[MCK x Obito] Show Me Love – #9 – Hurt hurt baby – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[MCK x Obito] Show Me Love - #9 - Hurt hurt baby

Array
(
[text] =>

Phong về tới nhà lúc trời đã chập choạng tối. Cậu không hề gọi trước cho gia đình, nên khi thấy cậu đứng ở cửa, mẹ cậu đã không giấu được vẻ sửng sốt.

– Ủa, Phong đó hả con? – Bà vừa mở cửa, vừa ngơ ngác nhìn cậu, dường như chưa thể tin vào mắt mình – Sao con về khi nào mà không thấy báo?

– Sáng nay ngủ dậy tự nhiên con thấy nhớ nhà quá, nên bắt xe về luôn. – Cậu mỉm cười gắng gượng.

– Có thiệt không? – Bà nhíu mày – Hay con gặp phải chuyện gì?

– Không có mà – Cậu khẽ nhăn mặt, cố lảng tránh – Ủa, ba có nhà không mẹ?

– Không, ba con có việc xuống Cần Thơ rồi. – Bà lắc đầu, rồi nhẹ kéo tay cậu – Thôi vô nhà đi con. Con ăn gì chưa để mẹ nấu?

Tối đó, cậu vừa ăn vừa trò chuyện cùng mẹ một lúc, rồi xin phép lên phòng tắm rửa nghỉ ngơi. Suốt bữa ăn, tuy không bị gặng hỏi thêm lần nào, nhưng nhìn ánh mắt của mẹ, cậu biết bà vẫn đang rất lo lắng. Nhớ mấy tháng trước, khi nghe cậu bảo mình vừa chia tay Hạnh Ngân, bà đã vội đề nghị:

– Nếu con không bận quá thì về nhà vài hôm đi. Để con một mình lúc này, mẹ không yên tâm tí nào hết.

Nhưng lần ấy, cậu đã từ chối. Cậu không muốn mẹ tận mắt nhìn thấy mình buồn. Vậy mà hôm nay, chẳng cần đợi mẹ ngỏ lời, cậu đã bất thình lình xuất hiện ngay trước cửa nhà như thế. Chắc chắn không khó để bà nhìn ra được, lúc này cậu đang khổ sở ra sao.

Tim cậu bất giác nhói lên. Cậu đâu muốn để mẹ phải lo lắng cho mình, phải thấy mình chật vật như vậy. Nhưng sự thật là sáng nay, khi nhìn thấy hình ảnh anh công khai hôn người khác giữa phố, chỉ một ngày trước khi họ đáng lẽ đã có thể gặp nhau, cõi lòng cậu tan nát hoàn toàn. Cậu không còn chút sức lực nào để chống chọi, để cố tỏ ra kiên cường mạnh mẽ nữa. Cậu chỉ muốn chạy trốn khỏi thành phố ấy, chạy trốn khỏi thực tại đầy tổn thương.

Nhắm chặt mắt lại, cậu cố xua hết đi những suy nghĩ về anh. Nhưng cậu càng cố quên, chúng lại càng dai dẳng đeo bám. Cậu không hiểu vì sao anh lại đối xử với mình như vậy. Tại sao anh cứ gieo hy vọng cho cậu, rồi lại tàn nhẫn đập nát chúng đi. Cậu ghét việc cứ mỗi lần cậu sắp quên được anh, anh lại nhắn tin hỏi han quan tâm cậu. Ghét những lúc anh say mèm và gọi điện nói nhớ cậu, rồi lại ngang nhiên bảo muốn quay lại làm bạn như lúc xưa. Ghét cái cách anh hẹn gặp cậu hôm nay, để rồi mai lại đến bên người khác. Nhưng thứ cậu ghét nhất, có lẽ chính là bản thân cậu. Vì sau tất cả, cậu nhận ra mình vẫn đang ngu ngốc chờ đợi anh.

Bỗng, màn hình điện thoại của cậu sáng lên, xuyên qua lớp vải của chiếc ba lô đang nằm ngay bên cạnh. Hôm nay, sau khi nhìn thấy bức ảnh, cậu đã dứt khoát tắt chuông và giấu điện thoại đi, quyết không đụng đến nó thêm một lần nào nữa. Cậu sợ phải nhìn thấy thêm những thứ mình không muốn nhìn. “Nhưng đã cả ngày trời rồi,” cậu khẽ cắn môi, “Nhỡ đâu có việc gì quan trọng.” Sau chút chần chừ, cậu quyết định có lẽ đã đến lúc mở điện thoại lên xem.

