Array
(
[text] =>
Trong căn phòng bệnh nồng nặc mùi thuốc sát trùng, tiếng máy đo nhịp tim kêu tít tít đều đặn như đếm ngược thời gian sống của bà Young Ja.
Woojin ngồi bên giường, tỉ mẩn lau đôi bàn tay gầy guộc của bà, ánh mắt dán chặt vào gương mặt tái nhợt ấy.
Ryul bước vào, dáng vẻ vẫn điềm tĩnh như mọi khi. Anh nhẹ nhàng trò chuyện, giúp bà uống thuốc rồi đợi cho đến khi cơn buồn ngủ kéo bà vào giấc nồng.
Lúc này, anh mới khẽ chạm vào vai Woojin, hất hàm ra hiệu đi theo mình đến góc khuất cuối hành lang bệnh viện nơi chỉ có ánh đèn neon lờ mờ và sự im lặng bủa vây.
Ryul đặt chiếc cặp táp xuống ghế, chậm rãi lấy ra một xấp giấy tờ phẳng phiu. Trên trang đầu tiên, dòng chữ “Hợp đồng thỏa thuận tình cảm trong 10 ngày” hiện lên rõ mồn một cùng con số 20 triệu won.
“15 triệu won sẽ được chuyển vào tài khoản của em ngay sau khi ký. 5 triệu còn lại sẽ thanh toán sau khi kết thúc 10 ngày.” :Giọng Ryul hơi khàn, anh cố duy trì sự chuyên nghiệp của một nhà giao dịch.
Woojin nhìn con số ấy, đôi mắt khẽ dao động. 15 triệu won, con số vừa khít với chi phí phẫu thuật và thuốc men hậu phẫu cho bà.
Cậu ngước lên, nhìn thẳng vào mắt Ryul, giọng lạnh nhạt nhưng run rẩy:
“Anh bày ra cái trò này làm gì? Muốn mua dâm hả?”.
Ryul không nhìn thẳng vào cậu, anh quay mặt đi chỗ khác, nhưng vành tai đã đỏ bừng lên như sắp nhỏ máu. Anh lý nhí đáp:
“Vì anh biết tính em… nếu anh đưa tiền không, em sẽ không bao giờ nhận. Anh không muốn em cảm thấy mình đang mắc nợ hay phải mang ơn anh cả đời. Đây là một vụ trao đổi công bằng.”
Woojin nhìn thấy cái tai đỏ hỏn của anh, trong lòng bỗng muốn cười. Một kẻ si tình đến mức phải dùng hợp đồng để che giấu sự quan tâm.
Nhưng sâu trong thâm tâm, Woojin vẫn cảm thấy một nỗi sợ hãi mơ hồ. Cậu nhớ về những năm tháng bị chửi bới, bị sỉ nhục chỉ vì nhận đồng tiền hỗ trợ từ nhà trường này xưa.
Cậu sợ rằng sau 10 ngày này, liệu có một góc khuất nào đó sẽ lại nghiền nát trái tim của cậu thêm một lần nữa không?.
Thế nhưng, tiếng ho khẽ của bà từ phòng bệnh vọng ra đã dập tắt mọi sự do dự.
Woojin không còn đường lui. Danh dự, cơ thể hay tương lai, tất cả đều không quan trọng bằng hơi thở của bà.
Cậu cầm bút, nét chữ dứt khoát ký vào bản hợp đồng.
Vừa đặt cây bút xuống, mọi sự gồng gánh bấy lâu nay của Woojin như sụp đổ. Không phải vì nhục nhã, mà vì cuối cùng cậu đã có thể giữ lại mạng sống cho bà.
Chẳng đợi Ryul kịp phản ứng, Woojin lao vào lòng anh. Đôi bàn tay cậu bấu chặt lấy vai áo Ryul, mặt vùi sâu vào lồng ngực ấm áp.
