Người Tình Chí Mạng – Ân Tầm [Hoàn] – C115 – C119 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

Người Tình Chí Mạng – Ân Tầm [Hoàn] - C115 - C119

Array
(
[text] =>

Chương 115 : Hoàn toàn dựa vào cảm xúc

Cô bé?

Suốt ba năm qua, Tưởng Ly đã quá quen với việc được người khác gọi mình là “Tưởng gia”, bất thình lình nghe được chữ “cô bé” này, cô quả thực thấy kỳ quặc, nhưng vẫn có thể nhịn được. Thứ không nhịn được là danh xưng anh dành cho cô, hơn nữa nhìn dáng vẻ của anh, dường như hai chữ đó sẽ còn thường xuyên bật ra khỏi miệng anh.

“Tôi có tên riêng.” Cô không vui: “Tuy rằng so với một người cao tuổi đã 34 như anh, tôi đích thực chiếm ưu thế về sự trẻ trung, nhưng tôi vẫn chưa nhỏ đến mức bị coi như một đứa trẻ trâu.”

Lục Đông Thâm thẳng thừng ngồi luôn xuống tay vịn sofa, nhìn cô có phần hứng thú. Cô bị anh nhìn đến lạnh toát khắp người, đồng thời cũng cảm thấy ánh mắt anh như một chiếc móc câu, móc lấy trái tim đang nảy lên nảy xuống, đập loạn xạ của cô. Cô hắng giọng: “Anh định nói gì?”

Khi khóe miệng Lục Đông Thâm rướn lên, ở anh toát ra một sự gợi cảm và phóng khoáng khó diễn tả: “Một cô gái quan tâm đến tuổi tác của một người đàn ông đến mức này, chứng tỏ điều gì?”

Nếu là một cô gái bình thường, đối mặt với một người đàn ông phong độ ngời ngời còn nói ra những lời tán tỉnh lại có phần mờ ám này nhất định sẽ đỏ mặt, tim đập thình thịch thẹn thùng, nhưng Tưởng Ly thì vẫn thản nhiên đáp lại: “Chứng tỏ nếu tôi muốn hại anh là chuyện quá dễ dàng.”

Câu nói không hề giống với phản ứng bình thường nên có ở những cô gái khác này ngược lại càng khiến Lục Đông Thâm thấy hứng thú: “Thú vị đấy, em nói thử xem.”

Tưởng Ly nói: “Một khi tôi càng nắm rõ tình trạng cá nhân của anh, thì càng có thể phân tích một cách chính xác cấu thành mùi hương trên người anh. Mùi cơ thể của anh sẽ tiết lộ các bí mật về sinh lý và tâm lý. Biết được bí mật của anh rồi, việc tôi muốn cứu anh hay hại anh chẳng phải quá đơn giản sao?”

Nghe xong, Lục Đông Thâm đứng dậy, đi về phía bên này. Tưởng Ly nhìn theo anh, cho tới khi ngẩng đầu lên. Anh đứng trước mặt cô, nhìn từ trên xuống dưới, cái bóng có phần cao lớn bao trùm lấy cô. Anh chống hai cánh tay sang hai bên lưng ghế sofa, cười nói: “Vậy em nói thử xem, bây giờ trong lòng tôi đang cất giấu bí mật gì?”

Hơi thở rất gần, phả xuống xương mày, sống mũi, thoáng qua và dễ chịu. Gần gũi đến mức này lại khiến Tưởng Ly bất giác nhớ đến nụ hôn mơ hồ, như thật như mơ kia, giống như bây giờ vậy. Cô giật giật khóe môi: “Anh muốn giở trò chiếm lấy tôi.”

Lục Đông Thâm bị cô chọc cười, nhưng vẫn nói: “Quả thật đã bị em đoán trúng tim đen rồi.”

Giống như có một bàn tay túm lấy trái tim cô. Nó mắc kẹt lại nơi cổ họng, giở sống giở chết nhảy loạn cào cào, cô trừng mắt nhìn anh. Trong con ngươi, gương mặt người đàn ông trở nên vô cùng rõ nét, nhất là nụ cười nơi khóe miệng, tuy khẽ khàng nhưng lại giống như chất chứa đầy sự dịu dàng.

Cô bỗng không rời mắt đi được nữa.

Lục Đông Thâm ban đầu chẳng qua cũng chỉ định chọc ghẹo cô. Nhưng khoảng cách gần gũi này lại khiến mùi hương của cô không ngừng chọc cho hơi thở của anh trở nên nặng nề. Anh sắp không kiểm soát được tình cảm của mình nữa. Anh cúi đầu, khuôn mặt tuấn tú áp sát.

Một mùi hương mang đầy tính chiếm hữu.

Xuất phát từ nhiệt độ nơi bờ môi.

Giây phút hai đôi môi chạm vào nhau, Tưởng Ly lập tức hoàn hồn lại, đẩy ngay Lục Đông Thâm ra, đôi mắt xinh xắn trợn tròn: “Lục Đông Thâm, cụ nhà anh, anh thật sự định trêu ghẹo bổn tiểu thư à, anh…”

Một giây sau, cằm cô bị Lục Đông Thâm giữ chặt, ngay sau đó anh cướp lấy môi cô.

Giống như một sự trừng phạt.

Khóe môi dấy lên cơn đau.

Tưởng Ly bỗng cảm thấy hai tai ù hẳn đi, nhưng kỳ lạ là cô vẫn có thể nghe thấy tiếng thở của anh cùng nhịp đập trái tim mình. Sau đó cô bỗng dưng nhớ lại một câu anh từng nói: Nếu còn để tôi nghe thấy cô chửi bậy nữa, thì tôi sẽ…

Thế nên, anh sẽ làm vậy sao?

Trong phút chốc, cô lại có cảm giác anh nhẹ nhàng hơn lúc nãy.

Hoàn toàn trùng khớp với ký ức của lần say rượu.

Có một giây phút, trái tim Tưởng Ly như nổ tung.

Khóe môi trở nên hơi ngứa ngáy, giống như cảm giác chảy trôi vào đáy lòng mình, hơi lạ lẫm lại rất ngọt ngào.

Lát sau, Lục Đông Thâm thả cô ra, lấy ngón tay đang giữ cằm cô quẹt nhẹ qua khóe môi cô, cười khẽ: “Mắng một lần, hôn một lần.”

“Vậy nếu sau này tôi không mắng nữa thì sao?” Cô hỏi.

Nụ cười trong mắt Lục Đông Thâm càng đậm hơn: “Vẫn cứ hôn.”

“Dựa vào đâu?”

Lục Đông Thâm khẽ véo mũi cô: “Hoàn toàn dựa vào cảm xúc.”

“Lục Đông Thâm, anh…” Tưởng Ly cảm thấy mình bị anh chơi rồi, đang định tiếp tục chửi thề thì bất thình lình im bặt lại.

Lục Đông Thâm không chịu nổi dáng vẻ của cô nữa, lần này anh phá lên cười sảng khoái.

Sau khi tỉnh lại, cô quả nhiên đã quay về với trạng thái gươm giáo sẵn sàng, khắp người như xù hết gai nhọn lên. Trông có vẻ như mọi việc đều dễ thương lượng, thật ra chỉ cần không để ý một chút là sẽ chạm phải chiếc vảy ngược của cô. Anh nhìn cô, luôn nhớ đến hôm cô say rượu, cô khóc như một đứa trẻ, khóc xong mệt nhoài rồi cũng ngủ hệt như một đứa trẻ.

Cô vô tâm vô tính, làm khó cho dục vọng đã gần như sắp bộc phát của anh.

Về sau anh phải đi dội nước lạnh.

Trở về phòng, anh bỗng nhìn thấy một đống thù lù dưới đất.

