Array
(
[text] =>
Sáng hôm sau, ánh nắng len lỏi qua khe rèm cửa, chiếu lên gương mặt thanh tú của Woojin.
Ryul thức dậy sớm, tinh thần sảng khoái lạ thường. Anh thong thả mặc quần áo để đến trường.
Trước khi đi còn không kìm lòng được mà cúi xuống hôn chóp mũi và đôi gò má mềm mại của nhóc con đang ngủ say sưa trên giường
Đến trường, tâm trí Ryul chẳng thể đặt vào bài giảng. Hình ảnh thân thể trắng muốt và những tiếng rên rỉ vụn vỡ của Woojin cứ ám ảnh lấy anh.
Gương mặt ửng hồng, mắt long lanh lấy tay che mặt không cho anh hôn vì ngại, nghĩ tới mà muốn cương.
Chưa đến 10 giờ sáng, vị giáo viên tương lai đã cúp tiết trốn học, trên đường ghé mua một phần cháo bào ngư nóng hổi rồi lái xe thẳng về nhà.
Bước vào phòng ngủ, mùi hoan lạc từ đêm qua vẫn còn vương vấn. Woojin vẫn nằm đó, chìm sâu trong cơn mê mệt vì kiệt sức.
Làn da cậu nhóc dưới ánh nắng ban ngày trông càng thêm trong suốt, những vết hôn đỏ lựng trải dài từ cổ xuống ngực như những đóa hoa bỉ ngạn nở rộ trên tuyết trắng.
Càng ngắm, dục vọng trong lòng Ryul càng bùng lên điên cuồng. Anh không cần cháo, anh cần ăn thằng nhóc này hơn.
Ryul nhẹ nhàng đến kéo chiếc chăn mỏng, để nhìn cơ thể mảnh mai quyến rũ của Woojin kĩ hơn.
Bên dưới được anh vệ sinh sạch sẽ đêm qua giờ đây đã bớt sưng, nhưng vẫn còn ửng hồng đầy khiêu khích.
Không để cậu kịp tỉnh giấc, Ryul đổ một lượng lớn gel bôi trơn lạnh ngắt thẳng vào khe huyệt nhỏ xíu.
Rồi dứt khoát kéo hai chân thon dài của Woojin kẹp chặt qua hông mình mà nhét con cặc béo núc vào để đánh thức cậu.
“Ưm…” Woojin khẽ rên rỉ trong giấc ngủ khi cảm nhận được sự xâm nhập to lớn và nóng rực.
Ryul bắt đầu nắc hông, từng cú thúc đầy uy lực và sâu hoắm như muốn ấn chặt cậu xuống nệm.
Khoái cảm sung sướng kỳ lạ từ sự cọ xát của da thịt mãnh liệt khiến đại não Woojin tê liệt, cậu giật mình mở mắt.
Đập vào mắt cậu là gương mặt điển trai nhưng đầy tà khí của Ryul đang hăng say làm tình với mình ngay giữa ban ngày ban mặt.
“Á! Anh.. dừng… dừng lại… ban ngày mà…a…a”
Woojin hoảng loạn hét lên, định đẩy vai anh ra nhưng Ryul không cho cậu cơ hội phản kháng dùng hai tay ôm cả người mềm nhũn của Woojin lên.
Ép cậu ngồi lòng mình, tư thế này khiến cả căn cặc thô cứng đi vào hết trong lồn non nhạy cảm, bên dưới càng tiết ra nhiều nước, co bóp ngấu nghiến cu anh dữ hơn.
“Buông…em…a…ah…buông ra coi”
Ryul cúi xuống, dùng nụ hôn sâu nút lấy cái lưỡi nhỏ đang trốn của cậu, Woojin phản kháng mím môi liền bị Ryul thọt cả ngón cái vào miệng làm nhóc giật mình mở miệng ra, Ryul tham lam nút liếm dịch miệng của cậu không ngừng.
Nụ hôn thô bạo điên dại chặn đứng mọi tiếng rên rỉ và lời van xin. Lưỡi anh quấy loạn khoang miệng cậu, trong khi bên dưới vẫn duy trì nhịp độ thúc hông dồn dập mãnh liệt.
Đến khi nụ hôn kết thúc đã khiến Woojin vô cùng mệt mỏi, lồng ngực phập phồng vì thở dốc, ngửa cổ lên trần nhà để lấy không khí.
