răng kèn kẹt: “Cô nói đi, cô cũng được coi là một cô gái xinh đẹp, sao tâm địa lại độc ác thế hả?”

Nguyễn Kỳ xách vò rượu lên, tảng lờ anh.

Nhiêu Tôn đứng lên, tự động đi tìm giấy ăn. Anh phải tìm một vòng mới tìm thấy, men rượu trên áo sơ mi cũng đã tỏa mùi đi hết, chỉ để lại một thứ mùi ngọt ngào.

Anh nắm chặt tờ khăn giấy trong tay, ngồi lại xuống bên cạnh Nguyễn Kỳ, ra sức cọ cọ nó lên áo, ngữ khí không thiện chí: “Nha đầu chết tiệt, áo sơ mi này của tôi mới may xong đấy!”

Nguyễn Kỳ ngửa cổ uống thêm một ngụm rượu, uể oải nói: “Con người sống nhờ thể diện, anh đâu có nghèo đến nỗi chỉ có độc cái áo sơ mi này!”

Chửi người rất khó chịu.

Nhiêu Tôn bực dọc: “Cô nói xem, cô khó dễ với chính mình làm gì chứ? Ở đây muốn gì cũng không có, mấy hôm nay cô ăn gì, uống gì?”

Nguyễn Kỳ quay đầu nhìn anh chằm chàm, từ tốn nói bằng một ngữ khí có thể khiến người ta tức chết: “Cậu chủ Tôn, ông anh chưa dùng dịch vụ ship đồ ăn bao giờ à?”

Nhiêu Tôn tức giận đáp: “Nhìn thấy nhân viên trong công ty dùng rồi.”

Nguyễn Kỳ muốn cười, nhưng cố nhịn, khẽ thở dài: “Con người ấy mà, sợ nhất là sống trên mây, trở thành một kẻ cực ngốc.”

Nói xong câu này, cô không nghe thấy Nhiêu Tôn cãi lại nữa. Hiếm có dịp cô dìm anh như vậy mà anh không phản bác. Nguyễn Kỳ nhìn anh, anh không đoái hoài tới cô, vẫn đang cúi đầu lau sơ mi, dáng vẻ cố chấp ấy trông rất thú vị.

Cô còn nhớ lần đầu tiên nhìn thấy anh, đúng như đánh giá của mọi người dành cho anh. Một Thái tử gia kinh thành, ngạo mạn hống hách, không coi ai ra gì.

Nhưng bây giờ lại cảm thấy, thật ra anh còn quá trẻ con, ví dụ như bây giờ, còn có nét đáng yêu nữa.

“Này!” Cô gọi anh.

“Gì?”

Nguyễn Kỳ quay người lại đối diện anh, hỏi với vẻ rất khó hiểu: “Ban nãy anh nói sẽ chịu trách nhiệm với tôi, trách nhiệm gì?”

Nhiêu Tôn nghe xong câu này, bất ngờ cảm thấy gượng gạo. Anh vo tròn tờ giấy ăn trong tay lại, nghịch qua nghịch lại, làm như rất thoải mái.

“Buổi tối hôm ấy… thì đó… chẳng phải tôi không thân thiện với cô lắm sao?”

Nguyễn Kỳ nhướng mày nhìn anh.

Nhiêu Tôn quăng cục giấy đi, đối diện với cô: “Tuy rằng hôm đó tôi chưa thực sự làm gì cô, nhưng dù sao cũng đã bất lịch sự làm tổn thương cô, thế nên tôi cảm thấy tôi cần phải chịu trách nhiệm với cô.”

Chí ít thì xé rách áo cô cũng phải đền chứ.

Nguyễn Kỳ biết anh đang ám chỉ hành vi đè cô xuống tối hôm đó. Ngẫm nghĩ một chút, cô đưa vò rượu trong tay cho anh.

Nhiêu Tôn liếc nhìn vò rượu: “Không uống.”

“Đây là rượu mà đến Hạ Trú cũng thích uống.” Nguyễn Kỳ cười nói.

“Cô ấy thích là tôi phải thích à?”

Nguyễn Kỳ đẩy vò rượu ra trước mặt anh: “Đây là rượu tôi ủ đó, làm khó được Hạ Trú, anh không tò mò sao?”

Quả thực làm dấy lên sự hiếu kỳ trong người Nhiêu Tôn. Anh cầm vò rượu lên uống một ngụm, sau đó nhíu mày đặt xuống: “Thế này mà gọi là rượu?”

“Rượu hoa quả, cảm giác có ngọt một chút, không thể so với rượu nặng được.” Nguyễn Kỳ lại dựa vào ghế như một con mèo lười: “Bên trong có tổng cộng 15 loại hoa quả, nhưng Hạ Trú chỉ ngửi ra được 14 loại, cô ấy nhận thua với tôi trong điện thoại rồi.”

