Người Tình Chí Mạng – Ân Tầm [Hoàn] – C210 – C214 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

Người Tình Chí Mạng – Ân Tầm [Hoàn] - C210 - C214

Array
(
[text] =>

Chương 210 : Anh ta là chim sẻ

Khi hoàng hôn công phá bầu trời, Cảnh Ninh đã gọi điện tới, nói nhỏ với Hạ Trú rằng: Tổng giám đốc đã họp xong rồi. Hạ Trú bỏ dở quá nửa cốc trà hoa, vội vàng lao tới văn phòng tổng giám đốc.

Giám đốc Lưu của phòng dự án sau khi đi từ trong văn phòng ra nhìn thấy Hạ Trú bèn buông một tiếng thở dài nặng nề. Cô nhạy cảm hỏi có chuyện gì, giám đốc Lưu cũng biết mối quan hệ giữa cô và Lục Đông Thâm, nên nói ngay mà không giấu giếm: “Tổng giám đốc đã dừng hẳn toàn bộ công việc của dự án phủ Thân vương rồi.”

Trái tim Hạ Trú run lên.

Mùi thuốc lá trong văn phòng không hề nhẹ. Lúc Hạ Trú bước vào, trong chiếc gạt tàn bên cạnh Lục Đông Thâm đã cắm không ít đầu lọc, cũng may loại thuốc anh hút là loại được đặt làm riêng.

Thấy cô đi vào, anh bèn đứng dậy mở cửa thông gió, nét mặt có chút trầm mặc. Cô biết anh mệt mỏi, sau khi Nhiêu Tôn đi khỏi anh vẫn phải tiếp tục tổ chức buổi họp với các quản lý cấp cao. Trước khi đi vào, Cảnh Ninh đã thì thầm với cô rằng: Tâm trạng của tổng giám đốc khá tệ, lúc nói chuyện cô để ý một chút nhé.

“Sao Nhiêu Tôn lại đến đây?” Hạ Trú suy nghĩ một lúc lâu, vòng vo tam quốc chẳng bằng cứ hỏi thẳng. Sự xuất hiện của Nhiêu Tôn, dự án đã dừng lại, những chuyện tồi tệ đã như ván đóng thuyền, an ủi thêm cũng vô ích mà thôi.

Lục Đông Thâm đứng trước cửa sổ, quay người lại nhìn cô. Ngược chiều ánh sáng, đôi mắt anh đen một cách kỳ lạ. Anh không giấu cô, nói ngay: “Cậu ta đã tiếp nhận dự án phủ Thân vương.”

Tuy rằng trong lòng đã khấp khởi một dự cảm, nhưng khi câu nói này đích thực lọt vào tai, Hạ Trú vẫn thật sự giật mình: “Chẳng phải hợp đồng đã ký xong xuôi rồi sao? Phía Chính phủ sao có thể nói lời lại nuốt lời chứ?”

Lục Đông Thâm từ từ đi tới bên cạnh bàn làm việc, gạt tàn thuốc xuống gạt tàn: “Khi trước có cả ba công ty Skyline, Trường Thịnh và Hoa Lực cùng đấu đá. Dưới tình hình tài lực và thực lực của các công ty đều không quá chênh lệch, Chính phủ đã lựa chọn Skyline, mục đích chính là nhìn trúng sự tin cậy mà Skyline có được. Hiện tại, tin đồn có ma trong phủ Thân vương sau khi Skyline tiếp quản không những không dừng lại, hơn nữa còn càng rầm rộ hơn, dĩ nhiên sẽ khiến Chính phủ bất mãn. Tuy nói đã ký kết xong xuôi, nhưng xem xét những quy định ban đầu, Skyline đã thuộc về trường hợp vi phạm hợp đồng.”

Hạ Trú nghe xong, lòng dạ như thắt lại. Tiếp nhận phủ Thân vương vốn dĩ là việc đôi bên cùng có lợi. Chí ít thì sẽ có sự trợ giúp rất lớn đối với Skyline trong việc tiếp tục mở rộng thị trường tại Trung Quốc. Nhưng bây giờ ầm ĩ tới mức phải trở mặt, độ tin cậy của Skyline trong mắt Chính phủ nghĩ cũng đủ biết.

Lại quay về với Nhiêu Tôn, mặc dù lúc trước Hoa Lực vì tin đồn ăn cắp bí mật thương mại đã đánh mất tư cách tranh thầu. Nhưng bây giờ, chuyện Thương Xuyên rơi xuống lầu đã đồng thời kéo cả hai công ty Skyline và Trường Thịnh xuống nước, đây chính là cơ hội phản công tuyệt vời cho Hoa Lực. Đương nhiên, các doanh nghiệp trong nước và các doanh nghiệp có vốn nước ngoài không chỉ có ba người họ, nhưng Nhiêu Tôn đã dựa vào nguồn tài nguyên và quan hệ trong nước của mình, muốn đoạt lại dự án phủ Thân vương trong lúc mấu chốt này là chuyện dễ như trở bàn tay.

Từng chuyện cắn chặt lấy từng chuyện, thế giới thương trường nổi gió mưa xoay vần nhanh như chớp khiến người ta trở tay không kịp.

Cô hỏi: “Phía tổng bộ có ý kiến gì không?”

Nét mặt Lục Đông Thâm càng trở nên thâm trầm. Anh không nói gì, chỉ ấn đầu lọc vào gạt tàn, sau đó từ từ bóp nát điếu thuốc còn sót lại. Hạ Trú nhìn ra vấn đề từ sự im lặng của anh, càng cảm thấy không yên tâm hơn.

Mảnh đất phủ Thân vương khi trước đã chịu rất nhiều tranh luận trong mắt tổng bộ. Bây giờ đánh mất dự án, lại mất cả thanh danh của Skyline, nghĩ cũng đủ biết sóng gió tiếp theo sẽ lớn đến chừng nào. Sở dĩ anh nặng nề mệt mỏi, không chỉ vì bản thân mình rơi vào vòng xoáy khó khăn, mà vì khi đó người cố gắng bảo vệ anh là Lục Chấn Dương cũng khó mà xoay xở.

“Đông Thâm, thật ra là có cách mà.” Cô gắng hết sức để đè nén mọi hoang mang bất an dành cho tương lai, căng thẳng nói.

“Đúng là có cách.” Lục Đông Thâm giơ tay lên vuốt ve gương mặt cô, ngón tay anh hơi lạnh, khiến cô rùng mình đôi chút. “Nhiêu Tôn đề nghị hai công ty chung nhau khai thác dự án, nhưng điều kiện của cậu ta, là em.”

Hạ Trú thảng thốt.

Lục Đông Thâm giữ chặt gáy, kéo cô lại gần, tỉ mỉ ngắm nhìn khuôn mặt cô. Cô bất an lo lắng nhìn anh. Màu mực trong mắt anh như mây đen trên bầu trời, từng tầng từng tầng đè xuống khiến người ta không sao thở nổi.

“Có thể nhìn ra được cậu ta thật sự thích em, không tiếc mang lợi ích ra đánh đổi.” Anh cười mà như không cười, ngữ khí nghe không giống đang giận, nhưng lại khiến ta thấp thỏm lo lắng.

“Đông Thâm, em…”

Lục Đông Thâm đặt ngón tay lên môi cô, ý bảo cô im lặng. Anh kéo cô vào lòng, cúi đầu tìm cánh môi cô, hơi thở ấm áp vẫn vẹn nguyên: “Chỉ tiếc là, anh cũng thích.”

Như có màn pháo hoa đột ngột bùng nổ, đỏ rực sắc màu khiến người ta hân hoan. Hạ Trú chủ động vòng tay qua ôm anh và hôn anh.

