Array
(
[text] =>
Chương 220 : Anh ấy yêu giang sơn càng yêu mỹ nhân
“Nghi thức chiêu hồn rất phức tạp, có nói cậu cũng không hiểu.” Hạ Trú nhẹ nhàng lướt qua, chỉ tập trung vào trọng điểm: “Các cụ đời trước có nói rằng sau khi một người chết đi, bảy ngày sau chính là đêm hồi hồn, thế nên thi thể của Thương Xuyên cần được để đó bảy ngày. Đến đêm ngày thứ bảy, mình sẽ tự có cách gọi hồn cậu ấy về. Đương nhiên, bây giờ trên mạng ai ai cũng nói là Ngô Trùng mượn xác trả hồn. Bất luận tới cuối cùng hồn của ai được gọi về đều có ích cho việc tìm ra chân tướng. Ngô Trùng và Thương Xuyên nếu đều là chết oan thì hồn phách sẽ không dễ dàng rời khỏi trần gian đâu.”
Về lý mà nói, cách nói này quá ảo diệu, với đầu óc người hiện đại sẽ chẳng mấy ai tin tưởng, nhưng vì trước đó Hạ Trú đã bồi thêm rất nhiều câu chuyện kỳ quái, nâng bầu không khí lên một tầm khác, thế nên các bạn học nữ khi nghe tới câu này đều run lên cầm cập, bắt đầu bán tín bán nghi.
Vương Truyền truy hỏi: “Nhưng chẳng phải thi thể của Thương Xuyên bị mất rồi sao? Tuy rằng phía cảnh sát đã ra mặt thanh minh…”
Hạ Trú bật cười tự chỉ tay vào mình. Mọi người bừng tỉnh ngộ, nhất là Vương Truyền, anh ấy kinh ngạc nhìn cô: “Ở chỗ cậu?”
“Đương nhiên.” Hạ Trú không hề giấu giếm: “Không còn thi thể mình còn gọi hồn kiểu gì? Thi thể là phương tiện cơ mà.”
“Nhưng cậu lưu giữ thi thể bằng cách nào?” Có bạn học nữ xoa cánh tay hỏi.
“Đơn giản thôi, giữ ở nơi tránh ánh nắng và mát mẻ, sau đó để thi thể ngậm viên thuốc cổ mà mình pha chế, có thể tránh được việc bị thối rữa.” Hạ Trú nói tới đây, cố tình hạ thấp giọng: “Tới lúc đó chỉ cần ở bên linh cữu tới ngày thứ bảy, vào lúc đêm khuya yên ắng, hồn phách sẽ xuất hiện.”
Đã có bạn học nữ bị dọa đến kêu toáng lên. Vua mắt kinh cũng run bần bật: “Hạ Hạ, cậu đừng ăn nói hãi hùng như vậy được không?”
“Trước kia người mai mối linh hồn cũng đều như vậy, có gì phải sợ chứ.” Hạ Trú hơi ngừng lại một chút: “Đương nhiên, lỡ như gọi hồn của Ngô Trùng về, oán khí nhất định rất nặng, mình phải chuẩn bị chu toàn mới được.”
Vương Truyền nghe xong mắt sáng lên: “Mình trông linh cữu cùng cậu, lỡ có chuyện gì nguy hiểm mình còn có thể bảo vệ cậu.”
“Cậu bảo vệ mình?” Hạ Trú bật cười, rồi túm lấy cổ tay anh ấy, dùng sức. Vương Truyền đau đớn kêu toáng lên. Cô buông tay: “Thôi đi, người sống đừng nên lại gần. Cậu còn không phải đối thủ của mình, huống hồ đêm đó thứ xuất hiện là oán hồn.”
Vương Truyền nhe răng xoa xoa cổ tay: “Cậu không thể dán thứ bùa gì đó cho mình sao?”
“Nam giới dương khí trên người quá nặng, sẽ ảnh hưởng tới việc gọi hồn.” Hạ Trú chỉ nói một câu để phản bác.
Vương Truyền bất mãn.
Có một bạn học nữ nhát gan hỏi: “Hạ Hạ, cậu không sợ sao? Lỡ là ác hồn thì nguy hiểm biết bao? Mình có một người bà con ở vùng Đông Bắc, ở chỗ họ rất thịnh hành ông đồng bà đồng, hình như cũng có thể gọi hồn, nghe nói đáng sợ lắm.”
Hạ Trú giơ con mắt ở cổ tay lên cho cô ấy xem: “Con mắt này của mình có lai lịch lắm, là hình xăm xăm lên từ rất lâu trước kia khi tới Tây Tạng, là ánh sáng Phật sống chuyển thế mở cho, ác hồn nhìn thấy cũng phải né tránh ba phần.”
“Thật sao?” Các cô bạn sửng sốt.
Lớp phó Dương định tiến sát lên nhìn cho rõ, Hạ Trú đã kịp thời thu tay về. Cô ta học Y, nhìn ở khoảng cách gần chắc chắn sẽ phát hiện ra vấn đề. Lớp phó Dương nhìn không rõ, cười khinh bỉ: “Hạ Hạ, hôm nay cậu thật sự khiến tôi mở rộng tầm mắt đấy. Không ngờ trong số các bạn học của chúng ta lại xuất hiện một vị “thần bà”. Chi bằng cậu lo cho thân cậu trước đi. Trước kia đám phóng viên khen cậu như chỉ có trên trời không có dưới đất, thế rồi cũng lại đổ vụ án mạng lên đầu cậu, có khoảng thời gian này để minh oan cho bản thân, quá tốt đi.”
Câu này vừa thốt ra, các bạn học đã im bặt, quan sát sắc mặt nhau. Về lời đồn ba năm trước họ cũng đã kháo nhau từ lâu, chỉ có điều trên bàn ăn không tiện nhắc đến. Lớp phó Dương thể hiện ra mặt là để trả đũa cho anh chàng kiểm toán, thế nên trút giận vào người Hạ Trú, thẳng thừng tung ra chuyện ba năm trước, mượn cớ này để đánh vào khí thế của Hạ Trú.
Hạ Trú là người có tâm lý thế nào chứ? Khi trước ở Thương Lăng, có sóng to gió lớn nào cô chưa từng trải qua, lẽ nào còn thiếu mấy lời bịa đặt vô lý? Cô không tức giận mà bật cười: “Nếu ba năm trước tôi thật sự giết người thì hôm nay các cậu cũng đâu có thấy tôi ngồi đây.” Nói rồi, cô hơi đổ người về phía trước, nhìn cô ta chằm chằm: “Cậu tuyệt đối đừng coi thường thần bà. Nước Thái Lan còn có thể nuôi dưỡng tiểu quỷ thuật thì sao tôi không thể gọi hồn? Có câu ‘đi đêm lắm ắt có ngày gặp ma’. Những người làm bác sỹ như cậu đâu phải lần nào cũng phẫu thuật thành công? Làm sao cậu dám bảo đảm lúc cậu trực ban, đằng sau không có những oan hồn muốn tới đòi mạng cậu?”
Trong ánh mắt cô ánh lên những tia sáng quỷ quái, nụ cười nửa đùa nửa thật khiến lớp phó Dương không khỏi rùng mình.
Có nam sinh không nhịn được, hỏi: “Cậu lắm trò như vậy Lục tổng có hài lòng không? Anh ấy tin mấy thứ này à?”
“Anh ấy tin hay không không quan trọng, quan trọng anh ấy ủng hộ mình là được.” Hạ Trú cố tình chọc tức họ: “Anh ấy rất thương mình, mình muốn làm gì cũng được, anh ấy không ngăn cản.”
