[ Mật Danh: Yêu Em ] – 54. Về nhà – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[ Mật Danh: Yêu Em ] - 54. Về nhà

Array
(
[text] =>

“Xin chào, tôi là Jeon Jiwoo.”

Giọng nói trong trẻo, cứng cáp của cô gái nhỏ vang lên, cắt ngang sự ồn ã xung quanh. Cô bé bước lên một bước, mái tóc dài buộc gọn phía sau, gương mặt nghiêm nghị được hun đúc bởi kỷ luật và nhiều năm sống trong môi trường quân đội. Tên họ “Jeon” vừa thốt ra khỏi miệng khiến viên sĩ quan trẻ ngồi gần đó lập tức đứng bật dậy. Cậu ta chỉnh lại tư thế, nghiêm trang đưa tay chào, ánh mắt thoáng ngạc nhiên và đầy kính trọng.

Ngoài kia, bệnh viện như bị nhấn chìm trong một cơn sóng lớn. Mùi máu, mùi thuốc sát trùng, mùi mồ hôi và lo lắng quện lại, dày đặc trong không khí. Hành lang dài nối các khu cấp cứu trở thành đường đua của những chiếc cáng thép kêu ken két, những y tá kéo vội dây truyền dịch, bác sĩ mặc áo choàng trắng lẫn áo phẫu thuật vội vàng chạy qua, gọi tên nhau bằng những mệnh lệnh dồn dập.

Một đứa trẻ đang khóc thét trong lòng người mẹ bị thương, máu thấm qua vạt áo. Một bác sĩ trẻ hốt hoảng hét lên gọi hỗ trợ khi bệnh nhân ngừng thở giữa đường chuyển. Có người loạng choạng chạy đến hỏi về người thân, có kẻ ngã gục nơi hành lang vì kiệt sức. Chuông báo động nội viện không ngừng vang lên, đèn báo đỏ nhấp nháy liên tục như một nhịp tim hỗn loạn của cả tòa nhà.

Cuộc truy quét nhóm khủng bố vào sáng nay, tuy là thắng lợi chiến lược sau nhiều năm theo dõi, nhưng cái giá phải trả cũng quá đắt. Cảnh sát, thường dân, thậm chí là nhân viên y tế cũng nằm trong danh sách bị thương và hy sinh. Không ai có đủ thời gian để khóc, tất cả đều đang chạy đua để giành giật lại từng hơi thở cho người khác.

Jeon Jiwoo ngồi trên chiếc ghế nhựa cứng lạnh, lưng thẳng tắp, ánh mắt hướng về phía cuối hành lang. Bàn tay cô khẽ nắm chặt lấy điện thoại như thể đang cố neo giữ lấy điều gì trong tâm trí. Bên cạnh, viên sĩ quan trẻ đứng im lặng, dõi mắt theo cô bé mà không nói gì, dường như đã hiểu phần nào thân phận người con gái này.

Tiếng bước chân vội vã vang lên, chen lẫn giữa tiếng bánh xe cáng y tế lăn ầm ầm. Jiwoo bật dậy ngay lập tức. Từ góc hành lang, một người đàn ông xuất hiện, dáng cao gầy, khoác trên người chiếc áo dạ dài màu đen đã nhuốm bụi. Trên tay anh là một đứa trẻ khoảng năm tuổi đang thiêm thiếp ngủ, má hồng phập phồng nhè nhẹ theo nhịp thở.

Park Jimin.

Ở cái tuổi 38 này, cậu không còn trẻ. Những nếp nhăn mảnh nơi khóe mắt và đường viền quai hàm đã không còn sắc như thời trai trẻ. Mái tóc lốm đốm vài sợi bạc bên thái dương, ánh nhìn trầm lắng như từng đi qua quá nhiều lần sinh tử. 

“Ba…” Jiwoo khẽ gọi, tiếng run nhẹ nơi cuống họng.

Jimin ngước lên nhìn con gái, ánh mắt nhuốm vẻ mỏi mệt nhưng dịu dàng. Cậu gật đầu với cô bé, chậm rãi cúi xuống đặt đứa trẻ xuống nền đất nơi đã lót sẵn một tấm vải mềm. Bàn tay thô ráp của cậu vuốt nhẹ lên mái tóc con.

“Minjun, con đi chơi với chị Jiwoo được không? Ba phải đi tìm bố.”

Đứa bé mở mắt, ngơ ngác nhìn quanh rồi gật đầu thật khẽ. Nó không hỏi gì, chỉ lặng lẽ đưa tay nắm lấy ngón tay của Jiwoo. Bàn tay nhỏ bé ấy được dẫn đi xuyên qua dòng người hỗn độn, nơi những tiếng la hét, tiếng gọi tên người thân, tiếng máy tim kêu bíp bíp không ngừng vang lên.

Chỉ có một điều là chắc chắn, một sự thật không cần phải chứng minh, cũng không thể chối bỏ, rằng bất kỳ ai từng đặt chân vào nơi này trong ngày hôm nay đều không thể giữ được nguyên vẹn hình hài và tâm trí như khi họ vừa đến. 