15 loại hoa quả?

Nhiêu Tôn tặc lưỡi, nhấp thêm ngụm nữa, nếm một lúc lâu: “Chỉ ngửi ra được mùi táo.”

Nguyễn Kỳ chép miệng lắc đầu, đây chính là khoảng cách giữa người với người đấy.

“Đang yên đang lành tôi ngồi đây nếm rượu với cô làm gì, là rượu ngon thì tôi đã nhịn.” Nói rồi, Nhiêu Tôn đứng lên: “Mau đi theo tôi, nói linh tinh làm gì?”

“Anh đối xử với Hạ Trú cũng kiểu này à?”

“Sao đang dưng cô cứ thích nhắc tới cô ấy thế?” Nhiêu Tôn không vui.

“Nhắc cô ấy, vì tôi muốn biết, hôm nay bỗng dưng anh nói mấy lời đó là vì áy náy, hay là…”

“Hay là gì?”

Nguyễn Kỳ nhìn anh chằm chằm.

Nhiêu Tôn bị cô nhìn đến mất tự nhiên: “Cô có chuyện gì thì nói đi, đừng khó dò như thế.”

Nguyễn Kỳ im lặng một lúc, bỗng nhiên hỏi anh: “Anh thích tôi rồi sao?”

Một câu hỏi khiến Nhiêu Tôn nghẹn lời.

Anh đứng đực ra đó nhìn cô, rất lâu sau mới phản ứng lại, nhíu mày: “Cô nói xem, sao cô không có chút bẽn lẽn nào của con gái vậy hả?”

Nguyễn Kỳ hơi nghiêng đầu, ánh mắt xuyên qua ánh nắng trong veo rơi xuống vành tai anh, cô đăm chiêu: “Vành tai đỏ lên kìa? Thiếu niên trong sáng, rượu của tôi không nặng lắm đâu.”

“Không đi theo tôi chứ gì?” Nhiêu Tôn lảng tránh vấn đề, xắn tay áo lên.

Nguyễn Kỳ thấy tư thế đó không ổn lắm, bèn cảnh giác: “Anh định làm gì?”

“Không rắn với cô, cô không biết cái tên Nhiêu Tôn của tôi viết thế nào phải không?” Nhiêu Tôn sải bước tới trước, lập tức kéo cô lên, cánh tay rắn chắc khoác lên người cô, bế ngang cô lên.

“Về nhà!”

***

Mọi người trong ekip của Hạ Trú đều đã có mặt tại phòng thực nghiệm Thuận Nghĩa, ban ngày làm việc, buổi tối cũng tăng ca, mệt rồi thì ngủ tại đó.

Cả quá trình được niêm phong, di động được bật mạng, nhưng không được quay phim hay ghi hình tại nơi làm việc.

Ngoài khu nghỉ ngơi, bình thường được Hạ Trú trang trí rất dịu dàng ra, khu vực làm việc đều được tiến hành vô trùng một loạt. Căn phòng ở tiền viện và phòng khách chủ yếu dùng để tiếp khách và nghỉ ngơi. Đi xuyên qua là tới phòng ngủ ở hậu viện, nơi tập trung của cả ekip.

Một diện tích tới trăm mét vuông, những máy móc tiên tiến, còn đủ các khu vực biệt lập như khu chiết tách, khu chưng cất, khu khử trùng, khu đông lạnh, khu bảo quản… Mùi hương nhân tạo và mùi hương tự nhiên đều được phân loại để chuẩn bị sử dụng.

Các khu vực được ngăn cách nhau bằng lớp kính thủy tinh để tiện cho mọi người phối hợp làm việc.

Các dụng cụ bằng thủy tinh được hương liệu hay tinh dầu được xếp thẳng hàng, từ trên xuống dưới nhiều tầng, trong mỗi ống đều được cắm một ống hút mảnh để tiện pha chế mùi hương.

Ai nấy đều bận rộn.

Mỗi người phụ trách một lĩnh vực khác nhau, khi cân đo nguyên liệu có người phụ trách đứng bên quan sát và giám sát.

Cũng có người phụ trách chỉnh màu và pha chế trong nồi hương.

Trong lúc bận rộn, mọi người cũng không quên đùa giỡn về bữa trưa hôm nay.

Có người nói đầu bếp hôm nay bị tịt mũi, bỏ quá nhiều hồ tiêu, sặc đến độ mũi còn đau.

Có người nói sau này phải đổi nhà hàng, nhà hàng đó nấu càng lúc càng ít hơn.

Còn có người nói: Chúng ta đều là những người ăn bằng mũi, sau này vẫn nên ít ăn đồ cay thôi, ảnh hưởng công việc.