Tiến lên anh mới phát hiện là cô đã quấn kín chăn rồi lăn xuống đất từ lúc nào. Anh quả thực ngỡ ngàng vô cùng. Theo như anh được biết, tất cả các con cái trong nhà họ Lục từ khi được sinh ra lúc ngủ đều vô cùng nghiêm chỉnh, nào có lăn lộn tứ tung như cô chứ. Vả lại, một người trưởng thành bình thường khi ngủ cũng đâu có “hoang dã” vậy?

Chung quy cảm thán gì thì cảm thán, anh vẫn có lòng tốt bế cô quay trở lại giường.

Thế mà anh vừa định ra khỏi phòng ngủ, khi quay đầu lại nhìn đã thấy cô lăn xuống đất rồi. Vẫn cứ quấn kín chăn quanh người, hệt như con nhộng trong kén vậy.

Nhưng chính vào khoảnh khắc đó, anh bỗng cảm thấy việc trải thảm dưới sàn nhà vẫn thực sự cần thiết.

Sau một hồi vật lộn quay trở lại giường, anh quyết định không đi đâu nữa.

Tiện đà nằm xuống.

Để ngăn không cho cô tiếp tục lăn xuống đất, anh thậm chí còn nắm lấy một bàn tay của cô. Sau đó anh đã nghĩ liệu có loại dây nào có thể buộc quanh người cô không, như vậy buổi tối đi ngủ cô sẽ chịu nằm yên.

Đang nghĩ vậy, thì cô gái ở bên đã lăn về phía anh.

Quá nửa người gần như đè lên người anh.

Lục Đông Thâm không có thói quen cũng như kinh nghiệm ôm một cô gái nào đi ngủ. Đừng nói là từ khi anh hiểu chuyện, ngay lúc vừa mới sinh ra anh đã phải ngủ một mình rồi. Ngủ một mình suốt ba mươi tư năm nay. Tuy rằng vẫn có lúc anh cần nhu cầu sinh lý, nhưng xong việc anh đều đi ngay.

Anh có chứng mất ngủ nghiêm trọng, một khi có ai đó thực sự ngủ bên cạnh, anh không cần nghĩ cũng biết đó sẽ là một đêm trằn trọc đến mức nào.

Nhưng Tưởng Ly cứ thế chiếm cứ địa bàn của người khác.

Không hề khách khí, cũng không có bất kỳ dấu hiệu báo trước nào.

Có một khoảnh khắc, cả người anh cứng đờ lại, bởi vì chưa từng có một cô gái nào “đối xử” với cơ thể của anh như thế.

Lát sau, anh thấy cô ngoặt đầu xuống, có vẻ như nằm không được thoải mái, bèn hạ cánh tay ôm lấy cô.

Sau đó…

Tưởng Ly đã thật sự không khách khí nữa.

Tiện thể gối thẳng đầu lên cánh tay anh, nửa mặt vùi vào ngực anh, ôm chặt lấy anh như ôm một gấu bông, quắp chân mình vào chân anh.

Anh bỗng câm nín, phì cười.

Trong lòng rất ngứa ngáy, tại hơi thở của cô phả ra.

Cơn ngứa ấy nhanh chóng khơi gợi lên sự tham lam khó khăn lắm anh mới đè xuống được. Anh muốn đẩy cô ra nhưng cô lại giữ anh chặt đến không tưởng.

Cả đêm không ngủ.

Không phải vì Lục Đông Thâm mất ngủ như mọi lần.

Mà vì trên cánh tay có một cô gái bé nhỏ đang nằm co tròn người như một con mèo khiến người ta yêu thương, anh sợ làm cô mất giấc ngủ, không nỡ nhúc nhích dù chỉ một chút. Nhưng trong một hoàn cảnh như thế, anh bỗng dưng lại buồn ngủ, hai mí mắt đánh nhau liên tục như bị cả một đám sương mù đè nặng xuống.

Nhưng anh vừa định nhắm mắt lại thì Tưởng Ly ở trong lòng anh lại ngọ ngoạy.

Nếu không phải là đá thẳng vào người anh thì cũng là nằm xoay ngang người ra.

Tóm lại, suốt cả một đêm, cô cứ xoay đều, xoay đều. Lục Đông Thâm cũng đành xoay theo cô, sợ cô không cẩn thận lại ngã thẳng xuống nền đá hoa rồi tổn hại dung nhan.

Cho đến khi trời sáng, Lục Đông Thâm đếm được, Tưởng Ly tổng cộng đã bảy lần xoay tròn ba trăm sáu mươi độ.

Chương 116 : Cuộc cạnh tranh giữa những kẻ có quyền

Có một sự thay đổi nào đó đang xảy ra.

Tưởng Ly có thể cảm nhận thấy được.

Có lẽ bắt đầu từ buổi tối say rượu đó tại khách sạn, cũng có thể từ giây phút Lục Đông Thâm nắm tay cô chạy một mạch ra khỏi núi Kỳ Thần, càng có thể là từ khoảnh khắc Lục Đông Thâm xuất hiện tại Thương Lăng.

Cô vẫn còn nhớ ánh nắng ngày hôm đó rất rực rỡ, từ xa Đàm Diệu Minh gọi tên của cô. Giây phút quay đầu lại, ngước mắt lên, Lục Đông Thâm đã đứng giữa khoảng nắng chói chang. Tuy từ xa không thể nhìn rõ tướng mạo của anh nhưng bóng hình cao lớn nhòe trong bóng nắng ấy đủ để toát lên vẻ tuấn tú, phóng khoáng.

Có một điều cô vẫn luôn không chịu thừa nhận, đó là kỳ thực ngay từ ánh mắt đầu tiên chạm vào nhau, cô đã xuất hiện những linh cảm rằng mình không thể thoát được anh, giống như không thể thoát được bàn tay của số phận vậy.

Nhưng có những mối quan hệ cô đến nghĩ cũng không buồn nghĩ, chạm cũng chẳng chạm vào. Người đàn ông Lục Đông Thâm này cứ thế lao vào cuộc sống của cô. Cô không phải là một thiếu nữ ngây ngô khờ khạo, cũng chẳng phải một đứa trẻ cho kẹo là chấp nhận quên đi mọi chuyện. Cô có thể nhìn thấy những dã tâm của anh đằng sau nụ cười hiền hòa, cô cũng có thể đọc được những tuyệt tình, nhẫn tâm của anh ẩn chứa trong đôi mắt bình thản.

Cô quá sợ hãi những tháng ngày sóng gió bão bùng, còn Lục Đông Thâm lại chính là người đàn ông có thể làm dấy lên sóng to gió lớn.

Lục Đông Thâm không biết cô đang nghĩ gì, bèn giơ tay lên vuốt phẳng đôi mày hơi nhíu của cô: “Nói một chút chuyện nghiêm túc đi.”

Tưởng Ly thu lại dòng tâm trạng lan tràn của mình, gạt tay anh ra, cuộn người ngồi trong một góc sofa: “Chính anh nãy giờ không nghiêm túc thì có.”

Lục Đông Thâm không giận mà bật cười, ngồi xuống bên cạnh cô: “Thời gian một tuần để nghỉ ngơi, điều chỉnh lại tâm trạng có đủ không?”

Câu hỏi bất ngờ này khiến Tưởng Ly nhìn anh đầy khó hiểu.

Anh tốt bụng đưa ra lời giải thích: “Tới Lục Môn nhậm chức.”

“Anh mời tôi thật sao?” Tưởng Ly ngạc nhiên.

Lục Đông Thâm có phần khó xử: “Trông tôi giống một người thích đùa lắm à?”

“Nhưng mà…”

“Em còn sự lựa chọn nào khác sao?” Lục Đông Thâm đưa tay lên xoa đầu cô.

Tưởng Ly giật lấy một cái gối, ôm vào lòng, nói chuyện nghiêm túc với anh: “Anh hiểu bao nhiêu về tôi?”