May thay, không có gì cấp bách cả. Đáng chú ý nhất chắc chỉ có mấy cuộc gọi nhỡ từ Long. Rất, rất nhiều cuộc gọi nhỡ. Thậm chí, tin nhắn gần đây nhất khiến điện thoại cậu sáng lên cũng là từ anh.

“Em ở đâu thì cứ ở yên đấy, anh sẽ đến tìm em.”

Cậu cau mày, tự lẩm bẩm “Có biết mình ở đâu đâu mà đòi tìm. Mạnh miệng là giỏi.” Nhưng rồi, trong thâm tâm, cậu lại bắt gặp mình không khỏi mong chờ. “Phong ơi là Phong,” cậu khẽ thở dài “Sao mày ngu ngốc quá.”

Bỏ điện thoại sang một bên, cậu cuộn tròn người vào trong chăn, thu mình lại. Cậu ước chỉ cần thế này thôi là đủ để che chở con tim mình khỏi những đau đớn và lạnh lẽo của cuộc đời. Nhưng dĩ nhiên, đâu có chuyện dễ dàng như vậy. Từ khoé mắt cậu, những giọt lệ bắt đầu lăn dài, ướt đẫm cả gối. “Không sao, mọi thứ rồi sẽ qua hết,” cậu cố tự vỗ về bản thân vào giấc ngủ “Đã về đến nhà rồi. Chẳng mấy chốc, mình sẽ quên được thôi.”

——————————————–

Sáng hôm sau, khi cậu thức dậy, đồng hồ đã điểm 10 giờ. Dù ban tối cũng trăn trở mãi mới chợp mắt được, nhưng may thay, cậu vẫn ngủ khá ngon. Có lẽ mùi hương và bầu không khí ấm áp của căn phòng thuở ấu thơ đã góp phần xoa dịu đi những căng thẳng trong đầu cậu. “Đúng là không đâu bằng nhà cả”, cậu nghĩ thầm.

– Phong dậy rồi đó hả con? – Nghe tiếng chân cậu bước xuống cầu thang, mẹ cậu liền từ trong bếp chạy ra đón – Mau mau lại đây mẹ biểu.

– Ủa, gì vậy mẹ? – Cậu ngơ ngác.

Nhẹ kéo cậu lại gần, mẹ nhỏ giọng nói:

– Có cậu bạn nào tới tìm con đó.

– Hả? – Cậu trợn mắt – Tìm con? Bạn nào?

– Mẹ chưa gặp bao giờ. Cậu ấy bảo là trên thành phố mới xuống. Dáng người cao cao, gầy gầy, nói giọng Hà Nội. À, đúng rồi – Mắt bà sáng lên – Cậu ấy tên là Long.

Khoảnh khắc ấy, tim cậu như muốn nhảy xổ ra khỏi lồng ngực, đủ loại cảm xúc hỗn độn bắt đầu dâng lên. “Bình tĩnh nào,” cậu cắn môi trong hoang mang “Mình còn biết ai khác tên Long không nhỉ?”. Nhưng rồi, chợt nhớ đến tin nhắn anh gửi đêm qua, cậu ngây người kinh ngạc. Chẳng lẽ anh tới tìm cậu thật sao?

– Ủa mà rồi sau đó thì sao? – Cậu liền quay sang mẹ – Mẹ có cho ảnh vô nhà không mẹ?

– Có chứ – Mẹ cậu chỉ tay về phía căn bếp – Cậu ấy đang ngồi nhặt rau ngoài hiên kia kìa.

Nghe vậy, cậu vội chạy vào xem. Và trước ánh mắt sững sờ của cậu, Long đang thật sự ngồi đó, ngay bậc tam cấp ngăn cách giữa bếp và sân sau, nhặt rau một cách chăm chú. Cảm nhận được sự hiện diện của cậu, anh mới ngẩng đầu lên. Ánh mắt họ chạm nhau, lần đầu tiên sau nhiều ngày xa cách.

– Cuối cùng cũng chịu dậy rồi à? – Anh nhoẻn miệng cười – Làm anh đợi mãi.