Anh chàng kiểm toán cuối cùng cũng tìm được chỗ trút giận, cười khẩy: “Ai cũng nói con cái nhà họ Lục không thích nữ giới, xem ra tin đồn cũng đâu đáng tin. Anh hùng khó qua ải mỹ nhân. Đáng tiếc, đường đường là tổng giám đốc của Skyline lại đi tin vào mấy chuyện nhăng cuội này.”
“Anh hận không thể chụp cho tôi cái mũ hại nước hại dân phải không?” Hạ Trú cười hỏi.
Anh chàng kiểm toán lại cười khinh thường: “Hại nước hại dân thì chưa đến nỗi, nhưng một người đàn ông quá si mê một người phụ nữ, đến nỗi bị cô ta dắt mũi đi ắt sẽ ảnh hưởng đến việc phát triển sự nghiệp, thậm chí hủy hoại Skyline.”
Mắt Hạ Trú giật giật, cô mỉm cười nhìn lớp phó Dương: “Xem ra chồng cậu nghĩ khá rõ ràng. Lớp phó Dương, cậu phải cẩn thận đấy. Anh Lục nhà tôi thì khác, anh ấy yêu giang sơn, nhưng càng yêu mỹ nhân.”
Lớp phó Dương giận đến xanh mặt.
Ăn uống mãi cũng gần mười giờ, cuối cùng cũng tan cuộc. Có người uống mãi càng thêm bực bội, có người nói không dứt. Người trước là lớp phó Dương, người sau là Hạ Trú.
Lớp trưởng Thâm cố chấp muốn đưa Hạ Trú về nhà, nhưng bị cô từ chối với lý do tài xế đang đến rồi. Cuối cùng, lớp trưởng Thẩm bạo dạn nói với cô: Hạ Hạ à, sau này có gì cần giúp đỡ cứ nói với mình nhé. Cậu biết là mình…
Hạ Trú không để anh ấy nói nốt, liên tục bảo “Được được”.
Các bạn học ai về nhà nấy, người gọi xe thì gọi xe, người thuê tài xế thì thuê tài xế.
Sau khi xác định mọi người đều đi hết, Hạ Trú mới lao thẳng xuống bãi đậu xe dưới hầm, tư duy cũng bùng nổ như kính vạn hoa, rực rỡ tùy hứng.
Xe của Lục Đông Thâm đỗ ở góc khuất nhất. Anh chọn một nơi khá yên tĩnh, từ xa cô đã nhìn thấy cửa xe để mở, một cánh tay Lục Đông Thâm vắt ra ngoài, trên tay còn kẹp điếu thuốc.
Nghĩ tới chuyện anh đã ở trên xe đợi mình mấy tiếng đồng hồ, trái tim Hạ Trú trào dâng niềm hạnh phúc, như có một dòng nước ấm chảy tràn trong huyết mạch. Cô rảo bước tiến tới trước, mở cửa chui vào trong xe.
Lục Đông Thâm đang gọi điện thoại bằng di động của cô. Đèn trong bãi đậu xe là cảm ứng âm thanh, tận cùng chỗ xa xa kia vẫn tối om, ánh đèn có sáng cũng không nhức mắt, hắt qua cửa kính chắn gió rơi xuống trán anh, toát lên một sự nghiêm nghị nặng nề.
Thấy cô lên xe, anh dập tắt điếu thuốc, đổi tay cầm di động, tay kia kéo tay cô lại, đùa nghịch trong vô thức. Hạ Trú không lên tiếng quấy rầy. Gọi vào giờ này, không nghĩ cũng biết là Lục Môn.
Cô chỉ nghe thấy anh nói: “Bố, vấn đề công xưởng giải quyết ở Trung Quốc và Ấn Độ là thích hợp nhất, đặc biệt là Trung Quốc… Vâng, chính phủ Trung Quốc bên này đang kiểm soát nghiêm ngặt tình trạng ô nhiễm môi trường của các xưởng sản xuất, nhưng việc này không khó giải quyết, chỉ cần…”
Đầu kia ngắt lời anh, nét mặt anh càng lúc càng nặng nề.
Có thể nhận ra, tình thế trước mắt rất bất lợi đối với Lục Đông Thâm.
Chương 221 : Bởi vì anh ta thích em
Sau khi cuộc điện thoại kết thúc, Lục Đông Thâm trả di động cho cô, xóa bỏ biểu cảm nhíu mày ban nãy, mỉm cười hỏi: “Trò chuyện thế nào rồi?”
“Mọi việc đều thuận lợi.” Hạ Trú sát lại gần, đau lòng vuốt vuốt nếp nhăn trên trán anh: “Anh có phải ngốc không? Thật ra anh có thể về công ty hoặc về nhà mà, ở đây đợi bao nhiêu lâu như vậy, mệt lắm.”
Trên bàn ăn, cô chỉ viện một cái cớ để giải vây cho anh. Cô vốn dĩ nghĩ rằng muốn được để anh thoải mái một chút, không ngờ anh nhất quyết đợi tới giờ này.
“Mệt thì không mệt, ngồi trên xe coi như tỉnh rượu, giải tỏa bớt mùi nước lẩu.” Lục Đông Thâm nói tới đây bèn lắc đầu: “Anh thật sự không hiểu nổi sao lại có người thích ăn lẩu, cả đám người khuấy qua khuấy lại trong một cái nồi.”
Hạ Trú phì cười: “Có đũa dùng chung cơ mà?”
“Vấn đề là ở chỗ này đấy. Rõ ràng có một đôi đũa dùng chung nhưng mọi người đều không dùng, cứ nhúng đôi đũa đã dính nước bọt của mình xuống nồi.” Nghĩ tới đây là Lục Đông Thâm không chịu nổi, thậm chí dạ dày còn trào ngược từng cơn. Đây là nguyên nhân có đánh chết anh cũng không ăn lẩu.
“Vì vậy, em đã mua cháo cho anh đây này. Tối nay anh chẳng ăn uống gì cả, lại uống nhiều rượu như thế, dạ dày nào chịu nổi?” Hạ Trú xách chiếc túi bên người đặt ra trước mặt. Môt phần cháo thịt nạc thêm hai món nhỏ, vừa thanh đạm vừa đủ dinh dưỡng. “Anh cũng đừng kén chọn quá. Vùng phương Bắc và Triết Giang phong cách khác nhau, ăn uống không quen dùng đũa chung.”
Lục Đông Thâm không ngờ cô lại cất công mua cháo, lại còn nóng nguyên, ngửi mùi đã rất thòm thèm rồi. Anh xúc động, thấy cô gỡ đôi đũa dùng một lần, rồi lại lấy khăn ướt lau đi lau lại, anh bèn cầm lấy, nói: “Để anh làm cho.”
Ngoài miệng thì liên tục chê bai anh có bệnh sạch sẽ, nhưng vẫn chăm sóc tới căn bệnh của anh.
Hạ Trú lần lợt giúp anh mở các hộp ra. Lục Đông Thâm cũng không phải là quá đói, nhưng vẫn cảm thấy cháo này đặc biệt ngọt. Anh còn múc một thìa đưa tới bên miệng cô. Cô há miệng ăn cháo, cười nói: “Anh không chê em bẩn à?”
“Nói vớ vẩn, sao anh có thể che em bẩn được.”