Ryul hơi sững sờ, nhưng rồi đôi tay anh cũng run rẩy vòng qua, ôm trọn lấy vòng eo thon gọn của cậu nhóc. Anh siết chặt như sợ chỉ cần nới lỏng một chút, Woojin sẽ tan biến mất.
“Cảm ơn vì đã biến nó thành một hợp đồng.” :Woojin thì thầm, giọng nghẹn lại.
Ryul không nói gì, chỉ vùi đầu vào mái tóc vàng của cậu, hít hà mùi hương quen thuộc.
10 ngày sắp tới, không ai biết chuyện gì sẽ xảy ra, nhưng ngay lúc này, họ chỉ là hai con người cô đơn đang sưởi ấm cho nhau giữa bão giông cuộc đời.
Ryul thuê hộ lý chăm sóc bà Young Ja để cậu không phải mệt mỏi, Woojin nhướng mày nói việc này không có trong hợp đồng. Anh nói cái này là điều anh muốn cho bà chứ không liên quan đến em.
Đêm đó Ryul đưa cậu về nhà mình, Woojin trong lòng lo lắng nếu Ryul biết bí mật về cơ thể của mình có chán ghét đuổi mình ra khỏi nhà ngay lập tức không.
Rồi cậu nghĩ đến số tiền Ryul đã chuyển trước và bảng hợp đồng không có điều khoản ràng buộc, chỉ làm hình thức cho có thì không suy nghĩ nữa.
Đến nơi Ryul đưa đồng phục cho cậu, anh muốn nhìn Woojin mặc lại bộ đồ mà ngày đầu tiên anh gặp cậu.
Cậu ở trong nhà tắm đấu tranh tâm trí một lúc lâu vì dù sao cậu cũng là con trai sao lại có thể làm trò này, chắc Ryul khi biết bí mật cơ thể sẽ chán ghét mình thôi.
Nếu điều đó xảy thì sẽ tốt hơn vì bây giờ tim cậu đập mạnh quá rồi, đôi chân như muốn chạy khỏi đây ngay lập tức. Nhưng cuối cùng cậu vẫn ngoan ngoãn đi ra.
Dưới ánh đèn vàng mờ ảo của căn phòng rộng lớn, không khí đặc quánh mùi vị của sự ám muội và dục vọng đen tối.
Ryul nhìn chằm chằm vào cơ thể đang run rẩy của Woojin trên tấm nệm lụa đắt tiền.
Tấm thân trắng nõn mềm mại trong bộ đồng phục học sinh đơn giản giờ đây quyến rũ đến lạ, anh đã si mê thằng nhóc này đến cỡ nào mà bản thân cũng không biết nữa.
Lúc đầu nghĩ đơn giản là thích gương mặt xinh đẹp của nó giờ thì trái tim đập mạnh đến phát đau vì giờ nhóc con ranh ma này thực sự đang nằm trên giường được mùi nước hoa của anh bao bọc, đêm nay Woojin sẽ ngủ lại với anh, ngoan ngoãn dạng chân ra cho anh chơi.
Tai Ryul đỏ bừng vì suy nghĩ của mình, vốn là dân chơi từ cấp ba. Trai gái từ còn trinh đến người đã có gia đình, anh đều nếm qua hết rồi mà giờ còn thấy đỏ mặt, tim đập với một thằng nhóc vị thành niên.
Woojin dường như trong lòng còn kháng cự nhưng vì đã nhận tiền nên chỉ đành nhắm mắt quay mặt qua chỗ khác để lộ góc nghiêng đẹp như tranh, cơ thể run rẩy để Ryul si mê nhìn chằm chằm mình.
Có vẻ hiểu điều đó Ryul hôn nhẹ lên gò má ửng hồng của cậu một cách đầy cưng chiều như đang nâng niu một bảo vật quý giá.
“Anh rất yêu em, Woojin.” :Giọng Ryul trầm thấp, nhẹ nhàng đến mức khiến người ta rùng mình.
