Người Tình Chí Mạng – Ân Tầm [Hoàn] – C215 – C219 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

Người Tình Chí Mạng – Ân Tầm [Hoàn] - C215 - C219

Array
(
[text] =>

Chương 215 : Tôi là chồng chưa cưới của cô ấy

Tình hình trên mạng đã có sự chuyển biến.

Liên tục những scandal xấu xí của những ngôi sao có sức nặng lần lượt được tung lên mạng xã hội, từ đó cũng làm liên lụy tới không ít minh tinh hạng A đang nổi nhất hiện nay, nhất thời đã làm giảm ít nhiều độ nóng của câu chuyện Thương Xuyên rơi xuống đài cao và oan hồn Ngô Trùng.

Còn những người hâm mộ vẫn khăng khăng cố chấp muốn đòi lại công bằng cho Thương Xuyên thì chợt nhận ra, cho dù họ có muốn tiếp tục đăng những bài viết dài tràng giang đại hải thì một giây sau khi công khai lên mạng cũng sẽ bị xóa ngay tức khắc. Đằng sau như có một nguồn sức mạnh khổng lồ đang cấm họ phát ngôn vậy.

Trong phút chốc, mọi cảm xúc phản kháng chỉ có thể xả trong các nhóm bạn bè riêng tư hoặc ID Weibo cá nhân, tất cả các ID VIP có sức ảnh hưởng đều bị cấm.

Không khó nhìn ra thủ đoạn của Nhiêu Tôn rất mạnh và độc, các mối quan hệ sau lưng lại rộng rãi phát triển. Một mặt muốn “thay người chịu tội”, mặt khác lại sắt đá dẹp yên những phát ngôn bất lợi.

Cùng lúc này, đội công trình của Hoa Lực đang hăng say làm việc ở khu đất phủ Thân vương. Họ cũng nhanh chóng mở một cuộc họp báo công khai, có sự tham gia của lãnh đạo chính quyền, hai giới chính thương hòa hợp vui vẻ, hoàn toàn khác biệt với tình thế tiếng tăm chịu ảnh hưởng nghiêm trọng vì chuyện phủ Thân vương của Skyline, khiến cho giá cổ phiếu của Lục Môn rớt thảm hại tại nước ngoài.

Dưới sự cưỡng chế ấy, những dư luận bất lợi có vẻ đã ít dần.

Nhưng vừa bình yên chưa được mấy ngày, bỗng nhiên có người tung ra chuyện Thai Quốc Cường nhập viện, đồng thời nhấn mạnh lý do nhập viện là vì đêm hôm đột nhập phủ Thân vương.

Tập đoàn Trường Thịnh đã ngã một vố đau trong dự án phủ Thân vương lần này, thế nên từ trước tới nay, hành tung của Thai Quốc Cường đều thuộc tình trạng bảo mật, nhất là lần nhập viện này. Nhưng sau khi trên mạng tung tin, chủ đề về Ngô Trùng lại được xào nóng. Lần này không chỉ là fan của Thương Xuyên, ngay cả các fan mạng mình thường cũng bắt đầu hoài nghi liệu việc Thai Quốc Cường nhập viện có phải là báo ứng hay không?

Mà mồi lửa của chủ đề này Nhiêu Tôn còn chưa kịp dập tắt, ngay sau đó đã có một tin tức khác được tung ra: Thi thể Thương Xuyên vốn dĩ phải được hỏa táng thì bỗng dưng không cánh mà bay!

Làm chấn động cả mạng xã hội.

Ai ai cũng bàn tán về chuyện này, lan tỏa như những câu chuyện trong các bữa trà chiều rảnh rang, chỉ là những lời vụn vặt chắp nhặt, cho dù có cất công ngăn cấm cũng vô ích.

Đương nhiên, phía cảnh sát lập tức ra mặt bác bỏ tin đồn. Nói rằng thi thể của Thương Xuyên không mất tích mà được người nhà ký tên nhận về.

Nhưng quần chúng càng thích mấy thứ được thêu hoa trên gấm hơn, ví dụ như thuyết Ngô Trùng mượn xác trả hồn.

Hoa Lực khó khăn lắm mới chèn ép được dư luận nay lại một lần nữa bị đào bới, hơn nữa lần này khác với trước đó. Trước đó là có tổ chức tiến hành đăng các bài viết hoàn chỉnh. Bây giờ thì trở thành đề tài thảo luận, gần như là thảo luận toàn dân. Bài viết còn dễ kiểm soát, còn những bình luận dông dài thì làm sao có thể chặn lại được?

Trong lúc mạng xã hội một lần nữa khói lửa ngập trời, Hạ Trú đã ăn diện xinh đẹp chuẩn bị cho buổi họp lớp.

Tuy rằng Lục Đông Thâm bận rộn từ sáng tới tối, nhưng đến giờ đã hẹn anh vẫn giữ lời hứa xuất hiện trước mặt Hạ Trú. Có điều bộ áo vest quần Âu của anh khiến cô không thoải mái, cô ném cho anh bộ quần áo thoải mái hơn đã chuẩn bị từ trước.

Lục Đông Thâm không có quá nhiều trang phục thoải mái, bắt nguồn từ việc anh không có quá nhiều dịp để mặc. Trước khi quen Hạ Trú, anh chỉ có trang phục thể thao cho các buổi đánh golf, nhưng dù là sân bóng thì cũng là nơi bàn chuyện làm ăn. Sau khi quen Hạ Trú, mấy bộ quần áo đó của anh trở thành “chiến bào” thi thoảng cùng cô đi dạo phố mua sắm.

Hạ Trú chọn ch anh một bộ trang phục cực kỳ gần gũi với mọi người, áo phông trắng quần bò. Lục Đông Thâm cao lớn đĩnh đạc, vóc dáng rất đẹp. Kiểu phối đồ đơn giản ấy bỗng trở nên rất bắt mắt. Hạ Trú tấm tắc ngợi khen, sự quý phái của con cái nhà họ Lục đúng là người ngoài không thể bắt chước được.

Lục Đông Thâm mặc không thoải mái lắm, anh đưa ra nghi vấn: “Chẳng phải chúng ta đi dự tiệc tối ư? Ăn mặc thế này hơi tùy tiện quá.”

Hạ Trú nhân lúc đang vuốt phẳng lại góc áo cho anh bèn đánh một cái lên ngực anh, cảm giác rắn chắc khiến trái tim cô chao đảo. “Anh có biết ở nước mình ngoài những doanh nhân thành đạt như anh hay mặc áo vest quần Âu, thì còn loại người nào hay cà vạt chỉn chu không?”

Lục Đông Thâm lắc đầu.

Hạ Trú bẻ đầu ngón tay: “Nhân viên bất động sản, nhân viên môi giới và mấy gã lừa đảo khoác lên ngoài vẻ đạo mạo tử tế.”

Lục Đông Thâm cười: “Rất tốt, anh đi lên từ nghề mua bán.” Rồi anh vòng tay ôm cô vào lòng, bổ sung thêm: “Hơn nữa, anh cũng đã thành công lừa được người đẹp về tay.”

Hạ Trú nép vào lòng anh, đặt tay lên vai anh: “Em dự định mặc đồ đôi với anh, anh có mặc hay không đây?”

Lục Đông Thâm tươi cười: “Mặc.”

Trên thực tế, khi Lục Đông Thâm theo Hạ Trú tới địa điểm họp lớp, anh mới hiểu khi anh nói ra hai chữ “tiệc tối”, nụ cười quái đản của Hạ Trú có hàm ý gì.