Vì đóng kín cửa, thế nên trong phòng thực nghiệm không có người giúp việc theo giờ hay bảo mẫu, mỗi người phụ trách vệ sinh riêng trong khu vực sản xuất của mình, ăn cơm thì gọi ship ngoài.

Thi thoảng Hạ Trú có tâm trạng cũng thể hiện chút tài mọn cho họ xem.

Trong lúc mọi người đang mồm năm miệng mười, Trần Du bực dọc nói: “Mấy người đúng là chỉ nhìn người ta cười không thấy người ta khóc. Nguyên liệu trong căn nhà này đều là tâm huyết nhiều năm của Hạ Trú. Có nguyên liệu mọc ở nơi không người, có nguyên liệu trên tận núi tuyết, lại có nguyên liệu ở vực sâu hay sa mạc, cô ấy đều từng bước tìm ra. Cho dù Quý Phi có tới, cũng không thể vất vả được bằng cô ấy.”

Chương 313 : Chỉ để gặp mặt cô

Câu ấy đã khiến tất cả mọi người im bặt.

Quả thực đúng như vậy, rất nhiều nguyên liệu cực kỳ quý hiếm, thậm chí có nhiều loại mà những người ở trong nghề nhiều năm như họ còn chưa từng nghe qua, có những loại chỉ tồn tại trong các hương điển cổ xưa, thậm chí có nguyên liệu còn truyền thuyết hơn cả truyền thuyết, nhưng chỉ có những thứ Hạ Trú không muốn lấy chứ không có những thứ cô không lấy được.

Thấy thái độ của Trần Du không tốt, còn nhíu chặt mày, người đứng bên cạnh hỏi cô ấy đã xảy ra chuyện gì. Trần Du thở dài nặng nề: “Cũng không biết Hạ Trú rốt cuộc đang nghĩ gì, thêm vào nguyên liệu mới, nước hoa cần ít nhất nửa tháng, làm sao kịp được chứ.”

Đây không phải là lo lắng của một mình Trần Du, thế nên, trong giây lát cả phòng thực nghiệm đều trầm mặc.

Hạ Trú đang ở gian trước.

Sau khi ăn xong bữa trưa, phân công đầy đủ nhiệm vụ rồi cô tự đóng cửa ngồi trong phòng.

Cô ôm chiếc trống châu Phi đã đi theo mình từ Thương Lăng tới Bắc Kinh đó trong lòng, chính là chiếc trống đã từng là vật trấn cho tiệm bán trống ở Thương Lăng, tuyệt đối không được bán đi.

Chiếc trống châu Phi này được làm tỉ mỉ hơn bất kỳ chiếc trống nào trong tiệm, khi gõ nhẹ lên sẽ thoang thoảng một mùi trầm hương. Đương nhiên, nếu là bình thường, Hạ Trú sẽ không dễ dàng chạm vào chiếc trống này.

Bây giờ, cô nhẹ nhàng vỗ vào nó.

Tiếng trống kéo dài, trầm trầm.

Một chiếc trống châu Phi là tốt hay xấu được quyết định bởi gỗ và da trống. Thân trống chắc chắn phải được làm từ loại gỗ thượng hạng, mặt trống chắc chắn phải được làm từ loại da thượng hạng.

Chiếc trống này do cô đích thân làm, chỉ riêng việc tìm nguyên liệu gỗ làm thân trống, cô cũng đã phải đi khắp ngọn núi Thiên Chu ở Thương Lăng.

Rồi lại mất gần nửa tháng tỉ mỉ mới hoàn thành được chiếc trống này.

Mỗi một chữ bùa khắc trên trống cũng do chính tay cô khắc.

Hạ Trú gõ nhẹ nhàng khoảng hai, ba phút, sau đó dừng lại, ngón tay vuốt nhẹ lên mặt trống, thân trống, dây trống, vuốt qua từng nơi cô đã tỉ mỉ thiết kế.

Rồi cô lại im lặng vài phút.

Cô sờ vào con dao Phần Lan bên cạnh mình.

Cô rút dao ra khỏi chuôi.

Lưỡi dao sáng loáng, phản chiếu ánh sáng sắc lẹm.

Hạ Trú cắn răng, nín thở, giơ con dao Phần Lan lên rồi đâm xuống thật mạnh.

Giây phút mũi dao chọc thủng mặt trống, cô bỗng cảm thấy trái tim mình như bị dao đâm. Cô giơ tay trái lên ấn vào ngực. Phải rất lâu sau, cuối cùng cô mới xoa dịu được cơn đau đớn. Bàn tay phải cầm dao gia tăng sức mạnh, lưỡi dao men theo những đường nét từ từ rạch mặt trống ra…

***

Vào lúc Trần Du đang đau đầu thì thấy Hạ Trú đi vào.