Hạ Trú cười vui vẻ, co chân ngồi lên ghế phụ nhìn anh ăn: “Anh nói xem anh cũng đâu còn trẻ trung gì nữa, không biết tự đi kiếm đồ ăn à?” Cũng may cô nhìn trước được vấn đề, nếu không còn phải cùng anh dạo khắp phố phường tìm nhà hàng.
“Anh lười gọi tài xế, hơn nữa trong lúc đợi em anh đã giải quyết được bốn cuộc gọi và năm email của công ty, thời gian trôi qua lúc nào chẳng biết.” Lục Đông Thâm ăn thử một món mặn, cảm thấy hương vị không tồi, thế là lại đút cho cô một miếng.
Hạ Trú sửng sốt nhìn anh. Hiệu suất làm việc có cần cao đến vậy không, bảo cô biết phải làm sao?
“À, còn nữa, cửa ải em không qua được anh đã qua giúp em rồi.”
“Á? A!” Bấy giờ cô mới hiểu ra, cầm di động lên, bật trò “Anipop” lên xem rồi hưng phấn: “Thật sao? Sao anh biết em chơi trò này?”
“Anh có mù đâu. Cửa này em chơi hai tuần rồi phải không? Ngày nào cũng bực tức định đập điện thoại.” Lục Đông Thâm trêu chọc.
Hạ Trú chẳng rảnh để xấu hổ. Cô ngả người về phía trước, xuýt xoa: “Anh chơi lại tất cả các cửa chưa full sao của em trước đó sao?”
Cửa nào cũng ba sao, cửa bốn sao thì lên tận bốn sao, thậm chí đến cửa ẩn anh cũng chơi đầy sao luôn. Đây là năng lực tính toán gì vậy?
“Anh phát hiện em chơi game cũng qua quýt lắm, qua cũng chỉ qua một sao.” Lục Đông Thâm chỉ ra vấn đề của cô.
Hạ Trú cảm thấy cần phải sửa chữa lại cho anh: “Trò chơi thôi mà, qua cửa là được, còn phải đạt đủ sao ư?”
“Không chơi đủ sao ai gọi là qua cửa?” Lục Đông Thâm chất vấn.
Hạ Trú không cãi cọ với anh. Đúng, anh mắc bệnh rối loạn ám ảnh cưỡng chế, còn thuộc dạng nghiêm trọng. Một loạt các cửa ải không đủ sao, lôm côm, đều sẽ khiến anh cảm thấy không thoải mái. Thực ra trong lòng cô sướng rơn, có thêm biết bao nhiêu đạo cụ. “Mấy cửa sau, anh giúp em lên level đánh boss nhé.”
“Được nước lấn tới.” Trước kia Lục Đông Thâm chưa từng chơi mấy trò chơi vô vị kiểu này. Chơi rồi mới phát hiện nó quả thật… hết sức vô vị. “Nói về kế hoạch của em đi, diễn cả một vở kịch lớn như vậy, anh đoán nhân vật Vương Truyền đó là mục tiêu của em phải không?”
“Phải mà cũng không phải.” Hạ Trú cố tình bày ra vẻ mặt bí hiểm khó dò: “Có Vương Truyền ở đó dĩ nhiên là sẽ vẽ gấm thêm hoa. Cậu ấy là nhà báo, không cần nhiều lời cũng tự động quảng bá miễn phí cho em. Nhưng giả sử hôm nay cậu ấy không tới kịp thì cũng không đáng ngại. Trong số ngồi đó, có rất nhiều người là bà tám, chỉ cần có một bài báo thích hợp được tung ra, họ nhất định sẽ thêm mắm thêm muối. Tới lúc đó chuyện bác sỹ phù thủy này muốn gọi hồn Thương Xuyên sẽ lan đi như bão, trong vòng mấy ngày tới ai ai cũng sẽ thảo luận chuyện này.”
Lục Đông Thâm khó xử. Anh uống mấy hớp cho xong bát cháo rồi đậy nắp lại: “Chiêu thức nguy hiểm này chỉ có em mới nghĩ ra được.”
Hạ Trú giúp anh thu dọn rồi đưa nước cho anh: “Chỉ có cách này mới dẫn dụ được con hồ ly đứng sau xuất hiện.”
“Nhiêu Tôn sẽ không ngồi yên chờ chết đâu.” Lục Đông Thâm mở cửa xe. Anh vứt túi rác đã buộc gọn gàng vào một thùng rác gần đó, rồi đứng đó súc miệng, sau đó trở về xe mới bổ sung một câu: “Cậu ta đã đổ không ít tiền bạc vào mảnh đất đó, sẽ không để em làm bừa bãi đâu.”
“Anh ta dĩ nhiên sẽ sốt ruột phát điên, nhưng em cũng không sợ, chẳng phải vẫn còn có anh sao?”
Cái miệng cô rất ngọt, khiến Lục Đông Thâm cười khẽ. Anh vòng tay kéo cô qua, hôn lên trán: “Được, anh nghe lời tổ chức sắp xếp.”
“Vậy thì anh phải chuẩn bị tâm lý. Sau đây sẽ có kẻ chửi anh là bị hồ ly mê hoặc làm mờ mắt, hoặc sẽ có người nghi ngờ năng lực của anh. Tóm lại chắc là câu khó nghe nào cũng phải nghe hết.” Hạ Trú dính vào người anh.
“Anh chấp nhận rồi.” Lục Đông Thâm cười: “Anh chính là đã bị em mê hoặc, mù mắt luôn.”
Đáy mắt Hạ Trú như thấm đẫm mật ngọt, cô nghiêng đầu cười khẽ: “Muốn anh Lục thừa nhận mình tham lam nữ sắc đâu phải chuyện dễ dàng.”
“Vậy còn phải xem nữ sắc này có thể khiến anh vui lòng không. Nếu đã vui rồi thì tham lam có gì phải lo?”
Hạ Trú chủ động thơm lên má anh: “Như vậy có thể khiến anh vui lòng không?”
“Thiếu chút thú vị.” Lục Đông Thâm giơ tay bấu eo cô: “Để về nhà.”
Hạ Trú đỏ mặt, đẩy anh một cái. Trên người anh vẫn còn mùi rượu, đề phòng vạn nhất, cô là người lái xe.
Trước khi ra khỏi bãi đậu xe, Lục Đông Thâm hỏi cô: “Nhất định phải bảy ngày canh linh cữu sao?”
Ánh đèn rọi vào mắt Hạ Trú, đung đưa tạo thành từng quầng sáng lăn tăn, cô gật đầu: “Đúng vậy, bắt buộc phải trông linh cữu.”
Lục Đông Thâm đăm chiêu giây lát rồi hỏi cô: “Có cần anh làm gì không?”
Hạ Trú nở một nụ cười quỷ quyệt. Lục Đông Thâm nhìn xong cũng hiểu ngay. Cô nhóc này không xấu thì thôi, một khi bày trò thì choáng váng mọi người, chắc lại giấu giếm chiêu gì đây. Về điểm này, sự ngỗ ngược giang hồ của cô đã trọn điểm.
Quả không sai, cô nũng nịu gọi anh một tiếng: “Thâm ca ca, tác dụng của anh cực lớn luôn, lần này em để anh làm chim sẻ, được không?”
Lục Đông Thâm quay đầu nhìn cô, hơi nheo mắt lại: “Em chắc chắn vậy sao?”
“Yên tâm.” Hạ Trú dang tay vỗ vỗ vai anh: “Anh cứ đợi em thi triển yêu thuật để anh gặp ma đi.”