Anh không vồ vập như với mấy người bạn tình trước đó. Vì anh rất yêu thương đứa trẻ này, thậm chí không dám chạm mạnh sợ Woojin sẽ đau.
Chỉ có thể nhẹ nhàng đưa tay chậm rãi vuốt ve tấm lưng mảnh khảnh của cậu để trấn an. Vén từng sợi tóc ra sau để lộ gương mặt xinh đẹp.
Từng ngón tay anh mơn trớn vành tai, rồi trượt xuống cổ, cảm nhận nhịp tim đập loạn xạ của Woojin dưới lớp da mỏng manh.
Woojin lúc này mới từ từ mở mắt nhìn gương mặt của Ryul nhưng rồi lại nhanh chóng quay đầu sang nơi khác để tránh ánh mắt đó, vì cậu nhìn thấy quá rõ tình yêu mà kẻ này dành cho mình.
Ryul bắt đầu cởi từng chiếc cúc áo của cậu. Động tác của anh chậm đến mức tra tấn, như thể anh đang thưởng thức một tác phẩm nghệ thuật quý giá nhất cuộc đời mình.
Khi bờ vai trắng nõn lộ ra, Ryul không kiềm lòng được mà vùi đầu vào đó, hít hà mùi hương sữa tắm thanh mát hòa lẫn với mùi da thịt thiếu niên.
“Em thơm quá, Woojin. Anh đã mơ về mùi hương này bao nhiêu đêm, em có biết không?”.
Đôi tay Woojin bấu vào tấm ga giường trắng chịu đựng, nghĩ mọi thứ sẽ sớm kết thúc nhanh thôi.
Khi lớp vải cuối cùng bị lột bỏ, để lộ ra con cặc hồng nhạt xinh yêu như chủ nhân của nó và vừa ẩn giấu một khe lồn ẩm ướt, mọng nước của bên dưới đôi mắt Ryul hằn lên những tia máu đỏ vì phấn khích.
Anh vốn đã làm có kĩ thuật làm tình tốt do nhiều năm quan hệ với không biết bao nhiêu người.
Nên việc quan hệ nhẹ nhàng dần dần không thể thỏa mãn bản thân nữa mà Ryul đã trở thành kẻ bạo dâm, tưởng hôm nay sẽ nhẹ nhàng với Woojin nhưng có vẻ không thể rồi.
Vì vừa thấy chỗ đó thôi mà anh đã muốn điên đầu rồi, con cặc trong quần cũng cương to giật nảy, đau không chịu được.
Anh gầm lên một tiếng thấp trong cổ họng, âm thanh của một con thú săn mồi vừa tìm thấy báu vật vô giá.
“Em giấu anh món quà tuyệt vời này sao, Woojin?. Định tạo bất ngờ cho anh hả, anh thích lắm”.
Woojin nghe vậy thì sững người, không ngờ Ryul lại thích nó, giờ còn đang si mê điên cuồng nhìn chỗ đó làm cậu sợ đến toát mồ hôi đầu, hoảng loạn vùng dậy:
“Không… không, em không làm được. Em sẽ trả lại tiền cho anh, làm ơn… đừng chạm vào em”.
Ryul thấy cậu hối hận muốn dừng thì thô bạo ấn vai Woojin xuống nệm.
Anh đè cả thân mình lên người cậu, dùng tay ép chặt gáy Woojin không cho cậu trốn thoát, Ryul mở miệng luồn lưỡi mình vào miệng của cậu, chọc khuấy điên cuồng , nước miếng dính nhớp nhiễu xuống cằm cậu cũng bị anh thèm khát liếm sạch.
Woojin phản kháng chân đạp loạn trên nệm vì đôi tay đã bị một tay Ryul nắm chặt giơ lên đầu không thoát được.
Nhưng một lúc sau, bỗng cậu nghĩ đến gương mặt tiều tụy trên giường vì bệnh của bà và tờ giấy viện phí đắt đỏ. Cậu dừng lại việc phản kháng, bắt đầu nhẹ nhàng đáp lại nụ hôn ướt át của Ryul.