Một giây sau, anh hóa bị động thành chủ động, cùng vần vò với môi lưỡi cô.

Một lúc lâu sau, Lục Đông Thâm buông cô ra, tựa cằm lên trán cô, hơi thở của anh như quấn bện vào từng lớp tóc, cũng thắt chặt trái tim cô đến đau đớn. Cô lẩm bẩm: “Nhưng cứ như vậy thì anh phải làm sao?”

Anh hít hà mùi hương trên mái tóc và cơ thể cô, nhẹ nhàng nói: “Việc đến đâu thì hay đến đó.”

Hạ Trú lại càng buồn hơn. Tuy rằng quyết định của Lục Đông Thâm khiến cô cảm động, nhưng như thế anh sẽ đẩy mình vào thế cùng.

“Thi thể của Thương Xuyên không được động vào nữa. Anh đã ký giấy hỏa táng rồi, tang lễ của Thương Xuyên, anh sẽ ra mặt sắp xếp.” Giọng anh vang lên trên đỉnh đầu cô.

Hạ Trú sững người, lát sau ngước mắt lên nhìn anh, ánh mắt đầy nghi vấn.

“Anh biết em có dự định của mình, nhưng bây giờ Hoa Lực đã toàn quyền tiếp nhận dự án phủ Thân vương, chuyện của Thương Xuyên có ầm ĩ hơn nữa cũng sẽ tạm dừng vì sự rút lui của Skyline.” Lục Đông Thâm ôm chặt eo cô, thở dài: “Em có thể an toàn lùi xa khỏi cuộc giao tranh này là điều không thể tốt hơn.”

Hạ Trú mím môi nói: “Em biết là anh muốn tốt cho em, nhưng Đông Thâm à, anh không thể không tin tưởng em như vậy. Chuyện của Thương Xuyên em nói có thể điều tra ra là nhất định có thể, chỉ cần cho em thời gian.”

“Thực tế là không phải chuyện gì cũng sẽ cho em thời gian.” Lục Đông Thâm nói đạo lý lợi hại với cô: “Bé con, em phải biết, có rất nhiều chân tướng sinh ra không phải để bị đào bới. Tình cảm giữa em và Thương Xuyên anh có thể thấu hiểu, nhưng điều tra rõ chân tướng cũng phải xem xét tình hình. Giai đoạn này việc để Thương Xuyên được nhắm mắt xuôi tay là thích hợp nhất.”

“Vậy những lời đồn thổi trên mạng phải giải thích thế nào?” Hạ Trú nói: “Rõ ràng việc này không phải do một đám người gây ra. Kích động tâm trạng của người hâm mộ, mặc sức tuyên truyền Thương Xuyên bị bác sỹ phù thủy mê hoặc là một đám người thực hiện. Moi móc ân oán giữa nhà họ Thai và Ngô Trùng ra lại là một đám người khác. Tuy rằng bạo lực trên mạng xã hội phần lớn đều từ fan của Thương Xuyên mà ra, nhưng rõ ràng kẻ đang thao túng dư luận này có ý đồ cụ thể. Cuối cùng ép anh phải nhượng lại dự án phủ Thân vương. Một kẻ ngấm ngầm làm đủ mọi việc như vậy, em không tin anh không nhìn ra, vì sao vẫn cứ dung túng?”

“Chuyện này dĩ nhiên không dừng lại tại đây, dù sao nó cũng dính líu tới độ tin cậy và bia miệng của Skyline, nhưng em thì đừng xen vào nữa.” Lục Đông Thâm vô cùng tỉnh táo: “Nhiêu Tôn làm việc có thủ đoạn của cậu ta, tiếp nhận phủ Thân vương, chí ít ở một mức độ nhất định đã bảo vệ em chu toàn. Đương nhiên, bản thân anh cũng có lòng riêng của mình, em tiếp tục điều tra chắc chắn sẽ dính líu với cậu ta, anh không muốn em quá gần gũi với cậu ta.”

Hạ Trú ngẩng đầu, nghiến răng: “Bản thân Nhiêu Tôn cũng nói rồi, anh ta là chim sẻ! Cái gì mà bảo vệ em chu toàn? Chẳng qua lòng tự trọng của anh ta thao túng, trong dự án phủ Thân vương này, đã khi nào anh ta phải chịu nhiều thiệt thòi đến mức ấy? Skyline và Trường Thịnh cần mượn dự án này để từng bước tiến lên. Bản thân Hoa Lực là một doanh nghiệp trong nước, Nhiêu Tôn lại đường đường là Thái tử gia, thiếu gì một cái phủ Thân vương! Anh ta mượn cơ hội trả thù thì đúng hơn!”

Chương 211 : Chúng ta tính chung cả thù mới hận cũ

“Nếu đã nhìn thấu mọi việc như vậy thì đừng đến tìm cậu ta.” Lục Đông Thâm bình tĩnh đáp lời: “Nói trắng ra cậu ta đang đợi em đến cửa.”

Hạ Trú nói: “Đông Thâm, anh phải tin tưởng em.”

Lục Đông Thâm thở dài: “Được rồi.”

Thái độ của anh đã thể hiện rõ ràng dứt khoát, không cho phép cô tiếp tục điều tra nữa. Lòng cô bí bách, hoang mang, không chỉ vì Thương Xuyên, mà còn vì những nỗi oan Skyline không ngừng nhận lấy. Cô vẫn muốn cố gắng, vẫn muốn tranh thủ, nhưng thấy sắc mặt anh có vẻ không tốt lắm thì đành nhịn xuống.

Cảnh Ninh gõ cửa đi vào, có lẽ cũng nhận ra bầu không khí khác lạ trong văn phòng, khi lên tiếng cô ấy vô cùng thận trọng: “Tổng giám đốc Lục, có buổi họp với Hội đồng quản trị.”

Lục Đông Thâm khẽ gật đầu. Đợi Cảnh Ninh đi ra ngoài rồi, anh mới nói: “Anh đi họp trước đã, có chuyện gì tối về nhà nói tiếp.”

Cảnh Ninh ra sức cắn môi, bờ môi đã bị cô in hằn một dấu răng.

Lục Đông Thâm đi ra tới cửa phòng lại quay ngược trở lại, hơi nghiêng mặt nhìn chằm chằm biểu cảm của cô rồi hỏi: “Tối nay về chỗ anh, nhớ chưa đấy?”

Cô không lên tiếng, cũng không nhìn anh.

Anh đợi mãi không đợi được câu trả lời của cô, cuối cùng buông một tiếng thở dài khe khẽ, xoa đầu cô rồi đi ra khỏi phòng làm việc.

Tới buổi tối, chuyện Hoa Lực tiếp nhận việc khai thác dự án phủ Thân vương cũng đã được truyền ra. Khu vực phủ Thân vương dừng thi công nhiều ngày lại bắt đầu náo nhiệt, xe công trình ra ra vào vào. Có một đám công nhân trên người mặc đồng phục có hai chữ “Hoa Lực” bắt đầu làm việc, gỡ dần từng nơi có gắn logo của Skyline.

Trên mạng đa phần là các thành phần cười trên nỗi đau của người khác, nói đủ thứ về Skyline. Người hâm mộ tổ chức một lễ truy điệu cho Thương Xuyên trên mạng, dĩ nhiên sẽ đem hết mọi oán khí đổ lên đầu Hạ Trú. Nhưng sóng gió không thể to bằng sự kiện Ngô Trùng. Lục Đông Thâm nói không sai, việc Nhiêu Tôn tiếp quản ít nhiều đã hạ nhiệt sự bất mãn của một số fan mạng, chí ít việc chửi mắng cô không còn tiếp tục tăng cao.