Địa điểm gặp mặt được chọn ở một nhà hàng có tiếng tăm hàng đầu Bắc Kinh, nổi tiếng nhất với món lẩu chính hiệu Bắc Kinh, trên đầu nhà hàng treo lơ lửng tấm hoành phi do chính vua Càn Long chắp bút, thể hiện một lịch sử lâu đời.

Người Bắc Kinh xưa thích nơi này, sau này theo khẩu hiệu “Bắc Kinh chào đón bạn” của Olympic 2008, người nước ngoài ào ạt đổ bộ, cửa hiệu lâu đời này cũng không ngừng mở rộng, chiếm cứ một vị trí đẹp nhất trên đường vành đai hai, với diện tích tròn ba tầng lầu, nhìn từ xa rường cột chạm trổ trông rất hoành tráng.

Cuối cùng Lục Đông Thâm cũng hiểu nỗi lòng của Hạ Trú, nếu mặc một bộ vest Âu vào nơi này quả thực là ngớ ngẩn.

Đúng giờ ăn tối, thực khách rất đông, người xếp hàng còn đông hơn nữa. Vừa bước vào là có thể ngửi thấy mùi thịt bò thịt dê thơm phức. Tầng một là bàn ăn riêng lẻ, tầng hai là bàn ghép và tầng ba là phòng kín. Lục Đông Thâm cảm thấy rất khó hiểu với việc ăn lẩu giữa mùa hè nóng bức. Hạ Trú phổ cập cho anh: Ăn một nồi lẩu khói bốc nghi ngút, uống vài cốc bia mát lạnh, đây mới là sự sung sướng đã đời vào ngày hè.

Lục Đông Thâm kinh hoàng nhìn các vị khách đang ngồi trên bàn. Khói lửa nghi ngút, điều hòa tổng thổi vù vù. Anh len lén hỏi Hạ Trú: “Chỗ này ngoài lẩu ra còn ăn được gì khác không?”

“Chỉ có lẩu thôi.” Hạ Trú cười tít mắt khoác tay anh và nói: “Lục công tử à, anh cũng nên trải nghiệm các món ăn dân dã đi thôi.”

Đẩy cửa phòng VIP ra, bên trong là những tiếng cười nói rôm rả.

Phòng VIP rất rộng. Hai chiếc bàn tròn to đùng bày ở giữa, nhìn thoáng qua phải có đến hơn hai mươi người. Đồ nhúng lẩu trên bàn đã được bày đầy đủ, chỉ còn thiếu nồi lẩu, ở giữa bàn hụt xuống một cái lỗ rất to.

Hạ Trú là người tới cuối cùng. Cô vừa vào mọi người đều nhìn thấy cô, lần lượt tiến tới chào hỏi. Có một cô bạn giọng to rất nhiệt tình, thậm chí còn chạy đến ôm cô, luôn miệng gọi “bảo bối, sau đó tròn mắt nhìn Lục Đông Thâm đứng bên cạnh cô: “Vị này là?”

Trên bàn quá nửa là nữ giới, dĩ nhiên sẽ tập trung sự chú ý cả vào Lục Đông Thâm. Hạ Trú nhanh chóng nhìn quanh phòng một lượt. Quả thật vẫn có những người đàn ông mặc vest chỉn chu, trông có vẻ ra dáng, nhưng tướng mạo vẫn kém Lục Đông Thâm không ít.

Cô thầm cảm thán trong lòng, so sánh kiểu này sẽ có người phải tức chết.

Hạ Trú đang định long trọng giới thiệu Lục Đông Thâm, anh bèn nhẹ nhàng thản nhiên đáp một câu: “Tôi là chồng chưa cưới của cô ấy, hân hạnh được gặp mọi người.”

Cả bàn ăn chợt vang lên tiếng xuýt xoa.

Hạ Trú mím môi cười khẽ, cũng không giới thiệu nhiều thêm nữa.

Sau khi ngồi vào bàn, có bạn học nữ trêu đùa: “Tình yêu à, cậu được đây, tấm ngẩm tầm ngầm mà đã đám cưới rồi, còn kiếm được một anh chàng xuất sắc như vậy nữa chứ.”

Hạ Trú nghiêng đầu ngó Lục Đông Thâm: “Ông trời yêu thương thôi.”

Lục Đông Thâm chỉ mỉm cười, không nói gì.

Bầu không khí trên bàn ăn có sự thay đổi. Khi Hạ Trú chưa đến, mọi người đều ngồi quây lấy nhau nói chuyện về gia đình. Sau khi Hạ Trú đến, mọi ánh mắt đều đổ dồn vào họ. Nhất là Lục Đông Thâm. Rõ ràng anh không phải ngồi ở ghế chính, nhưng với vóc dáng cao lớn và diện mạo tuấn tú, một khí chất bẩm sinh toát ra đã áp chế tất cả những người đàn ông khác, khiến người ta chỉ muốn theo dõi và quan tâm…

Chương 216 : Có thể bật đèn xanh cho bọn em không?

Người tổ chức buổi họp lớp lần này là lớp trưởng của Hạ Trú, họ Thẩm, da dẻ trắng trẻo, mắt đeo đôi kính gọng vàng rất thư sinh, các bạn học ngồi đây vẫn thân thiết gọi anh ấy một tiếng “lớp trưởng Thẩm”. Sau khi tốt nghiệp, anh ấy thi tuyển công nhân viên chức rồi vào làm công việc xuất nhập cảnh trên thành phố, tuổi còn trẻ nhưng tiền đồ rất rộng mở.

Có lẽ vì chịu ảnh hưởng của môi trường làm việc nên cung cách nói chuyện của anh ấy vẫn có phần quan chức. Thế nhưng đối với Hạ Trú anh ấy rất nhiệt tình, thấy cô đến lập tức yêu cầu nhân viên mang nồi lẩu lên. Lớp phó Dương theo ngành y, vì từ nhỏ đã được bố mẹ cho đi học múa nên lúc nào trên người cũng toát lên một vẻ kiêu ngạo, cô ta dẫn theo người nhà.

Cô ta cười đùa, rồi nói bóng gió với Hạ Trú: “Vẫn cứ là lớp trưởng Thẩm của chúng ta thương Hạ Hạ nhất, nhất quyết phải đợi Hạ Hạ tới mới khai tiệc.”

Ở ngay trước mặt Lục Đông Thâm, câu này có phần khiêu khích. Các bạn học khác chỉ đùa đùa cợt cợt nói hùa theo chứ không lộ liễu như lớp phó Dương.

Hạ Trú khoác tay Lục Đông Thâm, cười nói: “Anh biết không, vị lớp trưởng Thẩm này của bọn em từ nhỏ đã có giấc mộng anh hùng, thích bảo vệ kẻ yếu, chăm sóc người dưới. Hồi học cấp hai em vừa lùn vừa bé, cậu ấy vẫn luôn giúp em lau bảng. Nhưng lúc đó cậu ấy cũng đâu có cao lắm đâu, thế nên mỗi lần lau bảng cứ phải nhảy choi choi, buồn cười chết đi được. Bọn em ai ai cũng yêu quý lớp trưởng Thẩm, nhất là lớp phó Dương, mỗi lần thấy lớp trưởng lăng xăng giúp các bạn nữ lớp khác là cậu ấy lại tức phát khóc.”

Một câu nói đã đẩy cục diện về hướng ngược lại, sắc mặt lớp phó Dương không tốt cho lắm, cùng với đó là người thân ngồi bên cạnh cô ta.