Cô đã mặc quần áo vô trùng xong xuôi, sắc mặt trông có phần nhợt nhạt.

Trần Du nhìn thấy cô như thấy cứu tinh, tiến lên trước, hỏi: “Vấn đề làm chín* nước hoa phải giải quyết thế nào?”

*Thuật ngữ hóa học “Ageing effect”.

“Để tôi giải quyết.” Hạ Trú tiến đến khu vực tách hương liệu.

Trần Du đi theo, hạ thấp giọng gạn hỏi: “Theo thời gian thông thường, chúng ta vốn dĩ…”

“Đủ dùng.” Hạ Trú trả lời nhẹ nhàng.

Trần Du không biết nên nói gì, rõ ràng Hạ Trú không định giải thích cho cô ấy nghe.

Chẳng bao lâu sau, cô ấy thấy Hạ Trú cầm một chiếc túi vô trùng ra, bên trong đựng một thứ gì giống như da. Hạ Trú lấy nhíp gắp thứ bên trong đó ra, tiến hành rửa sạch sẽ. Suốt cả quá trình, Trần Du nhìn rất rõ ràng, thật sự là một miếng da.

“Đây là gì vậy?” Trần Du tò mò hỏi: “Sao lại giống như… da của loài động vật nào đó thế?”

“Là da trống.” Hạ Trú không giấu giếm cô ấy, rửa sạch lớp da trong tay hết lần này đến lần khác: “Nhiều năm về trước, tôi đã tìm một thứ hương liệu rất quý hiếm, rửa sạch phơi khô rồi nghiền nát thành bột. Loại hương liệu này chỉ có thể sống ký gửi vào da, lâu dần mùi hương chiết tách ra sẽ khá nặng, hơn nữa còn trộn lẫn với mùi thơm của da, thích hợp nhất dùng cho việc ổn định mùi hương cơ bản. Thế nên tôi đã làm lớp da bảo vệ hương liệu ấy thành da trống châu Phi, luôn mang theo bên mình, khi cần sẽ sử dụng.”

Trần Du hiểu ra.

Trong việc điều chế mùi hương, những sản phẩm có mùi da thuộc rất hay gặp, nhất là trong các sản phẩm nước hoa nam giới, đó là một trong những mùi hương không thể thiếu.

Nhưng, thật ra Trần Du vẫn còn không ít nghi vấn. Ví dụ như cho dù có hương liệu và da thuộc được chế tạo bí mật thì làm sao để tiết kiệm thời gian làm chín?

Thậm chí cô ấy còn muốn hỏi loại nguyên liệu này rốt cuộc là gì, sao có thể khiến Hạ Trú tự tin chiến thắng được Quý Phi như vậy?

Vô vàn những vấn đề ấy cứ xoay tròn trong cổ họng, khiến Trần Du đứng nguyên tại chỗ không nhúc nhích.

Hạ Trú thấy vậy bèn hỏi: “Còn chuyện gì sao?”

Sắc mặt Trần Du có chút không tự nhiên. Ngẫm nghĩ một lát, cuối cùng cô ấy cũng không hỏi nhiều, chỉ hắng giọng: “Tôi muốn xem bên cô có cần giúp đỡ gì không.”

“Tạm thời không cần, tôi chiết tách và chưng cất nguyên liệu trước đã.” Hạ Trú rửa sạch lớp da, sau đó đặt vào đĩa thủy tinh. Các lần nước đã rửa cô không đổ đi mà cũng lần lượt cho vào trong các ống thủy tinh.

Cứ như vậy, cô bận rộn tới tận khi mặt trời xuống núi.

Có một nhà điều chế hương đi từ ngoài vào, khẽ thở dài một tiếng: “Hoàng hôn ngoài kia đẹp lắm luôn, cả bầu trời cứ như bùng cháy vậy.”

Có người tạm dừng nghỉ ngơi, có người vẫn tất bật công việc.

Bấy giờ Hạ Trú mới ý thức được thời gian.

Trôi nhanh như tên bắn.

Di động chợt rung lên, cô tháo găng tay, liếc nhìn sau đó gọi Trần Du tới, bảo cô ấy làm tiếp.

Khi Hạ Trú đi ra, Trần Du dùng ống hút từng chút dịch sau khi đã chưng cất rồi nhỏ lên giấy quỳ, giấy quỳ thay đổi màu thể hiện tính kiềm.

Cô ấy ngửi thử.

Là một mùi hương rất đặc biệt.

Giống trầm hương, nhưng chắc chắn không phải trầm hương, lại có một mùi da thuộc thoáng qua, nhưng lại nồng hơn da thuộc.

Trần Du không hiểu.

Đây rốt cuộc là hương liệu gì?