Trong lúc cậu vẫn đang bối rối cực độ, mẹ cậu đã bước đến gần.

– Long tới tìm con từ sáng sớm – Bà giải thích – Lúc đó mẹ đã tính lên lầu gọi con dậy, nhưng cậu ấy lại bảo thôi. Cậu ấy nói muốn để con ngủ cho thoả thích.

– Thôi, em lại ăn sáng đi – Long hất cằm về phía bàn bếp – Ăn muộn tí lại no quá, không ăn trưa được.

– Con cũng vào ngồi chơi nói chuyện với em đi. – Mẹ cậu mỉm cười với anh – Cứ để đó bác làm tiếp.

– Không sao đâu, để cháu làm giúp bác – Anh xua tay – Phong cũng vừa ngủ dậy, còn lơ mơ nên chắc chưa có gì muốn nói với cháu đâu.

Và thế là, Phong vừa ngồi ở bàn bếp ăn sáng, vừa nhìn anh lăng xăng chạy qua chạy lại, giúp mẹ cậu chuẩn bị bữa trưa. “Cái quái gì đang diễn ra thế này?” Cậu tự hỏi, vẫn chưa thể tin được vào những gì mắt mình đang thấy. Làm cách nào mà Long tìm ra nhà của cậu? Sao anh biết được cậu đang ở đây? Và, hơn hết, anh tìm cậu để làm gì chứ? Những thắc mắc lần lượt nối đuôi nhau trồi lên, lởn vởn trong đầu cậu. Nhưng cậu lại chẳng muốn hỏi thẳng anh. Sau những gì xảy ra hôm qua, cậu đã tự dặn lòng sẽ không ôm ấp hy vọng về anh thêm một giây nào nữa. Cậu bỏ về quê cũng là vì vậy – cậu muốn né tránh anh, né tránh những cảm xúc anh đem tới. Vậy mà, bằng cách nào đó, anh vẫn xuất hiện ở đây, làm gián đoạn quá trình tự chữa lành của cậu. “Đồ ích kỉ,” cậu thầm trách móc, rồi hậm hực quay lại với dĩa thức ăn trước mặt mình.

——————————————–

Sau bữa trưa, mẹ cậu có việc phải ra ngoài. Trước khi đi, bà dặn dò cậu:

– Con ở nhà với Long, giờ mẹ qua xưởng chút xíu. Chiều về mẹ ghé chợ mua gì ngon ngon nấu cho hai đứa ăn.

Cậu ngoái đầu, nhìn về phía anh đang ngồi rửa bát ngoài bậc tam cấp, rồi níu tay mẹ.

– Hay con qua xưởng phụ mẹ nha? – Cậu nói như nài nỉ.

– Hả thôi, khùng quá! – Bà phì cười – Con ở nhà nghỉ ngơi đi, rồi còn phải tiếp bạn nữa chứ. Chả lẽ con cứ để cậu ấy lủi thủi làm hết việc này đến việc kia như vậy à?

Cậu bĩu môi phụng phịu, nhưng rồi cũng gật đầu. Cậu biết mẹ sẽ nghi ngờ nếu cậu tỏ ra xa cách với anh thái quá.

Ở nhà chỉ còn mỗi hai người, không khí sượng sùng đi thấy rõ. Cậu lặng lẽ ngồi xuống bàn trong bếp, còn anh vẫn cặm cụi rửa bát ngoài sân, không ai nói với nhau lời nào. Rửa bát xong xuôi, Long mới đứng lên, ngập ngừng bước về phía cậu.

– Xong việc rồi. – Anh mím môi – Giờ mình làm gì đây?

Cậu khẽ nhíu mày. Làm gì là làm gì?

– Nếu anh mệt thì có thể vào phòng thằng em tôi nằm ngủ. – Cậu chỉ tay về phía cánh cửa cạnh cầu thang.

Cách xưng hô khác thường của cậu khiến anh hơi nhăn mặt, nhưng rồi, anh chỉ hỏi:

– Cứ vậy mà vào nằm á?

– Ừ, em tôi đi học xa, thi thoảng mới về nhà một lần.

Anh gật đầu, ra chiều đã hiểu, rồi bất chợt hỏi thêm:

– Ơ thế còn em? Em định làm gì?