Lục Đông Thâm đã sớm quen với cái miệng lanh lợi của Hạ Trú, anh giơ tay véo mũi cô, cười nói: “Thì ra từ nhỏ đã được chăm sóc thành quen rồi.” Dứt lời anh nhìn một lượt những người trong bàn, khóe miệng rướn lên: “Bé con bây giờ tính khí vẫn còn khó chịu lắm, động một tý không hài lòng là hờn dỗi với tôi.” Nói rồi, anh lại quay sang xoa đầu Hạ Trú.

“Bé con?” Có cô bạn cười đùa: “Hạ Hạ, cậu có phúc thật đấy, được…” Rồi cô ấy nhìn Lục Đông Thâm: “Anh tên là gì nhỉ?”

Lục Đông Thâm mỉm cười trả lời: “Tôi họ Lục.”

“Được anh Lục cưng chiều như con gái vậy.” Cô bạn vừa nói chính là người ôm chầm Hạ Trú lúc cô mới tới, ăn to nói lớn, nhìn là biết mẫu người thẳng thắn thoải mái.

Hạ Trú tươi cười giới thiệu với Lục Đông Thâm: “Cô ấy là bí thư lớp bọn em, học cực kỳ siêu, giành đồng thời hai bằng đại học tại Houston. Bọn em gọi cô ấy là vua mắt kính, hồi cấp hai cô ấy là người đeo mắt kính gọng to nhất.” Rồi cô nghiêng đầu nhìn anh chàng hiền lành, có vẻ kín đáo ngồi bên cạnh bạn: “Vua mắt kính, bạn trai cậu đấy à?”

Vua mắt kính phá lên cười: “Phải đó phải đó, cậu cứ gọi anh ấy là Đại Vệ được rồi. Cố vấn tài chính, cậu có tiền rảnh rỗi nhớ tìm Đại Vệ nhé.”

Lúc trước chắc là mọi người đã làm quen lẫn nhau rồi, thế nên Đại Vệ chỉ gật đầu với Hạ Trú và Lục Đông Thâm, nói câu “Hân hạnh”.

Nồi lẩu được bê lên, là loại nồi cổ đã được mở rộng kích cỡ. Mọi người đều đồng loạt bất ngờ. Các phục vụ mặc đồ Trung Quốc, trên cánh tay vắt một chiếc khăn trắng, nói tiếng Bắc Kinh đặc sệt, lần lượt giới thiệu các món ăn. Sau khi họ đi hỏi, lớp trưởng Thẩm nhìn về phía Hạ Trú và nói: “Nghe nói cậu đã ở nước ngoài không ít năm, nhớ mùi vị này lắm phải không? Hôm nay mình toàn gọi các món ngon chính gốc Bắc Kinh để làm đồ nhúng lẩu đấy.”

Nói xong, anh ấy lại nhìn sang Lục Đông Thâm: “Chỉ có điều không biết anh Lục có quen ăn mấy thứ này không thôi.”

Lục Đông Thâm mỉm cười: “Mọi người cứ tự nhiên.”

Trong lúc đợi nồi lẩu sôi, lớp trưởng Thâm bắt đầu “hỏi cung” Lục Đông Thâm: “Anh Lục hiện đang giữ chức vụ gì?”

Lục Đông Thâm từ tốn nho nhã: “Chức vụ thì không dám nhận, hiện tại tôi đang làm trong ngành quản lý nhà hàng khách sạn.”

“Là nhân viên hay là?”

Khóe miệng Lục Đông Thâm ẩn chứa nụ cười, anh quay đầu sang nhìn Hạ Trú: “Cũng được coi là… tầng lớp quản lý rồi nhỉ?”

Hạ Trú khẽ ho mấy tiếng, cố nhịn cười, gật đầu: “Ừm, nói nghiêm túc thì anh được xem là thuộc tầng lớp quản lý.”

“Ồ, vậy thì cũng vất vả lắm. Ngành nhà hàng khách sạn cạnh tranh rất khốc liệt, khó làm ăn.” Lớp trưởng Thẩm hiểu lầm ý tứ của họ, rồi cười với Hạ Trú: “Sớm biết cậu có nguồn tài nguyên này thì buổi họp lớp của chúng ta nên chuyển tới địa bàn làm việc của anh Lục đây mới phải.”*

*Có tiền thuê không -_- (Xin lỗi anh em, không nhịn được phải chĩa vào một câu.)

Lớp phó Dương nói: “Lớp trưởng Thẩm, cậu như vậy là không đúng rồi, người ta làm thuê kiếm tiền, cậu gọi cả đám người đến chẳng phải bắt người ta bật đèn xanh lộ liễu sao? Nếu thu tiền của cậu thì Hạ Hạ mất thể diện. Còn không thu tiền của cậu thì người ta lại biết ăn nói sao với ông chủ. Làm khó người ta vậy sao?” Rồi cô ta nhìn Hạ Trú chằm chằm, bổ sung một câu: “Phải không, Hạ Hạ?”

Hạ Trú dùng khuỷu tay huých Lục Đông Thâm, cười hỏi anh: “Này, bật đèn xanh cho bọn em nhé?”

Lục Đông Thâm để mặc trò đùa cố ý của cô, dịu dàng nói: “Đã là bạn học của em, đương nhiên là có thể.”

“Ôi chao, Hạ Hạ, cậu hạnh phúc thật đấy.” Vua mắt kính làm mặt ngưỡng mộ.

Các bạn học khác cũng hùa theo phụ họa.

Lớp trưởng Thẩm chỉ chỉ vào nồi lẩu vừa sôi: “Mọi người vừa ăn vừa nói chuyện đi.”

Cấp hai không giống đại học, mọi người hầu như đều là người ở đây. Tuy rằng nhiều năm sau kẻ phương Nam, người phương Bắc nhưng ai cũng cố chấp với mùi vị của quê hương. Lẩu than của Bắc Kinh xưa đã đong đầy kỷ niệm thời học sinh của họ, bầu không khí ấm áp sôi sục xen lẫn cùng mùi hương quen thuộc.

Cả đám người ăn uống thoải mái, khui hết chai bia này tới chai bia khác. Các bạn học lâu ngày mới gặp lại nhau, cả những người thân đi cùng cũng rất nhanh chóng thân thiết với mọi người, chuyện gì cũng có thể nói được. Nhắc tới một bạn học họ Vương, Hạ Trú hỏi vì sao không thấy bóng dáng đâu, lớp phó Dương làm mặt khinh thường: “Lớp chúng ta lòi ra đúng một người theo cái ngành lá cải đó đấy, ai thèm quan tâm tới cậu ta? Làm nghề gì không làm. Năm ngoái mình còn bảo chồng mình giới thiệu công việc cho cậu ta, kết quả người ta có thèm nể mặt đâu.”

Chồng của lớp phó Dương họ Chu, làm kế toán tại một trong bốn công ty Kế toán lớn, nói chuyện dĩ nhiên sẽ trở nên kênh kiệu: “Mỗi người một chí hướng, mấy ngành như chúng ta cũng không phải ai muốn là cũng vào được.”

Lớp trưởng Thẩm hừ một tiếng rồi quay sang Hạ Trú thì thầm to nhỏ: “Đừng nghe lớp phó Dương nói bậy. Cậu ấy từng gọi điện cho mình, nói hôm nay mà rảnh thì sẽ qua ngay. Cậu cũng biết tính cậu ấy mà, thích náo nhiệt lắm, mấy buổi tụ tập như thế nào sao nỡ bỏ.”