***

Khi Hạ Trú đi ra, ngẩng đầu lên nhìn, quả nhiên, đường chân trời đỏ rực, bóng tối đã sắp nuốt đi tia sáng cuối cùng, lại một ngày trôi qua trước hạn giao nộp sản phẩm mới.

Lá của cây ngân hạnh trong vườn xào xạc, gần như sắp rụng xuống. Gió cũng nổi lên, lạnh hơn không ít. Có phiến lá rụng ngay bên cạnh chân Hạ Trú.

Cô nhìn xuống.

Lá đã vàng quá nửa, không bao lâu nữa, khu vườn này sẽ bị sắc vàng kim nhuộm kín trời.

Nói thật lòng, Hạ Trú rất chờ đợi.

Đây là ngày thu đầu tiên cô đón sau khi trở về Bắc Kinh.

Trời xanh lá vàng, tường đỏ gạch lưu ly là những ký ức đẹp nhất về cảnh thu còn lưu lại trong đầu óc cô.

Cô kéo sát quần áo vào người.

Bên ngoài, xe của Lục Đông Thâm đang đỗ.

Không có tài xế, anh đích thân lái xe đến đây. Hạ Trú rảo nhanh vài bước. Lục Đông Thâm rướn người mở cửa xe ghế phụ, cô liền cúi đầu chui vào.

Cô mang theo chút thu vào trong, lành lạnh.

Sau khi cửa xe đóng lại, Lục Đông Thâm kéo tay cô qua, bọc trong lòng bàn tay mình: “Nhiệt độ hạ rồi, sao không mặc thêm ít quần áo?”

“Có mấy bước, cũng không lạnh.” Hạ Trú nhận được tin nhắn Wechat của anh thì ra ngay, còn cố tình hỏi anh: “Tới kiểm tra tiến độ công việc à?”

Lục Đông Thâm nhẹ nhàng xoa bàn tay hơi lạnh của cô, cười nói: “Nhớ em.”

Hạ Trú cảm thấy ấm áp.

Bàn tay anh ấm áp, cả lời nói của anh cũng ấm áp.

“Sao không vào trong?”

Lục Đông Thâm nói: “Sợ quấy rầy em làm việc.”

Hạ Trú không nhịn được, dựa vào người anh: “Anh phải nhớ, em vì anh mới liều mạng như vậy đấy.”

“Vâng.” Lục Đông Thâm cười khẽ ôm lấy cô, hôn lên trán cô: “Bà Lục càng vất vả càng có công.”

Hạ Trú buông tiếng thở dài, không có mấy chuyện rắc rối này, chẳng phải cô đã là bà Lục danh chính ngôn thuận rồi sao?

Lục Đông Thâm nghe xong hỏi cô có chuyện gì.

Cô không than phiền nữa, hỏi anh: “Hôm nay thế nào rồi?”

“Họp cả ngày, ngày mai anh bay tới Thượng Hải một chuyến.” Lục Đông Thâm khẽ nói.

Hạ Trú biết anh không chỉ bận mỗi việc của Skyline, các dự án và các sản nghiệp thuộc quyền quản lý đều cần anh gật đầu. Thế nên, vì nhung nhớ, anh lái xe từ trung tâm thành phố ra đến tận đây chỉ để gặp mặt cô, điều này càng khiến cô ấm lòng.

Chương 314 : Tình lang trọn đời khó kiếm

Hai người yên lặng tựa vào nhau.

Sắc trời ngoài cửa xe dần dần mất đi ánh sáng, cả chút ráng chiều cuối cùng cũng bị nuốt mất.

Hiếm có dịp được yên tĩnh như vậy.

Hạ Trú cảm thấy từ khi quen Lục Đông Thâm tới giờ, cô càng ngày càng trân trọng những giây phút yên bình như thế này. Không suy nghĩ gì cả, không làm gì hết, cứ thế ngồi tựa vào nhau, ngắm mặt trời mọc rồi lại lặn, hưởng thụ phong hoa tuyết nguyệt.

“Anh sắp phải đi ngay sao?” Lát sau, cô khẽ hỏi.

Lục Đông Thâm giơ tay lên xem đồng hồ rồi nói: “Còn được ở bên cạnh em nửa tiếng nữa, sau đó phải về công ty họp trực tuyến.”

Hạ Trú ôm chặt lấy anh, thật sự không muốn để anh đi.

Lục Đông Thâm ấm lòng vì sự dựa dẫm của cô, giơ tay vuốt ve gáy cô, rồi cúi đầu hôn khẽ lên môi cô, tai ấp má kề, thì thầm nhỏ nhẹ: “Có phải chuyện gì khó khăn không? Cần anh giúp gì không?”

Hạ Trú lắc đầu, điều duy nhất cô cần chính là muốn được nép vào lòng anh như thế này, cảm nhận nhiệt độ cơ thể anh, mùi hương của anh.