Ryul thấy Woojin ngoan như vậy thì cũng vui vẻ rút lưỡi ra kéo theo cả sợi chỉ bạc dính nhớp trong miệng Woojin, nhóc con còn chủ động rướn người lên liếm một cái lên môi anh làm đứt sợi chỉ bạc.
Mắt cậu lấp lánh cong cong lên đẹp như có sao bên trong, mím môi cười nhẹ, khiêu khích anh.
Trông yêu vô cùng, Ryul không nhịn được cưng chiều hôn chóc chóc như gà mổ khắp mặt cậu, làm nhóc con phì cười lấy tay che mặt, không để anh hôn nữa.
Ryul thấy dáng vẻ đáng yêu của thằng nhóc này mà lòng cũng mềm đi, cảm giác như có dòng nước ấm chảy qua tim mình.
Sự nhẹ nhàng của Ryul biến mất khi anh lấy ra những sợi dây vải màu đỏ từ hộc tủ. Anh trói chặt hai tay cậu lại, dây đỏ trên làn da trắng của cậu trông vô cùng kích tình.
“Bé ngoan, đổi xưng hô với anh đi. Em biết mình nên gọi anh là gì không?”.
Nhớ tới bản hợp đồng tình dục kia, Woojin ngập ngừng khó khăn mở miệng gọi một tiếng:
“Chồng”
Cả đời cậu chắc chưa bao giờ nghĩ mình sẽ phải gọi một thằng đàn ông khác là chồng và cũng không ngờ giờ mình đang nằm trên giường thằng khác chờ bị chơi.
Ryul nghe vậy thì hài lòng quỳ thẳng lên giường bắt đầu cởi áo, bình thường nhìn mấy thằng giỏi đánh đấm trong trường cởi áo là đã cơ lắm rồi, không ngờ người giáo viên trông hiền lành này nhìn còn lực hơn.
Thấy Woojin hưởng thức cơ bắp của mình mà anh tự nhiên thấy tự hào, đến khi cởi quần lót để lộ ra con cặc thô đen do quan hệ nhiều, thân cặc đầy gân đang cương đến nỗi rỉ tinh hiên ngang đập mạnh vào bụng rồi lắc lư vài cái theo quán tính.
Woojin thấy vậy thì tái mặt, đôi mắt long lanh giờ đầy sự kinh ngạc xen lẫn sợ hãi, nó chu môi hồng lên nói:
“Xấu muốn chết, em muốn về”.
Ryul cố tình giả vờ không nghe thấy mà lấy chai gel bôi trơn bên cạnh đổ vào bên dưới vùng nhạy cảm của Woojin, bắt đầu luồn tay vào lồn non dùng kĩ thuật dày dặn mở rộng cho cậu.
Woojin cảm thấy khoái cảm trước giờ chưa từng trải qua khi từng ngón tay thô ráp của Ryul ra vào chỗ đó liên tục, khiến nó tiết ra không ít dịch ướt nhầy, cậu muốn trốn chạy nên khẽ khép chân lại thì bị Ryul dùng một tay nắm đùi banh mạnh ra.
Luồng nhiệt từ không khí xung quanh tràn vào cơ thể trần trụi làm cậu không dám đối diện với sự thật, chỉ đành bất lực nhắm mắt, miệng không ngừng thở dốc vì sướng, cơ thể còn đang run lên bần bật dưới bàn tay của Ryul.
Anh kéo đùi của Woojin lên để hai chân cậu kẹp bên hông rồi cúi người dùng tay nắm thân cặc từng bước nhẹ nhàng nhét vào lỗ bên dưới như tra tấn tình dục Woojin.
“Ah..ha” Woojin ngửa đầu rên rỉ vì khoái cảm mới mẻ bị nhét đầy, gương mặt ửng hồng diễm lệ vì tình dục, Ryul cúi đầu hôn lên má cậu một cái.