Hạ Trú gật đầu, rồi ghé sát lại Lục Đông Thâm, thì thầm: “Còn nói người ta lá cải nữa, ngồi trên bàn này có mười người thì tám người thích buôn chuyện thiên hạ.”

Lục Đông Thâm không nhịn được cười.

Ở trong mắt mọi người, hai người họ rất ân ái mặn nồng, khiến ai nhìn cũng phải đỏ mắt. Quả nhiên, đúng như Hạ Trú phân tích, mọi người nói qua nói lại vẫn vòng về họ, nói về ngành phân tích mùi hương hiện tại của cô. Có rất nhiều người tò mò nhưng những người cố tình dẫn chuyện còn nhiều hơn.

Hạ Trú ăn nói dõng dạc, kể về chuyện của mình cứ như chỉ có trên trời không có dưới đất. Dần dần, cả phòng đều ngồi nghe cô chém gió. Lục Đông Thâm im lặng từ đầu tới cuối, mọi người nghe mà tròn mắt há miệng liên tục ngợi khen, còn anh chỉ mỉm cười, sau đó lẳng lặng dùng đùa chung gắp thức ăn sống, sau đó đổi sang đũa của mình gắp thịt chín và rau chín vào bát của cô.

Cô cứ ngồi vừa ăn vừa kể chuyện vô tư, còn không quên nhắc nhở anh: Em không ăn cái đó đâu, em ăn thịt bò mềm, nấm bào ngư… Ừm, cả nấm mực nữa…

Lục Đông Thâm cực kỳ nhẫn nại, yêu cầu gì cũng đáp ứng. Cô nói gì anh cũng đồng tình, sau đó lại gắp ra trước mặt cô.

Những động tác tự nhiên như không ấy có thể chẳng là gì trong mắt đàn ông, nhưng các cô gái thì rất nhạy bén. Cho dù là một người thần kinh thô như Vua mắt kính cũng buộc phải lên tiếng: “Nam thanh nữ tú ngồi cạnh nhau đúng là đẹp mắt, nhưng mà anh Lục này, anh không ăn miếng nào sao?”

Chương 217 : Có mắt không nhìn thấy Thái Sơn

Sau câu hỏi của Vua mắt kính, mọi người mới chợt nhận ra, từ lúc nồi lẩu sôi đến bây giờ, ngoài việc uống mấy ngụm rượu với mọi người ra, Lục Đông Thâm chưa ăn một miếng nào. Chiếc đĩa trước mặt anh vẫn sạch bong kin kít, ngay cả bát nước chấm cũng được sắp xếp chỉnh tề ở đó, chưa được đụng vào.

Lớp trưởng Thẩm sau khi thấy vậy bèn kỳ lạ hỏi: “Anh Lục ăn rồi mới tới đây sao?”

Hạ Trú quay đầu liếc nhìn Lục Đông Thâm, không nhịn được cười. Lục Đông Thâm cũng lẳng lặng nhìn cô rồi nói với mọi người: “Đúng vậy, bữa sáng tôi ăn hơi muộn, mọi người cứ tự nhiên, đừng lo cho tôi.”

“Phải đó, anh ấy tập trung phục vụ cho mình là được rồi, mọi người ăn đi, ăn đi.” Hạ Trú nhẹ nhàng thêm vào.

Các bạn học nữ khác nghe xong lại được một phen ngưỡng mộ: “Hạ Hạ, cậu tốt số thật đấy.”

Chỉ có lớp phó Dương là không phụ họa theo. Cô ta liếc xéo người ngồi bên cạnh mình, người ấy lập tức hiểu ý, cũng gắp cho cô ta một miếng thịt.

Một buổi họp lớp, không những là sự so đo ngấm ngầm giữa các bạn học, ngay cả người nhà cũng không chịu yếu thế. Sau khi gắp xong miếng thịt cho lớp phó Dương, anh chàng kế toán lại bắt đầu phản kích, mục tiêu đương nhiên là Lục Đông Thâm.

“Khách sạn nơi anh Lục làm việc quy mô có lớn không? Một vài khách sạn nhỏ bé tầm thấp thì còn được, mấy khách sạn quy mô lớn cứ gọi là rắc rối. Nhóm của chúng tôi trước kia từng nhận việc ở một khách sạn bảy sao, tài chính loạn cào cào, ở trong mắt những người chuyên nghiệp như chúng tôi đó gọi là nói bừa làm bậy.”

Trông có vẻ như hỏi han Lục Đông Thâm, kỳ thực không cho anh thời gian để lên tiếng, rõ ràng đang tự thể hiện ưu thế của mình. Đợi anh ta huyên thuyên một hồi xong xuôi, Lục Đông Thâm gắp cho Hạ Trú một miếng, rồi cầm khăn ướt lên từ tốn lau tay: “Ồ? Anh Chu đã nhận việc ở khách sạn nào vậy?”

“Chúng tôi nhận việc ở khách sạn quốc tế đấy, WH. Lúc đó nghe nói khách sạn ấy có ý muốn tiến quân vào Trung Quốc, nhưng sau này không nghe thông tin gì nữa.” Anh chàng kế toán cười nói: “Chắc là bại trong kế sách rồi.”

Lục Đông Thâm cười, đặt tờ khăn ướt xuống: “WH là thương hiệu khách sạn cao cấp lâu đời tại Bắc Mỹ, hai năm trước đúng là đã có dự định tiến quân vào Trung Quốc. Nhưng thị trường trong nước phức tạp, các doanh nghiệp Trung Quốc cũng rất có tinh thần thổ công thổ địa, thế nên tạm thời trì hoãn kế hoạch, đồng thời kết hợp với tình hình trong nước thành lập một thương hiệu hoàn toàn mới để làm tiền tiêu. Còn về việc tài chính có vấn đề mà anh Chu vừa nói, tôi lại nghe được một phiên bản khác.”

Người đàn ông kế toán nhướng mày: “Anh Lục đã nghe được chuyện gì?”

Tất cả mọi người đều nhìn Lục Đông Thâm.

Anh nói tiếp: “Lúc đó đúng là WH đã ủy quyền cho một trong bốn công ty kế toán lớn nhất làm nghiệp vụ thẩm tra cho mình, nhưng có lẽ tư chất của công ty này không đủ để làm các dự án được giao, thế nên chẳng bao lâu sau WH đã rút lại ủy thác. Cũng vì suy nghĩ tới sự trì trệ và vàng thau lẫn lộn của các công ty kế toán, thế nên sau khi thành lập thương hiệu mới không lâu, WH đã bỏ ra một khoản tiền lớn để mời nhân tài từ KPMG, PricewaterhouseCoopers (PwC), Deloitte… năm công ty kế toán hàng đầu thế giới về làm, trở thành bộ phận nòng cốt của mình, tập trung phục vụ cho thương hiệu của mình.” Nói tới đây, anh cười: “Không ngờ anh Chu lại là nhóm dự án năm xưa, thật đáng tiếc.”

Anh chàng kế toán nghe xong, thể diện đã mất sạch rồi. Câu nói của Lục Đông Thâm ai ai ngồi đây nghe cũng hiểu, có người đã vụng trộm cười thầm rồi.

Lớp phó Dương lập tức giảng hòa: “Thôi, đó đã là chuyện của nhiều năm về trước rồi, bây giờ anh Chu nhà tôi không còn là học việc nữa, tự dẫn dắt đội ngũ rồi.” Sau đó cô ta lại mỉm cười nhìn Lục Đông Thâm, chỉ là không biết quy mô khách sạn nơi anh Lục làm việc, nếu có thể với tới bốn công ty kế toán hàng đầu thì có thể tìm anh Chu nhà tôi.”

