Array
(
[text] =>
Jeon Jungkook nhớ lại đêm qua, bản thân mình say khướt sau khi đi liên hoan cùng các đồng đội trong trụ sở cảnh sát.
Hắn loạng choạng bước vào nhà, đôi chân thiếu thốn sự vững vàng, hơi men làm đầu óc trở nên mờ mịt, những bước đi nặng nề nhưng vẫn đầy quyết tâm. Hơi thở của hắn còn nồng nặc mùi rượu, và mọi thứ xung quanh như đang quay cuồng. Đến khi bước vào phòng ngủ, hắn chỉ có thể lao vào trong bóng tối quen thuộc, không kịp suy nghĩ. Vừa đẩy cửa, hắn như một con thú hoang lao tới, vồ lấy Jimin, ôm chặt lấy cậu mà không một chút báo trước.
Miệng hắn lảm nhảm không ngừng, âm thanh ngắt quãng vì cơn say làm giọng nói trở nên khó nghe
“Sinh một đứa bé đi vợ ơi. Sinh đi mà! Anh muốn có thêm một bé con nữa!”
Jimin chưa kịp định thần, cơ thể cậu bị cuốn vào cái ôm mạnh mẽ của Jungkook. Mặt cậu nóng bừng, không phải vì ngại ngùng mà là vì sự bực bội đang dâng trào. Cảm giác bực dọc khiến đôi mắt cậu bốc lửa, cậu vung tay lên đánh hắn một cái thật mạnh vào ngực, giọng nói cứng rắn, đầy khó chịu
“Anh điên à? Say đến mức nói nhảm rồi sao?”
Nhưng Jungkook, khi đã say, trở nên lì lợm một cách đáng sợ. Hắn không chịu buông tay, cánh tay rắn chắc như muốn giữ chặt lấy Jimin, như thể cậu là thứ duy nhất khiến hắn cảm thấy tỉnh táo giữa cơn say mù mịt này. Hơi thở của hắn nặng nề, không còn bình tĩnh như mọi khi, chỉ còn sự đắm chìm trong cảm giác lạ lẫm của cơn say.
Mái tóc rối bù, ánh mắt mơ màng nhưng kiên định, hắn nhìn vào Jimin như thể đó là lời nói duy nhất quan trọng trong khoảnh khắc này. Cái nắm chặt không buông, làm cho Jimin càng thêm nóng nảy, nhưng không thể làm gì khi hắn quá kiên quyết. Rồi, trong khi đôi mắt hắn dần mất đi sự sắc bén của một người tỉnh táo, hắn lại nghiêm giọng tuyên bố, như thể là một quyết định quan trọng của đời mình
“Nhất định phải sinh con trai! Tên là Jeon Minjun!”
Lời hắn vừa dứt, một sự im lặng lạ lùng bao trùm không gian. Jimin nhìn hắn, đôi mắt cậu bối rối, không biết nên giận hay nên cảm thấy buồn cười trước sự nghiêm túc của người đàn ông trong vòng tay mình. Cậu chiều hắn, để hắn tùy ý làm loạn suốt cả một đêm.
……..
Trong một khoảnh khắc dài như vô tận, thượng tá Jeon cảm thấy như có một tia sét giáng thẳng vào đầu mình, làm mọi suy nghĩ bỗng trở nên mờ mịt và hỗn loạn. Hắn buông thõng cơ thể, gục đầu vào hai lòng bàn tay, cảm giác xấu hổ và chán nản như một cơn sóng lớn tràn đến, khiến hắn không thể thở nổi. Những ngón tay hắn run rẩy nhẹ, như thể không thể chịu đựng nổi chính mình.
“Chết tiệt…”
Hắn thầm mắng trong miệng, từng chữ như rít ra từ cổ họng. Cảm giác này thật tồi tệ. Hắn biết mình không thể trách gì được Jimin khi sáng nay cậu tát hắn một cái đau điếng. Cậu không chỉ giận vì hắn say rượu về muộn, mà còn vì những lời nói ngớ ngẩn, bừa bãi hắn thốt ra khi không tỉnh táo. Hắn tự hỏi liệu cậu có cảm thấy thất vọng đến mức nào khi phải đối diện với một Jungkook như vậy.
