[ Mật Danh: Yêu Em ] – 2. Quản lý Jeon Jungkook – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[ Mật Danh: Yêu Em ] - 2. Quản lý Jeon Jungkook

Array
(
[text] =>

Jimin bước theo người đàn ông mà mọi người đều gọi là “Anh Jungkook”, lòng cậu tràn ngập sự cảnh giác và lo âu. Mỗi bước đi của Jungkook đều mạnh mẽ, đầy quyền lực, khiến không ai dám nói lời nào khi hắn đi qua. Cả không gian như lặng đi, chỉ còn lại âm thanh của đôi giày của Jungkook vang lên đều đặn, tạo nên một bầu không khí nặng nề, căng thẳng.

Jimin theo hắn đi qua những hành lang dài, những căn phòng lạnh lẽo, tĩnh mịch, cho đến khi họ dừng lại trước một căn phòng rộng lớn. Đây là nơi hoàn toàn khác biệt với những căn phòng chật hẹp mà cậu từng bị nhốt trong đó. Căn phòng này có không khí khác hẳn, không có những tiếng nói chuyện ồn ào hay ánh mắt hoảng loạn của những người bị giam giữ. Bên trong là một không gian khá rộng, có một bàn làm việc gọn gàng, những chồng tài liệu ngăn nắp, và một màn hình lớn đang hiển thị các dãy số không thể hiểu nổi. Một không gian lạnh lẽo đến kỳ lạ, khiến cậu cảm thấy càng thêm căng thẳng.

Jungkook đứng sau bàn làm việc, khoanh tay, ánh mắt dừng lại trên người Jimin như thể đang đánh giá cậu. Cảm giác áp lực từ hắn khiến cậu không thể nào dứt ra được, như thể chính khí chất của Jungkook đang trói buộc cậu trong một cái lồng vô hình.

“Ngồi xuống.” Giọng nói của Jungkook không mang chút cảm xúc, chỉ đơn giản, lạnh lùng.

Jimin đứng đó, không nhúc nhích, chỉ có bàn tay cậu siết chặt lại. Cậu biết rõ tình thế của mình. Mỗi hành động đều phải thận trọng, bởi vì một sai sót nhỏ cũng có thể dẫn đến hậu quả nghiêm trọng. Cậu không dám phản kháng, không dám hỏi tại sao. Tất cả những gì cậu có thể làm là cắn chặt môi, cố giữ bình tĩnh trong khi chậm rãi ngồi xuống ghế.

Jungkook đứng hê , đôi mắt lạnh lẽo vẫn không rời khỏi cậu, một lúc lâu sau, hắn mới lên tiếng:

“Tao là quản lý ở đây.”

Jimin không bất ngờ, điều này cậu đã đoán từ trước. Hắn không thể là người bình thường trong cái nơi này. Từ khi nhìn thấy hắn, cậu đã cảm nhận được điều gì đó không giống những người khác.

“Công việc của tao là giám sát những người mới như mày, đảm bảo rằng mày sẽ làm tốt công việc, và nếu có ai có ý định trốn thoát…” Jungkook dừng lại, ánh mắt sắc như dao, lạnh lùng, khiến Jimin không khỏi rùng mình.

“Tao sẽ là người kết thúc giấc mơ đó.”

Jimin cảm thấy toàn thân mình căng lên, như thể một bàn tay vô hình đang siết lấy tim cậu. Cậu không thể đoán ra Jungkook là kiểu người gì. Hắn không giống những kẻ côn đồ mà cậu từng gặp. Họ thô bạo, hung tợn và luôn để lộ sự tàn nhẫn. Nhưng Jungkook thì khác. Hắn lạnh lùng, điềm tĩnh và có một sự áp bức vô hình khiến mọi người không thể phản kháng. Một áp lực im lặng nhưng đủ mạnh để khiến không khí xung quanh như đông lại, khiến Jimin cảm thấy như mình đang bị chôn vùi trong đó.

Jimin ghét cảm giác này, ghét sự điềm tĩnh đến đáng sợ của Jungkook.

Jungkook không thay đổi biểu cảm, chỉ đơn giản là dựa lưng vào ghế, tiếp tục nhìn cậu chăm chú. Một lúc sau, hắn mới tiếp lời, giọng nói vẫn không thay đổi:

“Công việc của mày sẽ là ngồi trước màn hình máy tính, đóng giả là nhân viên tài chính, môi giới đầu tư, hoặc bất cứ vai trò nào cần thiết để dụ dỗ khách hàng gửi tiền vào đây. Mày sẽ không có quyền lựa chọn.”