Lục Đông Thâm từ tốn đáp: “Thật xin lỗi, chúng tôi tự có đội ngũ chuyên nghiệp của mình.”

Lớp phó Dương sững người, anh chàng kế toán muốn tìm lại thể diện, hắng giọng nói: “Cũng phải, khách sạn quy mô bình thường thì dùng kế toán của mình là đủ rồi, chọn công ty kế toán là lãng phí nhân tài.”

Lụcông Thâm mỉm cười không nói gì.

Hạ Trú huých huých vào người anh, tỏ ý đĩa của mình hết rồi. Nụ cười của Lục Đông Thâm càng rạng rỡ hơn: “Em muốn ăn gì?”

“Ừm… Dạ lá sách đi.” Hạ Trú nói: “Thời gian trần dạ lá sách không thể quá lâu, trần sơ sơ thôi.”*

*Từ này đồng nghĩa với “thấp thỏm, lo âu” nên Đông Thâm chưa nghe ra.

Lục Đông Thâm nhướng mày.

Hạ Trú giơ tay vẽ vẽ: “Sơ sơ thôi.”

Lục Đông Thâm bừng tỉnh ngộ: “Được.”

Làm cho các cô gái khác phá lên cười: “Hình như anh Lục không mấy khi ăn lẩu thì phải?”

Chưa đợi Lục Đông Thâm lên tiếng, Hạ Trú bèn giải đáp thắc mắc thay mọi người: “Mọi người chê cười rồi. Anh ấy là người nước ngoài, phải dần dần mới quen được với các món ăn Trung Quốc.”

Thật ra mọi người đã nghe ra được phần nào từ cung cách nói chuyện và phát âm của anh. Lớp trưởng Thẩm là người đi theo con đường quan chức, mắt dĩ nhiên không tầm thường. Từ ban nãy khi vừa gặp mặt, anh ấy đã cảm thấy trên người Lục Đông Thâm này toát ra một khí chất không giống người thường. Qua một cuộc nói chuyện, anh ấy càng cảm thấy người này không đơn giản, bèn hỏi: “Bọn tôi vẫn chưa biết anh Lục làm ở khách sạn nào đấy.”

Lục Đông Thâm gắp miếng dạ lá sách đã chín tới cho Hạ Trú, trả lời đơn giản: “Skyline.”

“Skyline?” Có người thảng thốt: “Chính là Skyline dạo trước ầm ĩ vì dự án phủ Thân vương? Hạ Hạ, cậu cũng đang làm ở Skyline phải không? Nói vây hai người là đồng nghiệp?”

Tất cả mọi người đều tỏ ra hiếu kỳ.

Lúc này, Đại Vệ nãy giờ vẫn im lặng bỗng lên tiếng, ngập ngừng hỏi: “Lẽ nào anh chính là… anh Lục Đông Thâm, tổng giám đốc tập đoàn Skyline?”

Sở dĩ anh ấy trầm mặc không lên tiếng là vì đang quan sát. Từ lúc gặp Lục Đông Thâm, anh ấy đã cảm thấy quen quen, sau đó lại nói là làm trong ngành khách sạn. Tới tận lúc này khi tung ra làm việc ở Skyline, Đại Vệ mới dám liên hệ người trước mặt với Lục Đông Thâm.

Tất cả mọi người đều sửng sốt nhìn Lục Đông Thâm, bao gồm cả lớp trưởng Thẩm. Duy chỉ có Hạ Trú vẫn cắm cúi ăn.

Lục Đông Thâm không dừng động tác gắp thức ăn cho cô, cũng không cảm thấy chuyện này có gì quá to tát. Anh nói: “Phải.”

Tiếng suýt xoa vang lên khắp bàn ăn, mọi người bắt đầu xôn xao.

Đại Vệ sững người, sau khi phản ứng lại lập tức đứng lên, vòng sang bên cạnh Lục Đông Thâm, giơ tay: “Anh Lục, đúng là có mắt không nhìn thấy Thái Sơn, hân hạnh, hân hạnh. À, trước kia tôi còn từng liên lạc với trợ lý của anh, anh nhiều công nhiều việc, chắc là chưa biết việc này.”

Lục Đông Thâm đặt đũa xuống, không đứng lên, giơ tay bắt tay lại.

“Lúc đó cũng tại tôi không biết tự lượng sức mình, giá mà được nhận dự án của anh Lục thì quá tốt rồi.” Có thể nhận ra Đại Vệ cũng là một người lịch sự, tuy cung kính nhưng không xu nịnh. Anh ấy cười nói: “Nhưng về sau mới biết tài chính của anh Lục đều thông qua các nhân viên chuyên nghiệp của Lục Môn quản lý, toàn là các cố vấn tài chính hàng đầu quốc tế, thế nên tôi không dám múa rìu qua mắt thợ nữa.”

Lục Đông Thâm khẽ cười: “Chúng ta còn ngày rộng tháng dài.”

“Vâng vâng vâng.”

Đại Vệ nói ra Skyline, lại nói ra Lục Môn, làm cả bàn ăn lại được dịp choáng váng.

Nếu không có chuyện của Thương Xuyên, có lẽ mọi người chỉ biết Skyline, không biết Lục Môn, dẫu sao thì thời gian gần đây Skyline có những bước phát triển không nhỏ tại Trung Quốc. Ngoài các bất động sản, siêu thị, biệt thị dưới quyền Skyline, khách sạn Skyline giống như một con ngựa đen tự mang hào quang đột phá vòng vây, đồng thời đứng vững vị trí và tốc độ phát triển trong số các rừng thương hiệu khách sạn nước ngoài tại các đô thị loại 1.

Còn Lục Môn, một Lục Môn có vẻ rất xa xôi so với Trung Quốc, một thánh địa có vẻ như vĩnh viễn chỉ tồn tại trong truyền thuyết, tuy rằng các sản nghiệp dưới tay phức tạp rối rắm, phạm vi đầu tư lại càng dày đặc, chi chít như mạng nhện, nhưng có quá nhiều sản nghiệp tên tuổi đều đứng độc lập dưới thương hiệu của mình, ít khi chụp chiếc mũ Lục Môn, thế nên ngoài những người trong giới hoặc những người có hứng thú quan tâm tới thương trường mới để ý, còn những người dân bình thường sẽ không tìm hiểu tận gốc rễ như thế.

Giống như khách sạn WH mà Lục Đông Thâm nhắc tới, đó là một thương hiệu đã bị Lục Môn thu mua lại toàn bộ từ mấy năm trước. Trước khi thu mua, WH đã là một thương hiệu lâu đời có hàng trăm năm lịch sử, độ nổi tiếng tại Bắc Mỹ đã quá đủ, nhưng người kinh doanh lại thiếu sót ý thức quản lý và kinh nghiệm vận hành, thế nên đã khiến công ty đối mặt với cục diện thiếu hụt ngân sách trong thời gian ngắn.

Chương 218 : Định khi nào thì lấy anh?

Sau khi thu mua lại, Lục Môn đã giữ nguyên tên thương hiệu WH, đầu tư vào một khoảng tiền khổng lồ để gây dựng lại thương hiệu. Có một dạo nó đã trở thành một trong những thương hiệu khách sạn kiếm nhiều tiền nhất Bắc Mỹ. Mà khoảng thời gian đó, Lục Đông Thâm đã đảm nhận chức vụ tổng giám đốc của WH, kiếm về cho WH rất nhiều lợi nhuận. Vì vậy, WH đích thực đã có dự định chen chân vào thị trường Trung Quốc. Về sau, qua một đợt nghiên cứu, điều tra thị trường, họ đã quyết định thành lập thương hiệu con của WH ở thị trường Trung Quốc, chính là Skyline, như vậy sẽ càng dễ dàng tiến hành giao lưu qua lại hiệu quả với thị trường này.