Mọi người đều đang trông ngóng, chờ đợi, xem xem Hoa Lực sẽ đối diện với chuyện hồn ma oan khuất của Ngô Trùng như thế nào.

Trước khi bước vào nhà, Hạ Trú nhận được điện thoại của Nhiêu Tôn. Đầu kia, giọng nói uể oải, chắc chắn là lại đang phong lưu sung sướng ở nơi nào rồi. “Hạ Hạ, làm người không thể quá ích kỷ. Lục Đông Thâm vì em có thể bỏ cả dự án, em không thể vì anh ta làm chút chuyện gì sao?”

“Làm chút chuyện? Nhiêu Tôn, anh nói chuyện vòng vèo quanh co kiểu này từ khi nào thế? Chẳng qua là anh muốn tôi theo anh chứ gì?” Hạ Trú đè nén cảm giác không vui, lạnh giọng nói.

Nhiêu Tôn cười nói: “Không được sao? So với Lục Đông Thâm, anh càng hiểu em muốn điều gì hơn, so với bất kỳ ai anh cũng hiểu em hơn.”

“Thế ư?” Hạ Trú cười khẩy: “Vậy anh đoán thử xem bây giờ tôi đang muốn làm gì?”

“Băm vằm anh ra thành ngàn mảnh.”

“Biết là tốt.” Hạ Trú nghiến răng: “Lần nào anh cũng đối đầu với Đông Thâm, thủ đoạn bỉ ổi khiến người ta khinh thường, anh còn dám để tôi bên cạnh mình? Anh tưởng con dao của tôi cùn rồi phải không?”

“Chết dưới hoa mẫu đơn, làm ma cũng phong lưu.” Nhiêu Tôn không giận mà bật cười.

Muốn kích động sự phẫn nộ của Nhiêu Tôn, dễ mà cũng không dễ. Giống như Nhiêu Tôn vậy, anh ta hiểu cô, cô cũng vô cùng thấu hiểu tính cách của anh ta. Ngang ngược bướng bỉnh, tùy hứng bất chấp. Chỉ cần giẫm lên thể diện của anh ta, anh ta chắc chắn sẽ điên lên. Nhưng nếu tâm trạng đang vui vẻ, cho dù cô có nói những lời ác độc hơn nữa, anh ta cũng coi như gió thoảng.

Giống như bây giờ.

Thế nên Hạ Trú thông minh chẳng tốn nhiều nước bọt với anh ta. Anh ta gọi điện đến chẳng qua là muốn xem dáng vẻ giận dữ suy sụp của cô. Cô còn tiếp tục nói để làm bốc cháy cảm xúc, há chẳng phải đã làm vừa lòng anh ta? Cô hắng giọng: “Nhiêu Tôn, hôm nay anh nói những lời như vậy trước mặt Lục Đông Thâm, chẳng phải chỉ muốn khiến tôi và anh có khúc mắc trong lòng sao? Tôi là một người không cho phép có nửa hạt cát nào trong mắt, anh cũng biết mà. Chúng ta thù mới hận cũ cùng tính cả thể.”

“Được thôi, cửa nhà anh vẫn luôn rộng mở.” Nhiêu Tôn vẫn bày ra dáng vẻ thảnh thơi, nhởn nhơ chết tiệt.

Hạ Trú không nói không rằng, lập tức ngắt máy.

Tức giận đến mức ngón tay run bần bật, cô nghĩ, nếu lúc này Nhiêu Tôn đang đứng trước mặt mình, cô nhất định sẽ đá anh ta một nhát, đá cho anh ta nằm liệt giường, không thể tự sinh hoạt cá nhân mới thôi.

Mở cửa ra, một hệ thống thông gió mới trong nhà tự động khởi động. Có cơn gió thoang thoảng thôi qua, như một cọng lông tơ phe phẩy qua mặt, còn có mùi hương thanh thanh do chính tay cô pha chế.

Cơn giận bừng bừng tan biến trong phút chốc.

Đập vào mắt là ánh đèn ngủ tự động sáng, ánh sáng vô cùng êm dịu, giống như ánh trăng sáng. Qua cả một khung cửa sổ sát sàn, màn đêm giao hòa, không gian yên bình, tất cả huyên náo và ồn ã dường như đều bị đêm đen hút hết.

Ánh trăng và ánh đèn đan cài vào nhau, đêm hạ nhờ thế lại càng mát mẻ. Kéo dài khắp nhà là một lớp sàn gỗ thượng hạng, dường như đọng lại cả bao năm tháng. Hạ Trú không nhịn được cười, từ tận đáy lòng cũng cảm thấy bái phục chứng ám ảnh cưỡng chế của Lục Đông Thâm. Thế mà anh lại thay toàn bộ mặt sàn, từ bỏ thói quen dùng đá cẩm thạch, chuyển sang sàn gỗ.

Đồ đạc của cô được Cảnh Ninh sắp xếp rất hợp lý và tỉ mỉ, hoàn toàn dung hòa vào các loại đồ đạc đã có sẵn trong căn nhà này, giống như cô đã ở đây từ rất lâu rồi vậy.

Trong phòng thay đồ, giày dép, quần áo của cô được xếp bên tay phải đồ của Lục Đông Thâm, nhất là rất nhiều loại váy của cô đều được sắp xếp phù hợp, chỉnh tề theo màu sắc, kiểu dáng, ngắn dài.

Hạ Trú cảm thán sự chu đáo của Cảnh Ninh.

Dọn đến ở cùng Lục Đông Thâm là một khảo nghiệm, cô luôn luôn phải nhường nhịn chứng bệnh sạch sẽ và ám ảnh cưỡng chế của anh, giống như sự sắp xếp cẩn thận này của Cảnh Ninh hoàn toàn là suy nghĩ tới sự khó tính của Lục Đông Thâm trong cuộc sống.

Các sản phẩm tắm rửa của cô được Cảnh Ninh xếp vào trong một chiếc giỏ để đồ màu trắng, bên trên còn đặt một mảnh giấy nhỏ: Mấy món đồ này đều không phù hợp với đồ dùng cá nhân của tổng giám đốc, ví dụ như hình dáng, màu sắc hoăc độ lớn nhỏ, cô xem lại rồi thay đổi nhé.

Cảnh Ninh coi như cũng đã hết sức tận tâm, đã xếp xong toàn bộ những thứ có thể thống nhất về mặt hình ảnh, còn lại chắc là cô ấy cũng không còn cách nào khác.

Ví dụ như lọ tinh dầu hoa hồng của cô, lọ hình trái tim, nắp lại được khắc hình hoa hồng, chắc chắn cả căn nhà này của Lục Đông Thâm không có thứ nào hình hoa hồng cả.

Hay ví dụ như loại kem dưỡng cô dùng ban ngày và ban đêm, ban đầu mua vì vỏ ngoài của nó quá đẹp. Chiếc lọ không khác gì một viên kim cương. Mà một người chê rắc rối như Lục Đông Thâm, các sản phẩm bảo vệ da đều tiện thể mang từ Skyline về, hình thức của chai lọ đều được thống nhất là màu đen, hình chữ nhật, hoàn toàn là hai phong cách so với “các em kim cương” của cô.

Hạ Trú đau đầu, bỏ cái nào đây?

Bỏ cái của Lục Đông Thâm thì có tìm khắp thị trường cũng không thấy loại sản phẩm chăm sóc da nào dành cho nam giới có hình kim cương? Bỏ của cô? Đương nhiên, đây chính là lý do Cảnh Ninh để những chiếc lọ không ăn nhập ra ngoài. Nhưng đùa sao? Đắt lắm đấy.