– Tôi á? Thì… – Cậu bâng quơ nhìn khắp xung quanh, tìm kiếm một câu trả lời – Chắc tôi ra vườn đọc sách một chút.

– Vậy anh cũng đi cùng em được không?

Cậu nhìn anh đầy khó hiểu. Ngày trước, anh từng nói với cậu rằng đối với anh, đọc sách là một trong những việc chán nhất trên đời. Cứ đọc được vài trang là mắt anh sẽ díp lại. So với đọc sách, anh mê xem phim hơn. Như thấy được hoài nghi trong mắt cậu, anh liền ấp úng phân trần:

– Ch-chẳng hiểu sao dạo này tự dưng anh có hứng thú với sách.

– Vậy à? – Cậu nhún vai một cách thờ ơ – Anh thích thì đi cùng cũng được.

Họ ra sau vườn nhà, nơi những vạt nắng vàng ươm đang trải dài trên mặt đất. Phong hạ người xuống trước chiếc tủ nhỏ đặt sát tường dưới mái hiên, đưa tay mở cánh cửa gỗ. Số sách cậu tích trữ từ thuở ấu thơ vẫn còn nguyên đó. Chỉ là mấy cuốn truyện tranh cũ, và vài quyển tiểu thuyết ngắn bìa mềm, nhưng ngày xưa, đây là cả một gia tài đối với cậu. Để mua được chúng, cậu đã nhiều lần phải nhịn ăn sáng, rồi năn nỉ các bạn cùng lớp bán lại cho mình với giá rẻ hơn. Hồi ấy, nhà cậu rất nghèo, nên trong mắt cậu sách là một thứ gì đó vô cùng quý báu và xa xỉ. Có lẽ vì vậy nên, không như Long, cậu mê đọc sách vô cùng.

Phân vân một chút, cậu quyết định cầm lấy quyển “Lắng nghe gió hát” của Murakami, rồi lại chỗ chiếc võng được mắc dưới tán cây xoài, nằm xuống đọc. Tập truyện ngắn này cậu đã xem đi xem lại mấy lần, nhưng mỗi lần xem, cảm giác lại có chút khác. Có lẽ khi lớn lên, góc nhìn của cậu thay đổi, và những câu chuyện cũng được khoác lên mình một màu sắc mới hơn. Long lặng lẽ quan sát cậu, rồi cũng làm theo, cúi xuống tìm cho mình một quyển sách. Sau rất nhiều chần chừ, anh rút cuốn Naruto tập 27 ra, rồi nằm xuống chiếc võng cạnh cậu. Nhìn thấy cảnh ấy, cậu cố lắm mới không bật cười. “Rồi vầy là có hứng thú với sách dữ chưa?” Cậu nhủ thầm, miệng tủm tỉm.

Lúc này mới là đầu giờ chiều, nhưng may thay, thời tiết không quá oi bức. Ánh nắng len lỏi qua tán cây xoài, hắt những đốm sáng nhỏ nhắn xinh đẹp lên trang sách trong tay cậu. Thi thoảng, gió sẽ nhè nhẹ đung đưa cành lá trên cao khiến những đốm sáng ấy rung rinh xao động như đang nhảy múa. Dù lần này hoàn toàn không có tính toán trước, nhưng thật ra, Phong vốn rất thích được về quê vào những ngày gần cuối năm thế này. Khi ấy, những căn nhà, những hàng cây, những con đường – vạn vật dường như được bao phủ bởi một lớp vải dệt kim óng ánh bạc. Không còn những cơn nắng gắt, dòng người bon chen, hay tiếng xe cộ hối hả. Mọi thứ như im ắng hơn, từ tốn hơn, và dịu dàng hơn.

Đọc được hơn phân nửa quyển sách, cậu liếc nhìn sang thì thấy Long đã ngủ từ lúc nào không biết. Trên bụng là cuốn truyện tranh vẫn đang mở, mắt anh nhắm nghiền, lồng ngực chậm rãi phập phồng theo từng nhịp thở. Tim cậu bỗng hơi thắt lại. Anh tới nhà cậu từ sớm như vậy, ắt hẳn đã phải bắt xe đi ngay trong đêm, rồi từ sáng đến giờ lại còn cứ loay hoay phụ nấu nướng dọn dẹp nữa. Chắc anh mệt lắm nên mới thiếp đi như vậy.

