Mưu kế của cáo [RyulWoo] – chap 15: vui hơn mọi ngày – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

Mưu kế của cáo [RyulWoo] - chap 15: vui hơn mọi ngày

Array
(
[text] =>

Ngày hôm sau, trường được chọn làm tụ điểm mở họp bỏ phiếu đoàn cho hội thanh niên.

Từ sáng sớm, sân trường đã đông hơn bình thường. Người ra vào liên tục, có cả cán bộ bên ngoài tới hỗ trợ tổ chức.

Phía giáo viên thì được phân công mỗi lớp chọn vài học sinh ngoan lên hội trường để giữ trật tự, hỗ trợ hướng dẫn.

Sân trường hôm đó khác hẳn vẻ nhốn nháo thường ngày, cờ hoa rực rỡ chuẩn bị cho buổi bỏ phiếu đoàn.

Ryul vừa bước vào hội trường, quét mắt một vòng thấy biệt đội ba con gián đang ngồi ngay ngắn ở hàng ghế hỗ trợ trật tự thì suýt chút nữa đánh rơi xấp tài liệu.

Anh thầm nghĩ cô Ji Woo chắc phải có trái tim thép hoặc một niềm tin tâm linh mãnh liệt lắm mới dám chọn ba đứa này làm đại diện học sinh cho lớp đi bỏ phiếu.

Thế nhưng, lạ lùng thay, suốt hai tiếng đầu tụi nó im thin thít, mặt mũi đứa nào đứa nấy nghiêm túc như đang dự hội nghị thượng đỉnh.

Ryul thầm nghĩ: “Wao tự nhiên hôm nay ngoan thế?”. Cho đến giờ ra chơi, khi anh vừa từ nhà vệ sinh bước ra thì một cảnh tượng kì lạ đập ngay vào mắt.

Một thầy giáo trẻ tuổi, người có tên trong danh sách bầu cử đang đứng chặn Min Kyu lại với vẻ mặt đầy hoang mang.

Thầy cầm tờ phiếu mẫu trên tay, giọng run run hỏi:

“Em đã gạch tên ai trong danh sách lúc nãy”.

Min Kyu, với bản tính thật thà đến mức phũ phàng, gãi đầu trả lời tỉnh bơ:

“Dạ, em gạch tên người nhỏ tuổi nhất trong danh sách. Nhỏ tuổi quá sao có kinh nghiệm làm đoàn được thầy, phải nhường cho mấy bác lớn tuổi chứ”.

Cả hành lang bỗng dưng rơi vào một khoảng lặng chết chóc. Thầy giáo kia mặt biến sắc, lắp bắp:

“Nhưng… thầy chính là người nhỏ tuổi nhất ở đây nè. Thầy mới về trường mà, em không định cho thầy một cơ hội hả”.

Ryul đứng nép sau cánh cửa, nghe tới đó thì không kìm được mà phì cười thành tiếng. Đúng là tư duy kính lão đắc thọ của Min Kyu đi quá xa so với thực tế.

Thấy tình hình có vẻ bất ổn, Min Kyu lập tức quay sang đâm sau lưng thằng cốt, chỉ tay thẳng vào Si Wan đang đứng gặm bánh mì gần đó:

“Không phải tại em đâu thầy, thằng Si Wan nó chỉ em đấy, nó nói cứ người nào trẻ nhất thì gạch đi cho nhanh”.

Si Wan giật bắn mình, suýt nghẹn miếng bánh mì, vội vàng thanh minh:

“Ơ kìa!, thằng Woojin cũng gạch mà, nó nói nhìn thầy trẻ quá, giống sinh viên thực tập như thầy Ryul nên chắc chưa làm được việc đâu”.

Chưa dừng lại ở đó, Woojin nghe vậy còn bồi thêm một cú dứt điểm bằng cách kéo tay một thằng bạn lớp khác đang đi ngang qua:

“Thằng này cũng gạch tên thầy nè”.