Nghĩ vậy, cô vo tròn mảnh giấy rồi vứt vào trong sọt rác, sau đó sắp xếp các loại mỹ phẩm trong giỏ vào vị trí cẩn thận, thầm lẩm bẩm: Mấy thứ đồ đắt như vậy đánh chết mình cũng không vứt đâu, thế nên anh cố nhịn đị.

Bước vào phòng ngủ, Hạ Trú sững người.

Bên dưới giường trải một lớp thảm trắng tinh, kết hợp với màu của sàn nhà trông lại càng sạch sẽ rộng rãi. Nhìn như vậy, tổng thể phòng ngủ không còn nặng nề mà sáng sủa hơn nhiều.

Cô bất chợt nhớ lại lời Lục Đông Thâm nói lúc trước: Anh thật sự phải suy nghĩ tới tính cần thiết của thảm trải sàn rồi.

Ngước mắt lên, trên chiếc giường rộng lớn có thêm một chiếc gối nữa.

Hai chiếc gối một chiếc chăn.

Nhìn mãi nhìn mãi, Hạ Trú bỗng cảm thấy cổ họng khô rát, gò má nóng bừng.

Chương 212 : Cậu nghĩ cô ấy yêu cậu hay hận cậu?

Sau khi cuộc họp trực tuyến với Hội đồng quản trị kết thúc, Lục Khởi Bạch không rời đi ngay. Dương Viễn ngồi đối diện anh ta nói một câu không thật lòng: “Chúc mừng Phó tổng giám đốc Lục.”

Lục Khởi Bạch ôn nhu như ngọc: “Phó tổng Dương khách khí rồi, Giang Nam Xuân thoát ly khỏi Skyline, độc lập phát triển, ở trong mắt người ngoài là chuyện đáng mừng, nhưng ở trong mắt tôi lại ẩn chứa nhiều nguy hiểm. Tôi còn rất nhiều điều cần học hỏi anh cả và Phó tổng Dương.”

“Làm sao tôi dám dạy cậu chứ?” Dương Viễn cười ha ha: “Thành tích của Giang Nam Xuân vẫn luôn đi lên, mới chỉ được vài tháng mà đánh giá của quốc tế và thanh danh của dự án đã có thể vượt mặt Skyline rồi, cũng vì vậy đã khiến tổng bộ bật đèn xanh. Phó tổng Lục kinh doanh rất có đầu óc.”

“Nói ra chẳng qua Giang Nam Xuân cũng chỉ làm ăn nhỏ mà thôi.” Lục Khởi Bạch đứng dậy, nhìn về phía Lục Đông Thâm: “Kế hoạch cho dự án phát triển xcác thương hiệu về sau của Giang Nam Xuân lát nữa tôi sẽ mang tới văn phòng, anh xem qua một chút.”

“Ban nãy trong buổi họp với Hội đồng quản trị cậu đã trình bày rất rõ ràng rồi, anh ký tên là được.” Lục Đông Thâm nói.

Lục Khởi Bạch mỉm cười nhẹ nhàng: “Vẫn nên xem tỉ mỉ là hơn.”

Sau khi Lục Khởi Bạch ra khỏi phòng họp, Dương Viễn mới nghiến răng nghiến lợi nói: “Mẹ kiếp, đúng là xui xẻo, giẫm lên thành tích của cậu mà tiến. Giang Nam Xuân và Skyline chia nửa coi như giật mất một nửa tài nguyên của Skyline rồi, lại còn mở rộng thêm thương hiệu? Cậu em họ này của cậu đúng là tấm ngẩm tầm ngầm mà đấm chết voi đấy.”

Lục Đông Thâm châm một điếu thuốc lên: “Cậu ăn nói tử tế một chút.”

“Tôi chưa chửi ba đời tổ tông nhà cậu ta lên là đã khá lắm rồi.” Dương Viễn phẫn nộ bất bình.

Lục Đông Thâm nhìn anh ấy với vẻ mặt khó xử, nhắc nhở: “Tôi và nó có cùng một tổ tông.”

Dương Viễn đảo đảo mắt, đúng thế thật. Anh ấy lần sờ tìm bao thuốc lá, cũng rút một điếu rồi ngậm lên miệng: “Tôi nói cho cậu biết, tay Lục Khởi Bạch này chúng ta không thể không phòng. Cậu ta mới tới Trung Quốc được mấy bữa mà đã làm lung lạc tập đoàn chia năm xẻ bảy rồi. Hai lần họp rồi mà cậu vẫn chưa nhìn ra sao? Có mấy vị cán bộ cấp cao trong tập đoàn đã rục rịch rồi. Nhân tài quản lý khách sạn tuy rằng không hiếm nhưng có thể đạt tới tiêu chuẩn chọn người của Skyline thì không nhiều. Giang Nam Xuân và Skyline tách riêng, Lục Khởi Bạch là người dễ vớt được nhân sự của Skyline đi nhất.”

Lục Đông Thâm chậm rãi nhả khói thuốc, trầm mặc không nói.

Dương Viễn kéo ghế ngồi sát lại gần anh một chút, với chiếc gạt tàn ra trước mặt mình rồi gạt gạt tàn thuốc: “Cậu ấy à, mỹ nhân là mồ chôn anh hùng. Tôi phát hiện từ sau khi gặp Hạ Trú, cậu bắt đầu chần chừ lưỡng lự rồi. Tinh thần đánh đâu thắng đó trước kia đâu rồi? Tôi đã bảo cô gái đó là tai họa mà. Từ tình hình hiện tại đã nhìn ra được chưa? Bây giờ tôi còn đang nghi ngờ…”

Lục Đông Thâm quay đầu nhìn anh ấy: “Nghi ngờ chuyện gì?”

Dương Viễn ngập ngừng giây lát mới nói: “Tôi nghi ngờ cô ấy đi theo cậu phải chăng có mục đích gì đó.” Thấy Lục Đông Thâm nhíu mày, anh ấy lập tức giải thích: “Cậu không thể không thừa nhận cô ấy rất kính trọng Đàm Diệu Minh, đúng không? Cái chết của Đàm Diệu Minh ít nhiều cũng có chút liên quan tới cậu. Cậu cảm thấy cô ấy có vì cái chết của Đàm Diệu Minh mà trả thù cậu không? Trước khi cậu quen biết cô ấy, Skyline của chúng ta đâu có lắm chuyện như bây giờ. Nhưng sau khi cậu đưa cô ấy về thì sao? Nhìn cả đống việc dồn lại một lúc đi, đủ để ép cậu vào đường cùng rồi.”

Nói tới đây, anh ấy lại vô cùng nghiêm túc hỏi Lục Đông Thâm một câu: “Cậu nói thật cho tôi biết đi, lúc trước cậu ra tay chỉnh Đàm Diệu Minh có phải vì cô ấy không?”

“Đàm Diệu Minh không trừ thì Skyline Thương Lăng không có đất dung thân, điểm này cậu rất rõ.” Lục Đông Thâm hờ hững nói một câu. Đương nhiên, đến bây giờ trong lòng anh đã sáng như gương. Thật ra lúc đó anh chính là muốn có được cô, điều kiện để có được cô là khiến Đàm Diệu Minh thất thế.

“Hiểu lầm của cậu đối với Hạ Trú quá sâu. Cô ấy là một cô gái hiểu rõ lý lẽ, lúc đó Đàm Diệu Minh đã không còn đường lùi rồi, tôi phải cứu thế nào?”