“Em có thể làm được, anh phải tin em.”

Lục Đông Thâm khẽ cười, đáp một tiếng “Được”.

Hạ Trú vùi mặt vào trong hõm cổ anh, cọ cọ nhẹ mấy cái, nhưng rồi lại thở dài nặng nề: “Anh bảo rốt cuộc là ai đã tiết lộ thông tin về sản phẩm mới?”

“Không cần biết là ai, chỉ cần không khiến em liên lụy là được.” Lục Đông Thâm nói.

Hạ Trú ngước mắt lên nhìn anh: “Có phải anh đã có đối tượng nghi ngờ rồi không?”

“Vẫn đang điều tra.” Lục Đông Thâm khẽ nói.

Một câu trả lời nhẹ tênh khiến Hạ Trú vừa yên tâm lại vừa thấp thỏm. Cô biết Lục Đông Thâm hành sự trước nay vẫn luôn cẩn trọng tính toán kỹ càng, nhưng cô cũng lo lắng rằng chuyện này không đơn giản như vậy. Có thể tuồn thông tin sản phẩm mới ra ngoài triệt để như vậy, không nghi ngờ gì, chắc chắn là có gián điệp.

Nhưng nghi ngờ là một chuyện, có bằng chứng xác thực lại là một chuyện khác.

Đôi mày hơi nhíu lại của cô bị ngón tay Lục Đông Thâm vuốt phẳng.

Anh đưa cô dựa ra sau ghế, rồi cúi xuống, ngón tay di chuyển từ đầu mày cô xuống gò má rồi nhẹ nhàng vuốt ve. Anh khẽ cười: “Em ấy à, nhiệm vụ của em chính là hoàn thành công thức của sản phẩm mới. Còn những việc khác, đừng suy nghĩ gì cả, cũng đừng lo lắng.”

Đầu ngón tay Lục Đông Thâm ấm áp và thấm một mùi hương sạch sẽ. Hạ Trú rất thích ngón tay của anh, khớp xương vừa rõ ràng vừa thon gầy. Đó là bàn tay có thể thao túng thị trường, hô mưa gọi gió giữa những lợi ích, khi rơi xuống khóe mắt cô lại mang một nét dịu dàng vô bờ.

Nói xong những lời ấy, anh hạ thấp mặt xuống, phủ môi mình lên môi cô, sau đó khẽ gặm cắn bờ môi cô từng chút một, cười khẽ: “Cũng không thể không nghĩ gì đâu nhé, em phải nhớ anh.”

Đồ tự mãn.

Hạ Trú định nói như vậy, nhưng trái tim nhỏ bé lại bị anh chọc ghẹo, đập thình thịch liên hồi, như sóng dậy từng cơn. Cô đang nghĩ, người nào nói tình yêu nam nữ chỉ ngọt ngào trong ba tháng là nói linh tinh, hoặc có lẽ vì họ chưa gặp được người chính xác.

Khi gặp được đúng người rồi, thì bất luận là bao lâu, ngày nào cũng thấy như mới yêu vậy.

Cô vòng tay qua cổ anh.

Nụ hôn của anh di chuyển qua môi cô, luồn lách vào trong khoang miệng, mũi lúc một sâu đậm hơn. Tay anh vuốt ve gò má, chóp mũi chạm vào vành tai, khiến cô ngơ ngẩn.

Sự sâu sắc miên man ấy thấm cả vào hơi thở của anh, khi anh lên tiếng, giọng nói gợi cảm vô cùng.

Anh nói: Bé con, anh nhớ em.

Một câu “Anh nhớ em” so với câu “Anh nhớ em rồi” ban nãy mang hai hàm nghĩa khác nhau. Hạ Trú cảm thấy trong người cũng có nguồn sức mạnh nào đó đang co rút lại đột ngột.

Không phải là điều cô có thể kiểm soát.

Là phản ứng bản năng cô dành cho anh.

Hạ Trú buông bàn tay đang chạm lên ngực anh ra, đầu ngón tay truyền tới chỉ toàn hơi ấm của anh. Ngón tay cô nhẹ nhàng lướt qua yết hầu gợi cảm của anh, chỉ thấy nó trượt lên trượt xuống.

Cô không nhịn được cười.

Qua một thời gian dài ở bên nhau, cô biết rất rõ điểm nhạy cảm của Lục Đông Thâm nằm ở tai, nằm ở cổ. Có lúc cô thích hôn lên cổ anh, nghe hơi thở của anh từ vững vàng tới nặng nề rồi hỗn loạn.

Lục Đông Thâm biết cô có ý trêu chọc, cúi đầu cắn lên ngón tay cô, con ngươi lấp lánh nụ cười, nhưng cũng như đang chứa đựng một con thú: “Đừng thêm dầu vào lửa.”