“Phàm là những người theo công việc liên quan đến mùi hương, đa số đều phải trải qua một thời gian dài bồi dưỡng và đào tạo. Nhưng nghe nói mấy năm về trước, trong giới văn thuật xuất hiện một nhà tạo hương thiên tài. Sinh ra cô ấy đã có một thính giác nhạy bén, có thể ngửi thấy thứ mùi mà người khác không ngửi thấy được, thế nên ngay từ khi bước chân vào nghề đã trở thành một bậc thầy mùi hương hiếm có. Chỉ có điều, người này hành tung bí ẩn, lại không thích tham gia quá nhiều các hoạt động liên quan đến văn thuật. Ngoài vỏn vẹn vài người trong giới ra, bên ngoài không có quá nhiều tin tức liên quan đến cô ấy. Nhưng cô ấy cũng đã giải quyết được vài trường hợp mà các nhà tạo hương khác phải bó tay.” Lục Đông Thâm dựa người vào sofa, giọng điệu từ tốn, giống như đang kể về một câu chuyện của người khác, nhưng ánh mắt lại rơi xuống khuôn mặt Tưởng Ly: “Đáng nhẽ sẽ có một tiền đồ rộng mở, nhưng ba năm trước, cô ấy mất tích một cách bí ẩn. Bây giờ, những người cùng thời với cô ấy là Vệ Bạc Tôn và Quý Phi, một người đã là Hội trưởng Hội văn thuật, một người là Hội phó; Người đầu tiên vào làm cho tập đoàn Trường Thịnh, người phía sau tới nhận chức tại Lục Môn. Cả hai đều có danh vọng và địa vị vô cùng cao quý, duy chỉ có cô gái sở hữu tài năng thiên bẩm kia là không rõ tung tích. Có người nói cô ấy đã giết người, phạm tội nên bị bỏ vào tù. Lại có người nói, thật ra từ ba năm trước, cô ấy đã chết rồi, tóm lại mỗi người thêu dệt một câu chuyện.”

Tưởng Ly mặt không cảm xúc: “Những gì anh nói với tôi, tôi không thấy hứng thú.”

Lục Đông Thâm mỉm cười: “Chuyện về cô ấy em không thấy hứng thú, biết đâu lại hứng thú với cái tên của cô ấy. Cô ấy tên là Hạ Trú, một cái tên rất đặc biệt.”

“Cũng chỉ là một cái tên thôi mà.” Tưởng Ly cười khẩy: “Thế nên anh cho rằng cô ấy chính là tôi, định thay tên đổi họ luôn cho tôi hả?”

“Em cũng nói rồi đấy, chẳng qua chỉ là một cái tên thôi. Em có phải cô ấy hay không không quan trọng.” Lục Đông Thâm không hề vội vã: “Nhưng có một câu em đã nói đúng, tôi đích thực định thay tên đổi họ cho em, lấy thân phận của Hạ Trú làm lại từ đầu. Mục đích chính là triệt để cắt đứt mọi rắc rối tại Thương Lăng. Dẫu sao thì, cứ mãi bị cảnh sát dòm ngó không phải là chuyện gì vui vẻ. Phải mất bao lâu mới có thể hoàn toàn xóa sạch được thế lực của Đàm Diệu Minh, không ai biết cả. Cái tên Tưởng Ly này đích thực không còn hợp với em nữa.”

Tưởng Ly khẽ nheo mắt: “Làm sao anh biết cái tên Hạ Trú kia không có phân tranh, không có rắc rối? Một người có thể biến mất một cách ly kỳ, chưa biết chừng trong khoảng thời gian đó đã xảy ra chuyện gì không thể nói với người khác.”

Câu trả lời của Lục Đông Thâm có vẻ thản nhiên nhưng thực chất lại mang hàm ý sâu xa: “Em có thể trải qua sự sống chết của Tưởng Ly, lẽ nào không dám gánh vác những nặng nề của Hạ Trú?”

Tưởng Ly hơi sững người.

“Quá khứ của một người không quan trọng, quan trọng là sau này.” Lục Đông Thâm thản nhiên bổ sung một câu.

Tưởng Ly trầm mặc.

Lục Đông Thâm nhìn cô. Tuy cô không nói năng gì nhưng trong ánh mắt có sự dằn vặt, anh nhận ra được. Đối với cô mà nói, dù là cái tên nào cũng đều là một nỗi đau không thể chịu nổi trong cuộc đời. Anh nhớ lại Đàm Diệu Minh từng nhờ anh bảo vệ chu toàn cho cô. Anh nói với Đàm Diệu Minh: Nếu cô là Tưởng Ly thì định sẵn sẽ không thể chạy thoát được. Chỉ cần là những người và những chuyện có dính líu tới Đàm Diệu Minh, cả đời này cũng không thể tẩy trắng.

Đàm Diệu Minh suy tư một lúc lâu rồi nói: Cô ấy có thể không là Tưởng Ly.

Có những chuyện, có những lời chưa chắc phải nói ra quá rõ ràng. Có những sự thật sẽ tự động lộ rõ khi đứng trước những chuyện thị phi, sinh tử to lớn. Thủ đoạn xóa sạch tài liệu về một người của Đàm Diệu Minh triệt để đến mức nào anh đã được lĩnh giáo, nhưng một việc anh ấy đã quyết tâm làm tới cùng lại phải thổ lộ ra vào giây phút đó, khoảnh khắc đó, có thể thấy tình cảm sâu nặng Đàm Diệu Minh dành cho Tưởng Ly.

Lục Đông Thâm vắt chân phải lên trên chân trái: “Có Nhiêu Tôn chèn ép, phạm vi lựa chọn ngành nghề của em sẽ bị hạn chế. Tuy rằng Thai Quốc Cường có hứng thú với em, nhưng con cái nhà họ Thai đều là những người đáng gờm, em tới đó làm chưa chắc đã như cá gặp nước. Huống hồ ở đó còn có một Vệ Bạc Tôn. Lục Môn tuy phức tạp nhưng em là người được tôi bảo vệ, sẽ không có nhiều kẻ dám chỉ tay năm ngón với em.”

“Nhưng trong tập đoàn của anh có một Quý Phi đấy.” Tưởng Ly nói.

Thai Quốc Cường đúng là thể hiện một sự hứng thú khá lớn đối với cô. Đương nhiên, sự hứng thú này không liên quan tới tình cảm nam nữ. Khoảng thời gian Đàm Diệu Minh gặp chuyện, ông ấy đã được Thai Tử Tân đưa đi khỏi Thương Lăng với lý do dưỡng bệnh. Thế nên nghe nói sau chuyện của Đàm Diệu Minh, Thai Quốc Cường đã hết lần này tới lần khác đưa ra lời mời dành cho cô. Ý tứ đại khái chính là hy vọng cô có thể tới Trường Thịnh làm việc, hoặc thậm chí là thuê cô làm điều dưỡng riêng của mình với mức lương ngất ngưởng. Đây vốn dĩ là một chuyện rất riêng tư, cô cũng không khoe khoang với ai, vậy mà Lục Đông Thâm lại có thể biết được chuyện này, đủ để thấy tai mắt của anh giăng khắp bốn phương tám hướng.

“Em khác với Quý Phi.” Lục Đông Thâm cười khẽ: “Em là người của tôi.”

Tưởng Ly cũng cười, nhưng nụ cười hơi lạnh: “Trần Du cũng là người của anh.”

Nụ cười của Lục Đông Thâm càng thêm đậm: “Hình như em còn gì muốn nói.”