Bên dưới cặc anh sướng quá, dù chơi qua bao nhiêu lỗ từ gái trinh đến dâm phụ nhưng chưa có cảm giác này bao giờ, chỗ đó nóng ấm co bóp đã đến nỗi làm anh suýt bắn ra ngay từ lúc vừa nhét đầu cặc vào.
Ryul bắt đầu đẩy hông thúc liên tục, hai quả cầu bên dưới đánh bạch bạch vào mông mềm của Woojin. Mỗi cú đều lút cán, khiến cả người Woojin nảy về phía trước.
Hai tay bị trói trông tội nghiệp không chịu được chỉ có thể cắn môi hồng, mắt long lanh như thỏ con nhìn chằm chằm Ryul rồi vừa khóc vừa rên rỉ theo từng nhịp đưa đẩy.
“Aa..a..ha..a…chồng ơi…nhẹ thôi…a…a”.
Ryul thấy vậy thì thương xót mà tháo trói ra, hai tay vừa tự do Woojin đã vòng tay qua cổ anh, ôm lấy tấm lưng rộng lớn, lồn non nhạy cảm rỉ dịch siết chặt lấy cặc bự của Ryul làm chỗ đó của hai người càng ướt nhầy mềm mại hơn.
“Đồ đĩ non, sướng lắm đúng không? Lỗ lồn chặt thế này, mút đã quá” Ryul gầm gừ, vừa đụ vừa chửi thề những lời thô tục nhất.
“Chồng…a…ưmm…đừng nói bậy”.
Woojin nghe mà giật mình mở to mắt, không ngờ Ryul là giáo viên mà có thể nói những lời đó nhưng như cảm thấy nhìn thấy một khía cạnh khác của người này.
Chỉ có mình mình biết làm Woojin kích thích mà nghe lời siết chặt, co bóp chỗ đó hơn làm Ryul phê đến nhắm mắt rít từng tiếng gầm qua kẽ răng.
Anh không còn quan tâm được gì nữa vì khoái cảm tê dại đến tận đỉnh đầu, miệng rít lên vì sung sướng, chỉ còn biết nắc dồn dập chơi lồn thằng nhóc này phầm phập không ngừng, cơ thể nhóc này giống như chất kích thích làm anh lên cơn nghiện.
Nhìn Woojin bị mình chơi tới mức mơ màng không còn nhận thức, ánh mắt trống rỗng thất thần, gò má ửng đỏ, miệng rên không khép lại được đến nỗi chảy dãi qua hai khóe môi, dáng vẻ ngây thơ non nớt bị tình dục nhấn chìm của nhóc này làm anh mê mệt.
Thấy học sinh của mình như vậy, thú tính trong lòng Ryul tự nhiên trỗi dậy mãnh liệt. Anh không muốn dừng lại, anh muốn ức hiếp, muốn chà đạp vẻ thanh khiết này cho đến khi nó hoàn toàn tan vỡ.
Chát! Chát!
Ryul vung tay giáng những cú tát mạnh bạo vào cặp mông trắng ngần của Woojin.
Làm mông thịt nõn nà nãy lên không ngừng, rất nhanh đã bị đánh đỏ rực, anh còn cố tình bóp mạnh cảm nhận thịt mềm không nắm được hết mà tràn kẻ tay.
Người thì mảnh mai, sao mà mông thì múp vậy không biết, cơ thể quyến rũ không chịu nổi cứ làm anh mê, nếu nhóc này không là học sinh chắc anh còn nghĩ mình bị bỏ bùa yêu bùa tình rồi.
Tiếng thịt va chạm dâm đãng kích thích vang lên từng hồi. Cơn đau bất ngờ cùng sự sung sướng khiến cơ thể Woojin nảy lên, luồng điện cực khoái từ nơi giao hợp xộc thẳng lên đại não làm cậu bắn ra trong tiếng nấc nghẹn.