Thằng bị kéo vào cũng gật đầu rất tự nhiên:

“Ừ, tụi em đều gạch tên người nhỏ tuổi nhất.”

Chỉ vài giây sau, cả đám học sinh xung quanh nhao nhao lên:

“Em cũng gạch.”

“Em nữa.”

“Tụi em đều gạch người nhỏ tuổi.”

Cái hành lang lập tức ồn ào như chợ vỡ. Thầy giáo trẻ nghe xong mà trợn tròn mắt, tay ôm ngực như bị trúng thương.

Thầy đứng giữa một vòng vây những gương mặt non nớt nhưng tư duy thì như hội bô lão, cảm giác như mình vừa lạc vào một nhóm “anti-fan” trung thành chỉ vì tội trẻ đẹp.

Cảm thấy mình đúng là số hồng nhan bạc phận, trẻ đẹp cũng là cái tội.

Ryul nhìn cái đám nhao nhao đó mà vừa thương cho thầy đồng nghiệp, vừa thấy cạn lời với logic của tụi nó.

Tụi này đúng là không quậy phá bằng chân tay thì cũng dùng trí tuệ để làm người khác sang chấn tâm lý.

Gần đến giờ ra về, điện thoại của Woojin bỗng sáng lên. Cậu liếc xuống màn hình, chỉ vừa nhìn dòng thông báo thôi, sắc mặt Woojin lập tức tối đi thấy rõ.

Không nói gì, cậu đẩy điện thoại qua cho Min Kyu và Si Wan xem. Trên màn hình là tin nhắn của Jae Won, thằng biến thái đã từng bị cả lớp đánh hội đồng cách đây không lâu.

Lúc đó cả ba tưởng sau khi bị một trận như vậy, nó sẽ biết sợ mà bỏ tật. Không ngờ ngựa quen đường cũ. Từ ngày nó xuất viện, tuần nào cũng nhắn tin cho Woojin.

Ngày nào cũng vài ba tin nhắn kỳ quái. Có hôm nó nhắn:

“Thứ hai chào cờ đứng gần anh…ngửi được mùi hương của anh, anh dùng nước hoa gì thơm thế”.

Có hôm lại hỏi: ” anh Woojin thích sữa đậu nành hả?”.

Lúc đó Woojin còn không hiểu nó hỏi làm gì. Nhưng ngày hôm sau, khi mở hộc bàn ra thì bên trong đã có một lốc sữa đậu nành đặt ngay ngắn.

Woojin nhìn mà nổi da gà, cảm giác bị theo dõi khiến cậu ghê tởm đến mức không muốn đụng vào.

Thế là cậu tiện tay đưa luôn cho Si Wan và Min Kyu uống. Hai đứa lúc đầu còn cảm động tưởng được bạn tốt quan tâm.

Nhưng khi Woojin đưa điện thoại cho xem tin nhắn, cả hai suýt nữa nôn ngay tại chỗ.

Si Wan ôm bụng: “Đụ mẹ, tao uống đồ của thằng biến thái”, Min Kyu thì mặt xanh lè.

Nhưng tin nhắn hôm nay còn kinh hơn mấy lần trước.Trên màn hình hiện lên dòng chữ:

“Nhìn từ phía sau, cổ anh đẹp thật. Muốn mút một cái.”

Cả ba đồng loạt nổi da gà, Si Wan rùng mình:

“Con mẹ nó, tao muốn rửa mắt”.

Min Kyu thì siết chặt điện thoại, Woojin không nói gì. Chỉ tắt màn hình rồi nhét điện thoại vào túi. Ba đứa này vốn không phải loại hiền lành gì.

Mấy ngày nay tụi nó đã để ý đường Jae Won đi về. Chỉ chờ xem lúc nào thích hợp để cho nó một bài học nữa. Rất nhanh tụi nó phát hiện ra một thói quen, thằng đó dạo gần đây hay đi đường tắt vì trời mưa.

Một con hẻm tối phía sau khu dân cư, ít người qua lại. Hôm nay, cả ba quyết định ra tay.