Hạ Trú biết anh không có thời gian, thế nên cũng không chọc anh nhiều, chỉ mím môi cố nhịn cười.

Sắc trời đêm trong trẻo, ánh trăng sáng rực.

Khuôn mặt người con gái trong lòng được ánh sáng ngoài cửa sổ chiếu vào, càng thêm nõn nà, rực sáng. Đôi mắt tuyệt đẹp toát ra một sự yêu mị, nụ cười như vươn ra một chiếc móc câu, khiến anh không kìm được lòng mình.

Lục Đông Thâm âm thầm hít sâu một hơi.

Nhưng lại không kháng cự được nụ cười khẽ của cô.

Anh cúi đầu xuống, cắn lên môi cô, khi nghe cô kêu đau anh mới ngẩng mặt lên.

Xoa đầu cô, Lục Đông Thâm nói: “Anh sẽ trở về Bắc Kinh nhanh thôi, có chuyện gì lập tức liên lạc với anh.”

Hạ Trú gật đầu.

Cô ôm chặt anh, nép vào lòng anh.

Rõ ràng đây không phải lần đầu tiên ly biệt, nhưng cô lại nhung nhớ một cách lạ thường, cứ như mới xa nhau lần đầu vậy.

***

Hôm sau lại là một ngày nắng đẹp.

Xem qua tin tức thì trong một môi trường bị sương mù bao phụ, trước đông vẫn còn một ngày nắng ráo thế này quả thật là hiếm hoi.

Hạ Trú không có thời gian thưởng thức trời thu Bắc Kinh, những người khác cũng vậy, ai cũng đang bận rộn cho bước cuối cùng.

Tuy rằng mọi người không gọi tên được nguyên liệu mà Hạ Trú cho thêm vào công thức, nhưng Hạ Trú có ý giấu thì mọi người cũng không gạn hỏi nhiều.

Khoảng thời gian này, Quý Phi vẫn luôn ở Bắc Kinh.

Cô ta đúng là không tới phòng thực nghiệm, nhưng lại gọi điện thoại cho Hạ Trú.

“Lấy sở thích cá nhân của cô để quyết định thị trường, Hạ Trú, cô quá ích kỷ rồi đấy.”

Khi nhận điện thoại, Hạ Trú đang ngồi nhàn nhã dưới bóng cây ngân hạnh, nấu một bình hồng trà. Nước trà sôi sục, lá trà nằm thẳng cẳng trên nước nóng, tỏa ra mùi thơm phức.

“Cứ coi như là tôi ích kỷ đi. Quý Phi, cô làm gì được?”

Quý Phi á khẩu giây lát, lát sau ngữ khí của cô ta trở nên không vui: “Bây giờ tôi càng ngày càng nghi ngờ chuyện này do cô làm đấy.”

“Như nhau cả thôi.” Hạ Trú thản nhiên đáp: “Trước kia cô cũng đâu phải chưa làm mấy trò hèn hạ.”

“Công thức đó vốn không phải của cô, cô giả vờ làm nạn nhân gì chứ?” Quý Phi lạnh lùng quát.

“Nhưng công thức là của Tả Thời.” Hạ Trú cười khẩy: “Mấy người vì tự tư tự lợi có thể bán đứng cả bạn bè thì còn chuyện gì không làm được?”

Ở đầu kia, Quý Phi trầm mặc rất lâu mới lên tiếng: “Lẽ nào cô chưa từng nghĩ, Tả Thời có lẽ không tốt đẹp như cô tưởng sao?”

Hạ Trú nghẹt thở, ngón tay bấu chặt vào tách trà, lạnh giọng: “Quý Phi, cô còn thể diện không? Năm xưa bao nhiêu khổ cực tôi phải chịu đựng là nhờ ai? Bây giờ Tả Thời không còn, cô nói gì mà chẳng được!”

Quý Phi im lặng.

Chỉ còn tiếng thở khẽ khàng vọng qua sóng điện thoại, ong ong bên tai Hạ Trú.

Cách một lúc lâu, cô ta mới lên tiếng: “Chuyện sản phẩm mới không phải do tôi, cô thích tin hay không thì tùy.”

Hạ Trú thẳng thừng ngắt máy.

Có một loại tổn thương chỉ ở ngoài da, nên lâu dần cũng nhạt đi, ví dụ như hành vi của Trần Du.

Lại có một kiểu tổn thương thấm vào lòng, cho dù năm tháng trôi qua, gốc rễ của nó vẫn còn đó, mỗi lần chạm vào máu vẫn chảy, ví dụ như Quý Phi và Vệ Bạc Tôn.

Thế nên, không cần biết Hạ Trú tin hay không, đã tổn thương một lần thì không thể tha thứ.

Uống cạn cốc trà, cô chợt nghe thấy tiếng bánh xe.