Tưởng Ly cũng không vòng vo tam quốc nữa: “Một nhà tạo hương, nhất lại là nhân vật xuất chúng trong ngành, một trong những điều kiện quan trọng là vị trí không thấp hơn quản lý cấp cao. Một người làm việc riêng cho anh lại càng phải có tuyệt chiêu không thể lường được. Quý Phi không phải người của anh, thế nên anh gấp gáp cần có một thứ vũ khí sắc bén, có ích để bảo vệ cho mình. Vốn dĩ Trần Du cũng có thể, dù sao thì anh cũng đã cho cô ta ba năm cơ hội để không ngừng leo cao. Nhưng tư chất của cô ta chung quy vẫn có hạn. Chi bằng anh dùng luôn một người đã có sẵn, đây mới chính là nguyên nhân anh nghĩ đủ mọi cách để cứu tôi ra khỏi nguy khốn, phải không? Lục Môn đang đi vào giai đoạn tranh giành quyền lực. Tuy rằng tôi không thể giúp anh giết người một cách công khai nhưng ngấm ngầm trợ giúp cho anh thì vẫn có đủ khả năng. Lục Đông Thâm, anh cảm thấy tôi phân tích có hợp tình hợp lý không?”

Chương 117 : Thuyền đến đầu cầu ắt sẽ thẳng

Giọng nói của Tưởng Ly từ tốn chậm rãi nhưng chữ nào chữ nấy đều thẳng thừng, dứt khoát như hạt đậu bắn ra vậy, cũng giống như tính cách của cô, ghét phải vòng vo tam quốc. Chuyện gì cũng mang theo thái độ thắng thắn và quyết đoán.

Lục Đông Thâm cũng không bực tức, sắc mặt anh không có quá nhiều thay đổi, từ đầu tới cuối chỉ mỉm cười nhẹ nhàng, ôn hòa nhã nhặn. Đợi cô nói xong xuôi, anh mới phát biểu suy nghĩ.

“Em phân tích đúng là rất khá nhưng diễn đạt có vấn đề.” Anh hơi điều chỉnh lại tư thế ngồi của mình, ung dung điềm đạm tiếp lời: “Một doanh nghiệp muốn trường tồn cùng thời gian thì việc thay máu, nạp thêm nguồn nhân lực tươi mới, trẻ trung là việc quan trọng hàng đầu. So với việc nói tôi chiêu binh mãi mã chi bằng hãy nói tôi đang chiêu hiền nạp sỹ. Em có tài năng mà Lục Môn cần, tôi lại có môi trường cho em thể hiện, sự hợp tác này vốn dĩ là ăn khớp với nhau. Nhưng có một điểm em nói đúng. Lục Môn đang trong thời kỳ cạnh tranh quyền lực trực diện, chiếc ghế đứng đầu sớm muộn cũng sẽ trở thành việc thịt mỡ để đám hậu bối của Lục Môn giành vào bát mình, tới lúc đó một trận mưa máu gió tanh là điều không thể tránh khỏi, việc tôi sớm làm vững chắc đôi cánh của mình cũng không có gì sai. Nhưng làm sao em biết ngoài việc bắt buộc phải có được quyền lực ra, tôi không hứng thú với con người chứ?”

Tưởng Ly bình tĩnh nhìn anh tuy rằng câu nói cuối cùng của Lục Đông Thâm giống như một cơn mưa rào tầm tã, nhưng đứng dưới cơn mưa ấy, cô vẫn đè nén tâm trạng nhộn nhạo của mình xuống, bình thản nói: “Biển thương trường thăng trầm chìm nổi, thật là giả, giả là thật, đó đã là chuyện quá đỗi bình thường rồi. Đứng trước lợi ích, nhân tính đã trở thành thứ rẻ mạt nhất, nói chi tới chuyện bán đứng tình cảm chứ?”

Lục Đông Thâm nghe ra được ý tứ đằng sau của cô, bật cười: “Bán đứng tình cảm? Tôi có cần phải làm thế không?”

Vậy Trần Du…

Tưởng Ly suýt nữa thì buột miệng.

Khi ở Thương Lăng, anh bênh vực Trần Du như thế nào, cô đã nhìn thấy hết, cả việc ánh mắt Trần Du khi nhìn anh nồng nàn tình cảm đến mức nào. Nếu đã không phải là bán đứng tình cảm, vậy tức là tình cảm thực sự? Trần Du đã là tình cảm thật sự của anh, còn tới chọc ghẹo cô làm gì chứ?

Thấy cô trầm mặc, Lục Đông Thâm ngược lại có phần hứng thú: “Hay ở trong mắt em, tôi chính là một kẻ theo đuổi lợi ích, bất chấp thủ đoạn?”

Chí ít ở trong mắt cô là vậy.

Hoặc trong mắt của những người khác cũng là như vậy.

Tất cả những việc làm của anh ở Thương Lăng đều có mục đích riêng, mỗi một bước đi đều được tính toán cẩn trọng, một chút cũng không lệch ra ngoài kế hoạch đã định. Loại người này giỏi nhất chính là toan tính lòng người, sắp đặt từng bước. Mọi người và mọi chuyện ở Thương Lăng có việc nào không rơi vào bàn tính của anh?

Nhưng cuối cùng, người đã khuấy đảo cho Thương Lăng trời long đất lở, tước đoạt quyền lực của người khác làm màu mỡ cho giang sơn của mình là trở thành người ngoài cuộc.

“Anh sinh ra ở nhà họ Lục, lớn lên trong nhà họ Lục, e là đã sớm quen với chuyện này rồi, cũng không cảm thấy quá lạ lẫm.”

Nghe xong câu này, trong lòng Lục Đông Thâm sáng như gương. Trong lòng cô vẫn còn chồng chất một nỗi oán hận, dẫu sao thì chính anh là người đã dỡ bỏ chiếc ô bảo vệ cho cô ở Thương Lăng. Nhưng cô cũng là một người thông minh, biết rõ sự bình yên của cái ô ấy sớm muộn cũng sẽ bị phá vỡ, cho dù không có Lục Đông Thâm anh thì vẫn còn có người khác. Thị trường lợi ích vốn dĩ là một chiến trường không súng đạn. Mỗi một người có thể trở về sau chiến trường ấy, có ai không giẫm chân lên những cái xác đầm đìa máu chứ?

Thế nên bản thân cô hiểu đạo lý này, vì vậy cô chỉ đơn thuần đang oán trách, chứ không giương súng giương kiếm ắt phải trả thù anh.

Người Tình Chí Mạng – Ân Tầm [Hoàn] - C115 - C119

Sự oán trách của cô bỗng trở thành sự bướng bỉnh con nít, không nói đạo lý, nhưng về tình vẫn có thể thông cảm được.

“Trước sợ sói, sau sợ hổ không phải tác phong của em.” Lục Đông Thâm nói trúng tim đen: “Nếu đã không có đường lùi vậy thì chi bằng cứ tiến thẳng về phía trước, muốn cùng nhau hợp tác cũng được hay lợi dụng lẫn nhau như trong suy nghĩ của em cũng chẳng sao. Nói một câu thực tế nhất đi, em cũng phải đi làm chứ?”

Cô đương nhiên cần công việc.

Hai căn tiệm ở Thương Lăng đã được cô sang tên, tiền của Đàm Diệu Minh cô cũng không định dùng, cũng phải có tính toán cho cuộc sống sau này.

Nói xong câu ấy, Lục Đông Thâm bỗng nhiên bật cười: “Tất nhiên, nếu em không muốn làm việc cũng không sao.”

Câu nói này gần như hoàn toàn tương phản với câu nói bên trên, ngay cả thái độ cũng khác hẳn. Ngữ khí nhẹ nhàng, có phần trêu chọc, nhưng lại càng giống như mang một ý tứ sâu xa đằng sau.

Trái tim Tưởng Ly cũng rung rinh một chút theo nụ cười của anh, cô hắng giọng: “Tôi không hề nói tôi không muốn làm việc.”

Lục Đông Thâm mỉm cười nhìn cô. Cô bị anh nhìn chằm chằm tới mức khắp người cảm thấy không tự nhiên, đành quay mặt đi chỗ khác. Một lúc sau, bỗng nghe thấy anh khẽ thở dài một tiếng: “Bé con, em phải nhớ kỹ, nếu đã không thể trốn tránh được số phận thì cứ để việc đến đâu, hay đến đó.”

Trong lòng Tưởng Ly xuất hiện một cơn rung chấn không hề nhỏ.