Lục Đông Thâm mỉm cười không nói, nắm lấy tay cô. Khi xe đi vào đường lớn, anh mới chậm rãi lên tiếng, vẻ uể oải: “Đúng rồi, sau này đừng tiếp xúc với lớp trưởng Thẩm của em.”
“Vì sao vậy?”
“Bởi vì anh ta thích em.”
Chương 222 : Để tôi giúp anh ta một tay
Mấy hôm nay Cảnh Ninh tinh thần bất ổn, làm việc liên tục sai sót nên cô thẳng thừng xin nghỉ ốm.
Skyline mất đi dự án phủ Thân vương, như cây cao đứng giữa mưa bão. Liên tục có các buổi họp từ phía Hội đồng quản trị. Lần nào Lục Đông Thâm cũng mang theo gương mặt uể oải, mệt mỏi. Người đi họp cùng anh là Dương Viễn, trước kia luôn là cô.
Cô luôn có một dự cảm, Lục Đông Thâm đã nghi ngờ cô rồi.
Lúc ra khỏi thang máy, mắt phải của cô giật giật, trái tim cũng nhảy dựng lên theo. Không lẽ là điềm xấu?
Trên hành lang thoang thoảng mùi thuốc lá nhạt nhòa, giống như nanh vuốt, từng chút từng chút lan ra khắp hơi thở. Mùi thuốc lá quá đỗi quen thuộc khiến trái tim Cảnh ninh chợt co thắt lại dữ dội.
Lục Khởi Bạch đang đứng ở tận cùng hành lang.
Ánh trăng sáng rực rơi xuống khung cửa sổ, tay vịn bằng kính sáng trắng lên một khoảng. Anh dựa bên cạnh tay vịn, sau khi nghe thấy tiếng động thì ngước mắt nhìn qua. Rõ ràng anh đang đứng giữa ánh trăng, nhưng đôi mắt lại như chứa đựng cả một vùng biển đêm, không nhìn thấy đáy.
Thuốc đã hút quá nửa, đầu lọc kẹp giữa ngón tay chỉ còn phát ra chút ánh sáng mơ hồ không rõ, có thể coi là nguồn sáng duy nhất trên người anh.
Cảnh Ninh đứng đực tại chỗ, hơi thở dần trở nên gấp gáp. Cho dù chỉ đứng nhìn anh từ một khoảng cách nhất định như thế này, cô cũng cảm nhận được một áp lực khổng lồ. Thấy anh dập tắt đầu lọc đi về phía này, ngón tay cô siết chặt, chiếc túi siêu thị vang lên những tiếng sột soạt.
“Sao anh lại đến đây?” Ngữ khí của cô có phần cảnh giác.
Lục Khởi Bạch đánh mắt nhìn túi đồ trong tay cô, cười mà như không cười: “Em muốn ôn chuyện cũ với tôi trên hành lang à? Không mời tôi vào nhà sao?”
Đầu tóc Cảnh Ninh như sắp dựng ngược lên, dù ở nước ngoài hay ở trong nước, Lục Khởi Bạch cũng chưa từng tới tận nơi ở của cô. Hôm nay đường đột xuất hiện ở đây như thế này, trái tim cô cũng như bị treo ngược lên không trung.
“Anh có chuyện gì thì nói ngay ở đây đi.”
Lục Khởi Bạch thở dài có vẻ tiếc nuối: “Thôi được rồi.”
Thấy anh thỏa hiệp cô đang định thở phào nhẹ nhõm thì một giây sau, anh đã giơ tay nắm chặt cằm cô, áp mặt xuống, cánh tay trái đồng thời vòng qua ôm chặt eo cô.
Cô hoảng hốt giãy giụa nhưng anh càng dùng sức, thâm chí cắn mạnh môi cô. Cô đau thấu tim, lại nhạy bén phát hiện con số trên thang máy đang tăng dần.
Có người lên đây.
Cảnh Ninh sợ là chủ nhà hàng xóm, lại càng chống cự mạnh hơn, nhưng tiếc là sức cô không đấu lại sức của Lục Khởi Bạch. Nụ hôn của anh dữ dội như dã thú. Cuối cùng cô nghẹn ngào cầu xin, ra sức gật đầu, anh mới buông cô ra.
Cửa thang máy mở ngay lúc này. Đúng là chủ nhà hàng xóm thật, một bà dì rất nhiệt tình. Vừa nhìn thấy Lục Khởi Bạch, dì đã tươi cười nói với Cảnh Ninh: “Bạn trai à?”
Cảnh Ninh ngượng ngập, cô vốn định nói là đồng nghệp, nhưng Lục Khởi Bạch đã mỉm cười chào hỏi bà dì hàng xóm, hoàn toàn khác với vẻ âm u ban nãy.
“Thanh niên này đẹp trai thật đấy, dáng cũng cao ráo, được lắm, được lắm.
Khi vào trong nhà rồi, Cảnh Ninh nghiến răng nghiến lợi: “Lục Khởi Bạch, bây giờ Skyline và Giang Nam Xuân đã chia làm hai ngả. Kế hoạch chen chân vào việc sản xuất dược phẩm và công nghệ sinh học cũng đã bị đình trệ. Những gì anh muốn có được đã có được cả rồi, mục đích cũng đã đạt, anh còn muốn gì nữa?”
Lục Khởi Bạch quan sát gương mặt cô, rồi nở nụ cười nửa chính nửa tà: “Xem ra không bị bệnh gì nặng.”
Cảnh Ninh ngẩn người.
Anh qua đây chỉ để xem cô có bị bệnh không ư? Nhưng suy nghĩ này cũng chỉ hiện lên trong chớp mắt. Một người tâm tình bất định như Lục Khởi Bạch, sao có thể tốt bụng quan tâm đến cô như vậy chứ?
Quả nhiên, Lục Khởi Bạch cười khây, ngón tay vuốt ve má cô, trông có vẻ dịu dàng nhưng trong ánh mắt lại không có chút nhiệt độ nào: “Sao? Không đành lòng trông thấy Lục Đông Thâm thất thế à? Cảnh Ninh, giây phút em bò lên giường tôi em đã không có tư cách để mềm lòng rồi.”
“Im miệng!” Cảnh Ninh không nhịn nổi.
Lục Khởi Bạch đột ngột bóp chặt cổ cô. Ngón tay anh dùng sức, sắc mặt nghiêm lại: “Ai cho phép em ăn nói với tôi kiểu đó?”
Lần này Cảnh Ninh không giãy giụa nữa. Cô tình nguyện để anh bóp chết mình cho rồi. Cuối cùng Lục Khởi Bạch cũng buông tay, chân cô mềm nhũn ngã khuỵu xuống đất, thở hồng hộc.
“Tôi phải trở về tổng bộ báo cáo công tác.” Lục Khởi Bạch khôi phục lại vẻ bình tĩnh. Anh đi tới trước cửa sổ, châm một điếu thuốc: “Em có thể suy nghĩ chuyện thay tôi làm việc, Giang Nam Xuân tôi sẽ giao cho em quản lý.”
Cảnh Ninh chống tường đứng lên, nhìn anh chằm chằm: “Tôi sẽ không rời khỏi Skyline.”
Khóe miệng Lục Khởi Bạch trầm xuống. Lát sau, anh rít một hơi thuốc, nhả ra cả một mảng khói lớn: “Thị trường trong nước bị mất đi dự án phủ Thân vương, đắc tội với Chính phủ, thị trường nguồn năng lượng ở nước ngoài bị Nhiêu Tôn gặm sạch, miếng bánh công nghệ sinh học và dược phẩm lại không rơi vào túi anh ta. Hội đồng quản trị bây giờ đang cực kỳ thất vọng về Lục Đông Thâm, việc thu hồi lại quyền kinh doanh trong tay anh ta chỉ còn là chuyện sớm muộn. Cảnh Ninh, đừng nói là tôi không thương em, bây giờ em vẫn có thể rút lui an toàn.”