Dương Viễn cười khẩy: “Lục Đông Thâm, cậu quên hai chúng là bạn học bao nhiêu năm rồi à? Tôi còn không hiểu cậu sao? Xưa nay cậu vẫn luôn là người suy nghĩ sâu xa. Không sai, Đàm Diệu Minh khi đó đã bị dồn tới bên bờ vực thẳm. Nếu là một người bình thường, họ sẽ cho rằng chết vinh quang chi bằng cứ sống nhục nhã, cho dù phải ở trong tù. Nhưng Đàm Diệu Minh là người sắt đá, cậu không nghĩ được tới kết cục anh ta tự sát ư? Nếu đã nghĩ được tới chuyện cuối cùng anh ta tự sát nhưng cậu ta bàng quan không hành động, chẳng phải là gián tiếp giết người sao? Hạ Trú là một người rất thông minh, chuyện tôi có thể nghĩ ra cô ấy lại không nghĩ ra sao? Thế nên, cậu nghĩ cô ấy ở lại bên cạnh cậu là vì yêu cậu hay hận cậu?”

“Chuyện trước kia tôi không nói nữa, cứ lấy chuyện lần này của Thương Xuyên ra xem xét, đang yên đang lành sao lại rơi xuống đất? Ngay cả em trai cậu Lục Bắc Thần cũng không điều tra ra vấn đề, người có thể giết hại người khác trong vô hình ngoài cô ấy ra tôi thật sự không nghĩ được ai khác. Khi dư luận chĩa mũi nhọn vào cô ấy, không sai, cô ấy đã để lại đơn xin nghỉ việc cho Cảnh Ninh, nhưng cô ấy không nghĩ đến việc cậu sẽ không cho phép sao? Cô ấy tính chuẩn là cậu có thể bất chấp tất cả để bảo vệ mình nên mới mặc sức làm càn. Thật sự là càng lúc tôi càng cảm thấy cậu đã rơi vào cái bẫy mà cô ấy dày công sắp đặt.”

Lục Đông Thâm gạt tàn thuốc: “Cậu nói xong chưa? Nói xong rồi thì cậu khẩn trương cung cấp cho Lục Khởi Bạch một tổ dự án, chẳng phải bên phía nó đang cần dùng người gấp sao?”

“Lục Đông Thâm cậu điên rồi à?” Dương Viễn sững người: “Cậu ta đào tường của cậu, cậu còn chủ động dâng lên tận cửa? Cậu có biết tình cảnh hiện tại của mình không? Bên ngoài có con sói Nhiêu Tôn, trong công ty có con cáo già Lục Khởi Bạch. Việc xây dựng xưởng thuốc sinh học trong nước đã bị Hội đồng quản trị gác lại rồi, cậu lại còn giúp cậu ta lên như diều gặp gió?”

Lục Đông Thâm cười khẽ: “Cậu cũng nói là ở Skyline lòng người đang dao động. Cho dù tôi có một ngàn lần không đồng ý thì cũng không thể thua Lục Khởi Bạch về mặt rộng rãi được, đúng không? Người muốn đi chẳng giữ lại được, thế nên cứ để họ đi đi.”

Dương Viễn nhìn anh chằm chằm: “Rốt cuộc cậu muốn làm gì?”

“Dương Viễn, chuyện làm ăn này quan trọng là có qua có lại. Có những chuyện có thể thẳng thừng quyết đoán, lại có những chuyện chỉ còn cách lấy lùi làm tiến.” Lục Đông Thâm rít một hơi thuốc, nhả khói, nói một câu đầy thâm ý sâu xa: “Tình hình ở Trung Quốc khác với nước ngoài, để lộ quá nhiều tài năng ắt sẽ thiệt thòi.”

Dương Viễn đang định hỏi tới cùng thì chuông di động của Lục Đông Thâm vang lên. Anh ấy đứng lên, dập tắt đầu lọc, gõ mấy cái xuống mặt bàn: “Cái gì mà lấy lùi làm tiến, tôi thấy cậu bị Hạ Trú mài nhẵn tâm tính rồi thì có!”

Lục Đông Thâm mỉm cười không nói, sau khi anh ấy ra cửa mới nhận điện thoại.

Là Cảnh Ninh, cô ấy thông báo: “Tổng giám đốc, Thai Quốc Cường nhập viện rồi.”

***

Hạ Trú lại chìm vào một giấc mơ sâu. Là một đêm đen mù mịt, giống như có con quái thú đã nuốt trọn ánh sáng. Tia sáng duy nhất là ánh đèn phòng thực nghiệm, cực kỳ nhức mắt.

“Tả Thời, trong bí kíp có một món chiết xuất không đúng, lâm sàng có phản ứng bài xích.”

“Phản ứng rõ ràng không?”

“Trước mắt chỉ bài xích nhẹ, nhưng em không biết…”

“Thế nên, đây chỉ là một trường hợp ngoại lệ.”

“Chúng ta cần báo lên cho Hội trưởng.”

“Không được, một khi báo lên, hạng mục thực nghiệm này của chúng ta sẽ bị dừng lại, tâm huyết bao nhiêu năm thế là công toi.”

“Tả Thời, anh điên rồi sao? Chết người đấy!”

“Tin anh đi, anh có thể điều chỉnh ra một công thức chuẩn, không thể báo cáo được, hiểu không?”

Trong mơ mơ hồ hồ, Hạ Trú cảm thấy khóe môi nóng ẩm. Cô đột ngột mở mắt, phía trước có một ánh mắt dịu dàng ẩn nấp trong bóng tối, xua tan đi sự giá lạnh trong giấc mơ.

“Anh về rồi à.” Cô đè nén mọi sự hoang vu trong lòng xuống, vòng tay qua cổ anh, hơi nghiêng đầu nhìn giờ trên tường rồi lẩm bẩm trách: “Muộn vậy sao?”

Lục Đông Thâm để mặc cho cô ôm cổ mình, cúi đầu hôn một cái, thì thầm: “Anh còn tưởng em sẽ hờn dỗi không quay về đây cơ.” Anh theo đà kéo cô ngồi dậy, vòng tay ôm vào lòng, vùi mặt vào cổ cô thở dài: “Vừa về nhà là được nhìn thấy em, thật tuyệt.”

Chương 213 : Chúng ta có thể kết hôn không?

Hạ Trú cũng cảm thấy rất tuyệt.

Trước khi Lục Đông Thâm về, cô đã ngồi trên sô pha phòng khách nhìn bốn xung quanh. Nơi đây vốn không phải là nơi cô xa lạ. Cô từng tỉ mỉ sắp đặt, cũng từng ở lại qua đêm. Cô từng cảm thán về diện tích của căn nhà này, và từng tiếc nuối nơi đây thật thiếu không khí gia đình. Nhưng bắt đầu từ ngày hôm nay, cô sẽ vào sống ở đây, nếu nói tâm trạng không hồi hộp thấp thỏm là nói dối.

Cô sẽ cùng chung chăn gối với Lục Đông Thâm, mỗi một buổi sáng sớm mở mắt ra là có thể nhìn thấy anh. Đây là sự thể hiện thân mật nhất của một mối quan hệ. Cô chưa từng sống chung với một người nào khác, cho dù là phái nữ. Cô hơi lo lắng, hai người sống quá gần gũi với nhau liệu có khi nào sẽ khiến mọi chuyện đi ngược lại dự tính ban đầu?

Nhà là nơi kín đáo nhất. Hai người cùng sống dưới một mái nhà, khuyết điểm và những điều chưa hoàn hảo liệu có khiến đôi bên chán ghét nhau không? Thời gian lâu dần liệu hai người có chiến tranh lạnh không…

Tất cả mọi lo lắng ấy đều tan thành mây khói sau cái ôm của Lục Đông Thâm.