Như thể có một cánh cửa vô hình, một ranh giới giữa thế giới thực tại và cõi tàn khốc vừa mở ra, nuốt trọn mọi bình yên chỉ trong khoảnh khắc. Khói lửa cuồn cuộn vẫn còn vương lại trong không trung như những vết xước ám khói trên nền trời, tiếng súng đã lặng nhưng dư âm của nó vẫn như đang gầm rú trong lồng ngực người ở lại, vang vọng như lời nguyền không dứt.

Mọi trật tự bị bóp nghẹt dưới bàn tay hỗn loạn, và mỗi người đi qua chiến tuyến ấy đều không trở về như cũ, họ mang trên mình vết tích của bạo lực, của đau thương, in hằn không chỉ trên da thịt mà còn cháy âm ỉ trong ánh nhìn, trong cái cách họ lặng thinh khi nhìn vào khoảng không phía trước.

Không khí đặc quánh lại như một tấm màn dày đặc không thể xuyên thủng, sực nức mùi máu tanh lẫn với thuốc súng chưa tan, thi thoảng lại vọng lên tiếng kim loại bén ngót cháy khét, như thể ở đâu đó sắt thép còn đang âm ỉ rỉ máu. Bầu không khí ấy không đơn thuần là hiện thực, nó là một vết thương đang chảy mủ, là cơn ác mộng tập thể mà chưa một ai kịp tỉnh dậy. 

Tiếng còi xe cấp cứu vẫn rền rĩ ở phía xa, dai dẳng như tiếng nấc nghẹn của thành phố bị đâm xuyên tim. Xen vào đó là tiếng giày vội vã đạp lên nền nhà, từng bước chân hoảng loạn va vào nhau tạo nên bản giao hưởng bất an, một thứ âm nhạc không ai muốn nghe, nhưng cũng không thể nào quên.

Bên cạnh Jimin, cậu sĩ quan trẻ vẫn đang đứng, dáng người thẳng nhưng đôi vai như muốn sụp xuống. Khuôn mặt lấm tấm bụi tro và mồ hôi, những vệt máu loang lổ lấm lem trên áo đồng phục khiến cậu ta trông như thể vừa được vớt ra từ lòng chiến trường đang hấp hối. Không rõ đó là máu của ai, của chính cậu, của đồng đội, hay của những người không còn cơ hội kể lại. Môi cậu ta mấp máy một lúc lâu như đang chọn lựa từng từ, rồi mới cất tiếng bằng một giọng khản đặc, khô khốc và đau đáu như thể từng chữ đều phải lách qua cổ họng rát buốt mà trồi lên.

“Có rất nhiều người bị thương…”

Cậu nói, mắt vẫn cố tránh nhìn thẳng vào Jimin như thể không đủ can đảm để đối diện. 

“Một số đang được đưa vào phòng phẫu thuật… Tôi… tôi không rõ ai còn sống, ai đã…”

Câu nói bỏ dở giữa chừng như một vết cắt lơ lửng giữa không trung. Trong khoảnh khắc, cậu sĩ quan nuốt khan một lần nữa, nhắm mắt lại như để gom góp chút dũng khí cuối cùng. Khi cậu ta mở mắt, giọng nói nhỏ hẳn đi, mỏng và rời rạc đến mức Jimin phải căng thẳng cả người mới có thể bắt được từng âm tiết.

“Đại tá… cũng nằm trong số những người bị thương nặng nhất. Anh ấy… đang được cấp cứu khẩn cấp. Nhưng tình hình cụ thể thì… chưa ai biết gì cả.”

Mọi thứ như ngưng lại. Không phải chỉ thời gian, mà cả âm thanh, không khí, nhịp đập của thế giới cũng chững lại trong khoảnh khắc ấy. 

Jimin cảm thấy một luồng lạnh ngắt trườn dọc theo sống lưng rồi dội ngược lên gáy, khiến da đầu tê rần. Cả thân thể cậu như mất đi cảm giác, chỉ còn trái tim đập dồn dập, không theo quy luật nào ngoài nỗi sợ đang dâng tràn. Câu nói kia không giống một bản tin. Nó như một lưỡi dao mỏng, lướt chậm rãi qua ngực cậu. Không đủ sâu để giết chết ngay lập tức, nhưng lại đau đến mức mọi tế bào như bị bóp nghẹt, như thể hít thở cũng là một đặc ân không còn dễ dàng nữa.

Không ai có thể biết điều gì đang chờ phía trước. Trong biển hỗn loạn của máu đổ, khói súng và những lời cầu nguyện thầm thì, cái tên Jeon Jungkook giờ đây bị nuốt vào vùng mờ nhòe giữa sống và chết, một ranh giới mong manh đến tàn nhẫn, nơi ngay cả hy vọng cũng trở nên run rẩy và mỏi mòn. Và Jimin, đứng lặng trong vầng tối của tin dữ chưa trọn vẹn, chỉ có thể nắm lấy duy nhất một điều: Jungkook vẫn còn, dù là trong cơn nguy kịch. Và như vậy… là quá đủ để cậu sẵn sàng đối mặt với mọi điều sau đó.

[text_hash] => 497d1bf7
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.