Cảnh Ninh cười khẩy: “Làm việc cho anh? Tôi thà thất nghiệp cũng sẽ không bán mạng cho anh đâu.”
“Được, tôi cũng không ép em.” Lục Đông Thâm nhả khói thuốc, hơi nheo mắt lại: “Em tình nguyện ở lại bên cạnh Lục Đông Thâm cũng được thôi. Hai ngày nữa tôi sẽ giao cho em một tài liệu. Em là người thông minh, sẽ biết nên làm gì.”
Một cơn rét buốt luồn qua các lỗ chân lông, xông thẳng vào tận đáy tim, lồng ngực Cảnh Ninh phập phồng: “Anh lại định làm gì?”
“Dẫu sao cũng là anh em họ của nhau, tôi cũng không muốn nhìn thấy Lục Đông Thâm quá khó xử. Mọi tai họa của anh ta đều bắt đầu từ khi quen biết Hạ Trú. Anh ta không đành lòng vứt bỏ gánh nặng đó thì tôi sẽ giúp anh ta một tay.”
Cảnh Ninh không thèm tin vào mấy lời vớ vẩn đó: “Anh muốn khiến Lục Đông Thâm không thể trở mình?”
“Tôi thích sự thông minh của em.” Lục Khởi Bạch nhàn nhã dựa vào đó, buông tay. Đầu lọc rơi xuống đất, đôi giày da bóng loáng nhẹ nhàng giẫm qua: “Một đốm lửa nhỏ cũng có thể cháy lan ra khắp đồng cỏ, tôi không phải là người thích để lại hậu họa về sau.”
“Tôi sẽ không làm!”
“Em sẽ làm.” Lục Khởi Bạch cười.
“Tôi không muốn đã sai càng thêm sai. Lục Khởi Bạch, anh đừng dồn ép tôi nữa! Nếu anh thật sự ép tôi vào đường cùng…”
“Ép em vào đường cùng thì sao nào?” Lục Khởi Bạch có vẻ hứng thú.
Ánh mắt Cảnh Ninh như bốc cháy: “Tôi sẽ chết cùng anh! Tôi sẽ không để anh sống tử tế đâu, tôi cũng sẽ không để anh tiêu diêu tự tại!”
“Chết cùng tôi? Cảnh Ninh, nói chuyện đừng dứt khoát quá. Em tưởng tôi chỉ có chỗ ảnh và clip đó để dọa em sao?”
Tay Cảnh Ninh run lên: “Anh có ý gì?”
Lục Khởi Bạch đi tới bên cạnh tường treo ảnh, thản nhiên nhìn từng bức ảnh treo trên đó. Có ảnh cả gia đình, có ảnh mình cô, nhiều hơn cả là ảnh chụp chung hai người. Anh giơ tay gỡ ra một khung ảnh. Cảnh Ninh sững người. Ngay sau đó anh buông tay, khung ảnh cứ thế rơi xuống đất vỡ tan.
“Lục Khởi Bạch!” Cảnh Ninh chạy vội tới.
Lục Khởi Bạch cúi xuống, ngón tay gầy gạt những mảnh thủy tinh vụn ra, nhặt bức ảnh bên trong ra ngoài. Trong ảnh là một cô gái với nụ cươi xinh xắn đứng dựa vào Cảnh Ninh, hai người trông khá giống nhau.
“Nghe nói em gái của em sắp tốt nghiệp đại học Cambridge, trông cũng xinh xắn, tiền đồ rộng mở.” Anh cười hờ hững, ánh mắt lại dừng trên Cảnh Ninh. Cô cười rất vui vẻ. Nụ cười này anh chưa bao giờ nhìn thấy. “Nếu tôi nhớ không nhầm, bố mẹ em đã ly dị, ai về nhà nấy, chỉ còn hai chị em sống nương tựa vào nhau.”
Một cơn khủng hoảng chưa từng thấy bao trùm Cảnh Ninh: “Anh đừng có ý định động vào em gái tôi!”
Lục Khởi Bạch bật chiếc bật lửa lên, ngọn lửa nhảy nhót, gương mặt cô gái trong ảnh bị thủng một lỗ. “Tôi có động vào em gái em hay không, còn phải xem em.”
Cảnh Ninh phát điên, lao tới định giật lấy: “Lục Khởi Bạch, anh là cầm thú!”
Lục Khởi Bạch ném bật lửa sang bên, giữ chặt vai rồi ấn cô lên tường, những chiếc khung ảnh rung lắc rồi rơi cả xuống đất.
“Thế nên em có đấu lại một kẻ cầm thú không?” Lục Khởi Bạch áp mặt xuống, gần như dính sát vào môi cô, nhấn mạnh từng câu từng chữ: “Em phải nghe lời, nếu không, những người bên cạnh em đều sẽ vì em mà gặp họa.”
Chương 223 : Anh dám cưới, tiểu gia em sẽ dám lấy
Tắm rửa xong, Lục Đông Thâm trở về giường, vươn tay kéo Hạ Trú lại. Người cô đầm đìa mồ hôi, đến cuối cùng vẫn không hồi phục được sức lực để đi tắm, cũng thông minh từ chối “lòng tốt” muốn chăm sóc của anh.
Nhìn thấy cánh tay Lục Đông Thâm thò tới, cơn giận quái đản trong cô lại bùng lên. Cô há miệng cắn một cái. Anh không hất tay ra, để mặc cho cô giở trò ngang ngược như một con mèo bệnh, đằng nào cũng không đau không ngứa, lúc này đây cô cũng không còn sức lực gì nữa.
Cuối cùng cô vẫn ngoan ngoãn rơi vào vòng tay anh.
Lục Đông Thâm có thói quen xả nước lạnh, nhất là sau khi làm mấy chuyện đã đời sung sướng. Hạ Trú luôn cho rằng đây không được coi là một thói quen tốt, nhưng giống như bây giờ được dựa dẫm và dính chặt vào anh như thế này, nhiệt độ ban nãy gần như có thể thiêu đốt cơ thể cô lập tức mát lạnh xuống, vừa hay có thể làm dịu da thịt.
Tiếng nhịp tim đập vào tai, sức mạnh và rắn chắc, giống như sự nhiệt tình còn chưa tan đi, lan tỏa vào tận trái tim.
“Sau này uống rượu rồi đừng chạm vào em.” Hạ Trú nhắm mắt, mơ mơ màng màng chực thiếp đi, miệng lẩm bẩm kháng nghị, mặc cho bàn tay lớn của anh vuốt ve mơn man.
Người đàn ông ban ngày chín chắn trưởng thành, về đêm thường xuyên thiếu kiểm soát. Lần nào cô cũng như mất đi nửa cái mạng. Những ngày tháng vừa ở bên anh, thật ra tâm lý cô có sự sợ hãi. Vừa nhìn thấy anh, xương cốt của cô đã liên tục kêu đau.
Cô nghĩ, nếu không vì quá yêu anh, chắc chắn cô sẽ tránh xa sự hổ báo vồ vập ấy. Lục Đông Thâm đúng là một loại thuốc độc, đồng thời lúc này anh cũng là thuốc mê. Anh dùng sức lực cơ thể để nói cho cô biết rồi cô sẽ mê đắm niềm đam mê quên cả sống chết này, chỉ cần là của anh, cô nhất định đều sẽ thích.