Bởi vì danh xưng “bé con” anh buột miệng nói một cách rất tự nhiên, cũng vì những lời chân thành nửa sau của anh.

Phải, thuyền đến đầu cầu ắt sẽ thẳng.

Nhưng người thật sự làm được điều này, e rằng phải là một người đã chịu đựng hàng ngàn nhát búa của số phận và hàng trăm lần tôi luyện của dòng đời.

Ba năm trước, cô thua thảm bại trong một trận quyết đấu với số phận, tất cả mọi kiêu hãnh và tự tin đều vụn vỡ trong trải nghiệm ấy. Cô vứt bỏ áo giáp, thê lương hệt như chó nhà mất chủ. Nếu nói Thương Lăng cho cô ba năm bình yên chi bằng nói cô đã lánh xa thế gian này ba năm.

Cô né tránh tất cả những người và những việc liên quan đến chuyện ba năm trước, cố gắng sống thành một người khác. Những mỗi đêm nằm mơ, cô đều bàng hoàng thức tỉnh với dòng mồ hôi lạnh ướt sũng. Cơn ác mộng ba năm trước như hình như bóng, giống như một linh hồn cô độc không chủ cứ bám riết lấy cô, bóp nghẹt lấy cổ cô.

Cô đã thử rất nhiều cách, đi khắp các danh lam thắng cảnh nổi tiếng, đọc hết các sách dã sử về các điển tích liên quan đến mùi hương, thu thập rất nhiều nguyên liệu trước kia chưa từng gặp, chế ra không ít loại mùi quý hiếm, điều duy nhất không làm được chính là “việc đến đâu thì hay đến đó”.

Nhiêu Tôn nói: Em muốn quên đi quá khứ, nhưng quá khứ lại vì em mà tới.

Lục Đông Thâm nói: Nếu đã không trốn tránh được số phận thì chuyện tới đâu, hay tới đó.

Bây giờ ngẫm lại họ nói đều đúng cả, không trốn được, không cắt đứt được. Nếu số phận đã muốn cô quay lại, vậy thì cô đã quay về rồi đây.

***

Tập đoàn Skyline ngoài việc muốn phát triển tại các đô thị loại II có tiền đồ rộng mở thì việc chiếm cứ địa bàn tại các đô thị loại I như Bắc Kinh, Thượng Hải, Quảng Châu cũng vô cùng quan trọng. Skyline Bắc Kinh càng là con dê đầu đàn của mấy thành phố khác.

Buổi họp giữa các quản lý cấp cao bị bao trùm trong một bầu không khí quái lạ, tuy rằng ngoài mặt vẫn sóng yên biển lặng, nhưng trong lòng mọi người đều hiểu quá rõ, buổi họp này thật ra đã dậy lên hàng ngàn lớp sóng ngầm.

Đầu kia của buổi họp trực tuyến là Hội đồng quản trị Lục Môn.

Lục Môn đi từ thành lập tới việc di dời ra nước ngoài rồi tới khi mở bán cổ phiếu trên sàn giao dịch, đến bây giờ, mỗi một thành viên trong Hội đồng quản trị đều là người có chức có quyền. Họ không phải hạng nhàn tay, chỉ ngồi đợi chia lợi tức. Mỗi một người được gọi có mặt ở đây đều có thể được coi là một nhân vật có tiếng tăm trên thương trường, đầu óc của ai cũng rất nhanh nhạy, ánh mắt cũng cực độc.

Lục Chấn Dương với chức danh Chủ tịch đang ngồi nghiêm chỉnh ở chính giữa bàn họp, đầu mày đuôi mắt đều toát lên sự mỏi mệt vô cùng, nhưng vẻ uy nghiêm của ông vẫn không hề thuyên giảm.

Hai bên trái phải của ông, các cổ đông đang ngồi lần lượt. Lục Chấn Danh không có mặt trong buổi họp này, thế nên ghế của ông ta được để trống. Việc này cũng không phải điều gì quá mới mẻ vì ông ta thường xuyên không dự các buổi họp.

Skyline Thương Lăng đã đánh một trận giòn giã. Nhưng hành động chống đối lại cơ quan chấp pháp của Lục Đông Thâm tại Thương Lăng cũng đã kinh động tới Hội đồng quản trị. Cuối cùng họ đưa ra quyết định, Lục Khởi Bạch sẽ có quyền quyết định các chính sách vận hành Skyline. Vào những thời điểm quan trọng gấp rút, anh ta có quyền báo cáo và xin chỉ thị trực tiếp từ Hội đồng quản trị.

Điều này không khác gì việc anh ta được cầm một thanh Thượng phương bảo kiếm hoặc một tấm lệnh bài Hoàng gia, không cần chuyển lời cũng có thể xông thẳng vào Hoàng cung vậy. Phạm vi quản lý của anh ta tuy khác biệt, nhưng về vị trí quyền lực hoàn toàn có thể chèn ép Dương Viễn, thậm chí có thể kìm kẹp vị trí tổng giám đốc của Lục Đông Thâm.

Có thể thông báo và xin chỉ thị trực tiếp, không cần thông qua sự đồng ý của Lục Đông Thâm, nhất là về quyền tổ chức hoạt động, việc này không khác gì trói chặt tay chân của Lục Đông Thâm lại, hạn chế những quyết sách đao to búa lớn của anh.

Lục Đông Thâm không đưa ra ý kiến phản đối đối với quyết định của Hội đồng quản trị. Lục Khởi Bạch từ đầu tới cuối đều thể hiện thái độ phong độ tao nhã, nhẹ nhàng bình thản. Sau khi tan họp, anh ta nói với Lục Đông Thâm: “Anh họ, em vừa mới đến, còn chưa quen thuộc với tình hình trong nước, sau này mong được anh chiếu cố nhiều hơn.”

Lục Đông Thâm cũng nhẹ nhàng đáp: “Cùng giúp đỡ lẫn nhau.”

Dương Viễn đứng bên liếc nhìn Lục Đông Thâm, không nói câu nào.

Khi phòng họp chỉ còn lại một mình Lục Đông Thâm, bên kia cũng đi hết, chỉ còn mình Lục Chấn Dương, ông mới hỏi thẳng: “Nghe nói con làm việc đó chỉ để cứu một con bé ra khỏi Cục?”

Lục Đông Thâm không hề giấu giếm: “Vâng.”

“Bậy bạ!” Lục Chấn Dương nổi giận…

Chương 118 : Ai muốn tôi chết

So với Lục Chấn Dương, Lục Đông Thâm rất bình tĩnh.

Đợi chỗ âm vọng của hai chữ “bậy bạ” biến mất khỏi không gian phòng họp, Lục Đông Thâm mới lên tiếng: “Cô ấy là một người rất có năng lực.”

“Con muốn chiêu mộ người tài bố không phản đối nhưng nhất thiết phải mạo hiểm như đi trên lưỡi dao như vậy sao?” Lục Chấn Dương bày ra vẻ mặt cau có: “Hiện tại, Hội đồng quản trị cực kỳ không hài lòng với việc con hết lần này tới lần khác gây khó dễ cho các cơ quan chấp pháp trong nước. Con làm việc trước nay luôn vững vàng ổn thỏa, sao lần này có thể đi quá giới hạn như vậy chứ? Con còn biết rõ bản thân đang làm cái gì hay không?”

Lục Đông Thâm từ tốn đáp: “Thưa bố, bố cứ yên tâm.”

Lục Chấn Dương tuy vẫn còn bất bình nhưng cũng đành nhịn xuống. Ông thở chậm lại, lát sau nói tiếp: “Con cũng biết rõ tình hình phức tạp hiện giờ của Lục Môn. Tuy ngoài mặt các cổ đông trong Hội đồng quản trị không nói gì nhưng trên thực tế, họ đã chia ra làm vài phe cánh rồi. Đông Thâm à, con phải chú ý, tuyệt đối không được để điểm yếu của mình rơi vào tay người khác, con có hiểu bố đang nói gì không?”