Ban đầu khi lựa chọn vị trí tổng giám đốc cho tập đoàn Skyline, Lục Môn đã chọn đổng sự Vương, người có kinh nghiệm phong phú trong việc quản lý khách sạn. Tuy nhiên vì chuyện ở Thương Lăng, cuối cùng họ đã điều chuyển Lục Đông Thâm – người đang định liều một phen với ngành chế tạo dược phẩm và công nghệ sinh học.

Kiểu sản nghiệp rẽ bảy đường tám hướng này, Lục Môn sở hữu không ít. Thế nên, chuyện của Thương Xuyên đã khiến tình hình thực tế của Lục Môn lộ diện một cách triệt để, cũng liên đới khiến Lục Môn đứng sau nó bị vạ lây.

Nhưng cho dù là vậy, một Phó Chủ tịch tập đoàn lẫy lừng, một Tổng giám đốc Skyline nghiễm nhiên xuất hiện trên bàn ăn này cũng quả thực khiến người ta vừa bất ngờ vừa thấp thỏm, cho dù công ty ấy từng chịu nhiều dị nghị.

Anh chàng kiểm toán cũng đã nghĩ tới điểm này, sắc mặt bỗng chốc trở nên khó coi và ngượng ngập. Skyline thực chất là một khách hàng mà các công ty kiểm toán vẫn luôn muốn giành giật, nhưng đều nghe nói người chịu trách nhiệm của Skyline như rồng thấy đầu không thấy đuôi. Cho dù là trong lầần tranh cãi này cũng chưa từng xuất hiện giao lưu với báo chí, ảnh chụp chính diện đã ít lại càng ít hơn.*

*Đổi nghề cho anh chàng kia theo góp ý của người đọc.

Không ngờ, người có thể lẳng lặng khiến người ta ngả mũ cởi giáp trước mặt này lại chính là Lục Đông Thâm.

Bàn ăn trở nên náo nhiệt hơn.

Những người trước đó bày ra vẻ kênh kiệu, xem trò vui lúc này đều sôi sục. Trên bàn dẫu gì cũng có những người vừa bắt đầu kinh doanh, tất cả đều cầm ly qua chúc rượu Lục Đông Thâm, xung quanh anh bỗng chốc bu đầy người.

Anh chàng kiểm toán không nhúc nhích, sắc mặt gượng gạo quan sát tình hình ầm ĩ trước mắt. Trước khi biết thân phận của Lục Đông Thâm, anh ta đã ăn nói khiến mình rơi vào ngõ cụt, bây giờ có niềm nở cũng không còn ích lợi gì nữa. Lớp phó Dương cũng không đứng lên, khuôn mặt giật lên từng cơn, sau đó trừng mắt hằn học với anh chàng kiểm toán.

Còn cả lớp trưởng Thâm nữa. Anh ấy cũng không lộ liễu như những người còn lại, mồm miệng không quay ngoắt một cách chớp nhoáng khiến người ta chẳng biết làm sao. Anh ấy đang đợi thời cơ, cũng là giữ sự dè dặt của một người quan chức.

Cuối cùng, Hạ Trú không chịu nổi nữa, đẩy tất cả những người muốn chúc rượu ra ngoài: “Thế là đủ rồi đấy, hôm nay là buổi họp lớp chứ có phải tiệc bàn chuyện làm ăn đâu, thế này là sao chứ?”

Lớp trưởng Thẩm cũng giúp cô lên tiếng: “Phải đó, sự nhiệt tình của mọi người anh Lục đây ghi nhận cả rồi, mọi người khẩn trương về chỗ ngồi đi. Nếu thật sự muốn hợp tác gì đó, tan tiệc chúng ta nói chuyện sau.”

Có người đã đi ra, nhưng có người vẫn làm như không nghe thấy, quyết phải mời được ly rượu mới xong.

Hạ Trú hiểu Lục Đông Thâm, kính rượu không quá ba ly, trừ phi anh tự nguyện uống. Cô thầm nghĩ làm sao anh để mấy người được như ý nguyện? Quả không sai, Lục Đông Thâm không nể mặt. Anh rót đầy một cốc, rồi đứng lên, nói với những người vây xung quanh: “Ly này tôi xin cạn, mọi người cứ tự nhiên.”

Uống xong, anh cũng giải tán hết mọi người.

Mọi người ầm ĩ nói không hợp lý. Hạ Trú cúi đầu cười trộm, cô nghĩ Lục Đông Thâm cũng là cao thủ tiếp khách nhiều năm, đối phó với mấy người này chẳng phải quá đơn giản sao? Rồi cô nghe thấy có một bạn học nữ hờn dỗi: “Nếu tổng giám đốc Lục không uống ly này tức là không nể mặt người ta.”

Ly rượu vừa được đưa lên thì bị Hạ Trú tiện đà chặn lại, cô cười chế giễu: “Anh ấy là chồng chưa cưới của mình, lại đi nể mặt cậu, có ra thể thống gì không?”

Cô bạn đấm cô một cái: “Thôi đi, cậu tưởng cậu có một khuôn mặt xinh đẹp là mình không nỡ tạt axit cậu à?”

Hạ Trú phá lên cười: “Cậu không sợ mình say rồi dâm dê cậu hả?”

Đùa qua đùa lại, trong lúc mọi người đang nói cười thì cửa phòng bật mở, tiếng một người đàn ông vọng vào: “Mình chưa có mặt đã mở màn rồi, quá đáng lắm đấy các bạn!”

Đó chính là bạn học Vương, tên Vương Truyền, một trong những phóng viên giải trí hàng đầu Trung Quốc. Rất nhiều scandal của minh tinh, các tin tức lá cải kỳ lạ khó tin đều do một tay anh ấy tung ra, được người trong ngành đặt biệt danh là “Vương lột dạ”. Anh ấy trông cũng sáng sủa, ăn mặc thoải mái, tay khoác ba lô đen, có lẽ là vừa vội vàng đến đây, đầu tóc bết bát mồ hôi.

Ai ai cũng mang anh ấy ra đùa cợt, nhất là lớp phó Dương, bỗng chốc hứng khởi hẳn, nói anh ấy quá gầy, có phải vì ngày ngày lục lọi chuyện riêng tư của người khác đến mệt rồi không.

Vương Truyền cũng không tức giận, chỉ hi hi ha ha đùa cợt cũng cô ta. Sau khi nhìn thấy Hạ Trú, anh ấy càng hưng phấn hơn, chào cô qua bóng nhiều người khác: “Hạ Hạ! Cuối cùng thì mình cũng được gặp người nổi tiếng rồi, mau qua mình ôm cái nào!”

Vua mắt kính đánh anh ấy một cái: “Ăn nói vớ vẩn gì vậy, chồng chưa cưới của Hạ Hạ còn đang ở đây này, cẩn thận anh ấy xé xác cậu ra rồi quăng ra ngoài luôn đấy. Ngày mai trên báo sẽ giật tít trang nhất: Ký giả nổi tiếng bị giết hại tàn độc vì ăn nói không suy nghĩ!”

