[ Mật Danh: Yêu Em ] – 55. Về nhà 2 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[ Mật Danh: Yêu Em ] - 55. Về nhà 2

Array
(
[text] =>

Chiều đã ngả về muộn. Ánh hoàng hôn cuối ngày len qua khung cửa sổ phòng bệnh, trải lên mặt sàn một dải đỏ au như vệt máu loang, lặng lẽ và lạnh lẽo. Bầu trời bên ngoài dường như cũng đang đau, những đám mây rách nát lửng lơ như vết thương chưa được khâu kín, nhuộm rực một màu tang tóc.
Trong căn phòng yên ắng đến đáng ngờ ấy, không khí ngột ngạt như đang bị đông cứng lại, không còn chuyển động, không còn hơi ấm.

Jiwoo đã đưa Minjun về nhà từ sớm, có lẽ cô bé vẫn chưa hay biết gì. Trong cái thế giới nhỏ bé đang sụp đổ này, sự vô tư của con trẻ lại trở thành một điều gì đó vừa đáng trân quý, vừa khiến người ta nghẹn ngào.

Jimin ngồi yên lặng bên giường bệnh, như một pho tượng đổ bóng mơ hồ giữa lớp ánh sáng hoàng hôn mờ ảo. Cậu cúi đầu, đặt má mình nhẹ nhàng vào lòng bàn tay của người đang nằm bất động kia, một cử chỉ mềm mỏng, nhẹ nhàng, như thể chỉ cần mạnh tay một chút thôi, tất cả sẽ vỡ vụn. 

Lòng bàn tay ấy… vẫn là đôi tay quen thuộc mà cậu từng nắm lấy trong những ngày giông bão. Những ngón tay thô to, đầy vết chai sạn của người đàn ông đã đi qua không biết bao nhiêu chiến trường, nơi mỗi vết sẹo đều là một minh chứng cho sự sống còn và trách nhiệm.

Chiếc nhẫn cưới bằng vàng ở ngón áp út vẫn còn đó, ánh kim loại sẫm màu phản chiếu ánh chiều tà, lấp lánh mà cũng thê lương đến lạ. 

Nhưng sao tay hắn lạnh thế? Lạnh đến buốt cả tâm can. Không còn cái ấm áp ngày xưa, không còn hơi ấm ẩn chứa bên trong những cái siết tay âm thầm mà mạnh mẽ.

“Anh năm nay bao nhiêu tuổi nhỉ?”

Giọng nói của Jimin vang lên khẽ khàng, mỏng như tơ nhện, gần như hoà vào tiếng gió thở qua kẽ cửa. Nghe tưởng như bình thản, nhưng từng âm tiết đều chất chứa một điều gì đó nghẹn ngào, như thể trong lòng cậu là một bầu trời đầy nước mắt chưa được phép rơi xuống.

Không có ai trả lời. Người trên giường vẫn im lìm, đôi mắt hắn nhắm nghiền như đang mơ một giấc mơ dài, hoặc đang trốn khỏi hiện thực mà Jimin không thể kéo hắn trở về.

“À, anh năm nay 51 tuổi. Đã là đại tá rồi.” 

Jimin mỉm cười buồn, đôi mắt vẫn dõi theo khuôn mặt người đàn ông kia, từng nét từng đường nét như đã khắc sâu trong tim cậu suốt bao nhiêu năm qua. 

“Anh gánh trên vai nhiều trách nhiệm lắm… lúc nào cũng gồng lên, không cho ai thấy mình mỏi mệt.”

Ngoài phòng bệnh, những âm thanh quen thuộc của bệnh viện vẫn diễn ra như thường lệ: tiếng chân người đi vội, tiếng gọi tên nhau hoảng hốt, tiếng còi báo động của xe cấp cứu vang lên không ngừng.

Thế nhưng bên trong căn phòng này, mọi thứ lại trái ngược hoàn toàn, lặng như tờ, như thể thời gian cũng đang né tránh nơi này, không nỡ bước vào để không phải chứng kiến một điều gì đó sắp sửa tan vỡ.

Chỉ còn lại tiếng của Jimin, giọng nói của một người độc thoại, vang vọng trong căn phòng nơi mà cái chết đã chiến thắng sau một thời gian giằng co nhau từng giây với sự sống.

Cậu nói một mình, hỏi rồi lại tự trả lời, tự kể, tự cố giữ lấy một đoạn đối thoại tưởng tượng để xoa dịu nỗi sợ đang lớn dần trong lồng ngực.

“Em mới 38 tuổi thôi. Jiwoo giờ đã 15 tuổi rồi, con bé kiên định, bình tĩnh, giống anh nhiều lắm.”

“Còn Minjun… thằng bé mới 5 tuổi mà thôi, nó còn nhỏ quá, nó chưa thể hiểu được gì cả”

Giọng cậu chợt nghèn nghẹn nơi cổ họng, nhưng Jimin không để mình khóc. Cậu vẫn giữ nguyên nét mặt dịu dàng, bàn tay nắm chặt tay hắn hơn một chút, như thể mong sự ấm áp có thể truyền ngược trở lại từ chính mình.

“Chắc anh đau lắm… lúc bị bắn… lúc ấy anh nghĩ gì? Anh có nhớ đến em, đến Jiwoo và Minjun không?”