Mùi hương của anh thấm vào da thịt và từng lỗ chân lông của anh, cùng với nhịp thở của cô thấm vào xương cốt và huyết mạch. Cả sinh lý và tâm lý của cô đều ghi nhớ mùi hương của anh. Đúng như lời anh nói, cô đã say đắm đến không thể thoát ra, mặc dù sau đó đều nghiêm túc quở trách bản thân không chịu ghi nhớ.
Tối nay anh đã uống rượu, tuy không say khướt, nhưng có men rượu giở trò, anh càng không biết nặng nhẹ. Có lúc cô đã tưởng mình sắp bị gỡ từng khúc xương ra rồi.
Lục Đông Thâm uể oải: “Em phải tin rằng, đối với em, anh kiềm chế lắm rồi đấy.”
“Thế với ai anh không kiềm chế?” Hạ Trú đánh trả.
Lục Đông Thâm nhìn cô khó xử, biết điều im lặng không nói tiếp về vấn đề này nữa.
Hạ Trú chẳng qua cũng chỉ mạnh miệng bên ngoài, tuy rằng cứ nghĩ tới Trình Lộ là cô cảm thấy căm ghét, nhưng cô càng hiểu phải biết trân trọng hiện tại, thế nên cô vốn không quá bứt rứt mãi chuyện quá khứ của Lục Đông Thâm. Cô nhắm mắt lại, nằm bò trên người anh nghỉ ngơi.
Chuyện của Thương Xuyên khiến mấy công ty đều không được ngồi yên, nhất là Skyline, thế nên những giây phút yên bình như đêm nay đối với cô mà nói xa xỉ biết chừng nào. Cô không hỏi rõ Lục Đông Thâm, nhưng qua Dương Viễn và người tài xế riêng của anh, cô cũng biết tình hình trước mắt của Lục Đông Thâm như lướt trên băng mỏng.
Thế nên, cô thầm lẩm nhẩm cái tên của Thương Xuyên trong lòng: Nếu cậu thật sự chết oan, thì lần này cậu hãy hiển linh giúp tôi một lần đi.
Người đàn ông nằm dưới hô hấp nhịp nhàng, mãi không lên tiếng. Hạ Trú tưởng anh ngủ rồi, bèn ngẩng đầu lên nhìn, không ngờ anh đang ngắm cô không chớp mắt, có vẻ đăm chiêu.
Hạ Trú nổi da gà: “Không phải anh đang nghĩ làm cách nào để giày vò em đấy chứ?”
“Hạ Trú.” Lục Đông Thâm không hùa theo câu nói đùa của cô. Anh nâng cằm cô lên, ánh mắt nghiêm nghị và chân thành như khi đọc tên của cô: “Giải quyết xong chuyện của Thương Xuyên, em hãy lấy anh đi.”
Hạ Trú sững người.
Tuy rằng cô cảm thấy việc anh và cô kết hôn là chuyện chắc chắn, dẫu sao thì trước đó Lục Đông Thâm cũng từng hứa hẹn. Những dẫu sao tháng ngày yêu đương của hai người họ vẫn còn khá ngắn ngủi, vẫn còn chưa đến mức bàn chuyện cưới xin. Vả lại, tình hình nhà họ Lục phức tạp, chuyện của Thương Xuyên chắc chắn sẽ khiến trưởng bối nhà họ Lục tỏ thái độ bất mãn với cô. Cô lại là một người thoải mái đã quen, thật sự có thể hòa thuận vui vẻ với tất cả mọi người trên dưới trong Lục Môn hay không còn là một vấn đề.
“Anh đang hỏi em đó, nghĩ gì vậy?” Lục Đông Thâm thấy cô quá ngẩn ngơ cũng không còn cách nào khác, bèn giơ tay cốc lên đầu cô.
Hạ Trú không buồn ôm đầu. Thái độ nghiêm túc của Lục Đông Thâm khiến cô buộc phải nhìn thẳng vào anh. Cô ngừng lại một lát, cũng hỏi anh rất chân thành: “Anh chắc chứ?”
Lục Đông Thâm nhìn cô chằm chằm, nghiến răng: “Em nghĩ anh sẽ coi hôn nhân là chuyện con nít à?” Tuy rằng quá khứ của anh không mấy vẻ vang, nhưng đây vẫn là lần đầu tiên nói đến hôn nhân. Dám nói ra chuyện này, anh chắc chắn đã suy nghĩ rất kỹ.
Đời người đã ngắn còn khổ sở, anh đã rút trọn toàn bộ tình cảm chỉ để yêu cô. Nếu bắt anh lại lao tâm khổ tứ yêu một người khác, chắc chắn là chuyện không thể. Gặp được đúng người, kết hôn là chuyện sớm muộn. Nếu cô chính là người anh chắc chắn sẽ lấy làm vợ, vậy thì vì sao còn phải đợi?
Hạ Trú thấu hiểu anh. Đứng trước những chuyện đại sự, anh chắc chắn phải suy nghĩ kỹ càng mới ra quyết định. Tính toán kỹ lưỡng là bản năng của người đàn ông này. Dĩ nhiên anh đã nghĩ tới những chuyện cô lo lắng, nhưng anh vẫn kiên trì kết hôn, chứng tỏ anh nghĩ mình có năng lực cân bằng tất cả.
Nghĩ như vậy, trong lòng cô lại dấy lên chút ngọt ngào. Cô níu lấy cổ anh, vùi mặt vào hõm cổ: “Được thôi, anh dám cưới, tiểu gia em sẽ dám lấy.”
Lục Đông Thâm không ngờ cô lại sảng khoái như vậy, còn tưởng cô sẽ ngại ngùng như mấy cô gái trẻ, bắt anh phải quỳ xuống mới thôi. Thấy đôi mắt trong sáng, thản nhiên của cô, tình yêu trong anh lại dâng đầy. Anh xoay người lật cô xuống, bùng lên ngọn lửa chiến đấu.
“Dám xưng ‘gia’ trước mặt anh hả, để xem anh trừng trị em như thế nào.”
***
Lúc đêm khuya thanh vắng, Nhiêu Tôn âm thầm đột nhập phủ Thân vương, chỉ một thân một mình, lặng lẽ không tiếng động.
Chuyện Thương Xuyên rơi xuống từ đài cao đã thành công kéo Skyline ngã ngựa. Anh ở giữa thành ngư ông đắc lợi. Nhưng ngay sau đó lại xảy ra sự kiện Thai Quốc Cường nửa đêm đột nhập vương phủ rồi hôn mê. Chuyện này chắc chắn là không thể che đậy. Một khi đã bị tung ra, phủ Thân vương sẽ lại bị chụp cái mũ “có ma.”
Thế nên tối nay anh tới đây, muốn xem xem trong đây rốt cuộc che giấu người hay ma.
Để không đánh rắn động cỏ, anh đổi sang một bộ quần áo nhẹ nhàng hơn. Ngày trước khi anh còn chưa tiếp quản Hoa Lực, anh thích cùng Hạ Trú đi khắp miền Nam Bắc, sớm luyện thành bản lĩnh đi lại nhẹ nhàng như không. Cánh cửa phủ Thân vương nặng nề, không được sửa chữa quá nhiều năm, thế nên đi từ cửa chính vào chắc chắn sẽ vang lên tiếng động. Vì vậy anh trèo tường mà vào, động tác rất nhanh nhẹn, thuần thục.