“Hạ Hạ sắp kết hôn rồi ư? Cậu…” Đang nói nửa chừng thì Vương Truyền liếc thấy Lục Đông Thâm. Anh ấy đứng ngây ra rất lâu rồi bỗng nhiên lao tới như phát hiện ra châu lục mới vậy, nắm chặt tay Lục Đông Thâm, lắp ba lắp bắp: “Tổng giám đốc Lục? Là tổng giám đốc Lục phải không? Chào… chào anh. Tôi tên Vương Truyên, tôi… tôi đã từng gặp anh trong một buổi họp báo, chỉ tiếc là khoảng cách có hơi xa, hôm nay cuối cùng cũng được nhìn cận mặt người sống rồi…”

“Vương Truyền cậu ăn nói kiểu gì thế hả? Ý cậu là trước kia anh Lục nhà mình không thở phải không?” Hạ Trú cảm thấy xót cho bàn tay của Lục Đông Thâm, vội vàng cứu thoát nó ra khỏi tay Vương Truyền. Đôi tay mảnh khảnh thon đẹp là thế mà bị người ta vân vê qua lại, cô muốn thu phí tới nơi rồi.

“Hai người sắp có chuyện mừng rồi à?” Vương Truyền không dám quá tùy tiện với Hạ Trú, cười nói: “Tôi đã nghe đồn tổng giám đốc Lục rất thương bạn gái từ lâu rồi, thì ra đúng là Hạ cô nương thật.”

Trên mạng đồn đại ầm ĩ. Có người cũng tung tin bác sỹ phù thủy của Skyline có quan hệ không hề đơn giản với tổng giám đốc Skyline, thậm chí khi tin đồn rầm rộ nhất, còn có người nói chiến thần thương trường tiếng tăm lẫy lừng đã bị con gái mê hoặc.

Những người ngồi đây đều từng đọc qua những lời đồn đó. Lúc trước họ chưa liên hệ Lục Đông Thâm với tổng giám đốc Skyline. Nhưng Vương Truyền thì rất thẳng thắn. Anh ấy vốn đã xuất thân nhà báo, moi móc tin tức là cải là công việc chính.

Lục Đông Thâm không có gì phải né tránh. Anh khoác eo Hạ Trú, mỉm cười nhìn cô: “Câu này phải hỏi em rồi, định khi nào về làm vợ anh?”

Nghe mà khiến trái tim Hạ Trú đập thình thịch, vành tai cô cũng nóng rần lên. Vua mắt kính thấy vậy hùa theo: “Một người đàn ông tốt như vậy cậu đừng có bỏ lỡ, đám bạn học nữ lớp chúng ta còn nhiều người độc thân lắm đấy, cậu đừng để người khác giành nhau nhào tới.”

Hạ Trú cười hờ hờ: “Ai dám lao vào thử xem, mình sẽ xé người đó thành mực khô.”

Vương Truyền đi vào chuyện chính, vội vàng đổ rượu vào một chiếc ly không: “Chúng ta nói trước nhé, khi nào hai người làm đám người nhất định phải mời mình. Tổng giám đốc Lục, nể mặt tôi uống một ly đi.”

“Ấy, Vương Truyền, tổng giám đốc Lục uống rượu có tiết chế, người ta vì lý do gì phải nể mặt cậu hả?” Có người cười nói.

Vương Truyền cũng là người giỏi nịnh nọt đã quen, có thể ở lâu trong nghề báo chí cũng không phải dạng vừa, anh ấy cao giọng nói: “Tổng giám đốc Lục không uống thì ly rượu này mình chỉ có thể mời bạn học Hạ Hạ thôi, một ly không uống mình sẽ mời một ly, mười ly không uống mình sẽ mời mười ly.”

Chương 219 : Chiêu hồn

Hạ Trú sao lại sợ anh ấy? Cô khoanh hai tay trước ngực, vô cùng phong độ: “Nghe giọng điệu này là muốn chuốc say tôi hả? Hơi khó.”

“Nào, thử xem sao?” Vương Truyền thật sự là kẻ sành sỏi, lập tức nâng ly lên.

Mượn sự nể nang của bạn học, giở trò cù nhây, còn khi người khác không biết nói gì. Các bạn học khác muốn làm như vậy nhưng cũng không dám, chỉ dám đợi Vương Truyền tạo tiền lệ trước, rồi nhân lúc có chút men rượu, họ sẽ lại gần tạo quan hệ với Lục Đông Thâm. Nhưng tất cả đều quên mất Hạ Trú, mấy năm nay ở Thương Lăng cô đã luyện được bản lĩnh ngàn ly không sau, vạn ly không gục. Cô đang định dũng mãnh ra trận, ly rượu đã bị Lục Đông Thâm giật lại.

“Khoe tài gì chứ?” Anh thấp giọng, dĩ nhiên không đành lòng để cô uống, bèn cạn với Vương Truyền một ly.

Những người khác thấy vậy thì đã hiểu ra, rục rịch muốn thử. Vậy nên tất cả những ly rượu đưa tới trước mặt Hạ Trú đều lần lượt bị Lục Đông Thâm chặn lại. Thế là anh đã uống liên tục mấy ly rượu.

Lớp trưởng Thẩm hô hào: “Đừng chỉ mải mê uống rượu, mọi người ăn đi chứ, ăn đi.”

Vương Truyền ngồi ngay sát cạnh Lục Đông Thâm, liếc nhìn bàn ăn: “Ô, thế này là thức ăn không hợp khẩu vị tổng giám đốc Lục sao? Mang thực đơn lên đây, chúng ta gọi mấy món khác. Anh Lục xem anh muốn ăn gì?”

Đầu tiên là mời rượu, giờ lại mời ăn, cả đám người ồn ào náo nhiệt. Hạ Trú thấy Lục Đông Thâm khó xử, bèn vỗ cánh tay anh: “Này, chẳng phải mười giờ anh còn một buổi họp trực tuyến sao?” Rồi cô nhìn giờ: “Mau về công ty đi, cũng sắp rồi đấy.”

Lục Đông Thâm hiểu ý, làm vẻ chợt nhớ ra, vội vàng đứng dậy xin lỗi mọi người. Mọi người tỏ ra tiếc nuối. Nhất là Vương Truyền, sống chết không muốn để Lục Đông Thâm đi, dẫu sao cũng có cả một con “cá sấu” trước mặt, biết bao nhiêu tin có thể moi? Còn những người khác thì muốn mượn rượu lôi kéo quan hệ, suy nghĩ muốn tìm kiếm mối làm ăn qua kẽ tay anh cũng tan thành bong bóng.

Trước khi đi, Lục Đông Thâm hỏi Hạ Trú: “Di động của em vẫn ở trên xe anh phải không?”

Bấy giờ Hạ Trú mới phát hiện ra mình không mang túi xách lên đây. Lục Đông Thâm mắng cô là “đãng trí” rồi đẩy di động của mình ra trước mặt cô, dặn dò: “Khi nào sắp tan thì gọi cho anh, nếu anh không qua được sẽ bảo tài xế tới đón em.”

“Vâng.” Hạ Trú cười ngọt ngào.

Lục Đông Thâm đi rồi, các bạn học nữ tỏ ra ngưỡng mộ: “Anh ấy thương cậu thật đấy, cứ thế giao di động của mình cho cậu, không sợ cậu phát hiện ra chuyện riêng tư nào à? Ấy, bình thường cậu có xem di động của anh ây không?”

Bãi đỗ xe dưới tầng hầm hoàn toàn yên ắng.

Lục Đông Thâm đi thẳng xuống bằng thang máy, day day hai bên thái dương rồi trở về xe. Những tiếng ồn ào bên tai dần xa. Anh không khởi động xe mà giơ tay bật nhạc.