Jungkook nheo mắt, ngực hắn thắt lại khi nhớ lại giấc mơ kỳ lạ mà hắn đã trải qua ngay trước khi tỉnh dậy.
Mọi hình ảnh trong giấc mơ ấy vẫn vững vàng trong đầu hắn, rõ ràng và chân thực đến mức làm hắn có cảm giác như mình vừa thức dậy từ một thế giới khác. Một thế giới mà hắn và Jimin đã có một đứa con trai tên Minjun, nơi mà những khoảnh khắc hạnh phúc trôi qua nhẹ nhàng, ấm áp. Những hình ảnh ấy đến nỗi hắn tưởng rằng đó là thật, rằng hắn đã có một gia đình hoàn hảo. Nhưng khi hắn nhìn lại, tất cả chỉ là một ảo giác, một thứ mà cơn say đã vẽ ra trong đầu hắn, khiến hắn lầm tưởng mình đang sống một cuộc đời khác.
Hắn chậm rãi thở ra một hơi, như thể đang cố gắng xua đi sự nặng nề trong lòng. Cảm giác mơ hồ ấy vẫn còn vương vấn, giống như một lớp sương mù mỏng, đeo bám lấy tâm trí hắn, không cho hắn yên. Mọi thứ bỗng nhiên trở nên mơ hồ, như thể hắn không còn chắc chắn về bất cứ điều gì nữa.
“Mày điên rồi, Jeon Jungkook”
Hắn khẽ lẩm bẩm trong miệng, giọng trầm thấp, như thể đang tự nói với chính mình để xua đi cảm giác tội lỗi đang trào dâng. Mắt hắn nhắm chặt, những ngón tay siết chặt lấy thành ghế như để giữ mình không rơi vào một mớ hỗn độn của cảm xúc.
Jungkook ngả người ra sau, cơ thể mệt mỏi tựa vào lưng ghế lạnh lẽo. Một làn sóng thở dài kéo dài, nặng trĩu, vang lên như một tiếng thở dài tuyệt vọng, thấm đẫm cảm giác bất lực. Lồng ngực hắn như bị đè nặng bởi một khối đá, đầu óc quay cuồng, dường như không thể nào thoát ra khỏi cái vòng luẩn quẩn của sự xấu hổ và hối hận.
Hắn ngước lên nhìn trần nhà, ánh sáng mờ ảo xuyên qua cửa sổ, chỉ có không khí im lặng bao trùm căn phòng. Giờ thì, những cảm giác tội lỗi kia đã không còn là điều quan trọng nhất nữa. Quan trọng là bây giờ hắn phải làm thế nào để dỗ Jimin hết giận đây.
Không, Jungkook không muốn tiếp tục nằm lặng lẽ trong phòng khách lạnh lẽo này nữa, nơi không có hơi ấm, không có sự dịu dàng của Jimin. Căn phòng như rộng thêm bao nhiêu, còn hắn thì như một người lạc lõng trong chính ngôi nhà của mình.
Jungkook buông một tiếng thở dài nữa, lần này, dường như là để giải thoát cho chính mình khỏi nỗi u uất. Hắn không muốn kết thúc một đêm nữa trong sự trống trải này, không muốn để mình chìm trong sự tách biệt vô hình đó.
————–
Cùng lúc đó, trong khi thượng tá Jeon Jungkook đang ngồi im lặng trong văn phòng tại trụ sở cảnh sát thành phố Seoul, bàn tay hắn vô thức xoay tròn chiếc bút bi trên mặt bàn, đôi mắt dõi theo những tệp hồ sơ mà không thật sự nhìn thấy gì. Trong đầu hắn, những suy nghĩ xoay vần không ngừng.
Liệu hôm nay, sau khi tan sở, hắn sẽ mua hoa hay một hộp bánh ngọt? Món quà nào sẽ khiến Jimin nguôi ngoai cơn giận và cảm thấy nhẹ lòng hơn? Cảm giác xấu hổ và lúng túng cứ đeo bám hắn, nhưng việc quan trọng nhất vẫn là làm thế nào để bù đắp cho Jimin, cho những lời nói và hành động không kiểm soát trong đêm qua. Hắn thở dài, cố gắng lấy lại sự tỉnh táo, nhưng mọi thứ vẫn rối như tơ vò.