Chẳng bao lâu sau Trần Du đi ra, mặt sa sầm lại, sau khi bắt gặp Hạ Trú ngồi dưới gốc ngân hạnh, sắc mặt cô ấy ít nhiều có phần gượng gạo. Cô ấy đi ra cửa vườn, không mở ra mà đứng cách một lớp cánh cửa.

Trong lòng Hạ Trú ít nhiều đã hiểu ra.

Quả nhiên, có giọng Thai Nghiệp Phàm vọng vào.

“Anh có chuyện muốn nói với em.”

Trần Du đứng dưới nắng, hai tay đút túi áo, giọng nói cũng lạnh như sắc mặt: “Anh tìm tới đây kiểu gì vậy?”

“Anh nghe nói em ở đây, thế nên…”

“Tôi và anh không có gì phải nói hết.”

“Em nghe anh giải thích đã, chuyện sản phẩm mới anh hoàn toàn không biết.” Thai Nghiệp Phàm sốt sắng: “Hơn nữa trong chuyện này liệu có hiểu lầm gì không? Anh trai anh tuy làm việc có hơi tiêu cực nhưng không đến mức làm ra chuyện thất đức này đâu.”

Trần Du hừ lạnh: “Đúng là anh em tình sâu nghĩa nặng nhỉ. Thai Nghiệp Phàm, bây giờ tôi không muốn lãng phí nước bọt với anh, anh khẩn trương đi ngay cho tôi!”

Thai Nghiệp Phàm sốt ruột giậm chân giậm tay: “Không phải, chuyện này có liên quan gì tới chuyện tình cảm của chúng ta chứ?”

“Ai có tình cảm với anh? Anh đừng có ăn nói vớ vẩn!” Trần Du quát.

Hai người đứng cách một cánh cửa cãi qua cãi lại phải hai mươi phút. Cuối cùng Thai Nghiệp Phàm bị chọc tức, bỏ đi, trước khi đi còn buông một câu: “Trần Du, em đừng cậy anh thích em mà được quyền bắt nạt anh!”

Sau khi Trần Du đi tới ngồi xuống, nhìn Hạ Trú với vẻ mặt hóng hớt và nói: “Còn nói tôi ức hiếp anh ta? Anh ta đường đường trai tráng làm sao tôi ức hiếp nổi. Đợi đã…” Nói một thôi một hồi, cô ấy mới tỉnh ra: “Ban nãy anh ta còn nói gì nữa?”

Hạ Trú từ tốn cầm tách trà lên, rót thêm trà cho cô ấy: “Anh ta nói anh ta thích cô đó.” Rồi cô cười: “Cậu hai nhà họ Thai cũng là một người đặc biệt trăm năm hiếm gặp đấy, tỏ tình mà cũng sáng tạo như vậy.”

Trần Du lập tức đỏ mặt, vội vàng nhấp một ngụm trà rồi bỗng bị sặc vì nóng. Cô ấy vội vàng đặt cốc xuống. Hạ Trú thấy vậy cười: “Nam cô nương, dè dặt chút.”

“Tôi không dè dặt chỗ nào chứ? Anh ta thích tôi là tôi phải thích lại à?” Trần Du xoa xoa cái mồm bị bỏng: “Tôi đã nói rõ rồi, bây giờ tôi không muốn qua lại với người nhà họ Thai.”

Hạ Trú cười khẽ, dùng ngón cái và ngón trỏ xoay tách trà, thổi thổi, rồi nhấp khẽ.

Trần Du nhướng mắt nhìn cô: “Cô cười gì chứ?”

“Không có gì, đừng nhạy cảm như vậy.” Hạ Trú khẽ đung đưa tách trà, tiêu diêu như đung đưa một ly rượu vang vậy: “Cô trốn tránh Thai Nghiệp Phàm vì thật sự không thích anh ta à? Cô đừng nói với tôi, cô vẫn đang có Lục Đông Thâm trong lòng đấy.”

“Phải phải phải, bây giờ tôi vẫn chưa quên được Lục Đông Thâm, không phải anh ấy không yêu, không phải anh ấy ở vậy suốt đời được chưa?” Trần Du bực bội: “Có ai vô tâm như cô không? Tôi phẫn nộ bất bình như vậy là vì ai chứ?”

Hạ Trú cố nhịn cười, cố tình thở dài, uống cạn tách trà rồi đứng dậy, vỗ vai Trần Du: “Báu vật vô giá dễ cầu còn tình lang trọn đời khó kiếm đấy.

*Spoil: “Cô ấy rất thông minh, chí ít thì cô ấy nhận ra chú không phải Lục Bắc Thần.”

“Cô sao vậy? Không lẽ thật sự không ngửi ra mùi cây mần tưới?”

[text_hash] => 989894ef
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.