Lục Đông Thâm nhìn thẳng vào Lục Chấn Dương: “Con hiểu ý của bố. Thương Lăng dù có tiền đồ phát triển đến đâu cũng vẫn không phải là các đô thị loại I. Nhất cử nhất động của con tại đó không thể đồn thổi tới tai Hội đồng quản trị nhanh đến vậy được. Thế nên, con sẽ để ý chuyện này.”

“Con đã có đối tượng nghi ngờ chưa?” Lục Chấn Dương hỏi.

Lục Đông Thâm có phần suy tư: “Có rất nhiều người có khả năng này. Những người ở bên cạnh con, những người trong khách sạn Skyline Thương Lăng, hoặc thế lực của Nhiêu Tôn cũng có thể thâm nhập vào Lục Môn.”

Lục Chấn Dương nhướng mày: “Tự con phải biết chú ý. Còn nữa, đừng để một đứa con gái làm xao động tâm tư của mình. Làm sao con dám chắc chắn cô ta không có âm mưu gì với con?”

“Bố à, cô ấy không đâu.”

Lục Chấn Dương rõ ràng là không vui, nhưng cũng không nổi nóng mà chọn cách im lặng, không nói thêm gì nữa.

Khi Cảnh Ninh gõ cửa đi vào, cuộc họp trực tuyến giữa Lục Đông Thâm và Lục Chấn Dương đã kết thúc.

Anh châm một điếu thuốc.

Điếu thuốc đó đã cháy hết quá nửa trên ngón tay gầy của anh, ánh sáng màu cam nơi đầu điếu thuốc lập lòe ẩn hiện, hệt như ánh mắt của một thú trong bóng tối. Anh ngồi trên ghế sofa, nhìn ngắm phong cảnh bên ngoài qua cửa sổ phòng hội nghị. Trời vừa nhá nhem tối, đèn đường đã nhuộm sáng cả thành phố Bắc Kinh, phía xa xa kia là cả dãy đèn đuôi xe dài dằng dặc, che kín bầu trời sao trên đỉnh đầu.

Cảnh Ninh không biết anh đang nghĩ gì, ánh mắt cô chỉ nhìn tới được bả vai rộng dài đang chìm trong quầng sáng ấy của anh. Cô lên tiếng: “Lục tổng, bảng báo cáo dự kiến kỳ đầu tư của phía Hoàn Gia Media đã được Phòng tài vụ xét duyệt xong. Anh xem, buổi họp đánh giá đầu tư anh sẽ trực tiếp tham gia hay cử Phó tổng giám đốc Dương ạ?”

Hoàn Gia Media là một công ty truyền thông văn hóa được tập đoàn Skyline thu mua sau khi tiến vào thị trường Trung Quốc đại lục, cũng là công ty văn hóa có tiền đồ rộng mở nhất cả nước trong thời điểm hiện tại, sở hữu trong tay không ít các ngôi sao hạng A, một khi ưng ý dự án nào là chỉ có kiếm, không có đền.

Lục Đông Thâm trầm mặc.

Cảnh Ninh đứng ngoài cửa một lúc lâu, ngập ngừng lên tiếng: “Lục tổng?”

Bấy giờ Lục Đông Thâm mới có phản ứng, dập tắt điếu thuốc lá trong tay vào gạt tàn: “Cảnh Ninh!”

Cảnh Ninh tiến lên: “Anh cứ dặn dò.”

Lục Đông Thâm vẫn còn đang bóp chặt đầu lọc thuốc lá. Anh vân vê từng chút từng chút, giống như đang bóp chết tia hy vọng cuối cùng: “Cô cảm thấy, ai mong tôi chết nhất?”

Lời bố nói tuy không rõ ràng nhưng anh đã hiểu ra ý tứ. Có người đang theo dõi từng cử động của anh, nói một cách khác, bên cạnh anh có nội gián.

Cảnh Ninh sững người, những tưởng anh sẽ giao cho cô thêm công việc gì không ngờ lại nghe thấy một câu như vậy.

“Liệu người ấy có muốn không?” Lục Đông Thâm lại hỏi.

Đầu óc Cảnh Ninh trong vài giây sững người ngắn ngủi đã bắt đầu xoay chuyển với tốc độ cao. “Người ấy” mà anh nhắc đến là ai? Là nam hay nữ? Nếu là nam thì ám chỉ ai? Nếu là nữ lại hướng về người nào? Cuối cùng, cô trả lời: “Lục tổng suy nghĩ nhiều rồi.”

“Thế ư?” Lục Đông Thâm nhẹ nhàng nói: “Cô nghĩ tôi đang nói đến ai?”

Cảnh Ninh làm sao dám suy đoán tâm tư của Lục Đông Thâm, cô quyết định im lặng không lên tiếng.

Lục Đông Thâm tựa người vào sofa, ánh mắt vẫn đăm đăm nhìn xuống dòng xe cộ như mắc cửi dưới chân mình: “Cái chết của Đàm Diệu Minh, chung quy cô ấy vẫn sẽ tính một món nợ lên đầu tôi.”

Bấy giờ Cảnh Ninh mới hiểu rõ ngọn ngành: “Cho dù như vậy, cô Hạ cũng tuyệt đối không phải là người mong anh chết. Cô Hạ tuy tính tình ngang ngạnh, nhưng không phải là người tâm địa độc ác.”

Lục Đông Thâm gật đầu một cách hờ hững rồi ngước mắt lên, nhìn thẳng vào mặt Cảnh Ninh: “Vậy cô thì sao?”

Cảnh Ninh giật mình, nói ngay: “Lục tổng, tôi càng không dám.”

Lục Đông Thâm khẽ rướn môi, thu lại ánh nhìn của mình, một lần nữa quay mặt ra ngoài cửa sổ. Cảnh Ninh đứng bên cạnh anh, trong ánh mắt thoáng qua một chút hoang mang. Thấy Lục Đông Thâm không nói nữa, cô cũng im lặng theo. Một lúc lâu sau, Lục Đông Thâm mới lên tiếng: “Buổi họp với Hoàn Gia thông báo cho Phó tổng giám đốc Lục tham gia.”

Cảnh Ninh hơi bất ngờ nhưng vẫn trả lời: “Vâng, tôi biết rồi ạ.”

***

Một tuần sau, Tưởng Ly chính thức nhậm chức.

Vì sự có đảm bảo của Lục Đông Thâm, quy trình nhậm chức của Tưởng Ly khá thuận lợi. Nhậm chức ở Lục Môn là chuyện lớn, huống hồ còn thoắt một cái nhảy lên làm nhà tạo hương của Lục Môn. Bộ phận truyền thông của Lục Môn chẳng mấy chốc đã gọi từ nước ngoài tới, muốn tổ chức một buổi họp báo công bố chuyện có nhà tạo hương mới.

Cảnh Ninh hỏi ý kiến của Tưởng Ly xem cô có muốn xuất hiện trước mặt mọi người không. Tưởng Ly đăm chiêu rất lâu, rồi hỏi ngược lại Cảnh Ninh: “Lục Đông Thâm nói sao?”

Cảnh Ninh trả lời vô cùng tròn trịa: “Ý của Lục tổng là chỉ cần cô Hạ thoải mái là được.”

“Lục Đông Thâm đâu rồi?” Tưởng Ly lại hỏi.

Cảnh Ninh đáp: “Lục tổng hiện đang qua Ý công tác. Nhưng anh ấy có nói, cô chỉ cần quyết định, tất cả những việc còn lại cứ để anh ấy giải quyết là được.”

Trong lòng Tưởng Ly dâng lên chút ấm áp vô cớ. Cô ngẫm nghĩ một lát rồi: “Vẫn không nên quá ầm ĩ.”