Chiều xuống, trời bắt đầu lâm râm mưa. Đường phố ẩm ướt, ánh đèn vàng hắt xuống mặt đường loang lổ.

Jae Won như mọi ngày rẽ vào con hẻm quen thuộc để đi đường tắt. Nó không hề biết, phía sau lưng mình đã có ba bóng người mặc hoodie đen trùm kín đầu từ lúc nào.

Ba cái bóng lặng lẽ bước theo vào trong con hẻm tối. Cơn mưa lâm râm buổi chiều làm con hẻm tối càng thêm âm u, mùi ẩm mốc bốc lên nồng nặc.

Cảnh tượng bên trong con hẻm khiến máu trong người Min Kyu sôi lên sùng sục. Khi thấy bàn tay dơ bẩn của Jae Won đang luồn tay vào áo sờ soạng lưng một bé gái một tiểu học.

Cô bé ngây thơ ôm lại nó, trên tay còn cầm kẹo cầu vồng mà ngậm, thì ra là dụ được con nhà người ta. Thảo nào mấy nay cứ đi vô cái hẻm này, tưởng tránh mưa không đó.

Min Kyu giờ phút này không còn là thằng nhóc hay cười nữa. Nó khẽ khàng bước tới từ đằng sau, khi thằng Jae Won còn đang say mê tận hưởng thú vui bệnh hoạn.

Thì một cảm giác khó thở truyền đến ngay lập tức, Min Kyu dùng sợi dây thừng siết ngược cổ nó kéo ra sau, lực mạnh đến mức khiến thằng biến thái chẳng kịp thở, mắt trợn ngược.

Cô bé thấy cảnh tượng hãi hùng đó thì trợn mắt, hoảng loạn chạy ngược ra ngoài hẻm đến nơi có ánh sáng.

Si Wan bước lên, gương mặt béo múp thường ngày giờ đầy vẻ mỉa mai cay nghiệt. Nó không đánh bằng nắm đấm, mà dùng chính sự biến thái để đáp trả:

“Giỏi sờ lắm đúng không?. Đây, tao đang cô đơn đây, sờ tao đi này”.

Nói rồi, Si Wan dùng bàn tay to rộng bóp mạnh vào vùng ngực mỡ màng của Jae Won. Tiếng xương thịt nghiến vào nhau đau điếng khiến nó muốn gào lên, nhưng bàn tay của Min Kyu đã bịt chặt lấy miệng nó.

Nước mắt, nước mũi và nước dãi chảy tràn ra vì đau đớn và sợ hãi. Woojin chậm rãi bước tới, ánh sáng lờ mờ từ đầu hẻm hắt vào lưỡi dao bấm vừa bật ra một tiếng “cạch” lạnh người.

Cậu nhóc tóc vàng xinh đẹp giờ đây như một con quỷ trèo ra từ địa ngục, gương mặt cười đầy quái dị áp sát lưỡi dao vào vùng cổ đầy mỡ của nó như chuẩn bị hành quyết heo.

“Mày bảo muốn mút cổ ai hả” :Giọng Woojin lạnh tanh, không một chút hơi ấm

“Để tao xem cái cổ của mày chịu được mấy đường dao của tao nha”.

Cảm giác kim loại mát lạnh và sắc lẹm cứa nhẹ vào da nóng rát và đau đớn, hình như máu chảy ra rồi khiến Jae Won kinh hãi đến mức đái ra quần ngay tại chỗ.

Mùi khai nồng nặc bốc lên khiến Woojin cau mày đầy ghê tởm. Không muốn nghe bất cứ âm thanh dơ bẩn nào từ miệng nó, Woojin ra hiệu cho Si Wan dùng chiếc khăn bẩn nhét chặt vào mồm Jae Won.

Rồi với một cú vung chân đầy dứt khoát Woojin đá thẳng vào hạ bộ của thằng biến thái này.

Một cú đá chứa đựng tất cả sự ghê tởm của những ngày bị quấy rối và sự tức giận khi thấy nó đụng vào trẻ em.