Cậu xoay hẳn người sang, nhìn anh cho rõ hơn. Mấy tháng không gặp, hình như anh có gầy đi một chút. Nắng đổ thành từng vệt dài trên khuôn mặt anh, làm nổi bật lên những đường nét góc cạnh đầy tương phản. Những đường nét cậu tưởng từ lâu mình đã thuộc nằm lòng, nhưng giờ đây, dưới thứ ánh sáng óng ánh của buổi chiều thu, chúng lại làm cậu không thể rời mắt.

Tuy nhiên, kì lạ hơn hết có lẽ là thứ cảm xúc mềm mại đang dâng lên trong tim cậu. Cậu đã nghĩ gặp lại anh sẽ làm mình đau đớn và khổ sở vô cùng. Nhưng không. Cậu nhận ra, bằng cách nào đó, sự hiện diện của anh đang khiến lòng mình dịu lại. Những trăn trở, những tổn thương đang dần phai nhạt, và đến cả không khí dường như cũng ra vào phổi cậu thêm dễ dàng.

Cậu nhận ra, sau tất cả, anh vẫn nắm giữ trong tay khả năng chữa lành tâm hồn cậu.

——————————————–

Tối đó, như đã hứa, mẹ cậu nấu một bữa vô cùng thịnh soạn linh đình. Nhìn những đĩa thức ăn đầy ắp rải khắp mặt bàn, cậu trố mắt:

– Trời, sao có ba người mà mẹ nấu nhiều quá vậy?

– Lâu lâu con trai mới về thăm, mẹ phải chăm lo cho con đầy đủ chứ. – Mẹ trả lời.

– Thiệt vậy không? – Cậu bĩu môi – Hay nhà có khách nên con trai mẹ mới may mắn được hưởng ké tí?

– Thôi ăn đi ý kiến nhiều quá! – Bà cười xoà, rồi quay sang Long – Con thích gì cứ ăn tự nhiên nha.

– Dạ vâng ạ! – Anh đáp, miệng cũng tủm tỉm cười.

Ba người vừa ăn vừa trò chuyện. Thật ra chủ yếu là mẹ cậu và Long nói, còn cậu chỉ lắng nghe. Một phần vì không khí giữa cậu và anh vẫn còn khá ngượng ngập, nhưng hơn hết, cậu thích cảm giác ấm áp khi nhìn anh nói chuyện với mẹ mình. Anh như trở thành một con người khác hẳn – lễ phép, khiêm nhường, thậm chí có phần hơi khép nép. Ngược lại, mẹ cậu dường như cũng rất quý mến anh.

– Con ăn nhiều lên đi – Thấy anh có vẻ còn ngại, bà giục – Bác thấy con hơi gầy đó. Ăn nhiều lên cho khỏe.

– Dạ dạ, con ăn đây. – Anh hối hả cho thêm thức ăn vào bát mình

– Nè, con ăn thử cái này đi, mát lắm! – Bà gắp cho anh một miếng khổ qua dồn thịt – Biết ăn món này không?

– Dạ b-biết ạ. – Anh ấp úng, rồi gắp miếng khổ qua lên, định cắn thử.

Thấy thế, cậu liền chìa bát của mình ra.

– Đưa đây tôi ăn cho. Không thích thì đừng có cố. – Cậu quay sang nói nhỏ với mẹ – Long không ăn được đồ có vị đắng đâu mẹ.

– À vậy hả? – Bà gật đầu, rồi nói với anh – Thế con gắp qua cho Phong đi, nó ăn giùm cho.

Anh ngoan ngoãn làm theo, gò má hơi ửng đỏ vì ngượng. Nhận được miếng khổ qua, cậu dùng đũa tách phần nhân thịt, rồi cho lại vào bát của anh.

– Ăn phần này đi, không đắng đâu. – Cậu nói.

Anh nhìn cậu đầy ngơ ngác. Nhưng rất nhanh thôi, sự ngạc nhiên tan đi, để lại trên môi anh một nụ cười. Bắt gặp ánh mắt trìu mến của anh, cậu vội ngó lơ đi chỗ khác.

Mải bối rối vì anh, cậu đã không để ý rằng mẹ cũng đang lặng lẽ quan sát mình.