Văn phòng làm việc của cô nằm ngày bên dưới phòng làm việc của tổng giám đốc. Chỉ khác nhau tầng trên tầng dưới, còn diện tích không hề nhỏ, gần như chiếm cứ không gian nửa tầng lầu. Có đầy đủ khu tiếp khách, khu nghỉ ngơi, khu làm việc, thậm chí còn có cả phòng tập gym, tập thể thao… không thiếu thứ gì. Hỏi ra thì Cảnh Ninh cũng nói đây là ý của Lục tổng.

Sau khi làm xong thủ tục chuyển tới tổng bộ, trên bàn làm việc của Tưởng Ly lập tức bày đầy các loại tài liệu, còn có cả các nhân viên liên tục đi ra đi vào đưa chuyển tài liệu. Tưởng Ly phát đau đầu. Cô nói với Cảnh Ninh: “Cả một tập đoàn hoành tráng thế này, sao vẫn còn sử dụng tài liệu giấy vậy?”. Cảnh Ninh đáp ngắn gọn: “Đây đều là các tài liệu quan trọng, đọc xong rồi vẫn phải hoàn trả lại bộ phận lưu kho của tổng bộ. Các tài liệu trên máy tính thường không bảo mật được hoàn toàn.”

Tài liệu toàn bộ đều nói về các sản nghiệp và thành quả nhiều năm gần đây mà các nhà tạo hương mang về cho Lục Môn, còn không ít bảng tổng kết các cách pha chế mùi hương, các ứng dụng mùi hương, đúng thật là tài liệu nội bộ.

Vì hiện tại, phạm vi quản lý trọng điểm của Lục Đông Thâm là thị trường Trung Quốc đại lục, quan trọng hơn hết chính là tập đoàn Skyline, thế nên, với tư cách là nhà tạo hương được đích thân Lục Đông Thâm mời về làm việc, công việc chính của Tưởng Ly cũng liên quan nhiều hơn tới Skyline, đồng thời bao quát cả công việc liên quan đến mùi hương của các công ty con khác.

Cô có quyền điều phối các nhân viên điều chế hương của tổng bộ nói chung và Skyline tại Trung Quốc nói riêng, cũng có quyền thành lập nên các tổ đội của riêng mình. Vì chuyện này, Cảnh Ninh đã ôm tới cho cô tư liệu của không ít nhân viên, để cô tiến hành điều phối trong danh sách hiện có. Nếu cô không hài lòng, họ có thể tuyển thêm người.

Cứ như vậy, những việc lặt vặt cũng như lần mò làm quen với công việc ngốn của cô gần một tuần trời.

Tuần này cô không hề thấy Lục Đông Thâm về công ty. Nghe thư ký nói, anh vẫn đang đi công tác.

Ngược lại, Trần Du xuất hiện.

Cô ta là nhà điều chế hương của Skyline. Xét về chức vụ, Tưởng Ly là lãnh đạo của cô ta. Khi Tưởng Ly còn chưa nhậm chức, cô ta chịu trách nhiệm từ trên xuống dưới trong Skyline, trong đó bao gồm việc kiểm soát, quản lý các loại nước hoa, sản phẩm dưỡng da thương hiệu H mà công ty vừa thu mua trong năm nay. Sau khi Tưởng Ly đến làm việc, trong vòng một tuần cô đã nhanh chóng tự xây dựng tổ đội cho mình, điều phối lại phạm vi công việc của các điều chế hương dưới quyền mình. Bây giờ, Trần Du chỉ còn phụ trách quản lý mùi hương cho dòng sản phẩm R mà thôi.

Chương 119 : Cô đã nhầm lẫn một khái niệm

Cô ta tới để đưa bảng báo cáo phân tích các sản phẩm mùi hương trong vòng một năm của thương hiệu H.

H là một thương hiệu đỉnh cao nhiều năm nay của Pháp, chủ yếu nêu bật lên tinh thần của ngành thủ công nghiệp, lấy khởi điểm từ các sản phẩm làm bằng da thuộc. Về sau, các sản phẩm dành cho nữ giới cũng đón đầu xu thế, theo kịp thời đại. Từ đó, túi xách của phái nữ trở thành đối tượng quảng bá quan trọng được thương hiệu này nhắm tới. Ngoài ra các loại nước hoa, các sản phẩm chăm sóc da dành cho nữ giới cũng vô cùng được chú trọng.

Sau khi vốn đầu tư toàn cầu sống dậy, thương hiệu này đã được Lục Môn mua lại, trở thành một trong những thương hiệu mũi nhọn thuộc quyền sở hữu của tập đoàn này.

Ở trong nước, thương hiệu H cũng được những người có tiền theo đuổi, thế nên việc đặt hàng sản xuất những sản phẩm nhắm vào thị trường Trung Quốc đại lục cũng là một công việc hết sức quan trọng.

Cô trợ lý nhỏ Tưởng Ly mới mời về, Julia, ra mở cửa cho Trần Du.

Sau khi bước vào, cảnh tượng đập vào mắt là Tưởng Ly đang nằm nghỉ trên ghế sofa, lấy một cuốn tài liệu che lên mặt, bàn tay được xăm hình con mắt đang buông thõng xuống ghế. Cả tập đoàn ai nấy đều áo vest quần Âu là lượt chỉnh tề, chỉ riêng mình cô là ăn mặc thoải mái. Đôi chân vẫn còn đi đôi bốt da trông rất hoang dã, ngang tàn đang vắt vào nhau, gác lên tay vịn sofa, thái độ tự nhiên, bất kham vô cùng.

Julia dè dặt tiến lên trước, sợ không cẩn thận sẽ làm Tưởng Ly giật mình. Cô ấy hơi ngồi thấp xuống bên cạnh Tưởng Ly, nói rất nhỏ nhẹ: “Giám đốc Hạ, có cô Trần tới ạ.”

Chức vụ của Trần Du ở Skyline hiện tại cũng tương đương với một quản lý bộ phận, nhưng vì thân phận nhà điều chế hương nên tất cả mọi người vẫn quen gọi cô ta là “cô Trần”.

Tưởng Ly chỉ “ừm” một tiếng, không có quá nhiều biểu cảm dư thừa.

Sau khi Julia đi ra ngoài, Trần Du mới nhìn xung quanh một lượt, cố gắng đè nén cảm giác chua chát đang dâng lên trong lòng, nói một câu: “Báo cáo phân tích hương nước hoa bản giới hạn khu vực châu Á tôi đang mang đến rồi đây.”

Tưởng Ly uể oải lên tiếng: “Để lên mặt bàn là được rồi.”

Sau khi đặt tài liệu lên bàn xong xuôi, Trần Du không đi ra ngoài ngay mà trầm mặc một lúc lâu rồi nói: “Tôi đã nghe qua một vài chuyện liên quan tới Hạ Trú.”

Tưởng Ly không có động tĩnh gì.

Cô ta nhìn Tưởng Ly chằm chằm: “Con người đúng là rất có tài, được mệnh danh là bậc thầy mùi hương ngàn năm có một. Nghe nói không một mùi hương nào có thể thoát được khỏi cái mũi của cô ta. Chỉ tiếc là, đánh giá của người đời thì không hay cho lắm.”

Thấy Tưởng Ly vẫn không thể hiện thái độ gì, cô ta tiếp tục nói: “Quan hệ nam nữ bừa bãi, còn từng làm tình nhân của một đại gia bí ẩn. Thậm chí còn có lời đồn rằng, trên tay cô ta dính máu, đã giết chết bạn trai của mình.”

Giọng Tưởng Ly bật ra khỏi lớp tài liệu: “Cô định nói gì đây?”

Trần Du dựa vào bàn làm việc: “Tôi chỉ muốn nói, để cô sống dựa vào thân phận của một người phụ nữ như thế, thật đáng tiếc.”

Bấy giờ Tưởng Ly mới có phản ứng. Cô bỏ tập tài liệu xuống, ngồi dậy khỏi ghế. Cô không nhìn Trần Du mà tiện tay với lấy tờ khăn ướt trên mặt bàn uống nước lau sạch tay, cầm một quả táo lên, lấy con dao gọt hoa quả cẩn thận gọt sạch vỏ.