Jae Won nằm cứng đơ như một khúc cây, người co rúm lại, chỉ còn những tiếng rên rỉ nghẹn khuất sau lớp vải.

Cảnh tượng trong con hẻm tối bốc lên mùi của sự trừng phạt và kinh tởm.

Min Kyu nhìn cái bản mặt nhầy nhụa nước mắt nước mũi của Jae Won mà không giấu nổi sự khinh bỉ, nó vung tay tát liên tiếp vào đôi gò má phúng phính của thằng biến thái này.

Tiếng “Chát, chát” vang dội trong không gian chật hẹp, mỗi cú tát đều khiến khuôn mặt Jae Won đỏ rực lên, sưng tấy.

Dần dần gương mặt nó biến dạng, vì thể lực của Min Kyu là mạnh nhất trong bộ ba, hai cái tát đầu làm nó sưng mặt, cái tát sau máu mũi nó đã chảy ròng ròng, mấy cái tát sau cùng thành công làm nó chảy cả máu miệng ra, có vẻ là gãy răng rồi.

Woojin đứng đó, đôi mắt hằn lên những tia máu vì giận dữ. Cậu không thể chịu đựng nổi cái suy nghĩ kẻ này đã dùng những lời lẽ dơ bẩn đó với mình, lại còn định làm hại một đứa trẻ.

Woojin thô bạo giật phăng miếng vải bẩn ra khỏi miệng Jae Won, lưỡi dao bấm trong tay cậu loé lên một tia sáng lạnh lẽo khi cậu áp sát nó vào khóe miệng nó:

“Tao nghĩ mày không cần cái lưỡi này để gửi ghi âm hay nói mấy lời gớm ghiếc cho tao nữa đâu, để tao xử lý cho”.

Jae Won run rẩy bần bật, miệng ú ớ cầu xin trong vô vọng. Đúng lúc lưỡi dao sắp lách vào, Si Wan bỗng đưa tay ra ngăn lại.

Jae Won tưởng như mình vừa thấy thiên thần cứu rỗi, ánh mắt nó ánh lên một tia hy vọng mỏng manh.

Nhưng ngay giây tiếp theo, lời nói của nhóc béo khiến nó rơi thẳng xuống địa ngục:

“Thôi Woojin, cắt lưỡi làm gì cho dơ dao. Cái loại này phải cắt cái “cần tăng dân số” của nó đi thì xã hội mới yên bình được. Để tao làm cho, tao thạo việc này lắm, tao biết thiến heo”.

Câu nói của Si Wan như một đòn chí mạng đánh sập chút lý trí cuối cùng của Jae Won.

Sự đau đớn tột cùng từ sự tra tấn, cộng với nỗi kinh hoàng tột độ khi đối diện với ba con quỷ đang lăm lăm đòi thiến mình khiến dây thần kinh của nó đứt phụt.

Jae Won trợn ngược mắt rồi ngất xỉu ngay tại chỗ, nằm bất động giữa vũng nước mưa và chất thải của chính mình.

Thấy con mồi đã hết đát, ba đứa nhìn nhau rồi đồng loạt phá lên cười:

“Háháhh…hahhah…híhí..hihi…” một điệu cười rúc rích quái dị với sự kết hợp của ba đứa vang vọng ma mị trong con hẻm vắng.

Dưới chân tụi nó là thành quả sau trận tra tấn nồng nặc mùi máu và nước tiểu của con mồi đang thoi thóp.

Tụi nó thu dọn đồ nghề, kéo hoodie che khuất gương mặt rồi thản nhiên bước ra khỏi hẻm, bỏ mặc Jae Won nằm đó như một đống rác rưởi.

Ba bóng đen khuất dần trong màn mưa lâm râm của buổi chiều tối. Tại quán nhậu quen thuộc, khói thịt thơm nức lại bốc lên, tiếng cười nói của tụi nó lại rộn ràng như chưa từng có cuộc trừng phạt đẫm máu nào vừa diễn ra.

[text_hash] => 51718fd5
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.