Cách đó không xa, trong một quán cà phê nổi tiếng với những chiếc bánh ngọt thơm ngon và hương cà phê quyến rũ, Jimin đứng một mình bên bồn rửa, nước lạnh từ vòi chảy ra như một dòng suối nhỏ, khiến cậu khẽ rùng mình khi dùng tay nhúng vào. Cậu mím môi, hít một hơi thật sâu, rồi từ từ súc miệng với nước lọc.
Bóng hình cậu in trên bức tường gạch trắng, một chút hơi thở yếu ớt từ miệng như lướt qua không khí, nhưng cậu lại cảm thấy bế tắc. Những suy nghĩ như những cơn sóng vỗ về, không ngừng cuộn trào trong đầu. Đôi mắt cậu, lúc nhìn vào chính mình trong gương, dường như chứa đựng một sự mệt mỏi, nhưng cũng có cả sự kiên cường khó tả, như thể cậu đang cố gắng giữ lại những cảm xúc không muốn vỡ ra. Cậu quay lại nhìn chiếc tách cà phê trên quầy, hơi nóng vẫn bay lên, nhưng không đủ xua tan đi những suy tư nặng nề trong lòng.
“Anh sao thế?”
Một nhân viên vừa lau xong chiếc cốc, nhìn thấy Jimin đứng bất động bên bồn rửa, vẻ mặt không được bình thường, liền lên tiếng hỏi.
Cậu ta đã để ý từ sáng nay, ông chủ của mình có vẻ không khỏe. Lúc cậu ta vừa vào quán, mặt Jimin đã trắng bệch, không chút sức sống. Từ lúc sáng đến giờ, cậu cứ ngồi yên một chỗ, rồi lại hay nôn ọe, thậm chí có lúc ngả người vào chiếc ghế gần nhất và ngủ gật một lát.
Cậu nhân viên bước lại gần, đôi mắt chứa đầy lo lắng và thắc mắc. Cậu ta không thể không nhận ra rằng Jimin không chỉ mệt mỏi mà còn có gì đó không ổn.
Gương mặt cậu dường như xanh xao hơn bình thường, ánh mắt đờ đẫn, đôi môi khô khốc như thể không được nghỉ ngơi đúng cách. Những dấu hiệu nhỏ như cách cậu chống tay lên bồn rửa, hơi thở ngắt quãng, và cái cách mà cậu cố gắng giữ vững cơ thể, đều không thể che giấu sự mệt mỏi và khó chịu mà Jimin đang chịu đựng.
Jimin cảm nhận được sự lo lắng trong ánh mắt của các nhân viên, nhưng cậu chỉ mỉm cười yếu ớt, cố gắng gượng dậy một chút.
“Không sao đâu, chỉ là anh hơi mệt thôi,”
Cậu nói, giọng khàn và yếu ớt, nhưng nụ cười đó không thể che đi sự thiếu sức sống trong đôi mắt ấy.
Jimin cố gắng thở đều, nhưng cảm giác nôn nao vẫn dâng lên, làm cậu phải chùn bước. Cả không gian xung quanh dường như trở nên mờ mịt trong mắt cậu, mùi cà phê quen thuộc không còn đem lại cảm giác dễ chịu như mọi khi. Thay vào đó, cậu cảm thấy như có một thứ gì đó đang đè nặng lên cơ thể mình, khiến mỗi bước đi trở nên khó khăn hơn.
Jimin cảm thấy như mình đang sống trong một cơn mơ kỳ lạ, mọi thứ cứ thay đổi một cách chóng mặt mà cậu không kịp thích nghi.
Trước đây, chỉ cần ngửi thấy mùi bánh ngọt là cậu đã cảm thấy như lạc vào thiên đường. Mùi bơ sữa thơm ngọt, bánh bông lan trứng muối sốt ruốc với lớp vỏ mềm mại, ngọt ngào, khiến cậu chỉ muốn cắn một miếng. Cậu luôn thích làm việc trong không gian ngập tràn hương thơm của những chiếc bánh mới ra lò, cảm nhận niềm vui khi thấy khách hài lòng.