“Ah…ha, em… không chịu nổi nữa”.
“Đúng rồi bắn ra đi, đồ dâm đãng. Người gì mà ngon chết đi được, suốt ngày chỉ giỏi quyến rũ anh”.
Vì vừa đạt cực khoái, cơ thể Woojin hoàn toàn thả lỏng, lồn dâm không còn co rút mà trở nên mềm nhũn. Khe huyệt vì thế mà càng thêm mở rộng, nước nôi lầy lội hòa cùng lớp gel bóng lưỡng tạo thành một thứ chất bôi trơn hoàn hảo.
Ryul gầm gừ một tiếng, anh nắm chặt lấy eo cậu, bắt đầu những cú thúc hông cực mạnh và sâu.
Mỗi lần đâm vào đều chạm đến tận cùng như muốn nhét người mình vào trong cơ thể Woojin, tiếng bạch bạch vang lên liên hồi trong không gian tĩnh lặng.
Woojin xấu hổ đến mức đưa tay che ngang mắt để trốn tránh thực tại đê mê này, cơ thể xóc nảy theo từng nhịp thúc.
Nhưng Ryul không cho phép, nhẹ nhàng nhưng như kẻ ác gỡ tay cậu ra, ép cậu phải nhìn thẳng vào sự dâm đãng của chính mình và cả kẻ đồi bại đang làm tình với mình.
Anh cúi xuống, thô bạo quấn lấy lưỡi cậu trong một nụ hôn sâu, cái lưỡi to lùng sục khắp miệng Woojin, trước khi kết thúc còn lưu luyến cắn môi dưới của cậu, ép cậu nuốt nước miếng của mình.
Sau đó, Ryul dời mục tiêu xuống cặp vú đang nảy không ngừng do bị đụ, anh mút mát, cắn nút đầu vú Woojin như muốn nuốt chửng chúng vào bụng.
Cơn đau và khoái cảm đan xen khiến Woojin hoàn toàn phát điên hai tay cố đẩy Ryul ra vì kích thích quá lớn. Bên dưới, Ryul bắt đầu màn chạy nước rút thần tốc.
Tần suất va chạm dày đặc đến mức Woojin chỉ còn biết ngửa cổ thở dốc, hai chân kẹp chặt lấy hông anh, co bóp siết chặt cu anh theo từng cú nhấp thô bạo.
“Chồng.. a… nhiều quá… em chết mất…a…a..hức…thương…em chút đi…a…nhẹ thôi…hức”
Woojin rên rỉ, khóc lóc cầu xin trong vô vọng rồi chịu không được mà bắn ra lần thứ hai, cùng lúc đó Ryul cũng gầm lên và trút hết tinh trùng nóng hổi vào sâu bên trong tử cung của cậu.
Cú sốc sinh lý quá lớn cộng với sự mệt mỏi khiến nhóc con lập tức ngất lịm đi ngay trên giường.
Ryul nằm đè lên cơ thể mềm mại một lúc để lấy lại hơi thở. Khi anh từ từ rút con cặc thô to, gân guốc của mình ra khỏi cơ thể cậu, cảnh tượng hiện ra khiến anh đứng tim.
Cái lỗ nhỏ hồng rực, sưng tấy của Woojin vẫn chưa kịp khép lại, từng dòng tinh dịch trắng đục lẫn với chút dịch hồng cứ thế rỉ ra, chảy dọc từ đùi Woojin xuống drap giường.
Nhìn cảnh tượng đầy khiêu khích đó, chấp niệm si mê trong lòng Ryul lại bùng lên. Anh không thể kiềm chế được.
Thay vì đi tắm rửa, Ryul lại một lần nữa kéo cơ thể mềm nhũn của Woojin vào lòng, thô bạo tách rộng đôi chân thon dài của cậu ra và bắt đầu một cuộc hành hạ đầy mê muội lần nữa trong sự im lặng của màn đêm.
[text_hash] => f1f3f0ea
)