Xung quanh cực kỳ yên ắng, giống như một vương phủ ẩn thế. Những tiếng xe huyên náo bên ngoài tường bao hoàn toàn bị che khuất, giống với tình cảnh lần trước khi anh tới đây. Lần này anh phải vô cùng cẩn thận, dẫu sao thì lần trước đã một lần bị trúng chiêu.
Sân khấu kịch vẫn là nơi anh muốn điều tra chính.
Ảnh rảo bước đi lên sân khấu. Sân khấu cao chênh vênh tối thui như mực, tựa hồ vô số linh hồn không ai nhìn thấy đang chen chúc nhau nghe kịch. Anh quay người đi vào cánh gà, trong phòng nghỉ đó nhất định che giấu điều gì đó.
Bước chân khẽ đến mức có thể nghe thấy hơi thở của mình. Trong này yên tĩnh đến quái đản, anh giữ một độ tập trung cao, cẩn thận dè dặt trong từng nhịp thở.
Nhưng chính vào lúc sắp lại gần phòng nghỉ, có vẻ như từ ngoài vọng vào, cũng có thể giống như một âm thanh bất ngờ vang vọng giữa đất trời. Âm thanh đó phiêu diêu lúc có lúc không, vang vọng xung quanh sân khấu kịch.
“Bước vào cửa tương tư, mới biết tương tư khổ, tương tư mãi, tương tư hoài, tương tư khôn xiết vẫn hoài tương tư…”
Có một người đang hát hí kịch, từ vở kịch nào thì không rõ, chỉ cảm thấy lời hát vô cùng thê lương, loáng thoáng còn toát ra một nỗi bi thương không thể nói thành lời.
Chương 224 : Em bị điên rồi hay đang trả thù thay Lục Đông Thâm
Nhiêu Tôn giật mình, sau khi phản ứng lại lập tức quay người lao ra ngoài.
Trên sân khấu hoàn toàn trống trải, không một bóng người, đến bóng ma cũng không có. Tiếng hát hí kịch đó cũng biến mất đột ngột từ lúc anh xuất hiện tại sân khấu.
Vắng vẻ, hoang vắng.
Giống hệt như lúc anh vừa mới đến, cả một sân khấu kịch rộng lớn đều gần như không có một chút động tĩnh nào.
Bắc Kinh hiện tại đã vào giữa hạ. Cho dù về đêm, gió phả vào mặt vẫn tạo cảm giác nóng nực ẩm ướt. Chỉ cần tới mùa này, âm thanh vang vọng nhất chính là tiếng ve. Chỉ cần xung quanh có những hàng ngô đồng hay hòe, đêm xuống sẽ lập tức ồn ào đến đinh tai nhức óc.
Phủ thân vương là địa giới cũ đã có lịch sử lâu đời, trước sau trong phủ không thể thiếu những cây cổ thụ, có những cây tuổi đời thậm chí còn lớn hơn cả phủ Thân vương này. Nhiêu Tôn là người gốc Bắc Kinh. Tuy rằng anh sinh ra giữa một đại viện quân khu, nhưng từ nhỏ cũng thường xuyên len lỏi khắp các ngõ hẻm để tìm bạn bè chơi, nên đã có tình cảm với mỗi nhành cây ngọn cỏ bao quanh thành phố Bắc Kinh này. Thế nên, sau khi tiếp nhận dự án phủ Thân vương, anh đã quyết định sẽ giữ lại những cây cổ thụ này, không cho cưa chặt.
Còn lúc này đây, anh đang đứng sững trên sân khấu kịch, xung quanh không bắt được bất kỳ âm thanh nào. Nơi đây giống như đã bị đóng băng cả bốn mùa, đến cả tiếng ve cũng không có.
Nhiêu Tôn cảm thấy sau gáy lạnh ngắt.
Dường như, cả cơn gió mùa hạ cũng không chống lại được luồng giá rét này.
Đột nhiên, khóe mắt quét thấy một cái bóng trắng, giống hệt như buổi tối hôm đó, mờ mờ ảo ảo đứng dưới sân khấu. Anh lạnh lùng quát thẳng: “Ai ở đó? Đứng lại cho tôi!”
Anh nhanh chóng chạy xuống dưới sân khấu, lao về phía cái bóng trắng đó.
Bóng trắng đó lại không hề bỏ chạy như tối hôm trước, vẫn cứ phiêu diêu bất định nơi gấp khúc hành lang. Nhiêu Tôn nóng máu, lập tức lao về phía đó. Nhưng khi bước lên nhìn kỹ lại mới phát hiện, hóa ra đó chỉ là một bộ trang phục diễn kịch đang treo lơ lửng trên xà nhà, thi thoảng lại nhẹ nhàng đung đưa giữa cơn gió đêm.
Nhiêu Tôn giận dữ, nghĩ bụng đây là địa bàn của mình, nhưng lại bị một kẻ không biết là ai chơi đùa vòng quanh, anh chỉ hận không thể phanh thây kẻ đó ra làm ngàn mảnh. Anh giật bộ quần áo đó xuống. Trên bộ quần áo lại tỏa ra một mùi hương thoang thoảng, rất thanh, rất nhạt, nhưng lan tỏa dài lâu.
Con người thường có bản năng bài xích và né tránh với những mùi hương mang tính kích thích, đồng thời cũng có bản năng tiếp nhận và không phòng bị đối với những mùi hương thơm. Khi mùi hương đó theo hô hấp của Nhiêu Tôn xông lên đại não, anh mới bất thình lình phản ứng lại, trái tim đập lỡ nhịp.
Anh buông tay, một cơn gió lạ chẳng biết từ đâu xuất hiện. Bộ trang phục rơi dưới đất bị cuốn đi. Anh đang định bắt lấy thì nghe thấy có người đang cười.
Nhiêu Tôn nhìn về phía phát ra tiếng cười, nơi tận cùng hành lang có một cô gái đang đứng. Ánh trăng soi rọi vào chiếc áo dài trên người cô ta khiến nó trắng như bạc, làm cho khuôn mặt cô ta cũng trở nên trắng trẻo khác thường. Nhưng cũng chỉ để lộ đôi mày và đôi mắt, sống mũi cùng bờ môi đã bị cánh tay áo có phần rộng rãi của cô ta đưa lên che mất.
Anh hơi nheo mắt lại. Lần này anh có thể chắc chắn đó là một người bằng xương bằng thịt, không phải trang phục diễn kịch, cũng không phải ảo giác. Anh rảo bước tiến lên. Người con gái lại không hề bỏ chạy, không hề đi mất, để mặc anh níu cánh tay cô ta lại, ngay sau đó cánh tay cô ta cũng vòng qua ôm lấy cổ anh.
Cơ thể cô gái mềm mại như nước, làn da mát mẻ trắng trẻo như ngọc, cứ thế nép vào lòng anh, trên người lại thoang thoảng ột mùi hương lạnh. Nhiêu Tôn chỉ cảm thấy hơi thở của mình trở nên dồn dập, máu huyết khắp người đều đang cuộn trào, sôi sục, giống như có một ngọn lửa đang bùng cháy trong lòng. Bàn tay anh giữ cô gái cũng từ từ buông lỏng.
Dưới trăng, ánh mắt cô gái quyến rũ sóng sánh, khi nhìn chăm chú gương mặt anh lại như đang phát sáng. Nhiêu Tôn đang định đẩy cô gái ra thì cô gái bỗng buông tay áo xuống, khuôn mặt của người trong lòng đã lọt vào mắt anh một cách trọn vẹn.