Để cô biết anh rất cần cô, rất lo lắng cho cô. Phải, về đêm khi đường phố đã lên đèn, anh trở về nhà, cô ra cửa đón, đây chính là điều ấm áp nhất trong cuộc sống.

Thong thả, điềm đạm, tự nhiên, đây chẳng phải chính là cách thức chung sống giữa anh và cô sao?

Hạ Trú dậy làm bữa tối.

Hai món thức ăn một bát canh, một mặn một chay, vừa cân bằng dinh dưỡng lại vừa đủ phần cho hai người ăn, độ ấm vừa đủ, vừa có mùi hương của thức ăn vừa có mùi thơm của cơm.

Điều này khiến Lục Đông Thâm bất ngờ quá lại đâm lo lắng.

Trong suy nghĩ của anh, một cô gái ở tuổi Hạ Trú vẫn còn thích hờn giận, nhưng những thái độ khác hẳn của cô tối nay lại khiến anh yêu thương vô vàn.

Đương nhiên, anh cố tình tảng lờ đi một phòng bếp lại như vũ khí hạt nhân càn quét giống lần trước, tuy rằng mỗi lần và miếng cơm trong lòng anh lại sốt ruột như bị mèo cào vậy.

“Ngày mai anh bảo Cảnh Ninh thuê một quản gia tới đây.” Anh nói: “Sau này trong nhà không thể toàn dùng nhân viên quét dọn theo giờ nữa.”

Con ngươi Hạ Trú đảo đảo: “Không cần, không cần, bây giờ vẫn chưa cần, cứ thuê nhân viên dọn vệ sinh theo giờ cố định để quét dọn nhà cửa trước là được rồi. Phần còn lại để em làm.”

Lục Đông Thâm hồ nghi nhìn cô, cô cười hì hì: “Có quản gia rồi, chứng bệnh của anh sẽ không bao giờ chữa khỏi được.”

Anh biết ngay mà!

Ánh mắt Lục Đông Thâm lại soi vào trong bếp, đầu óc tê rần, rồi anh cười trừ: “Anh cho rằng, không cần lãng phí thời gian vào mấy việc này.”

Hạ Trú chống tay lên cằm, mỉm cười nhìn anh, cái giọng bẹt ra đến bản thân cô cũng cảm thấy nổi da gà: “Thâm ca ca, một nhà ở bên nhau một người nấu cơm, một người rửa bát, như vậy mới có không khí gia đình. Em sống với anh chứ có phải quản gia sống với anh đâu.”

Câu nói này tuy có phần cãi lý nhưng ngược lại đã nói đúng tâm lý của Lục Đông Thâm. Anh cắn răng: “Được rồi, vậy thì nghe em.” Nghĩ rồi anh lại nói: “Hoặc là em cứ nghỉ đi, sau này chuyện bếp núc để anh làm?”

Anh nghĩ bụng như vậy chí ít trong lúc ăn cơm anh cũng không phải thấp thỏm.

Ai ngờ Hạ Trú làm mặt chê bai: “Anh nấu cơm? Thôi bỏ đi, em vẫn muốn sống thêm vài năm nữa.”

Lục Đông Thâm nghe xong có phần ngượng ngập. Anh múc cho cô một bát canh, cố gắng ngụy biện cho bản thân: “Chỉ là anh chưa có thời gian học thôi. Sau này anh sẽ theo em trai học mấy món, tay nghề nấu nướng của nó cũng khá lắm.”

“Lục Bắc Thần?”

“Ừm.”

Lục Đông Thâm mỉm cười.

Hạ Trú nhấp một ngụm canh rồi hớn hở tự khen: “Canh này của em ấy à, quả thực là chỉ có trên trời không có dưới đất. Lục Đông Thâm, anh bảo sao em có thể nấu ăn ngon như vậy chứ?”

Lục Đông Thâm cố nhịn cười: “Phải, sao lại ngon như vậy được chứ? Có lẽ là tài năng thiên bẩm trong truyền thuyết chăng?”

Một câu nói khiến Hạ Trú sướng rơn, cười tít mắt rồi tóp tép cái miệng: “Em cũng thích anh mặc đồ ở nhà, đẹp hơn, không như áo vest quần Âu, lạnh lùng cứng đơ đơ.”

Lục Đông Thâm mím môi cười khẽ, chậm rãi uống canh. Trước kia khi ăn cơm anh rất sợ tiếng ồn, nhưng bây giờ cảm thấy bên cạnh có một cô gái với cái miệng ngọt ngào thật sự là một sự lựa chọn không tệ.

“Nhưng em thích nhất là nhìn anh không mặc gì cả.” Hạ Trú buông một câu.

Ngụm canh chưa kịp nuốt suýt chút nữa khiến Lục Đông Thâm bị sặc. Anh ngước mắt lên nhìn cô, cô cũng rắp tâm cô ý, thấy anh mất mặt lại càng hân hoan. Anh đặt thìa canh xuống, cầm khăn giấy từ tốn lau miệng: “Nha đầu chết tiệt, vết thương vừa lành đã quên đau phải không?”

Hạ Trú lập tức im bặt, cắm cúi ăn cơm.

Lục Đông Thâm giấu nụ cười vào khóe miệng, giơ tay gắp thức ăn cho cô. Dưới ánh đèn, khuôn mặt cô hơi ửng hồng, in trên làn da trắng lại càng khiến người ta thích thú. Trong lòng anh đung đưa một cảm giác khó mà lý giải, là ấm áp, là cảm động, giống như có một sợi lông mảnh đang cọ cọ ngứa ngáy khắp trái tim.

Tối nay số phận đã sắp đặt một sự khác biệt, từ nay về sau trong địa bàn của anh sẽ có thêm cô. Những ngày tháng như vậy anh chưa từng nghĩ đến, nhưng sau tối nay anh sẽ càng thêm trân trọng.

“Này, Lục Đông Thâm.” Bàn ăn yên ắng chưa được bao lâu, Hạ Trú lại gọi một tiếng.

Lục Đông Thâm ngẩng lên nhìn cô.

“Anh bảo hai chúng ta bây giờ có còn là yêu nhau không?”

Lục Đông Thâm câm nín: “Phí lời, không phải yêu nhau thì anh đang chơi nhập vai với em chắc?” Uống một ngụm canh xong, anh lại nói: “Thế nên thường ngày đừng có gọi Lục Đông Thâm, Lục Đông Thâm mãi thế, có ai gọi bạn trai mình cả tên cả họ như vậy không? Chẳng phải vừa rồi gọi Thâm ca ca rất ngọt ngào sao? Sau này cứ gọi như vậy đi.”

Hạ Trú bĩu môi, rồi lại rùng mình: “Vậy cũng phải xem tâm trạng của em.”

Lục Đông Thâm bật cười, anh cũng không quá kỳ vọng cô có thể dịu dàng như nước.

“Vậy em hỏi anh một chuyện nhé.” Hạ Trú cả tối ngồi chống cằm, ăn không nghiêm túc chút nào.

“Hỏi đi.”

“Chúng ta có thể kết hôn không?” Hạ Trú bất thình lình tung ra một quả bom.

Nhưng Lục Đông Thâm đã vững vàng đỡ được quả bom này, không kinh ngạc, không bất ngờ, trả lời hết sức tự nhiên: “Có thể.”

Mắt Hạ Trú sáng rực lên: “Khi nào?”

Lục Đông Thâm có phần hứng thú. Anh cầm khăn giấy lau miệng cho cô: “Em làm vậy là định cầu hôn với anh đấy à?” Thấy cô hứng thú với chuyện kết hôn cùng anh như vậy, anh cũng yên tâm.

Hạ Trú kéo tay anh lại và nói: “Chúng ta phải thống nhất vấn đề, nếu không sẽ mất mặt trước đám bạn học của em.”