Nhưng bây giờ, tất cả dường như đã thay đổi. Mỗi lần mùi bánh ngọt lan tỏa trong không khí, Jimin cảm thấy một sự khó chịu lạ lùng dâng lên trong cổ họng, như thể nó đang ép chặt trái tim cậu, khiến cậu không thể thở nổi.
Hôm nay, khi cậu mang ra một miếng bánh thơm phức với lớp bơ sữa ngọt ngào, vừa đưa nó đến gần miệng định nếm thử, một cơn buồn nôn bất ngờ ập đến. Cậu nhanh chóng quay mặt đi, nhưng không kịp kìm chế, cổ họng thắt lại, và một cơn nôn khan vô thức trào lên.
Jimin đứng khựng lại, tay vịn vào bồn rửa, cảm giác nghẹn ứ trong cổ họng không buông tha. Cơn buồn nôn kéo dài khiến cậu cảm thấy như bản thân đang bị giam cầm trong chính cơ thể mình.
Cậu hít một hơi dài, cố gắng lấy lại thăng bằng, nhưng cảm giác này vẫn cứ đeo bám, làm cậu không thể nào hiểu được chuyện gì đang xảy ra. Những món ăn vốn là niềm vui, giờ lại trở thành nỗi ám ảnh khó giải thích. Mặt Jimin tái đi, đôi mắt mờ mịt, và cậu chỉ biết đứng đó, một cảm giác khó tả bao trùm cả cơ thể, không thể nào lý giải nổi.
Cậu quay sang nói với mấy nhân viên trong quầy
“Chắc anh ốm thật rồi. Mấy đứa hết giờ làm thì cứ về nhé.”
Giọng hỏi han của nhân viên vang lên đầy lo lắng, nhưng Jimin chỉ khẽ gật đầu, một nụ cười miễn cưỡng nở trên môi. Dù cậu không muốn để ai lo lắng, nhưng thực tế là cơ thể cậu thực sự không ổn chút nào.
Cảm giác chóng mặt lại quay về, làm Jimin có chút lảo đảo khi tháo tạp dề, những bước đi chậm rãi, không vững vàng. Cậu cảm thấy như mọi thứ xung quanh mình cứ mờ đi, nhưng vẫn cố gắng giữ bình tĩnh. Lát sau, cậu tựa người vào quầy, hít một hơi thật sâu để lấy lại cảm giác. Tất cả những món bánh ngọt thơm ngon, những nụ cười của khách hàng giờ đây chỉ còn là những hình ảnh mờ nhạt.
Jimin nhìn vào gương, đôi mắt mình có vẻ u ám, gương mặt không còn chút sắc thái tươi tắn nào. Cậu không biết mình đang bị gì, chỉ cảm thấy mệt mỏi, uể oải đến mức không thể làm gì hơn ngoài việc trở về nhà.
Cậu rời quán, bước ra ngoài trong không khí buổi chiều se lạnh. Ánh đèn đường mờ ảo phản chiếu trên mặt kính ô tô, làm cậu thêm phần cô đơn. Ngồi vào ghế lái xe, tay Jimin siết chặt vô lăng, nhưng lòng cậu lại mơ màng, chẳng thể tập trung. Mỗi động tác như thể một nỗ lực vô cùng lớn, khiến cậu càng cảm thấy kiệt sức. Cả quãng đường về nhà kéo dài như một thế kỷ, và khi cuối cùng chiếc xe dừng lại trước cửa, Jimin chỉ biết mở cửa ra và lảo đảo bước vào trong, không còn đủ sức để suy nghĩ về bất kỳ điều gì nữa.
Jimin ôm lấy cái áo phông của Jungkook, ở trên sofa ngủ say. Cậu không biết tại sao nhưng khi ngửi thấy mùi hương quen thuộc của bạn đời, mọi cảm giác buồn nôn hay những cơn chóng mặt đều lập tức biến mất.
————————————————————–
[text_hash] => 8a5ea96f
)