“Cô đã nhầm lẫn một khái niệm.” Cô nói.

Trần Du nhìn cô không rời mắt.

“Tôi chỉ mượn tên của người ta, còn về việc Hạ Trú là một người phụ nữ như thế nào, đối với tôi mà nói, hoàn toàn không quan trọng.”

Trần Du hơi nhíu mày.

Rõ ràng Tưởng Ly không biết cách gọt vỏ táo. Vừa đặt một dao xuống đã xén mất quá nửa phần thịt bên trong. Cô suy nghĩ giây lát, quyết định bỏ cuộc, ngước mắt lên nhìn Trần Du: “Cũng giống như cô đổi một cái tên vậy, trên thực tế, cô vẫn cứ là cô.”

Sắc mặt của Trần Du không tốt cho lắm: “Dù cô có nghĩ gì về tôi, tôi cũng chỉ muốn nhắc nhở cô, Quý Phi không phải là một nhân vật đơn giản đâu.”

Tưởng Ly cười nhẹ, không nói gì nữa.

“Một ngọn núi không thể có hai hổ. Cô bước chân vào Lục Môn đồng nghĩa với việc cướp đi bát cơm của Quý Phi. Cô ta ở trong Lục Môn đã nhiều năm như vậy, các mối quan hệ cần có đã quá đầy đủ rồi, cô lấy gì ra để đấu lại cô ta chứ?” Trần Du nói.

“Đấu?” Tưởng Ly nhướng mày, tỏ ý buồn cười: “E rằng cô ta cũng không có tư cách để đấu với tôi đâu.”

Trần Du hơi nheo mắt lại: “Phó Hội trưởng Hội văn thuật mà cô lại bảo không có tư cách để đấu với cô ư? Trừ phi, cô chính là Hạ Trú.”

Tưởng Ly đùa nghịch con dao trong tay: “Thì bây giờ tôi chính là Hạ Trú.”

Trần Du sốt sắng: “Tôi nói, sao con người cô cố chấp quá vậy? Cô tưởng tôi chạy qua đây nói với cô những chuyện này là vì cái gì chứ? Vì đố kỵ cô à? Hay là vì muốn hãm hại cô? Tuy rằng tôi không được vào Lục Môn nhưng tôi cũng biết nước trong đó sâu đến mức nào!”

“Được rồi, tôi hiểu rồi. Trần Nam Nam, sau ba năm, tôi phát hiện cô càng ngày càng lắm lời đấy.” Tưởng Ly cắm phập con dao xuống quả táo: “Nếu tôi đã dám bước chân vào Lục Môn tức là tôi đã chuẩn bị sẵn tinh thần. Phải, cô có lời nhắc nhở, tôi xin ghi nhận. Nhưng cô đến đây phần lớn là vì muốn xem xem Lục Đông Thâm coi trọng tôi đến mức nào chứ gì?”

Trần Du bị cô nói trúng tim đen, khuôn mặt hết đỏ bừng chuyển qua tái nhợt.

“Việc cô thích anh ấy cả công ty này ai ai cũng biết. Có giỏi thì cô trói chặt anh ấy ở bên cạnh đi, để anh ấy cam tâm tình nguyện liều mạng vì cô, phát điên vì cô đi. Loại đàn ông như Lục Đông Thâm, phụ nữ bên cạnh còn nhiều hơn cá diếc trôi sông, hay là cô định theo dõi từng người từng người một? Cô không thấy mệt hả?”

Trần Du mím chặt môi, khi lên tiếng đã không còn khách khí nữa: “Tôi không cần cô dạy bảo giả tạo.” Sau đó, cô ta gõ tay lên tập tài liệu: “Rốt cuộc cô có định đọc hay không? Đọc xong thì khẩn trương ký tên lên, mọi người bên dưới đang đợi cô cả đấy!”

Tưởng Ly bật cười: “Tôi nói cho cô hay, tôi là lãnh đạo của cô, sếp mới hay thích ra oai, cô cũng nên làm quen với tác phong làm việc của tôi đi. Từ trên xuống dưới trong Skyline có biết bao nhiêu tài liệu đang đợi tôi đọc, có loại còn quan trọng hơn nhiều đống tài liệu của cô đấy, vì cớ gì tôi phải đọc của cô trước? Hoặc cô ăn nói dễ nghe hơn chút đi, hối lộ tôi một chút đi, chưa biết chừng tôi sẽ bật đèn xanh cho cô.”

“Có ai làm việc như cô không?” Trần Du lần đầu tiên nghe thấy mấy lời kiểu này: “Đông Thâm giao công việc ở Skyline cho cô vì tin tưởng cô, cô qua mặt anh ấy như vậy hả?”

Tưởng Ly tựa người ra sau ghế, hai tay khoanh trước ngực: “Tôi làm việc thế nào cần phải báo cáo cho cô à?”

“Cô…” Trần Du tức chết, giậm chân bình bịch, gào lên một câu với Tưởng Ly: “Thích xem thì xem, không xem thì thôi, hối lộ cái mẹ gì…”

Tưởng Ly không nhịn được, cười thành tiếng, rồi hét to sau lưng cô ta: “Này này này, khỏi cần hình tượng luôn hả?”

Sau khi Trần Du đi khỏi, Tưởng Ly đứng dậy vươn vai vặn người, xoa dịu một chút cái lưng ê ẩm rồi cầm lấy chỗ tài liệu Trần Du để lại lên. Cô vừa lật ra thì chuông di động kêu vang.

Là Lục Đông Thâm.

Nhìn thấy ba chữ ấy hiện lên trên màn hình, Tưởng Ly bỗng cảm thấy có một khoảnh khắc nào đó trái tim bỗng đập nhanh hơn.

Cô bắt máy.

Đầu kia vang lên chất giọng trầm thấp: “Đang làm gì vậy?”

Tưởng Ly nhìn giờ, thầm tính toán trong lòng một chút, đầu kia của anh có lẽ đang là buổi tối, nghe giọng anh có phần mệt mỏi, xem chừng vừa mới tiếp khách xong.

“Tôi đang xem chỗ công việc mà người yêu anh để lại.”

Hình như ở đầu kia, Lục Đông Thâm cất tiếng cười khó xử rồi nói: “Nghe Cảnh Ninh nói cả tuần nay em vẫn luôn ở trong phòng nghỉ?”

“Hết cách thôi, anh để lại nhiều việc quá mà.”

“Phân bố thời gian làm việc và nghỉ ngơi hợp lý là hết sức quan trọng.” Lục Đông Thâm nói.

Tưởng Ly “ừm” một tiếng.

Lục Đông Thâm nói tiếp: “Nghe nói, về việc họp báo cá nhân, em từng muốn tham khảo ý kiến của tôi?”

Tưởng Ly nhất thời quẫn bách: “Cũng không được tính là tham khảo…”

Lục Đông Thâm cười: “Chỉ là muốn biết suy nghĩ của tôi thôi mà, có gì phải thấy xấu hổ chứ?”

“Tôi muốn biết suy nghĩ của anh bao giờ hả?” Tưởng Ly lập tức phủ nhận.

Đầu kia bật cười thành tiếng: “Được rồi, coi như tôi tự mình đa tình đi. Thứ Tư tuần sau tôi về nước.”

Một chút vui mừng chợt lóe lên trong lòng Tưởng Ly. Cô liếc nhanh qua chiếc lịch bàn. Hôm nay thứ Sáu, vẫn còn sáu ngày nữa. Nhưng ngoài miệng, cô vẫn không chịu xuống nước: “Về thì về đi, thông báo với tôi làm gì? Còn muốn nghe tôi báo cáo công việc với anh hả?”

“Chủ ý này nghe ra cũng không tệ đâu…”

[text_hash] => 68d44e3d
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.