Ánh trăng mông lung, khuôn mặt cô gái như thật như giả. Nhiêu Tôn chỉ cảm thấy mùi thơm nồng xộc vào mũi. Mùi hương này khiến anh nghiện, khiến anh tham lam. Anh nhìn cô gái chằm chằm, trong mơ hồ như nhìn thấy người con gái mà mình ngày đêm nhung nhớ.
“Hạ Hạ?”
Cô gái không lên tiếng, chỉ giơ tay nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt tuấn tú của anh, vừa dịu dàng vừa đa tình.
Bùng lên trong đầu một thứ cảm xúc như có ngàn vạn con bạch mã lao qua, là sự kích động không thể kiềm chế được, dường như có thể phóng ra khỏi lồng ngực, lại như một con quái thú lao ra khỏi lồng giam. Anh áp mặt xuống không kìm lòng được hôn cô gái, chỉ cảm thấy đôi môi cô gái cũng lạnh lẽo mềm mại, anh thật chỉ muốn nuốt chửng.
Ngay sau đó là một cơn đau nhói lòng.
Anh buông đôi môi ra, cúi đầu xuống nhìn, một con dao găm đã được đâm thẳng lên bả vai anh. Chẳng mấy chốc, máu đã theo lưỡi dao sắc bén thấm ướt áo sơ mi.
Khi ngước mắt lên nhìn kỹ, cô gái trong lòng đã sớm rời xa phạm vi của anh, lại trở nên mờ mờ ảo ảo, không biết là người hay ma.
“Hạ Hạ…” Thái dương Nhiêu Tôn giật lên từng cơn đau đớn, cuối cùng hóa thành cơn đau dữ dội. Anh ngã xuống đất bất tỉnh.
***
Chuyện Hạ Trú muốn gọi hồn Thương Xuyên như một ngọn lửa bùng cháy, nhanh chóng thiêu đốt các ngóc ngách của mạng xã hội. Cô công khai thừa nhận mình đã lấy thi thể của Thương Xuyên đi. Với tư cách là người thân thiết nhất của cậu ấy trên đời này, cô muốn chứng thực với tất cả fan của Thương Xuyên rằng, mình không liên quan tới cái chết của cậu ấy.
Câu chuyện này làm dấy lên một cơn phong ba bão táp.
Có người nghi ngờ đây chẳng qua chỉ là một màn kịch. Có người thì tin tưởng tuyệt đối vào chuyện gọi hồn. Đa số các fan của Thương Xuyên nghiêng về trường hợp hai. Chuyện gọi hồn như sóng dậy, thu hút đủ các chuyên gia vào thảo luận với đủ các đề tài.
Mà người tung ra tin tức này không ai khác chính là Vương Truyền. Anh ấy lấy được tin tức sớm nhất từ buổi họp lớp, bèn thổi bùng ngọn lửa nhỏ ấy lên, rêu rao khắp thiên hạ.
Lượt chia sẻ trong vòng tròn bạn bè là nhanh nhất. Đám bạn học thích xem trò vui của Hạ Trú có công không hề nhỏ.
Việc Hạ Trú ra mặt khẳng định chuyện này là cực kỳ quan trọng. Cô chứng thực chuyện gọi hồn, không những vậy còn thông báo địa điểm sẽ được đặt tại phủ Thân vương.
Trong phút chốc, tập đoàn Hoa Lực bị kéo vào cuộc.
Xuất hiện nguồn dư luận mạnh mẽ khí thế, người hứng chịu nhiều áp lực nhất phải kẻ đến Lục Đông Thâm. Vốn dĩ giá cổ phiếu của Lục Môn đang trong thời lao đao vì chuyện của Skyline. Bây giờ lại xuất hiện một việc mà trong mắt mọi người là vô cùng mê tín quái đản, mới bắt đầu phiên giao dịch, công ty đã chịu tổn thất nặng nề.
Các trưởng bối trong nhà học Lục liên tục gọi 12 cuộc điện thoại để thúc giục Lục Đông Thâm ngăn cản hành vi hoang đường của Hạ Trú. Nhưng Lục Đông Thâm vẫn sống chết không chấp nhận. Ý kiến của anh là: So với việc quá quan tâm tới chuyện của Thương Xuyên, chi bằng Lục Môn khẩn trương tạo ra những thông tin có lợi có mình.
Làm thế nào để tạo ra thông tin có lợi?
Lục Đông Thâm đã bóng gió ám chỉ tới việc khuếch trương toàn diện phạm vi các công xưởng sản xuất dược phẩm.
Nhưng các trưởng bối của Lục Môn thì cho rằng Lục Đông Thâm đã bị phụ nữ mê hoặc. Việc mở rộng các công xưởng cần phải hết sức thận trọng. Vì vậy, Lục Đông Thâm và phía các trưởng bối rơi vào tình thế giằng co, căng thẳng.
Trên mạng điên cuồng lưu truyền một bài viết như thế này: Con cả một tập đoàn khổng lồ bị một bác sỹ phù thủy mê hoặc, hy sinh giang sơn chỉ để đổi lây nụ cười hồng nhan.
Đối với Hạ Trú, cuộc tranh cãi trên mạng càng bùng nổ, cô càng có lợi. Dương Viễn và Trần Du đều đứng ngồi không yên. Dương Viễn gọi cô tới văn phòng với thái độ rất không khách khí, ánh mắt nhìn cô như nhìn Đát Kỷ* vậy. Hạ Trú không để anh ấy nói quá nhiều: “Anh có giỏi thì bảo Lục Đông Thâm tới ngăn cản tôi đi, không có bản lĩnh ấy thì im lặng.”
*Một nhân vật nổi tiếng với việc quyến rũ quân vương, làm hại nước hại dân.
Trần Du lo lắng vô cùng. Cô ấy đuổi theo cô, hỏi: “Tưởng Ly, cô rốt cuộc định làm gì? Người ta nói cô là bác sỹ phù thủy cô cũng nhận luôn à? Cứ nhất định phải đi theo con đường tà ma ngoại đạo sao?”
Ngay cả một Quý Phi đang ở nước ngoài cũng gọi điện tới, cười khẩy: “Sao hả, giờ cậu còn biết làm phép cơ à?”
Cô cười vô tư: “Quý Phi, việc làm phép mưu hại Thương Xuyên chẳng phải chính cô là người khơi ra trên mạng sao?” Coi cô là con ngốc thật sao? Khi trên mạng đang có nhiều lời qua lại, người chỉ vây lấy danh tiếng của cô để tấn công, không cần nghĩ cũng biết là Quý Phi.
Việc đến đâu thì hay tới đó. Gọi hồn nhất định phải thực hiện, dẫu sao chuyện này cũng đạt được “kỳ vọng” của khá nhiều fan Thương Xuyên, cho dù phủ Thân vương đã không còn nằm trong phạm vi quyền lực của Skyline nữa.
Cho tới khi, cô đang tận tâm tận ực chuẩn bị các vật phẩm, nghi lễ cho buổi gọi hồn thì bị ba đến năm vệ sỹ lực lưỡng của Nhiêu Tôn cưỡng ép dẫn tới văn phòng tổng giám đốc tập đoàn Hoa Lực.
Sắc mặt Nhiêu Tôn tái xanh đi, nghiến răng nghiến lợi chất vấn: “Hạ Hạ, em bị điên rồi hay đang trả thù thay Lục Đông Thâm đây?”
[text_hash] => e2a3de80
)