Jimin cảm thấy tức giận, nhưng cậu chỉ có thể siết chặt tay hơn, tự nhắc nhở mình phải giữ bình tĩnh. Cậu hiểu rõ tình thế hiện tại của mình, rằng không có lựa chọn nào khác ngoài việc tuân theo mệnh lệnh.

Jungkook tiếp tục quan sát Jimin, mắt hắn như thể muốn nhìn thấu tất cả sự kiên cường hay sự yếu đuối trong cậu. Rồi hắn nói thêm một câu nữa, giọng điệu vẫn không hề thay đổi, như thể đó là điều hiển nhiên.

“Mày đã thấy rồi đấy, những kẻ không nghe lời ở đây sẽ không có kết cục tốt đẹp đâu.”

Jimin nín lặng. Cậu không nói gì, nhưng trong lòng lại tràn ngập một sự hoang mang không thể tả. Cậu biết rõ Jungkook không phải dạng người chỉ biết đe dọa. Hắn là người mà mỗi lời nói đều khiến người khác cảm thấy như có thể biến thành hiện thực ngay lập tức. Nhưng điều khiến cậu khó hiểu là, Jungkook không giống những kẻ lừa đảo mà cậu từng gặp. Hắn không tham lam, không bạo lực, chỉ lạnh lùng và đầy quyền lực. Cậu không thể giải thích được cảm giác này, nhưng có một thứ gì đó trong mắt hắn khiến Jimin cảm thấy bất an.

Dù vậy, Jimin vẫn không thể tin tưởng hắn.

Ngày hôm sau, cậu được đưa vào một căn phòng hoàn toàn khác, một căn phòng rộng, sáng đèn trắng lạnh đến mức khiến da người trở nên nhợt nhạt. Dọc theo các dãy bàn dài là hàng chục chiếc máy tính được bật sẵn, màn hình nhấp nháy liên tục những bảng số, tin nhắn, cửa sổ trò chuyện. Tiếng gõ phím lách cách hòa lẫn với tiếng click chuột, xen kẽ những câu nói rời rạc qua tai nghe tạo nên một sự hỗn độn kỳ quái, như thể nơi này không thuộc về thế giới bình thường.

Jimin bị đẩy xuống trước một màn hình. Xung quanh cậu là những gương mặt không còn cảm xúc. Người thì cau mày tập trung, người lại cười giả tạo vào micro như đang nhập vai một kẻ khác. Tất cả đều đang làm cùng một việc, dùng mọi thủ đoạn có thể để lừa khách hàng chuyển tiền vào hệ thống. Giọng nói ngọt ngào được họ luyện đến mức thành thạo, xen lẫn những lời dụ dỗ hay đe dọa tinh vi; chỉ cần nghe thôi đã thấy cả một guồng máy lừa đảo trơn tru đang vận hành không chút sai lệch.

Cậu không muốn làm những điều này. Chỉ cần đặt tay lên chuột, cậu đã thấy da mình lạnh toát. Lương tâm và nỗi sợ chồng lên nhau khiến cổ họng nghẹn lại. Nhưng nếu cậu từ chối thì điều gì sẽ xảy ra?

Hình ảnh kinh hoàng của ngày hôm qua lập tức ùa về. Cậu thấy lại người đàn ông ngồi cách mình vài hàng, người đã dám phản kháng, dám nói “không” dù chỉ trong một nhịp thở. Chỉ một cái gật đầu từ kẻ giám sát, một cú bấm nút, và ngay sau đó tiếng gào thét bị cắt ngang bởi tiếng nổ lách tách của điện. Người đàn ông ấy đổ sập xuống như một cái bao rỗng, mùi da thịt bị sốc điện còn vương trong không khí. Cảnh tượng ấy đã hằn sâu vào trí óc cậu như một vết khắc không bao giờ phai.

Ánh mắt lạnh lùng của Jungkook đột ngột hiện lên trong tâm trí cậu, cùng với nó là câu nói trượt qua tai cậu, rõ ràng như thể hắn đang đứng ngay phía sau:

“Mày nghĩ mình có quyền lựa chọn sao?”

Chỉ một câu, nhưng như thể đã đóng đinh cậu vào chiếc ghế này.

Jimin cảm giác thế giới quanh mình bỗng xiêu vẹo, như đang sụp đổ trong im lặng. Tim cậu đập hụt một nhịp, rồi liên tiếp, loạn lạc như muốn thoát khỏi lồng ngực. Đây là lần đầu tiên trong đời cậu cảm nhận được sự tuyệt vọng tuyệt đối, thứ tuyệt vọng đặc quánh, không có lối thoát, không có ánh sáng, và cũng chẳng có ai để bấu víu.

[text_hash] => 643e88a9
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.