Là một bản nhạc giao hưởng, có lúc khí thế hào hùng, có lúc dịu dàng mềm mại. Từng nốt nhạc như nước chảy, không khác gì bầu trời sao vạn dặm. Bản nhạc này chính là sáng tác của cậu em út nhà họ Lục, Lục Nam Thâm.

Lục Nam Thâm, kỳ tài âm nhạc với năng khiếu trời sinh, đọc nhạc phổ còn sớm hơn đọc chữ. Từ năm ba tuổi, chỉ cần nghe qua bản nhạc nào một lần là sẽ không quên, một nhạc phổ lạ lẫm nhìn từ đầu đến cuối một lượt, giơ tay là có thể đánh.

Cậu em nhỏ nhất của anh, niềm tự hào của gia đình họ Lục.

Cũng là hậu bối duy nhất của Lục Môn không chịu bất cứ dị nghị nào. Có lẽ vì nó sống xa thế giới thương trường, cũng có lẽ vì bản thân nó luôn được mọi người yêu quý.

Lúc trước khi sáng tác xong bản nhạc này tặng cho anh, Nam Thâm đã làm mặt rất ngầu và nói: “Anh à, xe của anh đừng bật loại nhạc nào khác nữa, sỉ nhục âm nhạc của em. Bản nhạc này em mất hai đêm mới làm ra được đấy.”

Anh buồn cười nói: “Bản nhạc chỉ mất có hai đêm đã làm ra được mà em cũng mang cho anh nghe à? Coi anh là sản phẩm thí nghiệm sao?”

Nam Thâm kiêu hãnh: “Tác phẩm em mất hai tối làm ra, người khác có mất hai năm cũng không làm ra được.”

Lục Đông Thâm xưa nay vẫn thích sự tự tin của Nam Thâm, dĩ nhiên, bắt nguồn từ thực lực của nó.

Chiếc túi nhỏ của Hạ Trú yên lặng nằm trên ghế lái phụ.

Chính là một chiếc túi vải đay đơn giản. Theo như lời cô nói thì một ngày nào đi dạo loăng quăng, ngang qua một cửa hàng bánh gato đã được họ tặng trong một sự kiện. Anh nghĩ, trong tủ quần áo nhà mình để không biết bao nhiêu là túi xách hàng hiệu. Hôm nay đi ra khỏi cửa cô cũng không mang gì nhiều, vậy mà lại xách một chiếc túi bao bố như thế này.

Di động và ví tiền đều  trong túi, Lục Đông Thâm lấy ra xem. Ở bên nhau lâu như vậy, anh rất ít khi chạm vào đồ riêng tư của cô, ví dụ như ví tiền hay di động. Trong ví tiền xanh xanh đỏ đỏ, dán đủ các loại sticker. Lục Đông Thâm xem mà không nhịn được cười. Bên trong kẹp một bức ảnh chụp chung, hai nam hai nữ.

Anh đều biết mặt.

Vệ Bạc Tôn, Quý Phi, còn Hạ Trú đứng dựa vào vai một người đàn ông gương mặt sáng sủa, là Tả Thời.

Nói không ghen tỵ là nói dối.

Tiền trong ví không nhiều. Nói theo lời của Hạ Trú thì bây giờ ai còn mang theo ví tiền chứ, ai cũng thanh toán bằng di động cả. Nhưng Lục Đông Thâm vẫn quen mang theo thẻ ngân hàng hoặc tiền mặt. Anh rút ví của mình ra, nhét một ít tiền vào trong ví của cô.

Di động không có mật khẩu, anh mở ra. Cô cài đặt ảnh anh làm hình nền. Là một bức ảnh chụp nửa người ở trần của anh khi đang ngủ trên giường, vừa nhìn đã biết là chụp trộm. Lục Đông Thâm phì cười, cũng chỉ có cô mới dám to gan lớn mật như vậy.

Anh nhanh chóng soạn một tin nhắn gửi qua, rồi nhẹ nhàng hạ ghế xuống, nhắm mắt nghỉ ngơi.

Trong phòng, lúc này Hạ Trú đang chém gió trên trời, kể cho các bạn học nghe những câu chuyện kỳ lạ xoay quanh mùi hương, dù là chuyện cô tự trải nghiệm hay nghe ngóng dọc đường, tất cả được gom hết thành những năm tháng huy hoàng của bản thân.

Nghe đến nỗi mọi người quên cả ăn lẩu.

Vương Truyền tò mò hỏi cô: “Ý của cậu là, cậu có thể gọi hồn Thương Xuyên?”

Hạ Trú đang định lên tiếng thì di động bên cạnh rung lên. Cô cầm lên xem, là tin nhắn Wechat của Lục Đông Thâm: Anh ở trong xe đợi em.

Cô mỉm cười, sau đó mới trả lời Vương Truyền.

“Đương nhiên, mình có thể đuổi ma thì dĩ nhiên cũng có thể gọi hồn.” Hạ Trú đập bàn, dáng vẻ hùng hồn như một vị tướng: “Trong ‘Nội truyền’ từng ghi chép về một loại mùi hương như thế, có thể khiến người chết sống lại, thuộc dạng hương thơm kỳ bí, không thuộc dạng các hương liệu Trung Nguyên, đứng đầu trong các loại cỏ. Thứ mình nói đến chính là Phản hồn hương. Dùng Phản hồn hương có thể nhìn thấy linh hồn, lấy tinh túy của nó là có thể gọi hồn. Phản hồn hương được nhắc đi nhắc lại nhiều lần trong các điển tích về mùi hương, đến thời Hán Vũ Đế thì được đổi tên thành Hoành vu hương. Tương truyền sau khi Lý phu nhân qua đời, Hán Vũ Đế vô cùng nhung nhớ. Có một ngày, Lý phú nhân gặp ngài ấy trong mơ, thân thể mang theo mùi hương lạ. Vũ Đế tỉnh dậy, mùi hương vẫn còn trên quần áo và chăn gối, cả tháng thời không tan đi. Đoạn này đã được ghi chép lại trong ‘Thập Di Ký’.”

Lớp phó Dương cười có phần khinh bỉ: “Nếu cậu nói cậu có thể điều chế một loại nước hoa khiến người ta hồn điên phách đảo thì tôi còn tin. Gọi hồn? Hạ Hạ, cậu học hành bao năm để đổ xuống sông xuống biển à? Trên đời này làm gì có hồn ma? Hơn nữa, cậu với nói mấy chuyện kia, thoạt nghe có vẻ kinh dị, nhưng tôi cho là đều có căn cứ khoa học.”

Hạ Trú tựa người ra sau, cười mà như không cười: “Lẽ nào cậu chưa nghe câu cảnh giới cao nhất của khoa học chính là thần học sao? Từ cổ chí kim, có biết bao nhiêu nhà khoa học, cuối cùng đều có một đạo giáo của riêng mình? Lớp phó Dương, cậu không nhìn thấy không có nghĩa là nó không tồn tại. Trong y học có quá nhiều nan đề không thể giải thích, không phải sao?”

“Cậu mặc kệ cậu ấy đi.” Vương Truyền vội nói. Anh ấy đang theo nguồn tin về Thương Xuyên, ai moi ra được nhiều tin tức là sẽ được lên trang ất. Bây giờ là thời đại giành giật tin tức, cuối cùng cũng bắt được cơ hội lại gần nhân vật trong truyện, mặc kệ Hạ Trú nói gì, đối với anh ấy cũng đều là tin sốt dẻo.

“Cậu nói xem, rốt cuộc gọi hồn bằng cách thức gì?”

[text_hash] => 7d90f00d
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.