Tóc tai vì đổ mồ hôi mà dính lại vài cọng loà xoà trên trán, trông khổ sở một cách yêu kiều.
Woojin vì bị chơi bất ngờ vào buổi sáng cộng với đêm qua mà rất nhanh mất sức, đôi tay mềm yếu dần dần buông thõng, đôi mắt lại một lần nữa trở nên đờ đẫn.
Chìm đắm trong sự nhục nhã và khoái lạc tột cùng mà người thầy giáo si mê cơ thể mình mang lại.
Mắt thấy Woojin chảy nước mắt sinh lý, khoé mắt phiếm hồng long lanh nước, gò má ửng hồng vì tình dục còn đang chảy dãi từ miệng xinh ra làm Ryul nhếch môi cười đắc ý.
“Phịch”
Anh buông tay thả cả người nhóc con rơi xuống nệm mềm, tóc tai lõa xõa tán loạn nhìn trông dâm đãng dễ dãi cực kỳ, anh mê mẩn khi mái tóc dài vàng óng mềm mại này của Woojin khi rơi loạn trên giường mình, nhìn đĩ thõa không chịu được.
“A…ah..a…em yêu chồng…lắm…ưm…nhẹ thôi…hức…đau em rồi”.
Ryul cảm thấy sớm muộn gì cũng có ngày bị nhóc con này hút cạn tinh thôi, rên ngọt như mía vậy, thích chết đi được, tim anh nghe mà đập muốn đau.
Con cặc xấu xí béo núc mạnh mẽ ra ra vào vào không ngừng khiến chỗ đó chảy dịch ướt nhẹp, hai bên mông trắng nõn cũng bị anh dập mạnh đến đỏ hồng cả lên.
Lồn non nhạy cảm co rút không ngừng vì thoải mái, dâm dịch nhầy nhụa chảy xuống drap trải giường đến nỗi ướt một mảng, Woojin nức nở khóc không chịu được vì bị Ryul ức hiếp, còn phải lấy tay che ngang mắt vì hờn anh.
“A…a…anh…anh không thương em…ưm..a..”.
Ryul thấy vậy thì không những không nhẹ lại mà càng đẩy hông mạnh hơn, cúi người mút liếm vú non của Woojin, làm nhóc con bị tấn công cả hai nơi nhạy cảm mà khóc lớn tiếng hơn.
“Anh yêu em mà, từ lúc gặp trong lớp ngày đầu đã muốn nắc cưng khóc thở không nổi rồi. Đêm nào cũng mơ muốn đụ bé, sáng ra rỉ tinh hoài”.
“A…đó là…biến thái…đồ…ưm…đồ bệnh hoạn này…nắc từ từ thôi…a…em khó thở…Á”.
Một lúc sau vì mấy cú dập mạnh bạo của Ryul mà Woojin gần như hét lên vì quá kích thích, cơ thể nảy lên, đầu ngón chân co lại vì sướng.
Con cặc phía trước bắn tinh ra, lỗ lồn ấm nóng siết chặt làm Ryul phê híp mắt, nắm chặt eo thon của Woojin hung hăng nắc đến nổi bọt trắng.
Chỗ giao hợp của cả hai lúc này đã ướt đến rối tinh rối mù.
Ryul nhìn xuống thấy vùng kín trắng hồng sạch sẽ không một sợi lông của Woojin bị mình nhét cả con cặc đen thô đầy gân xấu xí vào mà kích thích vô cùng, lông mu rậm rạp của anh còn dính chút nước dâm do nhóc con bắn ra.
“Bé có suối trong người hả sao mà nhiều nước vậy chứ…chơi đã cặc…Agh”.
Dứt lời, cú thúc lút cán cuối cùng Ryul ôm chặt eo Woojin, để ép khít chỗ đó của cả hai vào nhau mà bắn tinh nóng hổi vào bụng Woojin làm cậu run rẩy.
Mãi một lúc sau dư âm cuộc làm tình vơi đi, anh mới từ từ “phốc” rút cặc ra làm dịch của cả hai chảy dọc từ chỗ đó của Woojin xuống nệm.
Sau bữa ăn trưa vội vàng, Ryul đưa Woojin quay lại bệnh viện.