“Bạn học gì cơ?” Lục Đông Thâm sững người.

“Buổi họp lớp cấp hai của em.” Hạ Trú ôm bát cơm, ngồi xuống bên cạnh anh với vẻ âm mưu: “Là thế này, anh cũng biết em không quá hòa đđồng. Trước kia mấy buổi họp lớp kiểu này em không tham gia bao giờ. Nhưng năm nay người ta mời ba bốn lượt, em nghĩ chủ yếu là vì có nhiều người đã đọc mấy tin đồn trên mạng, kéo em đến chắc chắn là để do thám tình hình. Em nghĩ rồi, chi bằng cứ đường đường chính chính mà đến, đỡ phải để đám người đó nói nhăng nói cuội.”

Lục Đông Thâm cảm thấy rất khó hiểu: “Có cần thiết không?” Nếu đã là một đám bạn học không nói chuyện được mấy thì hà tất phải lãng phí thời gian cho họ?

“Đương nhiên là cần thiết rồi.” Hạ Trú ôm cánh tay của anh: “Mọi người đều muốn xem trò cười của em, em phải chứng minh với họ rằng em rất hạnh phúc.”

Lục Đông Thâm dở khóc dở cười: “Bé con à, hạnh phúc là từ cuộc sống của chính mình, không phải là điều thể hiện cho người khác nhìn thấy.”

“Em biết, em biết.” Hạ Trú tựa cằm lên cánh tay anh, ngẩng đầu nhìn anh: “Hạnh phúc của em chẳng phải là anh sao?”

Lục Đông Thâm giật mình, cảnh giác nhìn cô: “Ý của em là muốn anh cùng em tham gia buổi họp lớp?”

“Đúng vậy!” Hạ Trú thừa cơ tiến lên, thẳng thừng ôm chặt cổ anh, nũng nịu: “Buổi đó yêu cầu dẫn theo người thân, chúng ta đằng nào chẳng cưới nhau. Anh là chồng chưa cưới của em, được coi là người thân thỏa đáng nhất rồi.”

Chương 214 : Em sẽ hát cho họ nghe cả vở kịch lớn

Câu nói này lại như chui tọt vào trong trái tim Lục Đông Thâm. Anh giơ tay vân vê cằm cô, hơi nheo mắt lại: “Em nói anh là gì của em?”

“Chồng chưa cưới, không phải sao?” Hạ Trú tươi cười nhìn anh.

Xưng hô này khiến Lục Đông Thâm cảm thấy vô cùng xuôi tai. Anh mím môi cười khẽ, hài lòng “ừm” một tiếng: “Nếu đã là họp lớp, em cũng không thể không có ý kiến gì. Thế này đi, em chọn địa điểm gặp mặt, ở Trung Quốc hay nước ngoài đều được, mọi chi phí thuê mặt bằng anh sẽ bỏ ra.”

“Không cần đâu.” Nghe xong câu này, Hạ Trú sướng rơn trong lòng. Cô kéo tay anh lại đùa nghịch: “Có người chủ trì rồi, chúng ta chỉ cần lo việc tham gia là được, đừng có khoe khoang quá. Mấy bạn học cấp hai đó của em tuy không phát triển được bằng các bạn học hồi em du học ở nước ngoài, nhưng cũng được coi là có thành tích trong sự nghiệp hoặc đã lấy được một người tử tế. Ai nấy đều rất sỹ diện, em sẽ không khiến họ bức bối thêm.”

Lục Đông Thâm nhướng mày nhìn cô, cười mà như không cười.

Hạ Trú đón ánh mắt anh: “Lần này họ tìm tới em, môt là muốn chứng thực xem tin đồn trên mạng có phải sự thật hay không, hai là muốn xem người yêu bên cạnh nh? thế nào. Họp lớp, nói dễ nghe là ngồi kỷ niệm tuổi thanh xuân, nói khó nghe chính là âm thầm so sánh lẫn nhau.”

Lục Đông Thâm kéo tay cô xuống, vòng qua ôm chặt eo cô: “Bé con, em nói cho anh biết đi, em định làm gì?”

Những lời cô nói anh tán đồng. Mấy chuyện họp lớp này chỉ khi nào đến năm mươi, sáu mươi tuổi mới là lúc trong sáng nhất. Còn ở độ tuổi như cô bây giờ, các bạn học thân thiết với nhau đã thường xuyên qua lại rồi, đâu còn cần phải giương cờ khua trống ầm ĩ? Chẳng qua là mỗi người mang trong lòng một mục đích riêng mà thôi.

Cô là một cô gái nhanh nhẹn thông minh, từ đầu đã nhìn thấu điểm này thế nên không bao giờ tham gia các buổi họp lớp. Lần này cô phản ứng khác thường, chắc chắn là có mục đích của cô.

Hạ Trú dựa vào người anh, nghĩ đã thấy vui: “Lần này ấy à, là ông trời đang giúp em.” Sau đó cô bắt đầu làm nũng: “Em mặc kệ, coi như anh đã đồng ý rồi.”

Lục Đông Thâm sớm đã biết kể từ khi danh xưng “chồng chưa cưới” kia xuất hiện, mình đã bị cô dẫn dụ xuống hố. Anh khẽ thở dài, không nói gì nữa, nhưng thái độ rõ ràng là đã đồng ý.

Thấy vậy, Hạ Trú không nhịn được cười: “Anh đừng căng thẳng, chưa tham gia họp lớp bao giờ phải không?”

“Coi như là họp lớp của mấy cậu bạn chí cốt đi.” Lục Đông Thâm nói: “Trong đó có Dương Viễn, em biết đấy. Anh với cậu ấy học chung lâu nhất, hết học thạc sỹ lại lên tiến sỹ. Ngoài cậu ấy ra, còn có vài người bạn khác nói chuyện cũng hợp, đến nay cũng được coi là những người bạn hợp tác làm ăn. Nhớ lại lần họp lớp gần đây nhất có lẽ là ở Canada. Bọn anh đã bao nguyên một hòn đảo, đủ yên tĩnh.”

Chuyện Lục Đông Thâm là sinh viên giỏi cô đã biết từ lâu, sinh viên xuất sắc của đại học Yale, có thể học chung với anh, sau này lại hợp tác làm ăn qua lại, không khó nghĩ họ toàn là doanh nhân thành đạt hoặc đại gia. Nhưng cô cũng không có gì phải tự ti. Học viện nghệ thuật của cô cũng xếp khá cao trong danh sách các trường đại học trên thế giới, coi như có thể đứng ngang hàng cùng Lục Đông Thâm rồi.

Cô như con cười nằm bò trên người anh, lẩm bẩm: “Nghĩ lại hồi còn đi học là thú vị nhất. Hồi đó em làm thêm nhẹ nhàng hơn các sinh viên du học khác nhiều. Phu nhân Raffaello là chủ nhà nơi em ở trọ. Bà ấy sống ở một thành phố khác, lại đã có tuổi nên không tiện đi qua đi lại nhiều, thế nên em cũng coi như trông nhà giúp bà ấy luôn, như vậy cũng được miễn cả tiền thuê nhà. Nói thật lòng, phu nhân Raffaello tìm tới em cũng coi như là một sự may mắn của bà ấy. Căn nhà đó cũ lắm rồi, khi em vừa vào ở trần nhà còn dột nước mưa, toàn là em sửa lại đấy. Còn cả đường ống nước cũ kỹ, sàn nhà nữa… Anh cũng biết là phí thuê công nhân ở nước ngoài đắt thuê nào rồi đấy, thế nên toàn là em tự túc, sau này càng ở càng thoải mái. Lần gần đây nhất em họp mặt các bạn là khi em quyết định về nước, mọi người đều đi tiễn em, cả đám tổ chức tiệc tùng ngay trong nhà, náo nhiệt cực kỳ.”