Câu hỏi cuối cùng rơi vào một khoảng lặng dài, lửng lơ như chiếc lá khô bị gió cuốn, mắc kẹt giữa hai bờ vực hun hút không lối về. Không có tiếng đáp lại, không một chuyển động khẽ khàng nào khiến người ta có thể bấu víu vào hy vọng. Mọi thứ chỉ còn lại sự im lặng đặc quánh, kéo dài vô tận như một vết nứt thời gian, chực nuốt trọn cả không gian.

Bên ngoài khung cửa sổ, tiếng quạ cất lên rời rạc, từng hồi một, khô khốc và lạc lõng như một điềm báo mơ hồ giữa cõi mộng và thực. Âm thanh ấy len lỏi vào lòng người, lạnh lẽo như móng vuốt cào qua những hồi ức cũ, để lại một vết xước không thể lành.

Gió bắt đầu thổi, nhẹ thôi mà cũng đủ khiến những tán cây ngoài sân bệnh viện run rẩy. Lá khẽ cọ vào nhau, tạo nên âm thanh xào xạc như tiếng áo quan khép lại, buồn và tàn như một khúc tiễn đưa âm thầm. Tất cả hòa quyện thành một bản nhạc tang lễ không tên, vang vọng khắp không gian, tiễn một điều gì đó đang dần trôi xa, lặng lẽ, không ai hay.

Và trong cái khoảnh khắc ấy, Jimin bỗng hiểu ra… có những nỗi đau không thể bật thành tiếng, và có những lời chia tay không cần phải thốt ra thành lời, bởi chúng đã hiện diện trong từng nhịp thở, trong từng cái siết tay lặng lẽ… trong từng chiều hoàng hôn như thế này.

Cửa sổ vẫn khẽ hé, để mặc những luồng gió cuối ngày lùa vào, mang theo thứ hơi lạnh ẩm ướt đặc trưng của buổi chiều chạng vạng. 

Không khí trĩu nặng mùi thuốc sát trùng và im lặng của một nơi từng chất chứa bao tiếng thở than, giờ chỉ còn là khoảng không trống rỗng. Cơn gió nhẹ thổi qua không làm tấm rèm cửa lay động nhiều, nhưng đủ để tạo thành một làn dao mỏng tang, âm thầm cứa vào không gian, lướt qua từng lớp bụi đang lơ lửng trong ánh sáng tàn úa. Căn phòng bệnh trắng toát và lạnh lẽo, tĩnh mịch đến mức chỉ một tiếng gió thở cũng nghe như tiếng gào khóc từ cõi sâu thẳm.

Bất chợt, một luồng gió mạnh nổi lên, ào ạt như cơn giận dữ bị dồn nén bấy lâu, hất tung mép khăn trắng phủ ngang ngực người nằm trên giường. Mảnh vải bật lên rồi nhẹ nhàng rơi xuống, để lộ hình hài của một người đàn ông mà sự sống đã rời đi, để lại một cơ thể bắt đầu cứng lạnh như đá tạc. Cái chết hiển hiện không cần báo trước, như thể chính gió trời cũng muốn tham dự vào buổi chia ly này, một chứng nhân vô hình cho cuộc tiễn đưa không ai sẵn lòng chấp nhận.

Jimin như chết lặng, đôi mắt không thể tin vào cảnh tượng trước mặt. Cậu như bị chôn vùi trong cơn ác mộng không lối thoát.

Làn da Jungkook trắng bệch, tái nhợt như tuyết cũ giữa mùa đông, những chỗ tím bầm lộ rõ nơi mạch máu đã ngừng tuần hoàn. Đôi mắt ấy, đôi mắt từng ánh lên sự ấm áp dịu dàng mỗi khi hắn nhìn cậu giờ đây lại khép hờ, vĩnh viễn không còn mở ra thêm lần nào nữa. Bờ môi khô nẻ, nhợt nhạt đến mức không còn lưu giữ chút sắc hồng nào của sự sống, cũng không còn hơi thở từng thì thầm bên tai cậu những lời an ủi trong những đêm giông bão.

Không còn cố gắng giả vờ mạnh mẽ nữa, Jimin quỳ sụp xuống bên giường bệnh. Cậu đổ sập như một thân cây gãy lìa khỏi rễ, tất cả những thứ gọi là bình tĩnh, cứng cỏi, đều rạn vỡ không dấu vết. Tiếng khóc bật ra khỏi cổ họng như tiếng nấc của một con thú bị thương, hoảng loạn, đau đớn và không có nơi nào để trốn. Đó không còn là tiếng khóc của một người mất mát, mà là tiếng xé rách linh hồn, là tiếng van lạy của trái tim không cam lòng.

Không ai trả lời. Không ai bước đến ôm lấy cậu, không còn ai lau nước mắt cho cậu như ngày trước. Người từng ôm trọn cậu vào lòng, từng nghiêm giọng nhưng đầy yêu thương mỗi khi cậu yếu đuối, giờ chỉ còn là một cái tên vang vọng trong ký ức, một cái tên mà từ nay sẽ bị người ta gọi bằng thì quá khứ.

[text_hash] => ac166cdd
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.