——————————————–

Khuya hôm ấy, trong lúc cậu đang ngồi phụ đơm cúc áo cho đống đồ mẹ mang về từ xưởng, bà bỗng lên tiếng:

– Mẹ thấy Long được đó con.

Cậu ngước lên, vẻ mặt đầy hoang mang:

– Ủa, được là sao mẹ?

– Thì cậu ấy ngoan, hiền, lễ phép – Bà đáp, không nhìn cậu – Lại còn biết quan tâm tới con nữa.

Lờ mờ nhận ra bà đang ám chỉ điều gì, nhưng cậu vẫn giả ngơ:

– Ý mẹ là sao? Tự nhiên mẹ lại nói vậy?

Lần này, bà ngừng tay, ngẩng đầu nhìn cậu:

– Hai đứa quen nhau lâu chưa? Hay vẫn chỉ đang tìm hiểu?

Dù đã phần nào đoán trước được, khi nghe mẹ hỏi vậy, cậu vẫn giật thót mình.

– Không có phải! – Cậu lắc đầu lia lịa – Con với ảnh không phải kiểu vậy đâu. Bọn con là bạn bè bình thường mà.

– À thế hả? – Bà khẽ bật cười, rồi lại cặm cụi may vá – Thấy hai đứa lo lắng cho nhau nhiều, nên mẹ tưởng vậy thôi.

Cả mẹ và cậu đều lặng im, không ai nói gì thêm nữa. Những lời của mẹ khiến cậu chìm vào suy tư. Từ trước đến nay, cậu chưa từng thích một người con trai nào khác ngoài anh cả. Vì vậy, cậu cũng chưa từng phải nghĩ đến việc nếu bố mẹ biết, họ sẽ phản ứng thế nào. Cậu len lén đưa mắt nhìn mẹ. Nếu có một ngày cậu và anh đến với nhau thật, mẹ thực sự sẽ chấp nhận sao?

Như đọc được suy nghĩ của cậu, mẹ bất ngờ lên tiếng.

– Phong à – Bà nói, mắt vẫn không rời khỏi chiếc áo trên tay – Mẹ muốn con biết là, dù con đến với ai đi chăng nữa, mẹ cũng sẽ đồng ý. Miễn người đó là người tốt, yêu thương con thật lòng. Vậy là đủ.

Lời bà nói khiến những xúc cảm mãnh liệt nhưng mơ hồ dậy sóng nơi tim cậu. Trong lúc cậu vẫn còn đang bối rối, bà tiếp tục:

– Con đã hy sinh quá nhiều cho gia đình mình rồi. Giờ đây, không có gì ba mẹ ao ước hơn là nhìn thấy con hạnh phúc. – Giọng bà lúc này đã bắt đầu run run – Vì vậy, dẫu con muốn đi đâu, làm gì, với ai, ba mẹ cũng sẽ đều ủng hộ hết. Ba mẹ thương yêu con nhiều lắm, con trai.

Thấy mẹ xúc động, cậu cũng không cầm được nước mắt.

– Rồi, con biết rồi mà – Len lén lau đi mấy giọt lệ nơi khoé mi, cậu nghẹn ngào trả lời mẹ – Nhưng con với Long chưa có gì với nhau đâu.

– Ừ, mẹ biết – Bà cười hiền – Mẹ chỉ nói trước cho con yên tâm thôi.

Họ trở lại với công việc dở dang, tiếp tục đơm cúc áo trong im lặng. Nhưng giờ đây, trong tim cậu đã có thêm một thứ cảm giác ấm áp lạ kì. Ấm đến mức những nỗi sợ, những lo lắng bất an đều vì nó mà dần tan đi hết.

Và rồi cậu bỗng nghĩ, nếu mình mở lòng với anh thêm chút nữa, có lẽ cũng sẽ không sao.

——————————————–

Vì sao (hồi đó) mình ship họ:

Diễn Buồn Hay Vui ở Noxx thay vì kết bài ở đoạn “Callin to my phone” trong verse mình thì Long lại hát thêm đoạn dạo đầu “Hurt hurt baby” trong verse của Phong 👀

https://youtu.be/Q5YPHqPRrEc

[MCK x Obito] Show Me Love - #9 - Hurt hurt baby

[text_hash] => 3f216012
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.