Lục Đông Thâm rất ít khi nghe cô kể về chuyện trước kia. Thấy ánh mắt cô bừng sáng, anh càng thêm rung động. Ai ai cũng chụp lên đầu cô cái mũ bác sỹ phù thủy. Hội đồng quản trị hết lần này tới lần khác yêu cầu anh đuổi việc cô. Ngay cả Dương Viễn cũng nghi ngờ mục đích của cô khi vào Skyline. Vì họ đều chưa được nhìn thấy một Hạ Trú như thế này, một Hạ Trú thẳng thắn thoải mái, khi nhớ về những năm tháng tươi đẹp lại lưu luyến, bịn rịn khiến người ta đau lòng.

Thật ra anh vẫn luôn biết, một cô gái tính cách như Hạ Trú vốn không thuộc về thế giới thương trường lừa lọc dối gian, đấu trí đấu dũng. Cô hoài niệm thời đi học, nhung nhớ Thương Lăng, cho dù là những xa hoa phú quý lúc trước ở trong mắt cô đều đã bay xa như mây khói. Anh hiểu, cô thuộc về trời đất, thuộc về giang hồ, cô có một trái tim tự do lang thang nhưung lại bị giữ chặt trong túi không thể thoát ra.

Là anh ích kỷ, ép buộc nhốt một con báo hoang dã lại, thuần phục làm mèo trong nhà. Nhưng anh có thể để mặc cô rời xa anh không? Lục Đông Thâm biết rõ, anh không thể. Anh thà tạo cho cô một khoảng trời xanh và rừng thẳm cũng không cho phép cô rời khỏi anh nửa bước.

Khi cửa phòng tắm mở ra, Hạ Trú bèn ngó đầu vào trong.

Lục Đông Thâm vừa tắm xong, trên người chỉ còn lại một chiếc khăn tắm, đường nhân ngư gợi cảm lấp ló thập thò. Anh đứng trước gương, vuốt đi một lớp hơi nước đọng lại, vừa hay nhìn thấy bóng Hạ Trú thoắt qua.

Rất nhanh, Hạ Trú lại nhìn vào trong.

Lục Đông Thâm nhìn thẳng vào gương cười khẽ, rồi hỏi cô: “Em sao vậy?”

Hạ Trú mang theo mái tóc ướt rượt đi vào, hỏi anh: “Mấy sản phẩm dưỡng da đó của em hoàn toàn không phù hợp với đồ của anh, anh nhìn thấy chưa?”

“Ừm.” Lục Đông Thâm kéo cô qua, kéo khăn khô lau chân tóc cho cô.

“Liệu anh có quen được không?” Hạ Trú nhìn vào người đàn ông trong gương và hỏi.

Bàn tay Lục Đông Thâm khá to, một chiếc khăn mặt ủ lên đầu cô sau đó xoay tròn trên đầu cô như đất rung núi chuyển: “Không quen cũng phải quen thôi, từ lúc vào nhà tới giờ, mắt anh sắp được tôi luyện rồi, tê dại rồi.”

Hạ Trú giơ tay lên gỡ khăn măgựt ra, mái tóc của cô đã rối bù xù. Cô xoay ngược tay ôm chặt anh: “Anh tốt thật đấy. Yên tâm, em thề em sẽ không khiến anh quá khó chịu đâu. Em sẽ cố gắng giữ vệ sinh sạch sẽ gọn gàng, hai chúng ta cố gắng đi theo tiêu chuẩn của người bình thường là được rồi.”

Trong lòng mềm mại như ngọc, lại có mùi thơm tự nhiên làm Lục Đông Thâm có phần thiếu kiềm chề. Anh cúi đầu, cắn cô một cái: “Nói ai không bình thường hả?”

Hạ Trú cười khúc khích rụt cổ lại.

Lục Đông Thâm xoay cô lại, để cô tựa lưng vào anh, rồi cầm máy sấy, bật đến một mức độ gió vừa phải, sau đó tỉ mỉ sấy tóc cho cô. Hạ Trú nhìn chằm chằm người đàn ông cơ bắp rắn chắc trong gương, đùa giỡn: “Không dễ dàng gì, em tưởng còn anh sẽ bộc phát thú tính.”

“Không vội.” Lục Đông Thâm cười có phần xấu xa, ngón tay mảnh khảnh luồn qua mái tóc cô: “Món ngon phải từ từ thưởng thức mới có ý nghĩa, giống như sói khi ăn thịt thỏ, phải dỗ dành thỏ trước để thỏ tắm rửa sạch sẽ, hong khô lông rồi sau đó nuốt chửng.”

Hạ Trú dùng cánh tay huých vào cơ bắp anh oán trách, khiến anh sảng khoái cười to.

Mái tóc dần dần khô trên ngón tay anh. Nó dài rất nhanh, ban đầu chỉ là kiểu pixie ngắn ngủn, bây giờ nó đã dài ra không ít, có thể túm lại buộc vào rồi. Anh nói: “Lần này để dài đừng cắt đi nữa.”

Hạ Trú cảm thấy anh có một nỗi bức rứt với tóc dài, bèn tươi cười “ừm” một tiếng. Lát sau, cô hỏi một chuyện: “Nghe nói sau khi tới phủ Thân vương một chuyến, Thai Quốc Cường đã nhập viện?”

Lục Đông Thâm cũng không kỳ lạ khi cô biết chuyện này bèn gật đầu. Khi nhận được điện thoại anh cũng khó hiểu, về sau biết được Thai Quốc Cường tự ý chạy đến phủ Thân vương, sau khi ra khỏi phủ thì ngã nhào xuống đất, tài xế lập tức đưa vào bệnh viện.

“Chức năng tim bị tổn thuưương, tạm thời đã thoát khỏi nguy hiểm, nhưng vẫn đang nằm trong phòng ICU.”

Hạ Trú nhìn vào gương: “Thế nên ban nãy em mới nói, lần này là ông trời đang giúp chúng ta. Chỉ có điều, em thật sự không nờ Thai Quốc Cường chung quy vẫn không thoát khỏi nạn này.”

Lục Đông Thâm dừng tay lại, đặt máy sấy sang một bên, quay người cô lại: “Rốt cuộc em định làm gì?”

“Đông Thâm, bây giờ dự án phủ Thân vương đã rơi vào tay Nhiêu Tôn rồi, như vậy bây giờ em làm gì cũng không phải kiêng dè. Chẳng phải anh ta vênh váo lắm sao? Chẳng phải anh ta muốn em qua cầu xin anh ta sao?” Hạ Trú cười khẩy: “Em sẽ khiến anh ta khóc lóc tới cầu xin em, để anh ta hối hận vì đã nhận dự án phủ Thân vương!”

Lục Đông Thâm quan sát cô, câm nín.

“Lúc trước em lùi bước là vì tiếp tục điều tra sẽ khiến anh gặp thêm nhiều rắc rối. Tình hình bây giờ khác rồi.” Cô nói: “Việc Thai Quốc Cường nhập viện đối với em chính là cơ hội tốt, cũng vừa hay tên phá gia chi tử Nhiêu Tôn đó đã nhận phủ Thân vương, cộng thêm buổi họp lớp lần này…”

Nói tới đây, cô ôm chặt cổ Lục Đông Thâm, cười gian xảo: “Hát kịch có ai không biết chứ? Em sẽ hát cho họ nghe cả vở kịch lớn.”

[text_hash] => 02dfac2e
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.