Nhìn thấy sắc mặt bà Young Ja đã bớt nhợt nhạt, nhịp thở cũng đều đặn hơn nhờ những loại thuốc hỗ trợ đắt tiền vừa được truyền vào, tảng đá đè nặng trong lòng Woojin cuối cùng cũng vơi đi phân nửa.
Cậu cẩn thận hỏi han cô hộ lý về thực đơn của bà, ghi chép cẩn thận những lưu ý nhỏ nhất rồi quyết định không về nhà.
Woojin kéo chiếc ghế gỗ nhỏ, ngồi ngay sát cạnh giường bệnh của bà. Giữa mùi thuốc sát trùng nồng nặc và tiếng bước chân hối hả ngoài hành lang, cậu trải sách vở ra, lẳng lặng giải những đề toán hóc búa mà Ryul đã giao.
Cậu muốn ở cạnh bà lâu nhất có thể vì không biết nếu bỏ phí một giây một phút bên bà chuyện gì sẽ xảy ra, nó giống như cái cách bà vẫn hay ra căn chòi nhỏ sau vườn nằm ngủ chỉ để có cảm giác được gần ông hơn.
Cậu học một chút lại ngước đầu lên nhìn bà, nửa tiếng lại lật người phụ cô hộ lý cho bà nằm để tránh nằm lâu một tư thế bị loét.
Đôi khi còn giúp cho bà ăn, uống thuốc qua ống dẫn, bà vẫn ngủ vì mệt do căn bệnh, Woojin dùng hết kĩ thuật chăm sóc bà từng dạy lúc nhỏ để chăm bà bây giờ.
Rồi cậu cúi đầu học đến mức quên cả thời gian, quên cả cơn đói, cho đến khi ánh đèn neon của bệnh viện bật sáng choang, báo hiệu trời đã tối mịt.
Đúng 8 giờ tối, bóng dáng cao gầy của Ryul xuất hiện ở cửa phòng bệnh. Anh vừa kết thúc buổi học ở trường sư phạm, gương mặt có chút mệt mỏi nhưng ánh mắt lập tức sáng lên khi thấy Woojin vẫn đang cặm cụi bên trang giấy.
Ryul khẽ ra hiệu cho Woojin ra ngoài để bà nghỉ ngơi. Vừa bước ra khỏi cửa phòng, Ryul đã tự nhiên choàng tay qua vai cậu, kéo sát vào lòng mình một cách thân mật.
Đi bộ ra bãi giữ xe, không khí se lạnh của buổi đêm khiến Woojin khẽ rùng mình. Ryul bất ngờ dừng lại, tháo chiếc khăn len trên cổ mình rồi quấn hai vòng quanh cổ Woojin, siết nhẹ:
“Học đến quên cả giờ giấc, em định để bà chưa kịp phẫu thuật thì em đã xỉu vì kiệt sức trước hả?”
Woojin nhỏ giọng lầm bầm:
“Em khỏe lắm, anh không cần lo”.
Ryul khẽ cười, bàn tay anh vẫn đặt trên vai cậu, hơi ấm lan tỏa qua lớp áo mỏng. Anh nhìn đồng hồ rồi nói bằng giọng thấp trầm, mang theo chút quyền lực của người nắm giữ hợp đồng:
“Hôm nay yêu cầu của anh rất đơn giản, tối nay em không được thức khuya làm bài nữa. Về nhà tắm rửa, anh sẽ sấy tóc cho em, sau đó em phải ngủ trước 11 giờ”.
Woojin ngước lên, đôi mắt to tròn nhìn Ryul đầy nghi hoặc:
“Chỉ vậy thôi sao? 20 triệu won mà anh chỉ yêu cầu đi ngủ sớm?”.
Cậu còn tưởng sẽ bị hành tiếp chứ, làm cậu còn định uống cả thuốc để không ngất như đêm đầu tiên.
Ryul không đáp, anh chỉ đưa tay nhéo nhẹ vào cái má trắng nõn trên gương mặt xinh đẹp rồi đẩy cậu vào ghế phụ của xe:
“Giờ hai đứa mình kiếm gì nóng nóng bỏ bụng thôi, anh nhịn đói từ trưa, vì muốn ăn cơm với em lâu hơn đó”.
[text_hash] => cd294319
)